Bài Học 4 · 18 – 24 Tháng 4

Kinh Thánh nguồn có thẩm quyền thần học của chúng ta

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Mác 7:1–13; Rô-ma 2:4;1 Giăng 2:15–17; 2 Cô-rinh-tô 10:5,6; Giăng 5:46,47; 7:38

"Hãy theo luật pháp và lời chứng! Nếu dân chẳng nói như vậy, chắc sẽ chẳng có rạng đông cho nó" — Ê-sai 8:20
Sa-bát Kinh Thánh Nguồn Có Thẩm Quyền Thần Học Của Chúng Ta

Câu gốc

“Hãy theo luật pháp và lời chứng! Nếu dân chẳng nói như vậy, chắc sẽ chẳng có rạng đông cho nó” (Ê-sai 8:20).

Kinh Thánh nghiên cứu

Mác 7:1–13; Rô-ma 2:4;1 Giăng 2:15–17; 2 Cô-rinh-tô 10:5,6; Giăng 5:46,47; 7:38.

Không có Hội Thánh Cơ đốc nào không sử dụng Kinh Thánh để hỗ trợ niềm tin của mình. Tuy nhiên, vai trò và quyền phép của Kinh Thánh không giống nhau trong tất cả các Hội Thánh. Trong thực tế, vai trò của Kinh Thánh có thể khác nhau rất nhiều từ Hội Thánh này đến Hội Thánh khác. Đây là một chủ đề quan trọng nhưng phức tạp mà chúng ta sẽ khám phá bằng cách nghiên cứu năm nguồn ảnh hưởng khác nhau ảnh hưởng đến việc giải thích Kinh Thánh của chúng ta: truyền thống, kinh nghiệm, văn hóa, lý trí và chính Kinh Thánh.

Những nguồn này đóng một vai trò quan trọng trong thần học và trong Hội Thánh. Tất cả chúng ta là một phần của các truyền thống và văn hóa khác nhau tác động đến bản thân chúng ta. Tất cả chúng ta đều có kinh nghiệm định hình suy nghĩ và ảnh hưởng đến sự hiểu biết của chúng ta. Tất cả chúng ta đều có trí óc để suy nghĩ và đánh giá mọi thứ. Tất cả chúng ta đều đọc Kinh Thánh và sử dụng nó cho sự hiểu biết của chúng ta về Đức Chúa Trời và ý muốn của Ngài.

Những nguồn nào trong số này, hoặc sự kết hợp của chúng, có thẩm quyền quyết định trong cách chúng ta diễn giải Kinh Thánh, và chúng được sử dụng như thế nào trong mối quan hệ với nhau? Ưu tiên cho bất kỳ nguồn hoặc nguồn nào dẫn đến những ý nghĩa và kết quả rất khác nhau và cuối cùng sẽ quyết định hướng đi của toàn bộ nền thần học của chúng ta.

Thứ Nhất Truyền Thống

Bản thân truyền thống không xấu. Nó cung cấp cho các hành vi định kỳ trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta một thói quen và cấu trúc nhất định. Nó có thể giúp chúng ta kết nối với nguồn gốc của chúng ta. Do đó, không có gì ngạc nhiên khi truyền thống cũng đóng một phần quan trọng trong tôn giáo. Nhưng cũng có một số nguy hiểm liên quan đến truyền thống.

Mác 7:1–13 dạy chúng ta điều gì về cách Đức Chúa Giê-su phản ứng với một số truyền thống của con người trong thời của Ngài?

Truyền thống mà Đức Chúa Giê-su đối mặt đã được lưu truyền cẩn thận trong cộng đồng Do Thái từ thầy đến trò. Vào thời Đức Chúa Giê-su, nó đã chiếm một vị trí bên cạnh Kinh Thánh. Tuy nhiên, truyền thống có xu hướng phát triển trong thời gian dài, do đó tích lũy ngày càng nhiều chi tiết và khía cạnh không phải là một phần của kế hoạch và Lời Đức Chúa Trời. Những truyền thống này của con người, mặc dù chúng được khuyến khích bởi những người xưa (xem Mác 7:3,5), tức là, do các lãnh đạo tôn giáo cộng đồng Do Thái, thì không ngang bằng với các điều răn của Chúa (xem Mác 7:8,9). Chúng là truyền thống của loài người, và cuối cùng chúng đã dẫn đến lúc họ “bỏ mất lời Đức Chúa Trời” (Mác 7:13).

Đọc 1 Cô-rinh-tô 11:2 và 2 Tê-sa-lô-ni-ca 3:6. Làm thế nào để chúng ta phân biệt giữa Lời của Chúa và truyền khẩu của con người? Tại sao nó quan trọng đến nỗi buộc chúng ta phải có sự phân biệt này?

