Phúc âm từ đảo Bát-mô
"Kinh Thánh nghiên cứu Khải Huyền 1:1-8; Giăng 14:1-3; Phục-truyền Luật lệ ký 29:29; Giăng 14:29; Rô-ma 1:7; Phi-líp 3:20; Đa-ni-ên 7:13, 14."
Sa-bát Phúc Âm Từ Đảo Bát-mô
Câu gốc
“Phước cho kẻ đọc cùng những kẻ nghe lời tiên tri nầy, và giữ theo điều đã viết ra đây. Vì thì giờ đã gần rồi.” (Khải Huyền 1: 3)
Kinh Thánh nghiên cứu
Khải Huyền 1:1-8; Giăng 14:1-3; Phục-truyền Luật lệ ký 29:29; Giăng 14:29; Rô-ma 1:7; Phi-líp 3:20; Đa-ni-ên 7:13, 14.
Những lời tiên tri của Khải Huyền đã được bày tỏ cho sứ đồ Giăng vào khoảng hơn mười chín thế kỷ về trước trong khi bị lưu đày trên một hòn đảo nhỏ được gọi là Bát-mô (Khải Huyền 1:9). Khải Huyền 1:3 ngụ ý rằng cuốn sách đó phải được đọc trong Hội Thánh. Câu này hứa hẹn một phước lành cho người đọc cùng những người nghe. Người nghe là hội chúng tụ tập trong Hội Thánh để nghe lời giảng. Tuy nhiên, họ không được ban phước chỉ vì họ đọc hoặc lắng nghe mà vì họ tuân theo những lời của cuốn sách (Khải Huyền 22: 7).
Những lời tiên tri của Khải Huyền là một biểu hiện sự quan tâm của Đức Chúa Trời đối với dân của Ngài. Nó chỉ cho chúng ta sự ngắn ngủi và mỏng manh của cuộc đời này, cũng như sự cứu rỗi trong Đức Chúa Giê-su, và sự kêu gọi để truyền bá phúc âm.
Những lời tiên tri trong Kinh Thánh giống như một ngọn đèn sáng ở nơi tối tăm (2 Phi. 1:19). Nhằm thực hiện sự hướng dẫn cho cuộc sống của chúng ta hôm nay và hy vọng cho tương lai của chúng ta. Chúng ta cần những lời tiên tri này cho đến khi Đấng Cơ-đốc đến và thành lập vương quốc đời đời của Đức Chúa Trời.
Thứ Nhất Tiêu Đề Của Quyển Sách
Đọc Khải Huyền 1:1, 2. Tiêu đề quan trọng của quyển sách là gì? Ai là người mà quyển sách đang nói đến?
Khải Huyền 1:1 tuyên bố tiêu đề của cuốn sách như là “Sự khải thị của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc”. Từ khải thị này xuất phát từ tiếng Hy Lạp apokalupsis (apocalypse), có nghĩa là “khám phá” hay “khải thị”. Apocalypse là sự khải thị của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc; đến từ Đức Chúa Giê-su và nói về Ngài. Trong khi sự khải thị này đến từ Đức Chúa Trời qua Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc (xem Khải Huyền 22:16), cuốn sách làm chứng rằng Đức Chúa Giê-su cũng là trọng tâm của nội dung. Khải Huyền là sự mặc khải của Ngài đối với dân của Ngài và là một biểu hiện quan tâm của Ngài đối với họ.
Đức Chúa Giê-su là hình ảnh trung tâm của Khải Huyền. Cuốn sách bắt đầu nói về Ngài (Khải Huyền 1:5-8) và kết luận quy về Ngài (Khải Huyền 22:12-16). “Hãy để Đa-ni-ên nói, hãy để Khải Huyền nói; và nói lẽ thật là gì. Nhưng ở bất cứ giai đoạn nào, hãy nâng Đức Chúa Giê-su làm trung tâm của mọi hy vọng: ‘Chồi và hậu tự của Đa-vít; sự sáng của sao mai’. “— Ellen G. White, Lời Chứng cho Các Nhà Truyền Giáo và Truyền Đạo, trang 118.
