Bài Học 5 · 25 Tháng 4 – 1 Tháng 5

Kinh Thánh là duy nhất

Kinh Thánh Nghiên Cứu: 1 Cô-rinh-tô 4:1-6; Tít 1:9; 2 Ti-mô-thê 1:13; Mác 12:10,26; Luca 24:27,44,45; Ê-sai 8

"Vì lời của Đức Chúa Trời là lời sống và linh nghiệm, sắc hơn gươm hai lưỡi, thấu vào đến đỗi chia hồn, linh, cốt, tủy, xem xét tư tưởng và ý định trong lòng" — Hê-bơ-rơ 4:12
Sa-bát Kinh Thánh Là Duy Nhất

Câu gốc

“Vì lời của Đức Chúa Trời là lời sống và linh nghiệm, sắc hơn gươm hai lưỡi, thấu vào đến đỗi chia hồn, linh, cốt, tủy, xem xét tư tưởng và ý định trong lòng” (Hê-bơ-rơ 4:12).

Kinh Thánh nghiên cứu

1 Cô-rinh-tô 4:1-6; Tít 1:9; 2 Ti-mô-thê 1:13; Mác 12:10,26; Luca 24:27,44,45; Ê-sai 8.

Người cải chánh giáo khẳng định “Kinh Thánh là duy nhất” (sola Scriptura) nâng Kinh Thánh lên là tiêu chuẩn và là nguồn quyết định duy nhất cho thần học. Trái ngược với thần học Công giáo La Mã, trong đó nhấn mạnh Kinh Thánh và truyền thống, người cải chánh giáo đã nhấn mạnh từ khóa “duy nhất”; đó là, duy nhất Kinh Thánh là thẩm quyền cuối cùng khi đức tin và giáo lý đang có vấn đề.

Chính Kinh Thánh có sức ảnh hưởng và thẩm quyền quyết định cho cuộc Cải cách của Tín đồ, và cuộc nổi dậy chống lại Công giáo La Mã và những sai lầm đã được dạy trong nhiều thế kỷ. Chống lại một cách giải thích ngụ ngôn của Kinh Thánh, trong đó nhiều ý nghĩa khác nhau của một câu Kinh Thánh, các nhà cải chánh giáo nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giải thích theo ngữ pháp-lịch sử của Kinh Thánh, trong đó coi trọng ngữ pháp và nghĩa đen của văn bản Kinh Thánh.

Tuần này chúng ta sẽ xem xét chi tiết sola Scriptura. Chúng ta sẽ biết rằng sola Scriptura bao hàm một số nguyên tắc cơ bản của việc giải thích Kinh Thánh không thể thiếu đối với một sự hiểu biết đúng đắn về Lời Chúa. Là người theo Cải chánh giáo, chúng ta phải duy trì Kinh Thánh là thẩm quyền giáo lý tối thượng.

Thứ Nhất Kinh Thánh Là Chuẩn Mực Phán Quyết

Ngay từ đầu, những người Cơ-đốc Phục Lâm đã tự coi mình là người của Sách, tức là các Cơ-đốc nhân tin Kinh Thánh. Để khẳng định nguyên tắc kinh điển của sola Scriptura (chỉ bằng Kinh Thánh), chúng ta thừa nhận Kinh Thánh là thẩm quyền duy nhất. Kinh Thánh là chuẩn mực duy nhất cho thần học của chúng ta và là thẩm quyền tối thượng cho sự sống và giáo lý. Các nguồn khác, chẳng hạn như kinh nghiệm tôn giáo, lý trí của con người, hoặc truyền thống, đều phụ thuộc vào Kinh Thánh. Trên thực tế, nguyên tắc sola Scriptura nhằm bảo vệ quyền năng của Kinh Thánh khỏi sự phụ thuộc vào Hội Thánh và sự giải thích của Kinh Thánh, và Kinh Thánh loại trừ khả năng tiêu chuẩn giải thích phải đến từ bên ngoài.

Đọc 1 Cô-rinh-tô 4:1-6, đặc biệt là câu 6, trong đó Phao-lô nói rằng chúng ta không nên “vượt qua lời đã chép”. Tại sao điểm này quan trọng đối với đức tin của chúng ta?

