Bài Học 1 · 26 Tháng 12 – 1 Tháng 1

Sự khủng hoảng về bản sắc

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 1:31; 5:1–7

"Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên." — Ê-sai 1:18
Sa-bát Sự Khủng Hoảng Về Bản Sắc

Câu gốc

“Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên.” (Ê-sai 1:18).

Kinh Thánh nghiên cứu

Ê-sai 1:31; 5:1–7.

Lạc vào miền đất bị lãng quên. Nếu bạn lái xe vào đất nước Ái-nhĩ-lan dọc theo một con đường nhỏ hẹp với hàng rào rậm rạp, bạn có thể thấy con đường bị chặn bởi một đàn bò đang về nhà sau khi ăn cỏ. Ngay cả khi không có người chăn nào đi cùng, chúng vẫn sẽ đến chuồng của người chủ. Đàn bò này sẽ biết chúng nó thuộc về ai và ở đâu.

Nếu một cậu bé trong cửa hàng bị lạc khỏi mẹ và hét lên: “Con bị lạc mất mẹ rồi!”. Cậu bé có thể không biết chính xác nó đang ở đâu, hoặc mẹ nó ở đâu, nhưng giữa hàng vạn người mẹ đang ở trong cửa hàng, nó sẽ biết duy nhất một người mẹ, là mẹ của nó.

Thật đáng buồn khi nói, không giống như những con bò ở đất nước Ái-nhĩ-lan hay là cậu bé bị lạc mất mẹ, người Giu-đa quên rằng họ thuộc về Chúa, là Chúa trên trời của họ và do đó đánh mất danh tính thực sự của họ là dân giao ước. “Hỡi các từng trời, hãy nghe; hỡi đất, hãy lắng tai; vì Đức Giê-hô-va có phán rằng: Ta đã nuôi nấng con cái, trưởng dưỡng chúng nó, song chúng nó dấy loạn nghịch cùng ta. Bò biết chủ mình, lừa biết máng của chủ; song Y-sơ-ra-ên chẳng hiểu biết, dân ta chẳng suy nghĩ.”(Ê-sai 1:2-3).

Tuần này, chúng ta sẽ xem xét công việc của Đức Chúa Trời để khôi phục dân sự Ngài được trở về với chính Ngài.

Thứ Nhất Hỡi Các Từng Trời, Hãy Nghe! (Ê-sai 1:1–9)

Sách Ê-sai giới thiệu ngắn gọn về nội dung của nó bằng cách xác định tác giả (“con trai của A-mốt”), nguồn gốc của sứ điệp của ông (một sự “khải thị”), và chủ đề (Giu-đa và thủ đô của nó, Giê-ru-sa-lem, trong thời trị vì của bốn vị vua). Chủ đề cũng xác định độc giả chính của Ê-sai là những người dân ở đất nước của ông trong thời gian ông sống. Nhà tiên tri đã nói chuyện với họ về tình trạng và số phận của chính họ,

Bằng cách đề cập đến các vị vua đang trị vì, Ê-sai thu hẹp độc giả và gắn cuốn sách với các sự kiện lịch sử, chính trị của một thời kỳ nhất định. Khung thời gian này hướng chúng ta đến các dẫn chứng trong sách 2 Các Vua 15–20 và 2 Sử ký 26–32.

Đọc Ê-sai 1:2. Bản chất của sứ điệp ở đây là gì? Chúa đang phán gì? Làm thế nào mà cùng một ý tưởng này đã được nhìn thấy trong suốt lịch sử thiêng liêng? Cũng có thể nói về Hội Thánh Cơ đốc ngày nay? Hãy giải thích câu trả lời của bạn.

Hãy chú ý cách mà sứ điệp của Ê-sai đã bắt đầu bằng những từ “Hỡi các từng trời, hãy nghe, và hỡi đất, hãy lắng tai nghe” hãy so sánh Phục truyền Luật lệ Ký 30:19, và Phục truyền Luật lệ Ký 31:28. Chúa không ngụ ý rằng trời và đất có thể nghe và hiểu. Thay vào đó, Ngài làm điều đó để nhấn mạnh.

