Ta làm mới lại hết thảy muôn vật
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Khải Huyền 19:6–19; 21:1–21; Giăng 14:1–3; 2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:8–10; Giê-rê-mi 4:23–26; 1 Cô-rinh-tô 6:2, 3
"Đấng ngự trên ngôi phán rằng: “Nầy, ta làm mới lại hết thảy muôn vật. Đoạn lại rằng: Hãy chép; vì những lời này đều trung tín và chân thật" — Khải Huyền 21: 5
Sa-bát Ta Làm Mới Lại Hết Thảy Muôn Vật
Kinh Thánh nghiên cứu
Khải Huyền 19:6–19; 21:1–21; Giăng 14:1–3; 2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:8–10; Giê-rê-mi 4:23–26; 1 Cô-rinh-tô 6:2, 3.
Câu gốc
“Đấng ngự trên ngôi phán rằng: “Nầy, ta làm mới lại hết thảy muôn vật. Đoạn lại rằng: Hãy chép; vì những lời này đều trung tín và chân thật” (Khải Huyền 21: 5).
Sự sụp đổ của Ba-by-lôn lớn trong ngày cuối cùng là tin xấu dành cho những kẻ cấu kết với thế lực của tôn giáo bội đạo. Tuy nhiên, đối với dân sự của Đức Chúa Trời, đó là tin tốt (Khải Huyền 19:1–7); bởi Ba-by-lôn phải gánh chịu hậu quả cho việc dụ dỗ các thế lực chính trị thế gian mà bắt bớ và bức hại con cái Chúa (Khải Huyền 18:24). Sự sụp đổ của kẻ thù to lớn này chính là sự giải thoát và sự cứu rỗi cho họ. Sự sụp đổ của Ba-by-lôn và lời cầu nguyện của con cái Đức Chúa Trời, cuối cùng sẽ được Chúa trả lời. “Đức Giê-hô-va ôi! Cho đến chừng nào?” là tiếng kêu than của con cái Đức Chúa Trời, những kẻ bị áp bức và đau khổ từ thời A-bên, trong ngày sau cuối Đức Chúa Trời sẽ đến và bảo lãnh cho dân sự Ngài (Thi Thiên 79:5; Ha-ba-cúc 1:2; Đa-ni-ên 12:6, 7). Sách Khải Huyền cho biết dân sự của Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ được giải cứu khỏi tội ác, sự áp bức và đau khổ rồi sẽ kết thúc. Đã đến lúc Đấng Cơ-đốc cai trị vương quốc đời đời của Ngài. Sách Khải Huyền không chỉ cho biết về sự sụp đổ của Ba-by-lôn, mà còn nói đến sự diệt vong của Sa-tan và tội lỗi; đồng thời, chúng ta cũng được giới thiệu sơ qua về vương quốc đời đời của Đức Chúa Trời.
Thứ Nhất Tiệc Cưới Chiên Con
Đọc Khải 19:6–9 và Giăng 14:1-3. Lễ cưới cho biết gì về việc trùng phùng giữa Đấng Cơ-đốc và dân sự của Ngài?
Trong Kinh Thánh, Chúa sử dụng hình ảnh tiệc cưới của người Do Thái xưa kia để dạy chúng ta về Lẽ thật. Vị hôn phu tương lai sẽ đến nhà cô dâu làm lễ hứa hôn. Sau khi chàng rể gửi đàn gái tiền hồi môn, thì họ được xem như đã kết hôn; tuy nhiên, lúc đó họ vẫn chưa thể sống cùng nhau. Chú rể phải trở về nhà cha mình để chuẩn bị chỗ ở cho họ; trong khi đó cô dâu vẫn ở nhà cha mình chờ chàng rể. Sau khi đã lo xong mọi việc, chú rể sẽ quay trở lại rước cô dâu về nhà cha mình; và ở đây lễ cưới sẽ được cử hành. Cách đây hai nghìn năm, Đấng Cơ-đốc đã rời khỏi nhà Cha mình trên trời xuống thế gian mà đính hôn cùng cô dâu của Ngài trên trái đất. Tại núi Sọ, sau khi Ngài trả tiền hồi môn bằng chính mạng sống của mình, Ngài đã trở về nhà Cha để “chuẩn bị một chỗ” cho cô dâu của Ngài; và cô dâu vẫn ở nơi thế gian mà chờ đợi (Giăng 14:2, 3). Ngày sau rốt, Ngài sẽ trở lại và rước cô dâu về nhà Cha mình. Khải Huyền 19:8 