Không vượt quá những gì được viết không loại trừ những hiểu biết từ các lĩnh vực nghiên cứu khác, chẳng hạn như khảo cổ học hoặc lịch sử. Các lĩnh vực khác có thể làm sáng tỏ một số khía cạnh trong Kinh Thánh và nền tảng của các trích đoạn Kinh Thánh, và do đó có thể giúp chúng ta hiểu Kinh Thánh tốt hơn. Kinh Thánh cũng không loại trừ sự giúp đỡ của các nguồn tư liệu khác trong nhiệm vụ giải thích, chẳng hạn như từ vựng, từ điển, Kinh Thánh tiết dẫn, và các cuốn sách và bài tường thuật khác. Tuy nhiên, trong cách giải thích đúng đắn của Kinh Thánh, nguyên văn của Kinh Thánh được ưu tiên hơn tất cả các khía cạnh, khoa học và trợ giúp thứ cấp khác. Các quan điểm khác phải được đánh giá cẩn thận từ nền tảng của Kinh Thánh nói chung.

Điều chúng ta khẳng định một cách tích cực khi chúng ta thực hành nguyên tắc sola Scriptura là nếu một cuộc xung đột nảy sinh trong việc giải thích đức tin của chúng ta, thì Kinh Thánh một mình mang thẩm quyền vượt qua và phán xét bất kỳ nguồn nào khác hoặc truyền thống giáo hội. Chúng ta không nên vượt quá hoặc chống lại những gì được viết trong Kinh Thánh. Cơ-đốc giáo đích thực và thuyết phục, rao giảng Phúc Âm dựa trên một cam kết vững chắc đối với thẩm quyền của Kinh Thánh.

“Duy nhất Kinh Thánh là chúa tể thực sự và là bậc thầy của tất cả các tác phẩm và giáo lý trên trái đất” (Martin Luther, Những Tác Phẩm của Luther, quyển 32: Sự Nghiệp của nhà Cải Chánh Giáo II, ed. Jaroslav Jan Pelikan, Hilton C. Oswald, và Helmut T. Lehmann, vol. 32 [Philadelphia: Fortress Press, 1999, tr. 11, 12).

Đọc Công vụ các sứ đồ 17:10-11. Làm thế nào để những câu Kinh Thánh này nêu lên những gì chúng ta nói về vấn đề nguyên thủy của Kinh Thánh?

Thứ Hai Sự Hiệp Nhất Của Kinh Thánh

Chính Kinh Thánh tuyên bố rằng tất cả Kinh Thánh là sự hà hơi thở của Chúa (2 Ti-mô-thê 3:16) và rằng “ chẳng có lời tiên tri nào trong Kinh Thánh lấy ý riêng giải nghĩa được. Vì chẳng hề có lời tiên tri nào là bởi ý một người nào mà ra, nhưng ấy là bởi Đức Thánh Linh cảm động mà người ta đã nói bởi Đức Chúa Trời”. (2 Phi-e-rơ 1:20, 21). Với Đức Chúa Trời là tác giả cuối cùng của Kinh Thánh, chúng ta có thể có được sự hiệp nhất và hòa hợp cơ bản giữa các phần khác nhau của Kinh Thánh liên quan đến các vấn đề chính mà Kinh Thánh dạy.

Đọc Tít 1:9 và 2 Ti-mô-thê 1:13. Tại sao sự hiệp nhất của Kinh Thánh lại quan trọng đối với niềm tin của chúng ta?

Chỉ trên cơ sở sự hiệp nhất bên trong của Kinh Thánh, một sự hiệp nhất bắt nguồn từ sự soi dẫn thiêng liêng của Kinh Thánh, Kinh Thánh mới có thể thực hiện chức năng như một sự diễn giải riêng của nó. Nếu Kinh Thánh không có sự hiệp nhất bao trùm trong giáo lý của Kinh Thánh, chúng ta không thể đưa ra một sự hài hòa trong giáo lý về bất kỳ vấn đề nào. Nếu không có sự hiệp nhất của Kinh Thánh, Hội Thánh sẽ không có cách nào để phân biệt sự thật với lỗi lầm và bác bỏ dị giáo. Kinh Thánh sẽ không có cơ sở để áp dụng các biện pháp kỷ luật hoặc sửa chữa những sai lệch so với lẽ thật của Chúa. Kinh Thánh sẽ mất sức mạnh thuyết phục và giải phóng của Kinh Thánh.

Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su và các trước giả viết Kinh Thánh cho rằng sự hiệp nhất của Kinh Thánh, dựa trên nguồn gốc thiêng liêng của Kinh Thánh. Chúng ta có thể thấy điều này trong thực tiễn phổ biến của họ khi trích dẫn một số sách trong Cựu Ước có ảnh hưởng tương ứng và hài hòa (Rô-ma 3:10-18; ở đây Phao-lô sử dụng trích dẫn Kinh Thánh từ Truyền đạo 7:20, Thi Thiên 14:2,3;5:9;10:7 và Ê-sai 59:7,8).

Các trước giả Kinh Thánh coi Kinh Thánh là một tổng thể không thể tách rời, mạch lạc, trong đó các chủ đề chính được phát triển hơn nữa. Không có mâu thuẫn nào giữa Cựu Ước và Tân Ước. Tân Ước không chứa đựng một Phúc Âm mới hay một tôn giáo mới. Cựu Ước được mở ra trong Tân Ước, và Tân Ước được xây dựng dựa trên Cựu Ước. Như vậy, hai Giao ước có mối quan hệ hỗ tương, làm chúng sáng tỏ lẫn nhau.

Sự hiệp nhất của Kinh Thánh cũng ngụ ý rằng toàn bộ Kinh Thánh (scriptura sola) nên được xem xét khi chúng ta nghiên cứu một chủ đề Kinh Thánh, thay vì chỉ xây dựng sự dạy dỗ của chúng ta trên các câu riêng lẻ.

Chúng ta nên làm gì khi bắt gặp những câu hoặc ý tưởng có vẻ mâu thuẫn với nhau trong Kinh Thánh? Làm thế nào để chúng ta giải quyết chúng?

Thứ Ba Sự Rõ Ràng Của Kinh Thánh

Bất kỳ sự hấp dẫn nào đối với Kinh Thánh chỉ có ý nghĩa rất nhỏ nếu câu của Kinh Thánh không rõ ràng về ý nghĩa của nó.

Đọc Ma-thi-ơ 21:42; 12:3,5; 19:4; 22:31; 24:15; Mác 12:10,26; 13:14; và Lu-ca 6:3. Đức Chúa Giê-su lặp đi lặp lại việc giới thiệu Kinh Thánh ngụ ý gì về sự rõ ràng của sứ điệp Kinh Thánh?

Lời chứng Kinh Thánh không khó hiểu: Kinh Thánh đủ rõ ràng trong những gì Kinh Thánh dạy. Kinh Thánh rõ ràng đến mức có thể hiểu được bởi trẻ em và người lớn, đặc biệt là trong những giáo lý cơ bản nhất của Kinh Thánh. Tuy nhiên, có cơ hội vô tận để kiến thức và sự hiểu biết của chúng ta phát triển sâu hơn. Chúng ta không cần bất kỳ giáo hội nào cung cấp ý nghĩa Kinh Thánh cho chúng ta. Thay vào đó, những giáo lý cơ bản của Kinh Thánh có thể được hiểu bởi tất cả các tín đồ. Kinh Thánh thừa nhận chức tế lễ của tất cả các tín nhân thay vì giới hạn sự giải thích của Kinh Thánh đặc quyền đối với một số ít người được chọn, như chức tế lễ. Do đó, trong Kinh Thánh chúng ta được khuyến khích để nghiên cứu Kinh Thánh cho chính mình vì tất cả chúng ta có thể hiểu được thông điệp của Chúa.

