Làm điều không thể tưởng tượng
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 50:4-10; 52:13-53:12; 53:3-9; 53:10-12
"Nhưng người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương, bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an, bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh”." — Ê-sai 53:5
Sa-bát Làm Điều Không Thể Tưởng Tượng
Câu gốc
“Nhưng người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương, bởi sự sửa phạt người chịu chúng ta được bình an, bởi lằn roi người chúng ta được lành bịnh”. (Ê-sai 53:5).
Kinh Thánh nghiên cứu
Ê-sai 50:4-10; 52:13-53:12; 53:3-9; 53:10-12.
Lough Fook là một Cơ-đốc nhân người Trung Quốc, đã thực hành lòng thương xót đối với những người đồng hương của mình trở thành nô lệ trong các mỏ than ở Phi Châu. Anh muốn mang đến cho họ hy vọng của phúc âm, nhưng làm thế nào anh có thể tiếp cận họ?
Giải pháp của anh là tự bán mình làm nô lệ với thời hạn 5 năm. Anh được chuyển tới Demerara, nơi mà anh làm việc cực nhọc trong các hầm mỏ và kể về Đức Chúa Giê-su cho những đồng nghiệp của mình.
Lough Fook đã chết, nhưng chưa tới 200 người được giải cứu khỏi sự tuyệt vọng bằng cách chấp nhận Đức Chúa Giê-su làm Đấng Cứu Chuộc của họ.
Một tấm gương thật tuyệt vời về sự hy sinh bản thân vì lợi ích của người khác!
Cũng một thể ấy, Đức Chúa Giê-su đã làm điều không thể tưởng tượng, Ngài mặc lấy sự khiêm nhường “tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ” (Phi-líp 2:7) đã tiếp cận bạn và tôi và tất cả những người đang bị chìm đắm trong vực sâu của tội lỗi ở thế gian.
Bài học tuần này chúng ta sẽ xem xét một sự kiện đáng kinh ngạc đã được nói tiên tri hàng trăm năm trước khi nó xảy ra.
Thứ Nhất Ê-sai Thử Nghiệm Lẽ Thật (Ê-sai 50:4-10)
Nếu Ê-sai có ý định truyền đạt thông tin, ông chỉ cần trình bày tất cả các chi tiết liên quan đến Đấng Mê-si trong cùng một lúc. Nhưng để dạy dỗ, thuyết phục và mang đến cho khán giả của ông một cuộc gặp gỡ với Chúa trong hình ảnh của một tôi tớ, ông đã trình bày một cấu trúc phong phú các chủ đề theo phong cách hòa hợp. Ông mở đầu sứ điệp của Đức Chúa Trời theo nhiều bước để mỗi khía cạnh có thể được nắm bắt liên quan đến phần còn lại của bức tranh. Ê-sai là một nghệ sĩ tâm hồn cho thính giả của mình.
Đọc Ê-sai 50:4-10. Hãy tóm tắt những câu Kinh Thánh này đang nói gì. Làm sao bạn nhìn thấy Đức Chúa Giê-su qua những câu này?
Chúng ta thấy trong Ê-sai 49:7 rằng tôi tớ Chúa bị khinh dể, bị ghen ghét và “làm người tôi kẻ có quyền thế” nhưng “Các vua sẽ thấy và đứng dậy; các quan trưởng sẽ quì lạy” Ở đây trong Ê-sai đoạn 50 chúng ta học rằng thời kỳ bi đát thì khó lường nhưng người dạy dỗ dịu dàng dùng lời để nâng đỡ kẻ mệt mỏi (Ê-sai 50:4). Con đường đi từ sự công bình đến sự sỉ nhục (Ê-sai 50:6).
