Ước nguyện của các quốc gia
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 59; 60:1,2; Ê-sai 61
"Các dân tộc sẽ đến nơi sự sáng ngươi, các vua sẽ đến nơi sự chói sáng sẽ mọc lên trên ngươi" — Ê-sai 60:3
Sa-bát Ước Nguyện Của Các Quốc Gia
Câu gốc
“Các dân tộc sẽ đến nơi sự sáng ngươi, các vua sẽ đến nơi sự chói sáng sẽ mọc lên trên ngươi”. Ê-sai 60:3.
Kinh Thánh nghiên cứu
Ê-sai 59; 60:1,2; Ê-sai 61.
Chúng ta phải học trong trường của Đấng Cơ-đốc. Sự công bình của Ngài ban cho chúng ta là một trong những phước lành trong giao ước của ân điển. Từ lâu chúng ta đã mong muốn và nỗ lực để nhận được những ân điển này nhưng chưa thể, bởi chúng ta luôn nghĩ rằng chúng ta có thể làm những việc khiến bản thân trở nên xứng đáng với ân điển Ngài ban. Chúng ta vẫn luôn dõi theo, tin tưởng rằng Đức Chúa Giê-su là Đấng Cứu Thế toàn năng. Không nên tin rằng ân điển và việc làm của riêng người nào có thể cứu rỗi bản thân họ, mà sự cứu rỗi chúng ta chỉ duy nhất từ ân điển của Đấng Cơ-đốc. Qua lời tiên tri của Ngài, Đức Chúa Trời đã hứa, “kẻ ác khá bỏ đường mình, người bất nghĩa khá bỏ các ý tưởng; hãy trở lại cùng Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ thương xót cho, hãy đến cùng Đức Chúa Trời chúng ta, vì Ngài tha thứ dồi dào” (Ê-sai 55:7). Chúng ta phải tin tưởng hoàn toàn vào lời hứa chứ không phải chỉ là ảo giác. Khi đã đặt trọn niềm tin vào Ngài, phó thác vào công đức của Chúa và tin Ngài là Đấng Cứu Thế, là Đấng rửa sạch mọi tội lỗi, chúng ta sẽ nhận được những sự giúp đỡ mà chúng ta hằng mong ước”. Ellen G. White, Đức tin và việc làm, tr. 36.
Tuần này chúng ta sẽ xem kỹ hơn về sự thật vĩ đại được ghi chép trong sách tiên tri Ê-sai.
Thứ Nhất Hậu Quả Của Tội Lỗi
Trong Ê-sai 58:3, mọi người hỏi Chúa rằng: “Sao chúng tôi kiêng ăn mà Chúa chẳng đoái xem? Sao chúng tôi chịu dằn lòng mà Chúa chẳng biết đến? Này, trong ngày các ngươi kiêng ăn, cũng cứ tìm sự đẹp ý mình và làm khổ các kẻ làm thuê”. Ngược lại, Ê-sai 59:1 ngụ ý một câu hỏi khác, “Này, tay Đức Giê-hô-va chẳng trở nên ngắn mà không cứu được; tai Ngài cũng chẳng nặng nề mà không nghe được đâu” Ê-sai đáp rằng Chúa có thể cứu và nghe (Ê-sai 59:1). Tuy nhiên, Ngài có làm điều đó hay không lại là một vấn đề khác.
Đọc Ê-sai 59:2. Để trả lời cho Ê-sai 59:1, sứ điệp được nêu ra ở đây là gì?
Chúa “không đoái hoài” đến con cái của Ngài, không phải vì Ngài mong muốn như thế, nhưng bởi “sự gian ác các ngươi làm xa cách mình với Đức Chúa Trời; và tội lỗi các ngươi đã che khuất mặt Ngài khỏi các ngươi, đến nỗi Ngài không nghe các ngươi nữa” (Ê-sai 59:2). Đây là một trong những luận điểm rõ ràng nhất trong Kinh Thánh về tác động tội lỗi lên mối quan hệ giữa thần thánh và con người. Ê-sai dành phần còn lại của đoạn 59 để đi sâu vào vấn đề đã được chứng kiến nhiều lần trong suốt chiều dài lịch sử nhân loại: Tội lỗi có thể phá vỡ mối liên kết giữa chúng ta với Chúa và nó dẫn chúng ta đến sự suy sụp – không phải vì tội lỗi đẩy Chúa khỏi chúng ta mà chính những tội lỗi kia đã đẩy chúng ta ra khỏi vòng tay Chúa.
