Các ngươi sẽ là nhân chứng cho Ta
Kinh Thánh Nghiên Cứu: Công-vụ 1:6–26, Lu-ca 24:25, 44–48, Phục-truyền 19:15, Châm-ngôn 16:33
"Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất" — Công-vụ 1:8
Sa-bát Các Ngươi Sẽ Là Nhân Chứng Cho Ta
Kinh Thánh nghiên cứu
Công-vụ 1:6–26, Lu-ca 24:25, 44–48, Phục-truyền 19:15, Châm-ngôn 16:33.
Câu gốc
“Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất” (Công-vụ 1:8)
Nhiệm vụ của Đức Chúa Giê-su trên đất đã kết thúc. Chúa sẽ ban Đức Thánh Linh, Đấng sẽ phê chuẩn những nỗ lực của chúng ta bằng nhiều dấu hiệu và sự mầu nhiệm - sẽ trao quyền cho các môn đồ và đưa họ vào sứ mạng rao giảng đến tận cùng trái đất. Đức Chúa Giê-su không thể ở lại với họ mãi mãi trong xác thịt của con người. Thân xác của con người đã áp đặt cho Ngài một giới hạn về thể xác trong bối cảnh sứ mạng trên toàn thế giới, nhưng sự thăng thiên của Ngài và sự tôn kính trên trời là cần thiết để Đức Thánh Linh có thể đến.
Cho đến trước khi Đức Chúa Giê-su phục sinh, các môn đồ đã không biết rõ những điều này. Khi họ bỏ mọi thứ để theo Ngài, họ tin rằng Ngài là một người giải phóng chính trị, một ngày nào đó sẽ đuổi người La Mã ra khỏi đất nước, phục hồi triều đại của Đa-vít, và khôi phục lại Y-sơ-ra-ên đến sự vinh quang trong quá khứ. Thật không dễ dàng để họ nghĩ khác đi.
Đây là vấn đề quan trọng về các lời khuyên bảo cuối cùng của Đức Chúa Giê-su dành cho các môn đồ trong Công-vụ đoạn 1. Lời hứa về Đức Thánh Linh đến trong bối cảnh này. Trong sách này cũng mô tả sự về trời của Đức Chúa Giê-su và cách Hội Thánh ban đầu chuẩn bị cho lễ Ngũ Tuần.
Thứ Nhất Sự Phục Hồi Của Y-sơ-ra-ên
Có hai loại tiên tri thuộc về Đấng Mê-si trong Cựu ước, một loại thì tiên đoán về Đấng Mê-si chính là vua, Đấng sẽ trị vì mãi mãi (Thi Thiên 89: 3,4,35-37, Ê-sai 9:6,7, Ê-xê-chi-ên 37:25; 2:44, 7:13,14) và loại kia tiên đoán rằng Đấng Mê-si sẽ chết vì tội lỗi của dân chúng (Ê-sai 52:13 - 53:12, Đa-ni-ên 9:26). Những lời tiên tri như thế không mâu thuẫn nhau mà chỉ ra hai giai đoạn liên tiếp trong sứ mạng của Đấng Mê-si: trước tiên Ngài sẽ chịu khổ, và rồi trở thành Vua (Lu-ca 17:24,25; 24:25,26).
Tuy nhiên, niềm hy vọng của người Do Thái vào Đấng Mê-si ở thế kỉ thứ nhất chỉ ở một khía cạnh. Niềm hy vọng của Đấng Mê-si là vua, Đấng sẽ mang lại sự giải phóng chính trị che khuất khái niệm Đấng Mê-si phải chịu khổ và chịu chết.
Ban đầu, các môn đồ chia sẻ niềm hy vọng về một Đấng Mê-si là vua. Họ tin rằng Đức Chúa Giê-su là Đấng Mê-si (Ma-thi-ơ 16:16,20) và đôi khi lại cãi nhau về người sẽ ngồi bên cạnh Ngài khi Ngài lên ngôi (Mác 10: 35-37, Lu-ca 9:46). Bất kể lời cảnh báo của Đức Chúa Giê-su về số phận đang chờ đợi Ngài, họ chỉ đơn giản không thể hiểu ý Chúa muốn nói đến. Vì vậy, khi Ngài chết, họ trở nên bối rối và nản lòng. Nói theo cách riêng của họ: “Chúng tôi trông mong Ngài sẽ cứu lấy dân Y-sơ-ra-ên” (Lu-ca 24:21).
Đọc Công-vụ 1:6. Câu hỏi này nói gì về những điều mà họ vẫn không hiểu? Trong Công-vụ 1:7, Đức Chúa Giê-su đã trả lời như thế nào?