cho biết Đấng Cơ-đốc sẽ tặng cô dâu mình những tấm vải gai mịn và tinh sạch. Điều này cho thấy dân sự của Đức Chúa Trời không yêu cầu phải làm bất cứ công việc gì. Áo choàng của con cái Đức Chúa Trời đại diện cho “sự công bình của các thánh đồ”, đây là kết quả cho việc giao thông của họ với Đấng Cơ-đốc: Chúa sống trong họ. Những chiếc áo choàng này đã được tẩy sạch bởi huyết của Chiên Con (Khải Huyền 7:14). Khi còn ở thế gian, Đức Chúa Giê-su đã kể một dụ ngôn về tiệc cưới rằng: Trong các vị khách mời có một người thích mặc trang phục của riêng mình, mà từ chối mặc trang phục cưới do nhà vua ban tặng; kết quả là ông đã bị trục xuất khỏi tiệc cưới (Ma-thi-ơ 22:8–14). Khải Huyền 3:18 cho biết áo choàng do Chúa ban ra là điều cần thiết lớn nhất dành cho con cái của Ngài, là những kẻ đang sống trong thời kỳ cuối cùng. Đối với người Lao-đi-xê, Đức Chúa Giê-su bán cho họ chiếc áo choàng của Ngài, Ngài yêu cầu họ phải trả cho Ngài những gì Ngài ban cho họ. Chúng ta từ bỏ lòng tự tôn và tự tin của bản thân để đổi lấy một đời sống vâng phục, trung thành với Đấng Cơ-đốc. Chúng ta tin cậy vào việc làm của Ngài như là hy vọng duy nhất của chúng ta về sự cứu rỗi.
Chúng ta không được cứu bởi việc làm; vậy hiện nay “việc làm công bình” mà chúng ta có thể làm là gì trong đời sống của mình?
Thứ Hai Hồi Kết Của Ha-ma-ghê-đôn
Đọc Khải Huyền 19:11–16. Đấng Cơ-đốc là “Lời Đức Chúa Trời” nghĩa là gì (Khải Huyền 19:13)? Và lưỡi gươm bén từ miệng Ngài ra, cho biết đều gì về bản chất của trận chiến cuối cùng?
Những gì chúng ta biết ở đây là sự mô tả về việc tái lâm của Đấng Cơ-đốc, lời hứa mà các tín hữu qua nhiều thời đại mong đợi. Chú ý ngôn từ: Tất cả được chiến thắng. Đức Chúa Giê-su đã đánh bại Sa-tan trên trời, nơi đồng vắng, nơi thập tự giá; và Ngài sẽ đánh bại nó khi Ngài tái lâm. “Sẽ sớm xuất hiện ở phía đông một đám mây đen nhỏ, bằng một nửa kích thước của bàn tay. Đó là đám mây bao quanh Đấng Cứu Rỗi và từ xa dường như bị che khuất trong bóng tối. Dân sự của Đức Chúa Trời biết đây là dấu chỉ của Con người. Trong sự nín lặng trang nghiêm, họ ngó chăm vào nó, nó tiến đến gần trái đất hơn, nhìn nó nhẹ nhàng và tỏa sáng, khi nó rõ dạng hình đám mây trắng vĩ đại, nó là như ngọn lửa vinh hiển, phía trên nó là cầu vồng của giao ước. Đức Chúa Giê-su lộ ra như một chiến binh hùng mạnh. Ngài không xuất hiện như “Kẻ chịu khổ hình”, là kẻ phải uống chén đắng cay và khốn khó; nhưng Ngài đến như kẻ chiến thắng trên trời và đất, để phán xét kẻ sống cùng kẻ chết. “Trung tín và Chân thật”, Ngài lấy lẽ “công bình mà xét đoán và chiến đấu; và “các đạo binh trên trời cưỡi ngựa bạch” theo Ngài (Khải Huyền 19:11, 14). Những giai điệu ca thánh vang lên, đông đảo các thiên sứ hân hoan chào đón Ngài. Bầu trời rực rỡ bởi những tia sáng- “vạn lần gấp vạn lần, hàng nghìn và hàng nghìn lần”. Không có ngòi bút nào có thể khắc họa đầy đủ cảnh tượng này và cũng không có trí óc trần tục nào có thể hình dung ra sự lộng lẫy, uy nghi của nó”. - Phỏng theo Ellen G. White, Cuộc Chiến Vĩ Đại, trang 641.
