Bài Học 6 · 4 – 10 Tháng 8

Chức vụ của Phi-e-rơ

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Công-vụ 9:32–43, Công-vụ 10:9–16, Ê-phê-sô 2:11–19, Công-vụ 11:1–26, Công-vụ 12:1–18

"Phi-e-rơ bèn mở miệng nói rằng: Quả thật, ta biết Đức Chúa Trời chẳng hề vị nể ai, nhưng trong các dân, hễ ai kính sợ Ngài và làm sự công bình, thì nấy được đẹp lòng Chúa" — Công-vụ 10:34
Sa-bát Chức Vụ Của Phi-e-rơ

Kinh Thánh nghiên cứu

Công-vụ 9:32–43, Công-vụ 10:9–16, Ê-phê-sô 2:11–19, Công-vụ 11:1–26, Công-vụ 12:1–18.

Câu gốc

“Phi-e-rơ bèn mở miệng nói rằng: Quả thật, ta biết Đức Chúa Trời chẳng hề vị nể ai, nhưng trong các dân, hễ ai kính sợ Ngài và làm sự công bình, thì nấy được đẹp lòng Chúa” (Công-vụ 10:34).

Cùng đi với Phao-lô đến Tạt-sơ, Phi-e-rơ lại là nhân vật chính trong tường thuật của Lu-ca trong những ngày đầu của Hội Thánh Cơ đốc giáo. Phi-e-rơ được miêu tả như một nhân vật với chức vụ lưu động khắp vùng Giu-đê và các vùng lân cận. Công việc ở đây kể về hai phép lạ ngắn, sự chữa lành của Ê-nê và sự phục sinh của Ta-bi-tha (Đô-ca), sau đó là câu chuyện của Cọt-nây trong đoạn 10.

Việc cải đạo Dân Ngoại là vấn đề gây tranh cãi nhiều nhất trong Hội Thánh thời các sứ đồ. Mặc dù các cuộc thảo luận sau khi làm phép báp-têm cho Cọt-nây đã giải quyết được tất cả những khó khăn, sự tuôn đổ của Đức Thánh Linh tại nơi này; và việc gợi nhớ lại những gì đã xảy ra vào Lễ Ngũ Tuần, đã thuyết phục Phi-e-rơ và các anh em ở Giê-ru-sa-lem rằng những ơn phước của phúc âm không chỉ giới hạn cho người Do Thái. Trong khi đó, Hội Thánh ở An-ti-ốt cũng đã bắt đầu tiến về phía người Ngoại.

Bài học tuần này cũng bao gồm sự gia tăng của cuộc đàn áp mới và ngắn - thời gian này dưới thời vua Hê-rốt - và ảnh hưởng của nó đối với các sứ đồ, những người đã được tha trong cuộc bức hại do Phao-lô thực hiện.

Thứ Nhất Tại Ly-đa Và Giốp-bê

Phi-e-rơ đang thăm viếng các cộng đồng Cơ đốc giáo qua vùng ven biển của Giu-đê. Mục đích của ông có lẽ là hướng dẫn giáo lý (Công-vụ 2:42), nhưng Đức Chúa Trời đã sử dụng ông cách mạnh mẽ để thực hiện các phép lạ theo cách giống như những gì được thực hiện bởi chính Đức Chúa Giê-su.

Đọc Công-vụ 9:32-35. Bạn thấy sự tương đồng nào trong phép lạ của Đức Chúa Giê-su trong Luca 5: 17-26 với sự chữa lành Ê-nê?

Mặc dù tính ngắn gọn của câu chuyện, phép lạ nhắc nhở chúng ta câu chuyện nổi tiếng về người bại được chữa lành bởi Đức Chúa Giê-su (Lu-ca 5:17-26). Ngay cả những chi tiết về chiếc giường cũng giống nhau. Tuy nhiên, quan trọng hơn là tác động của phương pháp chữa trị cho Ê-nê, không chỉ ở Ly-đa mà còn ở đồng bằng ven biển của Sa-rôn. Đã tự chứng minh cho thực tại của phép lạ, và nhiều người đã quay về với Chúa.

