Nguồn gốc và thần tính của Kinh Thánh
Kinh Thánh Nghiên Cứu: 2 Phi-e-rơ 1:19-21; 2 Ti-mô-thê 3:16; Phục-truyền Luật-lệ Ký 18:18; Xuất Ê-díp-tô Ký 17:14; Giăng 1:14; Hê-bơ-rơ 11:3,6
"Bởi vậy, chúng tôi tạ ơn Đức Chúa Trời không thôi về sự anh em tiếp nhận lời của Đức Chúa Trời mà chúng tôi đã truyền cho, không coi như lời của loài người, bèn coi như lời của Đức Chúa Trời, vì thật là lời Đức Chúa Trời, cũng hành động trong anh em có lòng tin" — 1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:13
Sa-bát Nguồn Gốc Và Thần Tính Của Kinh Thánh
Câu gốc
“Bởi vậy, chúng tôi tạ ơn Đức Chúa Trời không thôi về sự anh em tiếp nhận lời của Đức Chúa Trời mà chúng tôi đã truyền cho, không coi như lời của loài người, bèn coi như lời của Đức Chúa Trời, vì thật là lời Đức Chúa Trời, cũng hành động trong anh em có lòng tin” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:13).
Kinh Thánh nghiên cứu
2 Phi-e-rơ 1:19-21; 2 Ti-mô-thê 3:16; Phục-truyền Luật-lệ Ký 18:18; Xuất Ê-díp-tô Ký 17:14; Giăng 1:14; Hê-bơ-rơ 11:3,6.
Cách chúng ta nhìn, hiểu nguồn gốc và thần tính của Kinh Thánh tác động rất lớn đến vai trò của Kinh Thánh trong cuộc sống của chúng ta nói riêng và Hội Thánh nói chung. Cách chúng ta diễn giải Kinh Thánh được định hình và ảnh hưởng đáng kể bởi sự hiểu biết của chúng ta về quá trình khải thị và soi dẫn. Khi chúng ta muốn hiểu Kinh Thánh một cách chính xác, trước hết chúng ta cần thừa nhận Kinh Thánh xác định các thông số cơ bản về cách nghiên cứu nó. Chúng ta không thể nghiên cứu toán học với các phương pháp thực nghiệm được sử dụng trong sinh học hoặc xã hội học. Và chúng ta cũng không thể nghiên cứu vật lý bằng công cụ được sử dụng để nghiên cứu lịch sử. Theo cách tương tự, những sự thật thuộc linh của Kinh Thánh sẽ không được biết và hiểu chính xác bằng các phương pháp vô thần để tiếp cận Kinh Thánh như thể Chúa không tồn tại. Thay vào đó, cách giải thích của chúng ta về Kinh Thánh cần phải thực hiện nghiêm túc theo hướng thiêng liêng của con người trong Lời Chúa.
Do đó, điều cần thiết để giải thích sự đúng đắn của Kinh Thánh là chúng ta tiếp cận Kinh Thánh bằng đức tin hơn là với sự hoài nghi hay nghi ngờ về phương pháp. Tuần này, chúng ta sẽ xem xét một số khía cạnh nền tảng của nguồn gốc và thiên tính của Kinh Thánh sẽ tác động đến sự giải thích và hiểu biết của chúng ta về nó.
Thứ Nhất Sự Khải Thị Thiêng Liêng Của Kinh Thánh
Đọc 2 Phi-e-rơ 1:19-21. Làm thế nào để Phi-e-rơ bày tỏ niềm tin của mình về nguồn gốc của sứ điệp tiên tri trong Kinh Thánh?
Kinh Thánh không giống như bất kỳ cuốn sách nào khác. Theo sứ đồ Phi-e-rơ, các tiên tri đã được Đức Thánh Linh cảm động theo cách mà nội dung sứ điệp của họ đến từ Chúa. Họ đã không tự phát minh ra nó. Thay vì làm theo “những chuyện khéo đặt để” (2 Phi-e-rơ 1:16), sứ điệp tiên tri của Kinh Thánh có nguồn gốc thánh, và do đó nó là sự thật và đáng tin cậy. “Vì chẳng hề có lời tiên tri nào là bởi ý một người nào mà ra, nhưng ấy là bởi Đức Thánh Linh cảm động mà người ta đã nói bởi Đức Chúa Trời”. (2 Phi-e-rơ 1:21). Chúa đang làm việc trong quá trình mặc khải, nơi Ngài bày tỏ ý muốn của Ngài cho người được chọn.