Ngoài ra, Đức Chúa Giê-su được khải thị qua bốn sách Phúc Âm. Khải Huyền tiếp tục mô tả Đức Chúa Giê-su và công việc cầu thay của Ngài lần đầu trong Phúc Âm. Sách Khải Huyền giờ đây tập trung vào các khía cạnh khác nhau của sự hiện hữu và chức vụ của Ngài. Về cơ bản, nó bắt đầu nơi mà Phúc âm kết thúc, với sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su và sự thăng thiên lên Thiên Đàng.
Cùng với Thư gửi tín hữu Hê-bơ-rơ, Khải Huyền nhấn mạnh đến chức vụ trên thiên đàng của Đức Chúa Giê-su. Nó cho thấy rằng sau khi Chúa thăng thiên, Đức Chúa Giê-su đã được phong trong chức vụ nhà vua và chức tế lễ của Ngài trong đền thờ. Nếu không có sách Khải Huyền và thư gửi cho người Hê-bơ-rơ, sự hiểu biết của chúng ta về chức vụ của Đấng Cơ-đốc trên thiên đàng đại diện cho dân sự Ngài sẽ bị giới hạn và che khuất trong sự mầu nhiệm. Và dù vậy, ngay cả với sách Hê-bơ-rơ, sách Khải Huyền cung cấp đầy đủ cho chúng ta một cách nhìn độc đáo vào chức vụ của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc.
Đọc Giăng 14: 1-3. Lời hứa gì ở đây giúp chúng ta hiểu rõ hơn những gì Đức Chúa Giê-su đang làm cho chúng ta trên thiên đàng ngay bây giờ? Lời hứa này đã gieo hy vọng cho chúng ta như thế nào?
Thứ Hai Mục Đích Của Quyển Sách
Khải Huyền 1:1 cũng nói rằng mục đích của quyển sách là để cho thấy các sự kiện trong tương lai, bắt đầu từ khi chính quyển sách được viết ra. Bất cứ ai quen thuộc với Khải Huyền sẽ nhận thấy rằng các sự kiện trong tương lai - dù đã hoàn thành (ít nhất là theo quan điểm của chúng ta hôm nay) hoặc những gì chưa diễn ra (một lần nữa, theo quan điểm của chúng ta hôm nay) - chiếm hầu hết nội dung của quyển sách. Mặc dù nửa đầu của Khải Huyền (đoạn 1-11) tập trung vào những sự kiện xảy ra từ thế kỷ thứ nhất cho đến thời kỳ cuối cùng, thì phần thứ hai (các đoạn 12-22) tập trung vào những sự kiện dẫn đến sự tái lâm.
Mục đích chính của các lời tiên tri trong Kinh Thánh là để đảm bảo với chúng ta, dù cho tương lai mang lại điều gì, Đức Chúa Trời sẽ kiểm soát tất cả. Khải Huyền chỉ bảo đảm với chúng ta rằng Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc sẽ ở cùng dân sự Ngài trong suốt lịch sử thế giới này và những sự kiện cuối cùng đáng lo ngại.
Do đó, các lời tiên tri của Khải Huyền có hai mục đích thực tiễn: thứ nhất là dạy chúng ta sống thế nào và thứ hai là chuẩn bị chúng ta cho tương lai.
Đọc Phục truyền 29:29. Làm thế nào mà câu Kinh Thánh này giúp chúng ta hiểu rằng có một số điều không được bày tỏ cho chúng ta? Theo câu Kinh Thánh này, mục đích của những điều được bày tỏ cho chúng ta là gì? Tại sao chúng ta phải đi nói cho người khác? Xem thêm Khải Huyền 22:7.
