Bài Học 10 · 30 Tháng 5 – 5 Tháng 6

Kinh Thánh như là lịch sử

Kinh Thánh Nghiên Cứu: 1 Sa-mu-ên 17; Ê-sai 36:1-3; Ê-sai 37:14-38; Đa-ni-ên 1,5; Ma-thi-ơ 26:57-67; Hê-bơ-rơ 11:1-40

"Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút người ra khỏi xứ Ê-díp-tô, là nhà nô lệ." — Xuất Ê-díp-tô Ký 20:2
Sa-bát Kinh Thánh Như Là Lịch Sử

Câu gốc

“Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút người ra khỏi xứ Ê-díp-tô, là nhà nô lệ.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:2).

Kinh Thánh nghiên cứu

1 Sa-mu-ên 17; Ê-sai 36:1-3; Ê-sai 37:14-38; Đa-ni-ên 1,5; Ma-thi-ơ 26:57-67; Hê-bơ-rơ 11:1-40.

Kinh Thánh được cấu thành như một quá trình lịch sử. Lịch sử Kinh Thánh di chuyển theo hướng tuyến tính từ một khởi đầu tuyệt đối, khi Chúa tạo ra tất cả mọi thứ cho đến một mục tiêu cuối cùng, đó là khi Ngài sẽ lập lại một thế giới mới trong lần Tái Lâm của Ngài.

Bản chất lịch sử của Kinh Thánh là một đặc điểm để phân biệt nó với các sách thánh của các tôn giáo khác. Kinh Thánh giả định sự tồn tại của Đấng đích thân hành động trong lịch sử; nó không cố gắng để chứng minh sự tồn tại đó. Ban đầu, Chúa phán và sự sống trên trái đất được tạo ra (Sáng-thế Ký 1:1-31). Ngài gọi Áp-ram ra khỏi Canh-đê. Ngài giải cứu dân của Ngài khỏi sự trói buộc của xứ Ê-díp-tô. Mười Điều Răn trên bảng chứng bằng đá được viết ra bởi ngón tay Đức Chúa Trời (Xuất Ê-díp-tô Ký 31:18). Ngài gửi bảng chứng bằng đá này cho các tiên tri. Nó như một bản giao ước đời đời giữa Chúa và dân sự của Ngài. Ngài kêu gọi các môn đồ sống và rao truyền luật thánh của Ngài cho các dân. Cuối cùng, Ngài gửi Con của Ngài là Đức Chúa Giê-su đến thế gian, do đó tồn tại sự phân chia của lịch sử.

Tuần này, chúng ta sẽ cùng nhau xem xét một số vấn đề chính trong lịch sử như được mô tả trong Kinh Thánh và cả một số bằng chứng khảo cổ học giúp chứng minh lịch sử được thể hiện trong Kinh Thánh.

Thứ Nhất Đa-vít Sa-lô-môn Và Chế Độ Quân Chủ

Chế độ quân chủ của Đa-vít và Sa-lô-môn đại diện cho thời kỳ hoàng kim trong lịch sử của Y-sơ-ra-ên. Nhưng nếu Đa-vít và Sa-lô-môn không tồn tại, như một số người đã tuyên bố thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu vương quốc của họ không rộng lớn như Kinh Thánh mô tả? Không có Đa-vít thì sẽ không có Giê-ru-sa-lem (2 Sa-mu-ên 5:6-10). Không có Đa-vít, sẽ không có ngôi đền nào được xây dựng bởi con trai của ông là Sa-lô-môn (1 Các Vua 8:17-20). Cuối cùng, nếu không có Đa-vít thì sẽ không có Đấng cứu thế trong tương lai, vì qua dòng dõi của Đa-vít, một Đấng Cứu Thế được hứa sẽ đến thế gian cứu dân sự của Ngài (Giê-rê-mi 23:5,6; Khải Huyền 22:16). Lịch sử của Y-sơ-ra-ên sẽ cần phải được viết lại hoàn toàn. Tuy nhiên, lịch sử đó, như được đọc trong Kinh Thánh, chính xác là những gì đã mang lại cho dân Y-sơ-ra-ên và Hội Thánh vai trò và sứ mạng độc nhất của họ.

