Bài Học 11 · 5 – 11 Tháng 9

Chia sẻ về Đức Chúa Giê-su

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-phê-sô 2:1–10, 1 Giăng 4:7–11, Mác 5:1–20, Hê-bơ-rơ 10:19–22, Ga-la-ti 2:20, 1 Cô-rinh-tô 1:30

"Ta đã viết những điều này cho các con, hầu cho các con biết mình có sự sống đời đời, là kẻ nào tin đến danh Con Đức Chúa Trời" — 1 Giăng 5:13
Sa-bát Chia Sẻ Về Đức Chúa Giê-su

Câu gốc

“Ta đã viết những điều này cho các con, hầu cho các con biết mình có sự sống đời đời, là kẻ nào tin đến danh Con Đức Chúa Trời” (1 Giăng 5:13).

Kinh Thánh nghiên cứu

Ê-phê-sô 2:1–10, 1 Giăng 4:7–11, Mác 5:1–20, Hê-bơ-rơ 10:19–22, Ga-la-ti 2:20, 1 Cô-rinh-tô 1:30.

Như đã trình bày trong bài học trước, không có điều gì thuyết phục về quyền năng của phúc âm hùng hồn hơn là một đời sống được biến đổi. Mọi người có thể sẽ tranh cãi về thần học của bạn. Họ có thể tranh luận về giáo lý. Họ có thể đặt những câu hỏi về sự hiểu biết Kinh Thánh của bạn, nhưng hiếm khi họ hỏi bạn về lời làm chứng về những gì Đức Chúa Giê-su đã làm trong cuộc đời bạn và Ngài có ý nghĩa đối với bạn như thế nào.

Làm chứng là chia sẻ những gì bạn biết về Đức Chúa Giê-su. Cho những người khác biết Ngài có ý nghĩa như thế nào đối với chúng ta và Ngài đã làm những gì cho chúng ta. Nếu sự làm chứng của chúng ta chỉ cố gắng chứng minh những gì chúng ta tin là đúng và những gì người khác tin là sai, thì chúng ta sẽ phải đối mặt với sự chống đối mạnh mẽ. Nếu lời chứng của chúng ta về Đức Chúa Giê-su xuất phát từ tấm lòng đã được thay đổi bởi ân điển, được thu hút bởi tình yêu của Ngài, và kinh ngạc trước lẽ thật của Ngài, thì những người khác sẽ cảm kích trước lẽ thật mà chúng ta tin đã ảnh hưởng trên đời sống chúng ta như thế nào. Lẽ thật được trình bày trong bối cảnh của một đời sống được biến cải ấy đã làm tất cả được thay đổi.

Khi Đấng Cơ-đốc là trung tâm của mọi giáo lý, và mỗi sự dạy dỗ của Kinh Thánh phản ánh tính cách của Ngài, thì những người mà chúng ta chia sẻ Kinh Thánh có nhiều khả năng tiếp nhận lời của Ngài hơn.

Thứ Nhất Đức Chúa Giê-su: Nền Tảng Của Lời Chứng

Là những Cơ-đốc nhân, tất cả chúng ta đều có câu chuyện riêng tư để kể, câu chuyện về Đức Chúa Giê-su đã biến đổi đời sống của chúng ta và những gì Ngài đã làm cho chúng ta.

Đọc Ê-phê-sô 2:1-10. Chúng ta như thế nào trước khi biết Đấng Cơ-đốc? Chúng ta ra sao từ khi tin nhận Đấng Cơ-đốc?

A. Trước khi biết Đấng Cơ-đốc (Ê-phê-sô 2:1–3).

B. Sau khi biết Đấng Cơ-đốc (Ê-phê-sô 2:4–10).

Thật là một sự biến cải lạ lùng! Trước khi chúng ta biết Đấng Cơ-đốc, chúng ta “chết vì lầm lỗi và tội ác mình”, “theo thói quen đời này”, “làm trọn các sự ham mê của xác thịt” và “tự nhiên làm con của sự thạnh nộ”. Nói cách đơn giản, trước khi biết Đấng Cơ-đốc, đời sống của chúng ta cứ lang thang một cách vô định trong tình trạng chết mất.

