Bài Học 8 · 19 – 25 Tháng 5

Thờ phượng Đấng Tạo Hóa

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Khải Huyền14:6-12; Ma-thi-ơ 24:14; Ga-la-ti 3:22; Lu-ca 23:32-43; Sáng thế ký 22:12

"Điều ấy đoạn, tôi thấy một vị thiên sứ khác bay giữa trời, có tin lành đời đời, đặng rao truyền cho dân cư trên đất, cho mọi nước, mọi chi phái, mọi tiếng, và mọi dân tộc." — Khải Huyền 14:6
Sa-bát Thờ phượng đấng Tạo Hóa

Kinh Thánh nghiên cứu

Khải Huyền14:6-12; Ma-thi-ơ 24:14; Ga-la-ti 3:22; Lu-ca 23:32-43; Sáng thế ký 22:12.

Câu gốc

“Điều ấy đoạn, tôi thấy một vị thiên sứ khác bay giữa trời, có tin lành đời đời, đặng rao truyền cho dân cư trên đất, cho mọi nước, mọi chi phái, mọi tiếng, và mọi dân tộc.” (Khải Huyền 14:6).

Là một người Cơ-đốc Phục Lâm, chúng ta tin vào khái niệm Kinh Thánh về “lẽ thật hiện nay” (2 Phi-e-rơ 1:12). Về cơ bản, ý tưởng về việc Đức Chúa Trời mở ra lẽ thật cho nhân loại vào thời điểm đó là vô cùng cần thiết, với sự soi sáng ngày càng nhiều của Chúa qua các thời đại. Lời hứa tin lành đầu tiên trong Sáng thế ký 3:15, cho thấy đôi vợ chồng đã sa ngã đó hy vọng sẽ đi đến qua dòng dõi của người nữ. Lời hứa với Áp-ra-ham rằng “vì Áp-ra-ham chắc sẽ được trở nên một dân lớn và cường thạnh; các dân tộc trên thế gian đều sẽ nhờ người mà được phước” (Sáng thế ký 18:18), là một sự mặc khải đầy hứa hẹn về tin lành. Sự xuất hiện của Chúa-Giê-su, Đấng đã phán rằng: “Vì Con người đã đến không phải để người ta hầu việc mình, song để hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc cho nhiều người” (Mác 10:45) là sự mặc khải vĩ đại hơn nữa về lẽ thật của tin lành.

Ngày nay, chúng ta tin rằng sứ điệp của ba thiên sứ trong Khải Huyền 14:6-12 là “lẽ thật hiện nay” cho những người sống trong những ngày cuối cùng trước khi Đấng Cơ-đốc trở lại và hoàn thành tất cả những hy vọng của chúng ta với tư cách là Cơ-đốc nhân.

Trong tuần này, chúng ta sẽ tập trung vào sứ điệp của vị thiên sứ thứ nhất, vì nó chứa đựng những lẽ thật quan trọng đối với những ai tìm kiếm để sống trung tín giữa những mối hiểm họa trong thời kì cuối cùng.

Thứ Nhất Phúc âm của toàn thể nhân loại

Hãy đọc Khải Huyền14:6, Ma-thi-ơ 24:14, 28:19. Những chủ đề tương tự nào được tìm thấy trong những câu Kinh Thánh này? Làm thế nào các câu Kinh Thánh này giúp chúng ta hiểu tầm quan trọng của việc tiếp cận và làm chứng cho mục đích của chúng ta, như một Hội Thánh?

Theo một nghĩa nào đó, người ta có thể nói sứ điệp đầu tiên của thiên sứ thứ nhất là Đại mệnh lệnh (Ma-thi-ơ 28:19) đã được đưa ra trong bối cảnh những ngày cuối cùng. Đó chính là “lẽ thật hiện nay”. Lưu ý rằng cả ba câu Kinh Thánh này đều nhấn mạnh việc tiếp cận với cả thế gian, “tất cả các nước” và “mọi nước, mọi chi phái, mọi tiếng, và mọi dân tộc”. Nói cách khác, sứ điệp này chính là phạm vi toàn cầu. Mọi người đều cần nghe đến sứ điệp này.

Hãy đọc Ga-la-ti 3:22. Câu Kinh Thánh này giúp chúng ta hiểu những gì về việc tại sao toàn thế gian đều cần nghe đến tin lành?