Lời hằng sống của Chúa khởi xướng trong chúng ta một thái độ tôn kính và trung thành đối với nó. Sự trung thành này tạo ra một truyền thống nhất định. Tuy nhiên, lòng trung thành của chúng ta luôn cần lòng chân thành với Chúa hằng sống, Đấng đã bày tỏ ý muốn của Ngài trong Lời được viết của Chúa. Do đó, Kinh Thánh giữ một vai trò duy nhất thay thế mọi truyền thống của con người. Kinh Thánh đứng cao hơn và trên tất cả mọi truyền thống, ngay cả những truyền thống tốt. Các truyền thống phát triển từ kinh nghiệm của chúng ta với Chúa và Lời của Ngài liên tục cần phải được kiểm tra đối với thước đo của Kinh Thánh.

Những việc chúng ta làm với tư cách là một Hội Thánh có thể được đặt dưới nhãn hiệu “truyền thống” là gì? Tại sao việc phân biệt chúng với một sự dạy dỗ của Kinh Thánh luôn luôn là quan trọng?

Thứ Hai Kinh Nghiệm

Đọc Rô-ma 2:4 và Tít 3:4,5. Làm thế nào để chúng ta trải nghiệm ơn phước, nhịn nhục, tha thứ, lòng nhơn từ và tình yêu thương của Chúa? Tại sao điều quan trọng là đức tin của chúng ta không chỉ là một kiến thức trừu tượng, trí tuệ, mà là thứ chúng ta thực sự trải nghiệm? Đồng thời, những kinh nghiệm của chúng ta có thể xung đột với Kinh Thánh và thậm chí đánh lừa chúng ta trong đức tin như thế nào?

Kinh nghiệm là một phần của sự tồn tại của con người chúng ta. Nó tác động đến cảm xúc và suy nghĩ của chúng ta một cách mạnh mẽ. Chúa đã tạo ra chúng ta theo cách mà mối quan hệ của chúng ta với sự sáng tạo của Ngài, và ngay cả với chính Chúa, được kết nối đáng kể và được định hình bởi kinh nghiệm của chúng ta.

Đó là mong muốn của Chúa, chúng ta trải nghiệm vẻ đẹp của các mối quan hệ, nghệ thuật và âm nhạc, và những điều kỳ diệu của sự sáng tạo, cũng như niềm vui về sự cứu rỗi của Ngài và sức mạnh của những lời hứa trong Lời của Đức Chúa Trời. Tôn giáo và đức tin của chúng ta không chỉ là những quyết định giáo lý và lý trí. Những gì chúng ta trải nghiệm định hình đáng kể quan điểm của chúng ta về Chúa và thậm chí sự hiểu biết của chúng ta về Lời của Ngài. Nhưng chúng ta cũng cần thấy rõ những hạn chế và sự thiếu chính xác trong những trải nghiệm của mình khi biết được ý định của Chúa.

Cảnh báo nào được tìm thấy trong 2 Cô-rinh-tô 11:1–3? Điều này sẽ cho chúng ta biết gì về giới hạn của việc tin tưởng vào kinh nghiệm của chúng ta?

Kinh nghiệm có thể rất lừa dối. Nói theo Kinh Thánh, kinh nghiệm cần phải có phạm vi thích hợp của nó. Nó cần được thấm nhuần và định hình bởi Kinh Thánh và được giải thích bởi Kinh Thánh. Đôi khi chúng ta muốn trải nghiệm một cái gì đó không hài hòa với lời và ý muốn của Chúa. Ở đây chúng ta cần học cách tin cậy Lời Chúa ngay cả trên kinh nghiệm và mong muốn của chúng ta. Chúng ta nên cảnh giác để đảm bảo rằng ngay cả kinh nghiệm của chúng ta luôn hòa hợp với Lời Chúa và không mâu thuẫn với lời dạy rõ ràng của Kinh Thánh.

Một đức tin trong đó tình yêu thương dành cho Chúa và tình yêu thương dành cho người khác (xem Mác 12:28,31) là những điều răn chính, rõ ràng, là một đức tin mà trong đó kinh nghiệm là quan trọng. Giống như vậy, tại sao điều quan trọng là chúng ta luôn kiểm tra kinh nghiệm của mình qua Lời Chúa?

