Trách nhiệm nuôi dạy con cái
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Sáng-thế Ký 18: 11, Giê-rê-mi. 31:25; Ma-thi-ơ 11: 28, Thi Thiên 127; 22: 6, 1 Sa-mu-ên 3: 10–14; Phi-líp 3:13
"Kìa, con cái là cơ nghiệp bởi Đức Giê-hô-va mà ra; Bông trái của tử cung là phần thưởng." — Thi Thiên 127:3
Sa-bát Trách Nhiệm Nuôi Dạy Con Cái
Kinh Thánh nghiên cứu
Sáng-thế Ký 18: 11, Giê-rê-mi. 31:25; Ma-thi-ơ 11: 28, Thi Thiên 127; 22: 6, 1 Sa-mu-ên 3: 10–14; Phi-líp 3:13.
Câu gốc
“Kìa, con cái là cơ nghiệp bởi Đức Giê-hô-va mà ra; Bông trái của tử cung là phần thưởng.” (Thi Thiên 127:3)
Sinh sản là một hiện tượng bình thường, xuất hiện thường xuyên cho nên chúng ta thường không đánh giá đầy đủ sự kỳ diệu của nó. Hãy tưởng tượng những cảm xúc của Ê-va khi ôm bé Ca-in trong vòng tay của mình. Những thay đổi trong cơ thể đang phát triển mà bà trải qua trong những tháng đó, nỗi đau khủng khiếp của việc sinh nở, và sau đó thấy đứa trẻ nhỏ này, rất giống họ không có khả năng tự vệ. Thật là một kinh nghiệm thần kỳ của Sa-ra, vào ngưỡng tuổi 90 và đã qua tuổi sinh đẻ, bà vẫn có thể chiêm ngưỡng khuôn mặt của con trai mình, Y-sác. Sau khi cầu nguyện để có một đứa con trai biết bao lâu, An-ne đã nắm lấy Sa-mu-ên và nói: “Ấy vì đứa trẻ nầy mà tôi cầu nguyện. Đức Giê-hô-va đã nhậm lời tôi đã cầu xin cùng Ngài.” (1 Sam. 1:27) . Điều kỳ diệu nhất đó chính là tấm lòng của Ma-ri, vẫn là một cô gái trẻ, ôm ấp con trai mình, Con Thiên Chúa, trong một tâm trạng kinh ngạc và sợ hãi.
Đồng thời, không phải ai cũng có đặc quyền và trách nhiệm, đi kèm với việc làm cha mẹ. Tuần này chúng ta sẽ dành thời gian khám phá trách nhiệm của việc làm cha mẹ với những thách thức, nỗi sợ hãi, sự hài lòng và niềm vui.
Thứ Nhất Những Gia Đình Hiếm Muộn
Đọc Sáng-thế Ký 18:11, 30: 1, 1 Sa-mu-ên 1:1–8, và Lu-ca 1:7. Những người này có chung đặc điểm gì? Làm thế nào Đức Chúa Trời đáp ứng những ước nguyện của họ?
Con cái là một phước lành. Nhưng vì một lý do nào đó, Đức Chúa Trời không phải lúc nào cũng ban phước cho mọi người có con cái. Có một số gia đình đã khẩn thiết nguyện cầu và Thiên Chúa ân cần đáp ứng yêu cầu của họ, đôi khi khá kỳ diệu, như trong trường hợp của Sa-ra. Có những gia đình hiếm muộn, mỗi khi họ nhìn thấy bạn bè khen ngợi Chúa ban cho việc mang thai và khi họ chào đón con của mình, nó làm sâu sắc thêm chiều sâu của vết thương cho những gia đình chưa có con cái. Ngay cả những câu hỏi vô tội như “Bạn có bao nhiêu đứa con?” Như lời nhắc nhở đau đớn của một câu lạc bộ mà những người không có con bị gạt ra ngoài kể cả khi họ có thể muốn gia nhập.