Nếu cái chết của Đức Chúa Giê-su là một đòn chí mạng vào niềm hy vọng của các môn đồ, sự phục sinh đã làm nó sống lại, vực dậy những mong đợi về chính trị của họ lên đến mức chưa từng có. Họ tự nhiên nhận thức được sự sống lại như một chỉ thị mạnh mẽ cho thấy vương quốc của Đấng Mê-si cuối cùng đã được thiết lập.
Tuy nhiên, trong câu trả lời của Ngài, Đức Chúa Giê-su đã không trả lời trực tiếp. Ngài không chối bỏ tiền đề đằng sau câu hỏi của một môn đồ về một vương quốc sắp xảy ra, nhưng cũng không phủ nhận hoặc xác nhận điều đó. Ngài không đề cập đến vấn đề bất ổn này, trong khi Ngài nhắc nhở họ rằng thời điểm hành động của Đức Chúa Trời thuộc về chính Đức Chúa Trời, và điều đó không thể tiếp cận được với con người.
Theo Lu-ca 24:25, vấn đề thực sự của các môn đồ là gì? Tại sao chúng ta lại dễ tin vào những gì chúng ta muốn tin, ngược lại với những gì mà Kinh Thánh thực sự dạy? Làm thế nào chúng ta có thể tránh cái bẫy này?
Thứ Hai Sứ Mạng Của Các Môn Đồ
Đọc Công-vụ 1: 8. Thay vì thờ ơ với những suy luận về lời tiên tri, các môn đồ được trông đợi sẽ làm gì?
Có bốn yếu tố quan trọng trong đoạn Kinh Thánh này liên quan đến sứ mạng của các môn đồ:
Sự ban cho của Đức Thánh Linh. Đức Thánh Linh luôn hoạt động tích cực trên dân sự của Đức Chúa Trời. Theo các lời tiên tri, trong tương lai sẽ có một sự ban cho Đức Thánh Linh đặc biệt (Ê-sai 44:3, Giô-ên 2:28,29). Vì chính Đức Chúa Giê-su đã được xức dầu bởi Đức Thánh Linh, Đức Thánh Linh đã làm việc trong thời kì chức vụ của Ngài (Lu-ca 4:18-21) nhưng không chính thức được biết đến cho đến khi Đấng Cơ-đốc được sự vinh hiển ở trên trời (Giăng 7:39, Công-vụ 2:33).
Vai trò của nhân chứng. Một nhân chứng là thuật lại điều mắt thấy tai nghe. Các môn đồ có đủ điều kiện để làm chứng điều đó (Công-vụ 1:21,22, 4:20, so với 1 Giăng 1:1-3) và giờ đây được ủy thác để chia sẻ với thế giới những trải nghiệm độc nhất với Đức Chúa Giê-su của họ.
Kế hoạch của sứ mạng. Các môn đồ phải làm chứng trước tiên ở Giê-ru-sa-lem, rồi ở Giu-đê và Sa-ma-ri, và cuối cùng đến tận cùng trái đất. Đó là một kế hoạch luôn tiếp diễn. Giê-ru-sa-lem là trung tâm của đời sống tôn giáo Do Thái, nơi mà Đức Chúa Giê-su đã bị lên án và bị đóng đinh. Giu-đê và Sa-ma-ri là các khu vực lân cận mà Đức Chúa Giê-su cũng đã từng phục vụ. Tuy nhiên, các môn đồ không chỉ giới hạn ở địa phương này. Phạm vi sứ mạng của họ là trên toàn thế giới.
Định hướng của sứ mạng. Trong thời Cựu ước, chính những quốc gia cần phải được thu hút từ Chúa (xem Ê-sai 2:1-5), chứ không phải dân Do Thái phải “đem” Đức Chúa Trời đến cho các dân tộc. Một vài trường hợp ngoại lệ (ví dụ như Giô-na) không làm tổn hại đến quy tắc chung. Bây giờ các chiến lược đã khác. Giê-ru-sa-lem vẫn là trung tâm, nhưng thay vì ở lại và xây dựng nền móng ở đó, các môn đồ được dự kiến sẽ rao giảng đến nơi tận cùng của trái đất.
Đọc Luca 24:44-48. Thông điệp cốt lõi mà các môn đồ nên rao giảng là gì?
Trong bốn mươi ngày ở với các môn đồ sau khi sống lại (Công-vụ 1: 3), Đức Chúa Giê-su phải giải thích thật nhiều cho họ về nước Đức Chúa Trời, cho dù vẫn còn nhiều điều họ không hiểu, như câu hỏi của họ trong Công-vụ 1:6 cho thấy. Họ đã quen với những lời tiên tri nhưng giờ đây họ có thể nhìn thấy mình trong một ánh sáng mới, ánh sáng từ thập tự giá và ngôi mộ trống (xem Công-vụ 3:17-19).
