Bài Học 10 · 29 Tháng 2 – 6 Tháng 3

Từ sự xưng tội đến sự an ủi

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Đa-ni-ên 9; Giê-rê-mi 25:11,12; 29:10; II Các Vua 19:15-19; Ma-thi-ơ 5:16; Gia-cơ 5:16

"Hỡi Chúa! Hãy dủ nghe; hỡi Chúa! hãy tha thứ; hỡi Chúa! Hãy để ý và làm đi. Hỡi Đức Chúa Trời tôi! Vì cớ chính Ngài, xin chớ trì hoãn; vì thành Ngài và dân Ngài đã được xưng bằng danh Ngài!" — Đa-ni-ên 9:19
Sa-bát Từ Việc Xưng Tội Đến Sự Khuyên Giải

Kinh Thánh nghiên cứu

Đa-ni-ên 9; Giê-rê-mi 25:11,12; 29:10; II Các Vua 19:15-19; Ma-thi-ơ 5:16; Gia-cơ 5:16.

Câu gốc

“Hỡi Chúa! Hãy dủ nghe; hỡi Chúa! hãy tha thứ; hỡi Chúa! Hãy để ý và làm đi. Hỡi Đức Chúa Trời tôi! Vì cớ chính Ngài, xin chớ trì hoãn; vì thành Ngài và dân Ngài đã được xưng bằng danh Ngài!”(Đa-ni-ên 9:19).

Trong Đa-ni-ên đoạn 9, chứa đựng một trong những lời cầu nguyện tuyệt vời nhất trong Kinh Thánh. Trong những thời khắc quan trọng của cuộc đời ông, Đa-ni-ên cầu nguyện để đương đầu với những thử thách xảy đến với mình. Khi Đa-ni-ên và những người bạn của ông sắp bị giết bởi vì không ai đủ khôn ngoan để có thể giải nghĩa giấc chiêm bao kỳ lạ của vua ngoại giáo, nhà tiên tri đã đến với Đức Chúa Trời qua lời cầu nguyện (Đa-ni-ên 2). Sau đó, Vua Đa-ri-út đưa ra một đạo luật nói rằng không ai được cầu xin thần hay một người nào ngoài vua. Và Đa-ni-ên vẫn tiếp tục cầu nguyện hằng ngày và hướng về Giê-ru-sa-lem (Đa-ni-ên 6). Lời cầu nguyện trong Đa-ni-ên 9 khiến chúng ta nhớ đến sự hiện thấy 2.300 buổi chiều và buổi mai trong Đa-ni-ên 8 tác động lớn đến đấng tiên tri. Mặc dù tất cả những nét tổng quát của lời tiên tri được giải thích, nhưng Đa-ni-ên không thể hiểu khi nào là thời gian bắt đầu hoặc kết thúc thông điệp trong lịch sử mà hai đấng thánh đối thoại với nhau “Người trả lời cùng ta rằng: Cho đến hai ngàn ba trăm buổi chiều và buổi mai; sau đó nơi thánh sẽ được thanh sạch” (Đa-ni-ên 8:14). Chỉ đến lúc này, trong đoạn 9, có nhiều ánh sáng hơn được ban cho tiên tri và lần này cũng vậy, đó là sự đáp lời cầu nguyện tha thiết của Đa-ni-ên.

Thứ Nhất Lời Chúa Là Trọng Tâm

Đọc Đa-ni-ên 9:1, 2. Đa-ni-ên nói rằng “bởi các sách được hiểu” lời tiên tri do ông nghiên cứu rất cẩn thận. Ý của Đa-ni-ên là sách hay các sách của của Kinh Thánh?

Lời cầu nguyện của Đa-ni-ên cho chúng ta thấy rằng ông đã nghiên cứu rất kỹ các sách của Môi-se và các tiên tri, hoặc các sứ giả đặc biệt. Sách Giê-rê-mi chỉ cho Đa-ni-ên thấy rằng dân sự Chúa sẽ làm phu tù ở Ba-by-lôn trong 70 năm (xin đọc Giê-rê-mi 25:11,12; Giê-rê-mi 29:10). Vì vậy, kể từ khi đọc sách Giê-rê-mi, Đa-ni-ên hiểu rằng thời khắc lịch sử mà ông đang sống rất quan trọng.

