Bài Học 1 · 27 Tháng 6 – 3 Tháng 7

Tại sao phải làm chứng?

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Gia-cơ 5:19,20; Lu-ca 15:6; Sô-phô-ni 3:17; Giăng 7:37,38; 1 Ti-mô-thê 2:3,4; 2 Cô-rinh-tô 5:14,15

"Ấy là một sự lành và đẹp mắt Đức Chúa Trời, là Cứu Chúa chúng ta. Ngài muốn cho mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật." — 1 Ti-mô-thê 2:3,4
Sa-bát Tại Sao Phải Làm Chứng?

Câu gốc

“Ấy là một sự lành và đẹp mắt Đức Chúa Trời, là Cứu Chúa chúng ta. Ngài muốn cho mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật.” (1 Ti-mô-thê 2:3,4)

Kinh Thánh nghiên cứu

Gia-cơ 5:19,20; Lu-ca 15:6; Sô-phô-ni 3:17; Giăng 7:37,38; 1 Ti-mô-thê 2:3,4; 2 Cô-rinh-tô 5:14,15.

Niềm khao khát lớn lao của Chúa là tất cả mọi người ở khắp mọi nơi đáp lại tình yêu của Ngài, chấp nhận ân điển của Ngài, được biến đổi bởi Đức Thánh Linh của Ngài và được sự cứu chuộc vào vương quốc của Ngài. Ngài không có ước muốn nào lớn hơn sự cứu rỗi của chúng ta. Tình yêu của Ngài là vô biên. Lòng thương xót của Ngài là vô lường. Lòng trắc ẩn của Ngài là vô tận. Sự tha thứ của Ngài là vô bờ. Quyền năng của Ngài là vô hạn. Trái ngược với các vị thần đòi hỏi sự hy sinh, Chúa của chúng ta đã thực hiện sự hy sinh cao cả. Cho dù chúng ta có mong muốn được cứu nhiều bao nhiêu, cũng không bằng niềm mong ước của Ngài. “Ấy là một sự lành và đẹp mắt Đức Chúa Trời, là Cứu Chúa chúng ta, Ngài muốn cho mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật.” (1 Ti-mô-thê 2:3,4). Lòng khao khát của Ngài là mang sự cứu rỗi đến cho bạn và cho tôi.

Làm chứng về Đức Chúa Giê-su, về những gì Ngài đã làm để cứu chúng ta, về cách Ngài đã thay đổi cuộc sống của chúng ta và về những sự thật kỳ diệu trong lời nói của Ngài, cho chúng ta biết Ngài là ai và tính hạnh cao quý của Ngài. Tại sao phải làm chứng? Khi chúng ta hiểu Ngài là ai và đã trải nghiệm những điều kỳ diệu của ân điển Ngài và quyền năng yêu thương của Ngài, chúng ta không thể im lặng. Tại sao phải làm chứng? Khi đồng hành với Ngài, chúng ta cảm nhận được niềm hân hoan của Ngài khi thấy mọi người được cứu bởi ân điển của Ngài và được biến đổi bằng tình yêu thương của Ngài.

Thứ Nhất Chuẩn Bị Cơ Hội Cho Sự Cứu Rỗi

Chúa chuẩn bị cơ hội hàng ngày cho mọi người ở khắp nơi để nhận biết Ngài. Ngài biến đổi tấm lòng của họ qua Đức Thánh Linh. Ngài biểu lộ chính Ngài qua vẻ đẹp phong phú đa dạng của thiên nhiên. Sự rộng lớn, trật tự và đối xứng của vũ trụ minh chứng về một Đức Chúa Trời vô hạn với sự khôn ngoan và quyền năng vô tận. Ngài sắp đặt các sự việc hoặc quan phòng cuộc sống chúng ta để thu hút chúng ta đến với chính Ngài.

Mặc dù Chúa bày tỏ, chính Ngài qua những dấu ấn bởi Đức Thánh Linh, vinh quang của thiên nhiên và hành vi quan phòng, nhưng sự khải thị rõ ràng nhất về tình yêu của Ngài được tìm thấy trong cuộc đời và chức vụ của Đức Chúa Giê-su. Khi chúng ta chia sẻ Đức Chúa Giê-su với những người khác, chúng ta cung cấp cho họ cơ hội tốt nhất để được cứu.

