Từ lò lửa đến hoàng cung
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Đa-ni-ên 3, Khải Huyền 13:11-18, Xuất Ê-díp-tô ký 20:3-6, Phục-truyền 6:4, 1 Cô-rinh-tô 15:12-26, Hê-bơ-rơ 11
"Nầy, hỡi vua! Đức Chúa Trời mà chúng tôi hầu việc, có thể cứu chúng tôi thoát khỏi lò lửa hực, và chắc cứu chúng tôi khỏi tay vua" — Đa-ni-ên 3:17
Sa-bát Từ Lò Lửa Đến Hoàng Cung
Kinh Thánh nghiên cứu
Đa-ni-ên 3, Khải Huyền 13:11-18, Xuất Ê-díp-tô ký 20:3-6, Phục-truyền 6:4, 1 Cô-rinh-tô 15:12-26, Hê-bơ-rơ 11.
Câu gốc
“Nầy, hỡi vua! Đức Chúa Trời mà chúng tôi hầu việc, có thể cứu chúng tôi thoát khỏi lò lửa hực, và chắc cứu chúng tôi khỏi tay vua” (Đa-ni-ên 3:17).
Vì vậy, những người trẻ tuổi này đầy dẫy Đức Thánh Linh, tuyên bố với cả quốc gia về đức tin của họ, rằng Đấng mà họ tôn thờ là Đức Chúa Trời duy nhất và hằng sống. Sự thể hiện đức tin của chính họ là sự bày tỏ hùng hồn nhất về các nguyên tắc sống của họ. Để gây ấn tượng đến những kẻ thờ hình tượng với quyền năng và sự vĩ đại của Đức Chúa Trời hằng sống, những đầy tớ của Ngài phải biểu lộ ra sự tôn kính của họ đối với Đức Chúa Trời. Họ phải thể hiện rằng Ngài là Đấng tôn kính duy nhất đáng để tôn ngợi và thờ phượng không cần suy xét, thậm chí không giữ gìn sự sống, có thể khiến họ hoàn toàn không nhượng bộ để thờ hình tượng. Những bài học này có một sự ảnh hưởng trực tiếp và tầm quan trọng đến kinh nghiệm của chúng ta trong những ngày cuối cùng này” (Ellen G.White, Trong nước thiên đàng, trang 149). Khi đối diện với nguy cơ tử vong vì vấn đề thờ phượng có vẻ như là một vấn đề của thời đại tiền khoa học và mê tín, Kinh Thánh bày tỏ rằng vào thời kỳ cuối cùng, khi thế giới “tiến bộ” vượt bậc, thì một điều tương tự sẽ mở ra, nhưng quy mô trên toàn thế giới. Do đó, từ nghiên cứu về câu chuyện này, chúng ta hiểu rõ hơn về các vấn đề mà theo Kinh Thánh, những người trung tín của Chúa sẽ phải đối mặt.
Thứ Nhất Tượng Vàng
Hãy đọc Đa-ni-ên 3:1-7, Điều gì đã thúc đẩy vua làm tượng này?
Hai mươi năm là khoảng thời gian trôi qua giữa giấc mơ và việc dựng bức tượng. Tuy nhiên, dường như vua không thể nào quên được giấc chiêm bao đó và thực tế là Ba-by-lôn đã đến lúc phải được thay thế bằng quyền lực khác. Không bằng lòng với việc chỉ là cái đầu bằng vàng, vua muốn được đại diện bằng cả tượng vàng hầu truyền đạt cho các nước khác rằng vương quốc của người sẽ tồn tại trong suốt lịch sử.
Thái độ tự hào này cũng nằm trong tâm trí của những người xây tháp Ba-bên, là những người kiêu ngạo, họ cố gắng thách thức chính Chúa. Sự kiêu ngạo rất lớn của Nê-bu-cát-nết-sa ở đây. Ông đã hoàn thành vai trò cai trị Ba-by-lôn và không thể sống với ý tưởng rằng rồi vương quốc của mình sẽ qua đi. Do đó, trong nỗ lực tự thể hiện bản thân, ông đã xây dựng một bức tượng nhằm phô trương sức mạnh và muốn đo lòng trung thành với mình qua việc những người dưới quyền tôn sùng bức tượng. Mặc dù không rõ liệu hình ảnh tạc trên tượng có thực đại diện cho vua hay một vị thần nào đó, chúng ta nên nhớ rằng trong thời cổ đại, việc phân cách giữa tôn giáo và chính trị không rõ ràng, thường mờ nhạt, nếu chúng tồn tại.