Sự hành hạ này nghe có vẻ tồi tệ với những ai trong chúng ta thuộc nền văn hóa phương Tây hiện đại. Nhưng trong văn hóa cổ đại Cận Đông, danh dự là vấn đề sống còn đối với một người. Nếu bạn xúc phạm và ngược đãi ai đó như thế này, bạn sẽ phải được bảo vệ tốt hơn; nếu họ có được một nửa cơ hội, nạn nhân và / hoặc gia tộc của người đó chắc chắn sẽ trả thù.
Vua Đa-vít đã tấn công và chinh phục nước Am-môn (2 Sa-mu-ên 10:1-12) vì vua chỉ “bắt các tôi tớ của Đa-vít, cạo phân nửa râu họ, cắt phân nửa quần áo cho đến nửa thân mình; đoạn cho họ đi về” (2 Sa-mu-ên 10:4). Nhưng trong Ê-sai đoạn 50 người ta đánh người tôi tớ, nhổ râu một cách đau đớn và nhổ vào người. Điều gì khiến cho hành động liên quan đến toàn thế giới và cả vủ trụ mà nạn nhân là đại diện cho Vua của muôn vua từ thiên đàng. Thật ra, bằng cách so sánh Ê-sai 9:6,7 và Ê-sai 11:1-16 với “người tôi tớ” ở những đoạn khác, chúng ta thấy rằng người tôi tớ là Vua, là Đấng giải cứu toàn năng! Nhưng với tất cả quyền năng và danh giá, vì một số lý do không thể tưởng tượng, Ngài không cứu chính Ngài! Điều này thật kỳ lạ đến nỗi người ta không thể tin được. Tại thập tự giá của Đức Chúa Giê-su, những nhà lãnh đạo đã chế nhạo Ngài: “Nó đã cứu kẻ khác; nếu nó là Đấng Cơ-đốc, Đấng Đức Chúa Trời đã lựa, thì hãy cứu mình đi!” (Lu-ca 23:35); “bây giờ hãy xuống khỏi cây thập tự đi, thì chúng ta mới tin” (Ma-thi-ơ 27:42).
Đọc qua Ê-sai 50:4-10. Hãy viết ra những nguyên tắc tâm linh được mô tả ở đây nên áp dụng cho đời sống chúng ta. Hãy xem xét bản thân với những gì bạn làm, trong những lĩnh vực nào bạn có thể làm tốt hơn? Nếu cảm thấy nản lòng, hãy đọc tiếp đoạn Kinh Thánh này cho đến hết tuần.
Thứ Hai Bài Thơ Về Sự Thương Khó Của Tôi Tớ Đức Giê-hô-va
Ê-sai 52:13-53:12 được biết như là một “bài thơ nói về sự thương-khó của “Tôi tớ Đức Giê-hô-va” xác nhận danh tiếng của Ê-sai như “nhà tiên tri của phúc âm”. Trong sự hài hòa cùng với sự tuyệt vời của phúc âm, bài thơ vượt trội hơn cả một tác phẩm văn học. Mặc dù ngắn gọn, hấp dẫn, mỗi cụm từ được gói gọn với ý nghĩa sâu sắc cho thấy rằng nhiệm vụ cốt lõi của Đức Chúa Trời là không thể tưởng tượng được vì Ngài tìm cứu một dòng dõi chìm đắm và lạc mất trong tội lỗi. Đây không phải lời đượm “sữa” của Ê-sai. Ông đã chuẩn bị cho khán giả mình bằng cách phát triển chủ đề về Đấng Mê-si từ phần đầu của sách. Theo diễn biến chung đời sống của Đấng Mê-si trên đất, nhà tiên tri bắt đầu với sự thụ thai và sự ra đời của Ngài (Ê-sai 7:14), giới thiệu danh tính Ngài như một vị vua thuộc dòng tộc Đa-vít (Ê-sai 9:6-7) và chức vụ giải cứu khỏi sự bất công và đau khổ (Ê-sai 42:1-7). Sau đó, Ê-sai thổ lộ sự cao quý đầy kịch tính của Đấng Mê-si bao gồm sự tương phản của tấm bi kịch trước sự tán dương (Ê-sai 49:1–12; 50:6–10). Giờ đây bài thơ về sự thương khó của tôi tớ đạt đến điểm thấp nhất của chiều sâu của bi kịch.
