Sự tái tạo địa cầu
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 65:17-25; 66:1-24
"Ta sẽ dựng trời mới đất mới; những việc trước sẽ chẳng nhớ nữa, chẳng còn nhắc đến nữa" — Ê-sai 65:17
Sa-bát Sự Tái Tạo Địa Cầu
Câu gốc
“Ta sẽ dựng trời mới đất mới; những việc trước sẽ chẳng nhớ nữa, chẳng còn nhắc đến nữa” Ê-sai 65:17.
Kinh Thánh nghiên cứu
Ê-sai 65:17-25; 66:1-24.
Một ngày nọ, cậu bé 12 tuổi, vừa đọc xong quyển sách về thiên văn học, kiên quyết không chịu đến trường. Mẹ cậu dẫn cậu đến phòng khám, bác sĩ hỏi cậu “Cháu sao vậy, Billy? Sao cháu không muốn đến trường học nữa”.
Cậu bé Billy đáp: “ Dạ thưa bác sĩ, cháu đọc sách và sách có nói rằng một ngày nào đó mặt trời sẽ thiêu rụi trái đất và mọi sự sống sẽ bị hủy diệt. Cháu cảm thấy không cần thiết phải làm gì nữa, mọi thứ rồi cũng sẽ tan biến thôi”.
Mẹ cậu, sau khi nghe cậu nói, hét lên “Đó không phải việc của con!”.
Vị bác sĩ mỉm cười đáp “Cháu không cần lo lắng đâu Billy, bởi khi việc ấy xảy ra, tất cả chúng ta đều sẽ chết”.Tất nhiên một phần của vấn đề chính là: tại thời điểm cuối cùng, tất cả chúng ta đều đi đến sự chết. Nhưng may mắn thay, sự tồn tại của chúng ta không kết thúc bằng sự chết ấy. Mà ngược lại, chúng ta được ban cho một sự sống, một sự sống đời đời, trong một thế giới mới.
Thứ Nhất Trời Mới, Đất Mới
Đọc Ê-sai 65:17-25 và cho biết sự phục hồi mà Đức Chúa Trời hứa với chúng ta là gì?
Đức Chúa Trời hứa về một sự sáng tạo mới, bắt đầu bằng những lời: “Ta sẽ dựng trời mới đất mới; những việc trước sẽ chẳng nhớ nữa, chẳng còn nhắc đến nữa” (Ê-sai 65:17). Trong lời tiên tri đáng chú ý này, Đức Chúa Trời hứa “Ta dựng nên Giê-ru-sa-lem cho sự vui, và dân nó cho sự mừng rỡ” (Ê-sai 65:18). Trong thành phố sẽ không còn tiếng khóc than (Ê-sai 65:19). Mọi người sẽ sống lâu hơn một thế kỷ trước khi lìa đời (Ê-sai 65:20). Công việc của họ và con trẻ ở trong hạnh phúc (Ê-sai 65:21-23). Đức Chúa Trời sẽ đáp lời ngay cả trước khi họ khẩn cầu (Ê-sai 65:24).
Thật là tuyệt vời nhưng tại sao nó không phải là bức tranh cho sự phục hồi và hy vọng cuối cùng của chúng ta?
Đến nay, chúng ta đã có được bức tranh về cuộc sống đời đời thanh bình tại miền đất hứa. Nhưng dù con người sống lâu đến đâu, cũng sẽ đến lúc họ rời bỏ thế gian. Chúng ta chờ mong sự thay đổi triệt để nào tại miền đất hứa ấy, tại “trời mới” và “đất mới”? Câu tiếp theo sẽ cho chúng ta biết: “muông sói với chiên con sẽ ăn chung, sư tử ăn rơm như bò, rắn ăn bụi đất. Sẽ chẳng có ai làm tổn hại, hay là hủy phá trong khắp núi thánh ta, Đức Giê-hô-va đã phán vậy” (Ê-sai 65:25).
