Phục vụ giống như Đức Chúa Giê-su
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Phi-líp 2:15; Mác 12:34; Ê-phê-sô 4:15; Ma-thi-ơ 4:23–25; 5:13,14; 25:31–46
"Khi Ngài thấy những đám dân đông, thì động lòng thương xót, vì họ cùng khốn, và tan lạc như chiên không có kẻ chăn" — Ma-thi-ơ 9:36
Sa-bát Phục Vụ Giống Như Đức Chúa Giê-su
Câu gốc
“Khi Ngài thấy những đám dân đông, thì động lòng thương xót, vì họ cùng khốn, và tan lạc như chiên không có kẻ chăn” (Ma-thi-ơ 9:36).
Kinh Thánh nghiên cứu
Phi-líp 2:15; Mác 12:34; Ê-phê-sô 4:15; Ma-thi-ơ 4:23–25; 5:13,14; 25:31–46.
Đức Chúa Giê-su thực sự quan tâm đến mọi người. Ngài quan tâm đến những mong muốn và nhu cầu của họ hơn là của chính Ngài. Cuộc sống của Ngài hoàn toàn tập trung vào tha nhân. Chức vụ của Ngài là lòng thương xót và yêu thương. Ngài đã đáp ứng nhu cầu về thể chất, tinh thần và cảm xúc của những người xung quanh, và do đó, tấm lòng của họ được mở ra cho những lẽ thật thuộc linh mà Ngài đã dạy. Khi Ngài chữa lành những người phung, mở mắt cho người mù, người điếc, quỷ ám, cho người đói ăn và chăm sóc người túng thiếu, tấm lòng họ đã được chạm đến và cuộc sống đã được thay đổi.
Điều đó đã cho mọi người thấy mối quan tâm thực sự của Ngài, họ đã cởi mở với những lẽ thật thuộc linh mà Ngài đã dạy. Chỉ có phương pháp của Đức Chúa Giê-su sẽ mang lại thành công thực sự trong việc tiếp cận mọi người. “Đấng Cứu Chuộc hòa nhập giữa con người như là một người mong ước điều tốt cho họ. Ngài biểu lộ lòng thông cảm đối với họ, thỏa đáp nhu cầu của họ, thu phục lòng tin cậy của họ và rồi Ngài mời gọi họ ‘Hãy theo ta’” (Ellen G. White, Chức Vụ Chữa Bệnh, trang 143). Đức Chúa Giê-su đã nhận ra rằng thế giới cần một sự biểu hiện thực tế về phúc âm cũng như cần phải rao báo phúc âm này. Những nhân chứng sống cho Đấng Cơ-đốc sẽ cam kết làm chứng cho người khác bằng lời nói cũng như cách hành đạo của mình để mang lại sự tin cậy cho họ.
Thứ Nhất Thái Độ Của Đức Chúa Giê-su Đối Với Con Người
Đức Chúa Giê-su luôn tìm kiếm những điều tốt đẹp nơi người khác. Ngài đã tìm ra những điểm tốt nhất trong họ. Một trong những lời chỉ trích mà các nhà lãnh đạo tôn giáo trong thời của Ngài đã nói Đức Chúa Giê-su là Ngài đã tiếp nhận tội nhân và ăn cùng họ (Lu-ca 15:2). Họ lo ngại vì Ngài đã thân thiện với những ‘kẻ có tội’. Quan điểm của họ về tôn giáo là một sự xa lánh hơn là gặp gỡ. Họ ngạc nhiên khi Đức Chúa Giê-su nói về chính công việc của Ngài, “Vì ta đến đây không phải để kêu kẻ công bình, song kêu kẻ có tội.” (Ma-thi-ơ 9:13).
