Quyền năng của lời chứng cá nhân
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Mác 5:15-20; 16:1-11; Công-vụ 4:1-20; 26:1-32; 1 Giăng 1:1-3; Ga-la-ti 2:20
"Vì, về phần chúng ta, không có thể chẳng nói về những điều mình đã thấy và nghe" — Công-vụ Các Sứ-đồ 4:20
Sa-bát Quyền Năng Của Lời Chứng Cá Nhân
Câu gốc
“Vì, về phần chúng ta, không có thể chẳng nói về những điều mình đã thấy và nghe” (Công-vụ Các Sứ-đồ 4:20).
Kinh Thánh nghiên cứu
Mác 5:15-20; 16:1-11; Công-vụ 4:1-20; 26:1-32; 1 Giăng 1:1-3; Ga-la-ti 2:20.
Làm chứng cá nhân có một sức mạnh khác thường. Khi lòng của chúng ta được sưởi ấm bởi tình yêu của Chúa và chúng ta được thay đổi bởi ân điển của Ngài, chúng ta có sứ mệnh quan trọng để nói về Ngài. Đó là chia sẻ những gì Đức Chúa Giê-su đã làm để cho tha nhân biết đến Ngài. Cá nhân mỗi người chia sẻ những gì Ngài đã làm cho họ.
Thật khó để tranh luận chống lại kinh nghiệm cá nhân. Mọi người có thể tranh luận về thần học Cơ-đốc nhân hoặc cách giải thích của họ về một văn bản hay thậm chí chế giễu tôn giáo nói chung. Nhưng khi một cá nhân nói: “Tôi đã từng tuyệt vọng nhưng giờ lại có hy vọng; Tôi đầy mặc cảm tội lỗi nhưng giờ đã có sự bình an; Tôi đã từng sống không có mục đích nhưng bây giờ đã có mục đích,” ngay cả những người hoài nghi cũng bị ảnh hưởng bởi quyền năng của phúc âm.
Mặc dù một số người có thể trải qua những kinh nghiệm đột ngột, kịch tính như sứ đồ Phao-lô trên đường đến thành Đa-mách, nhưng việc chuyển đổi thường xảy ra khi một người ngày càng nhận ra sự tăng trưởng quý giá trong Đức Chúa Giê-su, một sự đánh giá cao về ân điển diệu kỳ của Ngài và lòng biết ơn tối cao đối với sự cứu rỗi Ngài sẵn lòng ban tặng. Đấng Cơ-đốc hoàn toàn quan tâm đến cuộc sống của chúng ta. Đây là nhân chứng mà thế giới rất cần và mong đợi.
Thứ Nhất Nhân Chứng Lạ Thường
Đọc Mác 5:15-20. Tại sao chúng ta nghĩ rằng Đức Chúa Giê-su đã sai người bị quỷ ám đi đến Đê-ca-bô-lơ để làm chứng cho gia đình và bạn bè của mình chứ không phải nuôi dưỡng anh trong đức tin mới được tìm thấy bằng cách giữ sự thông công của anh với Ngài?
Từ Đê-ca-bô-lơ bắt nguồn từ 2 chữ: Đê-ca nghĩa là mười, và bô-lơ nghĩa là nhiều thành phố. Vùng Đê-ca-bô-lơ là một khu vực gồm mười thành phố dọc theo bờ biển Ga-li-lê trong thế kỷ thứ nhất. Những thành phố này bị ràng buộc với nhau bởi một ngôn ngữ và văn hóa chung. Người bị quỷ ám được nhiều người trong khu vực biết đến. Anh đã đánh vào nỗi sợ hãi trong lòng họ bằng hành vi bạo lực, không thể đoán trước của mình. Đức Chúa Giê-su đã nhìn thấy ở anh, một người khao khát điều gì đó tốt hơn, và vì thế, Ngài đã cứu người đàn ông khỏi những quỷ dữ đã hành hạ anh một cách dữ tợn.