Mệnh lệnh và nhiệm vụ của chúng ta là phải giảng ra cho toàn thể thế gian tội lỗi. “Mọi nước, mọi chi phái, mọi tiếng, và mọi dân tộc” đều đã sa ngã, vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời, và “bị cầm giữ dưới sự tội lỗi”. Sự sa ngã của A-đam trong vườn Ê-đen đã ảnh hưởng đến mọi người; không có một nước, một chi phái hay một dân tộc tránh khỏi. Tất cả chúng ta đều phải đối mặt với những hậu quả trực tiếp của tội lỗi, và trừ phi đã có một phương thuốc chữa trị, tất cả chúng ta sẽ phải đối mặt với hậu quả cuối cùng: cái chết đời đời.

Dĩ nhiên, phương thuốc chữa trị đó đã được đáp ứng: sự sống, cái chết, sự phục sinh, và chức vụ của Đức Chúa Giê-su nơi thánh trên trời, là giải pháp duy nhất cho vấn đề tội lỗi. Mọi người đều phải biết hy vọng về những gì Đức Chúa Trời đã ban cho qua Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc. Đây là lý do tại sao các tín đồ Cơ-đốc Phục Lâm đã đi khắp thế gian, tìm cách đưa sứ điệp của Đức Chúa Giê-su đến với những người chưa từng nghe về sứ điệp ấy.

Tại sao việc truyền bá sứ điệp tin lành cho người khác lại có ích về mặt tâm linh cho những người làm việc đó? Tại sao việc tiếp cận người khác là một trong những cách tốt nhất để chuẩn bị cho sự trở lại của Đức Chúa Giê-su?

Thứ Hai Tên trộm trên cây thập tự và “Tin Lành đời đời”

Trong Khải Huyền 14:6, sứ điệp được truyền bá cho cả thế gian là “tin lành đời đời”. Đó chính là một sứ điệp của niềm hy vọng cho con người trong một thế gian mà tự bản thân nó không có bất cứ một hy vọng nào.

Hãy đọc Lu-ca 23:32-43. Câu chuyện này chỉ ra cho chúng ta như thế nào về niềm hy vọng lớn lao của “tin lành đời đời” cho tất cả những tội nhân?

Viết về tên trộm này, Ellen G.White đã nói rằng mặc dù không phải là một tội phạm tàn nhẫn, ông đã “tìm cách dập tắt niềm tin” về Đức Chúa Giê-su và như vậy “đã càng lún sâu hơn vào tội lỗi, cho đến khi ông bị bắt, bị xét xử như một tội phạm, và bị lên án tử hình trên cây thập tự giá.”—Ellen G.White, Nguyện Ước Thời Đại, trang 749.

Tuy nhiên, điều gì đã xảy đến với ông? Khi ông bị treo trên cây thập tự giá, tên trộm này đã nhìn thoáng qua Đức Chúa Giê-su, và ông ta đã khóc: “Hỡi Giê-su, khi Ngài đến trong nước mình rồi, xin nhớ lấy tôi!” (Lu-ca 23:42).

Và Đức Chúa Giê-su đã trả lời như thế nào? Có phải Đức Chúa Giê-su ấy đáp rằng: Này, bạn tôi ơi, tôi rất muốn giúp bạn, nhưng bạn đã không nên dập tắt niềm tin bằng cách ngày càng lún sâu vào tội lỗi như vậy? Hay Đức Chúa Giê-su đã trích một trong những lời giảng của Ngài trước đó: “Vì ta phán cho các ngươi rằng, nếu sự công bình của các ngươi chẳng trổi hơn sự công bình của các thầy thông giáo và người Pha-ri-si, thì các ngươi chắc không vào nước thiên đàng” (Ma-thi-ơ 5:20)? Có phải Đức Chúa Giê-su bằng mọi cách khơi lên tội lỗi trong quá khứ của tên trộm?

Không. Thay vào đó, Đức Chúa Giê-su đã quay sang tên trộm này, tên trộm có tánh hạnh xấu xa, không có sự công bình và người đã rủa sả trước mặt Ngài (Ma-thi-ơ 27:44). Nhìn thấy anh ta như một người đồng cảnh ngộ, Đức Chúa Giê-su đã nói (về cơ bản): Ta đang nói chuyện với ngươi, bây giờ, ta đang đảm bảo với ngươi rằng ngay chính lúc này, tội lỗi của ngươi, tội ác của ngươi, lỗi lầm của ngươi, tất cả đã được tha thứ, và do vậy “ngươi sẽ được ở với ta trong nơi Ba-ra-đi [thiên đàng]” (Lu-ca 23:43).