Có thể chúng ta có những trải nghiệm về những gì dường như là hạnh phúc, nhưng trong cuộc sống vẫn cảm thấy một nỗi lo sợ cho linh hồn và một mục đích không đạt được. Đến với Đấng Cơ-đốc và kinh nghiệm về tình yêu của Ngài đã tạo nên tất cả sự khác biệt. Bây giờ ở trong Đấng Cơ-đốc chúng ta thật sự đang “sống”. Bởi “Đấng giàu lòng thương xót”, và “lòng yêu thương lớn” của Ngài đối với chúng ta, chúng ta đã nhận ơn cứu rỗi. Ngài nâng chúng ta lên “đồng ngồi trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, hầu cho về đời sau tỏ ra sự giàu có vô hạn của ân điển Ngài, mà Ngài bởi lòng nhân từ đã dùng ra cho chúng ta trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc”. Trong Đấng Cơ-đốc, cuộc sống mang một ý nghĩa mới và có một mục đích mới. Như Giăng đã tuyên bố: “Trong Ngài có sự sống, sự sống là sự sáng của loài người” (Giăng 1:4).

Đọc Ê-phê-sô 2:10. Câu Kinh Thánh này nói gì với chúng ta về trọng tâm của những việc lành đối với đức tin của một Cơ-đốc nhân? Chúng ta hiểu ý tưởng này như thế nào trong việc được cứu rỗi bởi đức tin chứ “không bởi việc làm theo luật pháp” (Rô-ma 3:28)?

Bởi Đấng Cơ-đốc cuộc sống bạn đã được biến cải như thế nào, một sự biến cải mà có thể giúp người khác biết về Đức Chúa Giê-su?

Thứ Hai Quyền Năng Biến Cải Của Lời Chứng Cá Nhân

Giăng và Gia-cơ, các con trai của Xê-bê-đê, được gọi là “Con trai của sấm sét” (Mác 3:17). Thật sự, chính Đức Chúa Giê-su đã đặt danh này cho họ. Một hình ảnh về tính khí nóng nảy của Giăng là khi Đức Chúa Giê-su và các môn đồ Ngài đang đi ngang qua Sa-ma-ri. Trong khi cố tìm chỗ trọ qua đêm, họ gặp phải sự chống đối vì thành kiến của người Sa-ma-ri đối với người Giu-đa. Họ bị từ chối ngay cả một chỗ nghỉ tầm thường nhất.

Gia-cơ và Giăng nghĩ họ phải giải quyết vấn đề này. “Gia-cơ và Giăng là môn đồ Ngài, thấy vậy, nói rằng: Thưa Chúa, Chúa có muốn chúng tôi khiến lửa từ trên trời xuống thiêu họ chăng?” (Lu-ca 9:54). Đức Chúa Giê-su khiển trách hai anh em, và mọi người yên lặng lìa khỏi làng. Cách của Đức Chúa Giê-su là cách của yêu thương, không phải cách của vũ lực.

Đứng trước tình yêu của Đức Chúa Giê-su, tính khí bốc đồng và giận dữ của Giăng được thay đổi bằng lòng nhân ái và tinh thần yêu thương dịu dàng. Trong thư Giăng thứ nhất, từ yêu thương xuất hiện gần bốn mươi lần; trong các hình thức khác nhau của nó thì từ yêu thương xuất hiện 50 lần.

Đọc 1 Giăng 1:1-4; 3:1; 4:7-11; và 5:1-5. Những câu này nói gì với bạn về lời chứng của Giăng và những thay đổi đã xảy ra trong cuộc đời của ông nhờ vào sự tương tác giữa ông với Đức Chúa Giê-su?

