Bài Học 9 · 22 – 28 Tháng 8

Phát triển thái độ tích cực

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Giăng 4:27-30, 39-42; Ma-thi-ơ 15:21-28; 2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:1-4; Rô-ma 15:7; Ê-phê-sô 4:32; 1 Phi-e-rơ 3:15

"Nhưng hãy tôn Đấng Cơ-đốc, là Chúa, làm thánh trong lòng mình. Hãy thường thường sẵn sàng để trả lời mọi kẻ hỏi lẽ về sự trông cậy trong anh em, song phải hiền hòa và kính sợ" — 1 Phi-e-rơ 3:15
Sa-bát Phát Triển Thái Độ Tích Cực

Câu gốc

“Nhưng hãy tôn Đấng Cơ-đốc, là Chúa, làm thánh trong lòng mình. Hãy thường thường sẵn sàng để trả lời mọi kẻ hỏi lẽ về sự trông cậy trong anh em, song phải hiền hòa và kính sợ” (1 Phi-e-rơ 3:15).

Kinh Thánh nghiên cứu

Giăng 4:27-30, 39-42; Ma-thi-ơ 15:21-28; 2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:1-4; Rô-ma 15:7; Ê-phê-sô 4:32; 1 Phi-e-rơ 3:15.

Chúng ta càng học về cuộc đời của Đức Chúa Giê-su, chúng ta càng khâm phục hơn khả năng Ngài tiếp lấy và xác nhận với dân sự. Mặc dù Ngài đưa ra những lời quở trách gay gắt đối với các lãnh đạo tôn giáo trong thời Ngài, nhưng Ngài vui mừng tiếp nhận những ai đấu tranh với tội lỗi, bị mặc cảm tội lỗi và bị kết tội trong tuyệt vọng. Ân điển Ngài ban là dành cho họ. Lòng thương xót Ngài mở rộng cả đến những tội nhân xấu xa nhất. Chiều sâu của sự tha thứ của Ngài là vô cùng sâu, hơn cả chiều sâu của tội lỗi họ. Tình yêu thương của Ngài là vô hạn.

Đức Chúa Giê-su không bao giờ biểu lộ tính kiêu căng hay ưu việt. Ngài nhìn thấy mỗi con người được tạo dựng theo ảnh tượng Đức Chúa Trời, nhưng đã sa ngã do tội lỗi, và Ngài đến để cứu vớt họ. Không một người nào vượt ra ngoài giới hạn tình yêu thương Ngài. Không ai bị hạ thấp đến nỗi ân điển Ngài không thể đáp ứng cho họ được. Ngài tôn trọng tất cả những ai mà Ngài tiếp xúc và đối xử với sự tôn trọng mà họ xứng đáng. Chúa tạo ảnh hưởng trên con người cho vương quốc vì Ngài tin tưởng họ. Cuộc sống họ thay đổi bởi sự hiện diện của Ngài vì Ngài chăm sóc họ chu đáo. Họ đã vươn lên để trở thành người mà Ngài tin rằng họ có thể.

Trong bài học tuần này, chúng ta sẽ tìm hiểu sâu sắc hơn về thái độ của Đức Chúa Giê-su đối với mọi người và khám phá cách áp dụng những nguyên tắc này trong đời sống chúng ta.

Thứ Nhất Tiếp Nhận Phúc Âm

Đọc Giăng 4:27-30,39-42. Sự tương tác của Đức Chúa Giê-su với người đàn bà Sa-ma-ri chứng minh sự thật rằng tất cả mọi người đều cởi mở với phúc âm như thế nào ngay cả ở những nơi không ngờ tới?

