Tha nhân đã thấy gì trong gia đình bạn?
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-sai 38; 39; 58:6, 7, 10, 12; 1 Cô-rinh-tô 7:12-15; 1 Phi-e-rơ 3:1, 2; Hê-bơ-rơ 6:12; 13:7; 3 Giăng 11
"Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh, là dân thuộc về Đức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài." — 1 Phi-e-rơ 2: 9
Sa-bát Tha Nhân Đã Thấy Gì Trong Gia Đình Bạn?
Kinh Thánh nghiên cứu
Ê-sai 38; 39; 58:6, 7, 10, 12; 1 Cô-rinh-tô 7:12-15; 1 Phi-e-rơ 3:1, 2; Hê-bơ-rơ 6:12; 13:7; 3 Giăng 11.
Câu gốc
“Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh, là dân thuộc về Đức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài.” (1 Phi-e-rơ 2: 9).
Hiện tại, tạ ơn Chúa vì nhờ có Ngài, cuộc sống của bạn đang rất tốt đẹp: gia đình vẫn ổn, công việc vẫn ổn, sức khỏe và tài chính cũng tốt; hoặc giả sử trong trường hợp ngược lại, không có gì là ổn. Có thể hiện bây giờ, gia đình của bạn đang gặp chuyện bất ổn, bạn đang đau khổ, tinh thần sa sút; cho dù trong cảnh ngộ nào đi chăng nữa, khi có người đến thăm nhà bạn, như những sứ giả từ Ba-by-lôn đến thăm vua Ê-xê-chia, thì bạn có câu trả lời như thế nào cho câu hỏi mà nhà tiên tri Ê-sai đã hỏi nhà vua: ‘‘Họ đã xem gì trong cung vua?” Ê-sai 39: 4.
Tha nhân đã nhìn thấy những gì trong nhà của bạn? Thiên sứ trên trời đã thấy những gì? Sắc thái đặc trưng trong gia đình bạn là gì? Người ta có thể ngửi thấy mùi hương của những lời cầu nguyện chăng? Có sự tử tế, sự rộng lượng, tình yêu thương, hay toàn là sự căng thẳng, giận dữ, oán hờn, cay đắng và bất hòa chăng? Sau khi thăm viếng nhà bạn, có ai nhìn thấy sự hiện diện của Đức Chúa Giê-su nơi đó không?
Đây là những câu hỏi quan trọng cho tất cả chúng ta để tra xét về gia đình mà chúng ta đã tạo ra. Tuần này chúng ta cùng xem xét một số vấn đề, làm sao để có được một gia đình tuyệt vời, mặc dù chúng ta phải đương đầu với những căng thẳng và xung đột không thể tránh khỏi trong đời sống gia đình.
Thứ Nhất Học Từ Lỗi Lầm Của Nhà Vua
Đọc câu chuyện về sự được chữa lành của vua Ê-xê-chia, và chuyến viếng thăm của các sứ giả Ba-by-lôn trong II Sử-ký 32:25, 31 và Ê-sai 38; 39. Kinh Thánh cho biết các sứ giả quan tâm đến sự bình phục kỳ diệu của vua Ê-xê-chia. Tuy nhiên, nhà vua đã im lặng, không chia sẻ với họ sự trải nghiệm được chữa lành. Ông đã không xem trọng việc mở trái tim của những sứ giả đến thăm hỏi đến họ biết về Đức Chúa Trời chân thật.
Sự tương phản giữa lòng biết ơn của nhà vua khi được chữa lành trong chương 38 và sự im lặng của ông trong chương 39 là điều đáng chú ý: “Chúa đã để việc này xảy ra là để thử nhà vua”. Chuyến viếng thăm của các sứ giả là một dịp quan trọng nhất; nhưng vua Ê-xê-chia đã không tìm kiếm sự hướng dẫn từ Chúa qua lời cầu nguyện của các nhà tiên tri hoặc các thầy tế lễ. Chúa cũng không can thiệp. Vua Ê-xê-chia đã một mình tự quyết, không tham khảo ý kiến từ các nhà cố vấn tâm linh; vua rõ ràng đã để công việc của Đức Chúa Trời trong đời sống của bản thân và của quốc gia ra khỏi tâm trí mình. Mục đích của các nhà sử học ở đây, trong II Sử ký 32:31, là muốn cho biết: Con người thường không quý trọng sự ban phước của Đức Chúa Trời, và thậm chí họ có thể kiêu ngạo khi nhận lòng thương xót từ Ngài. Dưới đây là một số bài học về sự trung tín trong cuộc sống gia đình có thể học được từ kinh nghiệm của vua Ê-xê-chia. Ngoài ra còn điều gì khác nữa ở đây?
