Sự độc đáo của Kinh Thánh
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Phục-truyền 32:45-47; Sáng-thế ký 49:8-12; Ê-sai 53:3-7; 1 Cô-rinh-tô 15:3-5,51-55; Rô-ma 12:2
"Lời Chúa là ngọn đèn cho chân tôi, ánh sáng cho đường lối tôi." — Thi Thiên 119:105
Sa-bát Sự Độc Đáo Của Kinh Thánh
Câu gốc
“Lời Chúa là ngọn đèn cho chân tôi, ánh sáng cho đường lối tôi.” (Thi Thiên 119:105)
Kinh Thánh nghiên cứu
Phục-truyền 32:45-47; Sáng-thế ký 49:8-12; Ê-sai 53:3-7; 1 Cô-rinh-tô 15:3-5,51-55; Rô-ma 12:2.
Bao gồm 66 sách và được viết trong hơn 1.500 năm trên ba khu vực (Châu Á, Châu Phi và Châu Âu) của hơn bốn mươi trước giả, Kinh Thánh là quyển sách độc nhất. Không có cuốn sách nào về tâm linh hoặc tôn giáo nào độc đáo như vậy. Và không có gì ngạc nhiên, đó là Lời của Đức Chúa Trời.
Có hơn 24.600 bản thảo, còn tồn tại, bản Tân Ước từ bốn thế kỷ đầu tiên sau Công Nguyên. Trong số các bản thảo gốc của Plato, có bảy bản, bản Herodotus tám bản và bản Homer Iliad nhiều hơn một chút với 263 bản còn sót lại. Do đó, chúng ta có bằng chứng xác nhận mạnh mẽ về tính toàn vẹn của Tân Ước.
Kinh Thánh là cuốn sách đầu tiên được dịch; là cuốn sách đầu tiên ở phương Tây được xuất bản bởi nhà in và là cuốn sách đầu tiên được phân phối rộng rãi bằng nhiều ngôn ngữ đến mức có thể được đọc bởi đa số dân số trên trái đất ngày nay.
Kinh Thánh cũng là quyển sách duy nhất đặc biệt trong nội dung và sứ điệp của nó, trong đó tập trung vào các hành động cứu chuộc của Chúa trong lịch sử. Lịch sử đó đan xen với lời tiên tri, vì nó báo trước tương lai về các kế hoạch của Chúa và vương quốc vĩnh cửu của Ngài. Đó là Lời Hằng Sống của Đức Chúa Trời, được soi dẫn bởi Đức Thánh Linh của Ngài và có ích cho sự dạy dỗ chúng ta theo lối công bình (2 Ti-mô-thê 3:16,17) và lời hứa rằng Thần Lẽ thật sẽ đến và hướng dẫn chúng ta vào mọi lẽ thật khi chúng ta học Lời Đức Chúa Trời (Giăng 14:16,17; Giăng 15:26; Giăng 16:13).
Thứ Nhất Lời Hằng Sống Của Chúa
Những lời quan trọng nhất thường là những lời được thốt ra trong giây phút cuối cùng của một con người. Môi-se, trước giả của năm cuốn sách nền tảng đầu tiên của Kinh Thánh, đã hát một bài ca cho mọi người ngay trước khi qua đời (Phục-truyền luật-lệ ký 31:30-32:43).
Đọc Phục-truyền luật-lệ ký 32:45-47. Môi-se mô tả Lời của Đức Chúa Trời và quyền năng của nó như thế nào trong đời sống của người Hê-bơ-rơ trước khi họ chuẩn bị đặt chân vào Đất Hứa?