Đây là “tin lành đời đời”, nền tảng của sứ điệp thiên sứ thứ nhất. Không có lẽ thật này, chẳng có gì để chúng ta dạy về luật pháp, ngày Sa-bát, hoặc tình trạng của những vấn đề về sự chết. Những lời dạy này mà không có “tin lành đời đời” thì sẽ là gì trong lòng tất cả mọi người?

Bạn có hy vọng gì từ câu chuyện này?

Thứ Ba Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tôn vinh ngài

Sau khi nói về sứ mạng của “tin lành đời đời” cho toàn thế gian, sứ điệp của thiên sứ thứ nhất sẽ mở rộng ra. Khi chúng ta truyền bá “tin lành đời đời”, chúng ta phải bao gồm các lẽ thật là một phần của thông điệp tin lành cho thời gian này. Nói cách khác, “lẽ thật hiện nay” cho những ngày cuối cùng cũng bao gồm Khải Huyền 14:7.

Hãy đọc Khải Huyền14:7. Hãy kính sợ Chúa và tôn vinh Ngài có nghĩa là gì? Chúng ta thực hiện điều đó như thế nào? Những khái niệm này phù hợp như thế nào với tin lành?

Kính sợ Chúa và tôn vinh Ngài không phải là hai định nghĩa không có mối quan hệ. Nếu chúng ta thật sự kính sợ Đức Chúa Trời theo nghĩa của Kinh Thánh, chúng ta sẽ làm vinh hiển Ngài. Một định nghĩa sẽ trực tiếp dẫn đến cái còn lại.

Hãy đọc những câu Kinh Thánh sau đây. Những câu Kinh Thánh này giúp chúng ta hiểu ý nghĩa của việc “kính sợ Chúa” là thế nào và những câu này có liên quan thế nào đến việc vinh danh Chúa? Sáng thế ký 22:12, Xuất Ê-díp-tô ký 20:20, Gióp 1:9, Truyền Đạo 12:13, Ma-thi-ơ 5:16.

Trong những câu trên, ý tưởng về việc kính sợ Đức Chúa Trời liên quan đến việc vâng phục Ngài, và khi chúng ta vâng phục Đức Chúa Trời, khi chúng ta làm những việc đúng đắn, chúng ta mang sự vinh hiển cho Ngài. Mặc dù người ta thường nói rằng để kính sợ Đức Chúa Trời là ở trong sự kính sợ của Chúa và tôn kính Ngài, điều đó nên đi sâu hơn thế nữa. Chúng ta được dạy để kính sợ Đức Chúa Trời. Chúng ta sa ngã. Chúng ta là những tội nhân. Chúng ta là những người đáng chết. Ai đã không phải đối mặt với những sự sợ hãi về những nhận thức xấu xa của cái ác trong những hành động của chính mình và những gì họ xứng đáng nhận được từ những hành động đó là nhờ cánh tay quyền năng và công bình của Đức Chúa Trời? Đây chính là sự kính sợ Đức Chúa Trời. Và sự kính sợ đó dẫn chúng ta trước tiên đến Thập tự giá để được tha thứ, và tiếp theo là cầu xin quyền năng của Đức Chúa Trời để làm sạch chúng ta khỏi sự ác, nếu không phải vì Thập tự giá ấy, chúng ta đã đánh mất linh hồn của mình (Ma-thi-ơ 10:28).

Kinh nghiệm của bạn là gì đối với việc kính sợ Đức Chúa Trời? Làm sao một liều thuốc tốt của sự kính sợ này tốt cho chúng ta về mặt tâm linh và giúp chúng ta nghiêm túc hơn trong đức tin của chúng ta và những điều mà Chúa đòi hỏi ta?

Thứ Tư Giờ phán xét của ngài đã đến

Trong sứ điệp thiên sứ thứ nhất, ý tưởng của việc kính sợ Đức Chúa Trời và tôn vinh Ngài có liên quan đến sự phán xét (Khải Huyền 14:7). Nếu Kinh Thánh chỉ rõ về bất kì việc giảng dạy, điều này rõ ràng rằng Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của công bình và ngay thẳng. Vào một ngày, phán xét và công bằng sẽ thật sự đến trong thế gian bị thiếu sót này.

Không có gì lạ rằng con người phải kính sợ Chúa.

Và đó là lý do tại sao “tin lành đời đời” cũng bao gồm thực tế của sự phán xét thật sự. Mối quan hệ giữa hai yếu tố này là gì? Nếu có phúc âm có nghĩa là “tin tốt lành”, có nghĩa là dù tất cả chúng ta đều là tội nhân và đã vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời, khi ngày phán xét đến, giống như một kẻ trộm trên cây thập tự giá, chúng ta sẽ không đối mặt với hình phạt và sự trừng phạt mà chúng ta xứng đáng nhận cho tội lỗi và sự vi phạm luật pháp của chúng ta.

