Bài Học 2 · 7 – 13 Tháng 7

Lễ Ngũ Tuần

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Công-vụ 2:1–13, 22-39, Giăng 14:16, Giô-ên 2:28–32, Thi Thiên 110:1–3

"Đức Chúa Giê-su nầy, Đức Chúa Trời đã khiến sống lại, và chúng ta thảy đều làm chứng về sự đó. Vậy, sau khi Ngài đã được đem lên bên hữu Đức Chúa Trời, và từ nơi Cha đã nhận lấy Đức Thánh Linh mà Cha đã hứa ban cho, thì Ngài đổ Đức Thánh Linh ra, như các ngươi đang thấy và nghe" — Công-vụ 2:32,33
Sa-bát Lễ Ngũ Tuần

Kinh Thánh nghiên cứu

Công-vụ 2:1–13, 22-39, Giăng 14:16, Giô-ên 2:28–32, Thi Thiên 110:1–3.

Câu gốc

“Đức Chúa Giê-su nầy, Đức Chúa Trời đã khiến sống lại, và chúng ta thảy đều làm chứng về sự đó. Vậy, sau khi Ngài đã được đem lên bên hữu Đức Chúa Trời, và từ nơi Cha đã nhận lấy Đức Thánh Linh mà Cha đã hứa ban cho, thì Ngài đổ Đức Thánh Linh ra, như các ngươi đang thấy và nghe” (Công-vụ 2:32,33).

Lễ Ngũ Tuần đến từ chữ pentēkostē, là tên tiếng Hy Lạp cho lễ hội của người Do Thái gọi là Lễ của các tuần (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:22); lễ này cũng được biết đến như lễ Hoa Quả Đầu Mùa (Dân-số Ký 28:26). Lễ Ngũ Tuần có nghĩa là “năm mươi” và xuất phát từ sự kiện là lễ hội được tổ chức vào ngày thứ năm mươi kể từ ngày bó lúa mạch được dâng lên, tức ngày đầu tiên sau ngày Lễ Vượt Qua. Đó là một ngày vui mừng và cảm tạ, khi dân Y-sơ-ra-ên đem đến trước Chúa những “sản vật đầu tiên của mùa gặt lúa mì” (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:22).

Sau đó, lễ hội trở thành một hình ảnh tượng trưng thích hợp cho mùa gặt thuộc linh đầu tiên của Hội Thánh Cơ đốc ban đầu, khi Đức Thánh Linh được đổ tràn trên họ cách dư dật hơn bao giờ hết và có ba ngàn người chịu phép báp-têm trong một ngày (Công-vụ 2:41). Sau sự kiện thăng thiên và đón nhận chức vụ ở trên trời của Đức Chúa Giê-su, thì sự kiện đổ tràn ơn Thánh Linh là sự kiện bất ngờ, siêu phàm đã biến đổi các sứ đồ từ những người Ga-li-lê bình dị, mờ nhạt không tiếng tăm trở thành những người can đảm và đầy đủ nhận thức có khả năng thay đổi cả thể giới.

Lễ Ngũ Tuần thường được nhắc đến như ngày sinh của Hội Thánh, là thời điểm mà những người đi theo Đấng Cơ-đốc, người Do Thái và (sau đó) những người Ngoại, được hợp pháp hóa như là cộng đồng mới của Chúa trên đất này.

Thứ Nhất Sự Đến Của Đức Thánh Linh

Qua sự vâng theo lời dạy dỗ của Đức Chúa Giê-su, những người tin kính chờ đợi tại trong thành Giê-ru-sa-lem cho lời hứa về sự đến của Đức Thánh Linh, và họ đã chờ đợi với sự cầu nguyện tha thiết, sự ăn ăn chân thật và lòng ngợi khen. Khi ngày ấy đến, họ “nhóm họp tại một chỗ” (Công-vụ 2:1), có lẽ cũng ở chính căn phòng rộng ở trên cao được nhắc đến trong Công-vụ đoạn 1. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, họ đã chuyển đến một nơi công cộng hơn (Công-vụ 2:6–13).

Đọc Công-vụ 2:1–3. Những yếu tố siêu nhiên nào đi kèm theo sự kiện đổ tràn Thánh Linh?