Những người đã trải qua một kinh nghiệm như vậy nên đến để chấp nhận rằng Thượng Đế hiểu nỗi buồn của họ. Trong Thi Thiên có nhắc đến lời Chúa phán: “Nguyện chúng nó như con ốc tiêu mòn và mất đi, Như thể một con sảo của người đàn bà không thấy mặt trời!”(Thi Thiên 58:8). Mặc dù Ngài có vẻ im lặng, “Đức Giê-hô-va thương xót kẻ kính sợ Ngài, Khác nào cha thương xót con cái mình vậy.” (Thi Thiên 103:13).
Trong khi đó, những người khác vì nhiều lý do, có thể chọn đơn giản là không có con. Người ta có thể hiểu trong một thế giới như chúng ta thấy đầy đau khổ, đau đớn, tà ác, và tai họa, cho nên họ không muốn con của họ sống trong thế giới ấy. Trong một số trường hợp, một số người có thể chọn nhận con nuôi thay vì có con riêng; theo cách đó họ có thể nuôi dạy những đứa trẻ đã có sẵn đây, thường cho họ cơ hội sống tốt hơn nhiều so với những gì họ có thể có.
Thế giới của chúng ta là một nơi phức tạp, và chúng ta có khả năng gặp gỡ tất cả mọi người trong mọi tình huống liên quan đến việc có hoặc không có con. Trong mọi tình huống chúng ta thấy mình quan tâm đến câu hỏi về con cái, chúng ta có thể sống với sự bảo đảm về tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta và mong muốn của Ngài cho sự kết thúc tốt đẹp của chúng ta. Đồng thời, chúng ta hãy luôn nhớ tránh nói hoặc hỏi những câu hỏi nhạy cảm đối với những gia đình hiếm muộn.
Đức Chúa Giê-su không bao giờ có con cái tự nhiên nào của chính Ngài. Có bài học nào quan trọng trong thực tế này cho chúng ta?
Thứ Hai Cha Mẹ Đơn Thân
Một hiện tượng mà thế giới phải đối mặt là cha mẹ đơn thân, thường không phải lúc nào cũng là một người phụ nữ là mẹ đơn thân, cũng có thể là một người cha đơn thân. Đôi khi chúng ta nghĩ về cha mẹ đơn thân là những người đã có một đứa trẻ ngoài giá thú. Tuy nhiên, đó không phải luôn luôn như vậy. A-ga bị áp lực vào việc có một đứa con với Áp-ra-ham, và sau đó bị buộc phải rời đi cùng với đứa con của mình (Sáng-thế Ký 16:3, 4; 21:17). Bát-sê-ba đã mang thai như là kết quả của sự cưỡng đoạt của một vị vua có chức quyền (2 Sa-mu-ên 11:4, 5). Ê-li được gửi đến một ngôi làng có tên là Sa-rép-ta để giúp một bà mẹ đơn thân là góa phụ (1 Các Vua 17: 9). Vào lúc Đức Chúa Giê-su bắt đầu chức vụ của Ngài, Giô Sép, cha của Ngài đã chết, để lại Ma-ri trở thành góa phụ, một người mẹ đơn thân. “Cái chết đã tách bà ra khỏi Giô-sép, người đã chia sẻ với bà bí ẩn về sự ra đời của Đức Chúa Giê-su. Bây giờ không có ai mà bà có thể tâm sự với hy vọng và nỗi sợ của mình…”- Ellen G. White, Nguyện ước thời đại, tr. 145.
Làm cha mẹ đơn thân có lẽ là một thử thách lớn nhất mà một người có thể có. Nhiều người gặp khó khăn, chẳng hạn như quản lý tài chính, giao tiếp với người cha/mẹ kia, hoặc chỉ đơn giản là có thời gian cho bản thân hoặc dành thời gian với Chúa, và tự hỏi liệu họ có thể được yêu lại một lần nữa hay không.
