Từ điều kín nhiệm đến sự khải thị
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Đa-ni-ên 2:1-16, Công vụ các sứ đồ 17:28, Đa-ni-ên 2:17-49, Thi Thiên 138, Giăng 15:5, Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:4, 1 Phi-e-rơ 2:4
"Đoạn, Đa-ni-ên cất tiếng nói rằng: Ngợi khen danh Đức Chúa Trời đời đời vô cùng! Vì sự khôn ngoan và quyền năng đều thuộc về Ngài" — Đa-ni-ên 2:20
Sa-bát Từ Điều Kín Nhiệm Đến Sự Khải Thị
Kinh Thánh nghiên cứu
Đa-ni-ên 2:1-16, Công vụ các sứ đồ 17:28, Đa-ni-ên 2:17-49, Thi Thiên 138, Giăng 15:5, Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:4, 1 Phi-e-rơ 2:4.
Câu gốc
“Đoạn, Đa-ni-ên cất tiếng nói rằng: Ngợi khen danh Đức Chúa Trời đời đời vô cùng! Vì sự khôn ngoan và quyền năng đều thuộc về Ngài” (Đa-ni-ên 2:20).
Trong vùng biển xung quanh đảo Greenland có rất nhiều tảng băng trôi với nhiều kích cỡ. Đôi khi những tảng băng nhỏ lại trôi theo hướng này, trong khi những tảng với kích cỡ khổng lồ lại trôi theo hướng khác. Nguyên nhân là do gió trên bề mặt sẽ thổi những tảng băng nhỏ, trong khi những tảng lớn lại bị những dòng chảy sâu dưới đáy đại dương đẩy đi. Khi chúng ta xem xét sự dấy lên và tàn lụi của những quốc gia trong lịch sử, nguyên nhân cũng tương tự như những cơn gió trên bề mặt và các dòng chảy đại dương. Những cơn gió đại diện cho những thứ dễ thay đổi và khó lường như ý muốn của con người. Nhưng hoạt động đồng thời với những cơn gió này là một sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn và tương tự như những dòng chảy đại dương. Đó là hành động chắn chắn của sự khôn ngoan và mục đích tối thượng của Đức Chúa Trời. Cũng như bà Ellen G. White đã nói, “Cũng giống như những ngôi sao đang trong quỹ đạo của nó trong không gian rộng lớn, ý định của Đức Chúa Trời không hề vội vàng, cũng không trì hoãn” (Nguyện Ước Thời Đại, trang 32). Qua sự dấy lên và lụi tàn của các quốc gia, các hệ tư tưởng và chính trị dường như chỉ xảy ra vì ý riêng của con người, Đa-ni-ên 2 cho thấy rằng chính Đức Chúa Trời của thiên đàng mới là Đấng thực sự thúc đẩy lịch sử nhân loại đi đến cái kết vĩ đại của nó.
Thứ Nhất Đức Chúa Trời Hiện Diện Khắp Nơi
Hãy đọc Đa-ni-ên 2:16. Những người Hê-bơ-rơ phải đối mặt với những cơn khủng hoảng nào vì giấc chiêm bao mà Đức Chúa Trời đã ban cho vua?
Những giấc chiêm bao rất được coi trọng trong thế giới cổ đại. Khi một giấc chiêm bao trông như một điềm gở, nó thường ngụ ý cho một thảm họa sắp xảy đến. Vậy nên rất dễ hiểu tại sao vua Nê-bu-cát-nết-sa lại trở nên lo lắng về giấc mơ đến nỗi ông không thể nhớ gì về nó. Những chuyên gia của Ba-by-lôn tin rằng các vị thần có thể bày tỏ sự giải thích ý nghĩa của các giấc chiêm bao, nhưng trong trường hợp của giấc chiêm bao này trong sách Đa-ni-ên, các chuyên gia chẳng thể làm gì, bởi nhà vua đã quên giấc chiêm bao. Nếu nội dung của giấc chiêm bao được truyền đạt cho họ, thì có lẽ họ có thể đưa ra một lời giải thích làm vừa lòng vua, nhưng trong tình huống chưa từng có này, khi những chuyên gia chuyên cắt nghĩa giấc chiêm bao không thể nói cho vua biết rằng vua đã mơ thấy gì, họ bị buộc phải thừa nhận rằng “không ai có thể tỏ cho vua được, chỉ có các vị thần không ở với loài xác thịt” (Đa-ni-ên 2:11).