Quang cảnh lúc ấy thật căng thẳng. Trước nhất có tiếng động lớn đến từ trên trời nghe như tiếng gió thổi ào ào của cơn bão lớn bao phủ khắp nơi, kế đến có những đốm lửa xuất hiện và đậu trên những người có mặt ở đó.

Trong Kinh Thánh, gió và lửa thường được liên tưởng đến “sự hiện diện của Chúa” hoặc là một biểu hiện thiêng liêng (ví dụ như trong Xuất 3:2; 19:18, Phục-truyền 4:15). Thêm vào đó, gió và lửa cũng tượng trưng cho Thánh Linh của Đức Chúa Trời (Giăng 3:8, Ma-thi-ơ 3:11). Trong trường hợp của Lễ Ngũ Tuần, dù cho ý nghĩa chính xác của hiện tượng đó là gì chăng nữa, thì đó cũng là những dấu chỉ nói về khoảnh khắc độc nhất trong lịch sử của sự cứu rỗi, về sự ban cho Đức Thánh Linh như lời đã hứa.

Đức Thánh Linh vẫn luôn làm việc. Sự ảnh hưởng của Thánh Linh trên dân sự của Chúa trong thời kỳ Cựu ước thường được tỏ ra theo cách đáng chú ý, tuy nhiên không hề được bày tỏ trọn vẹn. “Trong suốt thời kỳ Tộc trưởng, sự ảnh hưởng của Đức Thánh Linh thường được bày tỏ theo cách riêng biệt, nhưng chưa bao giờ được là trọn vẹn. Giờ đây, vâng theo lời dạy dỗ của Đấng Cứu Thế, các sứ đồ đã dâng lời khẩn cầu xin được ban cho ân tứ này, và từ trên trời Đấng Cơ-đốc cũng đã giúp thêm bằng lời cầu thay của Ngài. Ngài cầu xin cho ân tứ của Thánh Linh, hầu Đức Thánh Linh có thể được đổ tràn ra trên dân sự của Ngài” - Ellen G. White, Công Vụ các Sứ Đồ, trang 37.

Giăng Báp-tít đã nói trước về phép báp-têm bởi Đức Thánh Linh khi Đấng Mê-si hiện đến (Lu-ca 3:16; so sánh với Công-vụ 11:16), và chính Đức Chúa Giê-su cũng đã nói đến điều đó nhiều lần (Lu-ca 24:49, Công-vụ 1:8). Sự tuôn đổ ơn Thánh Linh này sẽ là hành động cầu thay đầu tiên của Đấng Cơ-đốc trước mặt Đức Chúa Trời (Giăng 14:16,26; 15:26). Tại Lễ Ngũ Tuần, lời hứa ấy đã được thực thi.

Mặc dù phép Báp-têm bởi Đức Thánh Linh tại Lễ Ngũ Tuần là một sự kiện độc nhất liên quan đến sự chiến thắng của Đức Chúa Giê-su tại thập tự giá và sự cao quý của thiên đàng, nhưng sự được tuôn đổ bởi Đức Thánh Linh là một kinh nghiệm sẽ tiếp tục được lặp đi lặp lại nhiều lần trong cuộc đời của những người tin kính Chúa (Công-vụ 4:8,31; 11:24; 13:9,52; Ê-phê-sô 5:18).

Những bằng chứng nào cho thấy Đức Thánh Linh đang vận hành trong đời sống của bạn?

Thứ Hai Sự Ban Cho Của Lưỡi

Trong Công-vụ 2:4, ân tứ của Đức Thánh Linh được thể hiện qua lời nói của lưỡi. Tuy nhiên, ân tứ này chỉ là một trong rất nhiều cách thể hiện khác nhau của Đức Thánh Linh (Công-vụ 10:45,46; 19:6). Những ân tứ khác bao gồm sự nói trước về tương lai (Công-vụ 11:28), sự hiện thấy Công-vụ 7:55), lời giảng dạy được soi dẫn (Công-vụ 2:8, 28:25), sự chữa lành (Công-vụ 3:6,12; 5:12,16), và có những phẩm chất tốt cho sự phục vụ (Công-vụ 6:3,5).