Những lời cuối cùng của Môi-se là những lời kêu gọi mạnh mẽ. Bằng cách hướng lòng của họ vào những lời mà Đức Chúa Trời đã phán với họ thông qua ông, Môi-se muốn nhấn mạnh với mọi người rằng họ nên tập trung vào Chúa và ý muốn của Ngài cho cuộc sống của họ. Bằng cách dạy những lời này cho con cái của họ, mỗi thế hệ sẽ truyền lại kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Lưu ý rằng họ không được phép lựa chọn, mà là để tuân theo hay vâng lời theo tất cả các lời trong luật pháp này (Phục-truyền luật-lệ ký 32:46)
Vào thời kỳ cuối của lịch sử Trái đất, Đức Chúa Trời sẽ có một dân còn sót lại trung thành với tất cả lời chỉ dẫn trong Kinh Thánh, nghĩa là tuân giữ các điều răn của Ngài và giữ vững đức tin vào Đức Chúa Giê-su (Khải Huyền 12:17). Những người này sẽ vẫn trung tín với sự dạy dỗ của Kinh Thánh, vì nó không chỉ đảm bảo một cuộc sống phong phú hơn trên trái đất mà còn là một cuộc sống vĩnh cửu trong nhà mà Đức Chúa Giê-su chuẩn bị cho chúng ta (Giăng 14:1-3).
Đọc Giăng 1:1-5, 14; Giăng 14:6. Những câu Kinh Thánh này dạy chúng ta điều gì về Đức Chúa Giê-su và sự sống đời đời? Ngôi Lời đã trở nên xác thịt có liên hệ gì đến sự khải thị và được soi dẫn từ Kinh Thánh?
Đức Chúa Giê-su là trọng tâm và mục tiêu của Kinh Thánh. Việc Ngài đến thế gian trong hình hài xác thịt là Đấng Mê-si làm ứng nghiệm những lời hứa trong Cựu Ước. Bởi vì Ngài đã sống, đã chết và sống lại, chúng ta không chỉ có lời xác nhận trong Kinh Thánh mà còn có lời hứa vĩ đại về sự sống đời đời trong một thế giới hoàn toàn mới.
Đọc lại Phục truyền luật lệ ký 32:47. Làm thế nào bạn có thể trải nghiệm chính bạn về sự thật rằng vâng theo lời Chúa không phải là “một điều vô ích” với bạn? Tại sao đức tin vào Đức Chúa Trời và vâng theo lời Ngài không bao giờ là vô ích?
Thứ Hai Ai Đã Viết Kinh Thánh Và Viết Ở Đâu
Sự đa dạng của các trước giả, địa điểm và bối cảnh của họ cung cấp một bằng chứng độc đáo rằng Chúa làm công việc để truyền đạt lịch sử và sứ điệp của Ngài cho những người viết đa dạng về văn hóa để hướng đến những độc giả đa dạng như vậy.
Những câu Kinh Thánh sau đây cho chúng ta biết gì về các trước giả Kinh Thánh và hoàn cảnh của họ? (Xuất Ê-díp-tô ký 2:10, A-mốt 7:14, Giê-rê-mi 1:1-6, Đa-ni-ên 6:1-5, Ma-thi-ơ 9:9, Phi-líp 3:3-6, Khải Huyền 1:9).
Kinh Thánh được viết bởi nhiều người qua nhiều thời đại khác nhau và trong nhiều hoàn cảnh khác nhau. Một số người đã viết từ trong cung điện, những người khác thì từ các nhà tù, một số khác thì trong lúc lưu đày và những người khác trong các hành trình truyền giáo của họ để chia sẻ Phúc Âm. Những người này có nền giáo dục và nghề nghiệp khác nhau. Một số người, như Môi-se, được định sẵn trở thành vua hoặc, như Đa-ni-ên, để phục vụ ở những vị trí cao. Những người khác là những người chăn cừu đơn sơ. Một số còn rất trẻ và những người khác khá cao tuổi. Bất chấp những khác biệt này, tất cả họ đều có một điểm chung: họ được Chúa kêu gọi và Đức Thánh Linh soi dẫn để viết sứ điệp cho dân sự của Ngài, bất kể họ sống ở đâu và khi nào.