Khi người dân thị trấn nghe nói rằng Đức Chúa Giê-su đã cho phép các con quỉ dữ nhập vào bầy heo của họ, và đàn heo đã đâm vào một vách đá xuống biển, họ đã đi ra để xem những gì đang diễn ra. Ghi chép trong phúc âm Mác: “Dân sự đổ ra đặng xem điều đã xảy đến. Vậy, chúng đến cùng Đức Chúa Giê-su, thấy người đã bị nhiều quỉ ám, đang ngồi, mặc quần áo, trí khôn bình tĩnh, thì sợ hãi lắm.” (Mác 5:15). Người đàn ông này được phục hồi lại hoàn toàn về thể chất, tinh thần, cảm xúc và thuộc linh. Điều cốt lõi của phúc âm là phục hồi những người tuyệt vọng bởi tội lỗi để trở lại sự toàn vẹn mà Chúa đã tạo ra cho họ.
Còn ai khác có thể làm nhân chứng tốt hơn người bị quỷ ám ở Đê-ca-bô-lơ chia sẻ về chuyện của mình cho toàn khu vực? Ellen G. White đã nói rõ điều đó: “Nhận làm nhân chứng cho Chúa, chúng ta phải kể những gì chúng ta biết, những gì chúng ta đã thấy, nghe và cảm nhận. Nếu chúng ta đã từng đi theo Đức Chúa Giê-su, chúng ta sẽ có một điều gì đó đúng đắn để nói về cách mà Ngài đã dẫn dắt chúng ta. Chúng ta có thể cho biết chúng ta đã thử lời hứa của Ngài như thế nào và thấy lời hứa đó là thật. Chúng ta có thể làm chứng những gì chúng ta đã biết về ân điển của Chúa. Đây là nhân chứng mà Chúa của chúng ta kêu gọi và gửi đến thế giới bị suy đồi.” (Nguyện ước thời đại, trang 340). Chúa thường dùng những nhân chứng lạ thường được thay đổi bởi ân điển của Ngài để tạo nên sự khác biệt trong thế giới của chúng ta.
Câu chuyện về sự biến đổi của riêng bản thân chúng ta là gì? Chúng ta nói gì với người khác về việc tiếp nhận đức tin của cá nhân mình? Những gì chúng ta có thể cung cấp cho một người chưa được cải đạo, những người có thể được ích lợi gì từ kinh nghiệm mà bản thân có thể chia sẻ?
Thứ Hai Tuyên Bố Đức Chúa Giê-su Phục Sinh
Đó là sáng sớm Thứ nhất, và hai bà Ma-ri vội vã lên đường đến mộ của Chúa. Họ sẽ không cầu xin Ngài bất cứ điều gì. Điều gì mà một người chết có thể cho họ? Lần cuối cùng họ nhìn thấy Ngài, cơ thể của Ngài đã đầy máu, bầm dập và bị bể ra (theo Kinh Thánh). Những cảnh tượng của thập giá đã khắc sâu trong tâm trí họ. Bây giờ họ chỉ đơn giản là làm nhiệm vụ của họ. Đáng buồn thay, họ tìm đường đến ngôi mộ để ướp xác cho Ngài. Những cái bóng ảm đạm của sự tuyệt vọng nhấn chìm cuộc sống của họ trong bóng tối tuyệt vọng. Tương lai là không chắc chắn và cũng ít hy vọng.