Đọc Công-vụ 9:36-43. Xem lại câu chuyện về sự sống lại của Ta-bi-tha. Điều gì đặc biệt đến với bà?

Ta-bi-tha, trong tiếng Hy Lạp là Đô-ca; bà là một tín đồ rất được mọi người xung quanh yêu thương vì những công việc của bà về lòng nhân từ trong Cơ đốc nhân. Câu chuyện về sự sống lại của bà cũng giống với phép lạ được Đức Chúa Giê-su thực hiện, sự sống lại của con gái Giai-ru (Lu-ca 8:41,42,49-56), mà Phi-e-rơ đã chứng kiến. Theo gương của Đức Chúa Giê-su, ông yêu cầu mọi người rời khỏi phòng (xem Ma-thi-ơ 5:40). Rồi ông quỳ cầu nguyện, sau đó ông gọi người chết: “Hỡi Ta-bi-tha, hãy chờ dậy” (Công-vụ 9:40).

Các sứ đồ thực hiện nhiều phép lạ; Tuy nhiên, trên thực tế, đây là hành động của Chúa qua bàn tay của các sứ đồ (Công-vụ 5:12). Sự tương đồng với phép lạ của Đức Chúa Giê-su có lẽ là để nhắc nhở Hội Thánh, kể cả chúng ta hôm nay, rằng điều quan trọng nhất không phải là Công-vụ mà là thước đo của sự đầu phục của họ với Chúa (xem Giăng 14:12). Khi chúng ta hoàn toàn cho phép Chúa sử dụng chúng ta vì phúc âm, những điều vĩ đại có thể xảy ra. Phi-e-rơ không chỉ làm Ta-bi-tha sống lại, mà phép lạ cũng đã dẫn đến nhiều sự cải đạo ở Giốp-bê [Joppa (ngày nay là Jaffa) là một trong những thành phố cảng biển lâu đời nhất ở Israel] (Công-vụ 9:42).

Một số người nghĩ rằng nếu họ thấy được một phép lạ thực sự, chẳng hạn như những gì đã xảy ra ở đây, thì họ sẽ tin. Và mặc dù có những lúc phép lạ đã giúp dẫn dắt một số người đến với đức tin, Kinh Thánh chứa đầy những câu chuyện của những người nhìn thấy phép lạ và vẫn không tin. Vậy thì đức tin của chúng ta phải dựa vào điều gì?

Thứ Hai Tại Nhà Của Cọt-nây

Ở Giốp-bê, Phi-e-rơ ở với một người Si-môn, một thợ thuộc da (Công-vụ 9:43). Trong khi đó, tại Sê-sa-rê, cách Giốp-bê khoảng 40 cây số, có một thầy đội La Mã tên là Cọt-nây. Ông và gia đình ông là những người thờ phượng Đức Chúa Trời, mặc dù họ vẫn chưa chính thức gia nhập Do Thái giáo, có nghĩa là Cọt-nây vẫn là một người Ngoại không cắt bì. Trong sự hiện thấy bởi Đức Chúa Trời ban cho, ông được hướng dẫn gửi những sứ giả đến Giốp-bê và mời Phi-e-rơ đến thăm ông (Công-vụ 10:1-8).

Đọc Công-vụ 10:9-16,28,34,35. Phi-e-rơ đã kinh nghiệm điều gì, và ông giải thích nó như thế nào?

Điều quan trọng cần biết là sự hiện thấy của Phi-e-rơ, không phải là về thức ăn mà là về con người. Khoảng trưa, Phi-e-rơ đói, và có một giọng nói bảo ông ta giết thịt và ăn; Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã sử dụng sự hiện thấy, chứ không phải để loại bỏ sự khác biệt giữa động vật sạch và không sạch, nhưng để dạy Phi-e-rơ về đặc tính chung của phúc âm.