Sự ban cho của lưỡi tại Lễ Ngũ Tuần không phải đã xảy ra chỉ vì đó là bằng chứng quan trọng của sự ban cho của Đức Thánh Linh. Mà rõ ràng rằng điều đó đã xảy ra để khởi đầu cho sứ mạng toàn cầu của Hội Thánh. Đó là, sự kêu gọi trong Công-vụ 1:8 đòi hỏi sự ban cho của lưỡi. Nếu như các sứ đồ phải vượt qua những rào cản văn hóa để có thể đi đến các nơi trên toàn trái đất để rao giảng tin lành, thì họ cần có khả năng nói được những ngôn ngữ của những người cần nghe những gì họ nói.

Đọc Công-vụ 2:5–12. Bằng chứng nào cho thấy rằng trong Lễ Ngũ Tuần, các sứ đồ đã nói được những ngoại ngữ tồn tại thời bấy giờ?

Người ta ước lượng rằng tại thế kỷ thứ nhất, có khoảng tám đến mười triệu người Do Thái trên toàn thế giới và khoảng sáu mươi phần trăm trong số đó sống ngoài vùng đất của Giu-đa. Tuy nhiên, có nhiều người tại thành Giê-ru-sa-lem tham dự lễ hội lúc ấy là những người đến từ những nơi khác và không nói được tiếng Aramaic, là ngôn ngữ mà dân Do Thái nói lúc bấy giờ.

Một điều hiển nhiên rằng hầu hết những người được biến đổi tại Lễ Ngũ Tuần là người Do Thái đến từ những vùng khác nhau, giờ đây họ có thể nghe được tin lành bằng chính ngôn ngữ bản xứ của mình. Các môn đồ đã nói được những ngoại ngữ đã đang tồn tại, chứ không phải những ngôn ngữ xuất thần không ai biết đến và điều này được chứng minh qua thổ ngữ (Công-vụ 2:6,8), nghĩa là ngôn ngữ của một quốc gia hay một khu vực (so sánh với Công-vụ 21:40; 22:2; 26:14). Thế thì, rõ ràng họ đã nói những ngôn ngữ khác nhau đó. Phép lạ này cho thấy rằng những người Ga-li-lê bình thường giờ đây có thể nói được những ngôn ngữ mà trước đó chỉ vài giờ đồng hồ, họ không hề biết đến. Đối với những người Do Thái sống trong khu vực đó, khi họ chứng kiến cảnh tượng này và khi họ không hiểu được những ngôn ngữ các sứ đồ nói, họ chỉ có thể giải thích rằng chắc các sứ đồ đang say rượu, và nói ra những tiếng lạ lùng, họ không thể hiểu nổi. “Nhưng có kẻ lại nhạo báng rằng: Họ say rượu mới đó” (Công-vụ 2:13).

Một sự biểu hiện đầy quyền năng của Đức Chúa Trời đang xảy ra trước mắt họ, tuy vậy những người này lại nghĩ rằng đó là một sự say rượu? Làm sao để chúng ta có thể cẩn trọng và không để cho chính mình trở nên mù lòa thuộc linh như thế?

Thứ Ba Bài Giảng Của Phi-e-rơ

Sự cáo buộc bị say rượu đã mang lại cho Phi-e-rơ cơ hội để giải thích về những gì đã đang xảy ra. Trong lời rao giảng của mình, trước hết, sứ đồ Phi-e-rơ dùng lời Kinh Thánh (Công-vụ 2:16–21) để diễn tả sự tuôn tràn của Đức Thánh Linh như là một sự ứng nghiệm của lời tiên tri.

So sánh Công-vụ 2:17 với Giô-ên 2:28. Phi-e-rơ đã hiểu về thời điểm ứng nghiệm lời tiên tri của Giô-ên như thế nào?