Khi đến ngôi mộ, họ giật mình vì thấy mộ trống rỗng. Ma-thi-ơ ghi lại những sự kiện của buổi sáng phục sinh đó bằng những từ này: “Song thiên sứ nói cùng các người đàn bà đó rằng: Các ngươi đừng sợ chi cả; vì ta biết các ngươi tìm Đức Chúa Đức Chúa Giê-su, là Đấng bị đóng đinh trên thập tự giá. Ngài không ở đây đâu; Ngài sống lại rồi, như lời Ngài đã phán. Hãy đến xem chỗ Ngài đã nằm.” (Ma-thi-ơ 28:5,6)
Bấy giờ họ tràn ngập niềm vui. Bóng tối của những áng mây đen trong họ đã mờ dần từ ánh sáng mặt trời của buổi sáng sớm phục sinh. Đêm buồn của họ đã qua. Vẻ mặt vui mừng đã lộ ra và những bài hát thay thế những giọt nước mắt của họ.
Đọc Mác 16:1-11. Ma-ri đã phản ứng thế nào khi biết Chúa đã sống lại?
Sau khi Ma-ri gặp Chúa phục sinh, bà chạy đi để kể câu chuyện. Tin tốt là để chia sẻ, và bà không thể im lặng. Chúa sống lại! Ngôi mộ của Ngài trống rỗng và thế giới phải biết điều đó. Sau khi chúng ta, những người cũng gặp Chúa phục sinh, theo suốt cuộc đời, chúng ta cũng phải chạy để kể câu chuyện, vì tin tốt là để chia sẻ.
Thật quá mê muội, bất chấp tất cả những lần Đức Chúa Giê-su đã nói trước với họ về những việc sẽ xảy ra, rằng Ngài sẽ bị giết và sau đó được phục sinh, các môn đệ là những người mà Đức Chúa Giê-su đặc biệt chọn lựa lại từ chối tin vào lời chứng của Ma-ri. “Nhưng các người ấy vừa nghe nói Ngài sống, và người từng thấy Ngài, thì không tin.” (Mác 16:11). Như vậy, ngay cả khi các môn đồ của Đức Chúa Giê-su, ngay lập tức không tin, chúng ta cũng không nên ngạc nhiên nếu những người khác cũng không chấp nhận lời nói của mình.
Lần cuối chúng ta bị từ chối khi làm chứng là khi nào? Chúng ta phản ứng lại như thế nào, và đã học được gì từ kinh nghiệm đó?
Thứ Ba Thay Đổi Cuộc Sống Làm Nên Sự Khác Biệt
“Khi chúng thấy sự dạn dĩ của Phi-e-rơ và Giăng, biết rõ rằng ấy là người dốt nát không học, thì đều lấy làm lạ; lại nhận biết hai người từng ở với Đức Chúa Giê-su” (Công-vụ các Sứ-đồ 4:13).
Hội Thánh thời Tân Ước phát triển mạnh mẽ. Có 3.000 người được báp têm vào ngày Lễ Ngũ Tuần (Công-vụ 2:41). Hàng ngàn người khác đã được thêm vào Hội Thánh một vài tuần sau đó (Công-vụ 4:4). Chẳng mấy chốc, chính quyền đã nhận ra sự biến động. Những tín đồ trong Tân Ước đã ở với Chúa. Cuộc sống của họ đã thay đổi. Họ đã được biến đổi bởi ân điển của Ngài, và họ không thể giữ im lặng.
Đọc Công-vụ các Sứ-đồ 4:1-20. Chuyện gì đã xảy ra? Điều gì đã xảy ra khi chính quyền cố gắng cấm Phi-e-rơ và Giăng nói? Phản ứng của họ là gì?
Những tín đồ này là người mới trong Chúa, và họ phải kể câu chuyện của họ. Phi-e-rơ, một ngư dân nói nhiều, đã được biến đổi bởi ân điển của Đức Chúa Trời. Gia-cơ và Giăng, những con trai của sấm sét gặp khó khăn trong việc kiểm soát sự nóng nảy của họ, đã được biến đổi bởi ân điển của Ngài. Thô-ma hoài nghi đã được biến đổi bởi ân điển của Chúa. Các môn đồ và thành viên của Hội Thánh đầu tiên đều có những câu chuyện riêng để kể, và họ không thể giữ im lặng. Lưu ý tuyên bố mạnh mẽ này của Ellen G. White trong quyển Con Đường Bình An “người ấy liền ôm ấp một hoài bảo trong lòng là bày tỏ cho người khác Đức Chúa Giê-su là bạn quí mà mình mới tìm gặp. Người không thể nào giấu kín lẽ thật cứu rỗi và việc người được nên thánh” (trang 78).