Những lời tiên tri về thời kỳ cuối cùng của Khải Huyền không được bày tỏ chỉ để làm thỏa mãn sự tò mò ám ảnh của chúng ta về tương lai. Cuốn sách chỉ cho thấy những khía cạnh của tương lai quan trọng đối với chúng ta. Chúng được tỏ ra để nói với chúng ta về sự nghiêm túc của những gì sẽ xảy ra để chúng ta sẽ nhận ra sự lệ thuộc của chúng ta vào Đức Chúa Trời, và trong sự phụ thuộc đó chính là vâng lời Ngài.
Trong nhiều thế kỷ, rất nhiều suy đoán đã trùng khớp với những sự kiện xảy ra. Sự may mắn đó làm cho nhiều người tin và bỏ thêm nhiều tiền vào những tổ chức này vì người ta tin rằng ngày tận thế đã cận kề. Tuy nhiên, sau rất nhiều dự đoán, thì ngày tận thế đã không đến. Điều đó khiến họ nản lòng. Đi đôi với những điều tốt đẹp mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta, thì lời tiên tri cũng có thể bị lợi dụng và lạm dụng.
Đọc Giăng 14:29. Chúng ta có thể tìm thấy nguyên tắc nào quan trọng nhất cho mục đích tiên tri?
Thứ Ba Ngôn Ngữ Tượng Trưng Của Khải Huyền
Hãy đọc Khải Huyền 13:1, Đa-ni-ên 7:1-3, và Ê-xê-chi-ên 1:1-14. Điểm chung của ba câu Kinh Thánh này là gì?
Khải Huyền 1:1 nói thêm: “Ngài đã sai thiên sứ đến tỏ những điều đó cho Giăng, tôi tớ Ngài”. Ở đây chúng ta tìm thấy một từ rất quan trọng trong cuốn sách. Từ “tỏ ra” này được dịch từ tiếng Hy Lạp semainō, có nghĩa là “thể hiện bằng các dấu hiệu tượng trưng”. Từ này được sử dụng trong bản dịch Hy Lạp của Cựu Ước (bản Septuagint), trong đó Đa-ni-ên giải thích cho vua Nê-bu-cát-nết-sa rằng với bức tượng được làm từ vàng, bạc, đồng và sắt, Đức Chúa Trời đã chỉ cho nhà vua “những gì sẽ xảy ra trong tương lai” (Đa-ni-ên 2:45). Bằng cách sử dụng cùng một từ, Giăng cho chúng ta biết rằng các sự kiện của Khải Huyền đã được hiển thị cho ông trong sự hiện thấy của các hình ảnh tượng trưng. Được dẫn dắt bởi Đức Thánh Linh, Giăng đã ghi chép một cách trung thành những trình bày biểu tượng mà ông đã thấy trong sự hiện thấy qua sự khải thị của Đức Chúa Trời (Khải Huyền 1:2).
Do đó, ngôn ngữ trong những lời tiên tri của Khải Huyền đã được miêu tả không được hiểu theo nghĩa đen. Theo nguyên tắc, trong khi việc đọc Kinh Thánh nói chung hàm chứa một sự hiểu biết chữ về văn bản nghĩa đen (trừ khi văn bản nói đến biểu tượng tượng trưng), khi chúng ta đọc Khải Huyền - trừ khi những câu này chỉ đến ý nghĩa đen - chúng ta cần diễn giải nó theo cách biểu tượng mà nó tượng trưng. Và điều này cũng được áp dụng đối với những sự kiện thực tế xảy ra.
Hãy nhớ rằng bản chất biểu trưng phần lớn của Khải Huyền sẽ bảo vệ chúng ta chống lại việc bóp méo lời tiên tri. Để cố gắng xác định ý nghĩa của các biểu tượng được sử dụng trong cuốn sách, chúng ta phải cẩn thận không áp đặt lên văn bản một ý nghĩa xuất phát từ trí tưởng tượng của con người hoặc ý nghĩa hiện tại của những biểu tượng đó. Thay vào đó, chúng ta phải tìm tòi trong Kinh Thánh và các biểu tượng tìm thấy trong các trang Kinh Thánh để hiểu các biểu tượng trong sách Khải Huyền.