Giao tiếp bằng lời nói trực tiếp giữa Chúa và những người đặc biệt là một thực tế không thể giải thích được của Kinh Thánh. Đây là lý do tại sao Kinh Thánh có thẩm quyền đặc biệt, thiêng liêng và chúng ta cần xem xét cẩn thận yếu tố thiêng liêng trong việc giải thích Kinh Thánh. Có Chúa thánh khiết của chúng ta là tác giả tối thượng, các sách Kinh Thánh được gọi một cách khéo léo là sách “Kinh Thánh” (Rô-ma 1:2, 2 Ti-mô-thê 3:15)
Kinh Thánh cũng đã đưa ra mục đích thực tế. “Cả Kinh Thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành” (2 Ti-mô-thê 3:16, 17).
Chúng ta cũng cần sự giúp đỡ của Chúa Thánh Linh để áp dụng vào cuộc sống của chúng ta những gì Chúa đã mặc khải trong Lời của Ngài. Theo sứ đồ Phi-e-rơ, việc giải thích Lời Chúa được mặc khải thiêng liêng không phải là vấn đề của chính chúng ta. Chúng ta cần Lời Chúa và Thánh Linh để hiểu đúng ý nghĩa của nó.
Kinh Thánh cũng nói: “Cũng vậy, Chúa Giê-hô-va chẳng có làm một việc gì mà Ngài chưa tỏ sự kín nhiệm Ngài ra trước cho tôi tớ Ngài, là các Đấng tiên tri”. (A-mốt 3:7). Các từ trong Kinh Thánh dành cho “sự mặc khải” (dưới nhiều hình thức khác nhau) thể hiện ý tưởng rằng một điều gì đó bí ẩn trước đây đã được bày tỏ hoặc vén màn và do đó được hiểu rõ và được thể hiện ra. Là con người, chúng ta cần một sự khám phá hay mặc khải như vậy, vì chúng ta là những con người tội lỗi, xa cách Chúa vì tội lỗi của chúng ta, và do đó phụ thuộc vào Ngài để biết ý muốn của Ngài.
Thật khó để tuân theo Kinh Thánh ngay cả khi chúng ta tin vào nguồn gốc thiêng liêng của Kinh Thánh. Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta mất lòng tin hoặc thậm chí đặt câu hỏi về nguồn gốc thiêng liêng đó?
Thứ Hai Quá Trình Soi Dẫn
Bởi vì Chúa sử dụng phương tiện ngôn ngữ để bày tỏ ý muốn của Ngài cho con người, nên sự mặc khải thiêng liêng có khả năng được viết ra. Tuy nhiên, như chúng ta đã thấy, Kinh Thánh là kết quả của việc Chúa bày tỏ sự thật cho chúng ta thông qua công việc của Chúa Thánh Linh, Đấng truyền tải và bảo vệ sứ điệp của Ngài thông qua các công cụ của con người. Đây là lý do tại sao chúng ta có thể mong đợi sự hiệp nhất cơ bản được thấy tất cả trong Kinh Thánh từ Sáng-thế Ký đến Khải Huyền (ví dụ, so sánh Sáng-thế Ký 3:14,15 và Khải Huyền 12:17).
Đọc 2 Phi-e-rơ 1:21, 2 Ti-mô-thê 3:16 và Phục-truyền Luật-lệ Ký 18:18. Những câu Kinh Thánh này nói gì về sự mặc khải của Kinh Thánh?