Người ta đã chỉ ra một cách khéo léo rằng “ví dụ nhất quán của các tác giả Kinh Thánh cho thấy rằng Kinh Thánh phải được hiểu theo nghĩa đen, nghĩa đen của chúng, trừ khi có ý định rõ ràng và minh bạch… Không lướt bỏ mơ hồ ‘bề ngoài’ của nghĩa đen để đi đến ‘cốt lõi’ mang ý nghĩa huyền bí, ẩn giấu, mà chỉ người khởi xướng mới có thể khám phá ra (Sổ tay của Thần học Cơ-đốc Phục Lâm [Hagerstown, MD: Đánh giá và Hiệp hội xuất bản Herald, 2000], trang 65). Thay vào đó, sự minh bạch rõ ràng của Kinh Thánh liên quan đến ngôn ngữ, ý nghĩa và những lời của Kinh Thánh bởi vì có một sự thật xác định được các trước giả Kinh Thánh chú ý hơn là chủ quan, không kiểm soát, sự đa nghĩa của văn bản Kinh Thánh.

Không có gì trong số này có nghĩa là chúng ta sẽ không, đôi khi, bắt gặp những câu và ý tưởng mà chúng ta không hiểu hoặc nắm bắt được. Rốt cuộc, đây là Lời của Thiên Chúa, và chúng ta là những con người sa ngã. Tuy nhiên, Lời Thánh đủ rõ ràng về những điều mà chúng ta thực sự cần biết và hiểu, đặc biệt là liên quan đến câu hỏi về sự cứu rỗi.

Hãy nghĩ về những khi bạn không hiểu một số phần trong Kinh Thánh nhưng chỉ có thể để sau này sẽ rõ nghĩa. Bạn đã học được gì từ kinh nghiệm đó để có thể giúp những người khác đang trăn trở với điều gì đó tương tự?

Thứ Tư Kinh Thánh Diễn Giải Kinh Thánh

Chỉ vì Kinh Thánh có một sự thống nhất cơ bản nên nó mới có chức năng hoạt động như một sự diễn giải riêng. Nếu không có sự thống nhất như vậy, Kinh Thánh không thể là ánh sáng bộc lộ ý nghĩa riêng của nó, vì trong đó một phần của Kinh Thánh diễn giải các phần khác và do đó nó trở thành chìa khóa để hiểu các đoạn liên quan.

Đọc Lu-ca 24:27,44,45. Đức Chúa Giê-su đã dùng Kinh Thánh như thế nào để giải thích Ngài là ai? Những điều này đã dạy gì cho chúng ta về cách sử dụng Kinh Thánh?

Sự tinh tế của việc dùng Kinh Thánh để diễn giải ý nghĩa của nó, chính là làm sáng tỏ thêm ý nghĩa. Vì khi làm vậy, chúng ta không thể kết hợp tùy ý các đoạn khác nhau để chứng minh ý kiến của mình. Thay vào đó, chúng ta cần cẩn thận xem xét bối cảnh của từng đoạn. Bên cạnh bối cảnh trước mắt và kết quả sau cùng, chúng ta nên xem xét toàn cục của sách đó để tìm thấy được lời giải thích. Hơn nữa, như lời của Phao-lô trong Kinh Thánh, mọi thứ được viết trong quá khứ đều được dùng để dạy bảo chúng ta (Rô-ma 15:4). Vì thế, khi nghiên cứu về một chủ đề nhất định, chúng ta nên nghiên cứu tất cả những gì Kinh Thánh nói về chủ đề ấy.

Như lời của bà Ellen G. White trong sách Giáo dục trang 190: “Kinh Thánh tự làm sáng tỏ chính bản thân nó. Kinh Thánh được so sánh với Kinh Thánh. Học viên nên học cách xem toàn bộ và xem mối liên quan giữa các phân đoạn. Người nghiên cứu cần có được một kiến thức về chủ đề trọng tâm của nó, về mục đích ban đầu của Đức Chúa Trời, cho thế gian, về sự gia tăng của cuộc chiến thiện ác, và về công việc cứu chuộc”.

Khi chúng ta muốn so sánh Kinh Thánh với Kinh Thánh, điều quan trọng là phải nghiên cứu Kinh Thánh kỹ lưỡng. Nếu có thể, chúng ta nên sử dụng ngôn ngữ gốc của nó, hoặc ít nhất là với một bản dịch Kinh Thánh thích hợp và bám sát với ý nghĩa chứa đựng trong tiếng Do Thái gốc và tiếng Hy Lạp. Mặc dù kiến thức về ngôn ngữ gốc là không quá cần thiết để có một sự hiểu biết tốt về Kinh Thánh, nhưng nó chắc chắn sẽ giúp ích khi có thể. Nếu không thì sự trung tín và cầu nguyện trong việc học Kinh Thánh, cùng với thái độ khiêm nhường và phục tùng, chắc chắn vẫn sẽ sinh hoa kết trái.