Trong thực tế, trong việc cố gắng để hiểu rõ ý nghĩa của những biểu tượng trong Khải Huyền, chúng ta phải nhớ rằng phần lớn chúng đã được rút ra từ Cựu Ước. Bằng cách miêu tả tương lai bằng ngôn ngữ của quá khứ, Đức Chúa Trời muốn gây ấn tượng với tâm trí chúng ta rằng các hành động cứu rỗi của Ngài trong tương lai sẽ giống như hành động cứu rỗi của Ngài trong quá khứ. Những gì Ngài đã làm cho dân Ngài trong quá khứ, Ngài sẽ làm cho họ một lần nữa trong tương lai. Trong nỗ lực để lý giải các biểu tượng và hình ảnh của Khải Huyền, chúng ta phải bắt đầu bằng cách chú ý đến Cựu Ước.
Thứ Tư Đức Chúa Trời Trên Hết
Khải Huyền bắt đầu bằng một lời chào như những lời được tìm thấy trong các bức thư của Phao-lô. Cuốn sách ban đầu được gửi đi như là một lá thư gửi đến bảy Hội Thánh (xem Khải.1:11). Tuy nhiên, Sách Khải Huyền không chỉ được viết riêng cho bảy Hội Thánh mà còn cho tất cả các thế hệ Cơ-đốc nhân.
Hãy đọc Khải Huyền 1:4, 5 và Rô-ma 1:7. Những lời chào thông thường nào được tìm thấy trong cả hai phần Kinh Thánh, và ai là người chào đón?
Cả hai câu trên đều đưa ra lời chào đón bằng lời nói: “Ân điển và sự bình an cho anh/chị”. Cụm từ này bao gồm từ tiếng Hy Lạp charis (ân sủng) và tiếng Hê-bơ-rơ (“peace”-bình an). Như chúng ta có thể thấy từ những câu Kinh Thánh này, những Đấng ban ân điển và bình an là ba ngôi của Đức Chúa Trời. Giống như phần còn lại của cuốn sách, ba ngôi của Đức Chúa Trời được xác định bằng ngôn ngữ tượng trưng.
Đức Chúa Cha được xác định là Đấng “Hiện Có, Đã Có, Và Còn Đến” (Khải Huyền 1:8, 4:8). Và là “Đấng Tự Hữu Hằng Hữu” (Xuất. 3:14) đề cập đến sự tồn tại vĩnh cửu của Đức Chúa Trời.
Đức Thánh Linh được nhắc đến dưới danh nghĩa “bảy vì thần của Đức Chúa Trời” (so sánh với Khải Huyền 4:5 và Khải Huyền 5:6). Bảy là một số trọn vẹn. “Bảy Vì thần” tương ứng với bảy Hội Thánh có sự hiện hữu của Đức Thánh Linh. Hình ảnh này đề cập đến tính phổ quát của công việc của Đức Thánh Linh giữa dân sự của Đức Chúa Trời, giúp cho họ hoàn thành lời kêu gọi của họ.
Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc được xác định bởi ba danh hiệu: “Đấng làm chứng thành tín, sinh đầu nhất từ trong kẻ chết và làm Chúa của các vua trong thế gian” (Khải Huyền 1:5). Chúng nói đến cái chết của Ngài trên thập tự giá, sự sống lại của Ngài, và sự trị vì của Ngài trên trời. Rồi Giăng tuyên bố điều Đức Chúa Giê-su đã làm: Ngài “yêu thương chúng ta, đã lấy huyết mình rửa sạch tội lỗi chúng ta, và làm cho chúng ta nên nước Ngài, nên thầy tế lễ của Đức Chúa Trời là Cha Ngài, đáng được sự vinh hiển và quyền năng đời đời vô cùng” (Khải Huyền 1:5, 6).
