Bài Học 6 · 1 – 7 Tháng 2

Từ sự kiêu ngạo đến sự bị hủy diệt

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Đa-ni-ên 5, Khải Huyền 17:4-6, Thi Thiên 96:5, Cô-lô-se 1:15-17, Rô-ma 1:16-32, Truyền đạo 8:11, Khải Huyền 14:8

"Chính Ngài thay đổi thì giờ và mùa, bỏ và lập các vua; ban sự khôn ngoan cho kẻ khôn ngoan, và sự thông biết cho kẻ tỏ sáng" — Đa-ni-ên 2:21
Sa-bát Từ Sự Kiêu Ngạo Đến Sự Hủy Diệt

Kinh Thánh nghiên cứu

Đa-ni-ên 5, Khải Huyền 17:4-6, Thi Thiên 96:5, Cô-lô-se 1:15-17, Rô-ma 1:16-32, Truyền đạo 8:11, Khải Huyền 14:8.

Câu gốc

“Chính Ngài thay đổi thì giờ và mùa, bỏ và lập các vua; ban sự khôn ngoan cho kẻ khôn ngoan, và sự thông biết cho kẻ tỏ sáng” (Đa-ni-ên 2:21).

Trong Đa-ni-ên đoạn 5, Lời Chúa cho chúng ta một ví dụ mạnh mẽ về sự kiêu ngạo của con người dẫn đến một kết thúc đầy kịch tính và sâu sắc. Mặc dù người ta có thể nói rằng Nê-bu-cát-nết-sa phải mất một thời gian dài để sửa sai từ bài học của mình, nhưng ít nhất ông ta đã rút ra được bài học từ đó. Cháu trai của ông, Bên-xát-sa, thì không. Khi sử dụng các chén vàng trong đền thờ đế ăn uống say sưa trong cung điện, Bên-xát-sa đã mạo phạm. Một hành động phạm thượng như vậy không chỉ là thách thức đối với Đức Chúa Trời mà còn là một sự đối đầu với chính Đức Chúa Trời. Do đó, Bên-xát-sa đã rót đầy chén của những tội lỗi của mình, hành động theo những cách tương tự như chiếc sừng nhỏ (xem Đa-ni-ên đoạn 8), điều đó đã tấn công đền thờ Đức Chúa Trời. Bằng cách loại bỏ sự thống trị khỏi Bên-xát-sa, Đức Chúa Trời định trước những gì Ngài sẽ hoàn thành để chống lại kẻ thù của dân tộc Ngài trong những ngày cuối cùng. Các sự kiện được thuật lại trong Đa-ni-ên diễn ra vào năm 539 T.C., vào đêm Ba-by-lôn sụp đổ trước quân đội Mê đô-Ba Tư. Ở đây xảy ra sự chuyển đổi từ vàng sang bạc, được dự đoán trong Đa-ni-ên đoạn 2. Một lần nữa, điều hiển nhiên là Đức Chúa Trời quản trị trong các vấn đề của thế gian.

Thứ Nhất Bữa Tiệc Của Bên-xát-sa

Đọc Đa-ni-ên 5:1-4 cùng với Đa-ni-ên 1:1,2. Bên-xát-sa đã làm điều xấu xa gì? Điều đó đã tiết lộ tính cách thực sự của ông là gì? So sánh hành động của ông với Khải Huyền 17:4-6. Có những điều tương tự nào bạn có thể tìm thấy?

Nhà vua ra lệnh rằng các khí mạnh của đền thờ Giê-ru-sa-lem phải được sử dụng làm bình uống. Nê-bu-cát-nết-sa chiếm giữ các đồ thánh từ đền thờ Giê-ru-sa-lem, nhưng ông ta đặt chúng trong đền thờ các thần của ông, điều đó cho thấy rằng ít nhất ông ta tôn trọng địa vị thiêng liêng của các đồ thánh này. Nhưng Bên-xát-sa biến các đồ thánh này thành dụng cụ theo cách xúc phạm nhất.

