Bài Học 4 · 20 – 26 Tháng 4

Khi cô đơn

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Truyền-đạo 4:9–12, Phi-líp 4:11–13, 1 Cô-rinh-tô 7:25–34, Ma-thi-ơ 19:8, Sáng-thế Ký 37:34, Ê-sai 54:5

"Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng: Loài người ở một mình thì không tốt; ta sẽ làm nên một kẻ giúp-đỡ giống như nó." — Sáng-thế 2:18
Sa-bát Khi Cô Đơn

Kinh Thánh nghiên cứu

Truyền-đạo 4:9–12, Phi-líp 4:11–13, 1 Cô-rinh-tô 7:25–34, Ma-thi-ơ 19:8, Sáng-thế Ký 37:34, Ê-sai 54:5.

Câu gốc

“Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng: Loài người ở một mình thì không tốt; ta sẽ làm nên một kẻ giúp-đỡ giống như nó.” (Sáng-thế 2:18).

ột câu chuyện rất được quan tâm nhưng đầy đau thương đã trở thành tin nóng hổi những năm về trước. Người ta phát hiện một phụ nữ trẻ đã chết trong căn hộ của mình. Mặc dù cái chết đã làm cho câu chuyện trở nên bi thảm, nhưng điều khiến câu chuyện tồi tệ hơn là khi được tìm thấy thì cô đã chết hơn 10 năm. Mười năm! Do đó, câu hỏi mà mọi người đặt ra (và điều này đã xảy ra trong thực tế) là: Làm sao mà trong một thành phố lớn như thế, có rất nhiều người, và với rất nhiều phương tiện giao tiếp, một phụ nữ, không phải là người vô gia cư, đã chết lâu như vậy mà không ai biết?

Mặc dù quá bất hạnh, câu chuyện này là một ví dụ cho một thực tế là: nhiều người bị cô đơn. Vào năm 2016, Tờ Thời báo New York có một bài viết với tựa đề: Các Nhà Nghiên Cứu Đối Mặt Với Đại Dịch Cô Đơn”. Vấn đề này là thật.

Khi được tạo dựng, loài người không hề cô đơn. Từ khi câu chuyện trong vườn Ê-đen xảy ra, chúng ta sống trong mối tương giao với những người khác ở những mức độ khác nhau. Tất nhiên, khi tội lỗi đã đến thì không gì đúng được nữa. Trong bài học tuần này, chúng ta sẽ suy gẫm về sự đồng hành và cô đơn vào những thời điểm khác nhau trong cuộc đời mà, có lẽ, tất cả chúng ta đôi khi phải đối mặt. Nếu bạn không phải đối mặt những điều này thì bạn thật may mắn.

Thứ Nhất Sự Đồng Hành

Hãy đọc Truyền-đạo 4:9-12. Tư tưởng chính của đoạn Kinh Thánh này là gì? Nguyên tắc sống theo đoạn Kinh Thánh này là gì?

Rất ít người trong chúng ta có thể thực hiện điều đó một mình. Ngay cả khi chúng ta là người cô đơn và thích ở một mình, không sớm thì muộn chúng ta sẽ không chỉ muốn có sự đồng hành mà thậm chí chúng ta sẽ cần có nó, đặc biệt là trong những lúc khó khăn. Chúng ta, thực sự, được tạo nên cho cộng đồng, cho sự thông công. Thật may mắn cho những người có những thành viên trong gia đình thân thiết để an ủi và hỗ trợ, đặc biệt là những lúc chúng ta cần.

Thật không may, trong Hội Thánh chúng ta, nơi chúng ta làm việc, trong cộng đồng mà chúng ta sinh sống có một số người, những người không có ai để cậy nhờ, không chỉ trong những lúc họ gặp khó khăn, mà ngay cả khi họ muốn trò chuyện vào cuối ngày. Cảm giác cô đơn có thể ập đến bất cứ lúc nào. “Ngày khó khăn nhất đối với tôi”, một người đàn ông chưa lập gia đình nói: “là ngày Chủ nhật. Những ngày trong tuần, tôi có đồng nghiệp quanh mình ở chỗ làm. Vào ngày Sa-bát, tôi gặp mọi người ở nhà thờ. Nhưng vào Chủ nhật, tôi chỉ có một mình”.

Đọc Giăng 16:32, 33; Phi-líp 4:11–13. Chúng ta học được những nguyên tắc nào từ các đoạn Kinh Thánh này, đặc biệt là những khi chúng ta cô đơn?