Ngoài ra, một số tác giả đã tận mắt chứng kiến các sự kiện họ kể lại. Những người khác tự mình điều tra cẩn thận về các sự kiện hoặc sử dụng cẩn thận các tài liệu hiện có (Giô-suê 10:13, Lu-ca 1:1-3). Nhưng tất cả các phần của Kinh Thánh đều được soi dẫn (2 Ti-mô-thê 3:16). Đây là lý do tại sao Phao-lô tuyên bố rằng: “mọi sự đã chép từ xưa đều để dạy dỗ chúng ta, hầu cho bởi sự nhịn nhục và sự yên ủi của Kinh Thánh dạy mà chúng ta được sự trông cậy” (Rô-ma 15:4). Đức Chúa Trời tạo ra ngôn ngữ loài người cho phép những người được chọn truyền đạt những suy nghĩ và cảm hứng một cách đáng tin cậy bằng lời nói của con người.
Đức Chúa Trời rất vui lòng truyền đạt lẽ thật của Ngài đến thế giới qua việc quảng bá của con người, và chính Ngài, bởi Đức Thánh Linh, những người có trình độ và cho phép họ làm công việc của Ngài. Ngài cũng hướng tâm trí của họ để nói và viết điều được chọn lọc. Ngài phó thác kho báu này cho nhân loại từ Thiên đàng (ED - Ellen G. White, Thông điệp chọn lọc, quyển 1, trang 26).
Nhiều trước giả khác nhau, trong rất nhiều bối cảnh khác nhau, và cùng bởi một Đức Chúa Trời soi dẫn. Sự thật tuyệt vời này giúp chúng ta xác nhận tính chân thực của Lời của Đức Chúa Trời như thế nào?
Thứ Ba Kinh Thánh Như Lời Tiên Tri
Kinh Thánh là tác phẩm đặc biệt duy nhất trong số các tác phẩm tôn giáo nổi tiếng khác bởi vì có đến 30% nội dung của nó bao gồm các lời tiên tri và sách tiên tri. Sự hợp nhất của lời tiên tri và sự ứng nghiệm của nó đúng lúc là trung tâm của thế giới quan trong Kinh Thánh, vì Đức Chúa Trời hành động trong quá khứ của lịch sử cũng biết được mọi chuyện tương lai và đã tiết lộ điều đó cho các tiên tri của Ngài (A-mốt 3:7). Kinh Thánh không chỉ là Lời của Đức Chúa Trời, hay Lời chứng lịch sử, đó còn là Lời tiên tri.
Làm thế nào để các đoạn Kinh Thánh sau đây khải thị các chi tiết về sự đến của Đấng Mê-si?
Sáng-thế Ký 49:8-12.
Thi Thiên 22:12-18.
Ê-sai 53:3-7
Đa-ni-ên 9:2-27.
Mi-chê 5:2.
Ma-la-chi 3:1.
Xa-cha-ri 9:9.
Có ít nhất sáu mươi lăm (65) dự báo trực tiếp về Đấng Mê-si trong Cựu Ước, còn nhiều hơn nữa nếu chúng ta thêm vào những cách phân loại (phân loại là nghiên cứu về các nghi lễ trong Cựu Ước, như sự sinh tế, là những lời tiên tri nhỏ về Đức Chúa Giê-su). Những lời tiên tri này liên quan đến những chi tiết cụ thể như cây phủ việt sẽ không rời khỏi Giu-đa (Sáng-thế Ký 49:10); rằng Ngài sẽ được sinh ra tại Bết-lê-hem ở Giu-đa (Mi-chê 5:2); rằng Ngài sẽ bị khinh miệt và bị chối bỏ bởi con người; bị đánh đập, bị buộc tội, nhưng không mở miệng để bảo vệ chính mình (Ê-sai 53:3-7); rằng tay và chân của Ngài sẽ bị đâm thủng; và họ sẽ phân chia áo xống của Ngài (Thi Thiên 22:12-18).