Nơi cuối cùng mà các môn đồ mong đợi sẽ tìm thấy những tấm lòng tiếp nhận phúc âm là ở Sa-ma-ri. Người Sa-ma-ri luôn đối lập với người Giu-đa về giáo lý và thờ phượng. Sự thù oán này đã xảy ra nhiều thập kỷ. Người Sa-ma-ri muốn tham gia xây cất đền thờ Giê-ru-sa-lem nhưng bị từ chối cơ hội vì sự kết hôn của họ với văn hóa không cùng tín ngưỡng xung quanh họ và quan điểm không chính thống của họ. Do đó, người Sa-ma-ri đã xây đền thờ của riêng họ trên núi Ga-ri-xim. Các môn đồ sẵn sàng bỏ qua Sa-ma-ri như một vùng đất không tốt để loan báo phúc âm.

Đức Chúa Giê-su thấy những điều mà các môn đồ không thấy: những tấm lòng tiếp nhận Chúa. Phần ghi chép của Giăng trong câu chuyện người đàn bà bên giếng Gia-cốp bắt đầu với những từ ngữ này: “Ngài lìa xứ Giu-đê trở về xứ Ga-li-lê. Vả, Ngài phải đi ngang qua xứ Sa-ma-ri.” (Giăng 4:3-4). Đức Chúa Giê-su “phải” đi ngang qua sứ Sa-ma-ri vì Đức Thánh Linh thuyết phục Ngài rằng sẽ có những tấm lòng dễ tiếp nhận ở nơi không nghĩ đến. Khi mắt của chúng ta được Đức Thánh Linh xức dầu, chúng ta thấy những tiềm năng mà người khác chỉ thấy khó khăn. Chúng ta thấy mùa gặt bội thu nhiều linh hồn cho vương quốc Đức Chúa Trời trong khi những người khác chỉ nhìn thấy những cánh đồng cằn cỗi.

Đọc Công vụ 8:4-5,14. Kết quả cuối cùng trong chức vụ của Đức Chúa Giê-su ở Sa-ma-ri là gì?

Các môn đồ đi ngang qua Sa-ma-ri mà không bao giờ tạo cơ hội cho người Sa-ma-ri nghe lẽ thật về Lời Ngài. Đức Chúa Giê-su nhìn thấy điều mà họ không nhìn thấy. Ngài nhận biết rằng Đức Thánh Linh đã khiến tấm lòng của người đàn bà tiếp nhận Chúa. Sự biến đổi mạnh mẽ của bà đã tác động đến nhiều người dân trong thành đó. Chúng ta sẽ không thấy kết quả ngay lập tức từ các hoạt động chứng đạo của mình, nhưng khi chúng ta gieo hạt giống trên những tấm lòng sẵn sàng tiếp nhận, một ngày nào đó chúng ta sẽ mang lại một mùa gặt cho sự vinh hiển Đức Chúa Trời.

Chúng ta không bao giờ biết chắc chắn tác động của lời nói và hành động của mình đối với người khác, dù tốt hay xấu. Vì vậy, tại sao chúng ta phải luôn cẩn thận về những điều chúng ta nói và làm trước sự hiện diện của người khác?

Thứ Hai Điều Chỉnh Thái Độ

Thái độ của chúng ta thường quyết định khả năng gây ảnh hưởng đến người khác. Một thái độ gay gắt, phê bình và không thân thiện sẽ khiến mọi người xa lánh bạn, và ngay cả khi bạn có thể chứng đạo, lời nói của bạn có đúng sự thật như thế nào, sẽ ít được tiếp nhận hơn.

Ngược lại, một thái độ tích cực và tin tưởng vào người khác sẽ thu hút họ đến với chúng ta. Nó tạo ra mối quan hệ tình bạn. Đức Chúa Giê-su trình bày nguyên tắc tốt đẹp này khi Ngài phán: “Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng ta đã gọi các ngươi là bạn hữu ta, vì ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha ta.” (Giăng 15:15). Bạn hữu chấp nhận nhau bất chấp những điểm yếu và lỗi lầm và tự do chia sẻ niềm vui và nỗi buồn của họ.

Đọc Ma-thi-ơ 15:21,28 và Mác 14:6-9. Những câu này mô tả hai người đàn bà có hoàn cảnh rất khác nhau. Đức Chúa Giê-su có vẻ khắc nghiệt với người này và dịu dàng với người kia. Sự chỉ dẫn nào bạn học được từ những đoạn Kinh Thánh này rằng Đức Chúa Giê-su đã vươn tới họ với ân điển cứu rỗi của Ngài và xây dựng niềm tin cho mỗi người?