Đọc Sáng-thế Ký 3:8. Câu chuyện trong câu Kinh Thánh này thể hiện rõ nguyên tắc được nêu trong đoạn trên như thế nào?
Tội lỗi chính là sự khước từ Chúa, là quay lưng với Chúa. Bản thân những hành động tội lỗi không chỉ là hành vi khước từ Chúa mà còn là kết quả dẫn đến sự việc người phạm lỗi quay lưng về phía Ngài. Chúa chưa bao giờ từ bỏ chúng ta, chỉ có tội lỗi ngăn chúng ta đến với Ngài và khiến chúng ta không nhận ra những điều thiêng liêng do Ngài mang đến. Toàn bộ Kinh Thánh ghi chép về việc Chúa đã đưa tay ra để cứu tội nhân; đó là lý do chúng ta không nên thỏa hiệp với tội lỗi trong đời sống chúng ta.
Trong những cách nào mà bạn trải nghiệm thực tế của bạn về tội lỗi, là những tội lỗi đã ngăn cách và khiến bạn rời xa Chúa. Theo trải nghiệm cá nhân của bạn, giải pháp duy nhất cho vấn đề này là gì?
Thứ Hai Ai Là Kẻ Được Thứ Tha?
Ê-sai 59 trình bày một bức tranh đáng kinh ngạc về vấn đề tội lỗi. May mắn thay, Kinh Thánh cũng cho chúng ta biết đến niềm hy vọng của sự cứu rỗi.
Bắt đầu với câu hỏi đầu tiên, bao nhiêu người trong số chúng ta đã từng phạm tội? Kinh Thánh khẳng định: tất cả chúng ta đều đã từng phạm tội. Do vậy, sự cứu rỗi không thể dựa vào tội lỗi, mà phải dựa trên nền tảng của sự tha thứ (Giê-rê-mi 31:34). Phao-lô đồng ý với điều đó. Mọi người đều phạm tội (Rô-ma 3:9-20,23); vậy, lý do những ai được bào chữa một cách công bằng là bởi họ đã nhận được sự ban cho bởi đức tin từ Đức Chúa Trời công bình qua sự hy sinh của Đấng Cơ-đốc.
Đọc Rô-ma 3:21-24. Những câu Kinh Thánh này nói gì về cách mà chúng ta được cứu rỗi và về niềm hy vọng mà chúng ta có được trong ngày phán xét?
Hầu hết mọi người đều có cùng câu hỏi trong phiên xét xử là: Ai có tội? Nhưng đó không phải câu mà chúng ta nên hỏi, bởi tất cả đều mang tội. Câu hỏi đúng nên là: Ai được tha thứ? Chúa chỉ bào chữa cho những ai “tin đến Đức Chúa Giê-su” (Rô-ma 3:26). Yếu tố quyết định trong phiên xét xử không ai khác ngoài kẻ đã và đang tiếp tục nhận sự tha thứ bằng cách đặt niềm tin nơi Chúa?
Quả thật hiện nay chúng ta được đánh giá chỉ qua những việc chúng ta làm. Nếu cứ vậy, “đức tin ra vô ích, lời hứa cũng bỏ rồi” (Rô-ma 4:14). Thay vào đó, “hãy chỉ cho ta đức tin của ngươi không có việc làm, rồi ta sẽ chỉ cho ngươi đức tin bởi việc làm của ta” (Gia-cơ 2:18).
Đọc Rô-ma 3:20,23. Tại sao việc làm không thể cứu chúng ta, ngay cả hiện nay hoặc trong ngày phán xét?