Đối với các loài động vật ăn thịt như sư tử, việc ăn rau cỏ không chỉ đơn thuần là tham gia vào một lớp học nấu món chay; mà nó đòi hỏi phải có một sự tái tạo để phục hồi thế giới trở về nguyên trạng như thuở ban đầu, khi tội lỗi chưa xuất hiện nơi vườn Ê-đen dẫn đến sự chết.
Trong Ê-sai đoạn 65, Đức Chúa Trời trình bày, việc dựng nên “trời mới” và “đất mới” là quá trình bao gồm nhiều bước, bắt đầu bằng việc kiến tạo thành Thánh Giê-ru-sa-lem. Đối chiếu Ê-sai 11, đoạn Đấng Mê-si mang lại sự công bình (Ê-sai 11:1-5). Sau cùng, sẽ có hòa bình trên thế giới của Đức Chúa Trời; hình ảnh được sử dụng trong Ê-sai 11 tương tự với những gì được trình bày tại Ê-sai 65: “bấy giờ muông sói sẽ ở với chiên con, beo nằm với dê con; bò con, sư tử con với bò nuôi mập cùng chung một chỗ, một đứa con trẻ sẽ dắt chúng nó đi” (Ê-sai 11:6,7). Mặc dù “Núi Thánh” của Đức Chúa Trời sẽ bắt đầu từ ngọn Si-ôn tại Giê-ru-sa-lem, nhưng đó chỉ là tiền thân, là một biểu tượng của những gì Đức Chúa Trời hứa sẽ thực hiện, rốt cuộc tại thế giới mới, nơi những người được Ngài cứu chuộc và ban cho sự sống về sau.
Thay vì chỉ sống đến 60, 70 hoặc 90, hay là cả trăm năm, nhưng nếu giả sử con người có thể sống đến 1 triệu năm hoặc hơn; thì tại sao, vấn đề cơ bản của nhân loại vẫn không được giải quyết? Tại sao chỉ có cuộc sống vĩnh cửu là đáp án duy nhất cho nhu cầu sâu xa của loài người?
Thứ Hai “Sự Hấp Dẫn” Thánh
Đọc Ê-sai 66:1-19 và ghi nhớ những điều Ê-sai đã viết, đâu là sứ điệp mà ông muốn gửi gắm đến chúng ta?
Thông qua lời tiên tri, Đức Chúa Trời nhắc nhở và cảnh báo chúng ta bằng những lời đã được khắc sâu: Đức Chúa Trời sẽ cứu rỗi, khôi phục những ai khiêm nhường và vâng phục lời Ngài (Ê-sai 66:2,5). Như trong Ê-sai 40:1, Ngài sẽ an ủi họ (Ê-sai 66:13); Nhưng Ngài sẽ loại bỏ những kẻ nổi lên chống lại Ngài. Đó là những kẻ đạo đức giả trong nghi lễ, những kẻ mà Ngài sẽ khước từ sự hy sinh giả tạo của họ (Ê-sai 66:3,4; đối chiếu Ê-sai 1:10-15), cũng như đám người ganh ghét và kết án con cái trung tín của Ngài (Ê-sai 66:5). Cả những ai gây ra những hành vi gớm ghiếc đáng trừng phạt, (Ê-sai 66:17) giống những kẻ đã gây nên tội lỗi tại đền Giê-ru-sa-lem (Ê-xê-chi 8:7-12).
Đọc Ê-sai 66:3. Câu Kinh Thánh này nói gì? Bài học thuộc linh được nêu ra ở đây là gì ? Và nó được giải bày như thế nào trong giáo lý Cơ-đốc và việc thờ phượng đương đại?
Đức Chúa Trời đã làm thế nào để thu phục được các quốc gia về với Ngài? Xem Ê-sai 66:18,19.