Đọc 1 Sa-mu-ên 17. Chúa giúp cho dân Y-sơ-ra-ên giành chiến thắng như thế nào? Ai là người được chọn trong cuộc chiến thắng này? Chiến thắng diễn ra ở đâu?

Lưu ý mô tả địa lý chính xác của các trận chiến trong 1 Sa-mu-ên 17:1-3. Ngày nay, Khirbet Qeiyafa được xem là khu vực của những ngọn đồi mà quân Y-sơ-ra-ên đã đóng trại. Các cuộc khai quật gần đây đã tiết lộ một thành phố đồn trú được củng cố ồ ạt từ thời Sau-lơ và Đa-vít nhìn ra thung lũng. Hai cổng cùng thời đã được khai quật. Vì hầu hết các thành phố cổ đại ở Y-sơ-ra-ên chỉ có một cổng, đặc điểm này có thể giúp xác định địa điểm này là Sa-ra-gim (1 Sa-mu-ên 17:52), trong tiếng Do Thái có nghĩa là “hai cổng.”

Nếu đây là trường hợp, thì lần đầu tiên chúng tôi đã xác định thành phố Kinh Thánh cổ đại này. Trong năm 2008 và 2013, hai bia chữ khắc đã được tìm thấy mà nhiều người tin là đại diện cho chữ viết tiếng Do Thái cổ nhất từng được phát hiện. Dòng chữ thứ hai đề cập đến tên Ếch-ba-anh, cùng tên với một trong những người con trai của Sau-lơ (1 Sử-ký 9:39).

Năm 1993, các cuộc khai quật tại thành phố phía bắc của Tel Dan đã phát hiện ra một dòng chữ hoành tráng được viết bởi vua Ha-xa-ên của Đa-mách, người đã ghi lại chiến thắng của mình trước vua Y-sơ-ra-ên và vua Đa-vít. Đây là cách tương tự triều đại của Đa-vít được mô tả trong Kinh Thánh, lại thêm bằng chứng khảo cổ mạnh mẽ hơn cho thấy Đa-vít tồn tại trong lịch sử giống như Kinh Thánh nói.

Một số người tuyên bố rằng vua Đa-vít không tồn tại, điều này có ý nghĩa hoặc ảnh hưởng đến đức tin của chúng ta như thế nào?

Thứ Hai Ê-sai Vua Ê-xê-chia Và Vua San-chê-ríp

Đọc Ê-sai 36:1-3 và 37:14-38. Đức Chúa Trời đã giải cứu dân sự của Ngài tức là dân Giu-đa như thế nào trước sự đánh chiếm của vua A-si-ri?

Năm 701 T.C., vua San-chê-ríp thực hiện cuộc chiến chống lại Giu-đa. Trận đánh được ghi lại trong Kinh Thánh. Nó cũng được ghi lại bởi chính vua San-chê-ríp theo nhiều cách. Trong biên niên sử lịch sử của mình, được phát hiện ở thành phố thủ đô Ni-ni-ve, ông khoe mình rằng “bốn mươi sáu trong số những thị trấn có tường bao quanh mạnh mẽ và vô số ngôi làng nhỏ hơn trong khu phố của họ, tôi đã bao vây và chinh phục nó. Trong cung điện của San-chê-ríp tại Ni-ni-ve tưởng niệm cuộc chiến của vua San-chê-ríp trước thành phố Lachish của Giu-đê bằng cách phủ lên các bức tường của một căn phòng trung tâm của cung điện với những bức phù điêu về cuộc bao vây và chiến đấu chống lại thành phố.

