Bài Học 3 · 11 – 17 Tháng 4

Đức Chúa Giê-su và quan điểm của các sứ đồ về Kinh Thánh

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ma-thi-ơ 4:1-11; Ma-thi-ơ 22:37-40; Lu-ca 24:13-35, 44, 45; Lu-ca 4:25-27; Công-vụ các Sứ-đồ 4:24-26

"Đức Chúa Giê-su đáp: Có lời chép rằng: Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời." — Ma-thi-ơ 4:4
Sa-bát Đức Chúa Giê-su Và Quan Điểm Của Các Sứ Đồ Về Kinh Thánh

Câu gốc

“Đức Chúa Giê-su đáp: Có lời chép rằng: Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời.” (Ma-thi-ơ 4:4)

Kinh Thánh nghiên cứu

Ma-thi-ơ 4:1-11; Ma-thi-ơ 22:37-40; Lu-ca 24:13-35, 44, 45; Lu-ca 4:25-27; Công-vụ các Sứ-đồ 4:24-26.

Thật không may, trong thời hiện đại ngày nay, Kinh Thánh phần lớn được diễn giải lại qua lăng kính của triết học đều bàn đến cả sự soi dẫn và thẩm quyền của nó. Trên thực tế, Kinh Thánh được xem như chỉ là ý tưởng của con người sống trong một nền văn hóa tương đối nguyên sơ, họ là những người không thể hiểu được thế giới như chúng ta ngày nay. Đồng thời, yếu tố siêu nhiên đã bị hạ thấp hoặc thậm chí bị xóa bỏ và biến Kinh Thánh thành một tài liệu của con người, thay vì là quan điểm của Đức Chúa Trời về con người, nó đã trở thành quan điểm của con người về Đức Chúa Trời. Và kết quả là, đối với nhiều người, Kinh Thánh đã không còn liên quan nhiều trong thời đại tư duy Đác-uyn và triết học hiện đại.

Tuy nhiên, chúng ta hoàn toàn từ chối quan điểm ấy. Thay vào đó, trong Tân Ước, chúng ta có thể thấy cách truyền cảm hứng để xem toàn bộ Kinh Thánh bằng việc nghiên cứu cách Đức Chúa Giê-su và các sứ đồ hiểu Cựu Ước – Kinh Thánh duy nhất mà họ có vào thời điểm đó. Làm thế nào mà họ liên quan đến dân sự, địa điểm và các sự kiện được mô tả? Giả định của họ và phương pháp giải thích tiếp theo là gì? Hãy theo dõi họ và sự am hiểu của họ để thấy sự trái ngược với quan niệm sai lầm của những người không biết mệt mỏi với những giả định chỉ dẫn đến sự hoài nghi và ngờ vực về Lời Chúa.

Thứ Nhất Có Lời Chép Rằng

Phép báp têm của Đức Chúa Giê-su bởi Giăng Báp-tít đã đánh dấu sự khởi đầu của chức vụ Cứu Chúa, sau đó Đức Chúa Giê-su được Thánh Linh đưa vào đồng vắng xứ Giu-đê, nơi mà nhân tánh Ngài trong điều kiện yếu đuối nhất, nơi Sa-tan đã cám dỗ Chúa.

Đọc Ma-thi-ơ 4:1-11. Đức Chúa Giê-su đã bảo vệ bản thân Ngài như thế nào trước những cám dỗ của Sa-tan nơi đồng vắng? Chúng ta học được gì về Kinh Thánh từ điều này?