Đã quá muộn để làm việc lành, hay tuân thủ pháp luật nhằm chuộc lại những tội lỗi. Pháp luật được lập ra trong thế giới đầy rẫy tội lỗi này, không phải để cứu người, mà để định tội. “Nhưng tại đức tin hay làm ra bởi sự yêu thương vậy” (Ga-la-ti 5:6), “vì sự yêu thương của Đức Chúa Trời rải khắp trong lòng chúng ta bởi Đức Thánh Linh” (Rô-ma 5:5), chứng tỏ rằng một người sống và đặt trọn đức tin vào Đức Chúa Giê-su (xem thêm Gia-cơ 2:26).
Việc làm bày tỏ đức tin của con người. Do vậy, một Cơ-đốc Nhân thực thụ là một người thể hiện rõ lòng thành tín của mình đối với Chúa bằng cách vâng phục những điều răn Ngài. Trong xét xử, Đức Chúa Trời dựa trên việc làm như một bằng chứng để phán xét con chiên của Ngài, là những người không đọc được suy nghĩ của lòng thành tín như Ngài. Tuy nhiên, đối với người cải đạo, chỉ khi họ nguyện dâng đời mình cho Đấng Cơ-đốc và Thánh Linh, hành vi của họ lúc này mới được bào chữa trong phiên tòa. Tội lỗi tổ phụ đã được rửa sạch bằng huyết của Chiên Con (Rô-ma đoạn 6).
Thứ Ba Sự Kêu Cầu Của Toàn Vũ Trụ
Ê-sai 60:1,2 nói về vấn đề gì? Nguyên lý nào ở đây luôn được nhắc đến trong Kinh Thánh? Và nó cho chúng ta niềm hy vọng gì?
Trong Ê-sai 60:1,2, chúng ta đã thấy một bức tranh về sự giải thoát của Đức Chúa Trời dành cho các chiên con, là những kẻ bị lưu đày. Bức tranh đã thể hiện được hình ảnh Đức Chúa Trời tạo ra ánh sáng từ bóng tối và dẫn lối cho con cái Ngài hướng về một tương lai tươi sáng, nơi Ngài thực thi sự cứu rỗi mầu nhiệm thông qua Đấng Cơ-đốc.
Ê-sai 60:3 cho biết các quốc gia và vua chúa hướng đến ánh sáng của ai?
Trong tiếng Do Thái, người này là giống cái số ít (xem thêm Ê-sai 60:1,2). Đó phải là “Si-ôn”, được nhân cách hóa như một phụ nữ, được đề cập đến gần cuối của đoạn trước (Ê-sai 59:20). Do vậy, cư dân địa cầu, những kẻ bị bao trùm trong bóng đêm, sẽ tìm đến Si-ôn. Họ sẽ bị thu hút bởi ánh sáng vinh hiển của Đức Chúa Trời, cũng là ánh sáng phát ra từ người ấy (Ê-sai 60:2). “Si-ôn được gọi đến để bước vào vầng hào quang vốn thuộc về người ấy, sau đó quan sát và tác động lại các quốc gia khi họ tề tựu dưới cùng một vầng sáng”, J. Alec Motyer, Sách tiên tri Ê-sai: Giới thiệu và giải nghĩa, tr.494. Lưu ý rằng mặc dù Si-ôn là Giê-ru-sa-lem, nhưng người ta chú trọng vào con người hơn là vị trí địa lý của thành phố.
Phần còn lại của Ê-sai 60 nhấn mạnh vào chủ đề đã được giới thiệu ở đoạn 1-3: dân chúng khắp thế gian được dẫn dắt đến Giê-ru-sa-lem, thành phố được ban phước bởi sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.
Hãy đối chiếu lời tiên tri này với giao ước mà Đức Chúa Trời đã hứa cùng Áp-ra-ham trong Sáng-thế Ký 12:2,3. Phải chăng hai điều này không nói đến cùng một vấn đề?
Có phải lời tiên tri này (Ê-sai 60:3) cũng chính là giao ước mà Đức Chúa Trời đã lập cùng Áp-ra-ham trong Sáng-thế Ký 12:2,3 không?