Sau khi tiêu diệt kẻ thù của mình (Ê-sai 66:14-17), Đức Chúa Trời đã khải thị sự vinh hiển của Ngài để đến thành Giê-ru-sa-lem (Ê-sai 2:2-4). Ngài đặt một “dấu” giữa họ, một “dấu” cho chúng ta thấy rằng: Đức Chúa Trời trao cho dân sự của Ngài sự bình an cùng niềm vui và khôi phục vùng đất của họ, như Ê-sai đã đề cập trong Ê-sai 55:12-13. Ngài cho chúng ta thấy sự vinh hiển ấy bằng cách khôi phục công dân của Ngài sau khi hứng chịu hủy diệt, đây chính là dấu hiệu của sự phục hồi những ân huệ từ Ngài, như lúc Ngài trao cho Nô-ê một dấu hiệu cầu vồng sau Trận lụt (Sáng-thế Ký 9:13-17).
Đọc Ê-sai 66:5. “Run sợ” trước lời Chúa có nghĩa là gì? Tại sao Chúa muốn chúng ta phải kính sợ và vâng phục Ngài? Nếu chúng ta không kính sợ Chúa, thì điều đó cho biết gì về tâm hồn của chúng ta?
Thứ Ba Những Nhà Truyền Giáo Và Lãnh Đạo Thờ Lạy Đức Chúa Trời
Những kẻ sống sót đã mang mọi người từ các quốc gia đến dâng cho Đức Chúa Trời như một của lễ, điều này có ý nghĩa là gì? Xem Ê-sai 66:19,20.
Đức Chúa Trời gửi những kẻ sống sót sau cơn hủy diệt của Ngài đến tận cùng trái đất, cho những ai chưa biết về Chúa, “Bấy giờ chúng nó sẽ rao truyền sự vinh hiển ta ra trong các nước” (Ê-sai 66:19). Đây là một trong những tuyên bố rõ ràng nhất trong Cựu Ước về đề tài tiếp cận tôn giáo. Nói cách khác, không chỉ mọi người từ khắp quốc gia tề tựu về Do Thái, mà một số người Do Thái cũng đến các quốc gia khác và rao báo về lẽ thật của Đức Chúa Trời. Dù đã có sự rao truyền từ những nhà truyền giáo Do Thái giữa thời gian trở về sau khi bị lưu đày và thời của Đấng Cơ-đốc (Ma-thi-ơ 23:15), các Cơ-đốc nhân tiên phong đã truyền bá tin lành nhanh chóng trên một quy mô rộng lớn (Cô-lô-se 1:23).
Tương tự như dân chúng Y-sơ-ra-ên đã dâng ngũ cốc tại đền thánh của Ngài, các nhà truyền giáo cũng sẽ dâng một lễ vật lên Đức Chúa. Nhưng lễ vật của họ sẽ là “hết thảy anh em từ các nước” (Ê-sai 66:20). Giống như ngũ cốc, là lễ vật có thể tránh việc sát sinh, được dâng lên Chúa, những người cải đạo sẽ trở thành ơn phước như một “của lễ sống” (đối chiếu Rô-ma 12:1). Với ý tưởng con người cũng có thể được xem như một lễ vật của lòng thành kính đối với Chúa, hãy lưu ý đến sự giữ lễ của người Lê-vi “làm của lễ do phần dân Y-sơ-ra-ên mà đưa qua đưa lại trước mặt Đức Giê-hô-va, và họ sẽ được phần làm công việc của Đức Giê-hô-va” (Dân-số Ký 8:11).
“Ta sẽ lại từ trong đám họ lựa kẻ làm thầy tế lễ và người làm Lê-vi” (Ê-sai 66:21), lời hứa của Chúa trong câu này có nghĩa là gì?
“Họ” trong câu 21 nói đến “lòng thành kính từ mọi quốc gia” trong đoạn trước. Đây là những người ngoại, một số trong họ là những người sẽ được Chúa chọn làm lãnh đạo tôn giáo, phụng sự Chúa cùng với các thầy tế lễ và người Lê-vi. Đây là một thay đổi mang tính cách mạng. Đức Chúa Trời trước đây chỉ tin tưởng trao trọng trách cho con cháu thuộc dòng dõi A-rôn trong vai trò thầy tế lễ và các thành viên khác của chi phái Lê-vi trong vai trò hỗ trợ. Người ngoại chính xác là những người không thể trở thành con cháu của A-rôn hay người Lê-vi, nhưng Đức Chúa Trời sẽ ủy thác cho vài người trong số họ vào vị trí được kề cận Ngài, điều mà trước đây bị cấm đối với hầu hết người Do Thái .
