Đức Chúa Giê-su và Sách Khải Huyền
Kinh Thánh Nghiên Cứu: 1 Cô-rinh-tô 10:1–11, Ê-phê-sô 1:20, Khải Huyền 12:1–17; 19:11–15; 11:19; 1:10–18
"Kẻ nào thắng, ta sẽ cho ngồi với Ta trên ngôi Ta, như chính Ta đã thắng và ngồi với Cha Ta trên ngôi Ngài”." — Khải Huyền 3:21
Sa-bát Đức Chúa Giê-su và Sách Khải Huyền
Kinh Thánh nghiên cứu
1 Cô-rinh-tô 10:1–11, Ê-phê-sô 1:20, Khải Huyền 12:1–17; 19:11–15; 11:19; 1:10–18.
Câu gốc
“Kẻ nào thắng, ta sẽ cho ngồi với Ta trên ngôi Ta, như chính Ta đã thắng và ngồi với Cha Ta trên ngôi Ngài”. (Khải Huyền 3:21).
Ngay cả khi đọc lướt qua Tân Ước một cách nhanh nhất thì cũng thấy có một lẽ thật quan trọng: Kinh Thánh Tân Ước liên quan trực tiếp đến Kinh Thánh Cựu Ước. Hết lần này đến lần khác, các Phúc âm và thư tín cũng đều nhắc đến những sự kiện trong Cựu Ước hoặc trích dẫn trực tiếp hay gián tiếp từ nó. Và khi nhắc đến bản thân hay chức vụ của Ngài, Đức Chúa Giê-su thường nói về việc Kinh Thánh phải được “ứng nghiệm” như thế nào (xem Ma-thi-ơ. 26:54, 56; Mác 14:49; Giăng 13:18; 17:12)?
Sách Khải Huyền cũng tương tự như vậy. Quả thật, sẽ chẳng thể nào hiểu nổi sách Khải Huyền nếu tách nó khỏi Cựu Ước, đặc biệt là sách Đa-ni-ên. Đây là một trong những lý do tại sao chúng ta phải nghiên cứu cả hai sách.
Một khía cạnh cốt yếu của những trích dẫn trong Cựu Ước của sách Khải Huyền, cũng như với những phần khác của sách, tất cả đều nói về Đức Chúa Giê-su. Sách Khải Huyền viết về Đức Chúa Giê-su, Ngài là ai, Ngài đã làm gì cho dân tộc Ngài, và những gì Ngài sẽ thực hiện cho chúng ta trong những ngày cuối cùng. Một điều thiết yếu là tất cả trọng tâm về các sự kiện cuối cùng đều phải đặt Đức Chúa Giê-su làm trung tâm và trước hết, đó cũng chính xác là những gì sách Khải Huyền thể hiện. Bài học tuần này sẽ nhìn vào Đức Chúa Giê-su trong sách Khải Huyền.
Thứ Nhất Cấu trúc của Sách Khải Huyền
Trong số rất nhiều điểm chung giữa sách Đa-ni-ên và Khải Huyền, có hai phần cơ bản: Lịch sử và tận thế (những sự kiện cuối cùng). Cả hai khái niệm này đều được liên kết cách phức tạp với nhau trong mỗi sách. Chúng ta có thể xem các sự kiện lịch sử như những điềm báo trước hoặc những tấm gương, thậm chí ngay cả trong một phạm vi hẹp, của những sự kiện lớn và toàn cầu trong những ngày cuối cùng. Bởi việc nghiên cứu những gì đã xảy ra trong lịch sử Cựu Ước, chúng ta có thể có được những cái nhìn sâu sắc về những gì sẽ xảy ra trong thời đại của chúng ta và sau này nữa. Tuy nhiên, những nguyên tắc này không chỉ giới hạn trong sách Đa-ni-ên và Khải Huyền.