Khi bị cám dỗ bởi cái đói, Đức Chúa Giê-su đáp lại: “Có lời chép rằng: Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời” (Ma-thi-ơ 4:4). Đức Chúa Giê-su chỉ lại Lời hằng sống và nguồn thiêng liêng của nó. Theo cách này, Ngài khẳng định uy quyền của Kinh Thánh. Khi bị cám dỗ bằng việc Sa-tan sẽ cho Ngài các nước thế gian cùng sự vinh hiển của các nước ấy, Đức Chúa Giê-su đáp lại: “Có lời chép rằng: Ngươi phải thờ phượng Chúa là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ hầu việc một mình Ngài mà thôi” (Ma-thi-ơ 4:10, Lu-ca 4:8). Đấng Cơ-đốc nhắc chúng ta rằng sự thờ phượng thật sự là tập trung vào Đức Chúa Trời chứ không phải vào bất cứ ai, và sự vâng phục Lời Ngài là sự thờ phượng thật sự. Cuối cùng, với sự cám dỗ về sự nghi ngờ trong tình yêu thương và quyền năng của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Giê-su đáp lại: “Cũng có lời chép rằng: Ngươi đừng thử Chúa là Đức Chúa Trời ngươi” (Ma-thi-ơ 4:7, Lu-ca 4:12).

Trong cả ba cám dỗ, Đức Chúa Giê-su đáp lại bằng những từ ngữ “Có lời chép rằng”. Đó là, Đức Chúa Giê-su giữ đúng Lời của Đức Chúa Trời và sử dụng những lời đó để đối phó với các cám dỗ và lừa dối của Sa-tan. Đây sẽ là một bài học mạnh mẽ cho tất cả chúng ta: Kinh Thánh và chỉ một mình Kinh Thánh là tiêu chuẩn và nền tảng tuyệt đối đối với niềm tin của chúng ta.

Đúng vậy, Kinh Thánh và chỉ có Kinh Thánh là phương cách phòng thủ của Đức Chúa Giê-su, chống lại sự tấn công của kẻ thù. Trong cuộc chiến chống lại sự cám dỗ của Sa-tan, Ngài chỉ vâng phục Lời của Đức Chúa Trời.

Đó không phải là ý kiến, không phải là một tranh cãi rắc rối phức tạp, cũng không phải bằng lời nói thù hằn cá nhân; thay vào đó là những lời đơn giản nhưng sâu sắc của Kinh Thánh. Đối với Đức Chúa Giê-su, Kinh Thánh có thẩm quyền và quyền năng lớn nhất. Theo cách này, chức vụ của Ngài bắt đầu bằng một nền tảng nhất định và tiếp tục xây dựng dựa trên sự đáng tin cậy của Kinh Thánh.

Làm thế nào chúng ta có thể học cách tin cậy và vâng phục Lời của Đức Chúa Trời?

Thứ Hai Đức Chúa Giê-su Và Luật Pháp

Đọc Ma-thi-ơ 5:17-20, 22:29 và 23:2,3. Đức Chúa Giê-su đã phán gì trong những câu Kinh Thánh này?

Đức Chúa Giê-su đã dạy các môn đồ của Ngài vâng phục Lời Chúa và luật pháp. Không bao giờ có một gợi ý nào về việc Ngài nghi ngờ thẩm quyền hay sự liên quan của Kinh Thánh. Trái lại, Ngài liên tục gọi nó là nguồn gốc của uy quyền thiêng liêng. Và đối với những câu hỏi của người Sa-đu-sê, Ngài đáp rằng: “Các ngươi lầm, vì không hiểu Kinh Thánh, và cũng không hiểu quyền phép Đức Chúa Trời thể nào” (Ma-thi-ơ 22:29). Đức Chúa Giê-su đã dạy rằng một kiến thức trí tuệ đơn thuần về Kinh Thánh và sự dạy dỗ của nó là không đủ để biết sự thật và để biết Chúa, là Đấng chân thật.

Ma-thi-ơ 22:37-40 nói gì với chúng ta về quan điểm của Đức Chúa Giê-su đối với luật pháp của Môi-se?