Sự hiện thấy rõ ràng là nhằm phá vỡ sự phản đối của Phi-e-rơ đối với người Ngoại. Quan điểm của Phi-e-rơ là nếu ông vào nhà Cọt-nây và gia nhập với ông, ông sẽ tự làm ô uế cho mình và vì vậy trở nên không thích hợp để thờ phượng trong đền thờ hoặc đến trước mặt Chúa. Những người Do Thái ở thế kỷ thứ nhất từ Giu-đê và các khu vực xung quanh không giao du với những người Ngoại không cắt bì.

Vấn đề là với thần học đương đại, đã loại trừ những người Ngoại ra khỏi cộng đồng Do Thái, mặc dù quan điểm này đã trở thành một sự lầm lẫn của sự tồn tại của một đất nước Y-sơ-ra-ên, và để tiếp cận thế giới với một hiểu biết thật sự về Đức Chúa Trời.

Vì phép cắt bì là dấu hiệu của giao ước Áp-ra-ham, những người Ngoại không cắt bì đã bị phân biệt và bị khinh thường. Họ có thể không có bất cứ phần nào trong các phước lành của giao ước trừ khi họ chấp nhận cắt bì và trở thành người Do Thái. Tuy nhiên, khái niệm như vậy không phù hợp với cái chết của Đức Chúa Giê-su, như các tín hữu buổi sơ khai, đã hiểu.

Hãy đọc Tít 2:11, Ga-la-ti 3:26-28, và Ê-phê-sô 2:11-19. Những đoạn Kinh Thánh này dạy chúng ta điều gì về ảnh hưởng của sứ điệp phúc âm? Điều nầy nói gì với chúng ta về sự sai lầm khi các Cơ đốc nhân có sự kì thị các nhóm sắc tộc khác?

Thứ Ba Ân Tứ Của Đức Thánh Linh

Công-vụ 10:44-48 cho thấy một khoảnh khắc quan trọng trong lịch sử của Hội Thánh ban đầu. Đây là lần đầu tiên phúc âm được giảng cho những người Ngoại không chịu phép cắt bì bởi một trong những sứ đồ. Không giống như các tín đồ người Hê-lê-nít, các môn đồ và những người Giu-đa khác tin rằng Chúa không sẵn sàng đón nhận người Ngoại trong Hội Thánh. Bởi vì Đức Chúa Giê-su là Đấng Mê-si của Y-sơ-ra-ên, họ nghĩ rằng phúc âm chỉ được chia sẻ với người Do Thái ở gần và xa. Dân Ngoại đầu tiên phải được chuyển đổi sang Do Thái giáo và sau đó được nhận vào cộng đồng đức tin. Nói cách khác, trước khi người Ngoại có thể trở thành Cơ đốc nhân, họ phải trở thành người Do Thái trước. Đó là suy nghĩ cần được thay đổi trong số những người tín hữu người Do Thái ban đầu.

Lời phán cho Cọt-nây và gia đình ông đã được thêm vào như là một dấu hiệu rõ ràng và dễ nhận thấy rằng một khái niệm như vậy đã bị nhầm lẫn, rằng Đức Chúa Trời không có sự thiên vị nào, và cả về người Do Thái và người Ngoại đều bình đẳng trước mặt Ngài.

Đọc Công-vụ 11:1-18. Hội Thánh ở Giê-ru-sa-lem đã phản ứng thế nào với kinh nghiệm của Phi-e-rơ tại Sê-sa-rê?