Người đàn bà trong Ma-thi-ơ 15 là người Ca-na-an. Ngay từ lúc đầu Đức Chúa Giê-su cố tình từ chối yêu cầu của bà cho đến lúc bà kiên nhẫn, đức tin của bà sẽ tăng lên. Cuối cùng Ngài thực hiện mong ước của bà và sau đó đưa ra một tuyên bố tuyệt vời rằng không có nhà lãnh đạo tôn giáo nào sẽ làm cho một người đàn bà Ca-na-an nghèo khó ở xứ Giu-đê vào thời đó. Chúa công khai phán rằng: “Hỡi đàn bà kia, ngươi có đức tin lớn” (Ma-thi-ơ 15:28). Chúa dành cho bà một trong những lời khen tuyệt vời nhất mà bất kỳ thầy thông giáo nào cũng có thể khen. Bạn có thể tưởng tượng lòng bà vui mừng và đời sống của bà đã thay đổi như thế nào không?

Người đàn bà xức dầu cho Đức Chúa Giê-su bằng dầu thơm đắt tiền là một người đàn bà xấu tính, một người thất bại và thường phạm tội, nhưng cũng là một người được tha thứ, và được biến đổi. Trong khi người khác chỉ trích bà, thì Đức Chúa Giê-su lại khen ngợi bà và chấp nhận những hành động của bà. Ngài tuyên bố rằng: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, trong khắp cả thế gian, hễ nơi nào tin lành nầy được giảng ra, việc người đã làm cũng sẽ được nhắc lại để nhớ đến người.” (Mác 14:9).

Nhận xét về 2 câu chuyện chúng ta đọc ở trên, những yếu tố nào là cần thiết cho thái độ chinh phục tích cực? Những thái độ nào bạn cần điều chỉnh, không chỉ để chứng đạo, mà còn cho đời sống nói chung?

Thứ Ba Bày Tỏ Lẽ Thật Bằng Tình Yêu

Chỉ riêng tình bạn thì không chinh phục được con người cho Đấng Cơ-đốc. Chúng ta có thể có nhiều bạn bè, những người chúng ta thích ở cùng và những người thích ở cùng chúng ta, nhưng nếu chúng ta không bao giờ nói cho họ về Đức Chúa Giê-su có ý nghĩa gì với chúng ta và Ngài đã thay đổi đời sống của chúng ta như thế nào, thì tình bạn của chúng ta có thể tạo ra một ít khác biệt. Chắc chắn, chúng ta có thể vui mừng khi ở gần, nhưng Chúa kêu gọi chúng ta không chỉ là niềm vui khi ở gần. Chỉ riêng tình bạn sẽ không mang con người đến với Đấng Cơ-đốc, nhưng thái độ không thân thiện có thể đẩy con người xa Đấng Cơ-đốc.

Sứ đồ Phao-lô nhắc nhở chúng ta và nói rằng: “lấy lòng yêu thương nói ra lẽ chân thật” (Ê-phê-sô 4:15). Các mối liên kết của tình bạn được xây dựng khi chúng ta đồng thuận với nhau càng nhiều càng tốt, thể hiện sự chấp nhận và khen ngợi họ ở nơi phù hợp. Điều quan trọng là chúng ta tạo thói quen tìm kiếm điều tốt ở con người như thế nào so với điều xấu.

Đọc 2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:1-4. Liệt kê một số điều cụ thể mà Phao-lô khen người Tê-sa-lô-ni-ca?

Có những người có vẻ thích tìm những điều sai của người khác. Họ có vẻ thích nếu họ có thể tìm thấy thứ gì đó mà ai đó đã không làm đúng, nếu không bởi lý do nào khác, điều đó khiến chính họ cảm thấy tốt hơn.