Vào năm 539 T.C., Đa-ni-ên đưa ra lời cầu nguyện của mình trong Đa-ni-ên 9. Vào năm đó, đế quốc Phe-rơ-sơ thay thế Ba-by-lôn là đế quốc đứng đầu của thế gian. Vì vậy, gần 70 năm đã trôi qua kể từ khi vua Nê-bu-cát-nết-sa đánh bại Giê-ru-sa-lem và phá hủy đền thờ. Sách Giê-rê-mi chép rằng dân sự Chúa sẽ sớm trở về quê hương. Đa-ni-ên tin lời Đức Chúa Trời. Ông biết rằng sẽ có một điều lớn xảy đến cho dân sự ông đúng như Đức Chúa Trời hứa trong lời của Ngài, sự lưu đày ở Ba-by-lôn sẽ sớm kết thúc và người Do Thái sẽ sớm trở về quê hương của họ.

Thông qua nghiên cứu Kinh Thánh, Đa-ni-ên thấy được một điều khác. Ông thấy tội lỗi của dân sự mình rất lớn. Họ đã phá vỡ giao ước với Đức Chúa Trời, cắt đứt mối quan hệ với Đức Chúa Trời. Ngài trừng phạt họ bằng cách lưu đày (Lê-vi Ký 26:14-45). Do đó, chính việc nghiên cứu sự khải thị của Chúa cung cấp cho Đa-ni-ên sự hiểu biết về thời gian và điều đó khiến ông cảm nhận được sự khẩn cấp để cầu thay với Chúa cho dân sự.

Trong thời kỳ cuối cùng này, chúng ta có thể học được một bài học quan trọng từ Đa-ni-ên. Chúng ta cần nghiên cứu và sống theo lẽ thật Kinh Thánh hơn bao giờ hết. Bởi vì chỉ có Kinh Thánh mới có thể cho chúng ta hiểu rõ về những gì đang xảy ra trên đất này, và cả nguyên nhân của nó. Hãy nhớ rằng, Kinh Thánh cho chúng ta thấy câu chuyện về cuộc chiến toàn cầu giữa thiện và ác. Kinh Thánh cũng cho thấy rằng Chúa sẽ tiêu diệt cái ác trong cuộc chiến cuối cùng. Rồi Ngài sẽ thiết lập vương quốc vĩnh hằng của Ngài. Vì vậy, nghiên cứu Kinh Thánh là việc cần thiết cho mỗi người chúng ta. Càng nghiên cứu, chúng ta sẽ càng hiểu nhiều hơn những gì đang xảy ra xung quanh chúng ta. Bên cạnh đó, chúng ta cũng sẽ hiểu rõ hơn công việc Chúa đã ban cho chúng ta trên đất này. Kinh Thánh sẽ giúp niềm hy vọng của chúng ta phát triển lớn mạnh hơn.

Làm thế nào để Kinh Thánh giúp chúng ta hiểu ở một mức độ nào đó trong một thế giới mà trong chính nó, có thể dễ dàng dường như không có ý nghĩa gì cả?

Thứ Hai Đa-ni-ên Nài Xin Sự Thương Xót

Đọc Đa-ni-ên 9:3-19. Vì sao Đa-ni-ên nài xin Chúa thương xót?

Chúng ta hãy cùng xem xét một số ý tưởng quan trọng trong lời cầu nguyện này. Đầu tiên, Đa-ni-ên chưa bao giờ cầu xin Chúa giải thích tại sao người Do Thái đau khổ bởi vì ông biết lý do. Như chúng ta thấy, Đa-ni-ên dành rất nhiều thời gian trong lời cầu nguyện để bày tỏ với Chúa lý do: “Chúng tôi đã chẳng nghe lời Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi, đặng bước đi trong luật pháp mà Ngài đã cậy tôi tớ Ngài là các đấng tiên tri để trước mặt chúng tôi” (Đa-ni-ên 9:10). Trong câu cuối của Đa-ni-ên 8, hãy nhớ rằng Đa-ni-ên muốn hiểu điều gì đó. Ông không thể hiểu rõ giấc chiêm bao về 2.300 buổi chiều và buổi mai (Đa-ni-ên 8:27).

