Bước đi trong đức tin
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Phi-líp 2:5-11; Ma-thi-ơ 4:18-20; Công vụ 9:3-6, 10-20; Giăng 21:15-19; 1 Giăng 3:16-18
"Hãy có đồng một tâm tình như Đấng Cơ-đốc đã có, Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người" — Phi-líp 2:5-7
Sa-bát Bước Đi Trong Đức Tin
Câu gốc
“Hãy có đồng một tâm tình như Đấng Cơ-đốc đã có, Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người” (Phi-líp 2:5-7).
Kinh Thánh nghiên cứu
Phi-líp 2:5-11; Ma-thi-ơ 4:18-20; Công vụ 9:3-6, 10-20; Giăng 21:15-19; 1 Giăng 3:16-18.
Đức Chúa Giê-su rời khỏi ngai vinh hiển trên thiên đàng, rời khỏi sự thờ phượng của các thiên sứ và sự thông công cùng Đức Chúa Cha là một sự hy sinh to lớn của Ngài. Đức Chúa Giê-su đã đến thế gian khổ đau và chết chóc này để bày tỏ tình yêu thương của Đức Chúa Cha, để giành lại tình yêu của loài người và để cứu chuộc nhân loại. “Giá cứu chuộc không được biết cho đến khi những kẻ được chuộc đứng cùng Đấng Cứu Rỗi trước ngai Đức Chúa Trời. Sau khi quê hương vinh hiển đời đời hiện ra trong sự vui mừng của chúng ta, chúng ta nhận biết rằng Đức Chúa Giê-su đã từ bỏ mọi thứ vì chúng ta; Ngài không chỉ trở thành một kẻ lưu vong rời xa thiên đàng, mà còn vì chúng ta mà phải mang lấy nhục hình và cái chết nơi thập tự. Sau cùng, chúng ta đặt vương miện dưới chân Ngài và đồng thanh ca vang: “Chiên Con đã chịu giết đáng được quyền phép, giàu có, khôn ngoan, năng lực, tôn quí, vinh hiển và ngợi khen!” Khải Huyền 5:12 (Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 131).
Sự hy sinh của Đức Chúa Giê-su để cứu chuộc chúng ta là vô cùng to lớn. Nếu chúng ta tiếp nhận Ngài, tuân theo mệnh lệnh và hợp nhất với Ngài để tìm lại những kẻ thất lạc cho vương quốc của Ngài, những điều đó được gọi là hy sinh. Mặc dù sự hy sinh của chúng ta không thể so sánh với Ngài, nhưng mục vụ cứu linh là dành cho chúng ta, và nó bày tỏ một bước nhảy vọt trong đức tin. Mục vụ này dẫn chúng ta ra khỏi vùng an toàn của mình để đi vào vùng chưa được khám phá. Theo lời kêu gọi của Chúa, đôi khi chúng ta phải hy sinh, nhưng niềm vui mà Ngài ban cho chúng ta sẽ lớn hơn gấp bội.
Thứ Nhất Tình Yêu Quên Mình Của Đức Chúa Giê-su
Sứ đồ Phao-lô khuyến khích chúng ta hãy có đồng tâm tư, tình cảm giống như Đức Chúa Giê-su. Điều này khiến chúng ta có những thắc mắc như: Tâm tình của Đấng Cơ-đốc là gì? Điều gì chi phối đến tâm tình của Ngài và bản chất của nó là gì?
Đọc Phi-líp 2:5-11. Đoạn Kinh Thánh này cho biết gì về tâm tình của Đấng Cơ-đốc và điều gì chi phối toàn bộ cuộc đời của Ngài?
Từ thuở ban đầu, Đức Chúa Giê-su là bình đẳng với Đức Chúa Trời. Phao-lô tuyên bố sự thật vĩnh cửu này rằng:“Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ” (Phi-líp 2:6). Cụm từ “có hình” (form) được dịch theo tiếng Hy Lạp có nghĩa là “có cùng bản chất” (morphē); Nó ám chỉ hai thứ có giá trị như nhau. Theo “Giải Nghĩa Kinh Thánh của Cơ-đốc” thì, “Điều này cho thấy Đức Chúa Giê-su bình đẳng với Đức Chúa Cha, và Ngài cao hơn tất cả các quyền lực khác. Phao-lô nhấn mạnh điều này để diễn tả một cách rõ nét và sâu sắc hơn về nhục hình mà Đấng Cơ-đốc phải gánh lấy” (Chương 7, trang 154). Nói về bản chất vĩnh cửu của Ngài, bà Ellen G. White cho biết thêm: “Đấng Cơ-đốc là sự sống, là khởi đầu, không vay mượn, không nguồn gốc (Ngài là tự hữu)” (Nguyện Ước Thời Đại, trang 530).