Khi một vị vua Cận Đông cổ đại, chẳng hạn như hoàng đế Hít-ti, thực hiện một hiệp ước chính trị với một người cai trị thấp hơn, ông đã mời các vị thần của mình làm nhân chứng để nhấn mạnh rằng bất kỳ vi phạm thỏa thuận nào chắc chắn sẽ bị chú ý và trừng phạt. Tuy nhiên, khi vị Vua quyền năng của tất cả các vua lập giao ước với dân Y-sơ-ra-ên vào thời Môi-se, Ngài không để các thần khác làm nhân chứng. Với tư cách là Đức Chúa Trời duy nhất, thay vào đó, Ngài đã kêu gọi trời đất hoàn thành vai trò này (xin xem thêm Phục truyền Luật lệ Ký 4:26).

Đọc kỹ Ê-sai 1:1–9. Hãy tóm tắt những tội lỗi của dân Giu-đa ở những dòng dưới đây. Cũng cần lưu ý đặc biệt về kết quả của những tội lỗi đó. Dân Giu-đa đã phạm tội gì và điều gì đã xảy ra vì tội lỗi của họ? Đồng thời, có hy vọng nào được đề cập trong câu 9?

Thứ Hai Những Nghi Lễ Không Đẹp Lòng Chúa (Ê-sai 1:10–17)

Đọc Ê-sai 1:10. Bạn nghĩ tại sao ông lại sử dụng hình ảnh của Sô-đôm và Gô-mô-rơ? Chúa đã chỉ ra những điểm gì?

Đọc Ê-sai 1:11–15. Chúa phán gì với những người ở đó? Tại sao Chúa từ chối sự thờ phượng mà dân Ngài đang dâng cho Ngài?

Những bàn tay dâng của lễ và giơ lên cầu nguyện cũng nhuốm “đầy máu”; nghĩa là phạm tội bạo lực và áp bức người khác (Ê-sai 1:15; 58:3,4). Bằng cách ngược đãi các thành viên khác của cộng đồng giao ước, họ đang tỏ ra khinh thường Đấng Bảo vệ của tất cả dân Y-sơ-ra-ên. Tội chống lại người khác là tội chống lại Chúa.

Tất nhiên, chính Đức Chúa Trời đã thiết lập hệ thống nghi lễ thờ phượng (Lê-vi Ký 1–16) và chỉ định đền thờ Giê-ru-sa-lem là nơi thích hợp (1 Các Vua 8:10,11). Nhưng các nghi lễ được dự định thực hiện trong bối cảnh của giao ước mà Đức Chúa Trời đã lập với những người này. Chính giao ước của Đức Chúa Trời với dân Y-sơ-ra-ên đã giúp Ngài có thể ngự giữa họ tại nơi tôn nghiêm/đền thờ. Vì vậy, các nghi lễ và lời cầu nguyện được thực hiện ở đó chỉ có giá trị nếu họ bày tỏ sự trung thành với Ngài và giao ước của Ngài. Những người đã dâng của lễ mà không ăn năn về những hành động bất công đối với các thành viên khác của cộng đồng giao ước đang thực hiện nghi lễ dối trá. Vì vậy, những của lễ hy sinh của họ không những không có giá trị mà còn là tội lỗi! Hành động nghi lễ của họ nói rằng họ trung thành, nhưng hành vi của họ chứng tỏ họ đã bỏ giao ước.

Đọc Ê-sai 1:16,17. Chúa ra lệnh cho dân Ngài làm gì? Làm thế nào những câu này, trong bối cảnh này, tương đồng với những gì Đức Chúa Giê-su phán trong Ma-thi-ơ 23:23–28? Ngày nay, chúng ta có thể tìm thấy sứ điệp nào cho chính mình trong những đoạn Kinh Thánh này và trong bối cảnh tượng tự như trên?

Thứ Ba Tranh Luận Về Sự Tha Thứ (Ê-sai 1:18)

Đọc Ê-sai 1:18. Sau khi xem xét nhiều lần, hãy viết những gì bạn tin rằng Chúa đang nhắn nhủ với bạn vào đây (đọc thêm một vài câu để nắm được toàn bộ câu trên).

