Bài Học 3 · 11 – 17 Tháng 7

Nhìn con người bằng cái nhìn của Đức Chúa Giê-su

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Mác 8:22–26; Giăng 4:3–34; Giăng 1:40, 41; Mác 12:28–34; Luca 23:39–43; Công-vụ 8:26–38

"Ngài phán cùng hai người rằng: Các ngươi hãy theo ta, ta sẽ cho các ngươi nên tay đánh lưới người" — Ma-thi-ơ 4:19
Sa-bát Nhìn Con Người Bằng Cái Nhìn Của Đức Chúa Giê-su

Câu gốc

“Ngài phán cùng hai người rằng: Các ngươi hãy theo ta, ta sẽ cho các ngươi nên tay đánh lưới người” (Ma-thi-ơ 4:19).

Kinh Thánh nghiên cứu

Mác 8:22–26; Giăng 4:3–34; Giăng 1:40, 41; Mác 12:28–34; Luca 23:39–43; Công-vụ 8:26–38.

Đức Chúa Giê-su là bậc thầy chinh phục linh hồn. Bằng cách xem Đức Chúa Giê-su làm việc với con người, chúng ta học cách dẫn người khác đến một kiến thức về sự cứu rỗi qua Đức Chúa Giê-su. Hành trình cùng Ngài qua những con đường đông đúc ở Giê-ru-sa-lem, những con đường bụi bặm của Giu-đa và những sườn đồi đầy cỏ của Ga-li-lê, chúng ta khám phá ra cách Ngài tiết lộ những nguyên tắc của Thiên Quốc để tìm kiếm những linh hồn.

Đức Chúa Giê-su đã nhìn thấy cả người nam và người nữ là có thể chinh phục được cho Thiên Quốc Ngài. Ngài nhìn từng người bằng ánh mắt với lòng trắc ẩn thiên thuợng. Ngài thấy Phi-e-rơ không phải là một ngư dân thô lỗ, to mồm mà là một nhà truyền giáo vĩ đại của phúc âm. Ngài thấy Gia-cơ và Giăng không phải là những người mau giận, nóng nảy mà là những người công bố nhiệt tình về ân sủng của Ngài. Ngài nhìn thấy sự khao khát sâu sắc về tình yêu và sự chấp nhận chân thành trong lòng của Ma-ri Ma-đơ-len, người đàn bà Sa-ma-ri và người đàn bà mất huyết. Ngài thấy Thô-ma không phải là một người hay nghi ngờ mà là một người có những câu hỏi chân thành. Cho dù họ là người Do Thái hay người ngoại, nam hay nữ, một tên trộm trên thập tự giá, một thầy đội hay một người đàn ông điên cuồng bị quỷ ám, Đức Chúa Giê-su đã nhìn thấy tiềm năng do Đức Chúa Trời ban cho họ và nhìn họ qua ánh mắt cứu rỗi.

Thứ Nhất Cái Chạm Thứ Hai

Chỉ có một phép lạ trong toàn bộ Kinh Thánh là Đức Chúa Giê-su đã thực hiện trong hai giai đoạn. Đó là sự chữa lành của người mù ở Bết-sai-đa. Câu chuyện này chỉ ra những bài học vượt thời gian cho Hội Thánh Cơ-đốc hôm nay. Nó minh họa kế hoạch Đức Chúa Trời sử dụng mỗi tín đồ để đưa nhiều người đến với Đức Chúa Giê-su. Kinh Thánh tuyên bố, “Kế đó, Đức Chúa Giê-su và môn đồ đi đến làng Bết-sai-đa. Người ta đem cho Ngài một người mù và cầu xin Ngài rờ đến người.” (Mác 8:22). Hai cụm từ ở đây là “đem cho” và “cầu xin”. Người mù không tự mình đến, bạn bè của ông thấy nhu cầu của ông và mang ông đến với Chúa. Ông có thể không có nhiều niềm tin, nhưng họ có. Họ tin rằng, Đức Chúa Giê-su sẽ chữa lành người đàn ông bị mù này.