Từ muôn đời, Đức Chúa Giê-su là bình đẳng với Đức Chúa Trời, nhưng Ngài “đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người”. Đức Chúa Giê-su tự nguyện “bỏ mình đi”, từ bỏ những quyền lợi và quyền bình đẳng với Đức Chúa Cha để trở thành người và là một người phục vụ khiêm nhường cho tha nhân. Trong vai trò của một tôi tớ, Đức Chúa Giê-su bày tỏ tình yêu thiên đàng cho thế gian bằng sự hy sinh trên thập giá. Ngài đã dâng hiến mạng sống của mình để ban cho chúng ta sự sống đời đời.
Bản tính của Đức Chúa Giê-su là tình yêu thương quên mình. Đi theo Đức Chúa Giê-su có nghĩa là chúng ta yêu như Ngài đã yêu, phục vụ như Ngài đã phục vụ, và sống như Ngài đã sống. Chúng ta sẽ phải hy sinh nhiều thứ để Đức Chúa Giê-su, thông qua Đức Thánh Linh, biến đổi lòng tham dục của chúng ta. Đức Chúa Giê-su đã phải từ bỏ tất cả mọi thứ, ngay cả mạng sống của Ngài vì chúng ta; và Kinh Thánh cho biết: “Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh”(Phi-líp 2:9).
Thiên đàng đáng để chúng ta từ bỏ mọi thứ trên thế gian. Trên con đường theo Chúa, chúng ta sẽ phải từ bỏ nhiều thứ, nhưng niềm vui mà chúng ta nhận được từ việc phục vụ tha nhân sẽ to lớn hơn sự hy sinh hôm nay. Niềm vui bất diệt khi được sống đời đời với Đấng Cơ-đốc sẽ khiến những gì mà chúng ta đã hy sinh trên thế gian trở nên vô nghĩa.
Khi nào chúng ta thật sự phải hy sinh bản ngã của mình vì lợi ích của Đấng Cơ-đốc? Câu trả lời này nói gì về con đường đi theo Chúa của chúng ta?
Thứ Hai Kêu Gọi Làm Môn Đồ
Một buổi ban mai tuyệt đẹp, khi mặt trời vừa ló dạng tại Ga-li-lê, xua tan đi cái lạnh của không khí ban đêm; hãy tưởng tượng bạn là Phi-e-rơ và Giăng, điều duy nhất trong đầu của bạn lúc đó có thể là: đánh cá, bắt thật nhiều cá. Cách đây không lâu, công việc đánh cá của bạn đang gặp nhiều thuận lợi, và bạn trông mong tiếp tục có những ngày khác tuyệt vời hơn. Và rồi, một buổi sáng nọ, bạn nhìn thấy Đức Chúa Giê-su người thành Na-za-rét từ xa đang đến; bạn không biết rằng trong giây phút này đây, toàn bộ cuộc sống của bạn sẽ thay đổi. Bạn sẽ không còn là bạn của ngày hôm trước.
Đọc Ma-thi-ơ 4:18-20. Theo bạn, tại sao Phi-e-rơ và Giăng đã nhanh chóng quyết định bỏ mọi thứ để theo Đấng Cơ-đốc? Điều gì cho biết Đức Chúa Giê-su đã kêu gọi họ đến với một mục đích cao hơn là đánh cá?
Theo sách tin lành Giăng, chúng ta biết rằng sứ đồ Phi-e-rơ và Giăng đã biết về Đức Chúa Giê-su được hơn một năm, nhưng họ vẫn chưa hoàn toàn đầu phục Ngài. Tuy nhiên, chắc hẳn qua tác phong, lời nói và hành động của Đức Chúa Giê-su mà những ngư dân vùng Ga-li-lê này hiểu được Ngài đang mời gọi họ đến với một nhiệm vụ cao cả. Lý do những ngư dân bình thường này rời thuyền, từ bỏ công việc và môi trường sống quen thuộc của mình để theo Đức Chúa Giê-su là vì họ cảm nhận được lời kêu gọi đến một mục đích cao hơn, một mục đích thiêng liêng. Ngày nay, Chúa có thể không kêu gọi bạn từ bỏ nghề nghiệp của bạn, nhưng Ngài đang kêu gọi bạn đến một mục đích thiêng liêng: Đó là chia sẻ tình yêu của Ngài, làm chứng về lẽ thật và qui vinh hiển cho danh Ngài.