Thứ Ba Ngài Sẽ Trở Lại
Đọc Công-vụ 1:9-11. Lu-ca đã mô tả sự thăng thiên của Đức Chúa Giê-su như thế nào? Có ý nghĩa quan trọng nào khi nhắc đến chi tiết “có hai thiên sứ nói chuyện với họ” (xem Sáng-thế Ký 19:15)?
Câu chuyện về sự thăng thiên này của Lu-ca khá ngắn gọn. Đức Chúa Giê-su cùng với các môn đồ trên Núi Ô-li-ve, và trong khi vẫn ban phước cho họ (Lu-ca 24:51), Ngài đã được cất lên trời. Ngôn ngữ tất nhiên là hiện tượng học. Đó là cảnh được miêu tả bằng đôi mắt của con người. Đức Chúa Giê-su đã lìa khỏi trái đất, và không có cách nào khác để làm điều đó dưới hình thức hữu hình bằng cách đi lên.
Sự thăng thiên của Đức Chúa Giê-su là một hành động siêu nhiên của Đức Chúa Trời, một trong số rất nhiều phép lạ thông qua Kinh Thánh. Điều này được ám chỉ bởi cách mà Lu-ca mô tả nó, với sự thụ động “epērthē” (có nghĩa là “Người được cất lên” Công-vụ 1:9). Mặc dù chỉ được sử dụng ở đây trong Tân uớc, hình thức bằng lời nói này được tìm thấy nhiều lần trong bản Hy Lạp của Cựu ước tất cả đều mô tả các hành động của Chúa, cho thấy Chính Đức Chúa Trời là Đấng đã đưa Chúa Giês-u về thiên đàng, như Ngài là Đấng đã khiến Đức Chúa Giê-su từ kẻ chết sống lại (Công-vụ 2:24,32; Rô-ma 6:4, 10:9).
Sau khi Đức Chúa Giê-su được cất lên dưới đám mây, Lu-ca thuật lại - chỉ có trong sách Công-vụ - trong cảnh miêu tả hai thiên sứ mặc áo trắng đứng bên cạnh các môn đồ. Bản mô tả này trùng khớp với các thiên sứ trong áo choàng sáng của họ (Công-vụ 10:30, Giăng 20:12). Họ đến để bảo đảm với các môn đồ rằng Đức Chúa Giê-su sẽ trở lại theo cùng một cách Ngài được cất lên, và đó cũng chỉ có sách Công-vụ thông báo cho chúng ta rằng Đức Chúa Giê-su đã thăng thiên “trước mắt họ” (Công-vụ 1:9).
Như thế, sự thăng thiên có thể nhìn thấy trở thành sự đảm bảo cho sự trở lại hữu hình, cũng sẽ xảy ra trong một đám mây, mặc dù “với quyền năng và vinh quang lớn lao” (Lu-ca 21:27), không còn là một sự kiện riêng tư nữa, “mọi mắt sẽ thấy Ngài” (Khải Huyền 1:7), và Ngài sẽ không ở một mình (Lu-ca 9:26; 2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:7). Sự vinh hiển của Đức Chúa Giê-su trở lại sẽ vượt xa sự thăng thiên.
Làm sao chúng ta có thể giữ vững lòng tin vào lời hứa tái lâm của Đức Chúa Giê-su? Sự thật tuyệt vời này tác động thế nào đến tất cả các lĩnh vực trong cuộc sống của chúng ta, như tài chính, ưu tiên và lựa chọn đạo đức?
Thứ Tư Chuẩn Bị Cho Lễ Ngũ Tuần
Trong lời đáp của Ngài trong Công-vụ 1:7,8, Đức Chúa Giê-su không cam kết về thời gian. Tuy nhiên, ý nghĩa của những lời đó được hiểu là Ngài sẽ trở lại ngay sau khi Đức Thánh Linh đến và các môn đồ hoàn thành nhiệm vụ của mình (xem thêm Ma-thi-ơ 24:14). Lời nhận xét của các thiên sứ (Công-vụ 1:11) cũng không giải đáp khi nào vương quốc sẽ đến, nhưng có thể hiểu là sẽ không lâu. Điều này dường như giải thích tại sao các môn đồ “trở lại Giê-ru-sa-lem với niềm vui lớn lao” (Lu-ca 24:52). Lời hứa về sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su đến trong một thời gian không xác định, cần thêm sự khích lệ cho sứ mạng của họ, được hiểu là sự kết thúc cho sứ mạng rao giảng Tin lành là rất gần. Những tiến triển tiếp theo trong sách Công-vụ sẽ chứng minh ý tưởng này.