Tất cả Kinh Thánh đều được soi dẫn từ thiên thượng, ngay cả khi không phải tất cả các phần đều được truyền cảm hứng như nhau để đọc hoặc thậm chí có thể áp dụng cho chúng ta ngày nay (ví dụ, các phần về các lễ nghi của người Do Thái đã được truyền cảm hứng mặc dù chúng ta không cần phải giữ chúng ngày hôm nay). Tuy nhiên, chúng ta cần học hỏi từ cả Kinh Thánh, ngay cả từ những phần không dễ đọc và dễ hiểu hoặc không được áp dụng cụ thể cho chúng ta bây giờ.
Ngoài ra, không phải tất cả mọi thứ trong Kinh Thánh đều được bày tỏ trực tiếp hoặc siêu nhiên. Đôi khi, Chúa đã sử dụng các trước giả Kinh Thánh, những người cẩn thận điều tra mọi thứ hoặc sử dụng các tài liệu hiện có khác (Giô-suê 10:13, Lu-ca 1:1) để truyền đạt sứ điệp của Ngài.
Ngay cả khi, tất cả Kinh Thánh đều được soi dẫn (2 Ti-mô-thê 3:16). Đây là lý do tại sao Phao-lô tuyên bố rằng bất cứ điều gì được viết ra, để hướng dẫn chúng tôi, do đó: “Vả, mọi sự đã chép từ xưa đều để dạy dỗ chúng ta, hầu cho bởi sự nhịn nhục và sự yên ủi của Kinh Thánh dạy mà chúng ta được sự trông cậy” (Rô-ma 15:4).
“Kinh Thánh hướng sự chú ý về Chúa là tác giả; nhưng nó được viết bởi bàn tay con người; và trong phong cách đa dạng của các sách khác nhau, nó trình bày các đặc tính của một số người viết. Những lẽ thật được tiết lộ là tất cả “bởi Đức Chúa Trời soi dẫn” (2 Ti-mô-thê 3:16); tuy nhiên, chúng được thể hiện bằng lời văn của con người” (Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 7).
Ngày nay, có những học giả Kinh Thánh phủ nhận quyền tác giả thiêng liêng của nhiều phần trong Kinh Thánh, thậm chí đến mức nhiều giáo lý quan trọng của Sự Sáng tạo, Xuất hành (ra khỏi ách nô lệ ở Ê-díp-tô), sự sống lại bị phủ nhận. Tại sao nó rất cần thiết mà chúng ta không mở cánh cửa đó, thậm chí một chút? Rốt cuộc, chúng ta có vượt qua sự phán xét về Lời của Chúa không?
Thứ Ba Lời Được Viết Của Chúa
“Đức Giê-hô-va cũng phán cùng Môi-se rằng: Hãy chép các lời nầy; vì theo các lời nầy mà ta lập giao ước cùng ngươi và cùng Y-sơ-ra-ên”. Xuất Ê-díp-tô ký 34:27. Tại sao Chúa lại bảo Môi-se viết ra những lời này trái ngược với việc Môi-se chỉ đọc chúng cho dân sự trước đây? Lợi thế rõ ràng của lời được viết là gì?
Chúa phán và tạo ra ngôn ngữ của con người cho phép những người được chọn truyền đạt những sự thật được bày tỏ sự thiêng liêng và những tư tưởng thiêng liêng được soi dẫn một cách đáng tin cậy. Do đó, không có gì ngạc nhiên khi thấy rằng Chúa đã phán cùng các trước giả Kinh Thánh từ sớm để thực hiện sự hướng dẫn và mặc khải của Ngài bằng văn bản.
Các câu Kinh Thánh sau đây dạy gì về lời Khải Thị?