Trong khi uống rượu từ các đồ thánh, vua Bên-xát-sa, đã ca ngợi các vị thần bằng vàng và bạc, đồng và sắt, gỗ và đá (Đa-ni-ên 5:4). Điều đáng chú ý là sáu vật liệu được đề cập. Người Ba-by-lôn đã sử dụng hệ lục thập phân (một hệ thống dựa trên số 60) trái ngược với hệ thống thập phân được sử dụng ngày nay (dựa trên số 10). Do đó, sáu vị thần đại diện cho toàn bộ các vị thần Ba-by-lôn và đó là sự đầy đủ của hệ thống tôn giáo Ba-by-lôn. Điều thú vị là, thứ tự của các vật liệu tuân theo thứ tự các thành phần của bức tượng Nê-bu-cát-nết-sa trong giấc chiêm bao, ngoại trừ gỗ thay đất sét. Như trong giấc chiêm bao, đá xuất hiện sau cùng; Mặc dù ở đây, nó chỉ thành phần vật chất của các thần tượng, đá cũng gợi lên sự phán xét của Đức Chúa Trời đối với các đế chế ở thế gian (xem Đa-ni-ên 2:44,45), mà Ba-by-lôn tượng trưng.

Bữa tiệc này phục vụ như là một đại diện thích hợp của Ba-by-lôn trong thời kỳ cuối cùng như được thấy trong sách Khải Huyền. Giống như Ba-by-lôn, người phụ nữ trong thời Ba-by-lôn cuối cùng cầm một chén vàng và rót đồ uống bị ô uế cho các quốc gia. Nói cách khác, bằng các học thuyết sai lầm và một hệ thống thờ phượng bị bóp méo, Ba-by-lôn hiện đại dụ dỗ thế gian trở nên tội lỗi (Khải Huyền 17:4-6), không biết gì về sự phán xét sẽ sớm giáng xuống và một ngày phán xét sẽ đến.

Xã hội và nền văn hóa của chúng ta xúc phạm đến lẽ thật của Lời Đức Chúa Trời bằng những cách nào? Làm thế nào chúng ta có thể cẩn thận không tham gia vào những lời nói xúc phạm đó, thậm chí theo những cách tinh tế nhất? Hãy thảo luận trong lớp học.

Thứ Hai Một Vị Khách Không Mời

Đọc Đa-ni-ên 5:5-8. Điều gì đã xảy ra, và tại sao vua lại phản ứng như thế? Theo cách mà đoạn Kinh Thánh trên có nét tương đồng với Đa-ni-ên đoạn 2 và tại sao nét tương đồng này lại quan trọng? (Xem Thi Thiên 96:5, Cô-lô-se 1:15-17)

Như Nê-bu-cát-nết-sa đã làm trong các cuộc khủng hoảng trước đó (Đa-ni-ên 2:2, Đa-ni-ên 4:7), Bên-xát-sa gọi các nhà chiêm tinh, người Canh-đê và các tiên tri, thuật sỹ để làm rõ các sự bí ẩn. Và để đảm bảo rằng họ làm tốt nhất, vua hứa với họ những điều danh giá tột đỉnh: (1) quần áo màu tím, màu sắc được hoàng gia mặc trong thời cổ đại (Ê-xơ-tê 8:15); (2) một chuỗi vàng, là dấu hiệu của địa vị xã hội cao (Sáng-thế Ký 41:42); và (3) vị trí của người cai trị thứ ba trong vương quốc. Phần thưởng cuối cùng này phản ánh chính xác hoàn cảnh lịch sử của Ba-by-lôn vào thời điểm đó. Bởi vì Bên-xát-sa là người cai trị thứ hai với tư cách là nhiếp chính với cha mình, Nabonidus, ông đưa ra vị trí của người cai trị thứ ba. Nhưng bất chấp những phần thưởng hấp dẫn, các nhà hiền triết một lần nữa không đưa ra lời giải thích.