Đọc Công-vụ 1:12-14. Có những ai khác nữa trong phòng cao, và họ đã chuẩn bị gì cho sự đến của Đức Thánh Linh?
Sau khi trở về từ Núi Ô-li-ve, các môn đồ tập trung ở phòng khách phía trên của một ngôi nhà hai tầng tại Giê-ru-sa-lem. Một số phụ nữ (Lu-ca 8:1-3; 23:49; 24:1-12), cũng như mẹ và anh em của Đức Chúa Giê-su, ở đó với các môn đồ.
Các anh em của Đức Chúa Giê-su (Ma-thi-ơ 6:3) là con của Giô-sép và Ma-ri (Ma-thi-ơ 1:25, Lu-ca 2:7) hoặc có thể là những người con của cuộc hôn nhân đầu tiên của Giô-sép, trong trường hợp đó Giô-sép góa vợ khi lấy Ma-ri. Sự có mặt của họ trong số các môn đồ xuất hiện như một điều bất ngờ, vì họ luôn hoài nghi về Đức Chúa Giê-su (Mác 3:21, Giăng 7:5). Tuy nhiên, sự phục sinh và sự hiện ra đặc biệt của Đức Chúa Giê-su cho Gia-cơ (1 Cô-rinh-tô 15:7) dường như đã tạo ra sự khác biệt. Về sau Gia-cơ dường như thay thế Phi-e-rơ trong sự lãnh đạo của cộng đồng Cơ đốc giáo (Công-vụ 12:17; 15:13; 21:18; Ga-la-ti 2:9,12).
Trong lời cầu nguyện liên tục (Công-vụ 1:14), và liên tục trong đền thờ đang ngợi khen Đức Chúa Trời (Lu-ca 24:53), tất cả họ đều không nghi ngờ trong khi xưng tội, ăn năn, và từ bỏ tội lỗi. Ngay cả trong tâm trí họ, sự xuất hiện của Đức Thánh Linh liên quan mật thiết đến sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su, thái độ thiêng liêng của họ hoàn toàn hài hòa với những gì sắp xảy ra, Đức Thánh Linh đã đáp lại lời cầu nguyện của họ.
Trong những lựa chọn hàng ngày, chúng ta làm thế nào để chuẩn bị cho công việc của Đức Thánh Linh trong cuộc sống của mình?
Thứ Năm Mười Hai Môn Đồ
Hoạt động đầu tiên của cộng đồng Cơ đốc nhân sơ khai, với số lượng khoảng 120 tín đồ (Công-vụ 1:15), là chọn một người thay cho Giu-đa.
Đọc Công-vụ 1:21, 22. Phẩm chất nào mà người thay cho Giu-đa nhất định phải có? Tại sao những điều này lại quan trọng?
Điều cần thiết là làm chứng về sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su (so sánh với Công-vụ 4:33); Điều này rất quan trọng vì thời gian và sự sống lại (một lần nữa) được xem là bằng chứng mạnh mẽ cho mối quan hệ với Đấng Mê-si và chân lý của toàn thể đức tin Cơ đốc giáo.
Tuy nhiên, sự lựa chọn được thực hiện trong số những người đã đi cùng các sứ đồ trong sứ mạng của Đức Chúa Giê-su. Sau đó, Phao-lô nhấn mạnh rằng mặc dù ban đầu ông không chấp nhận sự thật Đức Chúa Giê-su trên thế gian, nhưng ông vẫn được hưởng chức vụ sứ đồ vì cuộc gặp gỡ của ông với Đức Chúa Giê-su trên đường đi Đa-mách đã cho phép ông làm chứng về sự phục sinh của Ngài (1 Cô-rinh-tô 9:1). Mặc dù thừa nhận là “một thai sanh non” (1 Cô-rinh-tô 15:8), Phao-lô không cho rằng mình kém phẩm chất hơn các môn đồ khác (1 Cô-rinh-tô 9:2, Ga-la-ti 2:6-9). Chỉ có mười hai người và Phao-lô là những “sứ đồ” theo ý nghĩa chuyên môn, có thẩm quyền (Công-vụ 1:25,26); Tuy nhiên theo nghĩa cơ bản, ý chung là các sứ giả, thì thuật ngữ này cũng có thể được sử dụng cho những người hầu việc phúc âm khác (Công-vụ 14:4,14; Ga-la-ti 1:19).
Đọc Công-vụ 1:23-26. Ma-thia đã được chọn như thế nào?
