Bài Học 11 · 6 – 12 Tháng 3

Công giá của tình yêu

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 55:1–13; 58:1–14

"Nếu ngươi mở lòng cho kẻ đói, và làm no kẻ khốn khổ, thì sự sáng ngươi sẽ sáng ra trong tối tăm, và sự tối tăm ngươi sẽ như ban trưa" — Ê-sai 58:10
Sa-bát Công Giá Của Tình Yêu

Câu gốc

“Nếu ngươi mở lòng cho kẻ đói, và làm no kẻ khốn khổ, thì sự sáng ngươi sẽ sáng ra trong tối tăm, và sự tối tăm ngươi sẽ như ban trưa” (Ê-sai 58:10).

Kinh Thánh nghiên cứu

Ê-sai 55:1–13; 58:1–14.

Một người Do Thái, hướng dẫn buổi thờ phượng và vợ sống ở Lincoln, Nebraska, nhận được những cú điện thoại thô tục đầy sự đe dọa. Họ khám phá ra rằng những cú điện thoại này đến từ thủ lĩnh của một nhóm phân biệt chủng tộc người Mỹ, Ku Klux Klan. Biết được nhận dạng của anh ta, họ có thể báo cho cảnh sát, nhưng họ quyết định tiếp cận một cách êm thắm hơn. Khi họ biết rằng anh ta bị khuyết tật, họ đến nhà anh ta cùng với món gà cho bữa ăn tối! Điều này khiến anh ta hoàn toàn bối rối. Lòng căm ghét của anh ta tan chảy trước tình yêu thương của họ. Hai vợ chồng tiếp tục thăm viếng anh ta và tình bạn đã phát triển. Thậm chí anh ta nghĩ đến việc trở thành người Do Thái!

“Sự kiêng ăn mà ta chọn lựa, há chẳng phải là bẻ những xiềng hung ác, mở những trói của ách, thả cho kẻ bị ức hiếp được tự do, bẻ gãy mọi ách, hay sao? Há chẳng phải là chia bánh cho kẻ đói…?” (Ê-sai 58:6,7).

Trớ trêu thay, đôi vợ chồng ở Lincoln đã thực hiện sự kiêng ăn bằng cách chia sẻ bữa ăn cho kẻ đàn áp đang đói, nhờ đó giúp anh ta thoát khỏi sự trói buộc của thành kiến bất công!

Hãy cùng nhau nghiên cứu thêm về nguyên tắc tâm linh quan trọng này được miêu tả bởi tiên tri Ê-sai.

Thứ Nhất Mua Nhưng Không Phải Trả Tiền? (Ê-sai 55:1-7)

Đọc câu Kinh Thánh sau: “Hỡi những kẻ nào khát, hãy đến suối nước! Và người nào không có tiền bạc, hãy đến, mua mà ăn!” (Ê-sai 55:1). Bạn thấy sự mâu thuẫn nào ở trong câu này?

Giả sử bạn đem thức ăn và đứng trên một con đường tại một thành phố lớn và thông báo với những người đang đói và những người vô gia cư rằng: “Này mọi người, ai không có tiền, hãy đến, mua và ăn!” Nhưng làm sao họ có thể mua nếu họ không có tiền?

Tuy nhiên, nếu bạn thêm vài câu như Ê-sai đã làm: “không cần tiền, không đòi giá” (Ê-sai 55:1), vấn đề trở nên rõ ràng hơn. Ê-sai kêu gọi dân sự hãy tiếp nhận sự tha thứ (Ê-sai 55:7) một cách tự do. Nhưng, từ mua nhấn mạnh rằng những gì Đức Chúa Trời ban cho dân sự để đáp ứng nhu cầu và sự mong muốn của họ là có giá trị; do đó, việc nhận nó đòi hỏi một sự trao đổi (chuyển giao một cái gì đó có giá trị). Đức Chúa Trời ban cho sự tha thứ một cách vô điều kiện trong khuôn khổ của việc phục hồi giao ước quan hệ với dân sự Ngài, nhưng đối với Ngài thì điều này không phải là miễn phí: Ngài đã mua nó với giá quá đắt, chính là sự đổ huyết của Đầy Tớ Ngài. Mặc dầu là miễn phí, nhưng Ngài phải trả với cái giá đáng kinh ngạc.