Đọc Lu-ca 19:10 và so sánh với Gia-cơ 5:19,20. Phúc âm Lu-ca dạy gì về mục đích của Đức Chúa Giê-su khi đến thế gian? Làm thế nào để chúng ta đồng hành với Đức Chúa Giê-su trong công việc cứu rỗi những người đang lạc lối?

Theo Gia-cơ “thì phải biết rằng kẻ làm cho người có tội trở lại, bỏ đường lầm lạc, ấy là cứu linh hồn người khỏi sự chết và che đậy vô số tội lỗi.” (Gia-cơ 5:20). Sách Rô-ma mở rộng ý nghĩ này. Trong Rô-ma 1 và 2, cả người ngoại, là những người đã thấy sự khải thị của Chúa trong thiên nhiên và người Do thái, là những người đã nhận được sự khải thị tiên tri của thiên sứ trong Kinh Thánh đều sẽ lạc mất nếu không có Đức Chúa Giê-su. Trong Rô-ma 3-5, sứ đồ tiết lộ rằng sự cứu rỗi đến nhờ ân điển chỉ qua đức tin. Trong Rô-ma 6, 8, ông mô tả ân điển biện minh cho mỗi tín hữu cũng là ân điển thánh hóa. Trong Rô-ma 10, ông tuyên bố rằng, “ai kêu cầu danh Chúa thì sẽ được cứu” (Rô-ma 10:13). Sau đó ông chỉ ra rằng, không ai có thể kêu cầu nếu họ không tin, và họ không thể tin nếu họ không nghe, và họ không thể nghe trừ khi có ai đó nói với họ. Chúng ta là những liên kết của Chúa trong kế hoạch cứu rỗi để đến với những người đã lạc mất với vinh quang của phúc âm.

Chúng ta không làm chứng ​​để cho mọi người có cơ hội duy nhất để được cứu. Chúng ta làm chứng ​​để cho họ cơ hội tốt nhất. Vai trò của chúng ta trong kế hoạch của Chúa để cứu chuộc loài người là gì? Hãy nghĩ về điều này: có bao nhiêu người đã nghe phúc âm từ môi miệng của bạn?

Thứ Hai Làm Cho Đức Chúa Giê-su Vui Lòng

Có ai đã từng hỏi bạn về ngày hôm nay của bạn thế nào? Hôm nay mọi thứ có ổn với bạn? Nếu bạn hỏi Chúa những câu hỏi đó thì sao? Chúa ơi, ngày hôm nay của Ngài thế nào? Những câu trả lời nào bạn nghĩ rằng bạn sẽ nhận được? Có thể nó sẽ như thế này, “Một ngày của Ta thật vô cùng khó khăn. Nước mắt ta đong đầy khi nhìn thấy hàng ngàn trại tị nạn đầy những đứa trẻ bơ vơ, đói khát, khóc lóc. Ta đi trên đường phố thế giới, những thành phố đông đúc và khóc với những người vô gia cư và nghèo khổ. Trái tim Ta tan vỡ vì những người phụ nữ bị lạm dụng và những đứa trẻ sợ hãi khi bị bán làm nô lệ tình dục. Ta đã chứng kiến sự tàn phá của chiến tranh, hậu quả tàn khốc của thiên tai và nỗi đau đớn của sự ốm yếu, sự chết chóc và dịch bệnh”. Nhưng Chúa ơi, có điều gì khiến Ngài vui mừng không? Có điều gì mang lại niềm vui cho Ngài hay không?

Đọc Lu-ca 15:6,7,9,10 và 22-24,32. Làm thế nào để những câu chuyện này kết thúc, và những kết thúc này cho bạn biết gì về Chúa?

Cả thiên đàng vui mừng khi con chiên lạc mất được tìm thấy. Trong một thế giới đầy rẫy bệnh tật, thảm họa và sự chết, chúng ta có thể mang lại niềm vui cho Chúa bằng cách chia sẻ những tin mừng về sự cứu rỗi cho những người khác. Một trong những động lực lớn nhất để chia sẻ tình yêu của Đức Chúa Giê-su là sự làm chứng của chúng ta sẽ mang lại niềm vui cho Chúa. Mỗi khi chúng ta bày tỏ tình yêu của Ngài, cả thiên đàng đều vui mừng.

Đọc Sô-phô-ni 3:17. Phản ứng Chúa chúng ta là gì khi chúng ta chấp nhận ân điển cứu rỗi của Ngài?