Đức Chúa Trời đã nêu bằng chứng hùng hồn rằng những người Giu-đa, những kẻ bị buộc tội, đã vi phạm lời giao ước (Ê-sai 1:2-15) và Ngài đã kêu gọi họ sửa đổi (Ê-sai 1:16,17). Lời kêu gọi này cho thấy có một niềm hy vọng. Rốt cuộc, tại sao lại thúc giục một tên tội phạm đáng bị hành quyết thay đổi cách làm của mình? Làm thế nào mà một tử tù lại có thể “giải cứu người bị áp bức, bảo vệ trẻ mồ côi, biện hộ cho người góa bụa”. Nhưng khi Chúa phán: “Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau” (Ê-sai 1:18). Chúng ta có thể thấy Chúa vẫn đang tìm cách lý luận với dân sự của Ngài, vẫn tìm cách khiến họ ăn năn và từ bỏ đường lối xấu xa của họ, bất kể họ đã trở nên suy đồi như thế nào.

Chúa phán với họ rằng tội lỗi dầu đỏ như huyết sẽ trở nên trắng như tuyết. Tại sao tội lỗi lại có màu đỏ? Bởi vì màu đỏ là màu của “máu” (tội lỗi về huyết) vấy bẩn trên tay của con người (Ê-sai 1:15). Ngược lại, màu trắng là màu của sự tinh khiết, không nhuốm máu tội lỗi. Ở đây, Chúa đang đề nghị thay đổi chúng. Đây là loại ngôn ngữ mà Vua Đa-vít đã sử dụng khi ông kêu cầu Chúa tha thứ vì tội lấy Bát-sê-ba và giết hại chồng bà (đọc Thi Thiên 51:7,14). Trong Ê-sai 1:18, lập luận của Đức Chúa Trời là lời đề nghị tha thứ cho dân sự Ngài!

Sự tha thứ của Đức Chúa Trời là một nguyên nhân để họ thay đổi đường lối của mình như thế nào? So sánh Ê-sai 1:18 với Ê-sai 44:22.

Bây giờ chúng ta thấy mục đích của những lời cảnh báo sắc bén của Đức Chúa Trời chống lại dân sự Ngài. Sự cảnh báo không phải để từ chối dân sự của Ngài nhưng để đưa họ trở lại với Ngài. Lời đề nghị tha thứ của Ngài là lý lẽ hùng hồn ủng hộ lời kêu gọi của Ngài để dân sự thanh tẩy về mặt đạo đức (Ê-sai 1:16,17). Sự tha thứ của Ngài làm cho họ được biến đổi bởi quyền năng của Ngài. Ở đây chúng ta thấy những dòng dõi của “giao ước mới”, được tiên tri trong Giê-rê-mi 31:31–34, trong đó sự tha thứ là nền tảng của mối quan hệ bằng tấm lòng mới với Đức Chúa Trời. Chúng ta bắt đầu “trong màu đỏ”, mắc một món nợ mà chúng ta không bao giờ có thể trả được. Từ vị thế khiêm tốn thừa nhận nhu cầu được tha thứ của mình, chúng ta sẵn sàng chấp nhận tất cả những gì Đức Chúa Trời ban cho.

Thứ Tư Được Ăn Hoặc Bị Nuốt (Ê-sai 1:19–31)

Đọc Ê-sai 1:19–31. Chủ đề nào xuất hiện ở đây mà chúng ta đã thấy xuyên suốt trong Kinh Thánh?

Hãy lưu ý cấu trúc hợp lý trong Ê-sai 1:19,20. “Nếu các ngươi sẵn lòng vâng lời, sẽ ăn được sản vật tốt nhất của đất”. (Ê-sai 1:19). “Nhược bằng các ngươi chẳng khứng và bạn nghịch, sẽ bị nuốt bởi gươm” (Ê-sai 1:20). Sự lựa chọn là của họ. Do đó, những câu này chứa đựng một lời chúc phúc và sự rủa sả có điều kiện.

Ê-sai đoạn 1 nhắc lại và áp dụng những lời của Môi-se được ghi lại trong Phục-truyền-luật-lệ Ký 30:19,20 vào thời điểm giao ước với dân Y-sơ-ra-ên được thiết lập: “Ngày nay, ta bắt trời và đất làm chứng cho các ngươi rằng ta đã đặt trước mặt ngươi sự sống và sự chết, sự phước lành và sự rủa sả”.

Hãy xem lại những lời dẫn của Môi-se. Lưu ý rằng không có sự lựa chọn khác. Chỉ được chọn giữa sự sống hoặc sự chết, phước lành hoặc rủa sả. Tại sao bạn nghĩ rằng chỉ có một trong hai sự lựa chọn cho chúng ta? Tại sao không thể có một sự thỏa hiệp khác?