Xuất Ê-díp-tô Ký 17:14; 24:4
Giô-suê 24:26
Giê-rê-mi 30:2
Khải Huyền 1:11,19; 21:5; 22:18,19
Tại sao Chúa ra lệnh rằng, sự mặc khải và sứ điệp truyền cảm hứng của Ngài được viết ra? Câu trả lời rõ ràng là để chúng ta không dễ dàng quên chúng như vậy. Những lời được viết trong Kinh Thánh là một điểm tham chiếu liên tục hướng chúng ta đến với Chúa và ý muốn của Ngài. Lời Chúa được viết ra có thể được bảo quản tốt hơn và đáng tin cậy hơn nhiều so với thông điệp bằng lời, phải được nói đi nói lại nhiều lần. Chữ viết, có thể được sao chép lặp đi lặp lại, cũng có thể được truy cập bởi nhiều người hơn là chỉ được nói. Cuối cùng, chúng ta có thể nói chuyện với một số lượng người hạn chế cùng một lúc tại một nơi, nhưng những gì người ta cam kết viết có thể được đọc bởi vô số độc giả ở nhiều địa điểm và lục địa khác nhau, và thậm chí là một phước lành cho nhiều thế hệ sau này. Trong thực tế, nếu mọi người có thể tự mình đọc, những người khác có thể đọc to một tài liệu bằng văn bản cho họ.
Thứ Tư Sự Tương Đồng Giữa Đấng Cơ-đốc Và Kinh Thánh
Đọc Giăng 1:14; 2:22; 8:31,32 và Giăng 17:17. Những điểm tương đồng nào bạn thấy giữa Đức Chúa Giê-su, Lời của Đức Chúa Trời trở nên xác thịt và Kinh Thánh, Lời được viết của Ngài?
Có một sự tương đồng giữa Lời của Chúa, Đấng đã trở nên xác thịt (tức là Đức Chúa Giê-su) và Lời được viết của Chúa (Kinh Thánh). Giống như Đức Chúa Giê-su được Chúa Thánh Linh hoài thai cách siêu nhiên rồi được sinh ra bởi một người phụ nữ, Thánh Kinh cũng có nguồn gốc siêu nhiên được truyền qua con người.
Đức Chúa Giê-su đã trở thành một con người trong thời gian và không gian. Ngài sống trong một thời gian cụ thể và tại một địa điểm cụ thể. Tuy nhiên, thực tế này đã không vô hiệu hóa thiên tính của Ngài, và nó cũng không làm cho Đức Chúa Giê-su có lịch sử bình thường. Vì Ngài là Đấng Cứu chuộc duy nhất cho tất cả mọi người, trên toàn thế giới, trong mọi thời đại (xem Công vụ 4:12). Tương tự như vậy, Lời Chúa, Kinh Thánh cũng được ban cho tại một thời điểm cụ thể và trong một nền văn hóa cụ thể. Cũng giống như Đức Chúa Giê-su, Kinh Thánh không bị quy định về thời gian, tức là chỉ giới hạn trong một thời gian và địa điểm cụ thể; thay vào đó, nó vẫn kết nối cho tất cả mọi người, trên toàn thế giới.
Khi Chúa bày tỏ chính Ngài, Ngài đã hạ xuống ngang bằng con người. Bản tính con người của Đức Chúa Giê-su cho thấy tất cả các dấu hiệu của bệnh tật ở người và ảnh hưởng của khoảng 4.000 năm thoái hóa. Tuy nhiên, Ngài không có tội lỗi. Tương tự như vậy, ngôn ngữ của Kinh Thánh là ngôn ngữ của con người, không phải là ngôn ngữ siêu nhân hoàn hảo mà không ai nói hoặc có thể hiểu được. Mặc dù bất kỳ ngôn ngữ nào cũng có những hạn chế, nhưng Đấng sáng tạo đã tạo dựng ra loài người, là Đấng tạo ra ngôn ngữ loài người, hoàn toàn có khả năng truyền đạt ý muốn của Ngài cho con người một cách đáng tin cậy mà không gây hiểu lầm cho chúng ta.
Tất nhiên, mọi so sánh đều có giới hạn của nó. Đức Chúa Giê-su và Thánh Kinh không giống nhau. Kinh Thánh không phải là một hóa thân của Chúa. Chúa không phải quyển sách. Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Giê-su đã trở thành con người. Chúng ta yêu thích Kinh Thánh bởi vì chúng ta thờ phượng Đấng Cứu Rỗi được tuyên bố qua các trang Kinh Thánh.