Chúng ta nên nhớ rằng Nê-bu-cát-nết-sa có hai cơ hội để biết Đức Chúa Trời chân thật. Đầu tiên, ông được thử nghiệm các chàng trai trẻ Hê-bơ-rơ, rồi ông nhận thấy rằng họ thông minh gấp mười lần những người được chọn khác tại Ba-by-lôn. Sau đó, khi tất cả những thuật sỹ khác thất bại trong việc nhắc ông về giấc chiêm bao của mình, Đa-ni-ên đã thuật lại cho ông những suy nghĩ trong đầu, giấc chiêm bao và giải thích về nó. Cuối cùng vua công nhận quyền lực siêu nhiên của Đức Chúa Trời của Đa-ni-ên. Nhưng thật bất ngờ, những bài học thần đạo này không đủ để ngăn Nê-bu-cát-nết-sa khỏi việc trở lại thờ hình tượng. Tại sao? Lý giải thoả đáng nhất là vì kiêu ngạo. Con người tội lỗi khước từ sự hiểu biết về sự thật rằng thể xác và khôn ngoan mà họ có được rồi cũng hư mất đi và sự thạnh vượng rồi cũng lụi tàn, tan biến hư vô. Chúng ta có thể lúc nào đó hành động giống như “những Nê-bu-cát-nết-sa nhỏ” khi chúng ta trả giá cho việc quá chăm về thành tích mà quên đi sự vô nghĩa mà chúng mang đến khi so với sự vĩnh hằng.
Chúng ta học cách để không vấp phạm thế nào, ngay cả trong những tình huống nhỏ nhất, vào chính cái bẫy mà Nê-bu-cát-nết-sa đã vấp ngã?
Thứ Hai Sự Kêu Gọi Thờ Phượng
Xin đọc Đa-ni-ên 3:8-15 và Khải Huyền 13:11-18, có sự trùng hợp nào mà chúng ta có thể thấy được giữa những điều đã xảy ra trong đời Đa-ni-ên sẽ xảy ra trong tương lai?
Tượng vàng đứng sừng sững trong đồng bằng Đu-ra, tên tiếng Akkadian nghĩa là “nơi tường bao quanh”, cho chúng ta ấn tượng về một đền thánh rộng lớn. Giường như nó chưa đủ, lò lửa gần như có thể gợi lên một bàn thờ. Âm nhạc của Ba-by-lôn là một phần trong sự thờ phượng. Bảy loại nhạc cụ được liệt kê, như thể để truyền đạt sự hoàn chỉnh và hiệu quả của sự chúc tôn trong nghi thức thờ phượng.
Ngày nay, chúng ta bị tấn công từ mọi phía bởi những lời kêu gọi áp dụng lối sống mới, những tư tưởng mới và từ bỏ cam kết của chúng ta với uy quyền của Chúa như việc thể hiện trong Lời Ngài và từ bỏ lòng trung thành giống với những người kế vị đương thời của triều đại Ba-by-lôn. Sức quyến rũ của thế gian đôi khi quá sức, nhưng chúng ta nên tự nhắc nhở mình rằng lòng trung tín tối thượng của chúng ta thuộc về Đấng Tạo Hóa.
Theo lịch tiên tri, chúng ta đang sống trong những ngày cuối cùng của lịch sử thế giới. Khải Huyền 13 thông báo rằng cư dân trên đất sẽ được mời gọi để tôn thờ ảnh tượng của con thú. Thực thể đó sẽ gây ra: “Nó cũng khiến mọi người, nhỏ và lớn, giàu và nghèo, tự chủ và tôi mọi, đều chịu ghi dấu hoặc trên tay hữu, hoặc trên trán” (Khải Huyền 13:16).