Quay lại những phần được liệt kê trong đoạn chú giải ở trên. Hãy xem xét nó nói gì với chúng ta về Đấng Mê-si, tức là Đức Chúa Giê-su. Làm thế nào nó giúp chúng ta chuẩn bị điều gì sắp xảy ra trong Ê-sai 52 và 53? Hoặc nó chỉ đơn giản làm cho những gì xảy ra trong Ê-sai 52 và 53 nổi bật hơn?
Ê-sai 52:13-53:1 giới thiệu đoạn văn thơ với lời báo trước hàm chứa sự tương phản sâu sắc: Tôi tớ sẽ được thịnh vượng và được sự cao trọng, nhưng sự xuất hiện của Ngài sẽ được thành tựu như tiên báo từ lâu. Ai có thể tin được?
Ê-sai 53:2-3 bắt đầu từ sự xuống dốc đau khổ, xuất phát điểm là từ nguồn gốc của Người đầy tớ và xuất hiện bình thường đến sự buồn bực và bị từ chối của Ngài. Ê-sai 53:4-6 dừng lại để giải thích rằng sự thương khó của Ngài thật sự là sự ngược đãi của chúng ta mà Ngài chịu để chữa lành chúng ta. Ê-sai 53:7-9 tiếp tục từ Người tôi tớ vô tội bị hạ xuống nơi mồ mả.
Trong Ê-sai 53:10-12, Người tôi tớ được nâng lên với phần thưởng tán dương khi bắt đầu bài thơ trong Ê-sai 52:13, với sự hiểu biết sâu sắc làm tăng thêm sự hy sinh của Ngài để cứu người khác là ý muốn của Đức Chúa Trời.
So sánh đoạn văn thơ này với Phi-líp 2:5-11, nơi mà Đức Chúa Giê-su bắt đầu trong hình thể của Đức Chúa Trời nhưng tự bỏ chính Ngài và mặc lấy hình thể tôi tớ giống con người, tự hạ mình xuống cho đến chết và thấp nhất trong tất cả những sự chết, Ngài chết trên thập tự giá. Do đó, Đức Chúa Trời đã tôn Ngài lên rất cao vậy nên mọi người thừa nhận Ngài là Chúa (Ê-sai 49:7).
Đọc Ê-sai 52:13-53:12. Hãy viết ra tất cả những điều gì mà đoạn văn thơ nói về Đức Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta. Nhấn mạnh vào những hành động nào có ý nghĩa với chúng ta.
Thứ Ba Ai Tin Điều Đã Rao Truyền Cho Chúng Ta?
Trong Ê-sai 52:13, tôi tớ Đức Giê-hô-va được tôn cao, nhưng không được báo trước, câu kế tiếp mô tả sự xuất hiện của Ngài với hình dạng xấu xí, Ngài không thể được thừa nhận như “con người”. Kinh Thánh Tân Ước mô tả sự xuất hiện ô nhục của Đức Chúa Giê-su, gồm cả sự đánh đập, mão gai, bị đóng đinh, nhưng trên hết mọi sự, Ngài mang lấy tội lỗi của loài người. Tội lỗi không bao giờ có ý định tự nhiên đối với con người, mang lấy tội lỗi đã khiến cho Con Người có vẻ như không bình thường.
So sánh điều này với câu chuyện của Gióp, người từ cương vị của người giàu có, danh tiếng và quyền lực đột nhiên lao xuống như một kẻ khốn khổ thảm hại ngồi giữa đống tro trên đất và cạo những vết loét đau đớn của mình bằng mảnh vỡ (Gióp đoạn 1 và 2). Sự tương phản quá lớn đến mức ngay cả những người bạn của Gióp cũng không nhận ra ông (Gióp 2:12). Câu hỏi là: Tại sao Gióp phải chịu đau đớn? Tại sao Đấng Mê-si của Đức Chúa Trời phải chịu đau khổ? Không xứng đáng. Cả hai đều vô tội. Tại sao phải đau khổ?