Kinh Thánh là một sự kết hợp độc nhất và không thể tách rời giữa thiên thượng và con người. Ellen G. White đã thấy rõ điều này khi bà viết: “Kinh Thánh, với những lẽ thật được Chúa ban cho bằng ngôn ngữ của loài người, trình bày một sự kết hợp giữa thiên thượng và con người. Sự kết hợp này đã tồn tại trong bản tính của Đấng Cơ-đốc, Đấng là Con của Đức Chúa Trời và Con loài người. Vì thế, đó là lẽ thật của Kinh Thánh, cũng như của Đấng Cơ-đốc, rằng “Ngôi Lời trở nên xác thịt và ở giữa chúng ta” (Giăng 1:14), (Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 8).
Tại sao Kinh Thánh phải là nền tảng cho đức tin của chúng ta? Không có nó, chúng ta sẽ thế nào?
Thứ Năm Hiểu Kinh Thánh Bằng Đức Tin
Đọc Hê-bơ-rơ 11:3,6. Tại sao đức tin rất cần thiết trong việc hiểu Đức Chúa Trời và Lời của Ngài? Tại sao không có đức tin thì không thể nào làm hài lòng Đức Chúa Trời?
Tất cả việc học thực sự diễn ra trong bối cảnh đức tin. Chính niềm tin tuyệt đối của đứa trẻ đối với cha mẹ của chúng cho phép đứa trẻ học những điều mới. Đó là một mối quan hệ đáng tin cậy hướng dẫn trẻ học các khía cạnh cơ bản và nền tảng của cuộc sống và tình yêu. Kiến thức và sự hiểu biết, do đó, phát triển từ một mối quan hệ yêu thương và tin tưởng.
Đồng quan điểm đó, một nhạc sĩ giỏi chơi một bản nhạc rất hay khi anh ta không chỉ nắm vững các kỹ năng kỹ thuật giúp người ta chơi một nhạc cụ, mà khi anh ta thể hiện tình yêu dành cho âm nhạc, nhà soạn nhạc và nhạc cụ. Theo cách tương tự, chúng ta không hiểu Kinh Thánh một cách chính xác khi chúng ta tiếp cận nó với thái độ hoài nghi hoặc nghi ngờ về phương pháp, nhưng trong tình yêu thương và đức tin. Sứ đồ Phao-lô viết: “không có đức tin, chẳng thể làm hài lòng Đức Chúa Trời”. (Hê-bơ-rơ 11:6). Vì vậy, không thể thiếu việc tiếp cận Kinh Thánh bằng đức tin, thừa nhận nguồn gốc siêu nhiên của nó, thay vì xem Kinh Thánh giống như một cuốn sách của con người.
Những người Cơ-đốc Phục Lâm đã bày tỏ rõ ràng cái nhìn sâu sắc này về nguồn gốc siêu nhiên của Kinh Thánh trong tín điều cơ bản đầu tiên của Giáo hội Cơ-đốc Phục Lâm, trong đó tuyên bố: “Kinh Thánh, Cựu Ước và Tân Ước, là Lời được viết bởi Chúa ban cho qua sự soi dẫn thiên thượng. Các trước giả được soi dẫn đã nói và viết khi họ được Đức Thánh Linh cảm động. Trong Lời này, Chúa đã cam kết trao cho nhân loại những kiến thức cần thiết cho sự cứu rỗi. Kinh Thánh là sự mặc khải tối cao, có thẩm quyền và không thể sai lầm về ý muốn của Ngài. Chúng là tiêu chuẩn của bản tánh, thử nghiệm kinh nghiệm, tiết lộ dứt khoát về các giáo lý và những tài liệu đáng tin cậy về các hành động của Chúa trong lịch sử. (Thi Thiên 119:105; Châm ngôn 30:5, 6; Ê-sai 8:20; Giăng 17:17; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:13; 2 Ti-mô-thê 3:16, 17; Hê-bơ-rơ 4:12; 2 Phi-e-rơ 1:20, 21.)