Hãy đọc 1 Cô-rinh-tô 10:1–11. Chúng ta thấy những nguyên tắc nói trên được áp dụng trong những câu này thế nào?
Như chúng ta đã biết vào tuần trước, một vài câu chuyện trong sách Đa-ni-ên (Đa-ni-ên 3:6, 15, 27; và 6:6–9, 21, 22) được khoanh vùng là những sự kiện lịch sử, nhưng bằng cách này hay cách khác, chúng cũng phản ánh những sự kiện cuối cùng được miêu tả trong sách Khải Huyền. Bởi việc nghiên cứu những câu chuyện này, chúng ta có được những cái nhìn khái quát cũng như sâu sắc, ít nhất là trong một phạm vi rộng, về những thứ mà dân sự của Chúa sẽ đối diện trong ngày cuối cùng. Tuy nhiên, có lẽ điều quan trọng nhất là bất kể tình huống trước mắt của chúng ta hiện nay thế nào, sự giải cứu cuối cùng là điều đảm bảo cho chúng ta. Bất kể sách Khải Huyền dạy về điều gì, nó luôn đảm bảo về sự chiến thắng chắc chắn.
Mặc dù có một vài ngoại lệ, nhưng phần lịch sử của sách Khải Huyền là từ đoạn 1 đến đoạn 11, theo sau là những đoạn về tận thế từ đoạn 13 đến đoạn 22.
Hãy đọc Khải Huyền 12:1–17. Chúng ta nên xếp chương này vào thể loại nào, lịch sử hay tận thế, và tại sao?
Như chúng ta thấy, chương này thuộc về cả hai thể loại. Tại sao thế? Bởi nó nói đến những xung đột trong lịch sử - Sa-tan bị đuổi khỏi thiên đàng (Khải Huyền 12:7–9), sự tấn công của Sa-tan nhằm vào em bé Giê-su (Khải Huyền 12:4), và sự bắt bớ của Hội Thánh trong lịch sử Hội Thánh tiếp theo (Khải Huyền 12:14–16) - theo sau bằng sự miêu tả về sự tấn công của Sa-tan đối với những người còn sót lại trong kỳ cuối cùng (Khải Huyền 12:17).
Người ta cho rằng một trong những bài học mà chúng ta học được từ lịch sử là chúng ta không bao giờ học từ lịch sử. Điều này nghĩa là mặc cho người ta sống ở thời đại nào, họ luôn lặp lại cùng những sai lầm giống nhau. Với rất nhiều những sự kiện lịch sử mà chúng ta có thể học hỏi, làm sao chúng ta có thể tránh mắc phải những sai lầm tương tự?
Thứ Hai Ảnh tượng của Đức Chúa Giê-su
Hãy đọc những câu sau, rất nhiều danh của Đức Chúa Giê-su trong đó, và trong một vài trường hợp, mô tả về Ngài cũng như những gì Ngài đã, đang, hoặc sẽ làm. Những câu này nói gì cho chúng ta biết về Đức Chúa Giê-su ?
Khải Huyền 1:5
Khải Huyền 1:18
Khải Huyền 5:8
Khải Huyền 19:11–15
Khải Huyền 21:6
Đây chỉ là một số trong rất nhiều câu trong Khải Huyền miêu tả Đức Chúa Giê-su trong nhiều vai trò và chức vụ. Khi đến lần thứ nhất Đức Chúa Giê-su, là Chiên Con dâng chính mình làm của tế lễ vì tội lỗi của chúng ta. “Hãy làm cho mình sạch men cũ đi, hầu cho anh em trở nên bột nhồi mới không men, như anh em là bánh không men vậy. Vì Đấng Cơ-đốc là con sinh lễ Vượt Qua của chúng ta, đã bị giết rồi.” (1 Cô-rinh-tô 5:7). Ngài cũng là Đấng “đã chết, kìa nay Ta sống đời đời” (Khải Huyền 1:18), một sự ám chỉ rõ ràng đến cái chết cũng như sự phục sinh từ cõi chết của Ngài. “Có lời chép rằng Đấng Cơ-đốc phải chịu đau đớn dường ấy, ngày thứ ba sẽ từ kẻ chết sống lại” (Lu-ca 24:46). Và trong sách Khải Huyền 19:11–15, Đức Chúa Giê-su được miêu tả trong vai trò Ngài Đến lần thứ Hai, khi Ngài sẽ trở lại thế gian trong quyền năng và vinh hiển và phán xét. “Vì Con người sẽ ngự trong sự vinh hiển của Cha mình mà giáng xuống cùng các thiên sứ, lúc đó, Ngài sẽ thưởng cho từng người, tùy việc họ làm” (Ma-thi-ơ. 16:27).