Mỗi khi người ta đến thăm nhà bạn là người Cơ-đốc chính là cơ hội để họ gặp gỡ thân mật với những tín đồ theo Chúa. Bởi rất ít người có thể mở lời nói về vấn đề thuộc linh, nên đây chính cơ hội thích hợp mà người Cơ-đốc cần tích cực và khéo léo chia sẻ Tin Lành của Đức Chúa Trời. Người Cơ-đốc không được kêu gọi để phô trương hay khoe khoang các thành quả và của cải vật chất, ngay cả khi họ nhận biết đó chính là ân phước Chúa ban. Họ được kêu gọi để: “rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài” (1 Phi-e-rơ 2:9). Dùng kinh nghiệm của vua Ê-xê-chia như là một tấm gương, để tuyên bố rằng con người vì tội lỗi của mình mà phải chịu chết, nhưng Đấng Cơ-đốc đã chữa lành cho họ; Ngài đã cho họ đồng sống lại và đồng ngồi trong các nơi trên trời (Ê-phê-sô 2:4-6).
Bằng những cách nào bạn có thể sử dụng nhà của bạn để làm chứng cho người khác về Chúa? Làm thế nào bạn có thể chia sẻ niềm tin của bạn một cách thẳng thắn hơn với khách đến thăm nhà của mình?
Thứ Hai Đầu Tiên Là Người Trong Gia Đình
Những người đầu tiên cần được chia sẻ Phúc âm đó là những người trong gia đình của chúng ta. Đây là nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng ta. Bài học gì được rút ra từ sách Giăng 1:40- 42 về việc chia sẻ niềm tin của chúng ta cho những người trong gia đình? Xem Phục Truyền 6:6, 7 và Ru-tơ 1:14-18.
Không chỉ nói về Chúa cho anh trai mình, Anh-rê còn sắp xếp cho anh mình, là Si-môn, đến gặp trực tiếp Đức Chúa Giê-su. Đây là một việc làm chứng hùng hồn, có lòng nhiệt thành. Hết lòng rao giảng về Đức Chúa Giê-su và đưa từng người một trực tiếp đến với Ngài là phương cách đơn giản nhất khi chia sẻ Phúc âm cho người thân trong gia đình mình. Sau khi giới thiệu anh mình với Chúa, Anh-rê tránh sang một bên để Phi-e-rơ tự phát triển mối tương quan của mình với Đức Chúa Giê-su. Đối với trẻ con trong gia đình thì sao? Việc chia sẻ Phúc âm cho trẻ nhỏ trong gia đình thường bị xem nhẹ. Cha mẹ sai lầm khi tin rằng con cái hiển nhiên sẽ tiếp nhận và đi theo niềm tin của gia đình. Điều này không đơn giản như vậy.
Trẻ em và thanh thiếu niên thường học từ những hình mẫu mà chúng quan sát. Tuy nhiên, những thành viên nhỏ tuổi trong gia đình của Đức Chúa Trời cần có cơ hội tham gia và được giới thiệu trực tiếp với Chúa. Phục truyền luật lệ ký 6 nhấn mạnh vào điểm này: Được tham gia vào các hoạt động tôn giáo là loại hình giáo dục hiệu quả nhất thuộc về tín ngưỡng. Những thói quen tâm linh đều đặn của mỗi cá nhân và gia đình lễ bái phải được khuyến khích tại nhà. Trong việc này cần phải dành thời gian và sự nỗ lực vì lợi ích của những đứa trẻ và thanh thiếu niên.
Chúng ta có thể học được gì từ những nỗ lực truyền giáo của Na-ô-mi? Ru-tơ 1:8–22.