Sau đó, trên tất cả các tội lỗi của mình, vua cố gắng tìm kiếm sự khôn ngoan ở sai chỗ. Các chuyên gia Ba-by-lôn không thể khám phá ý nghĩa của thông điệp. Nó được viết bằng ngôn ngữ riêng của họ, tiếng A-ram, nhưng họ không thể hiểu ý nghĩa của các từ ngữ. Điều này có thể nhắc nhở chúng ta về những gì Chúa đã phán qua Ê-sai: “Sự khôn ngoan của người khôn ngoan sẽ ra hư không, sự thông sáng của người thông sáng sẽ bị giấu” (Ê-sai 29:14). Sau khi trích dẫn câu này, sứ đồ Phao-lô tuyên bố: “Người khôn ngoan ở đâu? Thầy thông giáo ở đâu? Người biện luận đời nay ở đâu? Có phải Đức Chúa Trời đã làm cho sự khôn ngoan của thế gian ra dồ dại không? Vì, tại thế gian cậy sự khôn ngoan mình, chẳng nhờ sự khôn ngoan Đức Chúa Trời mà nhận biết Đức Chúa Trời, nên Ngài đành lòng dùng sự giảng dồ dại của chúng ta mà cứu rỗi những người tin cậy” (1 Cô-lô-se 1:20,21).

Một số sự thật quá quan trọng để con người cố gắng tự mình tìm ra. Đó là lý do tại sao Chúa lại bày tỏ những sự thật này cho chúng ta.

Hãy suy nghĩ về những phần thưởng từ vua Bên-xát-sa và kết quả khi nhận được những phần thưởng đó, đó thực sự là vô giá trị. Điều này sẽ cho chúng ta biết về những điều phù du trên thế gian là như thế nào và tại sao chúng ta luôn cần giữ viễn cảnh của đời sống vĩnh cửu trong tâm trí của chúng ta trước những điều phù du đó?

Thứ Ba Sự Xuất Hiện Của Thái Hậu

Đọc Đa-ni-ên 5:9-12. Thái hậu đã nói những điều gì về Đa-ni-ên với vua lẽ ra vua đã phải biết? Điều đó thể hiện ông là một vị vua như thế nào khi dường như không biết gì về sự hiện hữu của Đa-ni-ên?

Khi phòng tiệc bị hỗn loạn vì sự xuất hiện của thông điệp bí ẩn trên tường, thái hậu đến và đưa ra giải pháp cho nhà vua đang bối rối. Bà nhắc nhở vua về Đa-ni-ên, người có khả năng giải thích chiêm bao và giải quyết những hiện tượng bí ẩn trong gia đoạn trị vì của Nê-bu-cát-nết-sa. Nếu Bên-xát-sa thông minh như vua tiền nhiệm, ông ta sẽ biết phải nhờ đến ai để tìm hiểu ý nghĩa của thông điệp bí ẩn này. Sự can thiệp của thái hậu là rất cần thiết cho vua, người vào thời điểm này dường như hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo. Những lời của bà nghe như một lời quở trách đối với Bên-xát-sa vì đã bỏ qua người duy nhất trong vương quốc có thể giải thích bí ẩn này. Bà kể cho vua về lý lịch của Đa-ni-ên: “Trong nước vua có một người, linh của các thần thánh ở trong nó. Về đời vua cha, người ta thấy trong nó có ánh sáng, sự thông minh, khôn ngoan, như sự khôn ngoan của các vì thần. Vậy nên vua Nê-bu-cát-nết-sa, cha vua, chính cha vua, đã lập người lên làm đầu các đồng bóng, thuật sỹ, người Canh-đê và thầy bói, bởi vì Đa-ni-ên mà vua đã đặt tên là Bên-tơ-xát-sa, trong người có linh tánh tốt lành, có sự thông biết và khôn sáng để giải được những điềm chiêm bao, cắt nghĩa được những câu kín nhiệm, và làm cho những sự hồ nghi tan chảy. Vậy bây giờ hãy sai gọi Đa-ni-ên, và người sẽ giải nghĩa cho” (Đa-ni-ên 5:11,12).