Có khoảng 25 phép lạ chữa lành riêng biệt trong Tân Ước Đức Chúa Giê-su đã thực hiện. Trong những người đến với Chúa, một nửa người thân hoặc bạn bè mang người đó đến với Đức Chúa Giê-su để được chữa lành. Nhiều người sẽ không bao giờ đến với Đức Chúa Giê-su trừ khi một ai đó có đức tin mang họ đến. Vai trò của chúng ta là trở thành một người giới thiệu và đưa mọi người đến với Đức Chúa Giê-su.

Cụm từ thứ hai đáng để chúng ta xem xét trong Mác 8:22 là cầu xin. Nó có thể là “kêu nài, khẩn cầu hoặc thúc giục”. Nó ngụ ý một sự khẩn khoản yêu cầu nhẹ nhàng hơn, tử tế hơn, thân mật hơn là một nhu cầu kêu gào, huyên náo. Những người bạn của người đàn ông đã khẩn khoản yêu cầu với Đức Chúa Giê-su, họ tin rằng Ngài có cả mong muốn và quyền năng để giúp đỡ ông ấy. Người đàn ông có thể không tin rằng Đức Chúa Giê-su có thể chữa lành cho ông, nhưng bạn bè của ông thì có. Đôi khi chúng ta phải mang người khác đến với Đức Chúa Giê-su với cánh tay của đức tin của mình.

Đọc Mác 8:22-26. Tại sao chúng ta nghĩ rằng Ngài chữa lành người mù trong hai giai đoạn? Câu chuyện này có bài học gì cho chúng ta hôm nay với tư cách là nhân chứng cho Đức Chúa Giê-su?

Có phải chúng ta cũng vậy, không nhìn rõ mọi người? Có khi chúng ta nhìn thấy người khác giống như những cái cây biết đi trong hình dạng mơ hồ hơn là những ứng cử viên cho nước thiên đàng của Chúa không? Chúng ta nghĩ điều gì khiến chúng ta không nhìn rõ người khác?

Bên cạnh bài học rõ ràng về cách Chúa sử dụng chúng ta để tiếp cận mọi người, chúng ta có thể học được gì từ câu chuyện này? Điều gì có thể dạy chúng ta về việc làm thế nào cả chữa bệnh thuộc thể và thuộc linh như là một phần trong chức vụ chữa bệnh đối với người lạc mất?

Thứ Hai Bài Học Về Sự Chấp Nhận

Qua đời sống gương mẫu, Đức Chúa Giê-su đã dạy các môn đồ Ngài hiểu được ý nghĩa của việc nhìn thấy mỗi cá nhân từ một quan điểm mới bằng cách nhìn từ thiên đàng. Cách nhìn nhận của Ngài về con người là cấp tiến. Ngài nhìn thấy họ, không phải như họ mà là họ có thể được biến đổi. Trong tất cả các mối tương giao của Ngài với con người, Ngài đối xử với họ bằng tấm lòng nhân từ và sự tôn trọng. Thường thì Ngài làm cho các môn đồ ngạc nhiên qua cách Ngài đối xử với người ta. Điều này đặc biệt đúng khi Ngài giao tiếp với người đàn bà Sa-ma-ri.

Kinh Thánh qua Nghiên cứu Khảo cổ học đưa ra nhận xét thú vị này về mối quan hệ giữa người Do Thái và người Sa-ma-ri: “Sự rạn nứt giữa người Sa-ma-ri và người Giu-đa bắt nguồn từ thời kỳ đầu. Theo 2 Các vua đoạn 17, người Sa-ma-ri là con cháu của các chủng tộc thuộc vùng Mê-sô-bô-ta-mi đã bị buộc phải định cư ở vùng đất phía bắc Y-sơ-ra-ên bởi vua A-si-ri theo sau khi bị dân Y-sơ-ra-ên lưu đày 722 T.C. Họ đã kết hợp việc thờ phượng Đức Giê-hô-va với các tập tục thờ hình tượng” (Kinh Thánh nghiên cứu khảo cổ, nhà in Zondervan, 2005, trang 1727). Ngoài việc thờ hình tượng này, họ đã lập một chức thầy tế lễ thượng phẩm một ngôi đền đối nghịch trên núi Ga-ri-xim. Xem xét sự khác biệt thần học như vậy với người Sa-ma-ri, các môn đồ bối rối khi Đức Chúa Giê-su chọn con đường Sa-ma-ri đi đến Ga-li-lê. Họ ngạc nhiên khi Đức Chúa Giê-su không cho phép mình bị lôi kéo trong một cuộc tranh luận tôn giáo. Ngài đã khuyên bảo trực tiếp đến người phụ nữ Sa-ma-ri, đang khao khát được nhận, yêu thương và tha thứ.

