Bài Học 6 · 5 – 11 Tháng 5

Sự "thay đổi" của luật pháp

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Rô-ma 8:1;7:1-25;Giăng 20:19-23; Công vụ 20:6, 7; Đa-ni-ên 7:23-25; Khải Huyền13;1-17

"Vua đó sẽ nói những lời phạm đến Đấng Rất Cao, làm hao mòn các thánh của Đấng Rất Cao, và định ý đổi những thời kỳ và luật pháp; các thánh sẽ bị phó trong tay người cho đến một kỳ, những kỳ, và nửa kỳ" — Đa-ni-ên 7:25
Sa-bát Sự “thay đối” của luật pháp

Kinh Thánh nghiên cứu

Rô-ma 8:1;7:1-25;Giăng 20:19-23; Công vụ 20:6, 7; Đa-ni-ên 7:23-25; Khải Huyền13;1-17.

Câu gốc

“Vua đó sẽ nói những lời phạm đến Đấng Rất Cao, làm hao mòn các thánh của Đấng Rất Cao, và định ý đổi những thời kỳ và luật pháp; các thánh sẽ bị phó trong tay người cho đến một kỳ, những kỳ, và nửa kỳ” (Đa-ni-ên 7:25).

Trọng tâm cho sự hiểu biết của chúng ta về các biến cố của ngày sau rốt là câu nghi vấn về luật pháp của Đức Chúa Trời. Cụ thể hơn, đó là câu nghi vấn về điều răn thứ tư, Sa-bát Ngày thứ bảy. Mặc dù chúng ta hiểu rằng sự cứu rỗi chỉ do đức tin mà thôi và sự giữ gìn luật pháp Ngài, kể cả ngày Sa-bát, không bao giờ có thể mang lại sự cứu rỗi, chúng ta cũng hiểu rằng trong những ngày cuối cùng này, sự vâng phục luật pháp Đức Chúa Trời, kể cả Sa-bát Ngày thứ bảy, sẽ là một dấu hiệu bên ngoài, một dấu về sự trung thành của chúng ta.

Sự khác biệt này sẽ đặc biệt rõ ràng giữa các biến cố sau cùng được miêu tả trong Khải Huyền 13 và 14, khi một sự liên kết sức mạnh của các lực lượng tôn giáo và chính trị sẽ hiệp lại để cưỡng bức với hình thức thờ phượng sai lầm trên cư dân toàn thế gian. Tất cả điều này trái ngược với Khải Huyền14:7, nơi mà dân sự Đức Chúa Trời được kêu gọi để “ hãy thờ phượng Đấng dựng nên trời đất, biển và các suối nước”; điều đó có nghĩa là, chỉ thờ phượng duy nhất Đấng Sáng Tạo chứ không phải bất kì một ai khác.

Trong bài học tuần này, chúng ta sẽ chú ý vào luật pháp của Đức Chúa Trời, đặc biệt là Ngày Sa-bát, và chúng ta sẽ chạm đến vấn đề liên quan đến sự cố gắng thay đổi của luật pháp đó và ý nghĩa của chúng là gì đối với chúng ta, trong kỳ sau rốt này.

Thứ Nhất Lời hứa

Một trong những lời hứa vĩ đại trong Kinh Thánh được tìm thấy trong Rô-ma 8:1: “Cho nên hiện nay chẳng còn có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc; vì luật pháp của Thánh Linh sự sống đã nhờ Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc buông tha tôi khỏi luật pháp của sự tội và sự chết”. Những lời này đến như hòn đá tảng, một kết luận cho một loạt tư tưởng đã đến trước đó. Chỉ bằng cách học những điều mà Phao-lô đã nói, chúng ta có thể hiểu rõ hơn về niềm hy vọng và lời hứa được tìm thấy trong đó.

Hãy đọc Rô-ma 7:15-25. Điều quan trọng nào của Phao-lô nói trong những câu Kinh Thánh này khiến những gì ông nói trong Rô-ma 8:1 lại chắc chắn như vậy?