Cái giá cho sự cứu rỗi của chúng ta là gì? Xem 1 Phi-e-rơ 1:18,19.

Khi so sánh sự cứu rỗi trong sách Ê-sai với trong Tân Ước cho thấy như thế nào? Xem Ê-phê-sô 2:8,9.

Ê-sai tóm lược phúc âm trong Cựu Ước, đó cũng là phúc âm trong Tân Ước. Không có sự cứu rỗi bởi việc làm trong “giao ước cũ”, được thay thế bằng sự cứu rỗi bởi ân điển trong “giao ước mới”. Kể từ khi Đức Chúa Trời hứa một Đấng Giải Cứu cho A-đam và Ê-va (Sáng-thế Ký 3:15), thì chỉ có một phương cách cứu rỗi duy nhất: nhờ ân điển bởi đức tin (Ê-phê-sô 2:8): “Sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, Chúa chúng ta” (Rô-ma 6:23). Từ Gilgamesh cổ đại, vị anh hùng có những kỳ công nhưng đã thất bại trong việc tìm kiếm sự bất tử, cho đến những nữ diễn viên hiện đại, là những người tin vào kiếp sau, người ta đã cố công tìm đủ mọi cách để có được sự cứu rỗi, nhưng tất cả đều vô ích. Đó là lý do tại sao họ cần biết về Giê-su và những gì Ngài đã hoàn thành cho họ tại Thập giá.

Sự cứu rỗi là miễn phí, nhưng chúng ta không thể làm bất cứ điều gì để có được sự cứu rỗi. Những việc làm tốt của chúng ta không bao giờ đủ để cứu chúng ta. Tuy nhiên, sự cứu rỗi cũng đòi hỏi ở chúng ta mọi thứ. Điều này có nghĩa gì (Xem Ma-thi-ơ 10:39; Lu-ca 9:23; 14:26; Phi-líp 3:8)?

Thứ Hai Ý Tưởng Và Đường Lối Cao Hơn (Ê-sai 55:6-13)

Tại sao Đức Chúa Trời nói ý tưởng và đường lối của Ngài cao hơn của chúng ta, như “các từng trời cao hơn đất” (Ê-sai 55:8,9)? Bạn nghĩ điều đó có nghĩa gì?

Không còn gì phải bàn cải về việc Đức Chúa Trời tạo nên vũ trụ, mà trong đó, thậm chí, những điều đơn giản nhất cũng chứa đựng những bí ẩn mà trí chúng ta không thể nào hiểu được. Đức Chúa Trời có nhiều phương cách vượt quá những gì mà chúng ta có thể nắm bắt được một cách trọn vẹn. Do đó, sự hiểu biết ưu việt vô hạn của Ngài sẽ giúp chúng ta khiêm nhường để nhận sự giúp đỡ của Ngài. Xem Ê-sai 57:15.

Đọc Ê-sai 55:6-9. Chúa phán về bối cảnh nào mà trong đó đường lối và ý tưởng Ngài cao hơn những gì chúng ta có thể nghĩ đến? Những gì Ngài đang phán bảo có quá khó hiểu đối với chúng ta không?