Hãy đọc những câu Kinh Thánh sau đây và tự hỏi, tôi sẽ làm thế nào để đứng vững bằng những công đức của riêng mình? Ma-thi-ơ 12:36, Truyền đạo 12:14, Rô-ma 2:6, 1 Cô-rinh-tô 4:5.

Đức Chúa Trời sẽ phán xét thế gian như biết số tóc trên đầu chúng ta. Nhưng đó chính là lý do xác đáng tại sao “Tinh lành đời đời” là một tin tức tốt lành. Sự phán xét đến, nhưng “không có sự phán xét” cho những người trung tín theo Đức Chúa Giê-su, những người được rửa tội, được nên thánh và được xưng công bình trong danh của Đức Chúa Giê-su (xem 1 Cô-rinh-tô 6:11), vì Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc là công bình của họ, và sự công bình Ngài là điều mà họ thông qua sự phán xét đó.

“Con người không thể tự giải quyết những cáo buộc này. Trong chiếc áo nhơ nhớp của tội lỗi của mình, họ thú nhận tội lỗi của mình, họ đứng trước Đức Chúa Trời. Nhưng Đức Chúa Giê-su, Đấng Biện hộ của chúng ta giải bày một lời cầu nguyện có hiệu lực thay cho tất cả những ai bằng sự ăn năn và đức tin đã cam kết giữ lấy linh hồn mình cho Ngài. Ngài bênh vực họ và đánh bại kẻ kiện cáo họ bằng các lập luận hùng mạnh của núi Sọ. Sự tuân phục trọn vẹn của Ngài đối với luật pháp của Đức Chúa Trời, thậm chí đến cả sự chết trên thập tự giá, đã ban cho Ngài tất cả quyền phép trên trời và cả dưới thế gian, và Ngài rao truyền về lòng thương xót của Chúa Cha và làm sự hòa thuận cho những người có tội.”—Ellen G.White, Những Lời Chứng Cho Hội Thánh, quyển 5, trang 471.

Thực tế của sự phán xét dạy chúng ta điều gì về nhu cầu tha thứ của chúng ta? Làm thế nào bạn có thể học cách cho những người đã hiểu sai về ân điển và sự tha thứ mà Đức Chúa Trời ban cho chúng ta thông qua Đức Chúa Giê-su?

Thứ Năm Hãy thờ phượng đấng dựng nên trời và đất

Hãy đọc Khải Huyền 14:6, 7 một lần nữa. Những yếu tố cụ thể nào được tìm thấy trong sứ điệp của vị thiên sứ thứ nhất, và chúng liên quan với nhau như thế nào?

Cùng với tin lành, lời mời gọi làm chứng cho thế gian và lời mời gọi kính sợ Đức Chúa Trời và tôn vinh danh Ngài sẽ đến để kêu gọi thờ phượng Đức Chúa Trời như là Đấng Tạo hóa. Và không có gì ngạc nhiên. Tất cả những khía cạnh khác của “lẽ thật hiện nay”- tin lành đời đời, lời mời gọi làm chứng, sự phán xét – có ý nghĩa gì ngoài việc Đức Chúa Trời là Đấng Tạo hóa của chúng ta? Những lẽ thật này và tất cả những lẽ thật khác phát sinh từ chân lý căn bản của Chúa như là Đấng đã làm mọi sự. Bằng cách thờ phượng Chúa là Đấng Tạo hóa, chúng ta đang trở lại với những điều cơ bản. Chúng ta đang trở lại nền tảng của sự sống con người, sống động, và không giống bất kỳ một sinh vật trần tục nào khác, được tạo dựng theo ảnh tượng của Đức Chúa Trời. Bằng cách tôn thờ Chúa như là Đấng Tạo hóa, chúng ta thừa nhận sự lệ thuộc của chúng ta đối với Ngài vì sự tồn tại và hy vọng tương lai của chúng ta. Đó là lý do tại sao việc giữ ngày Sa-bát thứ bảy lại quan trọng đến vậy. Đó là một sự thừa nhận đặc biệt rằng Đức Chúa Trời là Đấng Tạo hóa của chúng ta, và chúng ta chỉ thờ phượng duy chỉ một mình Ngài mà thôi. Nghĩa là, cùng với phúc âm, cùng với sự phán xét, lời kêu gọi thờ phượng Chúa là Đấng Tạo hóa được nổi bật ở đây.