Các thầy thông giáo người Pha-ri-si và Sa-đu-sê là một trong những thành phần mà họ luôn có thái độ né tránh. Họ nghĩ rằng: “Hãy làm mọi thứ mình có thể để tránh bị ô uế bởi tội lỗi”. Sự dạy dỗ của Đức Chúa Giê-su rất khác biệt. Ngài vẫn tìm đến thế gian đầy tội lỗi để chuộc lại nó, Ngài không xa lánh tội nhận. “Ta là sự sáng của thế gian; người nào theo ta, chẳng đi trong nơi tối tăm, nhưng có ánh sáng của sự sống.” (Giăng 8:12).
Đọc Ma-thi-ơ 5:13,14. Đức Chúa Giê-su đã sử dụng hai minh họa nào để mô tả những người theo Ngài? Tại sao bạn nghĩ rằng Ngài sử dụng những minh họa cụ thể để diễn giải nó? Cũng xem Giăng 1:9, Giăng 12:46, Phi-líp 2:15.
Muối là một trong những tài nguyên quan trọng nhất trong thế giới cổ đại. Nó vô cùng quý giá, và đôi khi quân đoàn La Mã đã sử dụng nó làm tiền tệ. Đó là một biểu tượng của sự giàu có. Nó cũng được sử dụng để bảo quản và giữ hương vị thực phẩm. Khi Đức Chúa Giê-su sử dụng hình minh họa muối để tượng trưng cho những người theo Ngài, Ngài thực sự đã nói rằng sự giàu có thực sự của thế giới không phải là những người giàu có và quyền lực. Sự giàu có thực sự của thế giới là những Cơ-đốc nhân đang dấn thân để tạo nên sự khác biệt cho vương quốc của Đức Chúa Trời. Những hành động yêu thương phục vụ vô vị kỷ của họ gìn giữ lòng nhân từ của thế gian và làm tăng hương thơm cho bầu không khí của nó.
Minh họa thứ hai mà Đức Chúa Giê-su đã sử dụng (trong Ma-thi-ơ 5:14) là “sự sáng của thế gian”. Sự sáng không trộn lẫn trong bóng tối. Nó tỏa sáng trong bóng tối. Nó không tách rời khỏi bóng tối. Nó xuyên qua bóng tối, làm cho bóng tối sáng lên. Những người theo Đức Chúa Giê-su sẽ thâm nhập vào bóng tối của thế giới này trong các khu phố, làng mạc, thị trấn và thành phố của họ để chiếu sáng ra với vinh quang của Đức Chúa Trời.
Sau khi xem xét những lời cầu nguyện của Đức Chúa Giê-su trong Giăng 17:15-18, làm thế nào để chúng ta hiểu được ý tưởng “cất khỏi thế gian” và “không thuộc về thế gian”? Hai ý tưởng này có giống nhau không? Đức Chúa Giê-su có ý gì khi Ngài cầu nguyện rằng những người theo Ngài sẽ còn ở trong thế gian chứ không thuộc về thế gian?
Thứ Hai Đức Chúa Giê-su Cư Xử Với Con Người
Mục tiêu của Đức Chúa Giê-su là mang lại những điều tốt đẹp nhất cho con người. Ngay cả khi trong hoàn cảnh đầy thách thức khác thường, Ngài đã đáp lại bằng ân điển. Phúc âm của Lu-ca ghi lại rằng đám đông đã “lấy làm lạ về các lời đầy ơn lành từ miệng Ngài ra” (Lu-ca 4:22), và phúc âm của Giăng nói thêm rằng “ơn và lẽ thật bởi Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc mà đến” (Giăng 1:17). Cách tiếp cận của Ngài với mọi người rất nhẹ nhàng. Những lời nói ân cần của Ngài đã chạm đến tấm lòng của họ.
Đọc Ma-thi-ơ 8:5-10 và Mác 12:34. Đức Chúa Giê-su đã phán dạy những lời đầy hy vọng nào với hai người mà không ai nghĩ tới, là thầy đội và thầy thông giáo?