Sáu hạng người được cho là trung thành với tượng con thú: “nhỏ và lớn, giàu và nghèo, tự chủ và tôi mọi”. Số của con thú, là số 666, cũng nhấn mạnh số 6. Điều này chỉ ra rằng bức tượng được dựng lên bởi Nê-bu-cát-nết-sa trùng khớp để minh hoạ về điều mà Ba-by-lôn sẽ làm trong những ngày cuối cùng (Xem Đa-ni-ên 3:1, cho hình ảnh của 6 và 60). Do đó chúng ta cần cẩn thận chú ý đến những gì diễn ra trong câu chuyện này và cách Chúa hướng dẫn trực tiếp các vấn đề của thế giới.
Thờ phượng không chỉ là việc cuối đầu trước một cái gì đó hoặc một ai đó và công khai tuyên xưng sự trung thành. Những cách khác, những cách tinh tế hơn mà chúng ta có thể tôn thờ một thứ khác hơn Chúa của chúng ta là gì?
Thứ Ba Thử Lửa
Với ba thanh niên Do Thái, việc thờ lạy tượng do vua áp đặt là sự giả mạo trắng trợn của việc thờ phượng ở Giê-ru-sa-lem mà họ đã kinh qua trong những năm niên thiếu đầu đời. Mặc dù họ nắm giữ chức vị cao trọng của đế chế và trung thành với vua, nhưng lòng trung tín của họ với Chúa đặt ngoài giới hạn cho lòng trung thành của con người. Họ chắc chắn sẵn sàng tiếp tục phục vụ trung thành cho vua trong chức vụ quản trị của mình; tuy nhiên, họ không thể tham gia vào lễ nghi này.
Xin đọc Xuất Ê-díp-tô Ký 20:3-6 và Phục truyền 6:4, Những phần Kinh Thánh này truyền đạt sự ảnh hưởng đến lập trường mà những thanh niên này làm là gì?
Theo hướng dẫn của vua, tất cả mọi người khi nghe tiếng nhạc phải cúi đầu và tôn thờ pho tượng vàng. Duy chỉ có ba thanh niên Sa-đơ-rắc, Mê-sác và A-bết-Nê-gô dám làm trái lệnh vua. Ngay lập tức những người Ba-by-lôn trình lên vua. Những người cáo buộc này tìm cách chọc giận vua bằng cách nói: 1) chính vua đã tiến cử 3 chàng trai trẻ cai trị tỉnh Ba-by-lôn; 2) những người Do Thái không phục vụ các thần của vua; 3) họ không tôn thờ pho tượng vàng mà vua đã dựng nên (Dân số ký 3:12). Nhưng bỏ qua cơn thạnh nộ của mình chống lại họ, vua cho ba người này cơ hội thứ hai. Vua sẵn sàng lặp lại toàn bộ nghi lễ để những người đàn ông này có thể giữ lại địa vị của họ và thờ lạy bức tượng. Nếu họ khước từ, họ sẽ bị ném vào lò lửa. Nê-bu-cát-nết-sa kết thúc lời kêu gọi của mình bằng một tuyên bố kêu ngạo nhất: “Rồi thần nào có thể giải cứu các ngươi khỏi tay ta?” (Đa-ni-ên 3:15).
Được đầy dẫy khích lệ từ thiên thượng, họ đáp lại vua: “Nầy, hỡi vua! Đức Chúa Trời mà chúng tôi hầu việc, có thể cứu chúng tôi thoát khỏi lò lửa hực và chắc cứu chúng tôi khỏi tay vua. Dầu chẳng vậy, hỡi vua, xin biết rằng chúng tôi không hầu việc các thần của vua, và không thờ phượng pho tượng vàng mà vua đã dựng” (Đa-ni-ên 3:17,18).
Mặc dù họ biết rằng Chúa của họ có thể giải cứu họ, nhưng họ không có sự đảm bảo rằng Ngài sẽ làm. Tuy nhiên, họ từ chối tuân theo lệnh của vua, thậm chí biết rằng họ có thể bị thiêu sống. Chúng ta có thể tìm được đức tin đó nơi nào?
Thứ Tư Người Thứ Tư
Xin đọc Đa-ni-ên 3:19-27. Có điều gì đã xảy ra? Ai là người còn lại (người thứ 4) trong lò lửa?
Sau khi ném những người thanh niên trung tín Do Thái vào lò lửa, Nê-bu-cát-nết-sa bối rối khi thấy sự hiện diện của người thứ tư bên trong lò lửa. Theo hiểu biết của mình, vua xác định nhân vật thứ tư là “…một con trai của các thần” (Đa-ni-ên 3:25).