Trong tất cả những màu nhiệm vĩ đại của vũ trụ, không có gì phải nghi ngờ, điều mầu nhiệm nhất trong mọi điều chính là chương trình cứu rỗi, một sự màu nhiệm mà chúng ta chỉ mới bắt đầu để đủ hiểu. (Xem Ê-phê-sô 6:19). Đấng Tạo hóa của vũ trụ đã hạ mình để trở thành con người, sống đời sống cực nhọc và đau khổ, để rồi chết thay cho chúng ta, trở thành của lễ hy sinh cho tội lỗi, Ngài làm tất cả để tội của chúng ta được tha và bày tỏ lòng nhân từ cho chúng ta, lẽ thật ấy đã làm rung động tấm lòng của loài thọ tạo của Đức Chúa Trời trong mọi thời đại và cho đến mãi mãi.

“Chủ đề của sự cứu chuộc là chủ đề mà các thiên sứ muốn nhìn vào; đó sẽ là một kiến thức và là bài hát của những người được chuộc trải qua mọi thời đại cho đến đời đời. Nó không đáng để suy ngẫm một cách cẩn thận và học hỏi ngay bây giờ sao? . . .

“Đây là chủ đề vô tận. Không bao giờ là đủ cho những học sinh chăm chỉ vận dụng tâm trí để học về sự nhập thể của Đấng Cơ-đốc, sự hy sinh chuộc tội và công việc hòa giải của Ngài, rồi họ nhìn lên bầu trời với vô số năm tháng của nó và thốt lên: “Sự mầu nhiệm của lòng tin kính thật tuyệt vời!”.Ellen G. White, Đời sống tôi hôm nay, trang 360 (Cuộc sống tôi hôm nay, tr. 360).

Hãy nhìn vào những điều xấu xa mà bạn đã làm: những người mà bạn đã làm tổn thương, những lời nói bất cẩn đã được thốt ra, những hành vi mà bạn đã làm người khác tuyệt vọng, không quan tâm đến bản thân. Tuy nhiên, nhờ Đức Chúa Giê-su, bạn được tha thứ tất cả những điều này và vững vàng, ngay bây giờ, trong mắt Đức Chúa Trời bạn là người hoàn hảo, công bình. Nếu đó không phải là sự mầu nhiệm, thì là gì?

Thứ Ba Những Người Bạn Kiêng Ăn (Ê-sai 58:1-8)

“Sự kiêng ăn” được nói đến trong Ê-sai 58:3 là gì?

Đây là sự kiêng ăn trong ngày Đại lễ Chuộc tội, sự kiêng ăn duy nhất mà Đức Chúa Trời đã truyền bảo (Lê-vi Ký 16:29,31; 23:27–32). Điều này được xác nhận trong Ê-sai 58:3 bằng sự diễn đạt như là “dằn lòng”, từ này dùng theo thuật ngữ trong Lê-vi Ký. Hạ mình/ép linh hồn mình chỉ về nhiều hình thức khác nhau về việc từ bỏ bản thân, bao gồm cả việc kiêng ăn (so sánh Thi Thiên 35:13; Đa-ni-ên 10:2,3,12).

Trong ngày Đại lễ Chuộc tội phải rao báo mệnh lệnh của Đức Chúa Trời “cất tiếng lên như cái loa” (Ê-sai 58:1). Đây là loại kèn làm từ sừng chiên đực, gọi là shofar, được thổi lên như là sự kỷ niệm hay nhắc nhở trước ngày Đại lễ Chuộc tội mười ngày (Lê-vi Ký 23:24). Hơn nữa, cứ vào năm thứ năm mươi, vào ngày Đại lễ Chuộc tội, nó được dùng để loan truyền sự tự do, bắt đầu của năm hân hỉ (Lê-vi Ký 25:9,10; so sánh với Ê-sai 27:13).

Đọc Ê-sai 58:3-7. Chúa phàn nàn họ về điều gì? Điều không đúng với sự “kiêng ăn” của họ là gì?