Đọc Giăng 4:3-34. Đức Chúa Giê-su đã tiếp cận người đàn bà Sa-ma-ri như thế nào? Câu trả lời của người đàn bà đối với cuộc trò chuyện của Chúa với bà ấy là gì? Các môn đồ đáp lại kinh nghiệm này như thế nào và Đức Chúa Giê-su đã mở rộng tầm nhìn của họ như thế nào?

Bài học muôn thuở mà Đức Chúa Giê-su khao khát dạy các môn đồ của Ngài và mỗi người chúng ta chỉ đơn giản là: “Những ai nhận được Thánh Linh của Đấng Cơ-đốc sẽ nhìn thấy tất cả mọi người qua ánh mắt của lòng trắc ẩn thiên thượng” (Ellen G. White, Dấu hiệu ngày tận thế, 20 tháng 6 năm 1892).

Do ảnh hưởng của văn hóa và xã hội đang sống, ai là người mà chúng ta có xu hướng khinh thường hoặc thiếu tôn trọng? Tại sao chúng ta phải thay đổi thái độ của mình và làm thế nào để thay đổi điều đó?

Thứ Ba Khởi Đầu Từ Bản Thân

Ai đó đã nói rất đúng, “trong cuộc sống, nơi duy nhất để bắt đầu là nơi chúng ta đang ở, vì không có nơi nào khác để bắt đầu”. Đức Chúa Giê-su nhấn mạnh nguyên tắc này trong Công vụ 1:8, nơi Ngài phán: “Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất”.

Sứ điệp của Đức Chúa Giê-su đối với các môn đồ của Ngài quá đơn giản đến nỗi dễ bị hiểu lầm: bắt đầu từ nơi chúng ta đang ở. Hãy làm chứng ​​nơi Chúa đặt để chúng ta. Thay vì mơ về những cơ hội xa vời, hãy bắt đầu với những người xung quanh chúng ta. Hãy nhìn xem với ánh mắt được Chúa chỉ dẫn những khả năng gần chúng ta nhất!

Chúng ta không cần phải là người có học thức nhất trên thế giới, hùng hồn nhất, tài năng nhất. Tuy nhiên, một số trong những ân tứ được ban cho đó có thể hữu ích nếu được sử dụng đúng cách, đúc kết lại những gì chúng ta cần là tình yêu của Chúa và tình yêu của chúng ta dành cho mọi người. Nếu chúng ta sẵn sàng làm chứng, Chúa sẽ mở đường cho chúng ta làm như vậy.

Đọc Giăng 1:40,41, 6:5-11 và 12:20-26. Những đoạn này cho chúng ta biết gì về đời sống thuộc linh của Anh-rê, và cách tiếp cận làm chứng ​​của ông?

Kinh nghiệm của Anh-rê nói lên nhiều điều với chúng ta. Ông bắt đầu từ chính gia đình mình. Đầu tiên, ông chia sẻ về Đấng Cơ-đốc với anh trai Phi-e-rơ. Ông đã phát triển một mối quan hệ gần gũi với một cậu bé, người mà sau đó đã dâng phần vật thực của mình cho Đức Chúa Giê-su để thực hiện phép lạ, và Anh-rê biết phải làm gì với người Hy Lạp. Thay vì tranh luận về thần học, ông cảm nhận được nhu cầu của họ và giới thiệu họ với Đức Chúa Giê-su.