Là Cơ-đốc nhân, chúng ta không chỉ có niềm tin nơi Đức Chúa Trời mà chúng ta còn có đời sống thông công thực tế với Ngài. Và chúng ta có thể, thực sự, nhận được sự an ủi từ sự gần gũi của Ngài. Nhưng sự gần gũi giữa Đức Chúa Trời và A-đam, trong vườn Ê-đen, không ngăn cản Ngài phán rằng: “Loài người ở một mình thì không tốt” (Sáng-thế Ký 2:18). Như vậy, Đức Chúa Trời biết rằng A-đam, ngay cả khi có mối tương giao với Ngài trong một thế giới không bị gây hại bởi tội lỗi, vẫn cần có sự đồng hành của con người. Từ đó, tất cả chúng ta cũng cần có sự đồng hành.

Chúng ta cũng cần phải cẩn thận, đừng cho rằng người nào đó không thể cô đơn chỉ vì họ có rất nhiều người xung quanh họ. Những người cô đơn nhất thường là những người sống ở các thành phố lớn, nơi họ thường có sự tương tác với người khác. Ở bên những người khác không có nghĩa là người đó không cảm thấy cô đơn, không cảm thấy bị xa lánh và không cần sự thông công.

Không phải lúc nào cũng dễ dàng nhận biết ai đó đang cảm thấy cô đơn, bị xa lánh, bị từ chối, hoặc chỉ đơn giản là bị tổn thương và cần một ai đó để nói chuyện. Làm thế nào bạn có thể nhạy cảm hơn để nhận ra những người như vậy?

Thứ Hai Đời Sống Không Hôn Nhân

Một phụ nữ trẻ nói về những lợi ích của việc không kết hôn: “Đã hai lần, tôi có cơ hội để phụng sự trong cánh đồng truyền giáo, và tôi đã đáp lại không hề do dự”. Một người đã kết hôn, có gia đình, có thể phải mất thêm một chút thời gian để đưa ra quyết định đó, bởi vì nó không chỉ liên quan đến bản thân họ mà còn liên quan đến cả người phối ngẫu và con cái của họ.

Hãy đọc 1 Cô-rinh-tô 7:25–34. Theo sứ đồ Phao-lô, những lý do tốt để tiếp tục sống độc thân là gì?

Hầu hết mọi người nghĩ rằng kết hôn là ý Chúa. Không phải Chúa phán: “Loài người ở một mình thì không tốt” hay sao? Tuy nhiên, chúng ta có nhiều tấm gương trong Kinh Thánh về những người không kết hôn, kể cả tấm gương vĩ đại nhất là Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc.

Giê-rê-mi được truyền đừng kết hôn (Giê-rê-mi 16:1-3); đó là một phán quyết trong một hoàn cảnh lịch sử. Chúng ta không biết bản án đó đã được xóa bỏ chưa, nhưng rõ ràng Giê-rê-mi là một nhà tiên tri vĩ đại khi độc thân.

Cũng vậy, tình trạng hôn nhân của Ê-xê-chi-ên, dường như không chiếm vai trò quan trọng, kể cả khi vợ ông đột ngột qua đời. Ông không được phép than khóc mà phải tiếp tục chức vụ mà Đức Chúa Trời giao cho (Ê-xê-chi-ên 24:15-18). Tiên tri Ô-sê cũng trải qua một cuộc hôn nhân tan vỡ, nhưng vẫn tiếp tục trong chức vụ. Câu chuyện này có vẻ kỳ lạ với chúng ta, Chúa truyền cho ông cưới một người vợ gian dâm mà Ngài biết cô ta sẽ bỏ Ô-sê để đi với những người đàn ông khác (Ô-sê 1-3). Nhìn lại, chúng ta có thể thấy Đức Chúa Trời đang cố gắng minh họa tình yêu một chiều mà Ngài dành cho dân Y-sơ-ra-ên và cho chúng ta, nhưng chắc chắn là cực kỳ khó khăn và đau đớn cho Ô-sê khi ông trở thành hình ảnh minh họa.

Trong mỗi ví dụ, tình trạng hôn nhân không phải là một vấn đề. Đức Chúa Trời quan tâm đến sự liêm chính, vâng lời và khả năng nói những lời Ngài muốn họ nói. Chúng ta phải đảm bảo đời sống của mình không được miêu tả bởi tình trạng hôn nhân. Ngày nay, rất nhiều người sẽ nói với chúng ta rằng chúng ta không hoàn hảo trừ khi chúng ta kết hôn. Phao-lô sẽ trả lời rằng: “Đừng làm theo đời nầy”. Thay vào đó, hãy “dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời” (Rô-ma 12:1,2)

Những cách thiết thực nào để bạn có thể truyền giáo cho những người chưa lập gia đình, cả những tín hữu trong Hội Thánh và những người chưa gia nhập Hội Thánh?