Thứ Ba Văn Hóa

Tất cả chúng ta thuộc về và là một phần của một nền văn hóa hoặc nhiều nền văn hóa đặc trưng. Tất cả chúng ta đều bị ảnh hưởng và định hình bởi văn hóa. Không ai trong chúng ta thoát khỏi nó. Thật vậy, hãy nghĩ về bao nhiêu phần của Cựu Ước là câu chuyện về Y-sơ-ra-ên cổ xưa bị thay đổi bởi các nền văn hóa xung quanh nó. Điều gì làm cho chúng ta nghĩ rằng chúng ta ngày nay là khác, hoặc tốt hơn?

Lời Chúa cũng được ban cho trong một nền văn hóa đặc trưng, mặc dù nó không giới hạn trong nền văn hóa này. Mặc dù các yếu tố văn hóa không thể tránh khỏi ảnh hưởng đến sự hiểu biết của chúng ta về Kinh Thánh, nhưng chúng ta không nên đánh mất sự thật rằng Kinh Thánh cũng vượt qua các phạm trù văn hóa của dân tộc, đế chế và địa vị xã hội. Đây là một lý do tại sao Kinh Thánh vượt qua bất kỳ nền văn hóa nào của con người và thậm chí có khả năng biến đổi và sửa chữa các yếu tố tội lỗi mà chúng ta tìm thấy trong mọi nền văn hóa.

Đọc 1 Giăng 2:15–17. Nó có ý nghĩa gì khi Ngài tuyên bố rằng chúng ta không nên yêu những thứ của thế gian? Làm thế nào chúng ta có thể sống trong thế gian mà không có một tư duy thuộc về thế gian?

Văn hóa, giống như bất kỳ khía cạnh nào khác thuộc sự sáng tạo của Chúa, bị ảnh hưởng bởi tội lỗi. Do đó, nó cũng đứng dưới sự phán xét của Chúa. Vâng, một số khía cạnh của văn hóa có thể phù hợp rất tốt với đức tin của chúng ta, nhưng chúng ta phải luôn cẩn thận để phân biệt sự khác nhau giữa văn hóa và đức tin. Một cách lý tưởng, đức tin trong Kinh Thánh nên thách thức, nếu cần, nền văn hóa hiện có và tạo ra một nền văn hóa trái ngược là sự trung thành với Lời Chúa. Trừ khi chúng ta có một cái gì đó neo trong chúng ta đến từ bên trên chúng ta, chúng ta sẽ sớm nhường chỗ cho những thứ xung quanh chúng ta.

Ellen G. White cung cấp cái nhìn sâu sắc sau:

“Những người theo Đấng Cơ-đốc phải khác với thế gian về các nguyên tắc và lợi ích, nhưng họ không được cách ly mình khỏi thế gian. Đấng Cứu Rỗi hòa nhập liên tục với con người, không khuyến khích họ trong bất cứ điều gì không phù hợp với ý của Đức Chúa Trời, nhưng để nâng đỡ và thuyết phục họ.” (Ellen G. White, Tư vấn cho phụ huynh, giáo viên và học sinh về nền giáo dục của Cơ-đốc, trang 323).

Những khía cạnh nào trong văn hóa của bạn trái ngược hoàn toàn với đức tin Kinh Thánh? Quan trọng hơn, làm thế nào để chúng ta đứng vững trước những khía cạnh cố gắng làm thay đổi đức tin của chúng ta?

Thứ Tư Lý Trí

Xin đọc 2 Cô-rinh-tô 10:5,6; Châm-ngôn 1:7 và 9:10. Tại sao sự vâng phục Chúa trong suy nghĩ của chúng ta là điều quan trọng? Tại sao sự kính sợ Chúa là bắt đầu của sự khôn ngoan?

Đức Chúa Trời đã cho chúng ta khả năng suy nghĩ và lý luận. Mọi hoạt động của con người và mọi lý lẽ thần học đều thừa nhận khả năng suy nghĩ và đưa ra kết luận của chúng ta. Chúng ta không xác nhận một đức tin không hợp lý. Tuy nhiên, sau kỷ nguyên Khai sáng của thế kỷ 18, lý trí của con người đã đóng một vai trò mới và chi phối, đặc biệt là trong xã hội phương Tây, vượt xa khả năng suy nghĩ và đưa ra kết luận chính xác của chúng ta.