Khi tuyên bố cùng thầy dạy luật, Đức Chúa Giê-su tóm tắt Mười Điều Răn, được trao cho Môi-se gần 1.500 năm trước. Cần phải nhận ra cách Đức Chúa Giê-su tập trung vào luật pháp trong Cựu Ước và nâng nó lên mức cao nhất. Nhiều Cơ đốc nhân đã kết luận không chính xác rằng ở đây một điều răn mới được đưa ra, và do đó bằng cách nào đó, luật pháp trong Cựu Ước được thay thế bằng Phúc Âm Tân Ước. Nhưng sự thật là những gì Đức Chúa Giê-su đang dạy dựa trên luật pháp Cựu Ước. Chúa đã tiết lộ điều quan trọng của luật pháp là “nằm ở hai điều răn đó” trong Mười điều răn (tóm tắt Mười điều răn, bốn điều răn đầu tiên tập trung vào mối quan hệ giữa Chúa với thế gian và thứ nhì là sáu điều răn sau tập trung vào mối quan hệ giữa con người với nhau) và “hết thảy luật pháp và lời tiên tri đều bởi hai điều răn đó mà ra” (Ma-thi-ơ 22:40). Theo cách này, Đức Chúa Giê-su cũng đề cao toàn bộ Cựu Ước khi Ngài phán: “luật pháp và lời tiên tri,” đây là cách nói ngắn gọn để nói đến luật pháp, các tiên tri và các sách, hoặc cả ba phần của Cựu Ước.

“Ngài đã chỉ ra rằng Kinh Thánh là một quyền lực không thể nghi ngờ, và chúng ta cũng nên làm như vậy. Kinh Thánh sẽ được trình bày như là lời của Đức Chúa Trời vô đối, là kết thúc của mọi tranh cãi và là nền tảng của tất cả các đức tin” (Ellen G. White, Châu ngọc lẽ thật, trang 39, 40).

Quyền phép nào (gia đình, triết học, văn hóa) có thể chống lại với sự vâng phục của bạn đối với Lời của Đức Chúa Trời?

Thứ Ba Đức Chúa Giê-su Và Toàn Bộ Kinh Thánh

Đọc Lu-ca 24:13-35,44,45. Đức Chúa Giê-su sử dụng Kinh Thánh để dạy các môn đồ sứ điệp Phúc Âm như thế nào?

Sau cái chết của Đức Chúa Giê-su, những người theo Ngài đã bối rối và nghi ngờ. Làm thế nào điều này có thể xảy đến? Nó có nghĩa gì? Trong đoạn này của sách Lu-ca, chúng ta thấy rằng Đức Chúa Giê-su xuất hiện với họ hai lần, lần đầu tiên đến với hai người đang trên đường đến Em-ma-út, và đến những người khác. Trong hai dịp riêng biệt, Đức Chúa Giê-su giải thích về những điều đã được ứng nghiệm từ các lời tiên tri trong Cựu Ước: “Ngài bắt đầu từ Môi-se rồi kế đến mọi Đấng tiên tri mà cắt nghĩa cho hai người đó những lời chỉ về Ngài trong cả Kinh Thánh” (Lu-ca 24:27).

Một lần nữa trong Lu-ca 24:44, 45, Ngài phán rằng: “mọi sự đã chép về ta trong luật pháp Môi-se, các sách tiên tri, cùng các Thi Thiên phải được ứng nghiệm.” Sau đó, Ngài “mở trí cho môn đồ được hiểu Kinh Thánh.”

Lưu ý đặc biệt sự liên quan trong Lu-ca 24:27 đến tất cả Kinh Thánh. Đây là phần được nhắc lại trong đoạn Kinh Thánh thứ hai như: “luật pháp Môi-se, các sách tiên tri, cùng các Thi Thiên” (Lu-ca 24:44). Điều này xác định rõ ràng rằng Đức Chúa Giê-su là Ngôi Lời và Ngôi Lời đã trở nên xác thịt (Giăng 1:1-3,14), Ngài dựa vào quyền phép của Kinh Thánh để giải thích những điều này đã được cảnh báo hàng trăm năm trước. Bằng cách đề cập đến toàn bộ Kinh Thánh, Đức Chúa Giê-su dạy các môn đồ bằng ví dụ. Khi họ đi ra để rao giảng sứ điệp Phúc Âm, họ cũng muốn khai thác tất cả Kinh Thánh để mang lại sự hiểu biết và sức mạnh cho những người mới tin trên khắp thế giới.