Các cuộc khai quật gần đây tại Lachish đã phát hiện ra các mảnh vỡ hủy diệt khổng lồ của thành phố sau khi nó bị vua San-chê-ríp đốt cháy. Nhưng thành Giê-ru-sa-lem được bỏ qua một cách kỳ diệu. San-chê-ríp có thể chỉ kiêu ngạo về điều này:” Đối với Ê-xê-chia Giu-đê, tôi nhốt anh ta trong thành phố của anh ta như một con chim trong chuồng.” Không có mô tả nào về việc phá hủy Giê-ru-sa-lem và không có khu vực nào bị bắt làm nô lệ.

Đúng là Giê-ru-sa-lem bị bao vây, nhưng Kinh Thánh ghi lại rằng cuộc bao vây chỉ kéo dài một ngày, vì Thiên sứ của Chúa đã giải cứu thành Giê-ru-sa-lem. Như Ê-sai đã tiên đoán: “Vậy nên, Đức Giê-hô-va phán về vua A-si-ri như vầy: Nó sẽ không vào thành nầy, chẳng bắn vào một mũi tên, cũng chẳng dùng một cái thuẫn mà nghịch với, và chẳng đắp lũy mà cự lại.” (Ê-sai 37: 33-35).

Thật thú vị, chỉ có Lachish được mô tả nổi bật ở Ni-ni-ve , thủ đô của A-si-ri. Giê-ru-sa-lem không được tìm thấy trên các bức tường của cung điện. San-chê-ríp chỉ có thể tự hào về thất bại của mình trước Lachish. Cuộc đấu giữa Đức Chúa Trời và các vị thần của người A-si-ri được chứng minh trong sự giải cứu dân sự của Ngài. Ngài nhìn thấy những hành động xâm lược của A-si-ri. Ngài nghe những lời cầu nguyện của Ê-xê-chia. Đức Giê-hô-va đã hành động trong lịch sử.

Làm thế nào bạn có thể nhớ rằng Người đã giải cứu Y-sơ-ra-ên một cách kỳ diệu vào thời điểm đó chính là Đức Chúa Trời mà ngày nay bạn vẫn đang cầu nguyện, dựa vào và tin tưởng?

Thứ Ba Đa-ni-ên Vua Nê-bu-cát-nết-sa, và Ba-by-lôn

Vào tháng 7 năm 2007, một học giả từ Đại học Vienna đang thực hiện một dự án tại Bảo tàng Anh khi ông tìm thấy một tấm bia từ thời vua Nê-bu-cát-nết-sa, vua của thành Ba-by-lôn. Trên tấm bia, ông tìm thấy tên “Nê-bu-sa-sê-kim”, tên của một quan trưởng của vua Ba-by-lôn được đề cập trong Giê-rê-mi 39:3. Nê-bu-sa-sê-kim là một trong nhiều cá nhân, cả vua và quan trưởng, những người (nhờ khảo cổ học) đã được khám phá lại từ thời Đa-ni-ên và Nê-bu-cát-nết-sa.

Đọc Đa-ni-ên 1 và 5. Làm thế nào để những quyết định ban đầu của Đa-ni-ên ứng với các công việc của Chúa trong việc chọn ông làm đầy tớ và tiên tri của Ngài để tác động đến hàng triệu người trong lịch sử?

Đa-ni-ên quyết trong lòng mình (Đa-ni-ên 1:8) trung thành với đức tin của Chúa trong những gì ông ăn và cầu nguyện. Những thói quen tốt này được hình thành từ sớm trong kinh nghiệm của ông, đã trở thành một tấm gương giúp ông có sức mạnh cho cuộc sống lâu dài. Sự suy nghĩ rõ ràng, trí tuệ và sự hiểu biết được đến từ trên cao. Điều này đã được ứng nghiệm bởi vua Nê-bu-cát-nết-sa và Đa-ni-ên (còn được gọi là Bên-tơ-xát-sa) để ông được nâng lên các vị trí cao nhất trong vương quốc. Nhưng, có lẽ quan trọng hơn, nó đã dẫn đến sự thay đổi của vua Nê-bu-cát-nết-sa (Đa-ni-ên 4:34-37).