Có một nguyên tắc không thay đổi là quy luật của vũ trụ. Bà Ellen G. White đã trình bày nguyên tắc này trong những lời sau: “Sự thực thi vũ lực trái với những nguyên tắc của chính quyền của Đức Chúa Trời; Ngài chỉ mong muốn phục vụ bằng tình yêu thương; và tình yêu không thể bị điều khiển; nó không thể bị chiếm hữu bởi vũ lực hay quyền uy. Chỉ bởi tình yêu thì tình yêu mới được đánh thức” (Nguyện Ước Thời Đại, trang 22).

Khi chúng ta đầu phục Đấng Cơ-đốc, tình yêu của Ngài ở trong chúng ta sẽ chiếu sáng đến những người khác. Lời chứng vĩ đại nhất của Cơ-đốc nhân chính là đời sống được biến cải. Điều này không có nghĩa là chúng ta sẽ không bao giờ phạm lỗi nữa và có thể đôi khi chúng ta không còn là ống dẫn của tình yêu và ân điển mà chúng ta cần phải có. Nhưng nó có nghĩa là, tình yêu của Đấng Cơ-đốc sẽ tuôn chảy từ đời sống chúng ta, và chúng ta sẽ là nguồn phước cho những người chung quanh chúng ta.

Bạn phản ảnh tình yêu của Đấng Cơ-đốc cho những người khác nhiều như thế nào? Hãy suy gẫm về những ý nghĩa của câu trả lời của bạn?

Thứ Ba Làm Chứng Về Đức Chúa Giê-su

Ai là những nhà truyền giáo đầu tiên mà Đức Chúa Giê-su đã từng sai đi? Họ không phải trong vòng những sứ đồ. Họ không phải là những môn đồ lâu năm của Ngài. Những nhà truyền giáo đầu tiên mà Đức Chúa Giê-su sai đi là hai người đàn ông điên, bị quỉ ám, là những người mà vài giờ trước đó đã làm cho dân làng phải khiếp sợ.

Với sức mạnh siêu nhiên của ma quỉ, một trong hai người bị quỉ ám đó đã bứt đứt dây xích đang xích ông ta, thét lên những âm thanh kinh khủng, và dùng những đá nhọn và bén cắt đứt da thịt mình. Tiếng kêu la đau đớn ấy đã nói lên nỗi đau sâu kín bên trong tâm hồn của họ (Ma-thi-ơ 8:28,29; Mác 5:1-5).

Nhưng khi họ gặp Đức Chúa Giê-su, cuộc sống của họ đã hoàn toàn thay đổi. Họ không bao giờ giống như vậy nữa. Đức Chúa Giê-su đã đuổi những con quỉ đang hành hạ họ ra khỏi thân thể họ và cho chúng nhập vào bầy heo. Cả bầy heo ở trên dốc núi nhảy xuống biển và chết (Ma-thi-ơ 8:32-34; Mác 5:13,14).

Đọc Mác 5:1-17. Điều gì đã xảy ra cho những người đàn ông này, dân làng đã thấy gì khi họ đến xem sự việc đã xảy ra?

Bởi năng quyền của Đấng Cơ-đốc, hai người bị quỉ ám bây giờ đã trở thành những con người mới. Dân làng nhìn thấy họ ngồi dưới chân Đức Chúa Giê-su, lắng nghe mỗi lời phát ra từ miệng của vị Thầy. Chúng ta để ý thấy rằng phúc âm Ma-thi-ơ nói có hai người bị quỉ ám được giải cứu, nhưng trong phúc âm Mác thì chỉ tập trung vào một người trong hai người ấy. Nhưng vấn đề là: Đức Chúa Giê-su đã phục hồi cả thể xác, tinh thần, tình cảm và tâm linh của họ.

Đọc Mác 5:18-20. Rõ ràng những người bị quỉ ám được thay đổi này, những môn đồ mới, muốn đi với Đức Chúa Giê-su, nhưng Đấng Cơ-đốc đã sai họ làm điều gì?