Cũng lưu ý, những gì các nhà lãnh đạo tôn giáo đã nói trong câu 16. Họ công khai thừa nhận thực tế về phép lạ đã được thực hiện. Người đàn ông được chữa lành đang đứng ngay trước họ. Ngay cả với tất cả điều này, họ từ chối thay đổi thái độ của họ. Tuy nhiên, bất chấp sự thách thức này, Phi-e-rơ và Giăng sẽ không lùi bước trước sự làm chứng của họ.
Có mối quan hệ nào giữa việc biết Chúa và chia sẻ về Ngài? Tại sao biết Chúa rất cần thiết cho mỗi cá nhân chúng ta để có thể làm chứng về Ngài?
Thứ Tư Chia Sẻ Kinh Nghiệm Của Chúng Ta
Trong Công-vụ 26, chúng ta thấy sứ đồ Phao-lô đang đứng như một tù nhân trước Vua Ạc-ríp-ba. Tại đây, nói chuyện trực tiếp với nhà vua, Phao-lô đã đưa ra lời chứng cá nhân của riêng mình, nói về cuộc đời của ông không chỉ là một kẻ bắt bớ những người theo Đức Chúa Giê-su; nhưng sau đó, sau khi cải đạo, cuộc đời của ông như là nhân chứng cho Đức Chúa Giê-su và lời hứa về sự sống lại của kẻ chết (Công-vụ 26:8).
Khi Phao-lô được cải đạo trên con đường Đa-mách, Chúa của chúng ta đã nói chuyện với ông: “Song hãy chờ dậy, và đứng lên, vì Ta đã hiện ra cho ngươi để lập ngươi làm chức việc và làm chứng về những việc ngươi đã thấy, cùng những việc ta sẽ hiện đến mách cho ngươi” (Công-vụ 26:16). Chia sẻ niềm tin của chúng ta luôn là một kinh nghiệm năng động. Đó là kể câu chuyện về những gì Chúa đã làm cho chúng ta trong quá khứ, những gì Ngài đang làm trong cuộc sống của chúng ta ngày nay và những gì Ngài sẽ hoàn thành cho chúng ta trong tương lai.
Làm chứngkhông bao giờ nói về chúng ta. Đó là luôn luôn nói về Ngài. Chính Ngài tha thứ các tội ác chúng ta, chữa lành mọi bệnh tật chúng ta, lấy lòng nhân từ và thương xót mà làm vương miện đội cho chúng ta, Ngài làm cho chúng ta mãn nguyện với những điều tốt đẹp (Thi Thiên 103:3,4). Làm chứng chỉ đơn giản là chia sẻ câu chuyện của chúng ta về ân điển diệu kỳ của Ngài. Đó là một bằng chứng về cuộc gặp gỡ cá nhân của chúng ta với Đức Chúa Trời của ân điển diệu kỳ này.
Đọc 1 Giăng 1:1-3 và so sánh với Ga-la-ti 2:20. Bạn thấy điểm tương đồng nào? Kinh nghiệm của Giăng tương tự như Phao-lô như thế nào?
Mặc dù Giăng và Phao-lô có những trải nghiệm sống khác nhau, cả hai đã có một cuộc gặp gỡ cá nhân với Đức Chúa Giê-su. Kinh nghiệm của họ với Đức Chúa Giê-su không phải là một điều xảy ra tại một thời điểm cụ thể trong quá khứ và sau đó đã kết thúc. Đó là một kinh nghiệm hàng ngày đang diễn ra để vui mừng trong tình yêu của Ngài và bước đi trong ánh sáng lẽ thật của Ngài.