Hãy tưởng tượng như thế này, kết quả của sự làm chứng của bạn mang về một người chấp nhận Đức Chúa Giê-su làm Cứu Chúa cho cuộc đời người ấy. Đức Chúa Giê-su vui mừng, tất cả thiên đàng vui mừng trong bài ca hát chúc tụng, và Đấng Cứu Rỗi quyền năng của chúng ta vui mừng với người đó bằng tiếng hát của Ngài. Điều gì có thể bổ ích hơn, mãn nguyện hơn, khi biết sự làm chứng của bạn mang lại niềm vui cho Chúa trong một thế giới đầy nỗi buồn?

Thứ Ba Phát Triển Bằng Cách Ban Cho

Biển Chết được đánh dấu là nơi thấp nhất của trái đất. Ở mức 417,5 mét dưới mực nước biển (theo Wikipedia), nó được xếp hạng là biển thấp nhất thế giới. Dòng 0sông Giô-đanh bắt nguồn từ Biển hồ Ga-li-lê, chảy qua Thung lũng Giô-đanh và cuối cùng là vào Biển Chết.

Khí hậu khô, nóng, với ánh nắng gay gắt và thời tiết sa mạc, khiến nước bốc hơi khá nhanh. Vì hàm lượng muối và khoáng chất của Biển Chết là 33,7%, rất ít sinh vật sống sót trong vùng biển của nó. Không có cá, không có thực vật; chỉ có một số vi khuẩn và vi trùng ở đáy biển.

Trong đời sống Cơ-đốc nhân của chúng ta, nếu ân điển của Chúa chảy vào cuộc sống của chúng ta và không chảy ra cho người khác, chúng ta sẽ trở nên trì trệ và không có sự sống như Biển Chết. Là Cơ-đốc nhân, đó không phải là cách chúng ta nên sống.

Đọc Giăng 7:37, 38 và Lu-ca 6:38. Trái ngược với kinh nghiệm Biển Chết, khi các tín đồ nhận được những dòng nước sống tươi mát từ Đức Chúa Giê-su, kết quả sẽ là gì?

“Đức Chúa Trời có thể đã tiếp cận đối tượng của Ngài trong việc cứu chuộc tội nhân mà không cần sự trợ giúp của chúng ta; nhưng để chúng ta phát triển theo hình mẫu như Đấng Cơ-đốc, chúng ta phải chia sẻ công việc của Ngài. Hòa chung niềm vui của Ngài, vui mừng khi thấy những linh hồn được cứu chuộc bởi sự hy sinh của Ngài, chúng ta phải cùng đồng hành với Ngài để cứu chuộc họ” (Ellen G. White, Nguyện Ước Thời đại, trang 142).

“Những ai muốn trở thành người đắc thắng phải biểu lộ chính họ; và điều duy nhất để hoàn thành công việc vĩ đại này, là nên quan tâm sâu sắc đến sự cứu rỗi của người khác” (Ellen G. White, Nguyên tắc cơ bản của Giáo dục Cơ-đốc giáo, trang 207).

Chúng ta lớn lên trong Chúa khi chúng ta chia sẻ với tha nhân phước hạnh mà Đức Chúa Giê-su đã làm trong cuộc sống của chúng ta. Xem xét tất cả những điều chúng ta đã được ban cho trong Đấng Cơ-đốc, chỉ có sự ích kỷ mới có thể ngăn chúng ta chia sẻ với người khác những gì chúng ta đã được ban cho. Trong khi đó, nếu chúng ta không chia sẻ đức tin, đời sống tâm linh của chúng ta sẽ trở nên trì trệ như Biển Chết.

Kinh nghiệm của riêng bạn khi làm chứng cho tha nhân là gì? Bạn có cầu nguyện với tha nhân và theo đuổi nhu cầu của họ hay không? Những kinh nghiệm này đã tác động đến đức tin của bạn và sự đồng hành với Chúa như thế nào?

Thứ Tư Trung Thành Với Mạng Lệnh Của Đấng Cơ-đốc

Lòng trung thành với Đấng Cơ-đốc luôn đòi hỏi một cam kết để làm theo ý muốn của Ngài. Nó đòi hỏi phải tuân theo mệnh lệnh của Ngài. Nó là tấm lòng cùng hòa nhịp với tình yêu của Ngài để cứu chuộc những linh hồn đã mất. Đó là điều tiên quyết cho những việc mà Ngài ưu tiên.

Đọc 1 Ti-mô-thê 2:3,4 và 2 Phi-e-rơ 3:9. Những đoạn này cho chúng ta biết gì về tấm lòng của Chúa? Ưu tiên của Ngài là gì?