Nghệ thuật chiến thắng tâm hồn hiệu quả là nghệ thuật xây dựng các mối quan hệ chăm sóc tích cực. Hãy nghĩ về những người gần chúng ta nhất có thể không biết Đức Chúa Giê-su. Họ có cảm nhận trong cuộc sống của chúng ta có một ai đó động lòng thương xót và quan tâm đến họ không? Họ có nhìn thấy trong chúng ta một sự bình yên và mục đích mà họ mong muốn không? Có phải đời sống của chúng ta là một bằng chứng cho phúc âm? Chúng ta kết bạn với mọi người xung quanh vì Chúa bằng cách chia sẻ về Đức Chúa Giê-su. Sau đó, họ trở thành bạn thân thiết của chúng ta, và rồi chúng ta chia sẻ sứ điệp lẽ thật Kinh Thánh của Đức Chúa Trời về thời kỳ cuối cùng, để họ cũng có thể trở thành tín hữu Cơ-đốc Phục Lâm.

Tại sao đôi khi có thể rất khó khăn để dẫn các thành viên gia đình và người thân của chúng ta đến với Chúa? Chúng ta đã thành công trong việc chia sẻ Đức Chúa Giê-su với bất kỳ thành viên nào trong gia đình hoặc bạn bè thân thiết của chúng ta chưa? Chia sẻ bất kỳ nguyên tắc nào mà lớp học có thể thấy hữu ích.

Thứ Tư Ứng Xử Với Những Người Khó Tính

Đức Chúa Giê-su là bậc thầy trong việc ứng xử với những người khó tính. Bằng cả lời nói và hành động của Ngài, Chúa đã bày tỏ sự chấp nhận. Ngài lắng nghe những ưu tư của họ với sự đồng cảm cùng những mối quan tâm của họ, đưa ra các câu hỏi và dần dần tiết lộ những lẽ thật thiêng liêng. Ngài nhận ra sự khao khát bên trong trong những tấm lòng cứng cỏi nhất và nhìn thấy tiềm năng trong những tội nhân xấu xa nhất. Đối với Đức Chúa Giê-su, không ai vượt quá tầm với của phúc âm. Đức Chúa Giê-su chắc chắn tin rằng: “Không có ai là thấp kém, không có ai là xấu xa, nhưng họ có thể tìm thấy sự giải thoát trong Chúa.” (Ellen G. White, Nguyện ước thời đại, trang 258). Đức Chúa Giê-su nhìn mọi người qua một lăng kính khác so với chúng ta. Ngài nhìn thấy trong mỗi con người một sự phản chiếu vinh hiển của Tạo Hóa ban đầu. Ngài lắng nghe ý kiến của họ để nắm bắt khả năng nào phù hợp với họ, và nhiều người đã vươn lên để đáp ứng những kỳ vọng của Ngài cho đời sống của họ.

Đọc Ma-thi-ơ 4:18,19; Mác 12:28-34; và Lu-ca 23: 39-43. Chúng ta thấy điều gì giống nhau trong lời kêu gọi của Đức Chúa Giê-su đối với Phi-e-rơ và Giăng, thầy thông giáo vô danh hỏi Chúa và tên trộm trên thập tự giá? Nghiên cứu cách tiếp cận của Chúa đối với từng điều này một cách cẩn thận. Điều gì chúng ta cần lưu ý?

Ở mọi nơi Đức Chúa Giê-su đã đi, Ngài thấy những khả năng về tâm linh; Chúa nhìn thấy những ứng cử viên tiềm năng cho nước thiên đàng của Ngài trong những hoàn cảnh mà không ai nghĩ tới. Chúng ta gọi khả năng này là “tầm nhìn phát triển của Hội Thánh”. Tầm nhìn phát triển của Hội Thánh là sự nhạy cảm trong vấn đề nhìn biết mọi người như cách Đức Chúa Giê-su nhìn biết họ, cũng như việc Hội Thánh có thể chinh phục linh hồn cho vương quốc Đức Chúa Trời. Điều này cũng liên quan đến khả năng nghe giúp phát triển Hội Thánh, đó là việc lắng nghe những nhu cầu không được nói ra của những người xung quanh chúng ta. Nó có liên quan đến việc lắng nghe tấm lòng của họ, khao khát những thứ họ không có, ngay cả khi họ không công khai bày tỏ.