Cải đạo có phải là kinh nghiệm duy nhất của quá khứ? Hãy xem lời xác nhận của Ellen White, về những người nghĩ rằng kinh nghiệm cải đạo trong quá khứ của họ mới là vấn đề: “Nếu như họ biết một điều gì đó về tôn giáo một lần, họ không cần phải cải đạo hàng ngày; nhưng mỗi người chúng ta nên cải đạo.” (Manuscript Releases, tập 4, trang 46).
Bất kể kinh nghiệm trong quá khứ của bạn là gì, ngay cả khi mạnh mẽ và kịch tính, tại sao điều quan trọng là phải có mối thông công với Chúa từng ngày, để cảm nhận thực tế về Ngài, sự nhân từ và quyền năng của Ngài từng ngày? Mang câu trả lời của bạn đến lớp vào ngày Sa-bát.
Thứ Năm Sức Mạnh Của Lời Chứng Cá Nhân
Một lần nữa hãy nhìn Phao-lô trước Ạc-ríp-ba. Sứ đồ Phao-lô đứng trước người đàn ông này, người cuối cùng trong dòng dõi của các vị vua Do Thái, Mác-ca-bê và nhà Hê-rốt. Ạc-ríp-ba tự nhận mình là người Do Thái, nhưng trong thâm tâm, ông là người La Mã. (Xem trong Giải nghĩa Kinh Thánh Cơ-đốc, tập 6, trang 436). Vị sứ đồ già, mệt mỏi từ những chuyến đi truyền giáo và nỗi lo chiến đấu trong cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, ông đứng đó, lòng tràn ngập tình yêu của Chúa và khuôn mặt rạng ngời với lòng nhân từ của Chúa. Bất cứ điều gì đã xảy ra trong cuộc sống của ông, bất cứ sự khủng bố và khó khăn nào ông đã trải qua, ông đều có thể tuyên bố rằng Chúa là tốt lành.
Ạc-ríp-ba là người hoài nghi, cứng lòng và thực sự thờ ơ với bất kỳ tư tưởng cao trọng nào. Ngược lại, Phao-lô tràn đầy niềm tin, bám sát lẽ thật và kiên quyết bảo vệ sự công bình. Sự tương phản giữa hai người không thể rõ ràng hơn nữa. Tại phiên tòa xét xử của mình, Phao-lô yêu cầu được nói và nhận được sự cho phép từ Ạc-ríp-ba.
Đọc Công-vụ 26:1-32. Phao-lô đã làm chứng cho Ạc-ríp-ba như thế nào? Chúng ta có thể học được gì từ lời chứng của ông?
Sự nhân từ mở toang những tấm lòng nhưng nơi nào cứng cỏi thì sẽ không đón nhận. Ở đây, Phao-lô rất nhân từ với Ạc-ríp-ba. Ông kêu gọi vua là “nhất là vì vua đã rõ mọi thói tục người Giu-đa, và cũng biết sự cãi lẫy của họ. Vậy, xin vua hãy nhịn nhục mà nghe tôi” (Công-vụ 26:3). Sau đó, ông vào ngay sự tranh luận về cải đạo của mình.
Đọc câu chuyện cải đạo của Phao-lô trong Công-vụ 26:12-18 và sau đó chú ý cẩn thận về tác động của nó đối với Ạc-ríp-ba trong Công-vụ 26:26-28. Tại sao bạn nghĩ Ạc-ríp-ba phản ứng theo cách mà ông đã làm? Điều gì làm vua ấn tượng về lời chứng của Phao-lô?