Đọc 1 Phi-e-rơ 2:9,10. Phi-e-rơ đã viết gửi ai câu Kinh Thánh này? Ông muốn nói điều gì? Sứ điệp mà Phi-e-rơ muốn gửi đến chúng ta, là những thành viên của “Thiên quốc” ngày nay là gì? Chúng ta có thể làm tốt hơn những người tiền su không? Xem Xuất Ê-díp-tô ký 19:6.
Thứ Tư Cộng Đồng Đức Tin
Y-sơ-ra-ên là một “nước thầy tế lễ, cùng một dân tộc thánh” (Xuất Ê-díp-tô ký 19:6), với những thầy tế lễ đặc biệt được biệt riêng ra đại diện cho họ như những lãnh đạo tôn giáo. Nhưng trong tương lai, một số người ngoại sẽ trở thành những lãnh đạo sự thờ phượng (Ê-sai 66:21).
Sự thay đổi này sẽ ảnh hưởng như thế nào đến cộng đồng đức tin mới? Đọc Ma-thi-ơ 28:19, Công vụ 26:20, Ga-la-ti 3:28, Cô-lô-se 3:11, Ti-mô-thi 3:16.
Trong “trật tự thế giới mới” của Đức Chúa Trời, người ngoại không chỉ hòa vào công dân của Chúa, mà sẽ trở thành những cộng sự bình đẳng với người Do Thái trong một cộng đồng đức tin mà sẽ từng bước phát triển thành “thầy tế lễ nhà vua”. Do vậy, sự phân biệt giữa người Do Thái và người ngoại sẽ chỉ còn là khác biệt về nguồn gốc, chứ không phải vai trò.
Khi nào lời tiên tri của Ê-sai sẽ được ứng nghiệm?
Phao-lô, nhà truyền giáo của những người ngoại, khẳng định: “Tại đây không còn chia ra người Giu-đa hoặc người Gờ-réc; không còn người tôi mọi hoặc người tự chủ; không còn đàn ông hoặc đàn bà; vì trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, anh em thảy đều là một. Lại nếu anh em thuộc về Đấng Cơ-đốc, thì anh em là dòng dõi Áp-ra-ham, tức là kẻ kế tự theo lời hứa” (Ga-la-ti 3:28,29).
Do vậy, trở thành người kế thừa của lời hứa đó hay “thầy tế lễ nhà vua” xuất chúng không phải là một nhiệm vụ nên ủy thác cho những kẻ có lòng tự mãn, mà là một sứ mạng nhằm đánh giá xem anh có đủ tư cách gia nhập cùng những người Do Thái như những lời của Phi-e-rơ “Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh, là dân thuộc về Đức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài”. Xem 1 Phi-e-rơ 2:9; đối chiếu Ê-sai 66:19.
Sự tiến bộ của những người ngoại không cho phép người Do Thái than phiền rằng Đức Chúa Trời không công bằng khi trao cho họ những phần thưởng tương tự. Cũng không cho phép người ngoại đối xử với anh em người Do Thái với thái độ thiếu tôn trọng, hơn nữa, những người làm công được thuê sớm hơn trong ngày không nên so bì với những người làm công được thuê trễ hơn (đọc Ma-thi-ơ 20:1-16). Những người Do Thái đầu tiên đã được “lời phán của Đức Chúa Trời đã phó cho” (Rô-ma 3:2) như một kênh mặc khải của Đức Chúa Trời cho muôn dân. Phao-lô viết cho những người ngoại: “Ví bằng có một hai nhánh bị cắt đi và ngươi vốn là cây ô-li-ve hoang được tháp vào chỗ các nhánh ấy để có phần về nhựa và rễ của cây ô-li-ve, thì chớ khoe mình hơn các nhánh đó. Nhưng nếu các ngươi khoe mình, thì hãy biết rằng ấy chẳng phải là ngươi chịu đựng cái rễ, bèn là cái rễ chịu đựng ngươi”. (Rô-ma 11:17,18).