Có những lời hứa nào dành cho những người, kể cả cha mẹ đơn thân, từ những câu Kinh Thánh sau đây: Giê-rê-mi 31:25; Ma-thi-ơ 11:28; Giê-rê-mi 29:11; Giê-rê-mi 32:27; Châm ngôn 3: 5, 6; Ê-sai 43: 1, 2.
Chúng ta là một Hội Thánh có trách nhiệm giúp đỡ cha mẹ đơn thân. Gia-cơ viết: “Sự tin đạo thanh sạch không vết, trước mặt Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, là thăm viếng kẻ mồ côi, người góa bụa trong cơn khốn khó của họ, và giữ lấy mình cho khỏi sự ô uế của thế gian.” (Gia-cơ 1:27). Chúng ta có thể thêm vào cụm từ cha mẹ đơn thân trong câu Kinh Thánh trên. Sự giúp đỡ chúng ta có thể cung cấp không phải chỉ là tài chính. Chúng ta có thể cho phép họ nghỉ ngơi một chút bằng cách chăm sóc cho con cái của họ một chút để họ có thể làm những công việc khác, nghỉ ngơi, cầu nguyện và nghiên cứu Lời Chúa. Chúng ta có thể làm cố vấn cho con cái của họ hoặc giúp sửa chữa những thứ xung quanh nhà. Chúng ta có thể là bàn tay của Đức Chúa Trời theo nhiều cách để giúp hỗ trợ cha mẹ đơn thân.
Bỏ qua những lời đoán xét về lý do tại sao họ lại trở thành cha mẹ đơn thân, bạn có thể làm những gì cụ thể để khích lệ và giúp đỡ họ?
Thứ Ba Niềm Vui Và Trách Nhiệm Của Việc Làm Cha Mẹ
Đọc Thi Thiên 127. Thông điệp cơ bản của Thi Thiên ngắn này là gì? Chúng ta rút ra những nguyên tắc quan trọng nào cho chính chúng ta và cách chúng ta sống?
Khi bạn muốn nấu món ăn yêu thích, bạn làm theo một công thức. Nếu bạn thêm tất cả các thành phần cần thiết và làm theo tất cả các bước, phần lớn bạn sẽ nhận được kết quả như mong muốn. Nuôi dạy con cái, mặc dù, không giống như nấu ăn. Không đứa trẻ nào giống y như bất kỳ đứa trẻ nào khác, và ngay cả khi bạn làm mọi thứ giống như bạn đã làm với những đứa trẻ khác, chúng có thể khác biệt. Điều này có thể liên quan đến giới tính, thứ tự sinh ra, tính tình, hoặc một loạt các lý do khác. Theo kế hoạch của Đức Chúa Trời, cha mẹ sẽ dẫn dắt và dạy cho con cái của họ yêu thương và vâng theo Ngài (Phục truyền 6:4–9, Thi Thiên 78:5–7). Chỉ thị từ Đức Chúa Trời cho cha mẹ là “Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo” (Châm ngôn 22:6.
Trong khi chúng ta muốn nhìn thấy con cái của chúng ta từ khi còn bồng ẵm, tập đi, tập nói đến khi lớn lên, độc lập, thành công, trách nhiệm quan trọng của chúng ta là dạy con trẻ biết yêu thương và phục vụ Đức Chúa Giê-su. Là cha mẹ, chúng ta có thể tuân theo kế hoạch phát triển tâm linh của con em chúng ta được nêu trong Phục truyền 6. Có bốn điều kiện tiên quyết quan trọng: Chúng ta nhận biết “Đức Chúa Trời là Chúa chúng ta” (Phục truyền 6:4). Chúng ta hết lòng yêu mến Ngài (Phục truyền 6:5), chúng ta trân trọng Lời Ngài (Phục truyền 6:6), và chúng ta chia sẻ với con cái mình những gì chúng ta biết về Ngài (Phục truyền 6:20–23).