Làm sao để mỗi ngày chúng ta có thể học cách làm cho sự sống, sự chết, sự sống lại và sự trở lại của Đức Chúa Giê-su trở thành trọng tâm của cuộc sống chúng ta và là nền tảng cho những sự lựa chọn những nguyên tắc đúng đắn để thực hiện?
Thứ Ba Chủ đề về đền thánh trong Sách Khải Huyền
Ngoài hai phần chính, sách Khải Huyền còn trình bày một cấu trúc khác được xây dựng quanh đền thánh người Hê-bơ-rơ. Chủ đề về đền thánh này không bị giới hạn trong sự phân chia chính hay phụ nhưng đi xuyên suốt qua cả hai.
Đền thánh dưới đất bắt đầu từ khoảng sân ngoài, nơi có bàn thờ của lễ thiêu và là nơi những con sinh tế bị giết. Sau khi con sinh tế chết đi, tượng trưng cho Thập Tự Giá, thầy tế lễ sẽ đi vào trong nơi thánh, là một hình mẫu những gì Đức Chúa Giê-su đã làm trong đền thánh trên trời sau khi Ngài thăng thiên. Điều này được miêu tả bởi hình ảnh Đức Chúa Giê-su bước đi giữa những chân đèn (Khải Huyền 1:13).
Hãy đọc Khải Huyền 4:1, 2. Cánh cửa mở tượng trưng cho điều gì? Cảnh tượng này ở đâu? Công-vụ 2:33; 5:31; Ê-phê-sô 1:20; Hê-bơ-rơ 10:12, 13; Thi-thiên 110:1; Khải Huyền 12:5.
Không lâu sau khi thăng thiên, Đấng Cơ-đốc đi vào Nơi Thánh trong đền thờ trên trời qua cánh cửa này. Khi Đấng Cơ-đốc xuất hiện lần đầu tiên trong sách Khải Huyền, Ngài đang đứng trước những chân đèn trong Nơi Thánh của đền thánh trên đất (Khải Huyền 1:10–18).
Hãy đọc Khải Huyền 11:19. Có điểm quan trọng nào trong sự kiện khi cửa của đền thánh trên trời mở ra, Giăng có thể nhìn thấy được Hòm Giao Ước hiện ra, Hòm Giao Ước đã được đặt ở trong nơi Chí Thánh của đền thờ dưới đất (Lê-vi Ký 16:12–14)?
Hình ảnh hòm giao ước trong đền thánh trên trời là sự ám chỉ không thể bàn cãi về nơi Chí Thánh hay còn gọi là phần thứ hai của đền thánh trên trời. Trong sách Khải Huyền, chúng ta có thể nhìn thấy không chỉ chức vụ của Đức Chúa Giê-su trong hai phần của đền thánh mà còn bằng chứng cốt yếu rằng những sự kiện trên trời và dưới đất liên kết với nhau. Ngay cả khi đang trong những cơn gian nan của lịch sử và những ngày cuối cùng như được mô tả trong sách Khải Huyền, chúng ta có thể chắc chắn rằng “cả thiên đàng đều bận rộn trong việc chuẩn bị cho một dân tộc đứng vững trong ngày chuẩn bị của Đức Chúa Trời. Sự liên kết giữa thiên đàng và trái đất dường như rất gần”—Ellen G.White, My Life Today, trang 307.