Thứ Ba Khi Một Cuộc Hôn Nhân Kết Thúc

Trong tất cả những cách mà tội lỗi hủy hoại loài người, ngoại trừ sự đau đớn về thể xác và sự chết, còn điều gì gánh chịu hậu quả tàn khốc từ tội lỗi nhiều hơn gia đình? Nó gần giống như cụm từ, “gia đình rối loạn chức năng” là dư thừa. Gia đình không bị rối loạn chức năng, ở một mức độ nào đó, là gì?

Ngoài cái chết, một trong những điều khó khăn nhất mà một gia đình có thể phải đối mặt là ly hôn. Những người có trải nghiệm khủng khiếp này có cùng cung bậc cảm xúc. Có lẽ đầu tiên và phổ biến nhất là đau buồn, tùy thuộc vào từng người, có thể kéo dài từ vài tháng đến vài năm với mức độ khác nhau. Một số có thể trải qua nỗi sợ hãi; sợ những điều chưa biết, những lo lắng về tài chánh và sợ không thể vượt qua khó khăn được. Một số người có thể trải qua giai đoạn trầm cảm, tức giận và cả sự cô đơn.

Những nguyên tắc nào liên quan đến ly hôn mà chúng ta có thể thu thập từ những câu Kinh Thánh sau đây? Ma-la-chi 2:16; Ma-thi-ơ 5:31, 32; 19:8; 1 Cô-rinh-tô 7:11

“Hội Thánh, với vai trò là một nơi cứu chuộc của Đấng Cơ-đốc để đáp ứng tất cả các nhu cầu của tín hữu và nuôi dưỡng để tất cả mọi người có thể tăng trưởng và trải nghiệm thành Cơ-đốc Nhân trưởng thành. Điều này đặc biệt đúng khi các tín hữu phải đối mặt với những quyết định cả đời, như kết hôn, và những trải nghiệm đau khổ, như ly hôn. Khi hôn nhân có nguy cơ tan vỡ, hai vợ chồng và những người trong Hội Thánh hoặc gia đình phải nỗ lực cùng nhau hòa giải để hòa hợp với các nguyên tắc thánh nhằm phục hồi các mối quan hệ bị tổn thương (Ô-sê 3:13; 1 Cô-rinh-tô 7:10,11; 13:4 -7; Ga-la-ti 6:1).

“Các nguồn lực có thể hỗ trợ cho các tín hữu trong việc phát triển một ngôi nhà Cơ-đốc vững chắc được cung cấp bởi Hội Thánh hoặc các tổ chức khác của giáo hội. Những tài nguyên này bao gồm: (1) chương trình định hướng cho những đôi vợ chồng sắp cưới, (2) chương trình hướng dẫn cho các cặp vợ chồng và gia đình của họ và (3) các chương trình hỗ trợ cho các gia đình tan vỡ và những người đã ly dị” – trang 161, Sổ tay Giáo Hội Cơ-đốc Phục Lâm (The Seventh-day Adventist Church Manual), ấn bản thứ 19 (Nampa, Idaho: Hiệp hội xuất bản báo chí Thái Bình Dương, năm 2016).

Những cách thiết thực và không bị phán xét mà bạn có thể thực hiện để giúp ai đó vượt qua việc ly hôn là gì?

Thứ Tư Chết Và Cô Đơn

Có ai đó đã từng đặt câu hỏi: Sự khác biệt giữa cái chết của loài người và loài gà là gì? Câu trả lời là: không giống như loài gà, loài người chúng ta biết rằng mình sẽ chết, còn loài gà thì không biết chúng sẽ chết. Và vì biết rằng mình sẽ chết nên điều này ảnh hưởng lớn đến cách chúng ta sống.