Phục truyền 6 tiếp tục cung cấp hai nguyên tắc quan trọng. Thứ nhất, nguyên tắc “dạy-nói” (Phục truyền 6:7). Giảng dạy đề cập đến giáo dục chính thức, trong khi nói chuyện đề cập đến hướng dẫn không chính thức. Trong cả hai trường hợp, sự truyền đạt lẽ thật Kinh Thánh diễn ra trong bối cảnh mối quan hệ cha-con. Thời gian giảng dạy chính thức có thể xảy ra trong khi thờ phượng trong gia đình khi chúng ta nghiên cứu Lời của Đức Chúa Trời với chúng. Dạy học không chính thức phát sinh một cách tự nhiên trong hoàn cảnh của cuộc sống hàng ngày và thậm chí còn quan trọng hơn. Sự cố hàng ngày có thể trở thành phương tiện hiệu quả để truyền đạt lẽ thật Kinh Thánh (Sáng-thế Ký 18:19). Thứ hai là nguyên tắc “buộc-viết” (Phục truyền 6:8, 9). Chân lý tâm linh phải bị trói buộc trong hành động của chúng ta (“bàn tay”) và thái độ (“đầu”), nhưng nó cũng phải được ghi trong cuộc sống riêng tư (“cánh cửa”) và cuộc sống công cộng (“cổng”). Nó phải di chuyển từ tấm lòng của chúng ta vào nhà của chúng ta và từ nhà của chúng ta ra thế giới.
Thứ Tư Làm Cha Mẹ Là Môn Đồ Hóa Con Cái
Đọc Sáng-thế-ký 18:18, 19 và 1 Sa-mu-ên 3: 10–14.So sánh hai người cha này. Kết quả của phong cách nuôi dạy con cái của họ là gì?
Cha mẹ có trách nhiệm làm người hướng dẫn cho con cái của họ trở thành môn đồ của chính Đức Chúa Giê-su. Có những bậc cha mẹ tin rằng cách dạy dỗ và sửa chữa con cái của họ là bằng cách áp dụng hình phạt thể xác — càng nhiều càng tốt (Châm ngôn 22:15, 23:13, 29:15). Những đoạn như thế này đã bị lạm dụng để lạm dụng trẻ em và ép chúng vào khuôn phép, nhưng thường cũng đã dẫn đến sự chống đối cha mẹ và Chúa của chúng.
Kinh Thánh dạy cha mẹ cai trị bằng lòng tốt (Ê-phê-sô 6:4, Cô-lô-se 3:21) và hướng dẫn trẻ em trong sự công bình (Thi Thiên 78: 5, Châm-ngôn 22:6, Ê-sai 38:19, Giô-ên 1:3. ). Là cha mẹ chúng ta nên cung cấp cho con cái của chúng ta (2 Cô-rinh-tô 12:14) và thiết lập một gương tốt cho chúng noi theo (Sáng-thế Ký 18:19, Xuất Ê-díp-tô Ký 13:8, Tít 2:2). Chúng ta được yêu cầu hướng dẫn gia đình của chúng ta tốt (1 Ti-mô-thê 3:4, 5, 12) và kỷ luật con cái chúng ta (Châm ngôn 29:15, 17) đồng thời phản ánh tình yêu của Đức Chúa Trời (Ê-sai 66:13, Thi Thiên 103:13, Lu-ca 11:11).
Đáng buồn thay, Kinh Thánh tiết lộ những câu chuyện về việc làm sai của cha mẹ. Y-sác và Rê-bê-ca đã đối xử thiên vị với con trai của họ, Ê-sau và Gia-cốp (Sáng-thế Ký 25:28), và về sau Gia-cốp đã bày tỏ thái độ tương tự đối với Giô-sép (Sáng 37:3). Hê-li, mặc dù ông là một nhà lãnh đạo tôn giáo, đã không sửa trị con cái của mình (1 Sam. 3:10-14). Sa-mu-ên, người cũng được nuôi dưỡng bởi Hê-li, lại cũng là một người cha không dạy dỗ được con của mình (1 Sam. 8:1–6). Vua Đa-vít, bằng cách phạm tội tà dâm và ra lệnh giết người, dạy con cái mình theo gương của ông.