Tuyên bố của Đức Chúa Giê-su đối với thầy đội La Mã là một cuộc cách mạng. Hãy nghĩ về cách mà thầy đội cảm nhận khi Đức Chúa Giê-su tuyên bố rằng Ngài không tìm thấy đức tin này ngay cả ở trong dân Y-sơ-ra-ên. Cũng nghĩ về những suy nghĩ của thầy thông giáo Do Thái khi Đức Chúa Giê-su phán: “Ngươi chẳng cách xa nước Đức Chúa Trời đâu”. Đức Chúa Giê-su đã có khả năng đưa ra những điều tốt nhất bên trong con người. Có một vài điều vượt xa hơn một lời khen để mở lòng đón nhận phúc âm. Hãy tìm kiếm những điều tốt đẹp ở những người xung quanh bạn và cho họ biết bạn đánh giá cao họ.
So sánh Ê-sai 42:3; Cô-lô-se 4:5,6; và Ê-phê-sô 4:15. Những nguyên tắc quan trọng nào trong những câu Kinh Thánh này dạy chúng ta về việc chia sẻ đức tin của chúng ta với người khác và về mối quan hệ của chúng ta với họ?
Khi lời nói của chúng ta đáng khích lệ và tràn đầy ân điển, chúng có ảnh hưởng tích cực đến cuộc sống của người khác. Những lời tiên tri của Ê-sai, tỏ rõ rằng Đức Chúa Giê-su sẽ không “bẻ cây sậy đã giập”, hay “chẳng dụt tim đèn còn hơi cháy” (Ê-sai 42:3). Nói cách khác, Đức Chúa Giê-su có lòng thương xót đến nỗi Ngài cẩn thận không làm bầm giập một cách không cần thiết một người nào đó chỉ đến vì đức tin hoặc làm lụi tàn mẩu lửa đức tin nhỏ nhoi nhất trong lòng họ.
Tại sao chúng ta nói có điều gì đó rất quan trọng hoặc thậm chí quan trọng hơn những gì chúng ta nói? Phản ứng của bạn là gì với tuyên bố này: “Lẽ thật là lẽ thật, và mọi người cần phải chấp nhận nó hoặc rời bỏ nó”? Có điều gì sai với lời tuyên bố này?
Thứ Ba Chức Vụ Chữa Bệnh Của Đức Chúa Giê-su: Phần 1
Phương pháp truyền giáo của Chúa chúng ta vượt xa các bài phát biểu thuộc lòng và những buổi thuyết trình ghi-băng; nó thật là phong phú và năng động như chính cuộc sống này. Mỗi ngày chúng ta tiếp xúc với những người có đủ loại nhu cầu: thể chất, trí tuệ, tinh thần, tình cảm và tâm linh. Đức Chúa Giê-su rất mong muốn đáp ứng những nhu cầu đó thông qua chúng ta khi chúng ta thể hiện sự quan tâm đến những người cô đơn, buồn khổ và đau lòng, hay khi chúng ta thể hiện sự quan tâm đến những niềm vui, hy vọng và ước mơ của họ.
Đức Chúa Giê-su đã chăm sóc – phục vụ mọi người, để Ngài có thể đáp ứng những nhu cầu sâu sắc nhất của họ. Nhu cầu cảm nhận là một lĩnh vực của cuộc sống nơi mọi người đã cảm thấy rằng họ không thể tự giải quyết vấn đề. Nó có thể là một nhu cầu để bỏ thuốc lá, giảm cân, có chế độ ăn uống tốt hơn hoặc giảm căng thẳng. Nó có thể là một nhu cầu cho thực phẩm, nhà ở hoặc chăm sóc y tế. Nó có thể là nhu cầu tư vấn cho hôn nhân hoặc gia đình.
Tuy nhiên, một nhu cầu tối thượng nhất là nhu cầu về mối quan hệ cá nhân với Chúa và nhận ra rằng cuộc sống của họ có ý nghĩa đời đời. Hòa thuận với Chúa trong một thế giới tội lỗi là nhu cầu tối thượng của chúng ta.
Đọc những câu chuyện về người bại trong Ma-thi-ơ 9:1-7 và người phụ nữ bị mất huyết trong Mác 5:25-34. Có những dấu hiệu nào trong cả hai câu chuyện này rằng Đức Chúa Giê-su liên kết sự chữa lành thể xác với việc đáp ứng nhu cầu tối hậu vì sự hòa thuận với Đức Chúa Trời?