Quá tức giận, vua ra lệnh giết hết tất cả những chuyên gia trong đất nước Ba-by-lôn. Sự tàn bạo như vậy chẳng phải xa lạ trong thế giới cổ đại. Những nguồn sử học đã chứng thực rằng, bởi một âm mưu, vua Đa-ri-út I đã xử tử tất cả những nhà chiêm tinh học, và vua A-sê-ru đã cho hành hình tất cả các kiến trúc sư xây nên một cái cầu đã bị sập. Khi vua Nê-bu-cát-nết-sa ra chiếu chỉ này, Đa-ni-ên và những người bạn của ông vừa hoàn thành chương trình huấn luyện và được nhận vào trong vòng các bác sĩ của vua. Vì lý do này, chiếu chỉ tử hình được vua ban ra cũng được áp dụng cho họ. Thật ra, ngôn ngữ trong bản gốc nói rằng việc giết các bác sĩ diễn ra ngay lập tức, Đa-ni-ên và các bạn của ông sẽ bị tử hình tiếp theo. Nhưng Đa-ni-ên, với sự “khôn ngoan tri thức” (Đa-ni-ên 2:14) đến gặp A-ri-ốc, người chịu trách nhiệm giết các bác sĩ. Cuối cùng, Đa-ni-ên yêu cầu vua cho thêm thời gian để giải nghĩa sự kín nhiệm của giấc chiêm bao. Thú vị thay, mặc dù vua buộc tội các thuật sỹ vì kéo dài “thời gian”, thì ngay lập tức lại cho Đa-ni-ên “thời gian” mà ông yêu cầu. Đa-ni-ên chắc chắn đồng ý với các thuật sỹ rằng không con người nào có thể giải quyết được điều kín nhiệm này, nhưng vị tiên tri cũng biết đến một Đức Chúa Trời có thể bày tỏ cả nội dung giấc chiêm bao lẫn ý nghĩa của nó.
Các nhà thần học nói về sự “toàn tại” của Đức Chúa Trời, rằng mặc dù xa cách khỏi các tạo vật, Chúa vẫn có thể gần gũi với chúng. Việc Ngài ban cho vua Nê-bu-cát-nết-sa giấc chiêm bao dạy cho chúng ta biết gì về sự hiện hữu của Ngài? (đọc Công vụ 17:28)
Thứ Hai Lời Cầu Nguyện
Ngay lập tức Đa-ni-ên tập trung ba người bạn của ông lại để cầu nguyện, giải thích rằng họ sẽ bị giết nếu Đức Chúa Trời không bày tỏ giấc mơ. Bất cứ khi nào chúng ta đối mặt với những nan đề to lớn, chúng ta cũng nên nhận thức rằng Đức Chúa Trời của chúng ta đủ vĩ đại để xử lý ngay cả những nan đề khó giải quyết nhất.
Hãy đọc Đa-ni-ên 2:17-23. Có hai loại cầu nguyện nào được nhắc đến ở đây?
Có hai loại cầu nguyện được nhắc đến trong đoạn này. Đầu tiên là lời thỉnh cầu, đó chính là lời cầu nguyện của Đa-ni-ên cầu xin Đức Chúa Trời bày tỏ cho ông biết nội dung của giấc chiêm bao và lời giải thích của giấc chiêm bao ấy (Đa-ni-ên 2:17-19). Nội dung lời cầu nguyện này không được viết ra, nhưng chúng ta được kể lại rằng Đa-ni-ên và các bạn ông “cầu Đức Chúa Trời ở trên trời dủ lòng thương xót họ về sự kín nhiệm này, hầu cho Đa-ni-ên và đồng bạn mình khỏi phải chết với các bác sĩ khác của Ba-by-lôn” (Đa-ni-ên 2:18). Khi họ cầu nguyện, Đức Chúa Trời nhậm lời thỉnh cầu của họ và tỏ ra nội dung cũng như lời giải thích cho giấc chiêm bao của vua. Chúng ta có thể chắc chắn rằng bất cứ khi nào chúng ta tìm kiếm “Sự thương xót của Đức Chúa Trời trên trời”, thì những lời cầu nguyện của chúng ta sẽ được lắng nghe, dầu cho không ở trong tình huống kịch tính như những gì chúng ta đã thấy ở đây, bởi Đức Chúa Trời của Đa-ni-ên cũng là Đức Chúa Trời của chúng ta.