Tuy nhiên, chúng ta cũng tìm thấy trong Kinh Thánh một số ví dụ về nuôi dạy con tốt. Mạc-đô-chê là một người cha nuôi tuyệt vời đối với Ha-đa-xa, Hoàng hậu Ê-xơ-tê (Ê-xơ-tê 2:7), và công việc cầu nguyện thường xuyên cho con cái (Gióp 1:4, 5). Trong tất cả các ví dụ này, tốt và xấu, chúng ta có thể tiếp thu các bài làm cha mẹ.
Chúng ta có thể học được gì từ các ví dụ về làm cha mẹ mà chúng ta thấy trong Kinh Thánh? Trong những cách nào chúng ta có thể sử dụng một số nguyên tắc trong tương tác của chúng ta với những người không phải là con cái của chúng ta?
Thứ Năm Chiến Đấu Vì Đứa Con Hoang Đàng Của Bạn
Đọc Châm ngôn 22:6. Hiểu biết của bạn về câu Kinh Thánh này là gì? Đây có phải là sự đảm bảo, lời hứa hay xác suất không?
Đôi khi, là bậc cha mẹ tốt, bạn làm mọi thứ nên làm — dành thời gian dạy con bạn những điều đúng, sống theo kiến thức của bạn về Thượng đế, gửi chúng đến trường tốt, đi đến nhà thờ thường xuyên, tham gia vào công việc truyền giáo - và cuối cùng chúng bỏ đức tin mà bạn đã nuôi dạy chúng. Bạn cảm thấy đau đớn, tổn thương, và không có một chút thời gian nào còn lại từ mối quan tâm của bạn cho sự cứu rỗi của chúng. Nguyên nhân không nhất thiết là lỗi của cha mẹ. Trẻ em có tâm trí của riêng mình và chịu trách nhiệm cuối cùng đối với Chúa vì những hành động của chúng.
Một số người đã nói những lời “Dầu khi nó trở về già, cũng không hề lìa khỏi đó” như một lời hứa, một sự đảm bảo rằng việc nuôi dạy con cái thích hợp sẽ luôn dẫn đến sự cứu rỗi của con họ. Nhưng sách Châm ngôn thường cho chúng ta nguyên tắc và không phải luôn luôn hứa hẹn vô điều kiện. Những gì chúng ta có thể rút ra từ câu Kinh Thánh này là đảm bảo rằng những bài học kinh nghiệm trong thời thơ ấu sẽ kéo dài suốt đời. Mỗi đứa trẻ đều đạt đến độ tuổi khi chúng chấp nhận di sản của cha mẹ chúng như là của riêng chúng hoặc từ chối nó. Những bậc cha mẹ đã cẩn thận để cung cấp cho con cái của họ với sự huấn luyện rất ngoan đạo, đảm bảo rằng những gì họ dạy con cái của họ sẽ luôn luôn ở trong tâm trí chúng, và nếu hoặc khi con cái của họ bỏ đi, những hạt giống họ trồng trong trái tim của chúng sẽ liên tục được gọi chúng về nhà. Làm cha mẹ tốt là lựa chọn của chúng ta; nhưng cách mà con cái chúng ta lớn lên làm sao thì lại là lựa chọn của chúng.
Cha mẹ nên làm gì khi một đứa trẻ bị lạc lối? Biến con cái của bạn đến với Chúa trong một lời cầu nguyện nghiêm túc. Nếu ai hiểu được nỗi đau của bạn, thì đó là Đức Chúa Trời, có con cái, hàng tỉ người, đã quay lưng lại với Ngài, người cha hoàn hảo. Bạn có thể hỗ trợ con cái của bạn với tình yêu và cầu nguyện và sẵn sàng để đứng bên cạnh chúng khi chúng vật lộn với Chúa.