Ngài “yêu chúng ta” trong tiếng Hy lạp gốc nói đến tình yêu đang tiếp diễn của Đấng Cơ-đốc, bao trùm quá khứ, hiện tại và tương lai. Đấng yêu thương chúng ta đã giải phóng chúng ta ra khỏi tội lỗi của chúng ta bằng huyết của Ngài. Trong tiếng Hy Lạp, điều này nói đến một hành động đã hoàn thành trong quá khứ: khi Đức Chúa Giê-su chết trên thập tự giá Ngài đã giải phóng chúng ta, những người theo Ngài, khỏi tội lỗi của chúng ta mãi mãi.
Ê-phê-sô 2:6 và Phi-líp 3:20 mô tả người được cứu chuộc là những người được nâng lên và đồng ngồi với Đức Chúa Giê-su ở những nơi trên trời. Điều này có nghĩa gì, và làm thế nào để chúng ta tận hưởng vị thế vinh quang này trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc như là "các vị vua và thầy tế lễ" trong khi thân xác chúng ta vẫn còn trong thế giới đầy tội lỗi này? Thực tế này ảnh hưởng đến cách chúng ta sống như thế nào?
Thứ Năm Những Mấu Chốt Quan Trọng Trong Sách Khải Huyền
Sự kết luận trong đoạn mở đầu của sách Khải Huyền cho thấy điểm quan trọng của toàn bộ cuốn sách: sự trở lại của Đức Chúa Giê-su trong vinh quang và quyền lực. Lời hứa trở lại của Đức Chúa Giê-su được nhắc lại ba lần trong phần kết luận của cuốn sách (Khải Huyền 22:7, 12, 20).
Đọc Khải Huyền 1:7, 8. Lời của câu Kinh Thánh này được bắt nguồn từ những lời tiên tri: Đa-ni-ên 7:13, 14; Xa-cha-ri 12:10; Ma-thi-ơ 24:30. Những phần này cho chúng ta biết những gì về sự chắc chắn của sự tái lâm?
Trong sách Khải Huyền, sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su là mốc thời gian cuối cùng của lịch sử. Sự tái lâm sẽ đánh dấu sự kết thúc của lịch sử thế giới này và sự khởi đầu của vương quốc vĩnh cửu của Đức Chúa Trời, cũng như tự do khỏi mọi điều ác, đau đớn và chết chóc.
Giống như phần còn lại của Tân Ước, Khải Huyền 1:7 nhấn mạnh đến sự xuất hiện oai nghiêm và vinh quang của Đấng Cơ-đốc. Mỗi người, bao gồm cả “những người đã đâm Ngài”, sẽ chứng kiến sự đến của Ngài. Những lời này chỉ đến sự sống lại đặc biệt của một số người ngay trước khi Đức Chúa Giê-su trở lại, trong đó có cả những người đã đóng đinh Ngài. Trong khi Đức Chúa Giê-su đến, đem sự giải cứu cho những người chờ đợi Ngài, Ngài cũng sẽ đưa sự phán xét đến những kẻ đã chối bỏ lòng thương xót và tình yêu thương của Ngài.
Sự chắc chắn về sự hiện đến của Đấng Cơ-đốc được khẳng định bằng những lời “Quả thật vậy, Amen” (Khải Huyền 1:7). “Quả thật vậy” xuất từ tiếng Hy lạp “nai”, và “amen” là một khẳng định trong tiếng Do Thái. Hai từ này xuất hiện cùng nhau, thể hiện sự chắc chắn. (Khải Huyền 22:20).