Chức vụ chữa bệnh của Đấng Cơ-đốc bao gồm nhiều hơn chữa lành về thể xác và cảm xúc. Đức Chúa Giê-su khao khát mọi người trải nghiệm sự trọn vẹn mà sự tan vỡ tội lỗi đã gây ra. Đối với Đức Chúa Giê-su, sự chữa lành thể xác mà không có sự chữa lành tâm linh là chưa đủ. Nếu tình yêu Đức Chúa Trời thúc đẩy chúng ta mong muốn một sức khỏe thể chất và cảm xúc cá nhân, thì nó cũng sẽ thúc đẩy chúng ta nhiều hơn để mong muốn người đó hạnh phúc về mặt tinh thần để chúng ta có thể sống một cuộc sống trọn vẹn và mãi mãi. Rốt cuộc, mọi người mà Đức Chúa Giê-su chữa lành cuối cùng đều sẽ chết. Do đó, nhu cầu thực sự của họ, trên tất cả mọi thứ khác, là tâm linh, phải không?
Hội Thánh của chúng ta có thể thực hiện những sáng kiến nào trong cộng đồng của mình để đáp ứng nhu cầu của mọi người và chứng minh rằng chúng ta thực sự quan tâm đến họ? Hãy suy nghĩ về những người trong cộng đồng của bạn. Hội Thánh của bạn đang làm gì để tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của mọi người?
Thứ Tư Chức Vụ Chữa Bệnh Của Đức Chúa Giê-su: Phần 2
Đọc Ma-thi-ơ 4:23-25 và Ma-thi-ơ 9:35. Ba yếu tố tiếp cận đã hình thành nền tảng nào cho chức vụ của Đức Chúa Giê-su? Làm thế nào Ngài đáp ứng nhu cầu của mọi người, và nó có ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống của họ?
Đức Chúa Giê-su đã kết hợp ba chức vụ: giảng dạy, rao giảng và chữa lành. Ngài đã chia sẻ các nguyên tắc muôn đời để tất cả chúng ta có thể sống cuộc sống có ý nghĩa và mục đích. Ngài phán rằng: “còn ta đã đến, hầu cho chiên được sự sống và được sự sống dư dật.” (Giăng 10:10). Chức vụ của Ngài bày tỏ ân điển dư dật. Và Đức Chúa Giê-su đã đến để cho chúng ta sống “sự sống dư dật” ngay bây giờ và mãi mãi.
Đọc Mác 1:32-39. Đức Chúa Giê-su đã dành cả ngày để chữa lành bệnh tật và xua đuổi ma quỷ. Sau khi dành thời gian cầu nguyện vào sáng hôm sau khi nhiều người đang tìm kiếm sự chữa lành nhiều hơn, Ngài bỏ đi đến một thành phố khác. Tại sao Ngài không tiếp tục chữa bệnh? (Lưu ý lý do của Ngài trong câu 38 và 39.)
Câu chuyện này rất sâu sắc. Sau khi chữa lành vô số bệnh nhân ngày hôm trước, ngày hôm sau Đức Chúa Giê-su rời khỏi nơi này, có những người đang tìm kiếm Ngài và những người vẫn đang cần được chữa lành. Lời giải thích của Ngài là mục đích mà Ngài đến thế giới là để rao giảng phúc âm. Đức Chúa Giê-su không đơn thuần là một người làm phép lạ, và chữa bệnh. Ngài là Con Đức Chúa Trời, Ngài đến với sứ mệnh cứu chuộc. Ngài không đến để chữa lành các bệnh tật thể xác. Ngài mong mỏi mọi người sẽ nhận được ân tứ của sự sống đời đời mà Ngài đã ban tặng. Ngài nói rõ mục đích của việc Ngài đến thế gian vì lý do này: “Bởi Con người đã đến tìm và cứu kẻ bị mất.” (Lu-ca 19:10). Mỗi hành động chữa lành là một cơ hội để rao giảng về bản tính của Đức Chúa Trời, giảm bớt đau khổ và cung cấp một cơ hội cho cuộc sống đời đời.