Mặc dù cuộc tranh luận dữ dội đã xuất hiện trong Cơ-đốc giáo về việc Phao-lô có đang nói về chính mình như một người tin Chúa hay không, có một điều rõ ràng rằng: Phao-lô thực sự nói về thực tại của tội lỗi. Mọi người, thậm chí là Cơ-đốc nhân, có thể liên quan trong một cách nào đó đến cuộc đấu tranh mà Phao-lô đề cập ở đây. Ai đã không cảm nhận được sự lôi kéo của xác thịt và của “tội lỗi đang ngự trong họ”, khiến cho họ làm những điều họ biết họ không nên làm, hoặc không làm những điều mà họ nên làm? Đối với Phao-lô, vấn đề không phải là luật pháp, mà vấn đề chính là xác thịt của chúng ta.

Ai đã không thấy bản thân mình muốn làm những việc đúng nhưng lại làm những việc sai trái? Ngay cả khi Phao-lô không nói về sự không thể tránh khỏi của tội lỗi trong đời sống của một người được tái sinh để trở thành Cơ-đốc nhân ở đây, ông chắc chắn đang nhấn mạnh đến một bối cảnh mạnh mẽ cho cuộc đấu tranh hiện nay mà bất cứ những người tìm cách vâng phục Đức Chúa Trời nào cũng đối mặt.

Vì thế, ông nói ra những lời được nhiều người biết đến: “Khốn nạn cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết nầy?” (Rô-ma 7:24). Câu trả lời của ông được tìm thấy nơi Đức Chúa Giê-su, và chính lời hứa vĩ đại của “không có sự phán xét” được ban cho người tin Đức Chúa Giê-su, bởi ân điển. Những người tin Chúa đấu tranh; họ phải đối mặt với những cám dỗ; và tội lỗi là có thật. Nhưng bởi đức tin nơi Đức Chúa Giê-su, những ai tin rằng không còn bị kết án bởi luật pháp; thật sự, họ tuân theo nó. Do đó, họ học cách bước đi bởi tâm linh chứ không phải “theo xác thịt”.

Hãy đọc lại một lần nữa những lời văn, câu Kinh Thánh ngày hôm nay. Bạn có thể liên hệ với những gì Phao-lô nói ở đó bằng những cách nào? Tại sao Rô-ma 8:1 lại như một lời hứa tuyệt vời?

Thứ Hai Luật pháp và tội lỗi

Trong bài học ngày hôm qua, chúng ta đã chú ý vào một số câu Kinh Thánh (Rô-ma 7:15-25) đã nói về thực tại của tội lỗi đối với mọi người, thậm chí Cơ-đốc nhân. Tuy nhiên, trong những câu Kinh Thánh trước đó, Phao-lô chỉ ra luật pháp, điều mà cho thấy tội lỗi vẫn tồn tại, và sự chết là thế nào.

Hãy đọc Rô-ma 7:1-14. Mối quan hệ giữa luật pháp và tội lỗi là gì? Những câu Kinh Thánh này cho chúng ta điều gì về điều không thể được cứu bởi luật pháp?

Có hai điểm quan trọng đến từ những gì Phao-lô dạy ở đây. Thứ nhất, ông cho thấy rằng luật pháp không phải là vấn đề. Luật pháp là “thánh khiết, công bằng và tốt lành”. Vấn đề đó là tội lỗi, thứ dẫn đến sự chết. Điểm khác là pháp luật không có sức mạnh để cứu chúng ta khỏi tội lỗi và cái chết. Luật pháp chỉ ra tội lỗi và cái chết; nếu có gì đó, luật pháp làm cho tội lỗi và cái chết trở nên rõ ràng hơn nhưng nó không giải quyết được vấn đề.