Vua không thể nói nhiều hơn nữa, nhưng chúng ta biết người thứ tư đó là ai. Người xuất hiện cùng Áp-ra-ham trước sự hủy diệt Sô-đôm và Gô-mô-rơ, vật lộn với Gia-cốp bên rạch Gia-bốc và bày tỏ Ngài cùng Môi-se trong bụi gai đang cháy. Ngài chính là Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc trong hình thể con người, đến để bày tỏ rằng Đức Chúa Trời đang đứng giữa dân sự Ngài trong mọi hoạn nạn.
Ellen G. White nói: “Nhưng Đức Chúa Trời không quên dân sự Ngài. Khi những chứng nhân của Ngài bị quăng vào lò lửa hừng, Đấng Cứu Thế bày tỏ chính mình Ngài ở giữa họ, và cùng với họ đi giữa lò lửa hừng. Trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời của nóng và lạnh, ngọn lửa đã mất đi sức mạnh hủy diệt của nó” (Tiên tri và các vua, trang 508, 509).
Như Đức Chúa Trời phán trong Ê-sai: “Khi ngươi vượt qua các dòng nước, ta sẽ ở cùng; khi ngươi lội qua sông, sẽ chẳng che lấp. Khi ngươi bước qua lửa, sẽ chẳng bị cháy, ngọn lửa chẳng đốt ngươi.” (Ê-sai 43:2).
Mặc dù chúng ta yêu thích những câu chuyện như thế này, nhưng chúng đưa ra những câu hỏi về những người không được giải cứu một cách kỳ diệu khỏi những sự bắt bớ vì đức tin của họ. Những người đó chắc chắn biết kinh nghiệm của Ê-sai và Xa-cha-ri, là những người bị giết bởi những vua hống hách. Trong suốt lịch sử thiêng liêng cho đến ngày nay, các Cơ-đốc Nhân trung tín đã chịu đựng những đau khổ khủng khiếp ngay cả chết đau đớn và họ không nhìn thấy được sự giải cứu kỳ diệu. Đây là một trường hợp trong đó các tín hữu nhận được sự giải cứu kỳ diệu, nhưng như chúng ta biết, những điều như vậy thường không xảy ra.
Mặt khác, có sự giải cứu kỳ diệu nào mà tất cả những người trung tín với Chúa có được, bất kể số phận của họ ở đây là gì? (Xem trong 1 Cô-rinh-tô 15:12-26)
Thứ Năm Bí Quyết Của Đức Tin
Khi chúng ta suy gẫm về kinh nghiệm của Sa-đơ-rắc, Mê-sác và A-bết-Nê-gô, chúng ta có thể tự hỏi: bí quyết của một đức tin mạnh mẽ là gì? Làm thế nào họ có thể sẵn sàng bị thiêu sống hơn là thờ pho tượng? Hãy suy nghĩ về tất cả các cách mà họ có thể đã hợp lý cúi đầu để tuân theo mệnh lệnh của vua. Tuy nhiên, mặc dù nhận ra rằng họ có thể đã chết, như rất nhiều người khác đã làm, họ vẫn đứng vững vàng với đức tin của mình.
Hê-bơ-rơ 11 dạy chúng ta điều gì về đức tin?
Để phát triển đức tin, chúng ta cần hiểu đức tin là gì. Một vài người có một nhận định về lượng đức tin; họ đo lường đức tin của mình bằng những câu trả lời mà họ dường như nhận được từ Chúa. Họ đến trung tâm mua sắm và họ cầu nguyện cho một bãi đỗ xe. Nếu họ tình cờ có được một không gian khi đến nơi, họ kết luận rằng họ có đức tin mạnh mẽ. Nếu tất cả các vị trí được lấp đầy, họ có thể nghĩ rằng đức tin của họ không đủ mạnh để Chúa lắng nghe lời cầu nguyện của họ. Sự hiểu biết về đức tin này trở nên nguy hiểm vì nó cố thao túng Chúa và không tính đến uy quyền và sự khôn ngoan của Ngài.