Để đáp lại sự nhậm lời của Đức Chúa Trời dành cho lời thỉnh cầu của mình, Đa-ni-ên và các bạn ông đã dâng lên lời cầu nguyện tạ ơn và ngợi khen. Họ ngợi khen Đức Chúa Trời vì là nguồn khôn ngoan, Ngài kiểm soát thiên nhiên, lịch sử và chính trị. Có một bài học quan trọng mà chúng ta có thể học hỏi ở đây. Khi chúng ta cầu nguyện và nài xin Đức Chúa Trời rất nhiều thứ, liệu chúng ta có thường ngợi khen và cảm tạ Ngài vì đã nhậm lời cầu nguyện của chúng ta hay không? Kinh nghiệm của Đức Chúa Giê-su đối với mười người phung là một minh họa thích hợp về sự vô ơn của con người. Trong số 10 người được chữa lành, chỉ có một người quay trở lại để “ngợi khen Đức Chúa Trời" (Lu-ca 17:18). Sự đáp lại của Đa-ni-ên không chỉ nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của lòng biết ơn và ngợi khen, nhưng cũng bày tỏ bản tánh của Đức Chúa Trời mà chúng ta cầu nguyện cùng. Khi chúng ta cầu xin Ngài, chúng ta có thể tin tưởng Ngài sẽ làm những điều tốt nhất cho chúng ta, thế nên chúng ta phải luôn luôn ngợi khen và cảm tạ Ngài.
Hãy đọc Thi-thiên 138. Bạn có thể rút ra được gì từ lời cầu nguyện tạ ơn này, nhằm có thể giúp bạn học để biết ơn Đức Chúa Trời, bất kể hoàn cảnh của mình ra sao?
Thứ Ba Pho Tượng Phần 1
Hãy đọc Đa-ni-ên 2:24-30. Đa-ni-ên đã nói những điều quan trọng gì để chúng ta nên ghi nhớ? (Cũng xem trong Giăng 15:5)
Nhằm đáp lại lời cầu nguyện, Đức Chúa Trời đã tỏ ra nội dung của giấc chiêm bao và giải nghĩa nó. Và Đa-ni-ên không ngần ngại nói cho vua biết rằng sự giải đáp cho điều kín nhiệm đến từ “Đức Chúa Trời ở trên trời”. Cũng vậy, trước khi nhắc đến nội dung của giấc chiêm bao và ý nghĩa của nó, Đa-ni-ên đã nhắc đến những ý tưởng và sự lo lắng thầm lặng của vua khi nằm trằn trọc trên giường. Thông tin gián tiếp này nhấn mạnh tính đáng tin cậy của sứ điệp, bởi vì tin tức chỉ có mình vua biết này phải được truyền cho Đa-ni-ên qua một quyền lực siêu nhiên. Nhưng khi Đa-ni-ên tiến hành bày tỏ nội dung của giấc chiêm bao, ông gặp nguy cơ gây ra một cơn khủng hoảng khác, bởi giấc mơ này không phải là một tin tốt lành cho vua Nê-bu-cát-nết-sa.
Hãy đọc Đa-ni-ên 2:31-49. Giấc chiêm bao nói gì về số phận vương quốc của vua Nê-bu-cát-nết-sa?