Đọc qua những câu Kinh Thánh của ngày hôm nay và viết ra những nơi mà chủ đề về sự đau khổ của người vô tội để điều sai trái xuất hiện. Sứ điệp cần cho chúng ta là gì?
Nhìn vào câu hỏi trong Ê-sai 53:1. Những câu hỏi này nhấn mạnh thách thức của việc tin vào điều không thể tin được (so sánh với Giăng 12:37-41) và cảnh báo chúng ta hãy suy gẫm cho phần còn lại của câu chuyện. Nhưng các câu hỏi cũng ngụ ý một lời yêu cầu. Trong bối cảnh này, sự tương đồng giữa hai câu hỏi ngụ ý rằng cánh tay/quyền năng cứu rỗi của Chúa (so sánh với Ê-sai 52:10) được bày tỏ cho những người tin Ngài. Bạn có muốn trải nghiệm quyền năng cứu rỗi của Chúa không?
Hãy đọc cẩn thận Ê-sai 53:6. Sứ điệp cụ thể ở đây là gì? Câu Kinh Thánh này nói gì với cá nhân bạn? Điều gì sẽ mang đến cho bạn hy vọng bất chấp những tội lỗi và thất bại trong quá khứ của bạn?
Thứ Tư Người Không Thể Tiếp Cận Là Chúng Ta
Ê-sai 53:3-9
Giống như một cây dễ bị tổn thương, dường như không có giá trị đặc biệt và bị xem thường (Ê-sai 53:2-3) – mà sự mô tả chúng ta nêu ra ở đây là Tôi tớ chịu thương khó. Ê-sai đã nhanh chóng mang chúng ta vượt qua thời tuổi trẻ vô tội đến bờ vực thẳm. Thậm chí trong bối cảnh được phòng bị trước đó, chúng ta vẫn chưa chuẩn bị với cảm nhận rằng chúng ta cam chịu số phận của Tôi tớ. Ngược lại! Ê-sai đã dạy chúng ta yêu mến Con trẻ sinh ra cho chúng ta, Hoàng tử Thái An tối cao. Nhiều người khác xem thường Ngài, nhưng chúng ta biết Ngài thật sự là ai.
Như người ta đã nói: “Chúng ta đã gặp kẻ thù và họ là chúng ta”. Người Đầy tớ không phải là người đầu tiên bị xem thường, bị từ chối hay một người đau khổ. Vua Đa-vít là trong số tất cả những người đó khi ông chạy trốn con trai mình là Áp-sa-lôm (2 Sa-mu-ên 15:30). Nhưng sự thương khó do Người đầy tớ này chịu đựng không phải là của chính Ngài và không phải là kết quả do tội lỗi của riêng Ngài. Ngài cũng không mang lấy tội lỗi chỉ vì một cá nhân nào khác; “Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người” (Ê-sai 53:6).
Câu trả lời cho câu hỏi “Tại sao?” là Ê-sai thử nghiệm lẽ thật: Vì tình yêu thương của Đức Chúa Trời, Đấng Mê-si của Ngài chọn sự thương khó. Nhưng tại sao? Ê-sai nhấn mạnh lẽ thật không thể tưởng tượng: Ngài chọn sự thương khó để tiếp cận những ai không thể tiếp cận và chúng ta là những người không thể tiếp cận.
Những ai chưa hiểu Tôi tớ Đức Giê-hô-va xem như “Đức Giê-hô-va đánh và đập” (Ê-sai 53:4). Giống như những người bạn của Gióp nghĩ rằng do tội lỗi của ông đã gây ra sự đau khổ cho ông và cũng giống như các môn đồ của Đức Chúa Giê-su hỏi Ngài “Thưa thầy, ai đã phạm tội, người hay là cha mẹ người, mà người sanh ra thì mù như vậy?” (Giăng 9:2) những ai đã nhìn thấy Đức Chúa Giê-su trên thập tự giá cho là điều tồi tệ nhất. Không phải Môi-se đã nói rằng “vì kẻ nào bị treo ắt bị Đức Chúa Trời rủa sả” (Phục-truyền-luật-lệ Ký 21:23 so sánh với Dân-số Ký 25:4)?