Trong 2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:8–10, Phao-lô nói về chiến thắng của Đấng Cơ-đốc trong ngày tái lâm theo một khía cạnh khác. Ông cho biết khi tất cả các quyền lực trần thế cấu kết cùng tôn giáo âm mưu chống lại Đấng Cơ-đốc bị tiêu diệt hoàn toàn, thì dân sự của Chúa được nhận lấy sự sống vĩnh cửu.
Khải Huyền 19 mô tả hai bữa tiệc, một trong câu 9 và một trong câu 17, 18. Một bữa tiệc bạn được mời đến dự, và một bữa tiệc bạn sẽ là mồi cho chim chóc. Thật khó hình dung một cuộc chiến lớn mà trong đó thưởng và phạt đã được phân định rõ rệt dành cho mỗi người chúng ta. Hình ảnh này dạy chúng ta điều gì về việc phải giữ vững đức tin và sứ mệnh của đức tin chúng ta là gì?
Thứ Ba Thiên Niên Kỷ
Đọc Khải Huyền 20:1–3 và Giê-rê-mi 4:23–26. Trong thời hạn một ngàn năm, trái đất ở trong trình trạng nào? Sa-tan bị xiềng xích ra sao?
Hạn một ngàn năm (thiên niên kỷ) bắt đầu với sự trở lại của Đấng Cơ-đốc. Lúc này, Sa-tan và các thiên sứ theo nó bị xiềng lại. Sa-tan bị xiềng xích; trái đất trở nên hoang vu như cảnh trái đất thuở xa xưa khi chưa được tạo dựng (Sáng thế Ký 1:2). Thiên tai đã tàn phá và làm trái đất trở nên hoang tàn, hỗn loạn. Trái đất trong suốt một ngàn năm hoang vu là tù giam dành cho Sa-tan. Không có một bóng người để cám dỗ và gây hại, Sa-tan cùng bè đảng của nó có thời gian để suy ngẫm về hậu quả của hành vi chống đối Đức Chúa Trời.
Đọc Khải Huyền 20:4–15. Các thánh ở đâu trong một ngàn năm này?
Sách Khải Huyền cho biết dân sự của Đức Chúa Trời sẽ trải qua một ngàn năm trên trời, là nơi mà Đấng Cơ-đốc đã chuẩn bị cho họ. Giăng thấy họ ngồi trên ngai như các vị vua và thầy tế lễ, phán xét thế gian. Đức Chúa Giê-su đã hứa với các môn đồ rằng họ sẽ “ngồi trên mười hai ngôi, mà xét đoán mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên” (Ma-thi-ơ 19:28). Phao-lô nói rằng các thánh đồ sẽ xét đoán thế gian (I Cô-rinh-tô 6:2, 3). Sự xét đoán này liên quan đến sự công bình của Đức Chúa Trời. Trong suốt lịch sử nhân loại, Sa-tan luôn tìm mọi cách khiến con người phải nghi ngờ về bản tính của Đức Chúa Trời, nghi ngờ tình yêu thương của Ngài đối với các loài mà Ngài đã dựng nên.
Trong hạn một ngàn năm, Đức Chúa Trời cho phép những kẻ được cứu cùng với Ngài tra cứu hồ sơ để xét đoán những kẻ phải chết mất; đồng thời Ngài cũng trả lời cho họ những thắc mắc có liên quan đến cuộc đời của chính họ. Hết hạn một ngàn năm, mọi nghi ngờ về sự công bình của Đức Chúa Trời sẽ sáng tỏ, và dân sự của Đức Chúa Trời có thể nhìn biết lời buộc tội của Sa-tan là vô căn cứ. Trong ngày cuối cùng, họ được tận mắt chứng kiến sự xét đoán công bình của Đức Chúa Trời.
Hiện nay, chúng ta có nhiều điều thắc mắc, nhiều nan đề muốn được giải đáp, nhưng vẫn chưa có câu trả lời? Bản tính của Đức Chúa Trời là gì, Ngài sẽ sớm cho chúng ta biết?
Thứ Tư Trời Mới Và Đất Mới
Sau khi tội lỗi bị diệt trừ, trái đất sẽ được biến đổi và trở thành nhà của những kẻ được cứu. Nó sẽ như thế nào? Giăng nhìn thấy “Trời mới và đất mới” (Khải 21:1). Người Do Thái biết thiên đàng có ba tầng: bầu trời, vũ trụ đầy sao, và trên ngôi cao nơi Đức Chúa Trời ngự (2 Cô.12:2). Bầu khí quyển của trái đất nằm trong tầm mắt (Khải 21:1). Trái đất bị ô nhiễm; vì thế, trời và đất không thể có được sự hiện diện của Đức Chúa Trời (Khải 20:11). Trong tiếng Hy Lạp từ “kainos” đề cập đến một cái gì đó được đổi “mới” hoàn toàn về chất lượng. Hành tinh này sẽ bị thanh trừng bởi lửa và phục hồi về nguyên trạng của nó như thuở ban đầu (2Phi 3:10-13).