Thật vậy, đức tin thực sự, như được thể hiện bởi những người bạn của Đa-ni-ên, được đo lường bằng mối quan hệ sâu xa của chúng ta với Chúa và kết quả là niềm tin tuyệt đối trong Ngài. Đức tin đích thực không tìm cách bẻ cong ý muốn của Chúa để phù hợp với ý muốn của mình mà là giao phó ý muốn của chúng ta theo ý Chúa. Như chúng ta đã thấy, ba người trai trẻ Do Thái không biết chính xác những gì Chúa có cho họ khi họ quyết định thách thức vua và vẫn trung tín với Chúa. Họ quyết định làm điều đúng đắn bất chấp hậu quả. Đây là những gì thực sự đặc trưng cho một đức tin trưởng thành. Chúng ta thể hiện đức tin thực sự khi chúng ta cầu nguyện với Chúa về những điều chúng ta muốn nhưng tin tưởng Ngài sẽ làm những gì tốt nhất cho chúng ta, ngay cả khi chúng ta không hiểu những gì đang xảy ra hoặc tại sao.
Có những cách nào chúng ta có thể thực hành đức tin hằng ngày, ngay cả ‘những việc rất nhỏ’ có thể giúp đức tin chúng ta phát triển và sẵn sàng tiếp nhận thử thách lớn hơn mỗi ngày? Tại sao ‘những thử thách nhỏ’ lại quan trọng?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Thật quan trọng vì những bài học được học từ kinh nghiệm của người trai trẻ Do Thái ở đồng bằng Đu-ra. Trong thời đại chúng ta, nhiều tôi tớ Chúa, tuy vô tội vì những hành động sai trái, sẽ bị sỉ nhục và lạm dụng dưới bàn tay của những người, được xúi giục bởi Sa-tan, lòng họ chứa đầy sự ghen tị và cố chấp tôn giáo. Đặc biệt là cơn thạnh nộ của con người sẽ được khơi dậy chống lại những người giữ ngày Sa-bát thánh của điều răn thứ tư; và cuối cùng, một sắc lệnh toàn cầu sẽ tố cáo việc giữ này là đáng chết.
“Một thời kỳ đau khổ trước dân sự Chúa sẽ kêu gọi bằng đức tin rằng sẽ không còn nao núng. Dân sự Chúa cần bày tỏ Ngài là đối tượng duy nhất của sự thờ phượng của họ và rằng không có sự cân nhắc thậm chí trên chính cuộc sống của họ, có thể khiến họ nhượng bộ ít nhất để thờ phượng sai lầm. Đối với những tấm lòng trung tín thì mệnh lệnh của kẻ ác và con người hữu hạn sẽ bị nhấn chìm bên cạnh lời của Chúa vĩnh cửu. Lẽ thật sẽ được tuân theo mặc dù kết quả là tù đày hoặc lưu đày hoặc chết” (Ellen G. White, Tiên tri và các vua, trang 512, 513).
Câu hỏi thảo luận
1. Đọc 1 Phi-e-rơ 1:3-9. Tại sao Chúa cứu một số người mà không phải là nhiều người khác khỏi sự đau khổ? Hoặc câu trả lời cho những thắc mắc giống như thế này chúng ta không thể nhận được hiện tại? Trong trường hợp khi những sự giải cứu diệu kỳ không xuất hiện, tại sao chúng ta cần tin vào sự hoàn hảo tốt lành của Đức Chúa Trời dù có những sự thất vọng?
2. Nếu trường hợp này mà những chàng trai Do Thái bị chết trong lò lửu hừng, thì chúng ta học được bài học gì từ đó?
3. Từ sự hiểu biết của chúng ta về những sự việc trong thời kỳ cuối cùng, có trường hợp nào sẽ xảy ra, dấu hiệu bên ngoài, điều đó sẽ cho thấy chúng ta tôn thờ ai? Điều này cho chúng ta biết thực sự ngày Sa-bát quan trọng như thế nào?
4. Đọc Lu-ca 16:10, làm thế nào để những lời Đấng Cơ-đốc ở đây giúp chúng ta hiểu ý nghĩa thực sự của việc sống theo đức tin là gì?
5. Đọc Đa-ni-ên 3:15, khi Nê-bu-cát-nết-sa nói: “Rồi thần nào có thể giải cứu các ngươi khỏi tay ta”? Làm thế nào bạn có thể trả lời câu hỏi này?