Tại thời điểm này, chúng ta một lần nữa tự hỏi tại sao Bên-xát-sa lại bỏ qua Đa-ni-ên. Đoạn Kinh Thánh này không đưa ra câu trả lời trực tiếp cho câu hỏi, nhưng chúng ta có thể cho rằng tại thời điểm này, Đa-ni-ên sau khi phục vụ vua ít nhất cho đến năm thứ ba của triều đại (Đa-ni-ên 8:1,27), không còn phục vụ nữa. Một yếu tố có thể là tuổi của Đa-ni-ên. Ông có lẽ khoảng 80 tuổi và vua có thể muốn thay thế vị trí lãnh đạo cũ bằng một thế hệ trẻ. Vua cũng có thể đã quyết định phớt lờ Đa-ni-ên vì ông ta không muốn đầu phục theo Đức Chúa Trời của Đa-ni-ên. Nhưng bất kể lý do hay sự kết hợp của các lý do, vẫn rất bất ngờ vì một người có một lý lịch rực rỡ như Đa-ni-ên có thể bị lãng quên sớm như vậy.

Đọc Rô-ma 1:16-32. Theo những cách nào chúng ta thấy nguyên tắc thể hiện trong các câu này được thể hiện, không chỉ trong câu chuyện này, mà trong thế giới ngày nay?

Thứ Tư Bị Cân Và Thấy Kém Thiếu

Đọc Đa-ni-ên 5:13-28. Đa-ni-ên đã đưa ra lý do cho sự sụp đổ sắp xảy ra của vua này là gì?

Bị ép buộc bởi hoàn cảnh, vua phải nhờ đến Đa-ni-ên, nhưng ông ta dường như làm điều đó với sự miễn cưỡng. Điều này có thể nói nhiều hơn về thái độ của vua đối với Đức Chúa Trời của Đa-ni-ên hơn là đối với chính Đa-ni-ên.

Đến lượt mình, Đa-ni-ên đáp lại lời đề nghị thưởng của vua thể hiện rất nhiều về các ưu tiên và tính cách của Đa-ni-ên. Cũng có khả năng Đa-ni-ên, khi biết ý nghĩa của những từ bí ẩn, nhận ra phần thưởng thực sự vô giá trị như thế nào.

Đa-ni-ên sau đó chỉ ra cho vua ba lý do cho sự xuất hiện của đoạn ký tự bí ẩn.

Đầu tiên, Bên-xát-sa hoàn toàn bỏ qua những trải nghiệm của Nê-bu-cát-nết-sa. Nếu không ông ta sẽ ăn năn và hối lỗi như người tiền nhiệm.

Thứ hai, Bên-xát-sa đã sử dụng các đồ thánh trong đền thờ để uống rượu và ca ngợi thần tượng của mình. Ở đây Đa-ni-ên đề cập đến sáu loại vật liệu được sử dụng để làm các thần tượng theo cùng một thứ tự được ghi nhận trước đó.

Thứ ba, vua đã bỏ qua việc tôn vinh Chúa, “Đấng cầm trong tay Ngài hơi thở và hết thảy các đường lối của vua” (Đa-ni-ên 5:23).

Sau khi chỉ ra những tội lỗi của vua, Đa-ni-ên tiến hành giải thích. Bây giờ chúng ta biết rằng chữ trên tường của Chúa bao gồm ba động từ A-ram (với lần lặp lại đầu tiên). Ý nghĩa cơ bản của chúng lẽ ra đã được vua và các nhà hiền triết của ông biết đến Mê-nê: “đếm” Tê-ken: “bị cân” và Phê-rết: “phân chia”.

Cùng với sự hiện diện của quân đội Mê-đô Ba-tư tại Ba-by-lôn, vua và các nhà hiền triết đã nghi ngờ một số ý nghĩa đáng ngại trong dòng chữ đó, nhưng các nhà hiền triết không dám nói điều gì khó chịu với vua. Chỉ có Đa-ni-ên chứng minh khả năng giải mã thông điệp thực tế thành một tuyên bố có ý nghĩa để truyền đạt ý nghĩa đầy đủ của nó tới Bên-xát-sa: “Mê-nê là: Đức Chúa Trời đã đếm nước vua và khiến nó đến cuối cùng. Tê-ken là: Vua đã bị cân trên cái cân, và thấy là kém thiếu. Phê-rết là: Nước vua bị chia ra, được ban cho người Mê-đi và người Phe-rơ-sơ” (Đa-ni-ên 5:27, 28).