Như chúng ta biết, tất cả các mối quan hệ, bao gồm cả hôn nhân, sớm hay muộn cũng chấm dứt bởi kẻ thù lớn nhất của chúng ta: sự chết chóc. Cho dù mối liên kết chặt chẽ đến đâu, bất kể tình yêu lớn dường nào, tình bạn sâu sắc ra sao, thời gian dành cho nhau bao nhiêu, vì loài người chúng ta (không giống như loài gà) biết rằng sớm muộn gì cái chết cũng sẽ đến (trừ khi Đức Chúa Giê-su trở lại trước khi mình chết) và, khi nó xảy ra, tất cả các mối quan hệ của chúng ta sẽ chấm dứt. Đây là số phận mà chúng ta phải gánh lấy kể từ khi tội lỗi xuất hiện và kéo dài cho đến khi Đức Chúa Giê-su tái lâm.

Kinh Thánh không nêu rõ ai trong hai người, A-đam hay Ê-va, đã chết trước, nhưng điều đó chắc chắn gây đau đớn cho người còn lại, đặc biệt là vì cái chết không bao giờ được coi là một phần của sự sống. Nếu, như chúng ta nhận thấy trong bài học trước, một chiếc lá rụng (chết đi) cũng khiến họ thương tiếc, ai có thể tưởng tượng những gì họ phải trải qua với cái chết của người phối ngẫu?

Vấn đề là chúng ta đã quá quen với cái chết, chúng ta coi đó là điều hiển nhiên. Nhưng nó không bao giờ là thứ mà loài người chúng ta trải qua để lấy làm kinh nghiệm được. Do đó, cho đến ngày nay, chúng ta không hiểu được nó.

Những câu Kinh Thánh sau đây dạy chúng ta điều gì về sự chết và về cách loài người chống cự với nó? Ê-sai 57:1; Khải Huyền 21:4; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:17,18; Ma-thi-ơ 5:4; 2 Sa-mu-ên 18:33; Sáng-thế Ký 37:34

Không nghi ngờ gì: không chỉ tất cả chúng ta phải đối mặt với thực tế về cái chết của chính mình, chúng ta còn đối mặt với thực tế về cái chết của người khác, của những người thân yêu, có thể là người bạn đời thân thiết nhất của chúng ta. Do đó, sớm hay muộn, nhiều người trong chúng ta sẽ phải đối mặt với một khoảng thời gian, một giai đoạn cô đơn do cái chết của người khác để lại. Điều đó khó khăn, đau đớn, và những lúc như vậy chúng ta có thể, và thường phải, dựa vào những lời hứa của Chúa. Cuối cùng, trong thế giới tội lỗi, đau khổ và chết chóc này, chúng ta còn có được gì nữa?

Làm thế nào Hội Thánh của bạn có thể giúp những người mà bạn biết đang phải chịu nỗi cô đơn do cái chết của một người thân yêu?

Thứ Năm Đơn Độc Tâm Linh

Một phụ nữ trẻ tên Natalie đã kết hôn được bảy năm khi tham dự chương trình truyền giảng tại Hội Thánh Cơ-đốc Phục Lâm gần nhà, theo lời mời của một người bạn. Được thuyết phục bởi những gì học được, cô đã đầu phục Đấng Cơ-đốc, trải nghiệm sự tái sinh, và bất chấp sự phản đối của chồng, cha mẹ, kể cả người hàng xóm, Natalie, đã gia nhập Hội Thánh Cơ-đốc Phục Lâm. Cô cũng điều chỉnh lối sống của mình, mọi mức độ có thể, với niềm tin mới tìm được.

Như mọi người có thể tưởng tượng, cô phải đối mặt với rất nhiều sự phản đối; người phản đối mạnh mẽ nhất là chồng cô, anh lý luận rằng: “Đây không phải là những gì anh muốn khi chúng ta kết hôn. Em trở thành một người hoàn toàn khác và anh muốn em trở lại như xưa”.

Cho đến tận bây giờ, cô phải vật lộn để sống với đức tin của mình. Mặc dù đã kết hôn, nhưng cô ấy là người mà chúng ta có thể gọi là “đơn độc tâm linh”.

Chúng ta tìm thấy lời khích lệ nào cho những người có thể cảm thấy đơn độc tâm linh qua những câu Kinh Thánh? Ê-sai 54:5; Ô-sê 2:19,20; Thi Thiên 72:12

Có rất nhiều “Natalie” trong các Hội Thánh của chúng ta trên khắp thế giới. Những người này, nam hoặc nữ, đã kết hôn nhưng đi nhà thờ một mình hoặc chỉ với con cái của họ. Họ có thể đã kết hôn với một người khác niềm tin. Hoặc có lẽ, khi họ gia nhập Hội Thánh thì người phối ngẫu của họ không gia nhập. Hoặc khi kết hôn, cả hai đều là tín hữu của Hội Thánh, nhưng một người, vì nguyên do nào đó, đã bỏ đạo, không đi nhà thờ và thậm chí là chống đối. Những người này đi một mình đến nhà thờ và các bữa ăn thông công sau buổi thờ phượng, hoặc đi một mình đến các chương trình truyền giảng hoặc hoạt động xã hội của Hội Thánh. Họ rất buồn khi họ không thể đóng góp tài chính cho các chương trình truyền giáo của Hội Thánh như họ muốn vì người phối ngẫu của họ không đồng ý. Mặc dù đã kết hôn nhưng họ có thể cảm thấy tâm linh bị góa.