Ru-tơ đã ở cạnh Na-ô- mi khi bà đang trong hoàn cảnh khốn cùng nhất, và khi đó bà cố gắng đuổi con dâu đi, tránh xa khỏi mình. Bà đã tức giận và chán nản; khi kể lại những mất mát của mình, bà đã có lời oán trách Chúa (Ru-tơ 1:15,20,21). Không có lời chứng nào hùng hồn hơn là lời chứng về nàng Ru-tơ; bởi lời chứng này cho thấy tuổi trẻ có thể gặp gỡ và đầu phục Đức Chúa Trời toàn năng, ngay cả khi họ được biết về Chúa qua các bậc phụ huynh không hoàn hảo. Làm thế nào để gia đình là cánh đồng truyền giáo quan trọng nhất ảnh hưởng đến thái độ của bạn đối với những người trong gia đình? Cùng nhau làm việc như một gia đình và liệt kê ra những nỗ lực cụ thể nhằm dẫn đưa những người thân chưa được cứu đến với Đức Chúa Trời.
Thứ Ba Hòa Bình Thi Thắng
Kinh Thánh Tân Ước có lời khuyên nào dành cho các cuộc hôn nhân không có cùng tôn giáo? 1 Cô-rinh-tô 7:12-15; 1 Phi-e-rơ 3:1, 2.
Có vợ hoặc chồng là người Cơ-đốc là có ơn phước. Trong 1 Cô-rinh-tô, Phao-lô trả lời cho sự bận tâm của mọi người về việc kết hôn với người phối ngẫu không tin Chúa. Mọi người cho rằng điều này có thể không làm hài lòng Chúa hoặc làm ô-uế cho chính họ và những đứa con. Phao-lô cho biết tư tưởng này là không đúng. Bản chất thiêng liêng của hôn nhân và sự gần gũi của vợ chồng sẽ khiến người phối ngẫu cải đạo. Trong gia đình có vợ hoặc chồng là người Cơ-đốc, thì đời sống của họ có thể “thánh hóa” người phối ngẫu và các con của cả hai. Từ “thánh hóa” nên được hiểu theo nghĩa là nếu người vợ hoặc chồng là người ngoại nhưng khi sống với người phối ngẫu là Cơ-đốc nhân thì họ có cơ hội nếm trải ân điển Chúa ban.
Điều đau lòng có thể xảy ra khi người chồng hoặc vợ, là kẻ không tin quyết định từ bỏ cuộc hôn nhân. Mặc dù điều này là nghiêm trọng, nhưng bởi lòng thương xót của mình, Đức Chúa Trời luôn đề cao sự tự do lựa chọn của con người và lời Chúa có phán: “Nếu kẻ không tin Chúa muốn phân rẽ, thì cho phân rẽ;” và kẻ tin “trong cơn đó, người anh em hay chị em chẳng cần cầm buộc gì. Đức Chúa Trời đã gọi anh em ăn ở trong sự bình an.” Lời Chúa phán, cho thấy mặc dù có nhiều thử thách trong cuộc hôn nhân với người ngoại đạo, nhưng sự bình an trong Đấng Cơ-đốc luôn ở cùng con cái Ngài. Và sự bình an này là niềm hi vọng để giữ cho cuộc hôn nhân được trọn vẹn, tạo sự thoải mái cho người phối ngẫu là người mà kẻ tin Chúa trở nên một thịt, và điều này là bằng chứng cho sự chiến thắng của Tin Lành.
Trách nhiệm của người chồng hoặc vợ đối với người bạn đời không tin Chúa có những điểm giới hạn nào?
Những bản tính như: yêu mến sự tử tế, hết lòng trung thành, ân cần phục vụ, chứng nhân vui vẻ có trong người vợ hoặc chồng là Cơ-đốc nhân có khả năng lớn nhất chinh phục người bạn đời của mình. Hoàn toàn đầu phục trong hôn nhân xuất phát từ lòng kính sợ Đức Chúa Trời của người Cơ-đốc (so sánh Ê-phê-sô 5:21); khi họ hết lòng vâng phục vợ hoặc chồng mình, là kẻ không tin Chúa, họ bày sự tôn kính Chúa. Trung tín làm theo sự dạy dỗ của Đức Chúa Trời không có nghĩa là người vợ hoặc chồng phải chịu đau khổ, chịu sự hành hạ của người bạn đời mình.