Nê-bu-cát-nết-sa là con trai của Na-bô-pô-lát-xa. Họ cùng nhau xây dựng một thành phố vinh hiển oai nghi, vượt trội trong thế giới cổ đại (Đa-ni-ên 4:30). Thành phố Ba-by-lôn rất rộng lớn, với hơn 300 ngôi đền, một cung điện tuyệt đẹp và được bao quanh bởi những bức tường đôi khổng lồ dày 3,6576 mét và 6,7056 mét. Các bức tường được nhấn mạnh bởi tám cổng chính, tất cả được đặt theo tên của các vị thần lớn của Ba-by-lôn. Nổi tiếng nhất là cổng Ishtar, được người Đức khai quật và xây dựng lại trong Bảo tàng Pergamom ở Béc-lin.

Trong Đa-ni-ên 7:4, Ba-by-lôn được mô tả giống như sư tử và có cánh chim ưng. Con đường diễu hành dẫn đến cổng Ishtar được lót bằng hình ảnh của 120 con sư tử. Mỗi hình ảnh của một con sư tử lớn đang vồ lấy một người đàn ông cũng được tìm thấy trong các cuộc khai quật và vẫn còn tồn tại đến ngày nay bên ngoài thành phố. Tất cả đều chứng tỏ sư tử là một biểu tượng thích hợp cho Ba-by-lôn vĩ đại. Lịch sử Kinh Thánh và thông điệp tiên tri của nó được xác nhận.

Đa-ni-ên 1:8 nói rằng Đa-ni-ên đưa ra quyết định trong lòng mình. Điều này có nghĩa là gì? Một số điều mà bạn cần để “quyết định vĩ đại trong lòng bạn” về việc làm hay không làm đó là gì?

Thứ Tư Lịch Sử Của Đức Chúa Giê-su

Đọc Ma-thi-ơ 26:57-67, Giăng 11:45-53, và Giăng 18:29-31. Cai-phe là ai và ông đóng vai trò gì đối với cái chết của Đấng Cơ-đốc? Phi-lát là ai và làm thế nào để quyết định của ông trở nên quan trọng để tòa phán quyết hoàn thành mục tiêu của nó?

Cai-phe là thầy cả thượng phẩm và là người xúi giục dùng mưu chước dẫn đến sự chết của Đức Chúa Giê-su. Sự tồn tại của ông cũng được ghi lại bởi một nhà sử học người Do Thái tên là Josephus. “Bên cạnh đó ông cũng cách chức của Giô-sép cũng là một Cai-phe thuộc thầy cả thượng phẩm, sau đó ông bổ nhiệm Giô-na-than con trai của Ananus để kế vị ông.” (Những tác phẩm hoàn chỉnh của Josephus (1969), quyển 18, chương 4, trang 381).

Năm 1990, một ngôi mộ gia đình đã được phát hiện ở phía nam Giê-ru-sa-lem có mười hai bình đựng hài cốt. Tiền xu và đồ gốm từ ngôi mộ có từ khoảng giữa thế kỷ thứ nhất sau Công nguyên. Công phu nhất là các bình đựng hài cốt, trong đó có tên là “Giô-sép con trai của Cai-phe”. Nhiều học giả tin rằng đây là ngôi mộ và hộp xương của Cai-phe, thầy cả thượng phẩm liên quan trực tiếp đến cái chết của Đức Chúa Giê-su.

Năm 1961, một dòng chữ mang tên Bôn-xơ Phi-lát, tổng đốc của Giu-đe dưới thời Hoàng đế Ti-bê-ri-út, đã được tìm thấy trên một hòn đá trong nhà hát tại Caesarea Maritima.