Đặc biệt thú vị là Giăng không nhìn thấy biển trên đất mới. Giăng đề cập đến “biển” có lẽ là do ông đang nhớ về thực tại của mình. Lúc bấy giờ ông đang bị giam ở Bát mô, xung quanh toàn là biển, và theo ông biển là biểu tượng của sự xa cách và đau khổ. Sự vắng mặt của biển trên trái đất mới đối với ông có nghĩa là không có sự tồn tại của nỗi đau và sự khốn khổ.
Đọc Khải Huyền 21:2–8 và 7:15–17. Có những điểm tương đồng nào được nói đến ở đây nơi đất mới và Vườn Địa đàng (được miêu tả trong Sáng thế ký 2)?
Nơi trời mới và đất mới, chắc chắn sẽ không còn đau khổ và chết chóc bởi Đức Chúa Trời sẽ ở cùng dân sự Ngài. Chúa ngự trong thành Giê-ru-sa-lem mới, “Đền tạm của Đức Chúa Trời ở giữa loài người” (Khải Huyền 21:3), chính Đức Chúa Trời sẽ ở với dân sự Ngài. Cuộc sống nơi đất mới là cuộc sống trong đền thánh của Đức Chúa Trời, sẽ không còn nước mắt, sự chết, than khóc, kêu ca hoặc đau đớn nữa. Khi tội lỗi không còn nữa, thì “những sự thứ nhất đã qua rồi” (Khải Huyền 21:4).
Điều này Ma-ri và Ma-thê đã nói khi anh của họ là La-xa-rơ chết: “Lạy Chúa, nếu Chúa ở đây, thì anh tôi không chết” (Giăng 11:21). Chị em họ biết rằng khi có Chúa ở cùng thì sẽ không có sự chết. Cũng vậy, sự hiện diện của Đức Chúa Trời nơi đất mới sẽ bảo đảm không còn đau khổ và than khóc; khác với những gì mà chúng ta đang phải gánh lấy hiện nay trong cuộc đời này. Đây là hy vọng lớn lao mà chúng ta có trong Đấng Cơ-đốc, lời hứa về sự đỗ huyết của Ngài.
Tại sao lời hứa về sự sống nơi đất mới là trung tâm điểm của tất cả những gì chúng ta đang tin? Đức tin của chúng ta nếu không có sự trông chờ này thì có ổn không?
Thứ Năm Thành Giê-ru-sa-lem Mới
Giăng mô tả thành Giê-ru-sa-lem mới trên đất mới, là một nơi có con người và có sự sống. Thành Giê-ru-sa-lem mới và cuộc sống ở đó vượt xa bất kỳ sự tưởng tượng của trần thế (1 Cô 2: 9).
Đọc Khải Huyền 21:9–21. Những nét đặc trưng bên ngoài của thành Giê-ru-sa-lem mới là gì?
Thành Giê-ru-sa-lem mới được xem như là cô dâu, vợ của Chiên Con. Trong Khải Huyền 19:7, 8 phép ẩn dụ này được nói đến dân sự của Đức Chúa Trời. Thành Giê-ru-sa-lem mới là nơi Đấng Cơ-đốc sẽ tái hợp cùng dân sự của Ngài; thành được bao quanh bởi một bức tường cao với mười hai cửa - ba cửa hướng về bốn phía, cho phép người vào từ mọi hướng. Điều này cho thấy phạm vi rộng lớn của thành phố. Nơi thành Giê-ru-sa-lem mới, mọi người được tự do gặp Đức Chúa Trời.
Thành Giê-ru-sa-lem mới được mô tả như một khối lập phương hoàn hảo; có chiều dài, chiều rộng và chiều cao là 12.000 fu-lông (1fu-lông = 201 mét). Khối lập phương bao gồm 12 cạnh. Như vậy, thành phố có tổng cộng 144.000 sân, là con số tượng trưng cho toàn bộ dân sự của Đức Chúa Trời được cứu qua các thời đại (Khải Huyền 7:4). Trong Cựu Ước, nơi chí thánh trong đền thờ là một khối lập phương hoàn hảo (1 Vua 6:20). Thành Giê-ru-sa-lem mới vừa là đền thánh vừa là nơi chí thánh. Ngày xưa, chỉ có thầy Tế lễ Thượng phẩm mới có thể vào được nơi chí thánh. Tại Giê-ru-sa-lem mới, thì những người được cứu chuộc tất cả đều có thể vào nơi chí thánh.