Đức Chúa Trời có mục tiêu vĩ đại khi chọn Áp-ra-ham và dòng dõi của ông: Nhờ Áp-ra-ham, tất cả gia tộc khắp thế gian sẽ được ban phước (Sáng-thế Ký 12:3; 18:18; 22:18). Do vậy, giao ước của Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham chính là nguyện vọng của Ngài muốn thông qua Áp-ra-ham giao ước với toàn thể nhân loại. Áp-ra-ham và dòng dõi của ông sẽ trở thành nguồn khải thị của Đức Chúa Trời đến thế gian.
Ê-sai cố gắng đưa dân sự của ông trở về tổ phụ của họ. Thay mặt cho Đức Chúa Trời quyền năng, họ nhận lãnh trách nhiệm cho cả thế gian và sẽ luôn đón chào những người ngoại chọn tin tưởng và phụng sự Đức Chúa Trời (xem Ê-sai 56:3,8), bởi đền thánh của Ngài “sẽ là nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc” (Ê-sai 56:7).
Trong đoạn này, bạn hiểu thế nào về vai trò của giáo hội Cơ-đốc Phục Lâm, hoặc cụ thể hơn, vai trò của chính bạn trong Hội Thánh là gì?
Thứ Tư Năm Ban Ơn Của Đức Giê-hô-va
Ê-sai 61:1 là lời phán của ai?
Thánh Linh của Đức Chúa Trời hiện trên người được xức dầu, chứng tỏ Người là Đấng Mê-si hay nói cách khác, một vị cứu tinh. Ngài “giảng tin lành cho kẻ khiêm nhường, rịt những kẻ vỡ lòng, rao cho kẻ phu tù được tự do, kẻ cầm tù được ra khỏi ngục” (Ê-sai 61:1). Bạn có liên tưởng đến ai không? Đối chiếu với Ê-sai 42:1–7, ở đây tôi tớ của Đức Chúa Trời được mô tả bằng những thuật ngữ tương tự.
Ê-sai 61:2 nói về “năm ban ơn của Đức Giê-hô-va”. Đấng Mê-si, người được xức dầu hay được biết đến là Vua thuộc dòng dõi Đa-vít và Đấng Giải cứu, đã tuyên bố một năm đặc biệt về những ân huệ thiêng liêng tại thời điểm Ngài tuyên bố về sự tự do. Đối chiếu với Lê-vi ký 25:10, đoạn Đức Chúa Trời lệnh cho dân Y-sơ-ra-ên rao truyền sự tự do trong năm thứ 50: “ấy sẽ là năm hân hỷ cho các ngươi, ai nấy đều sẽ nhận lại cơ nghiệp mình và ai nấy đều trở về gia quyến mình” (Lê-vi Ký 25:10). Điều này đồng nghĩa rằng những ai bị ép buộc phải bán đi đất đai tổ tiên hoặc trở thành nô lệ để sống sót qua khoảng thời gian khốn khó (Lê-vi ký 25:25–55) sẽ nhận lại đất đai và tự do của họ. Bởi năm hân hỷ bắt đầu với những tiếng kèn được thổi vang vào ngày Chuộc Tội (Lê-vi ký 25:9), chúng tôi đã đề cập đến đoạn này liên quan với Ê-sai đoạn 58.
“Năm ban ơn của Đức Giê-hô-va” trong Ê-sai 61:2 là một năm hân hỷ, chứ không đơn thuần chỉ là ngày kỷ niệm như trong Lê-vi ký 25. Năm này được tuyên bố bởi Đấng Mê-si, là Vua, khi Ngài bày tỏ chính Ngài qua mục vụ của sự giải thoát và phục hồi. Hành động này cũng tương tự như một số vị vua cổ xưa của nền văn minh Lưỡng Hà, những vị vua thông thái đã tích cực thể hiện lòng nhân từ của mình bằng cách tuyên bố miễn thuế trong suốt những năm đầu cai trị. Mục vụ của Đấng Mê-si đã vượt xa khỏi tầm của điều luật trong Lê-vi ký 25. Ngài không chỉ “mang lại tự do cho những kẻ bị giam cầm”, mà còn hàn gắn những tấm lòng khổ đau chốn lao tù, xoa dịu những kẻ khóc than và đem đến cho họ sự phục hồi (Ê-sai 61:1–11). Hơn nữa, để thêm vào “Năm ban ơn của Đức Giê-hô-va”, ông còn công bố “ngày báo thù của Đức Chúa Trời chúng ta” (Ê-sai 61:12).