Có lẽ tất cả chúng ta, vào lúc này hay lúc khác, đã hoặc sẽ gặp những người như thế trong nhà thờ, và họ cần tình yêu và sự hỗ trợ của chúng ta.

Những điều thiết thực nào mà chúng ta có thể với tư cách là một gia đình Hội Thánh, sẽ làm gì để giúp những người độc thân tâm linh ở giữa chúng ta ?

Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Trong cuộc đời của người lao động chăm chỉ, Hê-nóc kiên định duy trì mối tương giao với Đức Chúa Trời. Áp lực và công việc càng lớn thì ông lại càng cầu nguyện không ngừng và thiết tha hơn. Ông tiếp tục giữ mình khỏi mọi sự giao tế vào một số thời điểm nhất định. Sau khi ở chung với mọi người một thời gian, làm việc để mang lại lợi ích cho họ bằng cách hướng dẫn và làm gương, ông rời khỏi họ, dành một khoảng thời gian biệt lập và đói khát sự hiểu biết thiêng liêng mà duy chỉ có Đức Chúa Trời ban cho. Do đó, càng tương giao mật thiết với Chúa, Hê-nóc ngày càng phản chiếu hình ảnh thiêng liêng của Ngài. Khuôn mặt ông rực rỡ bởi ánh sáng thánh khiết, như ánh sáng trên gương mặt Đức Chúa Giê-su. Khi ông bước ra từ những lúc tương giao thiêng liêng này, kể cả những kẻ chống đối chứng kiến cũng kinh sợ về ảnh hưởng của thiên đàng trên diện mạo của ông” – trang 52, Gospel Workers, Ellen G. White. Mặc dù câu chuyện về Hê-nóc ở đây rất khích lệ và có một điều gì đó rất quyền năng để nói về những người chọn những khoảng thời gian biệt lập, nhưng nhiều người phải đối mặt với sự cô độc mà họ không cầu xin. Họ không muốn cô đơn. Vâng, một lần nữa, chúng ta luôn có thể có một mối tương giao vui vẻ với Chúa, Ngài luôn hiện diện, nhưng đôi khi chúng ta khao khát sự đồng hành và thông công của con người. Điều quan trọng là chúng ta, với tư cách là một Hội Thánh, phải sẵn sàng tiếp cận với những người có thể ngồi ngay bên mình vào ngày Sa-bát mỗi tuần, nhưng lại đang phải trải qua một giai đoạn cô đơn khủng khiếp. Đồng thời, nếu bạn đang trải qua thời gian như vậy, hãy tìm một người mà bạn cảm thấy có thể tin tưởng trong Hội Thánh (hoặc nơi khác) và nói với họ. Nhiều khi người ta chỉ đơn giản là không thể nói những gì đang trải qua bằng cách nhìn ai đó. Dễ dàng hơn cho họ, ít nhất là đối với một số người, khi giấu nó sau một cái mặt nạ.

Câu hỏi thảo luận

1. Làm thế nào để Hội Thánh của bạn có thể nhạy cảm hơn với nhu cầu của những người cô đơn trong Hội Thánh?

2. “Không phải là tôi muốn nói đến sự cần dùng của tôi; vì tôi đã tập hễ gặp cảnh ngộ nào, cũng thỏa lòng ở vậy” (Phi-líp 4:11). Hãy đọc bối cảnh của câu Kinh Thánh này. Làm thế nào chúng ta có thể áp dụng những điều này cho chính mình? Đồng thời, tại sao chúng ta phải thật cẩn thận khi trích dẫn câu Kinh Thánh này cho một người đang bị tổn thương?

3. Hãy thảo luận trong lớp Sa-bát một lần nào đó bạn trải qua nỗi cô đơn trầm trọng. Điều gì đã giúp bạn? Điều gì đã làm bạn tổn thương? Bạn đã rút ra được điều gì để có thể giúp đỡ người khác?