Đừng quá xấu hổ khi yêu cầu sự hỗ trợ và cầu nguyện, đừng đổ lỗi cho bản thân, và đừng quá tập trung vào đứa con hoang đàng mà bạn quên đi phần còn lại của gia đình. Nuôi dạy con cái hoang đàng có thể chia rẽ gia đình của bạn; vì vậy, xây dựng một mặt trận thống nhất với vợ/chồng của bạn và thiết lập ranh giới rõ ràng cho con bạn. Hãy nhớ rằng Chúa yêu thương con bạn nhiều hơn bạn, hãy nhìn vào một tương lai tươi sáng hơn, và chấp nhận rằng con bạn là công việc của Đức Chúa Trời đang được tiến hành.
Nó chỉ là tự nhiên trong tình huống như vậy để đổ lỗi cho chính mình. Và ngay cả khi bạn đã phạm sai lầm, tại sao tốt hơn là nên tập trung vào tương lai và theo lời hứa của Đức Chúa Trời? Xem Phi-líp 3:13.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Bạn nên dành thời gian để nói chuyện và cầu nguyện với những đứa con của bạn, và bạn cũng nên không cho phép bất cứ điều gì làm gián đoạn sự thông công đó với Chúa và với con cái của bạn. Bạn có thể nói với khách của bạn, “Thượng đế đã cho tôi một công việc để làm, và tôi không có thời gian để tán gẫu.” Bạn sẽ cảm thấy rằng bạn có một công việc cần làm trong thời điểm này và mãi về sau. Bạn nợ nhiệm vụ đầu tiên của mình cho con cái của bạn. ”- Ellen G. White, The Adventist Home, tr.266, 267.
“Hỡi những cha mẹ, bạn nên bắt đầu bài học đầu tiên của bạn về kỷ luật khi con bạn là em bé trong vòng tay của bạn. Dạy cho chúng biết làm theo những điều bạn dạy. Cha mẹ nên có quyền kiểm soát hoàn hảo tinh thần của mình, và với sự dịu dàng và vững chắc, uốn cong ý chí của đứa trẻ cho đến khi nó sẽ không mong đợi gì khác ngoài sự kiểm soát của cha mẹ. Biểu hiện đầu tiên là tính tình bướng bỉnh, tăng lên theo thời gian với sự tăng trưởng của chúng và tăng cường với sức mạnh của chúng. ”— Ellen G. White, Lời chứng cho Hội Thánh, q. 1, tr. 218.
Câu hỏi thảo luận
1. Để trở nên như “con trẻ” của Đức Chúa Trời có ý nghĩa gì? Làm thế nào chúng ta hiểu được hình ảnh đó, và chúng ta có thể rút ra sự thoải mái nào từ nó?
2. Một người cha, ngay sau khi con của ông được sinh ra, nói như sau: “Tôi đã học được hai sự thật thần học tuyệt vời trong vài năm đầu tiên sau khi con tôi được sinh ra. Đầu tiên là thực tế của ý chí tự do; thứ hai, thực tại của bản chất tội lỗi con người. ”Làm thế nào những đứa trẻ có thể dạy cho ông những lẽ thật này?
3. Khi nào là thời điểm thích hợp để giúp định hình ý muốn của trẻ em? Làm sao nó có thể hoàn thành trọng trách này? Làm thế nào chúng ta có thể định hình ý muốn của con cái chúng ta theo kế hoạch của Đức Chúa Trời khi chúng ta không hoàn toàn làm theo cho ý muốn của Ngài?
4. Quan tâm nhiều hơn về câu hỏi của cha mẹ đơn thân. Những cách thiết thực mà Hội Thánh của bạn, nói chung, có thể giúp cha mẹ đơn thân và con cái họ đang tìm cách tự nuôi dưỡng mình là gì?