Có vẻ như dân sự đang mong đợi Chúa khen ngợi họ vì “lòng thành kính” của họ. Dĩ nhiên, đó là những gì của quá khứ. Việc từ bỏ chính mình trong ngày Đại lễ Chuộc tội là bày tỏ lòng biết ơn và trung thành của họ với Ngài vào ngày mà thầy tế lễ thượng phẩm đến trước mặt Đức Chúa Trời để làm sạch đền thánh và nhờ đó mà họ được làm sạch khỏi những tội lỗi mà họ đã được tha thứ (Lê-vi-ký 16; so sánh với đoạn 4). Những hành động của họ lẽ ra phải được thực hiện với lòng biết ơn và cảm tạ đối với Đức Chúa Trời, là Đấng đã cứu họ trong ngày phán xét, chứ không phải để được Chúa chấp thuận “lòng thành kính” và “mộ đạo” của họ. Rốt cuộc, chính tội lỗi của dân sự đã làm ô uế đền thờ của Đức Chúa Trời. Nó phải được làm sạch bằng huyết đã đổ ra vì những gì họ đã làm.

Một trong những bài học quan trọng đến từ những câu Kinh Thánh này là cho thấy sự khác nhau giữa việc chỉ đơn thuần là tôn giáo và là môn đồ thật sự của Đấng Cơ-đốc. Chúng ta thấy sự khác nhau ở đó như thế nào? Làm thế nào từng cá nhân chúng ta đối mặt với cùng sự nguy hiểm như những người đã được nói đến ở đây, khi tin rằng bằng cách nào đó những lễ nghi tôn giáo cho chúng ta thấy chúng ta thật sự đang đi theo Chúa đúng như Ngài mong muốn?

Thứ Tư Kiên Cường Trong Sự Kiêng Ăn (Ê-sai 58:1–12)

Mười ngày sau khi kèn được thổi lên để nhắc nhở dân sự của Đức Chúa Trời rằng Chúa được tôn vinh như là Vua của họ trong ngày Đại lễ Chuộc tội, khi sự khiêm nhường của họ được bày tỏ qua việc hạ mình để khẳng định sự trung thành của họ với Ngài như là Vua, thì một tiên tri sẽ cất cao giọng của mình giống như chiếc kèn để tuyên bố rằng họ đang nổi loạn chống lại Ngài (Ê-sai 58:1)

Đọc Ê-sai 58:6-12. Những hành động nào mà Đức Chúa Trời xem như là những hành động đúng của sự hạ mình? Rốt cuộc, điều gì khó hơn, nhịn ăn vài bữa hay sử dụng thời giờ và tiền bạc của bạn để giúp cho những người vô gia cư trong khu phố bạn? Nguyên tắc được tìm thấy sau những hành động này là gì? Những hành động này tạo nên tôn giáo thật như thế nào?

Bất cứ ai cũng có thể là người mộ đạo, bất cứ ai cũng có thể thực hiện các nghi lễ tôn giáo, thậm chí những nghi lễ đúng, đúng thời điểm và thực hiện đúng tất cả các cách thức. Nhưng Chúa không muốn chỉ có vậy. Hãy nhìn vào cuộc đời của Đức Chúa Giê-su. Dầu Ngài rất trung thành với các nghi thức tôn giáo trong thời của Ngài, nhưng những tác giả phúc âm tập trung chủ yếu vào những hoạt động của Ngài về sự nhân từ, chữa bệnh, cho ăn và tha thứ cho những người có nhu cầu hơn là tập trung vào sự trung thành vào các nghi lễ.

Chúa tìm kiếm một Hội Thánh, một dân sự, là những người sẽ rao truyền lẽ thật cho thế giới. Nhưng điều gì sẽ thu hút người ta đến với lẽ thật trong Đức Chúa Giê-su hơn: tuân thủ nghiêm ngặt luật kiêng cử hay sẵn sàng giúp người nghèo đói? Gìn giữ ngày Sa-bát một cách nghiêm chỉnh hay sẵn sàng dành thời gian và năng lực của bạn để giúp những người đang có nhu cầu?