Phương pháp mà họ sử dụng để chọn Ma-thia có vẻ đáng ngạc nhiên, nhưng bắt thăm là một cách đưa ra quyết định có từ lâu đời (ví dụ Lê-vi Ký 16:5-10, Dân-số Ký 26:55). Ngoài ra, sự lựa chọn giữa hai ứng cử viên được công nhận trước đây có chuyên môn tương đương, chứ không phải là một bước đi bất cẩn. Các tín hữu cũng cầu nguyện với Đức Chúa Trời, tin rằng kết quả sẽ phản ảnh ý muốn của Ngài (so sánh với Châm-ngôn 16:33). Không có bằng chứng nào cho thấy quyết định này đã từng được thử thách. Sau lễ Ngũ Tuần, việc lựa chọn bằng cách bắt thăm không còn cần thiết nữa do hướng dẫn trực tiếp của Đức Thánh Linh (Công-vụ 5:3; 11:15-18; 13:2; 16:6-9).
Nếu ai đó đến gặp bạn và hỏi, "Làm thế nào tôi có thể biết ý định Chúa dành cho cuộc đời tôi là gì?" Bạn sẽ trả lời thế nào, và tại sao?
Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Toàn bộ giai đoạn giữa Lễ Ngũ Tuần và sự tái lâm (dù dài hay ngắn) dưới quyền phép của Đức Thánh Linh, sứ mạng sẽ đầy dẫy trên toàn thế giới. Các tín đồ của Chúa Cứu Thế vừa loan báo những gì đã đạt được khi Ngài đến thế gian lần thứ nhất và để kêu gọi mọi người ăn năn và tin vào việc chuẩn bị cho sự tái lâm của Ngài. Họ sẽ là chứng nhân của Ngài “đến tận cùng trái đất” (Công-vụ 1:8) và đến cuối cùng của thời đại. Chúng ta không có quyền tự do dừng lại cho đến khi cả hai được kết thúc” - John R. W. Stott, Thông điệp của Công-vụ: Tinh thần, Giáo hội và Thế giới (Downers Grove: Intervarsity, 1990), trang 44.
“Sự ủy thác của Đấng Cứu Rỗi cho các môn đồ và tất cả tín hữu. Nó bao gồm tất cả tín hữu trong Đấng Cơ-đốc đến tận thế. Một sai lầm chết người khi cho rằng công việc cứu linh chỉ phụ thuộc vào mục sư được phong chức. Tất cả những ai được cảm nhận từ thiên thượng đã được chọn để rao truyền phúc âm. Tất cả những người nhận lãnh sự sống của Đức Chúa Giê-su đều được phong chức làm việc cho sự cứu rỗi đồng loại của mình. Đối với công việc này, Hội Thánh được thành lập, và tất cả những ai thực hiện các lời thề thiêng liêng của mình đều được cam kết là đồng hành cùng với Đức Chúa Giê-su” - Ellen G. White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 822.
Câu Hỏi Thảo Luận:
Công-vụ 1:7 nhắc lại Mác 13:32: "Về ngày và giờ đó, chẳng ai biết chi hết, các thiên sứ trên trời, hay là Con cũng chẳng biết nữa; song chỉ Cha mà thôi". Ellen G. White nói: "Sẽ không có thêm một thông điệp nào nữa cho dân sự của Chúa dựa trên thời gian. Chúng ta không biết thời gian xác định về sự hiện hữu của Đức Thánh Linh hay về sự xuất hiện của Đấng Cơ-đốc. "— Sứ Điệp Chọn Lọc, quyển 1, trang 188. Bà nói thêm: "Bất cứ ai bắt đầu rao giảng sứ điệp loan báo giờ, ngày, hay năm xuất hiện của Đấng Cơ-đốc, đã mang lấy gông xiềng và rao truyền một sứ điệp mà Chúa không bao giờ ban cho người đó" - Advent Review and Sabbath Herald, ngày 12 tháng 9 năm 1893. Sự liên quan của lời rao truyền như vậy đối với chúng ta hôm nay là gì?
Có người đã từng nói: "Chúa cần nhân chứng hơn là luật sư". Bạn nghĩ gì về lời này?
Vai trò của lời cầu nguyện trongHội Thánhban đầu là gì? Có một sự trùng hợp ngẫu nhiên rằng trong hầu hết các khoảnh khắc quyết định trong cuộc đời, chúng ta thấy một sự ưu tiên trong lời cầu nguyện (Công-vụ 1:24; 8:14-17; 9:11,12; 10:4,9,30; 13:2,3)? Lời cầu nguyện trong cuộc sống của chúng ta hôm nay là gì?