Giấc chiêm bao nói về pho tượng oai nghiêm với cái đầu “bằng vàng ròng, ngực và cánh tay bằng bạc; bụng và vế bằng đồng; ống chân bằng sắt; và bàn chân thì một phần bằng sắt một phần bằng đất sét” (Đa-ni-ên 2:32,33). Cuối cùng có một hòn đá “đập vào bàn chân… của pho tượng” (Đa-ni-ên 2:34), và cả pho tượng bị phá hủy và tan nát như rơm rác bay trong gió. Đa-ni-ên giải nghĩa rằng những kim loại khác nhau tượng trưng cho những vương quốc kế tiếp sẽ thay thế nhau xuyên suốt lịch sử. Đối với vua Nê-bu-cát-nết-sa, sứ điệp đã rất rõ ràng: đế quốc Ba-by-lôn, với tất cả sức mạnh và vinh quang của nó, sẽ qua đi và bị thay thế bởi một vương quốc khác, rồi sẽ bị thay thế kế tiếp cho đến khi một vương quốc với một tính chất hoàn toàn khác sẽ thay thế hết thảy: vương quốc đời đời của Đức Chúa Trời, vương quốc sẽ tồn tại mãi mãi.
Hãy nhìn xem những thứ của con người chỉ là phù du và tạm bợ đến dường nào. Điều này dạy gì cho chúng ta về niềm hy vọng lớn lao mà chúng ta có nơi Đức Chúa Giê-su, và chỉ trong Đức Chúa Giê-su? (Xem Giăng 6:54, 2 Cô-rinh-tô 4:18)
Thứ Tư Pho Tượng Phần 2
Hãy đọc lại về giấc chiêm bao và ý nghĩa của nó (Đa-ni-ên 2:31-49). Điều này dạy gì cho chúng ta về sự biết trước của Đức Chúa Trời về lịch sử thế giới?
Lời tiên tri được truyền ra trong giấc chiêm bao của vua Nê-bu-cát-nết-sa cung cấp một thước đo để tiếp cận những lời tiên tri chi tiết hơn trong Đa-ni-ên đoạn 7,8 và 11. Đa-ni-ên 2 không phải là một lời tiên tri có điều kiện. Đây là một lời tiên tri về sự tận thế: một lời tiên đoán chính xác về những gì Chúa đã thấy trước và sẽ thật sự diễn ra trong tương lai
- Cái đầu bằng vàng tượng trưng cho Ba-by-lôn (626-539 T.C). Quả thật, không một kim loại nào khác có thể tượng trưng tốt hơn về quyền lực và sự giàu có của Ba-by-lôn hơn vàng. Kinh Thánh gọi nó là “cái thành bằng vàng” (Ê-sai 14:4) và là “một cái chén vàng trong tay Đức Giê-hô-va” (Giê-rê-mi 51:7; so sánh với Khải Huyền 18:16). Nhà sử học cổ đại Herototus đã thuật lại rằng thành phố được tô điểm bằng vàng rất nhiều.
- Ngực và cánh tay bằng bạc tượng trưng cho Mê-đô Ba-tư (Phe-rơ-sơ) (539-331 T.C). Vì bạc có giá trị ít hơn vàng, nên đế quốc Mê-đô Ba-tư chẳng bao giờ đạt được sự huy hoàng như đế quốc Ba-by-lôn đã từng có, thêm vào đó, bạc cũng là một biểu tượng phù hợp với người Phe-rơ-sơ bởi họ dùng bạc trong hệ thống thu thuế.
- Bụng và vế bằng đồng tượng trưng cho Hy Lạp (331-168 T.C) Ê-xê-chi-ên 27:13 miêu tả về những người Hy Lạp đang đổi chác những món đồ bằng đồng. Những người lính Hy Lạp cũng được chú ý bởi những vũ khí bằng đồng của họ. Nón, khiên và rìu của họ có chứa đồng. Sử gia Herofotus kể lại rằng vua Ai Cập Psammetichus I nhìn thấy việc hải tặc Hy Lạp xâm lăng ứng nghiệm lời tiên tri đã báo trước, “người mặc đồ đồng đến từ biển”.
- Ống chân bằng sắt thích hợp để tượng trưng cho đế quốc La Mã (168 T.C – 476 S.C). Như Đa-ni-ên đã giải nghĩa, sắt tượng trưng cho sức mạnh nghiền nát của đế quốc La Mã, đất nước tồn tại dài hơn bất kỳ vương quốc nào khác trước đó trong lịch sử. Sắt là một kim loại thích hợp để tượng trưng cho đế quốc này.