Chẳng có lời an ủi và cổ vũ nào dành cho vua.

Sự phán xét đến nhanh chóng trên vua. Làm thế nào chúng ta có thể học cách tin cậy Chúa trong những trường hợp mà hiện tại, công lý và sự phán xét chưa đến? (Xem Truyền đạo 3:17, Truyền đạo 8:11, Ma-thi-ơ 12:36, Rô-ma 14:12)

Thứ Năm Sự Sụp Đổ Của Ba-by-lôn

Đọc Đa-ni-ên 5:29-31 cùng với Khải Huyền 14:8, Khải Huyền 16:19 và Khải Huyền 18:2. Chúng ta có thể học được gì về sự sụp đổ của Bên-xát-sa của Ba-by-lôn và dẫn đến sự sụp đổ của Ba-by-lôn trong thời kỳ cuối cùng?

Bỏ qua những lỗi lầm của vua, Bên-xát-sa là một người giữ lời hứa. Vì vậy, mặc dù có những tin xấu, ông vẫn hài lòng với cách giải thích do Đa-ni-ên đưa ra, đó là lý do tại sao ông ta ban cho nhà tiên tri những món quà đã hứa. Dường như bằng cách thừa nhận sự thật của thông điệp từ Đa-ni-ên, vua mặc nhiên nhận ra sự hiện diện của Đức Chúa Trời của Đa-ni-ên. Thật thú vị, giờ đây Đa-ni-ên chấp nhận những món quà mà ông đã từ chối trước đây, có lẽ bởi vì những món quà như vậy không còn có thể ảnh hưởng đến sự giải thích của ông. Bên cạnh đó, tại thời điểm đó những món quà như vậy là vô nghĩa vì đế chế sắp sụp đổ. Do đó, có lẽ như một vấn đề lịch sự, nhà tiên tri chấp nhận phần thưởng, biết rằng ông sẽ là người cai trị thứ ba của vương quốc chỉ trong vài giờ.

Chính xác như tuyên bố của lời tiên tri, Ba-by-lôn sụp đổ. Nó sụp đổ rất nhanh. Trong khi vua và các triều thần của mình ăn uống say sưa, thành phố đã sụp đổ không bởi một trận chiến nào cả. Theo nhà sử học Herodutus, người Ba Tư đã đào một con kênh để chuyển hướng sông Ơ-phơ-rát và dẫn vào thành phố dưới lòng sông. Cũng đêm đó Bên-xát-sa bị giết. Cha của ông, vua Na-bô-nít, đã rời khỏi thành phố, sau đó đã đầu hàng những người cai trị mới. Do đó, đế chế vĩ đại nhất mà loài người từng biết đến thời điểm này chấm dứt. Ba-by-lôn, đất nước giàu có nhất, không còn nữa.

Vua Bên-xát-sa đã được trao nhiều cơ hội để học hỏi và làm theo ý Chúa. Ông đã thấy ông nội của mình là Nê-bu-cát-nết-sa bị trục xuất khỏi xã hội của loài người. Ông đã nhìn thấy trí tuệ mà vị quân vương kiêu hãnh vinh quang đã bị lấy đi bởi Đấng đã ban cho điều đó. Ông ta đã nhìn thấy vua bị đuổi khỏi vương quốc của mình, và làm bạn đồng hành với những con thú trên cánh đồng. Nhưng sự nuông chiều bản thân và sự kiêu ngạo của Bên-xát-sa đã mang đến những bài học mà ông không bao giờ nên quên; và ông phạm tội tương tự với Đấng đã đưa ra những phán xét trên Nê-bu-cát-nết-sa. Ông đã lãng phí những cơ hội được ban cho một cách ân cần, bỏ qua việc sử dụng những cơ hội trong tầm với của mình để tìm hiểu lẽ thật. (Ellen G. White, Bible Echo, April 25, 1898).