Thứ hai, Đa-ni-ên cầu xin lòng thương xót. Ông cầu xin Chúa tha thứ cho dân sự của Ngài bởi vì họ đã phạm tội và làm điều ác. Đó chính là lý do tại sao Đa-ni-ên cầu xin Chúa thương xót dân Y-sơ-ra-ên. Lời cầu xin sự thương xót của Đa-ni-ên cho chúng ta thấy tin mừng về Đức Chúa Giê-su. Chúng ta là tội nhân. Không có gì tốt trong chúng ta. Chúng ta không thể tự cứu mình. Vì vậy chúng ta cần sự thương xót của Chúa để cứu rỗi chúng ta. Chúng ta đã không làm gì để tìm kiếm được sự tha thứ hay lòng thương xót của Chúa. Nhưng dù sao chúng ta cũng phải cầu xin Chúa ban cho điều này. Bởi vì không có lòng thương xót của Ngài, chúng ta sẽ không được cứu.

Đọc Đa-ni-ên 9:18, 19. Lý do nào mà Đa-ni-ên nêu ra trong những câu này cho lý do ông muốn Chúa đáp lời cầu nguyện của ông?

Một khía cạnh khác trong lời cầu nguyện của Đa-ni-ên đáng đề cập: lời cầu khẩn tôn vinh danh Chúa. Đó là lời cầu nguyện không thúc đẩy bởi sự thuận tiện cá nhận của Đa-ni-ên hay bởi dân sự ông, mà là vì cớ Chúa (Đa-ni-ên 9:17-19). Nói cách khác, lời cầu xin được ban cho vì danh Ngài được tôn vinh.

Đọc 2 Các-vua 19:15-19. Bằng những cách nào lời cầu nguyện của Ê-xê-chia tương tự với lời cầu nguyện của Đa-ni-ên? Ma-thi-ơ 5:16 nói gì về cách chúng ta cũng có thể tôn vinh Ngài?

Thứ Ba Cầu Nguyện Cho Nhau

Đọc Đa-ni-ên 9:5-13. Trong lời cầu nguyện của mình, Đa-ni-ên tiếp tục nói rằng “chúng tôi” đã phạm tội. Vì vậy, ông nhận thức rằng bản thân ông cũng là một trong những người phạm tội và đã mang đến sự trừng phạt của Chúa đối với người Do Thái trong 70 năm trước. Bạn nghĩ tại sao Đa-ni-ên làm điều đó?

Lời cầu nguyện của Đa-ni-ên là một ví dụ về cách chúng ta có thể cầu nguyện cho người khác. Kinh Thánh chứa đầy những ví dụ về những lời cầu nguyện này. Những lời cầu nguyện của chúng ta cho mọi người có thể chạm đến lòng Chúa. Nó có thể khiến Chúa cứu vớt dân sự Ngài ra khỏi kẻ thù của họ và cầu xin lòng thương xót của Ngài để dân sự không phải chịu sự trách phạt của Ngài. Lời cầu nguyện của Môi-se giúp dân Ê-díp-tô tránh khỏi điều tai họa mà Chúa phán sẽ giáng cho dân này (Xuất Ê-díp-tô Ký 32:7-14; Dân-số Ký 14:10-25). Lời cầu nguyện của Ê-li khiến Chúa đổ mưa trên vùng đất khô cằn sau 3 năm rưỡi không mưa (1 Các Vua 18).

Vì vậy, chúng ta hãy cầu nguyện cho các thành viên trong gia đình, bạn bè và những người khác. Hãy cầu nguyện khi bạn gặp khó khăn. Chúa lắng nghe lời cầu nguyện của chúng ta. Ngài có thể giúp đỡ chúng ta mọi điều. Đôi khi, có thể Ngài không đáp những lời cầu nguyện của chúng ta ngay lập tức. Nhưng chúng ta phải tin chắc rằng Chúa luôn ghi nhớ những điều mà con cái của Ngài cần (Gia-cơ 5:16).

Trong lời cầu nguyện của mình, Đa-ni-ên với vai trò như là trung gian giữa Chúa và dân sự. Thông qua việc nghiên cứu Kinh Thánh của Đa-ni-ên cho ông thấy rằng người Do Thái mang đầy tội lỗi. Họ tiếp tục vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời. Họ từ chối tuân theo lời cảnh báo của Chúa. Vì vậy, Đa-ni-ên cầu nguyện xin Chúa chữa lành và tha thứ cho họ. Nhưng Đa-ni-ên cũng bao gồm bản thân mình trong nhóm người cần sự chữa lành và tha thứ của Chúa. Theo cách này, Đa-ni-ên minh họa vai trò của Đấng Cơ-đốc như một Đấng cầu thay của chúng ta (Giăng 17). Nhưng có một sự khác biệt lớn giữa Đa-ni-ên và Đức Chúa Giê-su đó là Chúa chẳng phạm tội (Hê-bơ-rơ 4:15). Vì vậy, Đức Chúa Giê-su không cần phải thú nhận tội lỗi cá nhân như Đa-ni-ên đã làm. Đức Chúa Giê-su cũng không cần cầu xin sự tha thứ cho bản thân (Hê-bơ-rơ 7:26, 27). Nhưng, Đức Chúa Giê-su tự đồng nhất cùng một cách với tội nhân: “Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời (2 Cô-rinh-tô 5:21).