Chỉ có một người đọc hời hợt mới có thể sử dụng những câu Kinh Thánh này (trong khi bỏ qua rất nhiều thứ khác) để lập luận tranh cãi rằng luật pháp Mười Điều Răn đã bị vô hiệu hóa. Đó là điều ngược lại với quan điểm của Phao-lô. Chẳng có điều gì Phao-lô viết ở đây có ý nghĩa nếu luật pháp bị vô hiệu hóa. Lập luận của ông dựa trên giả định rằng luật pháp vẫn còn bị ràng buộc, vì luật pháp chỉ ra tội lỗi và nhu cầu của tin lành. “Vậy chúng ta sẽ nói làm sao? Luật pháp há là tội lỗi sao? Chẳng hề như vậy! Nhưng tôi chỉ bởi luật pháp mà biết tội lỗi; vì nếu luật pháp không nói: Người chớ tham lam, thì tôi đã không biết sự tham lam” (Rô-ma 7:7).

Hãy đọc Rô-ma 7:13 một cách cẩn thận. Phao-lô nói gì về việc không chỉ luật pháp mà còn về việc tại sao luật pháp vẫn rất cần thiết?

Luật pháp không sanh ra sự chết; tội lỗi thì có. Luật pháp cho chúng ta thấy tội lỗi dẫn đến cái chết là như thế nào. Luật pháp rất hoàn hảo, nó chỉ ra tội lỗi. Luật pháp không có câu trả lời đó. Chỉ duy nhất tin lành là chỉ ra được. Quan điểm của Phao-lô là khi các Cơ-đốc nhân như những người được cứu trong Đấng Cơ-đốc, chúng ta cần hầu việc trong “cách mới của Đức Thánh Linh” (Rô-ma 7:6); điều đó có nghĩa là chúng ta sống trong mối quan hệ đức tin với Đức Chúa Giê-su, tin cậy vào công đức của Ngài và sự công bình của Ngài để cứu rỗi (chủ đề của rất nhiều điều đã xảy ra trong Rô-ma).

Bạn có kinh nghiệm gì về việc giữ luật pháp cho thấy bạn cần nhu cầu ân điển của Đức Chúa Trời?

Thứ Ba Từ ngày sa-bát tới ngày thứ nhất

Là người Cơ-đốc Phục Lâm, chúng ta thường nghe các anh chị em trong những giáo phái khác cho rằng luật pháp đã bị loại bỏ, hoặc rằng chúng ta không theo luật pháp mà theo ân điển. Tuy nhiên, những gì mà họ thực sự nói đó chính là chỉ có điều răn thứ tư đã bị loại bỏ. Mặc dù nhiều người còn thậm chí không nói về điều đó. Họ nói rằng thay vào đó ngày Sa-bát Thứ bảy đã được thay thế bởi ngày thứ nhất, Chủ nhật, để vinh danh sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su.

Và họ tin rằng họ có những câu Kinh Thánh làm bằng chứng về điều đó nữa.

Dưới đây là các câu Kinh Thánh trong Tân Ước mà nhiều người tin Chúa trong các giáo phái khác tin rằng ngày Sa-bát đã được thay đổi từ ngày thứ bảy trong Cựu Ước sang ngày thứ nhất trong Tân Ước. Khi chúng ta đọc chúng, chúng ta cần hỏi bản thân liệu chúng có thực sự nói về sự thay đổi ngày này, hay là chúng chỉ mô tả những sự kiện đã diễn ra trong ngày, nhưng không quan trọng đến mức phải thay đổi?

Hãy đọc Giăng 20:19-23. Lý do nào khiến các môn đồ được hợp lại trong phòng cao? Những câu này nói gì về một buổi thờ phượng tôn vinh sự phục sinh của Đức Chúa Giê-su như tuyên bố?

Hãy đọc Công-vụ các sứ-đồ 20:6, 7. Trong những câu Kinh Thánh này, có bất kỳ điều gì chỉ ra rằng ngày Sa-bát đã được đổi thành ngày Chủ nhật, ngày đầu tiên trong tuần?