Hãy nghĩ về giáo lý, chẳng hạn như tình trạng của người chết, nếu việc tập trung vào một vài phân đoạn (Kinh Thánh) được chọn mà không nhìn đến những phần khác có thể dẫn đến mắc phải lỗi nghiêm trọng. Điều này cho chúng ta biết tầm quan trọng của việc thu thập và việc chăm chỉ đọc tất cả những gì Kinh Thánh nói về một chủ đề để hiểu rõ nhất những gì Kinh Thánh dạy?

Thứ Năm Duy Nhất Kinh Thánh Và Ellen G White

Đọc Ê-sai 8:20. Tại sao điều quan trọng là luôn luôn đề cập đến “luật pháp và lời chứng” (trong Kinh Thánh) là tiêu chuẩn cho việc giảng dạy và giáo lý của chúng ta? Điều này có ý nghĩa gì đối với mục vụ của các vị tiên tri chưa trở thành một phần của Kinh Thánh?

Khi chúng ta nói về sola Scriptura (duy nhất Kinh Thánh), những người Cơ đốc phục lâm giữ ngày thứ bảy chắc chắn phải đối mặt với câu hỏi phải làm gì với Ellen G. White, người cũng được Chúa soi dẫn và phục vụ với tư cách là sứ giả của Chúa. Mối quan hệ của các tác phẩm của bà với Kinh Thánh là gì?

Ngay cả một bài đọc khó hiểu về các tác phẩm của Ellen White, cũng cho thấy rõ rằng đối với bà, Kinh Thánh là nền tảng và trung tâm trong tất cả tư tưởng và thần học của bà. Trên thực tế, bà đã nhiều lần khẳng định rằng Kinh Thánh có thẩm quyền cao nhất và là chuẩn mực tối thượng và tiêu chuẩn cho tất cả các giáo lý, đức tin và thực hành (xem Thiện Ác Đấu Tranh, trang 595). Hơn nữa, bà ấy rõ ràng ủng hộ và duy trì nguyên tắc Cải chánh vĩ đại của sola Scriptura (xem Thiện Ác Đấu Tranh, trang 9).

Theo quan điểm riêng của Ellen G. White, các tác phẩm của bà, khi được so sánh với Kinh Thánh, là một ánh sáng kém hơn để dẫn dắt người nam và người nữ đến với ánh sáng lớn hơn, Kinh Thánh (Tạp chí Review và Sabbath Herald, ngày 20 tháng 1 năm 1903). Các tác phẩm của bà không bao giờ là ngắt hoặc thay thế cho bất kỳ nghiên cứu Kinh Thánh nghiêm túc nào. Thực tế, bà bình luận: “Bạn không quen thuộc với Kinh Thánh. Nếu bạn đã thực hiện việc nghiên cứu lời Chúa của bạn, với mong muốn đạt được tiêu chuẩn Kinh Thánh và đạt được sự hoàn hảo của một Cơ-đốc nhân, bạn sẽ không cần đến các Lời Chứng. Đó là bởi vì bạn đã bỏ bê việc làm quen với cuốn sách được soi dẫn từ Đức Chúa Trời mà qua đó Ngài đã tìm cách tiếp cận bạn bằng những lời chứng trực tiếp, đơn giản (Ellen G. White, Lời chứng thực cho Giáo hội, tập 2, trang 605).

Như vậy, các bài viết của bà sẽ được trân quí. Chúng có chung nguồn cảm hứng như các trước giả Kinh Thánh đã có, nhưng chúng có một chức năng khác với Kinh Thánh. Các tác phẩm của bà không phải là một bổ sung cho Kinh Thánh mà là dưới quyền của Kinh Thánh. Bà không bao giờ có ý định dùng các tác phẩm của mình thay thế Kinh Thánh; thay vào đó, bà nâng Kinh Thánh là tiêu chuẩn duy nhất cho đức tin và thực hành.