Do đó, trong cả hai trường hợp này, một số nhân vật chính xung quanh cái chết của Đức Chúa Giê-su đã được lịch sử chứng thực.

Các nhà sử học thế tục trong hai thế kỷ đầu tiên cũng nói về Đức Chúa Giê-su của Na-xa-rét. Tacitus, nhà sử học La Mã, viết về Đức Chúa Giê-su, bị xử tử bởi Phi-lát dưới triều đại Ti-bê-ri-út và các Cơ-đốc nhân đầu tiên ở La Mã. Pliny the Younger, một thống đốc La Mã, viết thư cho hoàng đế Trajan năm 112-113 S.C. hỏi ông nên đối xử với các Cơ-đốc nhân như thế nào. Ông mô tả họ như gặp nhau vào một ngày nào đó trước ánh sáng nơi họ tụ tập và hát những bài thánh ca như một vị thần.

Những khám phá khảo cổ và các nguồn lịch sử này cung cấp một khuôn khổ phi Kinh Thánh cho sự tồn tại của Đức Chúa Giê-su, người được thờ phụng trong vòng 50 năm đầu sau khi Ngài chết. Các sách Phúc Âm là nguồn chính về Đức Chúa Giê-su, và chúng ta nên nghiên cứu chúng một cách cẩn thận để tìm hiểu thêm về Đức Chúa Giê-su cũng như cuộc đời của Ngài.

Mặc dù những bằng chứng khảo cổ học hữu ích trong việc giúp ủng hộ đức tin của chúng ta nhưng tại sao chúng ta cần học cách không để đức tin của chúng ta phụ thuộc vào những điều này?

Thứ Năm Đức Tin Và Lịch Sử

Chúng ta không sống xa rời mọi người. Sự lựa chọn của chúng ta không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn ảnh hưởng đến những người khác. Theo cách tương tự, cuộc sống của nhiều dân sự của Chúa khi xưa đã có tác động lớn đến tương lai của những người khác ngoài chính họ. Trong Hê-bơ-rơ 11 được biết đến là đoạn của đức tin, chúng ta có thể thấy một loạt tổng kết những ảnh hưởng đức tin từ các Đấng thuở xưa.

Đọc Hê-bơ-rơ 11:1-40. Chúng ta học được những gì qua đức tin của các Đấng thuở xưa?

Hê-nóc

Nô-ê

Áp-ra-ham

Sa-ra

Giô-sép

Môi-se

Ra-háp

Sam-sôn

Niềm tin không chỉ đơn giản là tin vào một cái gì đó hoặc ai đó. Nó là hành động để đáp lại sự tin tưởng. Đó là một đức tin biết làm việc và là những gì được coi là công bình. Những hành động đức tin này có thể thay đổi lịch sử. Mỗi hành động này đều phụ thuộc vào Lời của Đức Chúa Trời.

Nô-ê đã làm việc trong đức tin khi ông đóng chiếc tàu lớn, ông tin vào Lời Chúa hơn kinh nghiệm và lý trí. Bởi vì trời chưa bao giờ mưa, kinh nghiệm và lý trí cho rằng một trận lụt hoàn toàn vô nghĩa. Nhưng Nô-ê đã vâng lời Chúa và loài người được sống. Áp-ra-ham, trước đó được gọi là Áp-ram, rời xứ U-rơ ở miền nam của Lưỡng Hà, thành phố phức tạp nhất thế giới lúc bấy giờ, và đi ra khỏi, không biết Chúa sẽ dẫn ông đi đâu. Nhưng ông đã chọn hành động theo lời Chúa. Môi-se đã chọn trở thành người chăn dắt dân sự của Chúa đến Đất Hứa hơn là trở thành vua Ai Cập, đế chế vĩ đại nhất thời đó. Ông tin vào lời phán dạy của Đấng Toàn Năng, gọi ông từ bụi cây đang cháy. Ra-háp quyết định tin tưởng vào các báo cáo về sự giải thoát của Chúa, bảo vệ các kẻ do thám và trở thành một phần của dòng dõi Đức Chúa Giê-su. Làm thế nào Chúng ta biết về những quyết định của mình sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của vô số người trong thế hệ này và những thế hệ sắp tới?