Những lời này của Môi-se tóm tắt một loạt các cảnh báo, phước lành và sự rủa sả kết thúc sự hình thành giao ước trong Phục-truyền-luật-lệ Ký 27–30 (so sánh Lê-vi Ký 26). Các yếu tố của giao ước này bao gồm (1) việc kể lại những gì Đức Chúa Trời đã làm cho họ, (2) các điều kiện/quy định (điều răn) phải được tuân thủ để giao ước được duy trì, (3) tham khảo với các nhân chứng, và (4) những lời chúc phúc và lời nguyền để cảnh báo mọi người điều gì sẽ xảy ra nếu họ vi phạm các điều kiện của giao ước.

Các học giả đã phát hiện ra rằng những yếu tố này xuất hiện theo thứ tự giống nhau trong các hiệp ước chính trị liên quan đến các dân tộc không phải là người Y-sơ-ra-ên, hay là người Hê-tít. Để thiết lập giao ước của Đức Chúa Trời với dân Y-sơ-ra-ên, Ngài đã sử dụng một hình thức mà họ có thể hiểu và sẽ gây ấn tượng mạnh mẽ nhất có thể về bản chất và hậu quả của mối quan hệ ràng buộc lẫn nhau mà họ chọn tham gia. Những lợi ích tiềm năng của giao ước thật đáng kinh ngạc, nhưng nếu Y-sơ-ra-ên phá vỡ thỏa thuận của họ, họ sẽ trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết.

Trong bước đường theo Chúa của mình, bạn đã có kinh nghiệm thế nào về nguyên tắc phước lành và sự rủa sả như đã thấy ở trên?

Thứ Năm Bài Ca Về Vườn Nho Lạ Kỳ (Ê-sai 5:1–7)

Hãy đọc những câu trong bài ca trên. Ý nghĩa của ngụ ngôn này là gì?

Đức Chúa Trời chỉ giải thích ý nghĩa của ngụ ngôn ở phần cuối, trong câu 7. Bằng cách sử dụng một ngụ ngôn, Ngài giúp dân sự nhìn lại bản thân một cách khách quan để thừa nhận tình trạng thực sự của họ. Đức Chúa Trời đã sử dụng cách tiếp cận này một cách hiệu quả với Vua Đa-vít (xin xem 2 Sa-mu-ên 12:1–13). Bằng cách gọi đây là một “bài ca về bạn rất yêu dấu” ngay từ đầu Đức Chúa Trời đã bày tỏ động cơ của Ngài đối với dân sự của Ngài. Mối quan hệ của Ngài với họ bắt nguồn từ tính cách của Ngài, đó là tình yêu thương (1 Giăng 4:8). Ngài mong được đáp lại tình yêu. Nhưng thay vì sử dụng từ “trái nho”, Ngài lại lấy từ “trái nho hoang”, trong tiếng Do Thái có nghĩa là “những thứ quá tồi”.

Chúa có ý gì khi Ngài phán trong Ê-sai 5:4: “Có điều chi nên làm cho vườn nho ta mà ta không làm cho nó chăng?”

Đức Chúa Trời phán trong những câu tiếp theo: “Nầy, ta sẽ bảo các ngươi về điều ta định làm cho vườn nho ta: Ta phá rào, nó sẽ bị cắn nuốt; ta hạ tường xuống, nó sẽ bị giày đạp. Ta sẽ để nó hoang loạn, chẳng tỉa sửa, chẳng vun xới; nhưng tại đó sẽ mọc lên những gai gốc và chà chuôm; ta lại truyền cho mây đừng làm mưa xuống trên nó nữa”. (Ê-sai 5:5,6).

Khi chúng ta phạm tội, Đức Chúa Trời không ngay lập tức cắt đứt chúng ta khỏi chính Ngài bằng cách loại bỏ sự bảo vệ của Ngài và hủy diệt chúng ta. Ngài kiên nhẫn cho chúng ta cơ hội để nhận được sự tha thứ (xin xem sách 2 Phi-e-rơ 3:9). Ngài không cự tuyệt bất cứ ai đáp lại Ngài. Ngài không ngay lập tức im lặng không cho một câu trả lời, bởi vì Ngài biết chúng ta thiếu hiểu biết và bị lừa dối bởi tội lỗi. Cho dù Ngài biết chúng ta như thế nào, thì cuối cùng Ngài cũng thừa nhận sự lựa chọn của chúng ta và để chúng ta tiếp tục theo cách mà chúng ta đã chọn (xem Khải Huyền 22:11).