Thành kiến của người Do thái đã được tạo ra lâu đời với người Ngoại dẫn đến các tín hữu ở Giê-ru-sa-lem lên án Phi-e-rơ vì đã ăn với những người không chịu phép cắt bì. Dường như họ quan tâm đến những nghi thức của người Do Thái nhiều hơn là với sự cứu rỗi của Cọt-nây và gia đình ông. Họ sợ rằng nếu Hội Thánh bị phá vỡ với những việc làm như vậy thì nó sẽ tiêu biểu cho sự chối bỏ đức tin của Y-sơ-ra-ên; Họ sẽ mất đặc ân từ Đức Chúa Trời và chịu trách nhiệm về các cáo buộc tương tự từ những người Do Thái, đồng bào của họ và đã dẫn đến cái chết của Ê-tiên.

“Thời gian đã đến cho một giai đoạn hoàn toàn mới của công việc để được gia nhập vào Hội Thánh của Đấng Cơ-đốc. Cánh cửa mà nhiều người Do Thái cải đạo đã đóng để chống lại người Ngoại bây giờ được mở ra. Và những người Ngoại chấp nhận Phúc Âm được coi như bình đẳng với các môn đồ Do Thái, mà không cần phải thông qua nghi lễ cắt bì” - Ellen G. White, Sách Công Vụ Các Sứ Đồ, trang 136.

Vào thời kỳ Lễ Ngũ Tuần, họ đã nói bằng những ngôn ngữ mà trước đây họ không biết, thay vì bằng những ngôn ngữ gần gũi hay thiên đàng. Chỉ có mục đích là khác nhau: trong khi các môn đồ là sự ban cho mà Hội Thánh gửi đến thế gian. Với Cọt-nây, sự kiện đó như một sự khẳng định rằng ân điển của Chúa đã được vận hành ngay cả trong những người Ngoại.

Thứ Tư Hội Thánh Ở An-ti-ốt

Được thúc đẩy bởi sự hoán cải của Cọt-nây, Lu-ca đã mô tả ngắn gọn về chức vụ của Phi-e-rơ để cho thấy sự tiến triển ban đầu của phúc âm giữa các dân Ngoại.

Đọc Công-vụ 11:19-26. Điều gì đã xảy ra khi một số người tị nạn Giê-ru-sa-lem đến An-ti-ốt?

Phần này trong Công-vụ đoạn 11 đề cập đến cuộc bức hại của Phao-lô trong đoạn 8. Vì vậy, trong khi sự phát triển trước đó diễn ra ở Giu-đê và những nơi khác, một số tín đồ người Hê-lê-nít bị buộc phải rời khỏi Giê-ru-sa-lem đã lan truyền phúc âm vượt qua biên giới của Giu-đê.

Lu-ca đặc biệt quan tâm đến thành phố An-ti-ốt của Sy-ri [Antioch một thành phố ở miền nam Thổ Nhĩ Kỳ, gần biên giới Syria. Antioch là thủ đô cổ xưa của Syria dưới thời vua Seleucid, người đã thành lập nó khoảng 300 trước Chúa], nơi những người tị nạn bắt đầu giảng cho người Do Thái và người Hy Lạp, và nhiều người trong số họ đã chấp nhận đức tin. Sứ mạng của Đức Chúa Giê-su trong Công-vụ 1:8 đã được thực hiện qua những nỗ lực của những Cơ đốc nhân Do Thái nói tiếng Hy Lạp. Họ là những người đã trở thành những người sáng lập thực sự sứ mạng cho Dân Ngoại.

Vì thành công của Hội Thánh tại An-ti-ốt, các sứ đồ ở Giê-ru-sa-lem đã quyết định gửi Ba-na-ba đến để đánh giá tình hình. Nhận thấy những cơ hội tuyệt vời cho sự phát triển của phúc âm, Ba-na-ba đi đến thành Tạt-sơ để tìm Sau-lơ, vì cảm thấy Phao-lô có thể là người giúp đỡ quan trọng.