Những quyết định quan trọng nào sắp xảy đến với bạn? Làm thế nào để bạn thực hiện các lựa chọn mà bạn cần làm, và tại sao?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Ellen G. White, “Đa-vít và Gô-li-át”, trang 643-648, trong Tộc trưởng và Tiên tri; “Ê-xê-chia”, trang 331-339; “Giải thoát từ A-si-ry”, trang 349-366 trong Tiên tri và Các vua; phần 4, trong “Phương pháp nghiên cứu Kinh Thánh”

“Kinh Thánh là lịch sử cổ xưa nhất và toàn diện nhất mà con người sở hữu. Nó trở nên tươi mới từ nguồn của sự thật vĩnh cửu, và trong suốt các thời đại, một bàn tay thiêng liêng đã giữ được sự thuần khiết của nó. Nó thắp sáng quá khứ xa xôi, nơi nghiên cứu trong vô vọng của con người tìm cách thấu hiểu. Chỉ trong lời của Chúa, chúng ta mới nhìn thấy sức mạnh đặt nền móng của trái đất và kéo dài đến thiên đàng. Chỉ có ở đây chúng ta tìm thấy một sự miêu tả xác thực về nguồn gốc của các quốc gia. Ở đây chỉ có một lịch sử về chủng tộc của chúng ta không được đáp ứng bởi niềm tự hào hay định kiến của con người”, (Ellen G. White, Giáo dục, trang 173).

“Người có kiến thức về Đức Chúa Trời và Lời của Ngài có một niềm tin ổn định vào sự thiêng liêng của Kinh Thánh. Họ không kiểm tra Kinh Thánh bằng những ý tưởng khoa học của con người nhưng họ mang những ý tưởng này đến thử nghiệm của tiêu chuẩn không ngừng. Họ biết rằng lời của Chúa là sự thật và sự thật không bao giờ có thể mâu thuẫn với chính nó; bất cứ điều gì trong giáo huấn của cái gọi là khoa học mâu thuẫn với sự thật về sự mặc khải của Đức Chúa Trời chỉ là phỏng đoán của con người.”

“Đến với những người thực sự khôn ngoan, nghiên cứu khoa học mở ra nhiều lĩnh vực tư tưởng và thông tin”, (Ellen G. White, Lời chứng cho Hội Thánh, cuốn 8, trang 325).

Câu hỏi thảo luận:

1. Xem lại câu hỏi cuối của ngày thứ tư. Thật tốt lành khi chúng ta tìm thấy bằng chứng khảo cổ xác nhận lịch sử Kinh Thánh. Nhưng điều gì xảy ra khi các bằng chứng khảo cổ học này được diễn giải theo những cách mâu thuẫn với câu chuyện Kinh Thánh? Điều này sẽ cho chúng ta biết gì về thực tế là chúng ta phải phụ thuộc vào Lời Chúa, học Lời của Ngài và tin tưởng như vậy, bất kể những tuyên bố của khảo cổ học hay bất kỳ khoa học nào khác của con người?

2. Hãy suy nghĩ về tất cả những lời tiên tri trong Kinh Thánh đã được ứng nghiệm trong quá khứ rằng, từ lợi thế của ngày hôm nay, chúng ta có thể thấy những lời này đã được ứng nghiệm. Ví dụ, hãy suy nghĩ về hầu hết các vương quốc trong Đa-ni-ên 2 và 7. Làm thế nào chúng ta có thể học hỏi từ những lời tiên tri đã được ứng nghiệm trong lịch sử và tin tưởng vào Chúa về những lời tiên tri chưa ứng nghiệm trong tương lai?