Sứ đồ Phao-lô thì ngược lại, ông tìm kiếm điều tích cực trong các Hội Thánh mà ông phục vụ. Chắc chắn, ông đã khiển trách lỗi lầm nhưng không bỏ qua tội lỗi, nhưng trọng tâm của ông là xây dựng Hội Thánh mà ông đã thiết lập. Một cách ông đã thực hiện điều này là làm nổi bật những gì họ đã làm đúng.

Lời tuyên bố của Ellen G. White về tầm quan trọng của các mối quan hệ tích cực là đáng chú ý. “Nếu chúng ta khiêm nhường trước Chúa, và tử tế, lịch sự, dịu dàng và đầy lòng thương xót, sẽ có hàng trăm linh hồn được biến đổi bởi lẽ thật chứ không chỉ có một.” (Lời Chứng cho Hội Thánh, quyển 9, trang 189).

Hãy suy nghĩ lời tuyên bố trên trong chốc lát, điều đó có ý nghĩa gì đối với Hội Thánh bạn nếu lòng tử tế, phép lịch sự, sự dịu dàng và lòng thương xót tuôn tràn từ tấm lòng của mỗi tín hữu?

Thứ Tư Nền Tảng Của Sự Tiếp Nhận

Đọc Rô-ma 15:7 và Ê-phê-sô 4:32. Bạn sẽ mô tả nền tảng cho tất cả sự tiếp nhận như thế nào? Bản chất của một thái độ tiếp nhận là gì?

Trong hai câu Kinh Thánh này sứ đồ Phao-lô trình bày những nguyên tắc căn bản về sự tiếp nhận của chúng ta với nhau. Vì Đấng Cơ-đốc đã tha thứ và tiếp nhận mỗi một chúng ta, chúng ta không thể nào từ chối tha thứ và tiếp nhận nhau? Thật ra, điều đó là đúng vì Đức Chúa Giê-su đã tiếp nhận chúng ta nên chúng ta có thể tiếp nhận nhau, ngay cả khi có những sai sót của người khác.

Hãy suy nghĩ kỹ điều này có nghĩa gì. Hãy nghĩ về bản thân và về một số việc bạn đã làm và có thể vẫn đang vật lộn với những việc mà có lẽ, chỉ một mình bạn biết những điều bạn sợ hãi nếu người khác cũng biết.

Bởi đức tin, bạn được tiếp nhận trong Đấng Cơ-đốc, ai biết tất cả về những thứ mà người khác có thể không biết. Vâng, Ngài biết tất cả những điều đó, tuy nhiên, dù sao đi nữa Chúa vẫn tiếp nhận bạn, không phải vì lòng tốt của bạn nhưng vì Chúa. Thế thì thái độ của bạn đối với người khác là gì?

Đây là một khái niệm khó cho một số người để hiểu. Thật lòng tiếp nhận có nghĩa là chúng ta chấp nhận con người của họ, với tất cả những thói quen tội lỗi của họ, bởi vì họ là con người được tạo dựng theo ảnh tượng của Đức Chúa Trời. Vì Đấng Cơ-đốc đã chịu chết cho chúng ta “khi chúng ta còn là người có tội” và “được hòa thuận với Ngài” khi chúng ta còn là thù nghịch cùng Đức Chúa Trời, chúng ta có thể tha thứ và chấp nhận người khác. Tình yêu thương của Chúa đối với chúng ta trở thành nền tảng của sự tiếp nhận và sự tha thứ của chúng ta đối với người khác (Rô-ma 5:6-10). Nhưng một khi mối quan hệ về sự tiếp nhận, và sự chăm sóc được thiết lập, điều đó thường không dễ chịu với một cá nhân khác bằng sự yêu thương theo lẽ thật của Kinh Thánh. Thất bại trong việc này là do thờ ơ trong tình yêu thương. Là bạn bè, chúng ta cần có đủ sự quan tâm để chia sẻ cho những người bạn của chúng ta về đời sống đang được thay đổi, và các lẽ thật đời đời.