Ba-na-ba đã nói đúng. Trong năm đó, ông và Phao-lô làm việc cùng nhau, có rất nhiều người, chủ yếu là người Ngoại, được nghe phúc âm. Sự nhiệt tình mà họ nói về Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc khiến cho các tín hữu lần đầu tiên biết đến và trở thành “Cơ đốc nhân” (Công-vụ 11:26). Họ “được gọi là” Cơ đốc nhân và thuật ngữ được đặt ra bởi những người bên ngoài Hội Thánh, có thể là một hình thức nhạo báng, trong khi các tín hữu thích tự gọi mình là “anh em” (Công-vụ 1:16), “môn đồ” (Công-vụ 6:1), hoặc thậm chí là “các thánh đồ” (Công-vụ 9:13). Vào thời điểm sách Công-vụ được viết, “Cơ đốc nhân” đã trở thành một tên gọi chung (Công-vụ 26:28), và có vẻ như Lu-ca chấp nhận điều đó. “Cơ đốc nhân” có nghĩa là người đi theo Đức Chúa Giê-su.

Được gọi là “Cơ đốc nhân” có ý nghĩa gì đối với bạn? Bạn có sống một cuộc sống Cơ đốc nhân thật sự không? Có sự khác biệt nào so với cuộc sống không phải Cơ đốc nhân?

Thứ Năm Cuộc Đàn Áp Của Hê-rốt

Trở lại Giu-đê, chúng ta đang phải đối mặt với câu chuyện về việc vua Hê-rốt hành hình Gia-cơ, anh của Giăng và con của Xê-bê-đê (Mác 1:19). Và ông cũng muốn làm như vậy với Phi-e-rơ.

Đọc Công-vụ 12:1-4. Điều này dạy gì về những thách thức mà Hội Thánh đầu tiên gặp phải?

Vua Hê-rốt được đề cập ở đây là Ạc-ríp-ba, cháu của Hê-rốt Đại Đế (Ma-thi-ơ 2:1); Ông cai trị Giu-đê từ năm 40 đến 44. Nhờ kết quả của công việc, ông trở nên nổi tiếng cộng đồng người Do Thái, đặc biệt là những người Pha-ri-si. Nỗ lực để đạt được sự ủng hộ của người Do Thái của ông bằng cách tấn công một số môn đồ phù hợp với những gì chúng ta biết về ông từ các nguồn [tài liệu] khác.

Bởi vì việc hành hình Gia-cơ có hiệu quả trong việc hoàn thành chương trình nghị sự của Ạc-ríp-ba nên ông cũng định hành hình Phi-e-rơ. Phi-e-rơ đã bị bắt và giao cho bốn đội lính (mỗi đội có bốn người lính) canh giữ, bốn đội cho bốn ca canh giữ mỗi đêm [mỗi đội một ca]. Phi-e-rơ có bốn người lính canh: ông bị canh giữ với hai người lính, mỗi người ở mỗi bên, và hai người sẽ bảo vệ lối vào. Sự canh phòng nghiêm ngặt như vậy chắc chắn đã được thực hiện để tránh những gì đã xảy ra với Phi-e-rơ và Giăng một thời gian trước đó (Công-vụ 5:17-20).

Đọc Công-vụ 12:5-18. Điều gì xảy ra để đáp lại lời cầu nguyện của anh em?

Đêm trước khi Ạc-ríp-ba định đưa Phi-e-rơ ra xét xử và xử tử, Phi-e-rơ một lần nữa được thả ra bởi một thiên sứ.

Tiếp theo, chúng ta tìm thấy câu chuyện về cái chết của Ạc-ríp-ba tại Sê-sa-rê (Công-vụ 12:20-23). Nhiều nỗ lực đã được thực hiện để xác định nguyên nhân gây ra cái chết của ông (viêm phúc mạc, loét bao tử và bị trúng độc); Tuy nhiên, Lu-ca nói rõ ràng rằng nhà vua đã chết vì sự phán xét từ thiên thượng.