Đọc Khải Huyền 21:21–22:5. Những đặc điểm nào trong thành gợi cho bạn nhớ về Vườn Địa đàng? Ý nghĩa của câu nói: “Chẳng còn có sự nguyền rủa nữa” là gì (Khải 22:3)?
Điểm nổi bật nhất của Giê-ru-sa-lem mới là dòng nước của sự sống, chảy ra từ ngai của Đức Chúa Trời (Sáng thế Ký 2:10). Trái ngược với dòng sông ở Ba-by-lôn, nơi mà dân sự của Đức Chúa Trời ngồi đó khao khát và tưởng nhớ đến Giê-ru-sa-lem (Thi Thiên 137). Nơi bờ sông của thành Giê-ru-sa-lem mới, con cái của Đức Chúa Trời ở mọi thời đại tìm được quê hương của họ. Trên cả hai bờ sông là cây sự sống có lá dùng để “chữa lành cho các dân” (Khải Huyền 22: 2). Sự chữa lành ở đây không phải dành cho bệnh tật, bởi nơi đất mới sẽ không có bệnh tật. Ở đây, muốn nói đến sự chữa lành các vết thương do các rào cản xã hội đã gây ra cho con người trong suốt lịch sử nhân loại. Những người được cứu chuộc qua mọi thời đại, đến từ các quốc gia khác nhau trên thế giới sẽ trở thành một gia đình của Đức Chúa Trời.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc Ellen G. White, “Sự Hoang Tàn Của Trái Đất,” trang 653–661; “Kết Thúc Cuộc Tranh Chiến,” trang 662-58, trong Cuộc Chiến Vĩ Đại. Sách Khải Huyền đúc kết lại những gì đã được nói đến lúc ban đầu là: Sự tái lâm đầy quyền năng và trong vinh hiển của Đức Chúa Giê-su, và sự thành lập vương quốc đời đời của Đức Chúa Trời. Sự tái lâm của Đấng Cơ-đốc là tâm điểm của sách Khải Huyền; cuối cùng thì Đấng Cơ-đốc cũng quay lại và tái hợp cùng cô dâu của mình. Chắc chắn, Đức Chúa Giê-su sẽ sớm quay trở lại và chúng ta vẫn đang chờ đợi sự trở lại của Ngài.
Trong khi chờ đợi, chúng ta cần biết rõ ràng về các thông điệp trong sách Khải Huyền; để làm được điều này, chúng ta phải nghiên cứu kỹ sách này nhiều lần cho đến khi mọi sự được kết thúc. Sách Khải Huyền luôn nhắc nhở chúng ta rằng: Trong khi chờ đợi, chúng ta không nên chăm vào những điều thuộc về thế gian, nhưng phải luôn tìm kiếm Đức Chúa Trời, bởi Ngài là hy vọng duy nhất của chúng ta.
Sách Khải Huyền có câu trả lời cho tất cả những gì liên quan đến Đấng Cơ-đốc và niềm hy vọng của con người trong đời sống hỗn độn và tạm bợ nơi thế gian. Ngài nắm giữ tương lai của thế gian và đời sống của chúng ta nằm trong tay Ngài. Sách Khải huyền cũng nhắc nhở rằng: Chúng ta phải có nhiệm vụ rao truyền sứ điệp về sự tái lâm của Ngài cho toàn thế giới trước khi ngày tận thế đến. Chúng ta không phải là thụ động, nhưng phải chủ động trong sự chờ đợi của mình. Cả Thánh Linh và Hội Thánh đều kêu gọi: “Hãy đến!” (Khải Huyền 22:17). Chúng ta phải kêu gọi mọi người. Đó là tin lành, và nó phải được công bố cho mọi người trên thế giới.
Câu hỏi thảo luận:
1. Hãy suy ngẫm về hạn một ngàn năm và sự phán xét xảy ra sau thời hạn này. Điều này dạy gì cho chúng ta về Đức Chúa Trời? Tại sao những người được cứu có một ngàn năm để được giải đáp mọi thắc mắc trước khi Đức Chúa Trời ra tay xét đoán những kẻ chết mất?
2. Khải Huyền 1:3 là lời hứa dành cho những kẻ có tai nghe, tra cứu, lưu tâm và giữ gìn các lời tiên tri trong Khải Huyền. Những điều gì mà chúng ta thấy cần phải lưu ý và giữ gìn trong khi nghiên cứu sách Khải Huyền?