Bạn có thể sống cuộc sống sung túc mà Đức Chúa Giê-su ban cho nếu bạn nghèo khổ hay bệnh tật không? Có phải Đức Chúa Giê-su đã cho con người một cái gì đó sâu sắc hơn sự chữa lành thể xác? Theo những cách thực tế nào chúng ta có thể hướng dẫn con người đến những lẽ thật tâm linh khi chúng ta phục vụ những nhu cầu về thể chất và tình cảm của họ?
Thứ Năm Điều Quan Trọng Với Đức Chúa Giê-su
Sứ điệp của Đức Chúa Giê-su cho các môn đồ của Ngài trong Ma-thi-ơ 24, pha trộn các sự kiện liên quan đến sự phá hủy Giê-ru-sa-lem và những ngày trước khi Ngài trở lại, tiếp theo là ba câu chuyện về thời kỳ cuối cùng trong Ma-thi-ơ 25. Những ngụ ngôn này nêu lên những phẩm chất đặc biệt quan trọng mà Đức Chúa Giê-su đối với những người đang chờ đợi cho sự tái lâm của Ngài. Câu chuyện của mười người nữ đồng trinh nhấn mạnh tầm quan trọng của một cuộc sống chân thực, đang tin cậy và đầy dẫy Thánh Linh. Câu chuyện về những ta-lâng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc trung tín sử dụng những ân tứ mà Chúa đã ban cho mỗi người chúng ta. Câu chuyện về chiên và dê tiết lộ rằng Cơ-đốc giáo chân chính thực sự phục vụ những nhu cầu của những người mà Chúa mang đến cuộc sống của chúng ta mỗi ngày.
Đọc Ma-thi-ơ 25:31-46. Làm thế nào để Đức Chúa Giê-su mô tả Cơ-đốc nhân chân chính như thế nào? Liệt kê các chức vụ được đề cập ở đây?
Mặc dù những câu chuyện này đề cập đến việc gặp gỡ đoàn dân, đáp ứng những nhu cầu vật chất thực sự của con người, nhưng ở một khía cạnh khác liệu có thêm những bài học gì mà chúng ta không nên bỏ qua hay không? Có một sự đói và khát ẩn giấu đối với Đức Chúa Giê-su trong linh hồn của con người khao khát được thỏa mãn (Giăng 6:35; 4:13,14). Tất cả chúng ta đều là những khách bộ hành khao khát về nhà cho đến khi chúng ta khám phá ra thân phận thực sự của chúng ta trong Đấng Cơ-đốc (Ê-phê-sô 2:12,13,19). Chúng ta lõa lồ về mặt tâm linh cho đến khi được mặc lấy sự công bình của Ngài (Khải Huyền 3:18; 19:7,8).
Các tiên tri trong Cựu Ước thường mô tả tình trạng của con người là một căn bệnh vô vọng (Ê-sai 1:5, Giê-rê-mi 30:12-15). Bệnh tật của tội lỗi gây tai họa (có thể là sự chết), nhưng nhà tiên tri chỉ cho chúng ta một phương thuốc. “Ta sẽ chữa lành thân thể ngươi, và chữa vết thương ngươi, vì chúng nó đã gọi ngươi là kẻ bị bỏ, mà rằng: Ấy là Si-ôn, chẳng ai ngó ngàng đến!” (Giê-rê-mi 30:17). Đức Chúa Giê-su là phương thuốc cho căn bệnh đe dọa sự sống của linh hồn chúng ta.