Đức Chúa Trời tha thiết cứu vớt con người. “Ngài muốn cho mọi người được cứu rỗi và hiểu biết lẽ thật” (1 Ti-mô-thê 2:4). “Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn.” (2 Phi-e-rơ 3:9). Nhận xét về những câu này, sách Bình Luận Kinh Thánh chỉ ra rằng từ Hy Lạp được sử dụng cho từ “sẵn lòng” là “boulomai”, thể hiện ý định của tâm trí, như ‘muốn’ hoặc ‘mong muốn’. Từ “nhưng” trong tiếng Hy Lạp là “alla”. Nó được sử dụng ở đây để nhấn mạnh sự tương phản giữa việc giải thích sai về tính hạnh của Chúa, cụ thể là, Ngài có thể vui lòng cho một số người bị chết mất, nhưng sự thật là Ngài mong muốn tất cả sẽ được cứu’, (Chú Giải Kinh Thánh Cơ-đốc, tập 7, trang 615). Đức Chúa Giê-su hướng dẫn cho mỗi người chúng ta tham gia vào sứ mệnh của Ngài với tư cách là nhân chứng của tình yêu, ân điển và lẽ thật của Ngài là mong muốn của Ngài cho toàn thể nhân loại được cứu chuộc.

Đọc Công vụ 13:47 và so sánh với Ê-sai 49:6. Đoạn Kinh Thánh này ban đầu áp dụng cho những ai? Sứ đồ Phao-lô sử dụng nó như thế nào?

Có những lúc một lời tiên tri trong Cựu Ước có nhiều hơn một sự áp dụng. Tại đây, sứ đồ Phao-lô lấy một lời tiên tri trước tiên nói đến Y-sơ-ra-ên và tiên tri về Đấng Mê-si (xem Ê-sai 41:8, Ê-sai 49:6 và Lu-ca 2:32) và áp dụng nó cho Hội Thánh Tân Ước. Để Hội Thánh bị xao lãng hay đánh giá thấp mệnh lệnh của Đức Chúa Giê-su là thất bại trong mục đích tồn tại của Hội Thánh và bỏ lỡ lời kêu gọi tiên tri của Hội Thánh đối với thế giới.

Có những mối nguy hiểm nào đối với Hội Thánh, thậm chí là một Hội Thánh địa phương, nếu nó trở nên quá tập trung vào bên trong đến nỗi nó quên mất mục đích ban đầu của nó?

Thứ Năm Được Thúc Đẩy Bởi Tình Yêu

Tuần này chúng ta đã tập trung trả lời câu hỏi, Tại sao phải làm chứng? Chúng ta đã khám phá ra rằng khi chúng ta chia sẻ đức tin của mình, chúng ta có niềm vui được hợp tác với Chúa trong sứ mệnh của Ngài với thế gian. Chúng ta là chứng nhân về tình yêu của Ngài để cung cấp cho mọi người những cơ hội lớn hơn để được cứu rỗi, vì họ có thể hiểu rõ hơn ân điển và lẽ thật của Ngài.

Đồng thời, việc làm chứng cũng là một trong những biện pháp của Đức Chúa Trời giúp chúng ta tăng trưởng tâm linh. Một sự thất bại trong việc chia sẻ những gì Đức Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta và để truyền giáo cho những người khác sẽ kìm hãm đời sống tâm linh chân chính.

Làm chứng giúp chúng ta chạm đến tấm lòng của Đấng khao khát được cứu rỗi toàn nhân loại. Đó là tinh thần hưởng ứng của lòng vâng phục mạng lệnh của Ngài. Trong bài học hôm nay, chúng ta sẽ nghiên cứu động lực lớn nhất của tất cả để làm chứng.

Đọc 2 Cô-rinh-tô 5:14,15,18-20. Điều gì thúc giục Phao-lô trải qua những thử thách, ưu phiền, khó khăn và gian khổ vì lợi ích của phúc âm? Làm thế nào để động cơ này có thể thúc giục chúng ta trong việc phục vụ Đức Chúa Giê-su?

Sứ đồ Phao-lô được thúc giục bởi tình yêu. Có những điều mà bạn cũng sẽ làm vì tình yêu thương chứ không vì một lý do nào khác. Khi sứ đồ tuyên bố tình yêu của Đấng Cơ-đốc ràng buộc chúng ta, ông đã nói một sự thật đời đời. Từ ngữ ràng buộc có nghĩa là, thúc giục, thúc đẩy, kiểm soát hoặc kích thích cao độ. Tình yêu của Đấng Cơ-đốc đã kiểm soát hành động của Phao-lô và thúc giục ông làm chứng. Với ý chí không nản lòng và sự toàn tâm toàn ý, ông đã chia sẻ kế hoạch cứu rỗi trên khắp khu vực Địa Trung Hải.