Hãy đọc Khải Huyền 14:8-11. Những câu Kinh Thánh này giúp chúng ta hiểu gì về tầm quan trọng của việc thờ phượng Chúa là Đấng Tạo hóa?

Khi các biến cố cuối cùng mở ra, áp lực để thờ phượng con thú và tượng nó hơn là Đấng Tạo hóa sẽ đến trên toàn thế gian. Nếu chúng ta xem xét cảnh báo đáng sợ về số phận của những người thờ phượng con thú và tượng nó, chúng ta có thể hiểu rõ hơn về sự thờ phượng Đức Chúa Trời như Đấng Tạo hóa là Đấng duy nhất xứng đáng với sự thờ phượng của loài người. Trong cuộc khủng hoảng cuối cùng, lẽ thật này sẽ trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.

Dành thời gian để sống với những điều kỳ diệu đáng kinh ngạc của thế gian được tạo ra. Điều gì từ thiên nhiên có thể dạy chúng ta về Đấng đã dựng nên tất cả và tại sao một mình Ngài lại xứng đáng để thờ phượng?

Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Các sinh viên nghiên cứu về Kinh Thánh từ lâu đã nhìn thấy mối liên hệ giữa lời kêu gọi trong Khải Huyền 14:7, để “thờ phượng Đấng dựng nên trời đất, biển và các suối nước”, và điều răn thứ tư trong Xuất Ê-díp-tô ký 20:11, khi ngày Sa-bát chỉ ra rằng “vì trong sáu ngày, Đức Giê-hô-va đã dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật ở trong đó”. Tuy nhiên, liên quan chặt chẽ đến ngôn ngữ, có một sự thay đổi trong sách Khải Huyền chỉ ra Chúa là Đấng đã tạo ra “các suối nước”.

Tác giả John Baldwin lập luận rằng: “Giả sử chủ ý thần của Đức Chúa Trời đằng sau cụm từ “các suối nước”, tại sao Đức Chúa Giê-su lại có sứ giả phá vỡ sự liệt kê song song của những điều được đề cập trong Xuất Ê-díp tô ký 20:11? Tạo sao thiên sứ đề cập đến “các suối nước” và không phải là một tạo vật khác, chẳng hạn như cây cối, chim, cá, hay núi non?

“Có lẽ việc nhắc đến “các suối nước” trong bối cảnh của một thông báo thiêng liêng nhằm hướng sự chú ý của người đọc vào giai đoạn trước của một sự phán xét thiêng liêng…Có lẽ Đức Chúa Trời dự định rằng sự ám chỉ đến lũ lụt bằng những từ “các suối nước” nên nhấn mạnh rằng Ngài là một Đức Chúa Trời của sự thành tín và nhơn từ đời đời (đã được minh chứng trong trận lụt trong sách Sáng Thế ký). Nếu như vậy, ý nghĩa cá biệt và thiêng liêng hàm ý về nước lụt được ám chỉ bởi cụm từ “các suối nước” có thể là để khuyến khích người đọc nghiêm túc xem xét đến thời điểm cuối cùng của sự phán xét đầy quyền năng đã được rao báo bởi thiên sứ thứ nhất của Khải Huyền 14”— John Baldwin, biên soạn, Thảm họa và đồi Calvary: Tại sao một trận Lũ Lụt Toàn Cầu lại quan trọng đối với Học thuyết của Sự Chuộc Tội (Hagerstown, Md.:Review and Herald® Publishing Association, 2000), trang 27.

Câu hỏi thảo luận

1. Ê-sai 53:6 “Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy”. Ngôn ngữ trong tiếng Hê-bơ-rơ cho “tất cả chúng ta” là cullanu. Trong cùng một câu Kinh Thánh, Ê-sai nói rằng Chúa đã đặt Đức Chúa Giê-su vào “tội ác của tất cả chúng ta”. Từ “tất cả chúng ta” ở đây cũng là cullanu. Làm thế nào điều này cho chúng ta thấy rằng dù vấn đề tội lỗi có lớn đến đâu giải pháp cho nó là quá đủ để giải quyết?

2. Chúng ta có thể học được gì từ tên trộm trên thập tự giá? Giả sử tên trộm đã được tha thứ và bị đưa xuống khỏi thập tự giá và sống sót. Bạn nghĩ cuộc sống của ông ta sẽ khác biệt như thế nào? Câu trả lời đó cho chúng ta thấy điều gì về quyền năng của Đấng Cơ-đốc sẽ thay đổi cuộc sống của chúng ta?