“Hai người đàn ông này được đặc ân nghe những lời dạy dỗ của Đấng Cơ-đốc chỉ trong vài khoảnh khắc. Đôi tai của họ chưa từng nghe một bài giảng nào từ đôi môi của Ngài. Họ không thể dạy dỗ người ta giống như các sứ đồ là những người hằng ngày ở với Đấng Cơ-đốc. Nhưng họ mang trong mình những bằng chứng về Đức Chúa Giê-su là Đấng Mê-si. Họ có thể nói những gì họ đã biết; những gì họ đã chứng kiến, đã nghe và đã cảm nhận được về quyền năng của Đấng Cơ-đốc. Đây là điều mà mọi người có thể làm được, là những người đã được ân sủng của Đức Chúa Trời chạm đến lòng mình.” (Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 340). Lời chứng của họ sẵn sàng để xứ Đê-ca-bô-lơ, mười thành phố trên bờ biển Ga-li-lê, tiếp nhận sự dạy dỗ của Đức Chúa Giê-su. Đây là quyền phép của việc làm chứng cá nhân.

Thứ Tư Làm Chứng Với Niềm Tin Chắc Chắn

Đọc 1 Giăng 5:11-13; Hê-bơ-rơ 10:19-22; và 1 Cô-rinh-tô 15:1,2. Kinh Thánh cho chúng ta sự bảo đảm nào về sự sống đời đời, để chúng ta nắm chắc mà làm chứng về sự cứu rỗi trong Đấng Cơ-đốc?

Nếu chúng ta không có sự bảo đảm cá nhân về sự cứu rỗi trong Đức Chúa Giê-su, thì không thể chia sẻ cho bất cứ người nào khác. Chúng ta không thể chia sẻ những gì mà chính chúng ta không có. Có những Cơ-đốc nhân quá chu đáo, họ là những người luôn mang tâm trạng bất an, thường tự hỏi họ có đủ tốt để được cứu không. Một nhà truyền giáo lớn tuổi, đầy khôn ngoan đã nói: “Khi tôi nhìn chính mình, tôi thấy không có khả năng được cứu. Nhưng khi tôi nhìn Đức Chúa Giê-su, tôi thấy không có khả năng để bị lạc mất”. Trải qua mọi thời đại, lời của Chúa vang lên một cách chắc chắn: “Hỡi các ngươi hết thảy ở các nơi đầu cùng đất, hãy nhìn xem ta và được cứu! Vì Ta là Đức Chúa Trời, chẳng có Chúa nào khác” (Ê-sai 45:22).

Chúa của chúng ta muốn mỗi người trong chúng ta vui mừng trong sự cứu rỗi mà Ngài đã ban cho không cần phải trả một giá nào cả. Ngài khao khát chúng ta trải nghiệm ý nghĩa của việc được xưng công bình bởi ân điển của Ngài và thoát khỏi sự đoán phạt mà tội lỗi đã mang đến. Như Phao-lô nói trong Rô-ma 5:1 “Vậy, chúng ta đã được xưng công bình bởi đức tin, thì được hòa thuận với Đức Chúa Trời, bởi Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc chúng ta”. Ông nói thêm, chúng ta có thể được bảo đảm rằng: “Cho nên hiện nay chẳng có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc” (Rô-ma 8:1). Sứ đồ Giăng khẳng định rằng: “Ai có Đức Chúa Con thì có sự sống; ai không có Con Đức Chúa Trời thì không có sự sống” (1 Giăng 5:12).

Nếu bởi đức tin chúng ta tin nhận Đức Chúa Giê-su, và Ngài sống trong lòng chúng ta qua Đức Thánh Linh, thì món quà sự sống đời đời là của chúng ta ngay hôm nay. Điều này không có nghĩa là, một khi chúng ta đã trải nghiệm về ân điển của Đức Chúa Trời và sự cứu rỗi trong Đấng Cơ-đốc, thì chúng ta không bao giờ mất nó (2 Phi-e-rơ 2:18-22; Hê-bơ-rơ 3:6; Khải Huyền 3:5). Chúng ta luôn luôn có sự tự do chọn lựa để bước ra khỏi Ngài, nhưng một khi chúng ta đã nếm trải về tình yêu của Ngài và hiểu được chiều sâu của sự hy sinh Ngài, thì đừng bao giờ chọn bước ra khỏi Đấng đã yêu chúng ta quá nhiều. Hằng ngày, chúng ta tìm kiếm những cơ hội để chia sẻ với người khác về ân điển đã ban cho chúng ta trong Đức Chúa Giê-su.