Sự thật rằng những lời tiên tri trong Cựu Ước được ứng nghiệm với độ chính xác như vậy trong sự sống, sự chết và sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su chứng tỏ sự soi dẫn của thiên thượng và sự khải thị. Nó cũng chỉ ra rằng Đức Chúa Giê-su chính là Đấng mà Ngài và những người khác tuyên bố Ngài là như vậy. Đức Chúa Giê-su đã thực hiện đúng theo các tiên tri thời xưa để tiên đoán về sự chết và sự phục sinh của Ngài (Lu-ca 9:21, 22; Ma-thi-ơ 17:22, 23), sự sụp đổ của Giê-ru-sa-lem (Ma-thi-ơ 24:1, 2) và Sự Tái Lâm của Ngài (Giăng 14:1-3). Do đó, việc mang bản thể con người, sự chết và sự phục sinh được Kinh Thánh tiên đoán và sự ứng nghiệm của chúng đảm bảo độ tin cậy.
Có những lý do nào bạn có thể nghĩ về niềm tin của bạn vào Đức Chúa Giê-su và sự chết của Ngài cho chúng ta? Chia sẻ trong lớp học và đặt câu hỏi: Tại sao những bằng chứng này lại thuyết phục đến vậy?
Thứ Tư Kinh Thánh Là Lịch Sử
Kinh Thánh là độc nhất khi được so sánh với các sách tôn giáo khác vì nó được hình thành qua các giai đoạn lịch sử. Điều này có nghĩa là Kinh Thánh không chỉ đơn thuần là những tư tưởng triết học của một con người (như Khổng Tử hay Phật), mà nó còn ghi lại những hành động của Chúa trong lịch sử khi chúng tiến tới một mục tiêu cụ thể. Trong trường hợp của Kinh Thánh, những mục tiêu đó là: 1) lời hứa về một Đấng Mê-si và 2) sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su. Sự tiến triển này là duy nhất đối với đức tin người Cơ đốc Do thái, trái ngược với quan điểm theo chu kỳ của nhiều tôn giáo trên thế giới khác từ Ai Cập cổ đại đến các tôn giáo phương Đông hiện đại.
Đọc 1 Cô-rinh-tô 15:3-5, 51-55; Rô-ma 8:11; và 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:14. Những đoạn Kinh Thánh này dạy chúng ta điều gì không chỉ là sự thật lịch sử về sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su mà còn có ý nghĩa gì đối với cá nhân chúng ta?
Bằng chứng của bốn sách Phúc Âm và Phao-lô là Đức Chúa Giê-su đã chết, được chôn cất, sống lại từ cõi chết và hiện ra trước nhiều người khác nhau. Điều này được chứng thực bởi các nhân chứng đã đặt Ngài vào ngôi mộ và sau đó ngôi mộ trống không. Các nhân chứng đã rờ vào Đức Chúa Giê-su và Ngài đã ăn với họ. Ma-ri Ma-đơ-len, Ma-ri (người mẹ xác thịt của Đức Chúa Giê-su) và những người phụ nữ khác đã thấy sự phục sinh của Ngài. Các môn đồ nói chuyện với Ngài trên đường đến Em-ma-út. Đức Chúa Giê-su đã xuất hiện cho họ để chứng thực sứ mạng vĩ đại của Ngài đã hoàn thành. Phao-lô viết rằng nếu nhân chứng của Kinh Thánh bị từ chối, thì lời rao giảng và đức tin của chúng ta thành ra “vô ích” (1 Cô-rinh-tô 15:14). Các bản dịch khác nói là: “không có giá trị” hoặc “vô dụng”. Các môn đồ tuyên bố: “Chúa thật đã sống lại” (Lu-ca 24:34). Thuật ngữ Hy Lạp “ontos” dùng để chỉ một cái gì đó thực sự đã diễn ra. Những môn đồ làm chứng rằng Chúa đã thực sự sống lại.