Hãy đọc 1 Cô-rinh-tô 16:1-4. Ngoài việc họ đang góp tiền ở nhà vào ngày đầu tiên trong tuần, điều này dạy gì về sự thay đổi ngày Sa-bát sang ngày Chủ nhật?

Đây là câu Kinh Thánh quan trọng “bằng chứng” được sử dụng để đề cao giáo lý rằng ngày đầu tuần đã thay thế ngày Sa-bát thứ bảy. Ngoài một vài lần mô tả, vì nhiều lý do khác nhau, tín hữu đã tập hợp lại, không một câu Kinh Thánh nào chỉ ra rằng Kinh Thánh là các nghi thức thờ phượng được tổ chức vào ngày thứ nhất để thay thế cho ngày Sa-bát thứ bảy. Lập luận này chỉ đơn thuần là đọc lại những câu Kinh Thánh của các Cơ-đốc nhân trong nhiều thế kỷ giữ ngày chủ nhật. Có một điều gì đó mô tả được đặt vào trong những câu mà không bao giờ có.

Thứ Tư Ngày thứ bảy trong tân ước

Như chúng ta đã thấy vào ngày học hôm qua, các văn bản thường được sử dụng để ủng hộ ý tưởng về ngày Chủ nhật thay thế ngày Sa-bát không có ý nghĩa gì. Trên thực tế, mọi sự liên quan đến ngày Sa-bát thứ bảy trong Tân Ước cho thấy rằng nó vẫn được giữ như một trong Mười Điều Răn của Đức Chúa Trời.

Hãy đọc Lu-ca 4:14-16; 23:55, 56. Những đoạn Kinh Thánh này nói gì về việc ngày Sa-bát thứ bảy trước và sau sự chết của Đấng Cơ-đốc?

Chú ý làm thế nào mà những phụ nữ đã từng ở với Đấng Cơ-đốc, “Ngày Sa-bát, họ nghỉ ngơi theo luật lệ” (Lu-ca 23:56). Rõ ràng rằng, luật lệ ở đây chính là điều răn thứ tư, được viết trên đá ở Si-nai. Cho nên bất cứ điều gì họ đã học được từ thời của Đức Chúa Giê-su, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy họ đã học được từ Ngài bất cứ điều gì khác hơn là giữ các điều răn của Đức Chúa Trời, bao gồm điều răn về ngày Sa-bát. Thật vậy, Đấng Cơ-đốc đã phán với môn đồ Ngài rằng “Nếu các ngươi yêu mến ta, thì giữ gìn các điều răn ta” (Giăng 14:15). Những điều răn mà chính Ngài đã giữ, bao gồm ngày Sa-bát thứ bảy. Nếu Chủ nhật là một ngày thay thế cho ngày Sa-bát, những phụ nữ này đã chẳng biết gì về nó.

Hãy đọc Công-vụ 13:14, 42-44; 16:12-13. Bằng chứng nào những câu Kinh Thánh này đưa ra cho việc giữ ngày Sa-bát thứ bảy? Bằng chứng nào những câu Kinh Thánh này đưa ra cho việc giữ ngày Chủ nhật?

Chúng ta thấy trong những câu Kinh Thánh này không có bằng chứng về sự thay đổi của Sa-bát sang ngày Chủ nhật. Thay vào đó, chúng chỉ rõ sự thực hành giữa những người tin Chúa ban đầu trong việc giữ gìn ngày Sa-bát thứ bảy.

Công vụ Các sứ đồ 16:13 đặc biệt thú vị, bởi vì nó xảy ra bên ngoài bối cảnh giáo hội. Các tín hữu gặp mặt bên bờ sông, nơi mà một số “người theo thói quen” đi cầu nguyện. Và họ đã làm vậy trong ngày Sa-bát thứ bảy, nhiều năm sau sự chết của Đức Chúa Giê-su. Nếu sự thay đổi sang ngày Chủ nhật xảy ra, không có lý do nào mà trong những câu Kinh Thánh này không đề cập đến.