Trái ngược với ý kiến cho rằng tất cả kiến thức của chúng ta đều dựa trên kinh nghiệm cảm giác, một quan điểm khác xem lý trí của con người là nguồn kiến thức chính. Quan điểm này, được gọi là chủ nghĩa duy vật, là ý tưởng cho rằng sự thật không phải là cảm giác mà là trí tuệ và có nguồn gốc từ lý trí. Nói cách khác, một số sự thật nhất định tồn tại và chỉ riêng lý trí của chúng ta có thể trực tiếp nắm bắt chúng. Điều này làm cho lý trí của con người kiểm tra và đặt chuẩn mực cho sự thật. Lý trí đã trở thành thẩm quyền mới mà mọi thứ khác phải cúi đầu, bao gồm cả quyền hành của Hội Thánh và đáng kinh ngạc hơn, quyền phép của Kinh Thánh được xem là Lời của Đức Chúa Trời. Tất cả mọi thứ không rõ ràng đối với lý trí của con người đã bị loại bỏ và tính hợp pháp của nó bị nghi ngờ. Thái độ này ảnh hưởng đến phần lớn của Kinh Thánh. Tất cả các phép lạ và quyền năng của Chúa, như sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su, sự sanh của nữ đồng trinh hay sáu ngày tạo hóa, được đặt tên nhưng một số ít, không còn được coi là đúng và đáng tin cậy.

Sự thật là, chúng ta nên nhớ thực tế rằng ngay cả sức mạnh lý luận của chúng ta cũng bị ảnh hưởng bởi tội lỗi và cần phải được đặt dưới sự trị vì của Đức Chúa Giê-su. Con người bị tối tăm trong sự hiểu biết và xa cách sự sống của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 4:18). Chúng ta cần được Chúa soi sáng. Hơn nữa, thực tế rằng Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa của chúng ta chỉ ra rằng, nói theo Kinh Thánh, lý trí con người của chúng ta không được tạo ra như một thứ hoạt động độc lập hoặc tự trị của Chúa. Thay vào đó, sự kính sợ Chúa là khởi đầu của sự khôn ngoan (Châm ngôn 9:10, so sánh với Châm ngôn 1:7). Chỉ đến khi chúng ta chấp nhận sự mặc khải của Chúa, được thể hiện trong Lời được viết của Chúa, là tối cao trong cuộc sống của chúng ta và sẵn sàng làm theo những gì được viết trong Kinh Thánh, chúng ta mới có thể suy luận chính xác.

Nhiều thế kỷ trước, Tổng thống Mỹ Thomas Jefferson đã tạo ra phiên bản Tân Ước của riêng mình bằng cách cắt bỏ bất cứ thứ gì, theo quan điểm của ông, đã đi ngược lại suy nghĩ của ông. Đã bỏ qua gần như tất cả các phép lạ của Đức Chúa Giê-su, bao gồm cả sự phục sinh của Ngài. Riêng điều này đã dạy chúng ta những gì về giới hạn lý trí của con người để hiểu lẽ thật?

Thứ Năm Kinh Thánh

Đức Thánh Linh, là Đấng đã báo trước và truyền cảm hứng nội dung Kinh Thánh cho con người, sẽ không bao giờ dẫn chúng ta đi ngược lại với lời Chúa hay lạc lối khỏi Lời của Đức Chúa Trời. Đối với những người Cơ-đốc Phục Lâm, Kinh Thánh có thẩm quyền cao hơn truyền thống, kinh nghiệm, lý trí hoặc văn hóa của con người. Kinh Thánh là tiêu chuẩn để kiểm tra những điều khác.

Đọc Giăng 5:46,47 và Giăng 7:38. Đức Chúa Giê-su có phải là nguồn cuối cùng để hiểu các câu hỏi về phần thuộc linh? Làm thế nào để Kinh Thánh xác nhận rằng Đức Chúa Giê-su là Đấng Cứu Thế thật sự?

Một số người tuyên bố đã nhận được những điều báo trước đặc biệt và hướng dẫn từ Đức Thánh Linh, nhưng những điều này đi ngược lại sứ điệp rõ ràng của Kinh Thánh. Đối với họ, Đức Thánh Linh đã đạt được quyền năng cao hơn lời của Đức Chúa Trời. Bất cứ ai vô hiệu hóa Lời được viết và truyền cảm hứng của Chúa cũng như trốn tránh sứ điệp rõ ràng của nó, đang đi trên mặt đất nguy hiểm và không tuân theo sự dẫn dắt của Thánh Linh. Kinh Thánh là bảo vệ tinh thần duy nhất của chúng ta. Nó là một tiêu chuẩn đáng tin cậy cho tất cả các vấn đề về đức tin và sự rèn luyện.

“Thông qua Kinh Thánh, Đức Thánh Linh nói với tâm trí và ghi sâu lẽ thật vào tấm lòng. Do đó, Ngài phơi bày lỗi lầm và trục xuất nó khỏi linh hồn. Chính nhờ Thánh Linh của lẽ thật, hành động qua Lời của Đức Chúa Trời, mà Đức Chúa Giê-su đã chinh phục những người được chọn cho chính mình.” (Ellen G. White, Nguyện ước thời đại, trang 671).