“Nếu bạn thu nhặt tất cả những điều tốt đẹp, thánh khiết, cao quý, và đẹp đẽ trong con người và rồi trình ra trước mặt các thiên sứ Đức Chúa Trời như thể là một phần của sự cứu rỗi linh hồn nhân loại hoặc công trạng, lời xác nhận này sẽ bị bác bỏ như tội danh mưu phản” (Ellen G. White, Faith and Works, trang 24). Những lời này dạy gì cho chúng ta về nhu cầu phải có một Đấng Cầu Thay cho chúng ta?

Thứ Tư Công Việc Của Đấng Mê-si

Trong lời cầu thay của Đa-ni-ên cho dân sự, chúng ta thấy rằng ông lo lắng hai điều: 1) tội lỗi của dân Y-sơ-ra-ên và 2) sự tan hoang của Giê-ru-sa-lem. Vì vậy, Chúa trả lời hai vấn đề này cho ông đó là Đấng Mê-si sẽ cứu dân sự Ngài. Ngoài ra, đền thờ Đức Chúa Trời sẽ được nên thánh. Đấng Mê-si sẽ không chỉ cứu người Do Thái mà Ngài đến để cứu tất cả những ai tin Ngài.

Đọc Đa-ni-ên 9:21-27. Việc gì được thực hiện trong giai đoạn 70 tuần lễ? Tại sao chỉ có Đức Chúa Giê-su thực hiện điều đó?

  1. “đặng ngăn sự phạm phép” (Đa-ni-ên 9:24) từ ngữ Hê-bơ-rơ “phạm phép” là (pesha) cho thấy sự cố ý vi phạm của một kẻ hạ cấp so với cấp trên (Châm ngôn 28:24 là một ví dụ). Ê-xê-chi-ên sử dụng từ “pasha” để chỉ các dân nổi loạn nghịch cùng Chúa (Ê-xê-chi-ên 2:3). Và sự chết của Đức Chúa Giê-su đã mang con người tránh xa tội lỗi và trở về với Chúa.
  2. Đức Chúa Giê-su sẽ “trừ tội lỗi” (Đa-ni-ên 9:24). Trong tiếng Hê-bơ-rơ, động từ “trừ” chỉ rằng Chúa tha thứ cho tội lỗi của chúng ta. Phải, loài người đã không sống theo luật pháp của Đức Chúa Trời sau khi A-đam và Ê-va phạm tội nhưng Đức Chúa Giê-su đã đến thế gian và dân sự của Ngài chiến thắng cuộc chiến chống lại tội lỗi.
  3. Đức Chúa Giê-su sẽ “làm sạch sự gian ác” (Đa-ni-ên 9:24; Cô-lô-se 1:19, 20) và chỉ có Ngài mới làm được điều đó.
  4. Đức Chúa Giê-su sẽ “đem sự công bình đời đời” (Đa-ni-ên 9:24). Ngài đã chết thay tội lỗi của chúng ta trên thập tự giá. Sự chết của Ngài làm cho chúng ta trở nên công bình và chỉ khi chúng ta đặt niềm tin nơi Ngài, chúng ta mới có thể nhận được sự công bình từ Ngài.
  5. Đức Chúa Giê-su sẽ “đặt ấn tín nơi sự hiện thấy và lời tiên tri” (Đa-ni-ên 9:24). Kinh Thánh Cựu Ước chứa nhiều sứ điệp đặc biệt và những lời hứa về công việc cứu chuộc dân sự khỏi tội lỗi. Sự chết của Đức Chúa Giê-su trên thập tự giá đã khiến tất cả những lời hứa Kinh Thánh này trở thành ứng nghiệm.
  6. “Xức dầu cho Đấng rất thánh” (Đa-ni-ên 9:24). Đấng rất thánh không nói đến một người mà là một vị trí. Cho nên, lời tuyên bố ám chỉ lễ phong chức bắt đầu chức vụ giảng hòa của Đấng Cơ-đốc ở đền thánh trên trời (Hê-bơ-rơ 8:1).
Thứ Năm Lịch Tiên Tri