Có những cơ hội nào để chúng ta trở thành người “quen thuộc với lẽ thật”? Điều đó nghĩa là gì? Khi nào chúng ta có thể nói rằng chúng ta đã quen với tất cả lẽ thật mà chúng ta cần biết?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Các đại tiệc là phổ biến trong các cung điện của thế giới cổ đại. Các vua thích tổ chức những bữa tiệc phung phí để thể hiện sự vĩ đại và kiêu hãnh của họ. Mặc dù chúng ta không biết tất cả các chi tiết của bữa tiệc đặc biệt này, nhưng chúng ta biết rằng nó đã diễn ra khi quân đội Mê-đô Ba-tư sẵn sàng tấn công Ba-by-lôn. Nhưng nói một cách nhân văn, không có lý do gì để lo lắng. Ba-by-lôn có những bức tường kiên cố, nguồn cung cấp thực phẩm trong nhiều năm và rất nhiều nước, bởi vì sông Ơ-phơ-rát chảy qua trung tâm thành phố. Vì vậy, vua Bên-xát-sa thấy không có vấn đề gì trong việc tổ chức một bữa tiệc trong khi kẻ thù đang bao vây thành phố. Và ông ra lệnh cho một lễ kỷ niệm quan trọng, sẽ sớm biến thành một bữa tiệc say sưa. Thật là một bằng chứng mạnh mẽ cho sự kiêu ngạo của nhân loại, đặc biệt là trái ngược với quyền năng của Chúa. Thông qua Đa-ni-ên, Chúa phán với vua rằng mặc dù Ngài đã trao cho ông những cơ hội để học hỏi lẽ thật, nhưng “vua không thờ phượng Đức Chúa Trời là Đấng cầm trong tay Ngài hơi thở và hết thảy các đường lối của vua” (Đa-ni-ên 5:23).

Lịch sử của các quốc gia đã phản ánh với chúng ta ngày nay. Đối với mọi quốc gia và cho mọi cá nhân, Chúa đã chỉ định một vị trí trong kế hoạch vĩ đại của Ngài. Ngày nay, con người và các quốc gia đang bị thử thách bởi sự tụt dốc trong tay của Ngài, Đấng không phạm sai lầm gì cả. Tất cả là do sự lựa chọn của chính họ quyết định số phận của họ, và Chúa đang chế ngự tất cả để hoàn thành mục đích của Ngài.” (Ellen G. White, Tiên tri và CácVua, trang 536).

Câu hỏi thảo luận

1. Trong lớp, hãy thảo luận câu trả lời cho câu hỏi ở ngày thứ Nhất về những cách mà xã hội và nền văn hóa của chúng ta xúc phạm đến lẽ thật của Đức Chúa Trời. Những cách này là gì, và chúng ta nên làm như thế nào như là một Hội Thánh và cá nhân phản ứng lại những sự xúc phạm đó?

2. Câu chuyện này dạy gì cho chúng ta về sự cứu rỗi không phải là quá nhiều về những gì chúng ta biết mà là về cách chúng ta phản ứng với những gì chúng ta biết? (Xem Đa-ni-ên 5:22)

3. Đọc Đa-ni-ên 5:23. Những nguyên tắc thuộc linh quan trọng được tìm thấy trong câu này là gì? Ví dụ, câu Kinh Thánh cảnh báo chúng ta về việc chống lại Chúa như thế nào? Hoặc là, câu Kinh Thánh dạy chúng ta điều gì khi nhắc đến Chúa không chỉ là Đấng Tạo Hóa mà còn là Đấng duy trì sự sống của chúng ta?

4. Ngay cả khi không biết những từ đó có nghĩa gì, Bên-xát-sa vẫn sợ hãi (Đa-ni-ên 5:6). Điều này cho chúng ta biết ý nghĩa của việc sống với một lương tâm tội lỗi là gì?