Thái độ của Đức Chúa Giê-su không phải là “Làm bất cứ điều gì bạn muốn. Điều đó đúng rồi. Tôi vẫn tiếp nhận bạn”. Đúng hơn, thái độ của Chúa là “Bất kể bạn đã làm gì, Ngài sẵn sàng tha thứ cho bạn và ban cho bạn sức lực để thay đổi”.

Làm thế nào để có thể tiếp nhận một cá nhân mà không chấp nhận hành vi tội lỗi của người đó? Làm thế nào chúng ta có thể tiếp nhận nhưng đồng thời không tha thứ hay không thỏa hiệp với tội lỗi?

Thứ Năm Tình Yêu Thương Thật Được Bày Tỏ

Đức Chúa Giê-su không thờ ơ trình bày lẽ thật vì “lợi ích của tình yêu” bởi điều đó không phải là tình yêu thương. Tình yêu thương luôn tìm kiếm điều tốt nhất cho người khác. Không có sự mâu thuẫn giữa tình yêu thương và lẽ thật. Lẽ thật bày tỏ lòng khiêm nhường và tử tế là sự biểu lộ của tình yêu thương. Đức Chúa Giê-su đáp rằng: “Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống” (Giăng 14:6). Đức Chúa Giê-su là con đường duy nhất dẫn đến sự cứu rỗi. (Công vụ 4:12) Ân điển Ngài cứu vớt chúng ta để chúng ta có thể biết lẽ thật của Ngài và sống theo Ngài. Lẽ thật mà không có tình yêu thương thì dẫn đến việc tuân thủ luật pháp cách khó chịu, và kìm hảm đời sống tâm linh. Tình yêu thương mà không có lẽ thật thì dẫn đến sự đa cảm của lòng khoan dung không bền vững, như thể bỏ lại một người trên đại dương lênh đênh. Lẽ thật khi được trình bày bằng tình yêu thương sẽ chỉ dẫn kinh nghiệm sống đáng tin cậy cho Cơ-đốc nhân với sự chắc chắn, có mục đích, và phương hướng rõ ràng.

Đọc 1 Phi-e-rơ 3:15; 2 Ti-mô-thê 4:2; và Tít 3:4-5. Những biểu hiện nào trong những câu này thể hiện sự cân bằng giữa việc trình bày lẽ thật Kinh Thánh với một tinh thần khiêm nhường và chấp nhận?

Các trước giả Tân Ước không bao giờ nhấn mạnh tình yêu thương hơn lẽ thật. Họ phối hợp giữa tình yêu thương và lẽ thật, giữa ân điển và luật pháp, giữa lòng trắc ẩn và tính thành thật. Phi-e-rơ khuyên bảo các tín hữu hãy “sẵn sàng để trả lời mọi kẻ hỏi lẽ về sự trông cậy trong anh em, song phải hiền hòa và kính sợ” (1 Phi-e-rơ 3:15). Nói cách khác, bạn cần biết những điều bạn tin, tại sao bạn tin và có thể giải thích những điều bạn tin bằng lý do của bạn. Điều này không có nghĩa là bạn biết tất cả các câu trả lời hoặc phải có khả năng thuyết phục người khác về niềm tin của bạn. Điều đó chỉ có nghĩa với “nhu mì và kính sợ” – với lòng khiêm nhường và ý ‎thức các vấn đề – bạn có thể giải thích và bảo vệ đức tin của bạn.

Phao-lô khuyên dạy người con tinh thần của ông là Ti-mô-thê “hãy giảng đạo, cố khuyên, bất luận gặp thời hay không gặp thời, hãy đem lòng rất nhịn nhục mà bẻ trách, nài khuyên, sửa trị, cứ dạy dỗ chẳng thôi.” (2 Ti-mô-thê 2:4). Ông nhắc nhở Tít rằng lòng tử tế và tình yêu thương của Chúa đã cứu những ai tái sanh trong Ngài (Tít 3:5).

Chúng ta cũng vậy, được kêu gọi để trình bày lẽ thật với hết cả lòng khiêm nhường và nhu mì. Đức Chúa Trời mời gọi chúng ta cùng tham gia với Ngài để chia sẻ sứ điệp về thời kỳ cuối cùng cho thế giới hư mất vì không biết Đấng Cơ-đốc bằng thái độ yêu thương và chấp nhận.