Dưới ánh sáng của Thập Tự giá và ánh sáng của sứ mạng tin lành, tại sao tất cả các điều thiêng liêng, sắc tộc hay thậm chí các tầng lớp chính trị lại trở nên thấp kém trước mặt Đức Chúa Trời? Hãy tự suy xét bản thân, bạn có đang ấp ủ bất kỳ một sắc tộc hay tôn giáo nào khác hơn làm con dân của Chúa không? Nếu có, hãy ăn năn hối cải?
Thứ Năm Dòng Giống Và Danh Hiệu Các Ngươi Sẽ Cứ Còn Mãi
Đọc Ê-sai 66:22. Đoạn Kinh Thánh này cho chúng ta biết điều gì? Niềm hy vọng mà chúng ta có thể tìm thấy ở đây là gì?
Một trong những lời hứa kỳ diệu nhất trong Ê-sai được tìm thấy trong Ê-sai 66:22. Hãy đọc kỹ. Tại trời mới và đất mới, dòng giống và danh hiệu của chúng ta sẽ được lưu truyền mãi mãi. Không còn cắt bỏ, ghép vào, hay nhổ đi. Chúng ta được trao cho lời hứa về một sự sống đời đời tại thế giới mới – thế giới nơi không còn tội lỗi, sự chết hay nỗi đau, một trời mới và đất mới, đó chính là sự kết thúc trọn vẹn của đức tin chúng ta trong Đấng Cơ-đốc, một sự hoàn hảo trong sứ mạng của Đấng Cơ-đốc dành cho chúng ta trên Thập tự giá.
Đọc Ê-sai 66:23. Tại sao lại có những ngày trăng mới cùng những ngày Sa-bát trong phần mô tả về trời mới và đất mới?
Mặc dù có vài cách khác nhau để đọc đoạn Kinh Thánh khó này, có một cách tiếp cận là: Đức Chúa Trời tạo ra ngày Sa-bát trước khi hình thức tế lễ tồn tại (Sáng-thế Ký 2:2,3). Do vậy, tuy ngày Sa-bát được tôn vinh bởi hệ thống nghi lễ, nhưng ngày Sa-bát không phụ thuộc vào nó. Do đó, ngày Sa-bát tiếp tục không bị gián đoạn trong suốt thời kỳ phục hồi, khi vào đất mới. Trong Kinh Thánh không có dấu hiệu nào cho thấy ngày trăng mới là những ngày thờ phượng hợp lệ biệt riêng ra khỏi hình thức tế lễ. Nhưng có lẽ tại đất mới, những ngày đó sẽ trở thành những ngày thờ phượng (không nhất thiết phải là ngày nghỉ như ngày Sa-bát hàng tuần) và có thể liên kết với chu kỳ hàng tháng của cây sự sống (Khải Huyền 22:2).
Dù Ê-sai 66:23 có mang ý nghĩa cụ thể nào đi nữa, thì điểm quan trọng vẫn là dân sự của Đức Chúa Trời sẽ thờ phường Ngài đời đời.
Tại sao Ê-sai cho thấy một hình ảnh tiêu cực ở phần kết: Những kẻ được cứu phải nhìn thấy thây của những kẻ bội nghịch bị tiêu diệt bởi Đức Chúa Trời (Ê-sai 66:24)?
Như một lời cảnh báo rõ ràng cho người dân thời ấy, Ê-sai tóm tắt sự tương phản giữa những người Ba-by-lôn trung thành vẫn còn sống sót và những kẻ chống đối mà chắc chắn sẽ bị tiêu diệt. đây không phải cực hình vĩnh viễn – những kẻ chống đối sẽ chết, bị ngọn lửa giết chết, một sự hủy hoại mà sẽ không bị dập tắt đến khi vai trò hoàn thành nhằm bắt đầu công cuộc tái tạo Giê-ru-sa-lem.