Hãy xem xét lời kêu gọi Chúa dành cho Ma-thi-ơ (người thu thuế) trong Ma-thi-ơ 9:9. Điều đáng chú ý mà bạn nhận biết ở đây là gì?
Những người thu thuế trong thời La Mã thường là những kẻ tống tiền; họ sử dụng quyền hành của mình để đàn áp dân lành. Họ là nhóm người bị khinh ghét và bị coi thường nhất trong xứ Y-sơ-ra-ên. Giả sử, Ma-thi-ơ đã nghe nhiều về Đức Chúa Giê-su và tận trong lòng ông cũng đang mong được làm môn đồ của Ngài; vì thế, khi nghe lời mời của Đức Chúa Giê-su: “Hãy theo ta”, ông đã lập tức theo Ngài. Ông đã rất ngạc nhiên khi Đức Chúa Giê-su chấp nhận và mời ông, một người thu thuế, trở thành một trong những môn đồ của Ngài.
Tận đáy lòng, chúng ta luôn hướng đến một điều gì đó tốt đẹp hơn trong cuộc sống. Chúng ta luôn muốn sống vì một điều xứng đáng, vì một mục đích cao cả hơn. Do đó, Đức Chúa Giê-su kêu gọi chúng ta, như Ngài đã kêu gọi Ma-thi-ơ, hãy đi theo Ngài.
Hãy suy nghĩ về những gì mà chúng ta phải từ bỏ để theo Đức Chúa Giê-su. Tại sao, cuối cùng, quyết định theo Chúa sẽ luôn luôn là điều có giá trị?
Thứ Ba Phao-lô: Đầu Tàu Được Chọn Của Đức Chúa Trời
Khi sứ đồ Phao-lô tiếp nhận Đấng Cơ-đốc, cuộc đời của ông đã hoàn toàn thay đổi. Đức Chúa Giê-su ban ông một tương lai hoàn toàn mới. Chúa dẫn ông ra khỏi khu vực an toàn của ông để trải nghiệm những điều mà ông không hề nghĩ đến. Nhờ sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh, sứ đồ Phao-lô rao giảng tin lành của Chúa cho hàng ngàn người trên khắp vùng Địa Trung Hải; sự làm chứng của ông đã thay đổi lịch sử Cơ-đốc giáo và thế giới.
Đọc Công Vụ 9:3-6, 10-20. Đoạn Kinh Thánh này cho biết gì về mục đích thiêng liêng mà Đức Chúa Giê-su đã dành cho cuộc đời của Phao-lô?
Đức Chúa Giê-su thường chọn các ứng viên tưởng chừng như không ai nghĩ tới để làm chứng cho danh của Ngài: Những người bị quỷ ám, người đàn bà Sa-ma-ri, kỹ nữ, người thu thuế, ngư dân vùng Ga-li-lê, và bây giờ là một kẻ bắt bớ Cơ-đốc giáo. Tất cả những người này đều được thay đổi bởi ân điển của Ngài. Sau đó, họ được sai đi làm chứng cho danh Ngài, trong lòng họ tràn ngập niềm hân hoan. Họ đi ra kể cho mọi người về những gì Đức Chúa Giê-su đã làm thay đổi cuộc đời của họ. Họ làm chứng về danh Ngài không hề mệt mỏi, bởi những gì Đức Chúa Giê-su đã làm cho họ thật kỳ diệu. Họ phải chia sẻ, họ không thể im lặng.
So sánh Công vụ 28:28-31 và 2 Ti-mô-thê 4:5-8. Có những bằng chứng nào ở đây cho thấy sứ đồ Phao-lô không hề hối hận với quyết định hiến dâng cả cuộc đời mình cho Chúa trong chức vụ cứu linh?
Vào cuối đời, khi bị quản thúc tại La Mã, sứ đồ Phao-lô đã khẳng định: “Hãy biết sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời nầy đã sai đến cho người ngoại; những người đó sẽ nghe theo vậy” (Công vụ 28:28). Kinh Thánh cho biết ông đã tiếp nhận tất cả những người đến thăm ông và giảng về nước Đức Chúa và dạy dỗ về Đức Chúa Giê-su cho họ (Công vụ 28:30, 31). Cuối đời, Phao-lô giục Ti-mô-thê làm công việc của một nhà truyền giáo, và ông tự nói về chính mình: “Ta đã đánh trận tốt lành, đã xong sự chạy, đã giữ được đức tin” (2 Ti-mô-thê 4:7).