Lời làm chứng của Phao-lô về cách Đức Chúa Giê-su thay đổi cuộc đời ông có tác động mạnh mẽ đến một vị vua vô thần. Không có nhân chứng nào hiệu quả như một cuộc sống thay đổi. Nhân chứng của một cuộc sống được biến đổi thực sự có ảnh hưởng đáng kinh ngạc đến những người khác. Ngay cả các vị vua vô thần cũng bị lay động bởi cuộc sống được biến đổi bởi ân điển. Ngay cả khi chúng ta không có câu chuyện kịch tính như Phao-lô, tất cả chúng ta đều có thể nói với người khác về ý nghĩa của việc biết Đức Chúa Giê-su và được cứu bởi huyết báu của Ngài.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Bản chất của đời sống Cơ-đốc nhân là mối thông công với Đức Chúa Giê-su rất phong phú và đầy đủ mà chúng ta mong muốn chia sẻ nó. Cũng quan trọng như giáo lý đúng, nó không thể thay thế cho một cuộc sống được biến đổi bởi ân điển và thay đổi bởi tình yêu thương. Ellen G. White làm cho nó rõ ràng khi bà tuyên bố: “Tuy nhiên, Đấng Cứu Rỗi biết rằng sự hợp lý lẽ, dù thế nào cũng sẽ làm tan chảy những tấm lòng chai đá hoặc phá vỡ lớp vỏ của sự trần tục và ích kỷ. Ngài biết rằng các môn đồ của Ngài phải nhận được sự ban cho của thiên đàng; rằng phúc âm chỉ có hiệu quả khi được tuyên bố bởi những tấm lòng được làm ấm áp và môi miệng khôn khéo được làm sáng tỏ bởi một kiến thức sống về Đấng mà Ngài là đường đi, là lẽ thật và là sự sống” (Công-vụ các sứ đồ đoạn 31).
Trong cuốn sách Nguyện Ước Thời Đại, bà nói thêm suy nghĩ mạnh mẽ này: “Tình yêu tuyệt vời của Đấng Cơ-đốc sẽ làm tan chảy và khuất phục những tấm lòng, trong khi nếu chỉ nhắc lại các tín lý sẽ không gặt hái được kết quả gì”, trang 826.
Có những người có ý tưởng rằng việc đưa ra lời chứng cá nhân của họ là về việc cố gắng thuyết phục người khác về những lẽ thật mà họ đã khám phá ra trong Lời Chúa. Mặc dù điều quan trọng là vào thời điểm thích hợp để chia sẻ những lẽ thật về lời Chúa, nhưng lời chứng cá nhân của chúng ta làm được nhiều hơn với sự tự do khỏi cảm giác tội lỗi, sự bình an, lòng thương xót, sự tha thứ, sức mạnh, hy vọng và niềm vui mà chúng ta đã tìm thấy qua sự ban cho của sự sống đời đời mà Đức Chúa Giê-su sẵn lòng ban tặng.
Câu hỏi thảo luận:
1. Tại sao bạn nghĩ rằng lời làm chứng cá nhân của chúng ta tác động mạnh trong việc gây ảnh hưởng đến người khác? Làm thế nào để những lời chứng của người khác đã tác động đến chúng ta và kinh nghiệm của chính chúng ta?
2. Trong lớp, hãy nói về câu trả lời của bạn cho câu hỏi cuối cùng của ngày Thứ Tư. Tại sao một kinh nghiệm hàng ngày với Chúa rất quan trọng, không chỉ đối với lời chứng của chúng ta, mà còn đối với đức tin cá nhân của chúng ta nữa?
3. Tất nhiên, một lời chứng mạnh mẽ có thể là một lời chứng hiệu quả. Đồng thời, tại sao một cuộc sống tin kính lại là một phần quan trọng trong sự làm chứng của chúng ta?
4. Chia sẻ việc làm chứng cá nhân của bạn với lớp. Hãy nhớ rằng bạn đang chia sẻ những gì Chúa đã làm cho bạn và những gì Ngài muốn nói với bạn ngày hôm nay. Đức Chúa Giê-su tạo nên sự khác biệt nào trong cuộc sống của bạn?