Lời tiên tri của Giô-ên là về sự cứu rỗi trong thời tương lai (Giô-ên 2:32), được mô tả bằng một vài dấu hiệu trong thế giới tự nhiên và một sự tuôn đổ Thánh Linh rộng rãi (Giô-ên 2:28–31). Khi diễn giải sự kiện Lễ Ngũ Tuần dựa trên lời tiên tri đó, Phi-e-rơ muốn nhấn mạnh đến sự tương quan lịch sử của biến cố ấy. Nhưng, có một sự khác biệt quan trọng trong cách Phi-e-rơ trích dẫn lời của tiên tri Giô-ên. Trong lời dẫn của tiên tri Giô-ên, thay vì từ “sau đó” (Giô-ên 2:28), ý nói chung chung đến một thời điểm trong tương lai, Phi-e-rơ đã nói “trong những ngày sau rốt” (Công-vụ 2:17), ám chỉ rằng màn cuối cùng trong vở kịch lớn về sự cứu rỗi vừa mới bắt đầu. Dĩ nhiên, đây không phải là sự mô tả đầy đủ về những sự kiện trong thời kỳ cuối cùng nhưng đó là bằng chứng hùng hồn về sự thôi thúc đặc biệt của Hội Thánh ban đầu. Họ không biết khi nào ngày tận thế sẽ đến mà họ tin tưởng rằng sẽ không còn lâu nữa.

Đọc Công-vụ 2:22–32. Ý chính của Phi-e-rơ là gì qua phần trình bày về tin lành của ông?

Sau khi nhấn mạnh về những ý nghĩa tiên tri quan trọng của Lễ Ngũ Tuần, Phi-e-rơ đã chuyển sang nói về sự sống, sự chết và sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su vừa xảy ra cách đó không lâu. Tuy nhiên, sự phục sinh được nhấn mạnh nhiều nhất bởi vì nó tượng trưng cho yếu tố quyết định trong câu chuyện tin lành. Đối với Phi-e-rơ, sự phục sinh là bằng chứng tuyệt đối của Đức Chúa Giê-su (Công-vụ 2:22,27), và ông đã trích dẫn lời trong Kinh Thánh để thêm ý và bổ sung cho ý nghĩa của sự phục sinh.

Bởi vì Đức Chúa Giê-su là Đấng Mê-si, Ngài không thể bị cái chết giam giữ. Vì vậy, đối với Phi-e-rơ và những trước giả của Tân ước, sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su đã trở thành một bằng chứng mạnh mẽ, không chỉ của Đức Chúa Giê-su như là Đấng Mê-si mà vì là toàn bộ sứ điệp cứu rỗi của Cơ đốc nhân.

Bởi vì sự chết bao quanh chúng ta, luôn luôn đe dọa cuộc sống của chúng ta và những người thân của mình, tại sao sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su là một lẽ thật quan trọng đến như vậy?

Thứ Tư Đức Chúa Giê-su Được Cất Lên

“Vậy, sau khi Ngài đã được đem lên bên hữu Đức Chúa Trời, và từ nơi Cha đã nhận lấy Đức Thánh Linh mà Cha đã hứa ban cho, thì Ngài đổ Đức Thánh Linh ra, như các ngươi đang thấy và nghe” (Công-vụ 2:33).

Trong phần thứ ba của bài giảng, Phi-e-rơ đã nhắc lại sự kiện cái lưỡi, là đề tài mà ngay phần đầu đã thu hút sự chú ý của dân chúng. Dù bị cho rằng họ đang say rượu, là điều rất bất thường khi đó chỉ mới chín giờ sáng (Công-vụ 2:15), những người tin Chúa đã nói được những ngôn ngữ khác bởi vì Đức Thánh Linh đã được đổ ra từ trời.

Đọc Công-vụ 2:33–36. Có mối liên hệ nào giữa việc Đức Chúa Giê-su được cất lên ở bên hữu của Đức Chúa Trời và việc tuôn đổ Đức Thánh Linh được?

Bên hữu Đức Chúa Trời là vị trí của quyền lực (Thi Thiên 110:1–3). Theo sự lý giải của Phi-e-rơ, điều mà ông dựa vào Kinh Thánh, đó là vì Đức Chúa Giê-su đã được cất lên địa vị như thế trên thiên đàng nên Ngài đã tuôn đổ Thánh Linh trên những người đi theo Ngài. Sự cất lên này không phải đã ban cho Đức Chúa Giê-su một địa vị mà Ngài chưa có trước đó (Giăng 1:1–3; 17:5). Thay vào đó, sự cất lên này tượng trưng cho sự công nhận tối thượng của Đức Chúa Cha về đặc quyền của Đức Chúa Giê-su rằng Ngài chính là Chúa và là Đấng Cứu Thế (Công-vụ 2:36).