Hãy suy nghĩ về một món quà đáng kinh ngạc mà chúng ta đã được ban cho thông qua chức vụ của Bà Ellen G. White. Làm thế nào chúng ta có thể học cách đánh giá cao hơn ánh sáng đáng kinh ngạc đến từ bà ấy trong khi cũng phát huy uy quyền tối cao của Kinh Thánh?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Trong chương về Giải thích Kinh Thánh trong Cẩm nang Thần học Cơ-đốc Phục Lâm, đọc các phần về Sự tương tự của Kinh Thánh, Kinh Thánh là thông giải của chính nó, Sự nhất quán của Kinh Thánh, và Sự rõ ràng của Kinh Thánh, Trang 64-66. Đọc chương 20, Dạy và học Kinh Thánh, trong cuốn sách Giáo dục, trang 185-192; Sự ưu việt của Lời Chúa trong Sứ điệp chọn lọc, quyển 3, trang 29.

“Người học Kinh Thánh nên được dạy để tiếp cận nó theo tinh thần của người học. Chúng ta phải tìm kiếm các trang của nó, không phải bằng chứng để thể hiện ý kiến của chúng ta, nhưng để biết những gì Đức Chúa Trời phán dạy. Một kiến thức thực sự về Kinh Thánh chỉ có thể có được thông qua sự trợ giúp của Thánh Linh người được ban cho lời. Và để có được kiến thức này, chúng ta phải sống theo nó. Tất cả những mệnh lệnh từ Lời của Đức Chúa Trời, chúng ta phải tuân theo… Kinh Thánh nghiên cứu đòi hỏi nỗ lực mẫn cán và suy nghĩ kiên trì nhất của chúng ta. Khi người khai thác đào kho báu vàng trên trái đất, một cách nghiêm túc, bền bỉ, chúng ta phải tìm kiếm kho báu của Lời của Đức Chúa Trời” (Ellen G. White, Giáo dục, trang 189).

“Khi bạn biến Kinh Thánh thành thức ăn, thịt và đồ uống của bạn, khi bạn biến nguyên tắc của nó thành các yếu tố trong tính cách của bạn, bạn sẽ biết cách nhận lời khuyên từ Chúa. Hôm nay, tôi đề cao những lời quý giá trước bạn. Đừng lặp lại những gì tôi đã nói và nói rằng: “Bà White đã nói điều này’ và ‘Bà White nói điều đó.’ Nhưng hãy tìm hiểu những gì Chúa của Y-sơ-ra-ên nói, và sau đó làm những gì Ngài ra lệnh.” (Ellen G. White, Sứ điệp chọn lọc, quyển 3, trang 33).

Câu hỏi thảo luận

1. Những niềm tin sai lầm nào mà con người tin theo bởi vì họ chỉ xem xét một vài câu chọn lọc hơn là tất cả những gì Kinh Thánh nói về một chủ đề?

2. Trong Ma-thi-ơ 11:11, Đức Chúa Giê-su nói về Giăng Báp-tít: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, trong những người bởi đàn bà sanh ra, không có ai được tôn trọng hơn Giăng Báp-tít, nhưng mà kẻ rất nhỏ hèn trong nước thiên đàng còn được tôn trọng hơn người”. Ở đây, Đức Chúa Giê-su chỉ vào một vị tiên tri, người không có bài viết nào được in trong Kinh Thánh nhưng những điều như vậy được nói về ông. Điều này sẽ cho chúng ta biết về lý do tại sao một nhà tiên tri thực sự không cần phải có một cuốn sách trong Kinh Thánh và vẫn có thể là một nhà tiên tri thực sự? Thông điệp nào chúng ta có thể ủng hộ những người Cơ-đốc Phục Lâm giữ ngày thứ Bảy từ sự thật này?

3. Là những người Cơ-đốc Phục Lâm, chúng ta không đơn độc trong việc tuyên bố Kinh Thánh là thẩm quyền cuối cùng của chúng ta. Các Hội Thánh khác cũng làm như vậy. Vậy thì, làm thế nào để chúng ta giải thích các học thuyết mâu thuẫn mà các Cơ-đốc nhân khác tuyên bố tìm thấy trong Kinh Thánh?