Cũng lưu ý rằng, trong Ma-thi-ơ 28:18-20, Đức Chúa Giê-su phán với các môn đồ của Ngài sau đó (và cho chúng ta ngày nay) rằng “hết cả quyền phép ở trên trời và dưới đất đã giao cho ta”. Nhưng quyền phép đó vẫn bắt nguồn từ Cha của Ngài là Đức Chúa Trời, do đó Ngài phán với các môn đồ: “hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp-têm cho họ”. Rồi đến điều quan trọng trong đoạn Kinh Thánh này là “dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi”. Đức Chúa Giê-su dạy và phán gì với các môn đồ? Tất cả bài học của Ngài đều dựa trên Kinh Thánh. Đó là dựa trên quyền phép tiên tri của Ngôi Lời mà Ngài đã đến và để hoàn thành các lời tiên tri trong Kinh Thánh mà Ngài vâng phục Đức Chúa Cha.

Nếu Đức Chúa Giê-su chấp nhận tất cả Kinh Thánh, vậy tại sao chúng ta cũng phải làm như vậy? Một lần nữa, làm thế nào chúng ta có thể học cách chấp nhận quyền phép của cả Kinh Thánh, ngay cả khi chúng ta nhận ra rằng không phải mọi thứ vẫn nhất thiết phải áp dụng cho chúng ta ngày nay?

Thứ Tư Đức Chúa Giê-su Và Nguồn Gốc Lịch Sử Của Kinh Thánh

Đức Chúa Giê-su đã dạy rằng, Kinh Thánh là Lời Chúa, theo nghĩa là những lời được phán dạy trong Kinh Thánh biểu thị cho lời của Đức Chúa Trời. Nguồn gốc của nó được tìm thấy nơi Đức Chúa Trời và, do đó, chứa đựng quyền phép tối cao cho mọi khía cạnh của cuộc sống. Chúa đã làm việc qua các thời kỳ lịch sử để bày tỏ ý muốn của Ngài cho muôn dân qua Kinh Thánh.

Chẳng hạn, trong Ma-thi-ơ 19:4,5, Đức Chúa Giê-su đề cập đến một câu nói được viết bởi Môi-se. Nhưng Đức Chúa Giê-su lấy và phán: “Đấng Tạo Hóa, hồi ban đầu, dựng nên một người nam, một người nữ và có phán rằng”, “vì cớ đó người nam sẽ lìa cha mẹ”. Thay vì nói, “Kinh Thánh chép rằng”, thì Đức Chúa Giê-su lại nói “Đấng Tạo Hóa … có phán rằng”, điều này bổ sung rằng người viết nên sách Sáng-thế Ký là Đấng Tạo Hóa. Trên thực tế, Chúa được coi là tác giả của những câu nói này, mặc dù nó được viết bởi Môi-se.

Đọc những câu Kinh Thánh dưới đây. Đức Chúa Giê-su hiểu nhân vật lịch sử và các sự kiện trong Kinh Thánh như thế nào?

Ma-thi-ơ 12:3,4

Mác 10:6-8

Lu-ca 4:25-27

Lu-ca 11:51

Ma-thi-ơ 24:38

Đức Chúa Giê-su luôn coi con người, địa điểm và sự kiện trong Cựu Ước là sự thật lịch sử. Ngài đề cập đến Sáng-thế ký 1 và 2, A-bên trong Sáng-thế ký 4, Đa-vít ăn bánh bày ra và Ê-li trong số các nhân vật lịch sử khác. Ngài liên tục nói về những đau khổ của những tiên tri thời xưa (Ma-thi-ơ 5:12, 13:57, 23:34-36, Mác 6:4). Trong một thông điệp cảnh báo, Đức Chúa Giê-su cũng mô tả những ngày của Nô-ê: “người ta ăn, uống, cưới, gả như thường cho đến ngày Nô-ê vào tàu, và người ta không ngờ chi hết cho đến khi nước lụt tới mà đùa đem đi hết thảy, khi Con người đến cũng vậy” (Ma-thi-ơ 24:38,39). Mọi dấu hiệu cho thấy Đức Chúa Giê-su đã đề cập đến hành động mạnh mẽ này là sự phán xét của Đức Chúa Trời như là một sự kiện lịch sử.