- Bàn chân một phần bằng sắt một phần bằng đất sét tượng trưng cho Châu Âu bị chia rẽ (476 S.C - sự tái lâm của Đấng Cơ-đốc). Sự pha trộn của sắt với đất sét mang đến một hình ảnh thích hợp cho những gì diễn ra sau khi đế quốc La Mã tan rã. Mặc dù có rất nhiều nỗ lực để thống nhất Châu Âu, từ việc kết thông gia giữa các gia đình hoàng gia cho đến Liên Minh Châu Âu (EU) hiện nay, sự chia rẽ và bất hòa luôn tồn tại và sẽ còn mãi (theo như lời tiên tri này) cho đến khi Đức Chúa Trời thiết lập nước đời đời của Ngài.
Thứ Năm Hòn Đá
Đọc Đa-ni-ên 2:34,35,44,45. Những câu Kinh Thánh này cho chúng ta biết gì về số phận cuối cùng của thế gian?
Trọng tâm của giấc chiêm bao là về những gì sẽ xảy ra trong “những ngày sau rốt” (Đa-ni-ên 2:28). Dù cho có mạnh mẽ và giàu có đến đâu, những kim loại (và đất sét) chẳng là gì ngoài một khúc dạo đầu để thiết lập một vương quốc bằng đá. Trong khi một số kim loại và đất sét có thể là những sản phẩm được con người chế tác, thì hòn đá trong giấc chiêm bao chẳng phải do con người tạo nên. Nói cách khác, mặc dù mỗi quốc gia trước đó cuối cùng cũng sẽ kết thúc, nhưng quốc gia được tượng trưng bởi hòn đá sẽ tồn tại đến muôn đời. Phép ẩn dụ về hòn đá cũng được thường dùng để tượng trưng cho Đức Chúa Trời (ví dụ, Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:4, 1 Sa-mu-ên 2:2, Thi-thiên 18:31), và hòn đá cũng là một biểu tượng của Đấng Mê-si (Thi-thiên 118:22, 1 Phi-e-rơ 2:4,7). Vậy nên chẳng có gì có thể thích hợp hơn một hòn đá để tượng trưng cho sự thiết lập nước đời đời của Đức Chúa Trời.
Một số người tranh luận rằng vương quốc bằng đá đã được thiết lập trong suốt chức vụ của Đức Chúa Giê-su trên đất, và sự truyền bá phúc âm là một dấu chỉ cho thấy nước Đức Chúa Trời đã làm chủ cả thế gian. Nhưng vương quốc bằng đá chỉ xuất hiện sau khi bốn đế quốc chính đã suy tàn và lịch sử nhân loại chạm đến thời điểm của những quốc gia phân ly, được đại diện bởi bàn chân của pho tượng. Điều này loại trừ sự ứng nghiệm trong thế kỷ thứ nhất, bởi chức vụ trên đất của Đức Chúa Giê-su diễn ra dưới sự thống trị của đế quốc La Mã, vương quốc thứ tư.
Nhưng hòn đá hóa ra một hòn núi lớn. “Hòn đã đập vào pho tượng thì hóa ra một hòn núi lớn và đầy khắp đất” (Đa-ni-ên 2:35). Một ngọn núi như vậy có thể gợi nhớ đến Núi Si-ôn, nơi có đền thánh, là biểu tượng cụ thể của nước Đức Chúa Trời trên đất trong suốt thời kỳ Cựu Ước. Thú vị thay, hòn đá được chia ra từ núi, giờ đây chính nó lại là một hòn núi. Theo như Kinh Thánh thì ngọn núi này đã tồn tại, có khả năng đó chính là núi Si-ôn ở trên trời, đền thánh trên trời, là nơi Đấng Cơ-đốc sẽ đến để thiết lập nước đời đời của Ngài. Và trong thành Giê-ru-sa-lem sẽ hạ xuống từ trời (Khải Huyền 21:1-22:5), nước này sẽ được ứng nghiệm trọn vẹn.