Có ai trong Hội Thánh của bạn đang phải khổ sở với người bạn đời là kẻ chẳng tin? Và bạn phải làm gì để giúp anh chị em này?
Thứ Tư Cuộc Sống Gia Đình Là Để Chia Sẻ
Trong các câu Kinh Thánh sau đây, từ “học đòi” hoặc “bắt chước” cho thấy để trở thành một Cơ đốc nhân người ta cần phải làm gì? Bạn nghĩ các từ này nói gì về mối quan hệ giữa người làm chứng và người được làm chứng? Đọc 1 Cô-rinh-tô 4:16, Ê-phê-sô 5: 1, 1 Tê-sa-lô-ni-ca 1: 6, Hê-bơ-rơ. 6:12, 13: 7, 3 Giăng 11.
Kinh Thánh Tân Ước nhấn mạnh trong quá trình học biết, và vai trò làm nhân chứng là rất quan trọng để người khác học đòi theo. Con người có xu hướng làm theo những gì người khác làm hoặc làm theo những gì mà họ nhìn thấy. Nguyên tắc này áp dụng trong các mối quan hệ nói chung và đặc biệt là trong gia đình, nơi “bắt chước” được xem là phổ biến. Trong gia đình, trẻ em bắt chước cha mẹ và anh chị em của mình; vợ chồng thường bắt chước lẫn nhau. Khái niệm này cho biết cách mà các cặp vợ chồng và gia đình Cơ-đốc có thể làm chứng nhân cho các cặp vợ chồng và gia đình khác.
Sức mạnh của ảnh hưởng xã hội. Chúng ta nhìn biết tình trạng gia đình của mình khi chúng ta cho những người khác cơ hội quan sát và cùng chia sẻ kinh nghiệm về cuộc sống gia đình. Ở một mức độ nào đó nhiều người không có các hình mẫu chuẩn về hôn nhân hoặc mối quan hệ gia đình để sống theo. Qua cuộc sống trong gia đình của chúng ta, họ có thể nhìn thấy cách mà Thánh Linh của Đức Chúa Giê-su làm nên sự khác biệt. Bà Ellen G. White đã viết: “ Xã hội có sức anh hưởng rất lớn. Chúng ta có thể sử dụng nó nếu chúng ta muốn nó như một biện pháp để giúp đỡ những người khác quanh ta”. ‘Chức vụ chữa bệnh’, trang 354).
Khi các cặp vợ chồng mời nhau dùng bữa, thông công, nghiên cứu Kinh Thánh hoặc khi họ cùng tham dự một chương trình tăng trưởng trong hôn nhân, thì họ sẽ có được một hình mẫu chuẩn. Qua sự thông công, sự bày tỏ niềm tin, giao tiếp, giải quyết xung đột và những sự thích ứng khác nhau sẽ là lời chứng về cuộc sống gia đình trong Đấng Cơ-đốc. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải cẩn thận. Đọc Giê-rê-mi 17: 9, Giăng 2:25, và Rô-ma. 3:23.
Hãy học theo các tín đồ Đấng Cơ-đốc. Tuy nhiên, vì con người là bất toàn, nên không phải gia đình Cơ-đốc nào cũng là hình mẫu hoàn hảo. Vấn đề ở đây là chúng ta nên học theo niềm tin của họ; vừa học hỏi vừa rút ra những kinh nghiệm từ những thất bại của họ, trong bản chất xác thịt. Chúng ta có thể làm gì để biến ngôi nhà của mình thành một hình mẫu tốt hơn cho việc làm chứng?
Thứ Năm Trung Tâm Của Mọi Tương Giao
Đọc và so sánh sự ân cần tiếp khách của một số gia đình trong Kinh Thánh sau đây
Gia đình Áp-ra-ham và Sa-ra (Sáng thế Ký 18:1–8)
Rê-bê-ca và gia đình bà (Sáng. 24:15–20; 31–33)
Xa-chê (Lu-ca 19:1–9)
Ghi nhận các thuộc tính của sự ân cần tiếp khách được minh họa ở đây. Sự ân cần tiếp khách là đáp ứng các nhu cầu cần thiết cho kẻ khác về chỗ nghỉ ngơi, thức ăn và là chỗ tâm tình. Điều này bày tỏ một tình yêu thương đích thực. Đức Chúa Giê-su dạy rằng sự ân cần tiếp khách là khi thấy người ta đói thì cho ăn và khát thì cho uống; và nếu chúng ta làm được những việc này là chúng ta đang phục vụ cho Ngài (Ma-thi-ơ 25: 34).