Đọc Ma-thi-ơ 25:40 và Gia-cơ 1:27. Những câu này nói gì với chúng ta?

Xem những ơn phước trong Ê-sai 58, Đức Chúa Trời phán Ngài sẽ đến với những người tìm kiếm và chăm sóc những người thiếu may mắn. Bạn nghĩ Chúa đang dạy gì với chúng ta? Đây có phải là những lời hứa về sự can thiệp siêu nhiên trong đời sống của chúng ta nếu chúng ta làm những điều này? Hay, có lẽ, Ngài nói với chúng ta về những ơn phước tự nhiên mà chúng ta nhận được qua việc dâng mình vì những người khác chứ không phải là sự ích kỷ, tham lam và tự thu mình lại? Giải thích câu trả lời của bạn?

Thứ Năm Thời Gian Dành Cho Chúng Ta (Ê-sai 58:13,14)

Tại sao Ê-sai nói đến ngày Sa-bát trong Ê-sai 58:13, 14? Điều này liên quan gì với ngày Đại lễ Chuộc tội đã nói đến trong những câu trước đó?

Ngày Đại lễ Chuộc tội hằng năm là ngày Sa-bát. Ngày lễ Sa-bát đặc biệt này cũng giống như ngày Sa-bát hằng tuần, trong ngày đó mọi hoạt động dưới mọi hình thức đều bị cấm (Lê-vi 23:27-32). Do đó, những người Cơ-đốc Phục Lâm đầu tiên đã nhận ra một quy luật rằng, thời gian yên nghỉ trong ngày Đại lễ Chuộc tội sẽ từ chiều hôm nay cho đến chiều hôm sau (Lê-vi 23:32), điều này cho chúng ta biết rằng ngày Sa-bát hằng tuần cũng phải đúng như vậy. Cũng vậy, mặc dầu bối cảnh chính trong Ê-sai 58:13,14 là nghi lễ trong ngày Sa-bát của ngày Đại lễ Chuộc tội, nhưng sứ điệp cũng áp dụng cho ngày Sa-bát hằng tuần.

Đọc Ê-sai 58:13. Ngày Sa-bát được cho là ngày như thế nào? Làm thế nào để chúng ta trải nghiệm ngày Sa-bát như được mô tả ở đây? Ngoài ra, khi bạn nghĩ về những gì tiêu biểu cho Ngày Sa-bát, thì tại sao nó phải là ngày được mô tả trong câu Kinh Thánh này?

Ê-sai 58 đề cập đến ba chủ đề chính: quên mình, lòng tốt đối với xã hội và ngày Sa-bát.

Sự nối kết giữa chúng là gì?

Trước tiên, cả ba đều liên quan đến sự tập trung vào Đức Chúa Trời, những ưu tiên của Ngài và công nhận chúng ta lệ thuộc vào Ngài. Thứ hai, khi làm ba điều này, con người đang theo đuổi sự nên thánh qua việc noi theo gương Đức Chúa Trời (xem Lê-vi 19:2), là Đấng, trong hình ảnh Đấng Cơ-đốc, đã tự hạ mình (Phi-líp 2:8), Đấng vì lòng yêu thương đã hy sinh chính mình (Giăng 3:16) và Đấng nghỉ ngơi mọi công việc trong ngày Sa-bát, ngày cuối cùng của tuần lễ tạo thế (Sáng 2:2,3; Xuất 20:11).