Cho đến nay Đa-ni-ên 2 đã đúng về tất cả các vương quốc. Vậy thì tại sao lại rất hợp lý và khôn ngoan khi tin tưởng lời tiên tri về sự đến của vương quốc cuối cùng, nước đời đời của Đức Chúa Trời? Tại sao việc không tin vào lời tiên tri là một điều bất hợp lý?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Một bài học đáng ghi nhớ là pho tượng trong Đa-ni-ên 2 được làm bằng vàng và bạc, là những kim loại liên quan đến sức mạnh kinh tế. Pho tượng còn được làm từ đồng và sắt, những kim loại được sử dụng làm công cụ và vũ khí, và từ đất sét, là thứ được thế giới cổ đại sử dụng cho mục đích viết sách và sử dụng trong nhà. Vậy nên, pho tượng là một sự miêu tả sinh động về nhân loại và những thành tựu của họ. Thật thích hợp thay, những phần khác biệt của pho tượng cũng truyền đạt sự thành công của những quốc gia ở thế gian và sự bất hòa sau cùng sẽ chiếm ưu thế trong những ngày sau rốt của lịch sử nhân loại. Tuy nhiên, hòn đá được mô tả khác biệt vì chẳng phải bởi “tay người” tạo ra (Đa-ni-ên 2:45), là một sự nhắc nhở mạnh mẽ về cái kết siêu nhiên sẽ đến với thế gian tạm bợ này cùng tất cả những thành tựu do con người trong đó.
Mặc dù “đối với mắt người, lịch sử nhân loại dường như là một sự tương tác đầy hỗn loạn của các thế lực và phe đối lập… Sách Đa-ni-ên đảm bảo cho chúng ta rằng đứng sau tất cả những thứ này là Đức Chúa Trời, vẫn đang quan sát chúng và thúc đẩy bên trong để đạt được những điều mà Chúa thấy là tốt nhất” (William H. Shea, Daniel: A Reader’s Guide (Nampa, ID: Pacific Press, 2005), trang 98).
Câu hỏi thảo luận
1. Thật tốt lành biết bao khi nhận ra rằng giữa những sự hỗn loạn và đau khổ trong thế gian này, Chúa vẫn nắm quyền kiểm soát tối thượng và sẽ mang mọi sự đến một kết thúc đầy vinh hiển. Cho đến khi ấy, vai trò của chúng ta là gì trong việc tìm kiếm thực hiện tất cả những việc lành mà mình có thể nhằm giúp xoa dịu những sự đau khổ đang tồn tại trong thế gian sa ngã này?
2. Chúng ta giải thích như thế nào về việc Đa-ni-ên và những người phu tù làm việc rất gần gũi và dường như là trung thành với một người lãnh đạo ngoại giáo đã từng làm rất nhiều điều thương tổn đến chính dân tộc của Đa-ni-ên?
3. Như chúng ta đã thấy, nhiều người đã tranh luận rằng hòn đá không phải do tay người tạo ra ám chỉ đến việc truyền bá phúc âm cho thế gian. Điều này không thể đúng vì nhiều lý do, bao gồm cả những gì Đa-ni-ên 2:35 nói, rằng hòn đã sẽ phá hủy những quốc gia trước nó và rằng, “gió đùa đi, chẳng tìm nơi nào cho chúng nó”. Điều này đã không diễn ra sau khi Đức Chúa Giê-su chết trên thập tự giá. Hơn thế nữa, nhiều người cố gắng coi vương quốc hòn đá như là Hội Thánh mà họ đã không chú ý đến việc vương quốc hòn đá sẽ thay thế hết thảy mọi hình thức thống trị khác của loài người. Đây là một vương quốc bao gồm cả thế gian. Vậy nên chỉ có sự đến lần thứ hai của Đấng Cơ-đốc mới có thể bắt đầu quá trình được mô tả là đỉnh điểm của giấc chiêm bao tiên tri này. Vậy thì tại sao sự đến lần thứ hai của Đức Chúa Giê-su là lời giải thích hợp lý duy nhất cho những hành động của hòn đá trong ngày sau rốt?