Sự kiện này thật ra đã đem chúng ta đến với một trong những chủ đề quan trọng nhất trong Kinh Thánh: cuộc tranh đấu trên toàn vũ trụ giữa thiện và ác. Điểm mấu chốt đó là Đức Thánh Linh đã không thể hoàn toàn đến được nếu như Đức Chúa Giê-su không được cất lên (Giăng 7:39), và Đức Chúa Giê-su sẽ không được cất lên nếu như Ngài đã không chiến thắng trên thập tự giá (Giăng 17:4,5). Nói cách khác, sự thăng thiên của Đức Chúa Giê-su chính là điều kiện cho sự đến của Đức Thánh Linh bởi vì của Đức Chúa Trời chấp thuận sự trọn lành của Đức Chúa Giê-su trên thập tự giá, bao gồm cả sự đánh bại kẻ đã chiếm đoạt sự cai trị thế gian này (Giăng 12:31).

Sự xuất hiện của tội lỗi trên thế gian đã gieo bóng tối trên chính Đức Chúa Trời. Vì thế sự chết của Đức Chúa Giê-su là cần thiết, không những để giải cứu nhân loại mà còn để minh chứng cho sự tồn tại của Đức Chúa Trời và vạch trần ra rằng Sa-tan là kẻ lừa gạt. Trong chức vụ của Đức Chúa Giê-su, thời đại của sự cứu rỗi đã được vận hành (Lu-ca 4:18–21). Khi Ngài đuổi quỷ ra khỏi hoặc tha thứ tội lỗi, tức là Ngài đã giải thoát cho những người bị Sa-tan giam giữ. Tuy vậy, chính Thập tự giá đã ban cho Ngài quyền hành trọn vẹn để làm những điều ấy. Cho nên, khi sự tự hy sinh của Đấng Cơ-đốc được công nhận trên thiên đàng, Sa-tan đã nhận được đòn quyết định, và Đức Thánh Linh đã được đổ ra để sửa soạn cho dân sự Chúa về sự tái lâm của Ngài.

Thứ Năm Trái Đầu Mùa

Những người nghe Phi-e-rơ giảng ngày hôm ấy cảm thấy những lời của ông thấm sâu đến tận trong lòng mình. Vài người trong số họ có thể đã ở trong vòng đám đông kêu gào hãy đóng đinh Đức Chúa Giê-su cách đó vài tuần (Lu-ca 23:13–25). Nhưng giờ đây, họ được thuyết phục rằng Giê-su tại Na-xa-rét quả thật chính là Đấng Mê-si được Đức Chúa Trời chỉ định, và họ đã kêu lên trong thống khổ: “chúng ta phải làm sao?” (Công-vụ 2:37).

Đọc Công-vụ 2:38. Hai yếu tố cơ bản nào cần có để được tha thứ?

Ăn năn có nghĩa là một sự thay đổi triệt để về hướng đi trong cuộc sống, xoay khỏi tội lỗi (Công-vụ 3:19; 26:20), thay vì chỉ cảm thấy buồn rầu hoặc hối hận. Cùng với đức tin, sự ăn năn thật là một ân tứ của Đức Chúa Trời, tuy nhiên cũng như những ân tứ khác, nó có thể bị từ chối (Công-vụ 5:31–33; 26:19–21; Rô-ma 2:4).

Từ thời của Giăng Báp-tít, sự ăn năn được gắn liền với phép báp-têm (Mác 1:4). Tức là, phép báp-têm trở thành sự biểu hiện của sự ăn năn, một nghi thức tượng trưng cho việc rửa sạch tất cả mọi tội lỗi và một sự tái sinh nhân cách nhờ vào Đức Thánh Linh (Công-vụ 2:38; 22:16; so sánh với Tít 3:5–7).

Đọc Công-vụ 2:38,39. Lời hứa đặc biệt nào được ban ra cho những ai ăn năn và chịu phép báp-têm?

Những người có mặt tại Lễ Ngũ Tuần không những chỉ được ban cho sự tha thứ tội lỗi mà còn nhận được trọn vẹn Đức Thánh Linh cho sự tăng trưởng cá nhân, sự phục vụ trong Hội Thánh, và đặc biệt là sứ mạng. Đây có lẽ là điều lớn lao nhất trong tất cả mọi ơn phước, vì lý do chính cho Hội Thánh tồn tại là để chia sẻ những điều tốt đẹp của tin lành (1 Phi-e-rơ 2:9). Vì thế, từ thời điểm này, họ sẽ được bảo đảm sự cứu rỗi và quyền phép của Đức Thánh Linh, là quyền phép để họ có thể thực hiện được sứ mạng mà Hội Thánh được kêu gọi.