Đức Chúa Giê-su cũng được đại diện là những “trái đầu mùa của những kẻ ngủ” (1 Cô-rinh-tô 15:20). Sự thật lịch sử rằng Đức Chúa Giê-su đã sống lại từ cõi chết và hiện đang sống là sự bảo đảm rằng họ cũng sẽ được sống lại khi Ngài trở lại. Những kẻ thuộc về Ngài sẽ sống lại. (1 Cô-rinh-tô 15:22). Thuật ngữ ở đây ám chỉ một hành động biến hóa trong tương lai, khi những người thuộc về Đức Chúa Giê-su, hay trung thành với Ngài sẽ được sống lại khi Chúa đến (1 Cô-rinh-tô 15:23) lúc tiếng kèn chót (1 Cô-rinh-tô 15:52).
Tại sao lời hứa về sự phục sinh lại rất quan trọng đối với đức tin của chúng ta, đặc biệt là khi chúng ta hiểu rằng người chết đang ngủ? Không có nó, tại sao niềm tin của chúng ta lại là vô ích?
Thứ Năm Sức Mạnh Biến Đổi Của Lời Đức Chúa Trời
Đọc 2 Các vua 22:3-20. Điều gì khiến vua Giô-si-a xé áo? Làm thế nào để sự khám phá của ông không chỉ thay đổi bản thân ông, mà là toàn bộ đất nước Giu-đa?
Vào năm 621 trước Công nguyên, khi Giô-si-a khoảng 25 tuổi, Hinh-kia, thầy tế lễ thượng phẩm, đã tìm ra cuốn sách về luật pháp, có thể là năm cuốn sách đầu tiên của Môi-se hay cụ thể là sách Phục-truyền Luật-lệ Ký. Trong triều đại của cha mình là Am-môn và ông nội độc ác nhất Ma-ne-se, cuộn sách này đã bị mất giữa sự thờ phụng của Ba-anh, A-sê -ra và “toàn cơ binh trên trời” (2 Các Vua 21:3-9). Khi Giô-si-a nghe thấy các điều kiện của giao ước, ông ta xé áo trong đau khổ hoàn toàn, vì ông nhận ra rằng bản thân và dân tộc của mình đã nhận biết được việc thờ phượng Đức Chúa Trời thực sự. Ông ngay lập tức bắt đầu một cuộc cải cách trên khắp vùng đất, phá hủy những nơi cao và phá hủy hình tượng của các vị thần khác. Khi ông kết thúc, chỉ còn một nơi để thờ phượng ở Giu-đa: đền thờ của Đức Chúa Trời ở Giê-ru-sa-lem. Việc khám phá Lời Chúa dẫn đến niềm tin, sự ăn năn và sức mạnh để thay đổi. Sự thay đổi này bắt đầu với Giô-si-a và cuối cùng lan toả sang phần còn lại của Giu-đa.
Làm thế nào để Kinh Thánh bảo đảm với chúng ta rằng sức mạnh để thay đổi cuộc sống của chúng ta và chỉ cho chúng ta con đường đến với sự cứu rỗi? Đọc Giăng 16:13, Giăng 17:17, Hê-bơ-rơ 4:12 và Rô-ma 12:2.
Một trong những bằng chứng mạnh mẽ nhất về quyền năng của Kinh Thánh là sự thay đổi cuộc sống của một người. Đó là Lời hằng sống để cắt đứt tội lỗi và sa ngã của con người và bày tỏ bản chất con người thật của chúng ta và nhu cầu của chúng ta về Đấng Cứu Rỗi.