Nhưng tất cả điều này là ý muốn Đức Chúa Trời (Ê-sai 53:10). Tại sao? Tại vì “Đấng Cơ-đốc đã chuộc chúng ta khỏi sự rủa sả của luật pháp, bởi Ngài đã nên sự rủa sả vì chúng ta” (Ga-la-ti 3:13). Vì Đức Chúa Trời “đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời” (2 Cô-rinh-tô 5:21).
“Thật là một cái giá Ngài đã trả cho chúng ta! Hãy nhìn xem thập tự giá, Đấng hy sinh bị treo lên. Hãy nhìn vào bàn tay Ngài, bị đóng với những cái đinh tàn ác. Hãy nhìn vào chân Ngài, bị đóng đinh vào cây gỗ. Đấng Cơ-đốc đã mang lấy tội lỗi chúng ta bởi thân thể Ngài. Sự thương khó, sự đau đớn ấy là giá của sự cứu chuộc chúng ta”. Ellen G. White, Ân Điển Diệu Kỳ của Đức Chúa Trời, tr. 172.
Sức nặng, tội lỗi, sự trừng phạt vì tội lỗi của cả thế gian – mọi tội lỗi của mỗi tội nhân đã chất lên Đấng Cơ-đốc tại thập tự giá một lần, là phương tiện duy nhất để cứu chúng ta. Điều này nói gì với chúng ta về sự tồi tệ của tội lỗi là thể nào rằng cái giá như vậy đã phải trả để cứu chuộc chúng ta? Chúng ta biết gì về tình yêu thương của Đức Chúa Trời mà Ngài đã làm việc này cho chúng ta thậm chí với giá đắc như vậy?
Thứ Năm Được Biến Đổi Nhờ Của Lễ Chuộc Tội (Ê-sai 53:10-13)
Nó có nghĩa gì khi đời sống của Tôi tớ Đức Giê-hô-va “dâng mạng sống người làm tế chuộc tội” (Ê-sai 53:10)?
Từ ngữ Hê-bơ-rơ ám chỉ “của lễ chuộc sự mắc lỗi/của lễ chuộc tội” (Lê-vi Ký 5:14-6:7; 7:1-7), điều này có thể chuộc sự mắc lỗi cho những sai lầm chống lại người khác (Lê-vi Ký 6:2,3). Những tội như vậy được Ê-sai chỉ ra (Ê-sai 1-3; 10:1,2; Ê-sai 58). Cũng vậy, tội nhân phải trả lại vật cho người bị phạm cùng với hình phạt, trước khi dâng của tế lễ để nhận sự tha thứ từ Đức Chúa Trời (Lê-vi Ký 6:4-7 so sánh với Ma-thi-ơ 5:23,24). Trong trường hợp vô tình bị ngược đãi bởi điều gì đó thuộc về Đức Chúa Trời, thì sự chuộc lỗi thuộc về Ngài (Lê-vi Ký 5:16).
Bây giờ chúng ta có thể hiểu Ê-sai 40:2, nơi Đức Chúa Trời an ủi dân sự Ngài bị lưu đày bằng cách phán bảo với họ rằng họ đã trả đủ cho sự chuộc lỗi vì tội của họ.
Nhưng theo sau sự chuộc tội phải có sự hy sinh. Trong Ê-sai 53, ở đây thay vì là con chiên con, Tôi tớ Đức Giê-hô-va, như chiên con bị dắt đến hàng làm thịt (Ê-sai 53:7) đại diện cho con người đi lạc (Ê-sai 53:6).