Lời cảnh báo của Ê-sai hướng đến sự ứng nghiệm cuối cùng được tiên tri bởi sách Khải Huyền: sự hủy diệt của tội nhân, Sa-tan và sự chết trong hồ lửa (Khải Huyền 20), sau đó sẽ là “một trời mới và đất mới”, một “Giê-ru-sa-lem mới” thánh và không còn còn cả nước mắt hay niềm đau, vì những sự thứ nhất đã qua rối”. (Khải Huyền 21:1-4, đối chiếu Ê-sai 65:17-19), một tồn tại mới, với sự sống đời đời cho tất cả những ai được cứu rỗi từ trái đất.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
về vấn đề thanh tẩy Trái Đất khỏi tội lỗi, hãy đọc Elen G. White, chương “Cuộc Tranh đấu kết thúc”, sách “Thiện Ác Đấu Tranh”, tr. 662-678.
“Và khi những năm tháng đời đời, khi chúng trôi qua, sẽ mang đến những mặc khải phong phú hơn, vinh hiển hơn từ Đức Chúa Trời và từ Đấng Cơ-đốc. Chúng ta càng trau dồi tri thức, tình yêu thương, thì sự tôn kính và niềm hạnh phúc cũng sẽ theo đó được làm phong phú hơn. Như vậy, càng hiểu về Đức Chúa Trời, con người càng ngưỡng mộ tính cách của Ngài. Khi Đức Chúa Giê-su cho họ thấy sự cứu chuộc được phơi bày trước mắt và những thành tựu đáng kinh ngạc trong trận chiến với Sa-tan, tấm lòng của những kẻ được cứu chuộc sẽ cảm động trong nỗi niềm sùng kính nhiệt thành và với nỗi vui sướng vô ngần đó, họ tấu lên giai điệu hạc cầm và hàng vạn, hàng triệu tiếng ca cùng đồng thanh cất lên khúc tôn vinh hùng tráng”
“Tôi lại nghe mọi vật dựng nên trên trời, dưới đất, bên dưới đất, trên biển, cùng mọi vật ở đó đều nói rằng: Chúc cho Đấng ngồi trên ngôi cùng Chiên Con được ngợi khen, tôn quí, vinh hiển và quyền phép cho đến đời đời!” (Khải Huyền 5:13)
“Trận đại chiến đã kết thúc. Tội lỗi và tội nhân không còn nữa. Toàn vũ trụ trở nên thánh sạch. Sự giao hòa của niềm vui và nỗi hân hoan ngân vang khắp một vùng rộng lớn đã được tái tạo. Từ Ngài, Đấng đã tạo nên tất cả, sự sống, ánh sáng và niềm vui lan tỏa rộng khắp các cõi không gian hữu hình. Từ nguyên tử nhỏ nhất đến thế giới lớn nhất, tất cả tạo vật dù là sống động hay vô tri vô giác, đều tung hô Đức Chúa Trời chính là tình yêu thương”, Ellen G. White, Thiện Ác đấu tranh, tr. 678.
Câu hỏi thảo luận:
1. Tại sao lời hứa về sự sống đời đời ở trời mới và đất mới trở thành nền tảng đức tin của Cơ-đốc Nhân? Nếu không có lời hứa ấy, đức tin của chúng ta liệu có gì là tốt đẹp?
2. Đọc 2 Phi-e-rơ 3:10-14. Phải chăng những câu Kinh Thánh này có cùng một ý tưởng như trong Ê-sai 66 không?
Tóm lược: Ê-sai đã trình bày một sự hiện thấy với phạm vi bao quát đáng kinh ngạc. Đức Chúa Trời không chỉ thanh tẩy và khôi phục cộng đồng đức tin của Ngài, mà còn mở rộng đức tin ấy đến vô số các quốc gia. Sau cùng, sự tái tạo cộng đồng đức tin có ý nghĩa tương đương với việc phục hồi hành tinh Trái Đất, nơi sự hiện diện của Ngài sẽ trở thành niềm an ủi vô biên cho dân sự của Ngài.