Bạn có nắm chắc về sự cứu rỗi trong Đức Chúa Giê-su không? Nếu có, vậy bạn dựa vào điều gì? Tại sao bạn có sự bảo đảm ấy? Điều đó được tìm thấy ở đâu? Mặt khác, nếu bạn không chắc chắn, vậy tại sao bạn không chắc? Làm thế nào để bạn tìm thấy sự bảo đảm ấy?

Thứ Năm Điều Đáng Để Làm Chứng

“Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Cơ-đốc, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Cơ-đốc sống trong tôi; nay tôi còn sống trong xác thịt, ấy là tôi sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi, và đã phó chính mình Ngài vì tôi” (Ga-la-ti 2:20).

Chắc chắn có những sự hy sinh khi chúng ta tin nhận Đấng Cơ-đốc. Có những thứ Ngài yêu cầu chúng ta phải từ bỏ. Đức Chúa Giê-su nói rõ bổn phận phải có khi chúng ta theo Ngài: “Đoạn, Ngài phán cùng mọi người rằng: Nếu ai muốn theo ta, phải tự bỏ mình đi, mỗi ngày vác thập tự giá mình mà theo ta” (Lu-ca 9:23). Chết trên thập giá là cái chết rất đau đớn. Khi chúng ta từ bỏ đời sống của mình trước những yêu cầu của Đấng Cơ-đốc thì “con người cũ” của tội lỗi bị đóng đinh (xem Rô-ma 6:6), thật đau đớn. Đau đớn khi chúng ta từ bỏ những khao khát mà mình yêu thích và những thói quen đã dầm thấm trong máu thịt chúng ta, nhưng phần thưởng thì rất lớn so với nỗi đau.

Những lời chứng mạnh mẽ có tác động thay đổi đời sống của những người khác là những lời chứng tập trung vào những gì Đấng Cơ-đốc đã làm cho chúng ta, không phải là những gì chúng ta đã từ bỏ vì Ngài. Chúng ta tập trung vào sự hy sinh của Ngài, chứ không phải vào những điều mà được gọi là “sự hy sinh” của chúng ta. Vì Đấng Cơ-đốc không bao giờ bắt chúng ta từ bỏ bất cứ điều yêu thích nào mà chúng ta muốn giữ lại.

Tuy nhiên, lịch sử của Cơ-đốc giáo chứa đầy các câu chuyện của những người đã hy sinh nhiều điều lớn lao vì Đấng Cơ-đốc. Không phải những người này được cứu rỗi nhờ vào việc làm của họ, dầu cho họ sống đời sống vị tha và hy sinh như thế nào, thì những điều đó cũng không được kể là công bình trước mặt Chúa. Nhưng thay vào đó, và điều quan trọng nhất, là nhận ra những gì Đấng Cơ-đốc đã làm cho họ, những người nam và những người nữ này sẵn sàng đặt tất cả lên bàn thờ của lễ hy sinh theo như sự kêu gọi của Đức Chúa Trời đối với cuộc sống của họ.

Đọc Giăng 1:12; 10:10; 14:27 và 1 Cô-rinh-tô 1:30. Lời chứng của chúng ta luôn luôn dựa trên những gì Đấng Cơ-đốc đã làm cho chúng ta? Liệt kê những ân tứ mà Ngài ban cho đã được đề cập trong những câu Kinh Thánh trên?

Trong ánh sáng của những câu Kinh Thánh trên, hãy nghĩ về những gì Đấng Cơ-đốc đã làm cho bạn. Có thể bạn sẽ là một Cơ-đốc nhân tận tâm trọn đời, hoặc, có thể bạn sẽ trải qua sự thay đổi mạnh mẽ hơn. Suy gẫm Đức Chúa Giê-su đã yêu thương bạn như thế nào, Ngài đã ban cho bạn sự bình an, niềm hạnh phục và mục đích sống. Hãy nghĩ về những lúc mà Ngài đã thêm sức cho bạn để vượt qua những kinh nghiệm khó khăn trong cuộc sống.