Mặc dù Chúa kêu gọi chúng ta có thể không đầy kịch tính như Ngài đã kêu gọi sứ đồ Phao-lô; nhưng Chúa đang kêu gọi mỗi người chúng ta cùng với Ngài trong công việc thay đổi thế gian. Bất chấp mọi gian nan mà sứ đồ Phao-lô đã phải đối mặt trong nhiều năm (2 Cô-rinh-tô 11:25-30), ông vẫn trung thành với lời kêu gọi của Đức Chúa Trời. Câu chuyện về sứ đồ Phao-lô, là người trước kia đã từng bắt bớ môn đồ Đức Chúa Giê-su, đã trở thành người ủng hộ có ảnh hưởng và kết quả nhất về đức tin Cơ-đốc giáo vẫn là một bằng chứng mạnh mẽ cho những gì Chúa có thể làm cho những ai hiến dâng cuộc đời mình cho công việc của Chúa.
Chúa đã kêu gọi bạn làm gì? Bạn có đang làm điều đó không?
Thứ Tư Những Yêu Cầu Của Tình Yêu
Tình yêu luôn thể hiện bằng hành động. Tình yêu dành cho Đức Chúa Giê-su buộc chúng ta phải hy sinh cho nhân loại hư mất. Sứ đồ Phao-lô đã nói rõ điều này với Hội Thánh Cô-rinh-tô: “Vì tình yêu thương của Đấng Cơ-đốc cảm động chúng tôi” (2 Cô-rinh-tô 5:14). Cơ-đốc nhân không từ bỏ những điều xấu để được cứu. Đức Chúa Giê-su cũng không từ bỏ những điều xấu trên thiên đàng để Ngài được cứu; nhưng Ngài đã từ bỏ những điều tốt đẹp để kẻ khác có thể được cứu. Đức Chúa Giê-su không đơn giản chỉ kêu gọi chúng ta hy sinh thời gian, tài năng và tài sản của chúng ta cho công việc của Ngài, nhưng Ngài kêu gọi chúng ta hiến dâng cuộc đời của mình.
Vào buổi sáng gặp mặt các môn đồ tại hồ Ga-li-lê, Đức Chúa Giê-su đã phác thảo rõ ràng đòi hỏi của tình yêu thiêng liêng.
Đọc Giăng 21:15-19. Đức Chúa Giê-su đã hỏi Phi-e-rơ điều gì đến ba lần, và câu trả lời của Phi-e-rơ là gì? Tại sao Đức Chúa Giê-su đã hỏi cùng một câu hỏi đến ba lần?
Phi-e-rơ chối Chúa ba lần và Đức Chúa Giê-su cũng đã gạn hỏi ông ba lần về tình yêu mà ông dành cho Chúa do chính miệng ông trả lời. Trước sự hiện diện của các môn đồ, Đức Chúa Giê-su đã tạo cho Phi-e-rơ một lòng tin; Ngài cho ông biết ông sẽ được tha thứ bởi tình yêu thiêng liêng. Đức Chúa Giê-su vẫn giao trọng trách cho ông trong công việc của Ngài.
Đọc lại Giăng 21:15 -19 và đặc biệt chú ý đến câu trả lời của Đức Chúa Giê-su khi Phi-e-rơ xác nhận tình yêu ông dành cho Ngài. Đức Chúa Giê-su đã bảo ông làm gì để chứng minh tình yêu của ông?
Tình yêu phải có hành động, chứ không chỉ là lời nói suông. Tình yêu chân chính không chỉ là một cảm giác ấm áp hoặc một ý tưởng đẹp, nhưng nó kéo theo một cam kết. Tình yêu khiến chúng ta phải hành động; bởi tình yêu chúng ta đi ra đến với thế giới hư mất của con cái Đức Chúa Trời, là những người đang tuyệt vọng. Khi Đức Chúa Giê-su nói với Phi-e-rơ, “Hãy chăn chiên ta”, đó là một mệnh lệnh và một sự trấn an. Chúa kêu gọi Phi-e-rơ bày tỏ tình yêu, và Ngài cũng động viên ông, ngay cả khi ông chối Ngài. Chúa vẫn có nhiệm vụ dành cho ông. Một hành động thật đáng xấu hổ khi Đức Chúa Giê-su bị bắt, Phi-e-rơ đã không chỉ phủ nhận việc biết Chúa mà ông còn buông lời thề, đúng như những gì Đức Chúa Giê-su đã phán với ông trước đó.