Bởi vì chính Đức Chúa Giê-su đề cập những người lịch sử này là có thật, điều này nói gì về sức mạnh của sự lừa dối của Sa-tan mà nhiều người ngày nay, thậm chí đã xưng danh là Cơ đốc nhân, thường phủ nhận sự tồn tại của họ? Tại sao phải để chính mình không bao giờ rơi vào cái bẫy đó?

Thứ Năm Các Sứ Đồ Và Kinh Thánh

Các trước giả Tân Ước tiếp cận Kinh Thánh giống như cách Đức Chúa Giê-su làm. Trong các vấn đề về giáo lý, đạo đức cùng các sự ứng nghiệm tiên tri, Cựu Ước đối với họ là quyền phép về Lời của Đức Chúa Trời. Chúng ta không tìm thấy bất cứ điều gì trong lời nói của những người này hoặc làm điều gì đó thách thức cả quyền phép hay tính xác thực của bất kỳ phần nào của Kinh Thánh.

Những câu Kinh Thánh dưới đây dạy chúng ta điều gì về việc các sứ đồ hiểu được quyền phép của Lời Đức Chúa Trời?

Công-vụ các Sứ-đồ 4:24-26

Công-vụ các Sứ-đồ 13:32-36

Rô-ma 9:17

Ga-la-ti 3:8

Lưu ý trong các đoạn này, Kinh Thánh có liên quan mật thiết đến tiếng nói của chính Chúa như thế nào. Trong Công-vụ các Sứ-đồ đoạn 4, ngay trước khi được đầy dẫy Đức Thánh Linh, các môn đồ ca ngợi Chúa vì sự giải thoát của Phi-e-rơ và Giăng. Trong lời khen ngợi, họ lớn tiếng, thừa nhận Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa và đã nói qua Đa-vít tôi tớ của Ngài. Đó là, từ lời Đa-vít là những lời của Chúa. Trong Công vụ 13:32, 36, Đa-vít được Phao-lô trích dẫn một lần nữa, nhưng những lời của ông là đại diện cho Chúa, vì câu 32 nói rằng: “lời hứa ban cho tổ phụ chúng ta.”

Trong Rô-ma 9:17, nơi mà người ta tin rằng Đức Chúa Trời là trung tâm, Phao-lô sử dụng từ Kinh Thánh, nói rằng: “trong Kinh Thánh có phán cùng Pha-ra-ôn”, cũng có thể nói là “Chúa nói với Pha-ra-ôn”. Trong Ga-la-ti 3:8 chủ đề “Kinh Thánh” được sử dụng thay cho Đức Chúa Trời, nó cho thấy cách mà Lời Chúa gắn chặt với chính Đức Chúa Trời.

Trên thực tế, các trước giả Tân Ước thống nhất dựa vào Cựu Ước là Lời của Chúa. Có hàng trăm trích dẫn trong Tân Ước từ Cựu Ước. Một học giả đã biên soạn một danh sách gồm 2.688 tài liệu tham khảo cụ thể, 400 từ sách Ê-sai, 370 từ sách Thi Thiên, 220 từ Xuất Ê-díp-tô Ký và nhiều sách khác. Nếu một người thêm vào danh sách này những sự ám chỉ, chủ đề và sự lặp lại, con số sẽ tăng lên rất nhiều. Các cuốn sách được hoàn thiện với sự tham khảo đến từ các lời tiên tri trong Cựu Ước thường được giới thiệu với cụm từ: “có lời chép rằng” (Ma-thi-ơ 2:5, Mác 1:2,7:6, Lu-ca 2:23, 3:4, Rô-ma 3:4, 8:36, 9:33, 1 Cô-rinh-tô 1:19, Ga-la-ti 4:27, 1 Phi-e-rơ 1:16). Tất cả những điều này xác nhận rằng Kinh Thánh Cựu Ước là nền tảng của các sự dạy dỗ của Đức Chúa Giê-su và các sứ đồ.