Tại sao việc nhận thức được rằng chúng ta có được “sự tha thứ tội lỗi của mình” lại rất quan trọng đối với những ai muốn rao báo tin lành? Suy cho cùng, làm sao bạn có thể đem lại được bất cứ niềm hy vọng nào trong Đức Chúa Giê-su cho những người khác nếu chính bản thân mình còn chưa có được?

Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Sự tuôn đổ Thánh Linh tại Lễ Ngũ Tuần đã bày tỏ một lẽ thật quan trọng về những gì đã xảy ra trên thiên đàng và về cách mà Đức Chúa Cha chấp nhận sự hy sinh của Đấng Cơ-đốc cho tội lỗi của toàn thế gian. Sự tuôn đổ của Đức Thánh Linh cũng cho thấy rằng công việc cầu thay của Đấng Cơ-đốc ở trên trời cho chúng ta, dựa vào sự hy sinh của Ngài nơi dương thế, giờ đây được bắt đầu. Những sự kiện kinh ngạc này bày tỏ cho chúng ta thấy rõ ràng hơn về một lẽ thật tuyệt diệu rằng trời và đất liên kết với nhau qua những phương cách mà chúng ta không thể nào thấu hiểu được.

“Sự thăng thiên của Đấng Cơ-đốc là một dấu hiệu cho thấy rằng những người theo Ngài sẽ nhận được ơn phước Ngài đã hứa … Khi Đấng Cơ-đốc bước vào các cổng của thiên đàng, Ngài được cất lên ngôi ngay giữa sự chúc tán tôn thờ của các thiên sứ. Ngay khi nghi lễ này hoàn thành, Đức Thánh Linh giáng xuống đầy dẫy trên các sứ đồ, và quả thật Đấng Cơ-đốc đã được vinh hiển, và bởi chính sự vinh hiển mà Ngài đã có với Đức Chúa Cha từ trước vô cùng. Sự tuôn đổ tại Lễ Ngũ Tuần chính là sự truyền đạt của thiên đàng rằng sự tấn phong Đấng Cứu Rỗi đã hoàn thành. Theo như lời đã hứa, Ngài ban Đức Thánh Linh từ trên trời xuống cho những người đi theo Ngài như một bằng chứng rằng Ngài, một thầy tế lễ và vua, đã nhận được toàn bộ mọi quyền hành trên trời cũng như dưới đất, và là Đấng Chịu Xức Dầu trên dân sự Ngài” - Ellen G. White, Công-vụ, trang 38, 39.

Câu Hỏi Thảo Luận:

Điều gì tại Lễ Ngũ Tuần mà Hội Thánh có thể mong được trải nghiệm trong đời sống ngày nay? Điều gì có thể lặp đi lặp lại và điều gì là không thể?

Suy ngẫm thêm về sự kiện rằng Phi-e-rơ đã làm cho sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su trở thành một phần rất quan trọng trong sứ điệp rao giảng của ông tại Lễ Ngũ Tuần. Điều đã làm cho sự phục sinh càng trở nên kinh ngạc hơn nữa là dù cho sự trông đợi một Đấng Mê-si của người Do Thái lúc đó có hiện hữu, nhưng không hề có một ai mong chờ rằng Đấng Mê-si được phục sinh lại từ trong cõi chết. Điều đó không hề có trong hệ thống ra-đa thuộc linh của bất cứ người nào; đó không phải là điều mà những người đã đang mong chờ Đấng Mê-si thời bấy giờ kỳ vọng. Chúng ta học được những bài học nào từ điều này về việc làm sao để chúng ta biết Kinh Thánh dạy dỗ điều gì, so sánh với những sự dạy dỗ mới nhất phổ biến diễn ra chung quanh hằng ngày?

Công-vụ 2:38 nói đến sự cần thiết của phép báp-têm. Điều đó có phải là bất cứ ai tin nơi Đức Chúa Giê-su nhưng đã qua đời trước khi chịu phép báp-têm sẽ bị hư mất không? Hãy giải thích câu trả lời của bạn.