Bạn có thể cảm thấy thất vọng và bạn đã đôi lần chối Chúa, nhưng tin tốt lành là ân điển của Chúa vẫn còn đủ dành cho bạn. Nếu bạn mong muốn được làm việc cho Chúa, thì Ngài vẫn giao cho bạn đảm trách công việc của Ngài.
Bạn có bao giờ, giống như Phi-e-rơ, đã “chối” Chúa? Nếu có, câu chuyện, không chỉ là sự chối Chúa của Phi-e-rơ mà còn là lời của Đấng Cơ-đốc nói với Phi-e-rơ, nói gì với bạn?
Thứ Năm Sự Hứa Nguyện Của Tình Yêu
Sau khi trò chuyện với nhau, Phi-e-rơ và Đức Chúa Giê-su đi dạo trên bãi biển. Khi sóng vỗ vào bờ, Đức Chúa Giê-su đã cho Phi-e-rơ biết về cái giá phải trả khi trở thành môn đồ của Ngài. Đức Chúa Giê-su muốn Phi-e-rơ biết rõ những gì ông sẽ phải đối mặt nếu ông nhận lời “Hãy chăn chiên ta”.
Đọc Giăng 21:18, 19. Đức Chúa Giê-su đã phán gì với Phi-e-rơ về cái giá phải trả khi trở thành môn đồ của Ngài? Tại sao, trong thời điểm đó, Đức Chúa Giê-su lại tiết lộ điều đáng sợ như thế cho Phi-e-rơ?
Qua những lời này, Đức Chúa Giê-su cảnh báo Phi-e-rơ rằng sau này ông sẽ phải trải qua: Bàn tay của ông sẽ được duỗi ra trên thập tự giá. Trong sự mặc khải này, Đức Chúa Giê-su muốn cho Phi-e-rơ một sự lựa chọn. Chúa ban cho Phi-e-rơ một cuộc sống vui mừng lớn lao: Nhìn thấy những linh hồn chiến thắng cho vương quốc của Đức Chúa Trời. Vào ngày Lễ Ngũ Tuần, ông sẽ nhìn thấy hàng ngàn người tiếp nhận Đức Chúa Giê-su. Bởi danh Đức Chúa Giê-su, ông sẽ làm phép lạ và mang vinh hiển cho Ngài trước hơn hàng ngàn người. Ông sẽ có được niềm vui bất diệt trong mối tương quan với Đấng Cơ-đốc trong sứ mạng của Ngài.
Nhưng đặc quyền đó sẽ đi kèm với một cái giá. Nó đòi hỏi Phi-e-rơ phải hy sinh, sự hy sinh tuyệt đối. Nó yêu cầu ông phải có nhận thức đúng đắn và biết rằng không có sự hy sinh nào là quá lớn để được cùng Đức Chúa Giê-su mang sứ mệnh của Ngài đến với thế gian.
Đọc 1 Giăng 3:16-18. Tình yêu mà sứ đồ Giăng nói ở đây khác với định nghĩa trừu tượng về tình yêu như thế nào? Giăng định nghĩa như thế nào về sự hy sinh tuyệt đối của tình yêu?
Trong cõi đời đời, những gì chúng ta đã làm không thể xem là một sự hy sinh. Chúng ta bỏ thời gian, công sức và cuộc đời của mình để lo công việc Chúa đều sẽ được khen thưởng hơn mức tưởng tượng. Thật là một niềm vui mừng khôn xiết, khi tình yêu được biến thành hành động, ý định được thể hiện bằng sự hứa nguyện. Chúng ta làm trọn mục đích sống của mình và trải nghiệm niềm vui vĩ đại nhất trong cuộc sống khi chúng ta đáp lại tình yêu thiên thượng bằng cách cho đi tất cả, khi chúng ta đi ra phục vụ tha nhân và làm chứng cho kẻ khác với tư cách là đại sứ của Đức Chúa Giê-su. Như Đức Chúa Giê-su đã phán: “Ví bằng các ngươi biết những sự nầy, thì có phước, miễn là các ngươi làm theo” (Giăng 13:17). Niềm vui lớn nhất trong cuộc sống và hạnh phúc dài lâu sẽ đến với chúng ta khi chúng ta làm tròn trách nhiệm của mình, khi chúng ta tôn vinh danh Chúa, chia sẻ tình yêu và lẽ thật của Ngài đến với thế gian.