Nếu cố chấp từ chối lời kêu gọi của Đức Chúa Trời qua Thánh Linh của Ngài, cuối cùng chúng ta có thể vượt qua giới hạn và không thể quay trở lại (Ma-thi-ơ 12:31,32). Chối bỏ Đấng Cơ-đốc là điều nguy hiểm (Hê-bơ-rơ 6: 4–6). Có rất nhiều điều mà Đức Chúa Trời có thể làm, nhưng bởi vì Ngài tôn trọng sự lựa chọn tự do của chúng ta.

Hãy lấy khái niệm được tìm thấy trong Ê-sai 5:4: “Có điều chi nên làm cho vườn nho ta mà ta không làm cho nó chăng?” và nhìn vào điều đó dưới ánh sáng của Thập tự giá, nơi Đức Chúa Trời đã hiến dâng chính Ngài như một của lễ cho tội lỗi của chúng ta, trả giá bằng sự chết của Ngài. Chính vì chúng ta vi phạm luật pháp của Ngài. Có điều gì có thể trả giá cho chúng ta hơn những gì Ngài đã làm ở đó? Làm thế nào việc dự phần vào Thập tự giá mang lại cho chúng ta sự bảo đảm về sự cứu rỗi và thúc đẩy chúng ta ăn năn và thay đổi đường lối của mình?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Trong bối cảnh của Ê-sai 1:4, Ellen G.White đã viết: “Những người tự xưng là dân sự Đức Chúa Trời đã phân tách khỏi Đức Chúa Trời, mất đi sự khôn ngoan và hiểu biết sai lệch. Họ không thể nhìn thấy từ xa; vì họ đã quên rằng họ đã được thanh tẩy khỏi tội lỗi của họ. Họ sống trong tối tăm, tìm cách xóa khỏi tâm trí ký ức về sự tự do, sự đảm bảo và hạnh phúc về tình trạng của họ. Họ lao vào đủ mọi sự tự phụ, điên rồ dại dột, đặt mình vào thế đối lập với những lời răn dạy của Đức Chúa Trời, và đào sâu cảm giác tội lỗi đã có trên họ. Họ nghe theo lời buộc tội của Sa-tan chống lại Chúa, và mặc định Đức Chúa Trời là không có lòng thương xót và sự tha thứ. ”- Giải nghĩa Kinh Thánh Cơ-đốc, tập 4, trang 1137.

Câu hỏi thảo luận:

1. Làm thế nào bạn có thể “tự rửa sạch mình”? Cụm từ đó có nghĩa là gì? (Xin xem Phi-líp 2:12,13).

2. Đức Chúa Giê-su đã thích nghi, cỡi mở và áp dụng bài ca về vườn nho như thế nào? Ma-thi-ơ 21:33–45, Mác 12:1–12, Lu-ca 20:9–19. Có những bài học nào trong câu chuyện trên dành cho chúng ta với tư cách là những người Cơ-đốc Phục Lâm?

3. Mối quan hệ giữa sự tha thứ mà Đức Chúa Trời ban và sự biến đổi Ngài hoàn thành trong cuộc sống của chúng ta là gì? Điều nào đến trước, sự biến đổi rồi đến sự tha thứ, hay sự tha thứ và sau đó là sự biến đổi? Và tại sao điều quan trọng là phải biết điều nào đến trước?

4. Trong phần trích dẫn ở trên, Ellen G. White nói rằng mọi người tự đặt mình vào thế đối lập với “sự quan tâm của Chúa”. Điều đó nghĩa là gì?

Tóm lược: Khi dân sự của Đức Chúa Trời quên Ngài và coi thường các phước lành của Ngài, thì Ngài nhắc nhở họ phải chịu trách nhiệm về giao ước của họ với Ngài. Ngài đã nhân từ chỉ ra tình trạng của họ, cảnh báo họ về hậu quả hủy diệt của việc từ bỏ sự bảo vệ của Ngài, và thúc giục họ cho phép Ngài chữa lành và thanh tẩy cho họ.