Bạn nhớ rằng Đa-ni-ên rất ngạc nhiên khi kết thúc giấc mơ của mình về 2.300 buổi chiều và buổi mai bởi vì ông “chẳng rõ ý của nó” (Đa-ni-ên 8:27). Mười năm sau, thiên sứ Gáp-ri-ên đến để tỏ cho Đa-ni-ên hiểu rõ về giấc chiêm bao (Đa-ni-ên 9:23). Ngoài ra, Gáp-ri-ên cũng giải thích rằng công việc của Đấng Mê-si sẽ diễn ra vào cuối 70 tuần lễ. Chúng ta phải sử dụng quy tắc ngày-năm để hiểu 70 tuần lễ là bao lâu trong năm thực. Sau đó, người ta tính được rằng 70 tuần là 490 năm. Thời gian bắt đầu của 490 là khi nào? Khi vua Át-ta-xét-xe ra lệnh cho người Do Thái xây dựng lại thành Giê-ru-sa-lem dưới sự lãnh đạo của E-xơ-ra. Điều đó xảy ra vào năm 457 T.C. (E-xơ-ra 7). Kinh Thánh cho chúng ta thấy rằng 70 tuần lễ được định trên dân ngươi và thành thánh (Đa-ni-ên 9:24). Điều đó cho chúng ta thấy gì? Nó cho chúng ta thấy rằng 70 tuần lễ, hay 490 năm, là một phần của sứ điệp thời gian dài hơn. Chúng là một phần của 2.300 năm ở Đa-ni-ên 8. Vì vậy, thông tin này giúp chúng ta thấy rằng cả 2.300 năm và 490 năm bắt đầu cùng một lúc. Cả hai bắt đầu vào năm 457 T.C.

70 tuần lễ được chia thành ba giai đoạn: bảy tuần, 62 tuần, và tuần thứ 70.

Bảy tuần bằng 49 năm thực. Đây là thời gian mà người Do Thái sẽ xây dựng lại Giê-ru-sa-lem. Sau 7 tuần này, sẽ có 62 tuần (hoặc 434 năm thực). Rồi Đấng Mê-si sẽ đến (Đa-ni-ên 9:25). Vì vậy, 483 năm sau sắc lệnh của vua Ạt-ta-xét-xe, Đức Chúa Giê-su sẽ chịu phép báp têm vào năm 27 S.C. Sau đó, Đức Chúa Trời sẽ ban Đức Thánh Linh trên Đức Chúa Giê-su để giúp Ngài thực hiện công việc của mình trên đất trong tuần thứ 70.

Trong tuần thứ 70, nhiều điều quan trọng xảy ra: (1) “Đấng chịu xức dầu sẽ bị trừ đi” (Đa-ni-ên 9:26). Câu này cho chúng ta thấy sự chết của Đức Chúa Giê-su. (2) Đấng Mê-si sẽ “lập giao ước vững bền với nhiều người trong một tuần lễ” (Đa-ni-ên 9:27). Câu này cho chúng ta thấy Đức Chúa Giê-su làm công việc đặc biệt trên đất cho người Do Thái. Nó cũng cho chúng ta thấy đó cũng là công việc mà những người theo Đức Chúa Giê-su sẽ làm sau khi Ngài trở về thiên đàng. Công việc này diễn ra từ 27 S.C. đến 34 S.C. (3) “Đến giữa tuần ấy, người sẽ khiến của lễ và của lễ chay dứt đi” (Đa-ni-ên 9:27). Ba năm rưỡi sau khi Đức Chúa Giê-su chịu phép báp têm, của lễ thiêu không cần thiết trong đền thờ. Tại sao? Bởi vì Đức Chúa Giê-su đã chịu đóng đinh trên thập giá, dâng chính Ngài như của lễ tốt nhất của giao ước mới. Đó là sự ban cho hoàn hảo để chuộc tội lỗi của chúng ta. Tuần cuối cùng của sứ điệp thời gian 70 tuần lễ kết thúc vào năm 34 S.C. Vào thời điểm đó, Ê-tiên một trong những môn đồ của Chúa bị giết. Sau đó, những người theo Đức Chúa Giê-su cũng bắt đầu rao giảng tin mừng cho những người không phải là người Do Thái.