Đừng bao giờ hiểu rằng Đức Thánh Linh thay thế Lời của Đức Chúa Trời. Thay vào đó, Ngài làm việc hài hòa và thông qua Kinh Thánh để giúp chúng ta đến gần với Đức Chúa Giê-su, do đó làm cho Kinh Thánh trở thành chuẩn mực duy nhất cho phần thuộc linh đích thực. Kinh Thánh cung cấp tín lý đúng đắn (xem 1 Ti-mô-thê 4:6), và vì lời Chúa là đáng tin cậy và xứng đáng được chấp nhận hoàn toàn. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là phán xét về Kinh Thánh. Lời của Đức Chúa Trời, đúng hơn, có quyền phép để phán xét chúng ta và suy nghĩ của chúng ta. Sau tất cả, đó là Lời được viết của chính Đức Chúa Trời.

Tại sao Kinh Thánh là một sự hướng dẫn an toàn hơn là ấn tượng chủ quan trong các câu hỏi thuộc linh? Hậu quả là gì khi chúng ta không chấp nhận Kinh Thánh là tiêu chuẩn mà chúng ta dùng kiểm tra tất cả sự dạy dỗ và thậm chí kinh nghiệm thuộc linh của chúng ta? Nếu sự báo trước riêng tư là lời cuối cùng trong các câu hỏi tâm linh, thì tại sao điều này sẽ dẫn đế sự hỗn loạn và sai lầm?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Ellen G. White (Kinh Thánh là một sự bảo vệ, trang 593 – 602, trong Thiện Ác Đấu Tranh).

Truyền thống, kinh nghiệm, văn hóa, lý trí và Kinh Thánh đều có mặt trong suy nghĩ của chúng ta về Lời Chúa. Câu hỏi quyết định là: Nguồn nào trong số những nguồn này có tiếng nói cuối cùng và quyền năng tối thượng trong thần học của chúng ta? Đó là một điều để khẳng định Kinh Thánh, nhưng đó là một điều khác hoàn toàn cho phép Kinh Thánh, thông qua chức vụ của Đức Thánh Linh, để tác động và thay đổi cuộc sống.

“Theo lời của Ngài, Đức Chúa Trời đã khẳng định với con người những kiến thức cần thiết cho sự cứu rỗi. Kinh Thánh phải được chấp nhận như một sự mặc khải có quyền phép, không thể sai lầm về ý muốn của Ngài. Chúng là tiêu chuẩn của tính cách, tiết lộ các giáo lý và các kiểm tra kinh nghiệm” (Ellen G. White, Thiện Ác đấu tranh, trang 9).

Câu hỏi thảo luận:

1. Tại sao dễ dàng phát huy chi tiết của một số truyền thống của con người hơn là sống theo đời sống thuộc linh trong luật pháp của Chúa: hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi và cũng yêu kẻ lân cận như mình (xem Ma-thi-ơ 22:37)?

2. Thảo luận câu trả lời của bạn cho câu hỏi cuối cùng của ngày thứ Nhất. Truyền thống nên đóng vai trò gì trong Hội Thánh của chúng ta? Nơi nào bạn thấy phước lành và thách thức trong các truyền thống tôn giáo?

3. Làm thế nào chúng ta có thể chắc chắn rằng truyền thống đó, cho dù nó có tốt đến đâu, cũng không thay thế Lời được viết của Chúa như là chuẩn mực và là thẩm quyền cuối cùng của chúng ta?

4. Giả sử ai đó tuyên bố đã có một giấc mơ, trong đó Chúa nói với anh ta hoặc cô ta rằng ngày thứ Nhất là ngày nghỉ ngơi và thờ phượng thực sự cho thời Tân Ước. Bạn sẽ trả lời người đó như thế nào, và một câu chuyện như thế này dạy chúng ta về kinh nghiệm phải luôn được Lời Chúa kiểm nghiệm như thế nào?

5. Chia sẻ với mọi người về văn hóa mà Hội Thánh bạn vẫn giữ cho đến ngày nay. Văn hóa đó ảnh hưởng đến đức tin của bạn như thế nào? Những ví dụ nào chúng ta có thể tìm thấy từ lịch sử mà trong đó văn hóa đã tác động rất lớn đến hành động của các thuộc viên Hội Thánh đi theo mà khi nhìn lại, chúng ta thấy là tiêu cực? Những bài học nào chúng ta có thể rút ra từ điều này cho bản thân mình ngày hôm nay, để chúng ta không phạm phải những sai lầm tương tự?