Câu chuyện về chiên và dê khuyên chúng ta đáp ứng nhu cầu vật chất của những người xung quanh, nhưng nó còn làm được nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về một Đấng Cơ-đốc, Đấng đáp ứng những nhu cầu sâu nhất của linh hồn, và đó là lời mời của Ngài để hợp tác với Ngài trong việc phục vụ những người xung quanh chúng ta. Sống cuộc sống tự cho mình là trung tâm và bỏ bê các nhu cầu về thể chất, tinh thần, và cảm xúc của người khác sẽ có nguy cơ đánh mất đời sống vĩnh cửu. Trong câu chuyện này, những người hy sinh sự sống vì một điều gì đó hơn là bản thân họ được Chúa khen ngợi và được chào đón vào cõi đời đời, trong khi những người ích kỷ theo đuổi vì sự nghiệp của chính mình và không quan tâm những nhu cầu của người khác thì bị Chúa lên án.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Nhiều người không có đức tin nơi Đức Chúa Trời và mất sự tin tưởng nơi loài người. Họ tán dương những hành động cảm thông và giúp đỡ. Khi họ thấy một người không bị đút lót bởi sự khen ngợi và sự bù đắp của thế gian đến với nhà họ, giúp đỡ người bệnh, cho kẻ đói ăn, mặc cho người trần truồng, an ủi kẻ buồn, và dịu dàng chỉ tất cả đến với Đấng đã sai con người làm sứ giả, truyền lại tình yêu và lòng thương xót của Ngài; Khi họ thấy điều này, tấm lòng họ sẽ xúc động vô cùng. Lòng tri ân xuất hiện. Đức tin được nhen lên. Họ thấy Chúa quan tâm đến họ, và họ sẵn sàng lắng nghe khi Lời Ngài được mở ra.” (Ellen G. White, Chức Vụ Chữa Bệnh, trang 145).
Chức vụ vô vị kỷ của Đức Chúa Giê-su mở lòng con người, phá vỡ định kiến và tạo ra sự tiếp nhận phúc âm. Hội Thánh là thân thể của Đấng Cơ-đốc đáp ứng nhu cầu ở mọi nơi. Đấng Cơ-đốc sai chúng ta đến cộng đồng của mình để tạo sự khác biệt cho danh Ngài. Mặc dù vậy chúng ta cần cẩn thận về việc bị ô uế bởi thế gian (và đó là một mối đe dọa rất thực tế và nguy hiểm đối với Hội Thánh của chúng ta), chúng ta vẫn phải học cách tiếp cận nơi họ sinh sống và mong muốn được Chúa sử dụng, Đấng muốn tiếp cận nơi họ đang sinh sống và mang họ đến nơi họ nên đến.
Câu hỏi thảo luận:
1. Tại sao chức vụ đầy yêu thương của Đức Chúa Giê-su rất mạnh mẽ trong việc phá bỏ định kiến và mở ra cho mọi người nghe những lẽ thật tâm linh? Hãy thử tưởng tượng sự làm chứng của chúng ta sẽ hiệu quả như thế nào khi chúng ta phản ánh mối quan tâm vị tha tương tự đối với người khác như Đức Chúa Giê-su đã làm?
2. Nghĩ về khoảng thời gian khi bạn nói điều gì đó có thể đúng, chính xác, thậm chí là cần thiết nhưng bạn lại nói với giọng điệu hoặc thái độ không tốt. Bạn đã học được gì từ kinh nghiệm đó có thể giúp bạn không làm điều đó một lần nữa, chẳng hạn như đợi cho đến khi bạn bình tĩnh lại trước khi nói?
3. Hãy suy gẫm nhiều hơn với ý tưởng rằng thậm chí tất cả những người được chữa lành hoặc thậm chí sống lại từ cõi chết cuối cùng cũng sẽ chết. Điều đó sẽ cho chúng ta biết gì về cách chúng ta nên tiến hành tiếp cận và truyền giáo cho những người xung quanh?
4. Những chức vụ nào mà Hội Thánh của bạn có thể bắt đầu trong cộng đồng của bạn mà bạn chưa thực hiện?
5. Làm thế nào chúng ta có thể tạo ra các cơ hội tâm linh cho người tìm kiếm thông qua mục vụ chăm lo về những nhu cầu đặc biệt như thế nào?