Hãy cầu xin Chúa giúp chúng ta đồng cảm với chức vụ của Đức Thánh Linh trong cuộc sống của người khác. Hãy cầu nguyện rằng Chúa sẽ cho chúng ta lần chạm thứ hai và mở mắt chúng ta trước những cơ hội thiêng liêng mà Ngài mang đến trước chúng ta mỗi ngày để chia sẻ đức tin của chúng ta với người khác. Tìm kiếm Chúa bằng đôi mắt có thể nhìn thấy, một tấm lòng đồng cảm lắng nghe và sẵn sàng chia sẻ Chúa mà chúng ta biết và yêu thương với những người khác, và chúng ta sẽ trên đường đến một hành trình thú vị của cuộc đời. Cuộc sống sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn mới. Chúng ta sẽ cảm nhận sự thỏa lòng và niềm vui mà chúng ta chưa từng trải nghiệm trước đây. Chỉ những ai cứu giúp linh hồn mới có thể hiểu sự thỏa lòng mà nó có thể mang lại.

Thứ Năm Cảm Nhận Cơ Hội Được Ban Cho

Sách Công vụ chứa đầy những câu chuyện về cách các môn đồ tận dụng các cơ hội quan trọng cho sự phát triển của vương quốc của Chúa. Từ đầu đến cuối sách, chúng ta đọc những tường thuật hấp dẫn về Hội Thánh đầu tiên và phát triển như thế nào, ngay cả khi có những thách thức phải đối mặt cả bên trong lẫn bên ngoài.

Chẳng hạn, trong 2 Cô-rinh-tô 2:12,13, sứ đồ Phao-lô kể về kinh nghiệm của mình tại Trô-ách: “Lại khi tôi đã đến thành Trô-ách đặng giảng Tin Lành của Đấng Cơ-đốc, dầu Chúa đã mở cửa cho tôi ở đó, mà vì tôi không gặp anh em tôi là Tít, nên chẳng được yên lòng. Vậy sau khi từ giã các tín đồ, thì tôi qua xứ Ma-xê-đoan”. Chúa đã mở ra cánh cửa một cách kỳ diệu cho Phao-lô để rao giảng phúc âm trên lục địa châu Âu, và ông biết rằng những cánh cửa mà Chúa mở ra hôm nay có thể sẽ đóng lại vào ngày mai. Nắm bắt cơ hội và nhìn thấy những khả năng, ông lập tức lên đường đến Ma-xê-đoan.

Đức Chúa Trời ở Tân Ước là Đấng mở ra cánh cửa, Chúa mang đến những cơ hội quan trọng để chúng ta chia sẻ đức tin của mình. Xuyên suốt sách Công vụ, Chúa đang hành động. Có những cánh cửa mở ở các thành phố, ở các tỉnh, các quốc gia, và nhất là ở trong tấm lòng mỗi cá nhân.

Đọc Công vụ 8:26-38. Những câu này dạy gì về sự chân thật của Phi-líp đối với sự hướng dẫn của Chúa và sự đáp ứng của Ngài đối với những cơ hội thiêng liêng?

“Một thiên sứ đã hướng dẫn Phi-líp đến một người đang tìm kiếm ánh sáng và sẵn lòng đón nhận phúc âm, và hôm nay các thiên sứ sẽ hướng dẫn bước chân của những người lao động sẽ cho phép Đức Thánh Linh thánh hóa môi miệng của họ, làm tao nhã và cao quý tấm lòng họ. Thiên sứ được sai đến với Phi-líp để ông có thể tự mình thực hiện công việc cho người Ê-thi-ô-li, nhưng đây không phải là cách làm việc của Chúa. Đó là kế hoạch của Ngài dành cho con người sẽ làm việc cho những đồng lao của họ.” (Ellen G. White, Công vụ các sứ đồ, trang 109).