Hãy xem những mối quan hệ khác ngoài các chủ đề quên mình, lòng tốt đối với xã hội và ngày Sa-bát đã được nói đến trong Ê-sai đoạn 58: Nghỉ ngơi trong ngày Sa-bát giúp con người phục hồi sức khỏe sau một tuần làm việc (Xuất 23:12, Mác 2:27); Đức Chúa Giê-su cho thấy những công việc phù hợp trong ngày Sa-bát (Mác 3:1–5, Giăng 5:1–17); giữ ngày Sa-bát thật đem đến sự vui mừng (Ê-sai 58:14), khi giúp đỡ người khác (Ê-sai 58:10,11). Điều gì thay đổi trong cuộc sống bạn để chính bạn kinh nghiệm những ơn phước này?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Không ai có thể thực hiện lòng nhân từ thật sự mà không quên mình. Là những người đại diện cho Đấng Cơ-đốc, thì chỉ bởi đời sống đơn giản, quên mình và tiết kiệm chúng ta mới có thể hoàn thành được công việc đã được giao. Niềm tự hào và những tham vọng trần tục phải được xua tan khỏi tấm lòng chúng ta. Trong tất cả các công việc, chúng ta phải thực hiện nguyên tắc vô vị kỷ mà đã được bày tỏ trong đời sống của Đấng Cơ-đốc. Trên những bức tường trong nhà, những bức tranh, những vật dụng trong nhà, như chúng ta đọc được câu: ‘Đem những kẻ nghèo khổ đã bị đuổi đi về nhà mình’. Trên những tủ quần áo chúng ta thấy được câu, như chính ngón tay của Đức Chúa Trời đã viết: ‘thấy kẻ trần truồng thì mặc cho’. Trong phòng ăn, trên bàn đầy những thức ăn, chúng ta phải thấy câu: ‘Há chẳng phải là chia bánh cho kẻ đói hay sao?’” (Ê-sai 58:7), Ellen G. White, Chức Vụ Chữa Bệnh (Chức vụ chữa bệnh), trang 206.

Câu hỏi thảo luận:

1. Xem câu hỏi mà Ê-sai đã hỏi dân sự trong thời của ông: “Sao các ngươi trả tiền để mua đồ không phải là bánh? Sao các ngươi đem công lao mình đổi lấy vật chẳng làm cho no?” (Ê-sai 55:2). Hãy tự hỏi mình, bằng cách nào chúng ta cũng làm giống như vậy, đem công lao đổi lấy cho những điều vô ích? Tại sao rất dễ để rơi vào cái bẫy như vậy?

2. Nếu tự bỏ mình, sống tốt trong xã hội và ngày Sa-bát là quan trọng trong ngày Đại lễ Chuộc tội trong thời Ê-sai, vậy chúng có quan trọng trong ngày Đại lễ Chuộc tội trong thời kỳ cuối cùng (Đa-ni-ên 8:14), suốt thời gian tiếng kèn hoan hỉ của Đức Chúa Trời báo hiệu sự giải thoát cuối cùng trong sự đến lần thứ hai của Đấng Cơ-đốc không (1 Cô-rinh-tô 15:52; so sánh với Lê-vi Ký 25:9,10)? Giải thích câu trả lời của bạn?

3. Trong lớp, thảo luận câu hỏi về việc giữ ngày Sa-bát. Bạn nghĩ ý của Ê-sai là gì khi ông nói chúng ta đừng làm vừa ý mình trong ngày Sa-bát, nhưng đồng thời lại xem ngày đó là ngày “vui thích” (Ê-sai 58:13)? Làm sao chúng ta có thể làm được cả hai? Hãy nhớ bối cảnh của cả đoạn Ê-sai 58.

Tóm lược: Trong Ê-sai đoạn 55 và 58, tiên tri kêu gọi dân sự từ bỏ những suy nghĩ và đường lối của họ và quay trở lại với Đức Chúa Trời, là Đấng có những ý tưởng đem lại hạnh phúc cho họ gấp bội lần so với những ý tưởng của họ. Bởi tình yêu thương Ngài tha thứ cho họ và khuyên nài người được tha thứ phải có lòng nhân từ, để hòa hợp với tinh thần của ngày Đại lễ Chuộc tội và ngày Sa-bát, bởi vì, nếu ai thật sự nhận lãnh ân phước tha thứ của Đức Chúa Trời thì lòng họ sẽ được biến đổi.