Nếu có ai hỏi bạn, tại sao bạn là một Cơ-đốc nhân? Bạn trả lời như thế nào và tại sao?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Trong Đấng Cơ-đốc có đặc tính dịu dàng của người chăn chiên, đặc tính yêu thương của cha mẹ, và ân điển diệu kỳ của Đấng Cứu Thế đầy lòng trắc ẩn. Những phước lành của Ngài được trình bày bằng những thuật ngữ lôi cuốn nhất. Chúa không chỉ hài lòng thông báo những phước lành này; Ngài trình bày chúng bằng phương cách hấp dẫn nhất để cảm kích mong ước và chiếm hữu tâm hồn con người. Vì vậy các tôi tớ Ngài cần trình bày về sự giàu có vinh hiển, sự ban cho của Ngài không tả xiết. Khi giáo lý bị giới hạn và chưa được thực hành tốt thì tình yêu thương tuyệt vời của Đấng Cơ-đốc sẽ làm tan chảy và khuất phục những tấm lòng. ‘Đức Chúa Trời của các ngươi phán rằng: Hãy yên ủi, hãy yên ủi dân ta.’ ‘Ai rao tin lành cho Si-ôn, hãy lên trên núi cao! Ai rao tin lành cho Giê-ru-sa-lem, hãy ra sức cất tiếng lên! Hãy cất tiếng lên, đừng sợ! Hãy bảo các thành của Giu-đa rằng: Đức Chúa Trời của các ngươi đây! Nầy, Chúa Giê-hô-va sẽ lấy quyền năng mà đến; Ngài dùng cánh tay mình mà cai trị. Nầy, sự ban thưởng Ngài ở nơi Ngài, sự báo trả Ngài ở trước mặt Ngài. Ngài sẽ chăn bầy mình như người chăn chiên; thâu các con chiên con vào cánh tay mình và ẵm vào lòng; từ từ dắt các chiên cái đương cho bú’ (Ê-sai 40:1,9-11) (Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 826-827).

Câu hỏi thảo luận:

1. Thật không may, một số người có thể khiến bản thân cảm thấy tốt hơn bằng cách chỉ ra lỗi của người khác. Làm thế nào chúng ta có thể chắc chắn rằng chúng ta không rơi vào cùng một suy nghĩ đó?

2. Hãy cân nhắc điều này: Một người bạn vừa trở về từ một đám tang và đưa ra nhận xét này: “Tôi rất vui vì dì của tôi đang ở trên trời nhìn xuống tôi. Điều đó khiến tôi cảm thấy rất tốt.” Dựa theo những nguyên tắc chúng ta đã học trong bài học tuần này, bạn trả lời như thế nào? Tuy nhiên, tại sao nó quan trọng rằng đây không phải là thời điểm tốt nhất để giúp cho người đó nghiên cứu Kinh Thánh về chủ đề liên quan đến tình trạng của người chết?

3. Hãy thảo luận lời tuyên bố sau đây theo sự soi sáng bằng lời chứng của chúng ta đối với người khác: “Thực hành tìm kiếm điều ác ở người khác thì bị tiêm nhiễm điều ác đối với những ai tìm nó. Dựa vào lỗi lầm của người khác, chúng ta trở nên giống người đó. Nhưng bằng cách nhìn xem Đức Chúa Giê-su, nói về tình yêu thương và đặc tính trọn lành của Ngài, chúng ta được biến đổi trở nên giống ảnh tượng Ngài. Suy gẫm về ‎những tư tưởng cao cả mà Ngài đặt trước chúng ta, chúng ta sẽ được nâng cao ở nơi thánh thiện, ngay cả trước sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Khi chúng ta tuân thủ điều này, có ánh sáng phát ra từ chúng ta để soi sáng để tất cả những ai được kết nối với chúng ta.” (Ellen G. White, Gospel Workers, trang 479).