Đọc Đa-ni-ên 9:24-27. Thậm chí giữa niềm hy vọng lớn và lời hứa của Đấng Mê-si, chúng ta vẫn gặp phải bạo lực, chiến tranh và khổ đau. Làm thế nào để khi chúng ta ở giữa tai ương mà vẫn giữ niềm hy vọng về sự đảm bảo giúp đỡ này?

Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Dưới đây là một sơ đồ. Nó hiển thị thông báo thời gian 70 tuần lễ trong Đa-ni-ên 9:24-27. Sơ đồ giúp chúng ta thấy 70 tuần lễ (hoặc 490 năm thực) kết nối với 2.300 năm tiên tri. Chúng ta cũng có thể thấy rằng 70 tuần lễ và 2.300 năm bắt đầu cùng một lúc. Như những gì chúng ta đã được học, 2.300 năm bắt đầu vào năm 457 T.C. Vì vậy, nếu bạn đếm 2.300 năm kể từ 457 T.C, bạn sẽ nhận được 1844 S.C (hãy nhớ đừng tính năm số 0). Nếu bạn trừ đi 490 năm từ 2.300 năm (nghĩa là 2.300 năm trừ đi 490 năm), thì bạn còn lại 1.810 năm. Nếu bạn thêm 1.810 năm đó vào năm 34 S.C. (năm kết thúc sau 490 năm), thì bạn cũng nhận được 1844 S.C. Vậy Đức Chúa Giê-su đã làm công việc làm sạch đền thánh nơi thiên đàng (Đa-ni-ên 8:14) bắt đầu vào năm 1844.

Bạn có thấy rằng năm 1844 thì phù hợp với những gì chúng ta đã học về Đa-ni-ên 7 và 8 không? Đó là, Chúa thực hiện công việc như là người phán xét trong Đa-ni-ên 7 bắt đầu sau 1.260 năm mà cái sừng nhỏ làm tổn thương dân sự Chúa (Đa-ni-ên 7:25). Công việc phán xét của Chúa xảy ra cùng lúc với việc Ngài làm sạch đền thánh trên thiên đàng. Vì vậy, công việc phán xét và công việc làm sạch đền thánh trên thiên đàng của Chúa xảy ra sau thời gian 1.260 năm tấn công chống lại dân sự Chúa. Cùng lúc đó, việc phán xét và việc làm sạch đền thánh trên thiên đàng cũng xảy ra trước khi Đức Chúa Giê-su tái lâm. Sau thời gian đó, Đức Chúa Giê-su sẽ sắm sẵn nước thiên đàng đời đời cho dân sự Ngài.

Câu hỏi thảo luận

1. Các nhà nghiên cứu Kinh Thánh đã nói rằng sứ điệp thời gian 2.300 ngày tiên tri và sứ điệp thời gian 70 tuần lễ thực sự là một lời tiên tri lớn, hoặc sứ điệp đặc biệt về tương lai. Bạn nghĩ rằng lý do họ nói điều đó là gì? Bằng chứng nào giúp bạn nghĩ rằng sự khẳng định này là đúng?

2. Chúng ta học được những gì qua lời cầu thay của Đa-ni-ên đối với dân sự mình? Nó giúp cho sự cầu nguyện trong đời sống của chúng ta như thế nào?

3. Đức Chúa Giê-su chết cho tội lỗi của chúng ta. Sự chết của Ngài là hy vọng duy nhất của chúng ta. Lẽ thật Kinh Thánh này đã ảnh hưởng đến sự tha thứ và lòng yêu thương của chúng ta như thế nào? Lu-ca 7:40-47 dạy chúng ta điều gì?

4. Hãy xem Kinh Thánh tập trung như thế nào đến lời cầu nguyện của Đa-ni-ên và niềm hy vọng của ông. Suy cho cùng, quốc gia của họ đã bị đánh bại một cách dã man, dân tộc bị tù đày, đất đai bị tàn phá, và thủ đô bị phá hủy. Và mặc cho tất cả những diều này, ông có một niềm hy vọng rằng họ sẽ quay về quê nhà. Ông có thể tìm thấy niềm hy vọng này ở đâu ngoài Kinh Thánh và những lời hứa của Đức Chúa Trời được ghi trong đó? Điều này nói gì cho chúng ta về niềm hy vọng mà chúng ta cũng có thể nhận lấy từ những lời hứa trong Lời Đức Chúa Trời?