“Tình yêu thương phải sống động trong lòng. Một Cơ-đốc nhân tận tụy bày tỏ duyên cớ mình bằng tình yêu sâu sắc dành cho Đức Chúa Giê-su. Từ tận gốc rễ tình cảm của mình đối với Đấng Cơ-đốc nảy sinh một mối quan tâm vô vị kỷ đối với anh em của mình” (Ellen G. White, Gia đình Cơ-đốc, trang 425).

Khi chúng ta thực sự nhận biết sự hy sinh to lớn mà Đấng Cơ-đốc đã dành cho chúng ta, chúng ta tràn ngập tình yêu thương của Ngài và được thúc giục phải chia sẻ với người khác những gì Ngài đã làm cho chúng ta.

Đấng tạo dựng muôn loài vạn vật (các thiên hà, các tinh tú, muôn vàn thiên binh, toàn bộ vũ trụ, các thế giới khác) là Đấng đã chết trên thập tự giá vì chúng ta. Làm thế nào mà lẽ thật lạ lùng này không thể tạo ra trong chúng ta một tình yêu dành cho Chúa và mong muốn chia sẻ tình yêu đó với mọi người?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Hội Thánh thời Tân Ước đối mặt với nguy cơ không hiểu được mục đích cho sự tồn tại của nó. Ellen G. White mô tả mối nguy hiểm này: Từ cuộc đàn áp xảy ra đối với Hội Thánh ở Giê-ru-sa-lem đã dẫn đến sự thúc đẩy lớn cho công việc của phúc âm. Sau khi tập trung vào sự phục vụ ở nơi đó, mối nguy hại lại xảy ra khi các môn đồ nán lại đó quá lâu, không quan tâm đến sứ mạng truyền bá sự cứu chuộc đến toàn thế giới. Quên đi rằng sức mạnh để chống lại cái ác tốt nhất có được là nhờ sự phục vụ tích cực, họ bắt đầu nghĩ rằng không có việc gì quan trọng bằng việc bảo vệ Hội Thánh ở Giê-ru-sa-lem khỏi sự tấn công của kẻ thù. Thay vì giáo dục những tín đồ mới mang phúc âm cho những người chưa nghe, họ lâm vào nguy cơ cảm thấy hài lòng với những gì đã đạt được và quên đi sứ mạng của mình (Ellen.G.White, Công vụ các sứ đồ, trang 105).

Câu hỏi thảo luận:

1. Hãy lưu ý trích dẫn của Ellen G. White ở trên, đặc biệt là dòng cuối cùng. Tại sao ngày nay chúng ta phải cẩn thận với mối nguy hiểm tiềm tàng đó? Trước những thách thức truyền giáo trước chúng ta, tại sao một thái độ như vậy lại quá khủng khiếp, thậm chí là bi thảm, sai lầm?

2. Tại sao bạn nghĩ rằng mỗi sách Phúc Âm kết thúc bằng một mệnh lệnh tương tự nhau? Đọc Ma-thi-ơ 28:18-20, Mác 16:15, 16, Lu-ca 24:46-49 và Giăng 20:21. Điều này có ý nghĩa gì với những tín đồ ở thời kỳ thứ nhất, và với chúng ta ngày nay?

3. Làm chứng ​​và phục vụ có thể trở thành một sự thay thế cho đời sống tâm linh chân chính không? Nếu không thì như thế nào? Và làm thế nào chúng ta có thể cẩn thận với cái bẫy đó?

4. Trong lớp, hãy nói về câu trả lời cho câu hỏi vào cuối bài thảo luận của Thứ ba, liên quan đến việc làm chứng ​​và phục vụ ảnh hưởng đến sự phát triển tâm linh của chính bạn. Một số điều bạn đã học có thể giúp đỡ người khác là gì? Những sai lầm nào bạn đã làm mà bạn có thể giúp người khác tránh?

5. Sống với lẽ thật rằng Chúa yêu thương từng người chúng ta. Bạn hiểu ý nghĩa của điều này như thế nào? Làm thế nào để điều này, là lẽ thật quan trọng nhất trong tất cả vũ trụ, tác động đến cách bạn sống?