Con người còn thiếu kém trong sự hiểu biết về Kinh Thánh như thế nào khi họ không tiếp cận Kinh Thánh bằng đức tin? Tại sao đức tin này không mù quáng? Đó là, những lý do tốt mà chúng ta có cho đức tin này và tại sao đức tin vẫn là một điều cần thiết khi đối diện những lẽ thật của Kinh Thánh?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc các trang sau từ tài liệu “Phương pháp nghiên cứu Kinh Thánh”: “2. Các giả định phát sinh từ các yêu sách của Kinh Thánh”, phần a) Nguồn gốc và phần b) Quyền hạn.
Các phương pháp nghiên cứu Kinh Thánh có thể tìm thấy tại:
www.adventistbiblicalresearch.org/material/bible-interpretation-hermeneutics/method-bible-study.
Điều cốt lõi quan trọng như Kinh Thánh đối với đức tin của chúng ta, thì nếu chỉ một mình nó sẽ không có giá trị cho niềm tin nếu nó không được Đức Thánh Linh hà hơi để gây ảnh hưởng trong trái tim và tâm trí của chúng ta khi chúng ta đọc và nghiên cứu nó.
Trong Lời Ngài, Đức Chúa Trời đã cam kết với con người những kiến thức cần thiết cho sự cứu rỗi. Kinh Thánh phải được chấp nhận như một sự mặc khải có thẩm quyền, không thể sai lầm về ý muốn của Ngài. Kinh Thánh là tiêu chuẩn của nhân cách, bày tỏ về giáo lý và phép thử những trãi nghiệm… Tuy nhiên, thực tế là Chúa đã bày tỏ ý muốn của Ngài cho con người qua Lời của Ngài, nhưng đã không ban bố việc bất cần đến sự hiện diện và hướng dẫn liên tục của Chúa Thánh Linh. Trái lại, Thánh Linh được Đấng Cứu Rỗi của chúng ta hứa ban để mở lời cho các tôi tớ của Ngài, để soi sáng và áp dụng các giáo huấn. Và vì chính Thần của Chúa đã truyền cảm hứng cho Kinh Thánh, nên việc dạy về Thánh Linh không bao giờ có thể trái ngược với lời đó (Ellen G. White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 9).
Câu hỏi thảo luận:
1. Vì sao Chúa bày tỏ chính Ngài và ý muốn của Ngài cho chúng ta? Tại sao chúng ta cần sự mặc khải?
2. Chúa bày tỏ chính mình Ngài như thế nào? Chúa sử dụng các phương tiện khác nhau để bày tỏ một cái gì đó về chính Ngài. Ngài làm như vậy là để phô bày qua thiên nhiên, nhưng cụ thể hơn là qua những giấc chiêm bao (Dân-số ký 7:1); các khải tượng, sự hiện thấy (Sáng-thế Ký 15:1); các dấu hiệu (1 Vua 18:24,38); và qua con của Ngài là Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc (Hê-bơ-rơ 1:1,2). Đức Chúa Trời đã bày tỏ chính Ngài cho cá nhân bạn thế nào? Xin chia sẻ kinh nghiệm của bạn.
`3. Một số học giả Kinh Thánh bác bỏ nhiều lời dạy của Kinh Thánh, coi chúng chỉ là những huyền thoại. Những giáo lý như câu chuyện Sáng tạo, một A-đam và Ê-va theo nghĩa đen, Xuất Ê-díp-tô và những câu chuyện về Đa-ni-ên chỉ là một vài ví dụ (từ Cựu Ước) về những giáo lý bị gạt bỏ như không có gì ngoài những câu chuyện hư cấu được phác họa để dạy những lẽ thật thuộc linh. Đây là những gì xảy ra khi con người vượt qua sự phán xét đối với Chúa. Điều này cho chúng ta biết về sự nguy hiểm rõ ràng về thái độ như thế nào? ```
4. Chúa đã bày tỏ ý muốn của Ngài một cách mạnh mẽ trong Kinh Thánh. Tuy nhiên, Chúa mong muốn sự giúp đỡ của bạn trong việc truyền bá ý muốn của Ngài và Phúc Âm về sự cứu rỗi của Ngài chỉ trong Đức Chúa Giê-su. Khi mọi người quan sát bạn, họ thấy Chúa thế nào qua cách ứng xử của bạn?