Những ví dụ này sẽ dạy chúng ta điều gì về mức độ nguy hiểm của bất kỳ ý tưởng nào sẽ làm giảm sự tin cậy của chúng ta vào quyền phép của Kinh Thánh?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Đọc Ellen G. White, Như con trẻ, trang 68-74 và Sự Cám Dỗ, tr.114-123 trong Nguyện ước thời đại.

“Những người tự coi mình khôn ngoan hơn lời Chúa, khôn ngoan hơn cả Chúa; và thay vì đặt chân lên nền tảng không thể lay chuyển, và đưa mọi thứ vào thử thách lời Chúa, họ kiểm tra lời Chúa bằng ý tưởng khoa học và tự nhiên của chính họ, và nếu nó không giống với ý tưởng khoa học của họ, thì nó bị loại bỏ như là không có sự xứng đáng để tin cậy.” (Ellen G. White, Dấu hiệu của thời đại, ngày 27 tháng 3, 1884, trang 1).

“Những người nào trở nên rất quen thuộc với sự khôn ngoan và mục đích của Chúa như được bày tỏ trong lời của Ngài, trở thành những người nam và nữ có sức mạnh tinh thần; và họ có thể trở thành những người làm việc hiệu quả với Nhà giáo dục vĩ đại, Đấng Cơ-đốc… Chúa đã ban cho dân của Ngài lời sự thật và tất cả được kêu gọi hành động để làm cho thế gian biết đến những lời này… Không có sự biến cải nên thánh ngoài lẽ thật, lời Chúa. Làm sao, mọi người hiểu từng lời đó cho được!” (Ellen G. White, Nguyên tắc cơ bản của giáo dục Cơ-đốc, trang 432).

Câu hỏi thảo luận

1. Nếu Đức Chúa Giê-su, các tác giả sách Phúc Âm, và Phao-lô đã coi Kinh Thánh Cựu Ước là Lời của Chúa, điều này sẽ cho chúng ta biết điều gì về lý do tại sao nhiều quan điểm hiện đại về Kinh Thánh ngày nay là sai và tại sao chúng ta không nên rơi vào những tranh luận này, bất kể là ai giảng chúng?

2. Chỉ để cung cấp cho mọi người một ý tưởng về nơi mà nhiều học giả Kinh Thánh hiện đại đã đi với sự hoài nghi của họ, đây là một vài điều mà nhiều học giả hiện đại phủ nhận. Họ từ chối sáu ngày tạo hóa theo nghĩa đen và chấp nhận hàng tỷ năm tiến hóa. Họ từ chối một A-đam tội lỗi trong một thế giới không sa ngã. Họ từ chối một cơn đại hồng thuỷ (trận lụt toàn cầu). Một số từ chối sự tồn tại theo nghĩa đen của Áp-ra-ham. Một số từ chối câu chuyện trong sách Xuất Ê-díp-tô Ký. Một số từ chối các phép lạ của Đức Chúa Giê-su, bao gồm cả sự sống lại của Ngài. Một số khác bác bỏ ý tưởng của các tiên tri, trong đó các tiên tri nói về tương lai, đôi khi hàng thế kỷ hoặc thậm chí là hàng thiên niên kỷ trước. Những kết luận này sẽ cho chúng ta biết điều gì xảy ra khi mọi người bắt đầu nghi ngờ về quyền phép và tính xác thực của Kinh Thánh? Ngoài ra, có những cách nào để cố gắng giúp những người như vậy hiểu rõ về lẽ thật?

3. Câu hỏi cuối của ngày Thứ Ba trong bài học tuần này, làm thế nào để chúng ta hiểu được rằng tất cả Kinh Thánh có thể được truyền cảm hứng, ngay cả những phần không nhất thiết phải áp dụng cho chúng ta ngày nay?