“Niềm tin vào sự tái lâm của con người sẽ không làm cho Cơ đốc nhân trở nên vô ý và bất cẩn trong những công việc hằng ngày… Tính minh bạch, trung thành và chính trực của họ được kiểm chứng và chứng minh trong những việc làm của họ”.— Ellen G. White, Những Lời Chứng Cho Hội Thánh, quyển 4, trang 309.
Một lời hứa chỉ thực sự vững chắc khi chúng ta tin tưởng vào khả năng của người đã hứa. Làm sao chúng ta đảm bảo rằng Chúa sẽ tái lâm khi lời hứa này được ban ra bởi Đức Chúa Trời; Đấng mà trong quá khứ đã giữ mọi lời hứa của Ngài cung cấp cho bạn một sự đảm bảo rằng Đấng Cơ-đốc sẽ trở lại như Ngài đã hứa.
Thứ Sáu Nghiên Cứu Bổ Túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
Đọc Ellen G. White, “Nghiên cứu về Sách của Đa-ni-ên và Khải Huyền”, trang 112-119, Lời Chứng cho Các Nhà Truyền Giáo và Truyền Đạo.
“Sự khải thị này đã được ban cho để sự hướng dẫn và sự an ủi của Hội Thánh xuyên suốt hệ thống Cơ đốc giáo… Sự khải thị là bày tỏ một điều gì đó. Chính Đức Chúa Trời đã tỏ ra cho tôi tớ của mình các sự mầu nhiệm chứa trong quyển sách này, và Ngài quyết định rằng họ sẽ được mở ra để học hỏi tất cả. Những lẽ thật của sách Khải Huyền được gửi đến những người sống trong những ngày cuối cùng của lịch sử trái đất này, cũng như những người sống trong thời của Giăng. Một số quang cảnh được mô tả trong lời tiên tri này là trong quá khứ, một số đang diễn ra; một số đưa ra để xem sự kết thúc của cuộc xung đột lớn giữa quyền lực của bóng tối và Hoàng tử của thiêng đàng, và một số tiết lộ là những chiến thắng và niềm vui của người được cứu chuộc khi địa cầu được làm mới lại.
“Đừng suy nghĩ, bởi vì họ không thể giải thích ý nghĩa của mỗi biểu tượng trong Khải Huyền, rằng vô ích để họ tìm kiếm quyển sách này với nỗ lực để biết ý nghĩa lẽ thật mà nó chứa đựng. Đấng đã tỏ những mầu nhiệm này cho Giăng, sẽ cho người tìm kiếm sự kiên nhẫn để khám phá lẽ thật trước các sự việc trên trời. Những ai có tấm lòng cởi mở để tiếp nhận sự thật sẽ giúp cho họ hiểu những sự dạy dỗ của nó, và sẽ được ban phước lành cùng với những ai nghe những lời của lời tiên tri này, và giữ những điều được viết ra trong đó. “— Ellen G. White, Công Vụ Các Sứ Đồ, trang 583-585.
Câu hỏi thảo luận
1. Nếu Khải Huyền là sự khải thị của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc, tại sao ngày nay từ khải thị lại có một ý nghĩa tiêu cực? Điều này nói lên điều gì về sự nhận thức phổ biến về Khải Huyền giữa các Cơ-đốc nhân? Tại sao từ “sợ hãi” thường liên quan đến những lời tiên tri của Khải Huyền?
2. Hãy suy nghĩ về những tiên đoán sai lầm của một số người đã thực hiện trong 20 năm qua về sự kiện tận thế và sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su. Bất kể xuất phát từ tấm lòng hay động cơ nào đó thì những kết quả tiêu cực của những tiên đoán sai lầm là gì? Chúng đã làm cho người ta tin tưởng vào những dự đoán như thế nào? Làm thế nào để chúng ta, là những người tin vào lời tiên tri và những người tìm kiếm các sự kiện cuối cùng như những dấu mốc, có một niềm tin mạnh mẽ và dạy cho những người khác biết về những điều này?