Lời tiên tri của Ê-sai đã được ứng nghiệm khi nào (Lu-ca 4:16–21)? Sứ mạng của Đức Chúa Giê-su đã hoàn thành lời tiên tri này như thế nào? Còn chúng ta, hãy tự hỏi rằng: chúng ta trong cương vị là đại diện của Đức Chúa Giê-su (không phải là Ngài) nơi thế gian này, trong khả năng hạn hẹp của mình, nên làm gì như Ngài đã làm (Ê-sai 61:1,3)? Hãy cho biết một số hành động thực tế mà chúng ta có thể làm được?
Thứ Năm Ngày Báo Thù Của Đức Chúa Trời
Giữa vô số các tin lành được loan báo, tại sao Đấng Mê-si (được mô tả trong Ê-sai đoạn 61) lại nói đến sự báo thù của Đức Chúa Trời? Lời tiên tri này sẽ được khi nào?
Khi còn ở tại Na-xa-rét, Đức Chúa Giê-su, Đấng Mê-si, đã đọc Ê-sai 61 “để tuyên bố về năm ban ơn của Đức Chúa Trời” (Ê-sai 61:2; Lu-ca 4:19). Rồi Ngài dừng lại và nói, “hôm nay đã được ứng nghiệm lời Kinh Thánh mà các ngươi mới vừa nghe đó” (Lu-ca 4:21). Do vậy, Ngài đã cân nhắc tránh đọc những chữ tiếp theo trong cùng một câu: “Ngày báo thù của Chúa” (Ê-sai 61:2). Khi những mục vụ của tin lành, tự do và nguồn an ủi đang giải thoát những kẻ bị giam cầm trong vòng ngự trị của Sa-tan, ngày báo thù vẫn chưa đến. Trong Ma-thi-ơ 24 (đối chiếu Mác 13, Lu-ca 21), Ngài báo trước với các môn đồ của Ngài rằng sự phán xét thiêng liêng sẽ đến trong tương lai.
Thật vậy, trong Ê-sai 61, ngày báo thù của Chúa là “ngày lớn và kinh khiếp của Đức Giê-hô-va” (Giô-ên 2:31; Ma-la-chi 4:5), phán xử sẽ được thực thi khi Đấng Cơ-đốc trở lại thế gian để giải phóng thế giới khỏi sự bất công bằng cách đánh bại kẻ thù của Ngài và cứu các con cái của Ngài thoát cảnh áp bức (Khải Huyền 19; Đa-ni-ên 2:44,45). Do vậy, dù Đấng Cơ-đốc đã loan báo về khởi đầu của “Năm ban ơn của Đức Giê-hô-va”, sự kết thúc của nó vào lúc Ngài tái lâm.
Làm thế nào để dung hòa giữa hai khái niệm về một Chúa nhân từ và một Chúa hứa sẽ báo thù? Hai khái niệm này có đối lập với nhau không? Hay bạn hiểu sự báo thù tương tự như một biểu hiện của tình yêu? Hãy giải thích câu trả lời của bạn.
Dù Đức Chúa Giê-su phán với chúng ta “nếu ai vả má bên hữu ngươi, hãy đưa má bên kia cho họ luôn” (Ma-thi-ơ 5:39), nhưng mặt khác, Ngài cũng khẳng định sự công bình và hình phạt sẽ được thực thi (Ma-thi-ơ 8:12). Phao-lô cũng dạy chúng ta “đừng ai lấy ác báo ác cho kẻ khác; nhưng hãy tìm điều thiện luôn luôn” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:15), nhưng ông cũng nói rằng khi Đức Chúa Trời hiện ra từ trời, với ngọn lửa rực cháy, Ngài sẽ “báo thù những kẻ chẳng hề nhận biết Đức Chúa Trời và không vâng phục tin lành của Đức Chúa Giê-su” (2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:8).
Tất nhiên, Đức Chúa với sự khôn ngoan và lòng nhân từ vô biên có thể cư xử một cách hoàn hảo giữa công bình và báo thù. Công bình và báo thù của con người có thể sẽ kèm theo sai lầm không vững vàng của con người. Tuy nhiên, công bình và báo thù của Chúa sẽ không có những sự hạn chế đó.