Hãy kể ra một số cách nhẹ nhàng và không lên án mà bạn có thể làm chứng về ngày Sa-bát thứ bảy với những người giữ ngày Chủ nhật?

Thứ Năm Cố gắng thay ngày Sa-bát

Luật của Đức Chúa Trời, Mười Điều Răn, vẫn còn ràng buộc (xem Gia-cơ 2:10-12), và luật đó bao gồm ngày Sa-bát thứ bảy. Tại sao nhiều Ki-tô hữu vẫn giữ ngày Chủ nhật khi không có bất kỳ sự biện hộ nào của Kinh Thánh cho điều đó?

Đa-ni-ên 7 nói về sự trổi dậy của bốn đế quốc lớn: Ba-by-lôn, Mê-đi và Phe-rơ-sơ, Gờ-réc và sau đó là La Mã, đế chế thứ thư và cuối cùng trên đất. Giai đoạn sau của Đế Quốc La mã, một chiếc sừng nhỏ quyền lực được miêu tả là xuất hiện trong đế chế này. Nó vẫn là một phần của đế quốc La Mã, chỉ là một giai đoạn sau của nó. Điều gì khác có thể có được quyền lực ngoài giáo hoàng ra, người dấy lên từ La Mã và cho đến nay, vẫn là một phần của nó? Thomas Hobbes đã viết vào những năm 1600: “Nếu một người suy ngẫm về nguồn gốc của quyền thống trị giáo hội vĩ đại này, người đó sẽ dễ dàng nhận ra rằng hệ thống Giáo hoàng, không ai khác hơn là bóng ma của Đế Quốc La Mã đã chết, đang ngồi uy nghi trên phần mộ của nó”—Thomas Hobbes, Leviathan, (Oxford: Nhà Xuất Ê-díp-tô-ký Bản Đại Học Oxford, 1996), trang 463.

Hãy đọc Đa-ni-ên 7:23-25. Những câu Kinh Thánh này dạy chúng ta điều gì mà có thể giúp chúng ta hiểu được nguồn gốc của việc giữ ngày Chủ nhật?

Ngôn ngữ gốc, Aramaic, cho thấy trong câu 25 rằng cái sừng nhỏ quyền lực “dự định” để thay đổi luật pháp. Cái quyền lực trên đất nào thực sự có thể thay đổi luật pháp của Đức Chúa Trời?

Mặc dù các chi tiết chính xác đã bị lu mờ trong lịch sử, nhưng chúng ta biết rằng dưới thời giáo hoàng của La Mã, ngày Sa-bát thứ bảy đã được thay thế bằng truyền thống giữ ngày Chủ nhật, một truyền thống vững chắc đến nỗi công cuộc Cải chánh giáo giữ truyền thống một cách sống động, thậm chí vào thế kỷ 21. Ngày nay hầu hết các tín đồ tin lành vẫn giữ ngày Chủ nhật, chứ không theo điều răn của Kinh Thánh ngày thứ bảy.

Hãy đọc Khải Huyền13:1-17 và so sánh với Đa-ni-ên 7:1-8, 21, 24, 25. Những hình ảnh tương tự nào đang được sử dụng trong những câu Kinh Thánh này giúp chúng ta hiểu các biến cố ngày sau rốt?

Dùng những biểu tượng trực tiếp từ Đa-ni-ên, trong đó bao gồm biểu tượng về giai đoạn sau đó (giáo hoàng) của Rô-ma, sách Khải Huyền chỉ ra cuộc bắt bớ vào thời điểm kết thúc sẽ bắt đầu cho những người từ chối “thờ phượng” theo lệnh của các quyền lực được thấy trong sách Khải Huyền.

Làm thế nào mà câu Kinh Thánh trong Khải Huyền14:6,7- đặc biệt là câu 7, phản ánh ngôn ngữ lấy từ điều răn thứ tư (Xuất 20:11)- giúp cho chúng ta thấy rằng ngày Sa-bát sẽ rất quan trọng trong cuộc khủng hoảng cuối cùng về việc thờ phượng?

Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Cùng một con rồng, Sa-tan, kẻ đã chiến đấu chống lại Đức Chúa Trời trên trời (Khải Huyền12:7) là kẻ tạo ra sự tranh chiến với dân sự Đức Chúa Trời trên đất, những người “giữ các điều răn của Đức Chúa Trời” (Khải Huyền12:17, xem thêm trong 13:2, 4). Trên thực tế, bản thân Sa-tan cũng trở thành đối tượng thờ phượng (Khải Huyền13:4). Vì vậy, cuộc chiến chống lại Đức Chúa Trời mà Sa-tan đã bắt đầu trên trời, nó tìm cách tiếp tục trên đất. Và trọng tâm cuộc tấn công vào Đức Chúa Trời của nó là cuộc tấn công vào luật pháp của Ngài.

“Trong điều răn thứ tư, Đức Chúa Trời được tiết lộ như Đấng Sáng Thế của trời và đất, và do đó phân biệt với các thần giả khác. Đó là một kỉ niệm cho công trình sáng tạo thế gian rằng ngày thứ bảy đã được thánh hóa như một ngày nghỉ ngơi cho con người. Nó được thiết lập để vâng phục Đức Chúa Trời hằng sống trong tâm trí của con người như nguồn gốc của sự sáng thế, tôn kính và thờ phượng. Sa-tan ra sức lôi kéo người ta từ bỏ lòng trung thành của họ với Chúa, và từ việc vâng phục luật pháp của Ngài; do đó nó hướng mọi nỗ lực của nó đặc biệt chống lại điều răn chỉ ra rằng Đức Chúa Trời là Đấng Sáng Thế.”—Ellen G.White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 53,54.

Chúng ta thờ phượng Chúa vì Ngài là Đấng Sáng Tạo của “trời và đất”, và ngày Sa-bát ngày thứ bảy là dấu chỉ cơ bản của sự sáng thế của Ngài một dấu xác định nó đã có từ tuần lễ Tạo Thế (Sáng thế Ký 2:3). Không có gì ngạc nhiên khi Sa-tan kẻ tiên phong tấn công vào chủ quyền của Đức Chúa Trời, dấu hiệu của chủ quyền đó: chính là ngày Sa-bát thứ bảy.

Trong những ngày cuối cùng, Đức Chúa Trời sẽ đoán phạt thế gian, những người sẽ vững vàng và kiên định trong lòng trung thành của họ đối với Ngài, một sự trung thành thể hiện trong sự vâng phục đối với các điều răn của Ngài - tất cả các điều răn, bao gồm một việc duy nhất chỉ ra Chúa là Đấng Tạo Hóa, Đấng duy nhất xứng đáng với sự thờ phượng của chúng ta.

Câu hỏi thảo luận

1. Vấn đề đối với những người nói về thực tại của tội lỗi và vẫn cho rằng luật pháp của Đức Chúa Trời đã bị loại bỏ là gì? Sự mâu thuẫn lớn lao nào mà bạn có thể chỉ ra trong cách lý luận đó?

2. Bạn đã có những trải nghiệm nào với những người tranh luận về việc giữ ngày Chủ nhật thay vì ngày Sa-bát thứ bảy? Những lập luận nào bạn đã sử dụng và hiệu quả của nó như thế nào? Làm thế nào bạn có thể đối phó với cuộc tranh luận rằng việc giữ ngày Sa-bát thứ bảy là một sự cố gắng cho sự cứu chuộc bằng việc làm?

3. Khi chúng ta nói chuyện với người khác về ngày Sa-bát và khi chuẩn bị cho các sự kiện của ngày cuối cùng, tại sao điều đó lại quan trọng để làm rõ rằng những thách thức về “dấu của con thú” chưa xảy ra?