Nếu chúng ta có tai để nghe và mắt để nhìn, chúng ta cũng sẽ được hướng dẫn bởi các thiên sứ vô hình để tiếp cận những người tìm kiếm lẽ thật với những lẽ thật của thiên đàng.

Lưu ý rằng Kinh Thánh đóng vai trò như thế nào trong câu chuyện này. Ngoài ra, hãy chú ý làm thế nào tại thời điểm này nó rất quan trọng đối với người biết Kinh Thánh để giải thích về họ. Những bài học nào cho chúng ta ở đây?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Ellen G. White, “Tin mừng ở Sa-ma-ri” trang 103–111, trong sách Công vụ các sứ đồ.

Xung quanh chúng ta mọi người đang tìm kiếm những điều vĩnh cửu. Như Đức Chúa Giê-su đã đánh giá thích đáng, “Ngài bèn phán cùng môn đồ rằng: Mùa gặt thì thật trúng, song con gặt thì ít” (Ma-thi-ơ 9:37). Vấn đề không nằm ở mùa gặt. Với đôi mắt được xức dầu, Đức Chúa Giê-su đã thấy một mùa gặt bội thu nơi mà các môn đệ chỉ thấy sự chống đối. Giải pháp của Chúa cho vấn đề này là gì? “Vậy, hãy cầu xin chủ mùa gặt sai con gặt đến trong mùa mình” (Ma-thi-ơ 9:38). Giải pháp là cầu nguyện xin Chúa sai phái những nhân công cho mùa gặt của Ngài.

Tại sao không cầu nguyện cho việc này? “Lạy Chúa, con xin sẵn lòng được sử dụng cho sự phát triển của vương quốc của Ngài. Xin Chúa hãy mở mắt con để con có thể nhìn thấy những cơ hội quan trọng mà Ngài đang mở ra trước mắt con mỗi ngày. Dạy con phải đồng cảm với những người xung quanh. Giúp con nói những lời hy vọng, khích lệ, chia sẻ tình yêu thương và lẽ thật của Ngài cho những người con tiếp xúc mỗi ngày”. Nếu chúng ta sẽ cầu nguyện lời cầu nguyện này, Chúa sẽ làm một số điều phi thường với cuộc sống của chúng ta.

Câu hỏi thảo luận:

1. Nếu chúng ta làm việc để mang những linh hồn đến gần với Đức Chúa Giê-su, một điều chúng ta biết: không phải lúc nào cũng dễ dàng, phải không? Tất nhiên, chỉ có Chúa mới có thể biến đổi tấm lòng, nhưng trong sự khôn ngoan của Ngài, Ngài đã chọn sử dụng chúng ta để trở thành một phần của quá trình đó. Thậm chí, để cứu một linh hồn cho Chúa cũng cần có thời gian, nỗ lực, kiên nhẫn và tình thương đến từ trên cao. Những lựa chọn nào chúng ta có thể nêu ra sẽ giúp chúng ta làm chết cái tôi mà chúng ta cần để trở thành nhân chứng hiệu quả cho Đấng Cơ-đốc?

2. Những ai trong số những người chúng ta tiếp xúc là những người không biết Chúa là ai? Những gì chúng ta đã làm, hoặc đang làm, hoặc nên làm, để làm chứng cho họ?

3. Nghĩ về Sau-lơ của Tạt-sơ. Đây là một người dường như không thể chuyển đổi như người ta có thể tưởng tượng! Tuy nhiên, chúng ta biết những gì đã xảy ra với ông. Điều này sẽ cho chúng ta biết gì về sự nguy hiểm của việc đánh giá người khác quá nhanh bằng những biểu hiện bên ngoài?

4. Hãy ghi nhớ câu chuyện về Sau-lơ, chúng ta sẽ làm gì với một câu gốc như Ma-thi-ơ 7:6: “Đừng cho chó những đồ thánh, và đừng quăng hột trai mình trước mặt heo, kẻo nó đạp dưới chân, và quay lại cắn xé các ngươi”?