Gia-cơ đã bị giết, Phi-e-rơ được giải cứu, và Hê-rốt đối mặt với sự phán xét của Chúa. Trong một số trường hợp, chúng ta thấy sự công bình, ở những nơi khác, nó không xuất hiện theo cách đó. Điều này dạy chúng ta gì về việc chúng ta không có được tất cả câu trả lời cho mọi câu hỏi của mình và tại sao chúng ta cần phải sống bởi đức tin đối với những điều mình không hiểu?

Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Trong đoạn mười của sách Công-vụ, chúng ta còn một ví dụ khác về việc quản trị các thiên sứ trên trời, dẫn đến sự hoán cải của Cọt-nây và người nhà của ông (Công vụ 10:24). Hãy đọc những đoạn này [8-10], và được đặc biệt chú ý. Trong họ, chúng ta thấy thiên đàng gần với Cơ đốc nhân, người tham gia vào công việc cứu linh, hơn nhiều so với những gì người ta tưởng. Chúng ta nên học hỏi bài học về sự tôn kính Đức Chúa Chúa đối với mọi người, và mỗi người nên đối xử với đồng loại của mình như một trong những Công-vụ của Chúa để hoàn thành công việc của Ngài trên đất” - Ellen G. White nhận xét, SDA Giải nghĩa Kinh Thánh, quyển 6, trang 1059.

“Khi Hội Thánh cầu nguyện, duyên cớ của Chúa sẽ đi trước, và những kẻ thù của Ngài sẽ thành con số không, thậm chí nếu điều này không bãi miễn Hội Thánh khỏi đau khổ và tử đạo; Sự tin tưởng của Lu-ca về chiến thắng của phúc âm hoàn toàn hiện thực và nhận ra rằng cho dù Lời Chúa không bị xiềng xích, nhưng những người hầu việc có thể bị đau khổ là điều không thể tránh” - Howard Marshall, Sách Công Vụ Các Sứ Đồ, trang 206, 207.

Câu Hỏi Thảo Luận:

Cọt-nây được miêu tả là “một người kính sợ Đức Chúa Trời cùng với mọi người trong gia đình; Ông đã kiêng ăn và cầu nguyện không thôi với Đức Chúa Trời cho người khác” (Công-vụ 10:2). Rõ ràng Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trời làm việc trong Cọt-nây rất lâu trước khi ông gặp Phi-e-rơ. Phải chăng cuộc sống tin kính của ông là cơ hội để Đức Chúa Trời tiếp cận ông với sứ điệp phúc âm? Bài học dành cho chúng ta trong câu chuyện này là gì?

Trong lớp học, hãy đọc lại câu hỏi cuối cùng của ngày thứ hai và tự đặt ra câu hỏi này: Bạn đang sống trong một bối cảnh văn hoá, xã hội và chính trị nào mà chính nó đã tạo ra sự phân biệt chủng tộc, điều không nên có ở mỗi Cơ đốc nhân? Nói cách khác, làm sao chúng ta có thể như những Cơ đốc nhân khác vượt lên trên nền văn hoá và bối cảnh của mình?

Bất chấp những tổn thất của họ, những nỗ lực đàn áp của Phao-lô đã mang lại hiệu quả tốt: những người tị nạn đến An-ti-ốt bắt đầu rao giảng cho người Do Thái và Hy Lạp gốc Do Thái. Trong lớp, hãy chia sẻ kinh nghiệm cá nhân của bạn mà từ sự đau khổ, Chúa đã biến thành một nguồn ơn phước.

Gia-cơ là một trong những sứ đồ thân tín nhất của Đức Chúa Giê-su (Mác 5:37; 9: 2; 14:33); Tuy nhiên, ông là người đầu tiên trong số Mười Hai Sứ Đồ đã chịu tử vì đạo. Chúng ta tìm thấy những ví dụ nào khác trong Kinh Thánh về những người trung thành phải chịu đau khổ một cách không công bằng? Chúng ta rút ra những bài học gì từ những câu chuyện này cho bản thân mình về những vấn đề đau khổ?