Thứ Tư Đấng Cơ-đốc trong Sách Khải Huyền: phần một
Mọi thứ trong sách Khải Huyền, từ bố cục cho đến nội dung, đều có một mục đích: khải thị về Đấng Cơ-đốc.
Đó là lý do tại sao những lời mở đầu của sách này là “Sự mặc thị của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc” (Apocalypsis Iesou Cơ-đốcou). Điều này thường được hiểu chung chung là (1) “Sự mặc thị từ Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc” hoặc (2) “sự mặc thị về Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc” (Khải Huyền 1:2). Quả thật đây là một sự “mặc thị” tỏ rõ sự đối nghịch với những ai tin rằng sách Khải Huyền quá khó hiểu. Tại sao Chúa lại thêm một sách vào Kinh Thánh nếu Ngài không định làm cho những ai đọc nó có thể hiểu được?
Hãy đọc Khải Huyền 1:1–8. Những câu này dạy gì cho chúng ta về Đức Chúa Giê-su ?
Trong sách Khải Huyền, Đấng Cơ-đốc được giới thiệu là “Chúa của các vua trong thế gian” (Khải Huyền 1:5) và gần cuối của sách, Ngài được mô tả là “Vua của các vua” (Khải Huyền 19:16). Tin tốt lành ở đây là cho dù giữa sự hỗn loạn và mơ hồ trên đất, chúng ta có sự đảm bảo rằng Chúa yêu thương của chúng ta và là Đấng Cứu Chuộc chúng ta, Ngài vẫn kiểm soát tất cả.
Trong Khải Huyền 1:5, chúng ta thấy có một sự ám chỉ rõ ràng về việc Đấng Cơ-đốc là Đấng Cứu Chuộc. “Đấng yêu thương chúng ta, đã lấy huyết mình rửa sạch tội lỗi chúng ta” chỉ ra cái chết cứu chuộc của Ngài trên thập giá. Ngài không chỉ thanh tẩy chúng ta mà còn thánh hóa chúng ta nữa (1 Cô-rinh-tô 6:11). Những câu gốc như vậy, chúng ta có thể tìm thấy sự đảm bảo của ơn cứu rỗi, bởi nó cho chúng ta thấy Đức Chúa Giê-su là Đấng rửa sạch tội lỗi chúng ta. Chắc chắn là chúng ta không thể tự làm điều ấy được.
Hãy đọc Khải Huyền 1:7. Câu này dạy gì cho chúng ta về Đức Chúa Giê-su?
Trọng tâm của cả niềm tin Cơ-đốc là lời hứa Đấng Cơ-đốc sẽ trở lại “ở giữa đám mây”. Đức Chúa Giê-su sẽ trở lại, sự trở lại theo nghĩa đen trong một sự kiện cả thế gian đều sẽ chứng kiến, một sự kiện mà diễn ra chỉ một lần và sẽ kết thúc mãi mãi những sự đau khổ, hỗn loạn và suy đồi của thế gian này và mở tất cả những lời hứa cho sự đời đời.
Khải Huyền 1:8 dạy gì cho chúng ta về Đức Chúa Giê-su? Trong đoạn này chúng ta có thể tìm thấy niềm hy vọng nào để an ủi chúng ta giữa những gian nan mà chúng ta phải đối mặt?
Thứ Năm Đấng Cơ-đốc trong Sách Khải Huyền: phần hai
Hãy đọc Khải Huyền 1:10–18. Ở đây Đức Chúa Giê-su phán gì về Ngài?