Tình huống nào dưới đây khiến bạn mong muốn kẻ có tội phải nhận hậu quả? (1) Đối với một kẻ làm tổn thương người bạn không yêu; hay là (2) một kẻ làm tổn thương người bạn yêu? Điều này giúp chúng ta hiểu rõ hơn về mối liên hệ giữa tình yêu Chúa dành cho chúng ta và lời cảnh báo về sự báo thù là như thế nào?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Ellen G. White, Tộc trưởng và tiên tri, tr. 376-378; và Nguyện ước thời đại, tr. 236-243.
“Đức Chúa Giê-su đứng trước mọi người như một minh chứng sống cho những lời tiên tri liên quan đến Thánh linh của Đức Chúa Trời Ngài. Giải thích về những lời mình đã đọc, Ngài nói về Đấng Mê-si như một Đấng giải thoát con người khỏi cảnh xiềng xích đọa đày, một người chữa lành và xoa dịu mọi khổ đau, trả ánh sáng về những đôi mắt mù lòa và soi rọi thế gian bằng ánh sáng của lẽ thật. Phong thái ấn tượng của Ngài cùng những lời nói quyền năng tỏa ra một thứ sức mạnh diệu kỳ mà những người nghe trước đây chưa bao giờ cảm nhận được. Làn sóng thiêng liêng ấy đã phá vỡ mọi rào cản; cũng như Môi-se, họ chú ý đến những điều mắt không thấy được. Khi Thánh Linh khiến con tim họ rung động, họ nhiệt thành đáp lại bằng những lời cầu nguyện A-men và hết lòng ngợi ca Đức Chúa Trời hiển vinh”. Ellen G. White, Nguyện ước thời đại, tr.237.
“Ngày báo thù là ngày ngập chìm trong cơn thịnh nộ của Ngài. Ai sẽ là kẻ trung tín vào thời điểm Ngài tái lâm? Những người đàn ông với tấm lòng sắt đá chống lại Ngài và mũi tên phẫn nộ từ Ngài sẽ xuyên thủng mọi thứ mà mũi tên của sự kết tội không thể làm được. Do vậy, Đức Chúa Trời không chỗi dậy để đối phó tội nhân. Liệu vào ngày đó kẻ chăn giả có che chở cho tội nhân? Người đã sa vào con đường bất tuân có được vô tội? Sự tôn trọng có làm nên tội? Đây chính là những câu hỏi mà một người bất cẩn và bàng quan nên suy xét và tự tìm ra câu trả lời cho chính mình”. Ellen G. White, Đức tin và việc làm, tr.33.
Câu hỏi thảo luận:
1. Sự thật là có một số Cơ-đốc Nhân không muốn có thêm người gia nhập vào Hội Thánh và theo một mục sư Cơ-đốc Phục Lâm, thì đây là vấn đề mà ông quan tâm hàng đầu trong công việc rao giảng. Làm thế nào để những Cơ-đốc Nhân này (ngay cả anh em lầm lạc của mình mà cũng không muốn nhìn thấy xuất hiện trong Hội Thánh) có thể đem tình yêu thương, niềm hy vọng và tin lành của Đức Chúa Trời đến với mọi người trên toàn thế giới, để tha nhân có cơ hội được cứu trước khi tận thế (Ma-thi-ơ 24:14) khi họ không muốn tiếp nhận người lầm lạc ăn năn trở lại thờ phượng Chúa trong Hội Thánh của họ?
Tóm lược: Đức Chúa Trời thanh lọc một xã hội bất công bằng cách loại bỏ những kẻ bất tuân và chữa lành cho những ai từ bỏ tội lỗi; những tội lỗi đã ngăn cách họ với Chúa. Nhờ ân điển của Đức Chúa Trời hiển vinh, mà dân chúng khắp nơi trên thế giới đã được đến gần Ngài và con cái Ngài, để họ có thể nhận lãnh những ân phước từ Đức Chúa Trời, là những phước lành đã được phán và loan truyền ra bởi Đấng Mê-si.