Bạn được kêu gọi để hy sinh những gì cho Đấng Cơ-đốc? Bạn học được gì từ những kinh nghiệm mà có thể là nguồn phước cho những người khác?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Mác 5:25-34 “Đám đông tò mò chen lấn chung quanh Đấng Cơ-đốc đã không nhận ra quyền năng mạnh mẽ. Nhưng khi người phụ nữ đau khổ đưa tay mình ra để rờ vào Ngài, tin rằng mình sẽ được khỏe mạnh, thì nàng được chữa khỏi bệnh. Những điều thuộc về tâm linh cũng vậy. Nếu nói về tôn giáo với thái độ thờ ơ, không cầu nguyện bằng tâm hồn đói khát và đức tin sống, thì sẽ không nhận được gì cả. Một đức tin yếu đuối trong Đấng Cơ-đốc, chỉ chấp nhận Ngài là Đấng Cứu Thế của thế gian, thì sẽ không bao giờ đem lại sự chữa bệnh cho linh hồn. Đức tin về sự cứu rỗi không phải là sự tin nhận bởi lý trí để dẫn đến lẽ thật… Tin về Đấng Cơ-đốc thì chưa đủ, chúng ta phải có niềm tin trong Ngài. Đức tin duy nhất giúp ích cho chúng ta đó là ôm chặt lấy Ngài là Đấng Cứu Chuộc của chính mình; nhận lấy công đức của Ngài thay cho của chúng ta…

“Lời xưng nhận của chúng ta về sự thành tín của Ngài là sự chọn lựa của thiên đàng để bày tỏ Đấng Cơ-đốc cho thế gian. Chúng ta biết về ân điển của Ngài là bởi những người thánh xưa đã bày tỏ ra, nhưng điều có tác dụng nhất là lời chứng từ kinh nghiệm của chính mình. Chúng ta là những chứng nhân cho Đức Chúa Trời khi chúng ta bày tỏ qua việc làm về quyền năng thánh đang hành động trong chúng ta. Mỗi cá nhân có một đời sống khác nhau, có sự trải nghiệm về cơ bản khác nhau. Đức Chúa Trời mong muốn chúng ta dâng lên cho Ngài lời ngợi khen qua mỗi cá tính riêng biệt của chúng ta. Những lời tạ ơn quí giá này ngợi khen về sự vinh quang của ân điển Ngài, khi được thúc giục có đời sống giống như Đấng Cơ-đốc, thì chúng ta sẽ nhận được quyền năng thúc đẩy làm việc để cứu những linh hồn” (Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 347).

Câu hỏi thảo luận

1. Các yếu tố của một lời chứng thuyết phục là gì? Đọc lời làm chứng của Phao-lô khi đứng trước vua Ạc-ríp-ba trong Công vụ 26:1-23. Nền tảng về lời làm chứng của ông là gì?

2. Bạn nghĩ tại sao lời chứng cá nhân về những gì mà Đấng Cơ-đốc làm cho chúng ta lại mạnh mẽ như vậy? Tuy nhiên, bạn trả lời câu hỏi như thế nào: Đúng, đó là những gì xảy ra cho bạn, nhưng nếu tôi không có kinh nghiệm đó thì sao? Tại sao kinh nghiệm của bạn có thể dạy tôi bất cứ điều gì về lý do tại sao tôi nên theo Đức Chúa Giê-su?

3. Một số điều nào mà bạn muốn tránh khi làm chứng cho người không tin Chúa?

4. Tập trung vào câu hỏi liên quan đến việc chắc chắn về sự cứu rỗi. Tại sao đây là phần rất quan trọng đối với kinh nghiệm của một Cơ-đốc nhân? Làm thế nào để chúng ta có thể bảo đảm về sự cứu rỗi của mình, nhưng đồng thời không quá tự tin?