Một cuốn sách độc đáo như Kinh Thánh, được hình thành trong lịch sử, thấm nhuần lời tiên tri và với sức mạnh biến đổi cuộc sống, cũng phải được diễn giải theo một cách riêng. Không thể diễn giải như bất kỳ cuốn sách nào khác, vì Lời hằng sống của Đức Chúa Trời phải được hiểu dưới ánh sáng của một Đức Chúa Giê-su hằng sống, Ngài đã hứa sẽ ban Đức Thánh Linh để dẫn dắt chúng ta vào “mọi lẽ thật” (Giăng 16:13). Kinh Thánh, sau đó, như một sự khải thị về lẽ thật của Đức Chúa Trời, phải chứa đựng các nguyên tắc giải nghĩa bên trong của chính nó. Những nguyên tắc này có thể được tìm thấy trong việc nghiên cứu cách các tác giả của Kinh Thánh sử dụng Kinh Thánh và được hướng dẫn khi họ cho phép Kinh Thánh tự diễn giải.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Đọc Ellen G. White, “The Scriptures a Safeguard,” tr. 593–602 trong Thiện ác đấu tranh; “Let Not Your Heart Be Troubled,” tr. 662–680 trong Nguyện ước thời đại.
Trong Lời Ngài, Đức Chúa Trời đã cam kết với con người những kiến thức cần thiết cho sự cứu rỗi. Kinh Thánh phải được chấp nhận như một sự khải thị có thẩm quyền, không thể sai lầm về ý muốn của Ngài. Đó là tiêu chuẩn của tính cách, người tiết lộ các giáo lý và thử nghiệm qua kinh nghiệm (Ellen G. White, Thiện ác đấu tranh, trang 9).
Nhiều người đã chết vì giữ vững và trung thành với Lời Chúa. Một trong số đó là Tiến sĩ Rowland Taylor, một linh mục giáo xứ Anh, người đã chống lại sự áp đặt của quần chúng Công giáo trong triều đại của Bloody Mary tại giáo xứ Hadley, Anh. Sau khi bị đuổi ra khỏi nhà thờ và bị chế giễu vì tuân thủ Kinh Thánh, ông đã kháng cáo với giám mục Winchester, Chủ tịch Thượng viện Anh, nhưng họ đã tống ông vào tù và cuối cùng đưa ông đi kết án. Ngay trước khi chết năm 1555, ông đã nói những lời này:
“Bạn mến! Tôi không dạy gì cho bạn ngoài Lời Chúa, và những bài học mà tôi đã rút ra từ cuốn sách mà Chúa đã soi dẫn, Kinh Thánh. Hôm nay tôi đến đây để đóng ấn nó bằng máu của mình (John Foxe, The New Foxe’s Book of Martyrs, rewritten and updated by Harold J. Chadwick (North Brunswick, NJ: Bridge-Logos Publishers, 1997), trang 193). Tiến sĩ Taylor đã được nghe lại Thi Thiên 51 ngay trước khi ngọn lửa được thắp lên và ông lìa đờn.
Câu hỏi thảo luận:
1. Lời tiên tri xác nhận nguồn gốc thiên liêng của Kinh Thánh bằng cách nào? Làm thế nào những lời tiên tri được ứng nghiệm này có thể khẳng định cho chúng ta trong đức tin?
2. Liên quan đến câu hỏi cuối nghiên cứu ngày Thứ ba, tại sao bằng chứng về Đức Chúa Giê-su là Đấng Mê-si lại có tác động mạnh đến như vậy?
3. Đức Chúa Giê-su và các thánh đồ đã thể hiện niềm tin không lay chuyển vào sự đáng tin cậy và uy quyền thiêng liêng của Kinh Thánh. Chẳng hạn, chính Đức Chúa Giê-su đã nói đến Kinh Thánh bao nhiêu lần và rằng (thường liên quan đến chính Ngài) Kinh Thánh phải được “ứng nghiệm”? (Xem, ví dụ, Ma-thi-ơ 26:54,56; Mác 14:49; Lu-ca 4:21; Giăng 13:18; Giăng 17:12). Do đó, nếu chính Đức Chúa Giê-su coi Kinh Thánh (trong trường hợp của Ngài là Cựu Ước) rất nghiêm túc, đặc biệt là về lời tiên tri được ứng nghiệm, thì thái độ của chúng ta đối với Kinh Thánh phải như thế nào?