Sử dụng gia đình mình để thực hiện công việc truyền bá là khi chúng ta mời những người lân cận đến dùng bữa, hết lòng tiếp rước người đang gặp nạn, bày tỏ lòng hiếu khách, tạo cơ hội để mọi người cùng nhau cầu nguyện và nghiên cứu Kinh Thánh. Lòng hiếu khách thật có từ những người đã cảm nhận được tình yêu thương của Đức Chúa Trời và họ mong muốn bày tỏ tình yêu đó qua lời nói và việc làm.
Nhiều người cho rằng nhà họ không có đủ tiện nghi, họ không có thời gian, hoặc không rảnh rỗi để tiếp khách; một số khác thì cảm thấy bất tiện, không đủ tự tin và khéo léo để giao tiếp với người ngoại.
Một số người cho là tiếp xúc với người ngoại có thể gặp phiền phức, vì thế họ nên tránh. Nhiều gia đình hiện nay lầm lẫn sự ân cần tiếp khách là việc giải trí. Bằng cách nào cuộc sống gia đình chúng ta phản ánh tình trạng tâm linh của chúng ta?
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc lời bà Ellen G. White: “Lời chứng đầy quyền năng của người Cơ-đốc”, trang 35-39 và “Cư xử cùng người bạn chẳng tin”, trang 348-352, trong sách Gia Đình Người Cơ-đốc Phục Lâm; “Mục vụ gia đình”, trang 349-355, trong sách Chức Vụ Chữa Bệnh; “Những sứ giả từ Ba-by-lôn”, trang 340-348, trong sách Tiên Tri Và Các Vua. “Một bài giảng đầy quyền năng hơn bất kỳ bài giảng nào mà chúng ta có thể rao giảng đó chính là lời chứng về một gia đình có lẽ thật; bởi nó có sức ảnh hưởng lớn đến cuộc sống người khác và nó thật sự chạm đến lòng họ. Có thể tầm ảnh hưởng của chúng ta có phần hạn chế, khả năng của chúng ta có giới hạn, cơ hội thì ít và kết quả không được nhiều; tuy nhiên, khi chúng ta sử dụng bằng chính gia đình của mình để làm chứng và có lòng tin, chúng ta sẽ có được những kết quả rất tuyệt vời.” – Phỏng theo Ellen G. White, Mục Vụ Chữa Bệnh, trang 352, 355.
Câu hỏi thảo luận
1. Trong lớp học có ai đã vì ảnh hưởng của một gia đình người khác (là gia đình Cơ-đốc) mà đi đến quyết định tin Chúa không? Ảnh hưởng đó là gì? Và chúng ta có thể học hỏi được gì từ kinh nghiệm này?
2. Đối với gia đình có người phối ngẫu chưa tin Chúa, những phương cách nào chúng ta có thể sử dụng để làm chứng cho họ?
3. Trong lớp học, liệt kê các vấn đề trong gia đình gây ảnh hưởng không tốt đến niềm tin của chúng ta, sau đó thảo luận và đưa ra các giải pháp cụ thể.
4. Đời sống của Cơ-đốc nhân chính là lời chứng hữu ích nhất dành cho các em nhỏ trong gia đình, cho các người phối ngẫu không tin kính, cho bà con họ hàng, và cho cả khách đến thăm nhà. Mặc dù chia sẻ niềm tin tại nhà có thể không phải lúc nào cũng được như ý muốn và có kết quả tốt; tuy nhiên nếu chúng ta biết cách dẫn dắt người khác đến với Đấng Cứu Rỗi toàn năng thì qua lòng hiếu khách được bày tỏ trong danh Chúa, chúng ta sẽ mang ân điển của Chúa đến cho tất cả những người mà mình đang làm chứng. Nghĩ xem điều gì mà gia đình chúng ta có thể gây ảnh hưởng tốt đến các vị khách? Và chúng ta có thể làm gì để làm chứng tốt hơn về niềm tin của mình cho họ?