Chỉ trong một thời gian ngắn, rất khó để chúng ta có thể hiểu hết ý tưởng về sự vĩnh cửu. Nhưng hãy cố gắng hết sức có thể để tưởng tượng về một cuộc sống vĩnh cửu, một cuộc sống tốt đẹp hơn bất cứ cuộc sống nào mà chúng ta có thể có ở thế gian này. Vì thế, không có điều gì ở thế gian này (một thế giới tạm bợ) xứng đáng để chúng ta phải đánh mất lời hứa về cuộc sống vĩnh cửu mà chúng ta có trong Đức Chúa Giê-su.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Những ai chăm sóc phần tâm linh của Hội Thánh nên có các phương cách và phương tiện nhằm tạo cơ hội cho mọi thành viên trong Hội Thánh cùng góp phần trong công việc Chúa. Trong quá khứ điều này đã không được thực hiện. Đã không có nhiều kế hoạch cụ thể được đề ra và thực hiện đầy đủ, để có thể sử dụng hết các ân tứ của tất cả nhằm phục vụ tha nhân. Chỉ một số ít người nhận ra chúng ta đã đánh mất nhiều thứ vì lí do này.
Những người lãnh đạo vì duyên cớ của Đức Chúa Trời, là các vị lãnh đạo khôn ngoan, phải đưa ra những kế hoạch cải tiến theo sát mọi cách mọi nơi. Trong kế hoạch của mình, họ nên đặc biệt nghiên cứu về các công việc mà tín đồ có thể làm cho bạn bè và hàng xóm của họ. Công việc của Đức Chúa Trời trên thế gian sẽ không bao giờ được hoàn tất cho đến khi các nam, nữ tín hữu trong Hội Thánh cố gắng cùng chung tay góp sức với các mục sư và chức viên trong Hội Thánh.
“Sự cứu rỗi dành cho tội nhân đòi hỏi mỗi tín hữu phải tận tâm và cùng góp sức. Chúng ta đem đến cho họ Lời hằng sống, chứ không phải chờ họ đến với chúng ta. Những gì chúng ta rao truyền cho mọi người nam và nữ sẽ thức tỉnh họ tích cực hành động! Thời gian dành cho chúng ta hiện nay còn rất ít; chúng ta đang đứng ngay ranh giới của thế giới vĩnh cửu. Chúng tôi không còn thời gian để lãng phí. Mỗi phút giây đều rất quý, quý như vàng, không thể chỉ dành phục vụ cho riêng bản thân của mình. Ai sẽ tìm kiếm Đức Chúa Trời một cách hết lòng và từ Ngài mà nhận lấy sức mạnh và ân điển để trở thành những mục vụ trung thành trong cánh đồng truyền giáo?
Trong mỗi Hội Thánh đều có ân tứ, nó là nguồn lực thích hợp có thể tận dụng để hỗ trợ đắc lực cho công việc Chúa. Điều cần thiết để xây dựng Hội Thánh của chúng ta ngày nay là việc làm tốt của người làm việc khôn ngoan nhận ra và phát triển tài năng trong Hội Thánh. Tài năng thì có thể được đào tạo để phục vụ cho Đấng Chủ Tể (Ellen G. White, Lời Chứng Thực Cho Hội Thánh, tập 9, trang 116, 117).
Câu hỏi thảo luận:
1. Câu trích dẫn trên đây của bà Ellen G. White có ý nghĩa chính là gì? Nó có ảnh hưởng như thế nào đến việc làm chứng của chúng ta và việc truyền đạo của Hội Thánh?
2. Tình yêu chân chính luôn được thể hiện như thế nào? Điều gì tồn tại trong tình yêu giả mạo mà không tồn tại trong tình yêu chân chính?
3. Hãy thảo luận về những sự hy sinh vì Chúa mà mọi người đã làm, kể cả hy sinh mạng sống của họ. Bạn có thể học được gì từ những câu chuyện này?
4. Thực tế chúng ta đã hy sinh những gì cho Đức Chúa Giê-su (câu trả lời trong phần cuối bài học ngày Thứ Nhất)? Tại sao chúng ta làm điều đó? Nó có xứng đáng không? Chúng ta có thể giải thích như thế nào về sự hy sinh của mình và nói rõ lý do cho một người không phải là Cơ-đốc nhân?