Mặc dù “bị dứt khỏi đất người sống” (Ê-sai 53:8 so sánh với Đa-ni-ên 9:26), sự hy sinh trọn vẹn đã thắp lên ngọn lửa hy vọng cho chúng ta, Tôi tớ Đức Giê-hô-va chịu chết để tiếp nhận sự cao trọng, để thấy “dòng dõi” Ngài và những ngày Ngài sẽ thêm dài ra (Ê-sai 53:10-12).
Hãy tra cứu những câu sau. Mỗi câu phản ánh sứ điệp căn bản trong Ê-sai đoạn 53 giống nhau như thế nào?
Thi Thiên 32:1,2
Rô-ma 5:8
Ga-la-ti 2:16
Phi-líp 3:9
Hê-bơ-rơ 2:9
1 Phi-e-rơ 2:24
Nếu một người nào đó yêu cầu bạn tóm tắt về tin mừng trong Ê-sai 52:13-53:12, bạn sẽ viết gì?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Đấng Cơ-đốc đã mang lấy tội lỗi chúng ta trên cây thập tự…Tội lỗi phải thế nào nếu không có con người hữu hạn nào có thể chuộc tội? Sự rủa sả phải thế nào nếu chỉ có Đức Chúa Trời có thể giải thoát? Thập tự giá của Đấng Cơ-đốc làm chứng cho mỗi người rằng hình phạt của tội lỗi là sự chết… Ôi, phải có quyền năng mạnh mẽ, làm mê mẩn nào đó ảnh hưởng ý thức đạo đức, khiến nó chống lại những tác động của Thánh Linh Đức Chúa Trời?”. Ellen G. White, Sự kêu gọi thánh, tr.44.
“Luật pháp cai trị của Đức Chúa Trời được tôn vinh bởi sự chết của Con một Đức Chúa Trời. Đấng Cơ-đốc đã mang lấy tội lỗi của thế gian. Sự đầy đủ của chúng ta thì được tìm thấy duy nhất qua sự nhập thể và sự chết của Con Đức Chúa Trời. Ngài có thể chịu thương khó vì [Ngài] nâng đỡ bởi thần tánh. Ngài có thể chịu đựng vì Ngài không hề có vết nhơ của tội lỗi hay sự bất trung. Do đó, Đấng Cơ-đốc đã chiến thắng thay cho con người để gánh chịu sự đoán phạt. Ngài đảm bảo sự sống đời đời cho con người khi Ngài tôn cao luật pháp và khiến nó đáng tôn trọng”. Ellen G. White, Thông Điệp Chọn Lọc, quyển 1, trang 302.
Câu hỏi thảo luận:
1. Ê-sai 53:7-9, tự hạ mình xuống đáy của vực sâu, sự chết và chôn của Tôi tớ Đức Giê-hô-va. Có bao nhiêu khía cạnh của những câu này đã được ứng nghiệm vào cuối cuộc sống (trên đất) của Đức Chúa Giê-su? Xem Ma-thi-ơ 26:57-27:60, Mác 14:53-15:46, Lu-ca 22:54-23:53, Giăng 18:12-19:42.
2. Hãy xem xét trích đoạn cuối của Ellen G. White về sự chết của Đấng Cơ-đốc tôn cao luật pháp. Ý bà muốn nói gì? Chúng ta hiểu sự chết của Ngài là bằng chứng vĩnh viễn của luật pháp như thế nào?
Tóm lược: Được kể về sự giáng sinh, sự nhận biết và sự kêu gọi từ Đấng giải cứu của Đức Chúa Trời. Cuối cùng Ê-sai bày tỏ bi kịch tuyệt đỉnh ban cho chúng ta niềm hy vọng: để tiếp cận, để cứu chuộc và chửa lành con người lạc mất, bao gồm chúng ta. Tôi tớ Đức Chúa Trời tình nguyện mang lấy sự đau khổ và sự trừng phạt của chúng ta.