Đức Chúa Giê-su xuất hiện trong những câu này khi Ngài đang đứng tại phần thứ nhất trong đền thánh trên trời. Sự mặc thị về Ngài trong vai trò này vĩ đại đến mức sứ đồ Giăng đã gieo mình dưới chân ngài trong sợ hãi. Ngài dịu dàng an ủi ông và chỉ cho ông thấy Ngài là Đấng An-pha và Ô-mê-ga, là Đầu Tiên và là Sau Cùng—ám chỉ đến sự hiện diện đời đời của Ngài với tư cách là Đức Chúa Trời. Sau đó Đức Chúa Giê-su nói về cái chết và sự phục sinh của Ngài và niềm hy vọng mà sự phục sinh mang đến. Đức Chúa Giê-su cầm chìa khóa của “sự chết và âm phủ”. Nói cách khác, Đức Chúa Giê-su đang nói với Giăng những lời mà Ngài đã nói với Ma-thê về cái chết của anh, những lời mà Giăng ghi lại: “Đức Chúa Giê-su phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. Còn ai sống và tin ta thì không hề chết. Ngươi tin điều đó chăng?” (Giăng 11:25, 26).
Cùng với Ma-thê và giờ đây là Giăng, Đức Chúa Giê-su chỉ cho chúng ta một niềm hy vọng của sự phục sinh, đỉnh điểm của niềm tin Cơ-đốc. Nếu không có niềm hy vọng này thì liệu còn niềm hy vọng nào khác nữa?
Hãy đọc Khải Huyền 22:7, 12, 13. Những câu này cũng nói gì về Đức Chúa Giê-su ?
“Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc là Đấng An-pha và Ô-mê-ga. Sáng-thế Ký trong Kinh Thánh Cựu Ước và Khải Huyền trong Tân Ước, cả hai đều nói về Đấng Cơ-đốc. A-đam và Đức Chúa Trời đã được hòa giải nhờ sự vâng lời của A-đam thứ hai, Người đã vượt qua được những sự cám dỗ của Sa-tan và chuộc lại những sai lầm và sự sa ngã đáng hổ thẹn của A-đam”—Ellen G.White Comments, The SDA Bible Commentary, q. 6, tr. 1092. Đúng vậy, Đức Chúa Giê-su là đầu và là rốt. Ngài tạo dựng chúng ta vào lúc ban đầu và cứu chuộc chúng ta vào lúc kết thúc.
Từ lúc khởi đầu cho đến lúc kết thúc, sách Khải Huyền không chỉ dạy cho chúng ta về lịch sử mà còn về “Sự mặc thị của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc”. Một lần nữa, bất kể những gì chúng ta có thể học được về những sự kiện trong ngày cuối cùng, Đấng Cơ-đốc phải là trọng tâm của tất cả.
Có những cách nào giúp chúng ta giữ Đấng Cơ-đốc trở thành trọng tâm của chúng ta mỗi ngày?
Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC
“Sách Khải Huyền khắc họa những điều sâu kín của Đức Chúa Trời. Ngay cả cái tên sách cũng là một cái tên đầy ý nghĩa, “Khải Huyền”, nó phủ nhận những lời tuyên bố rằng đây là một quyển sách bị đóng kín. Khải Huyền nghĩ là tiết lộ một cái gì đó. Chính Đức Chúa Trời đã phô bày cho các tôi tớ Ngài những sự mầu nhiệm trong sách này, và Ngài để chúng mở ra cho tất cả mọi người học hỏi. Những lẽ thật trong ấy được giới thiệu cho tất cả những ai đang sống trong những ngày cuối cùng của lịch sử nhân loại, cũng như những ai đang sống trong thời đại của Giăng. Một vài cảnh tượng được mô tả trong lời tiên tri này đã xảy ra trong quá khứ, các quang cảnh khác đang diễn ra; một vài quang cảnh mang đến điều bí ẩn về trận chiến vĩ đại giữa quyền lực của bóng tối và Hoàng Tử của thiên đàng, và vài cảnh mô tả sự chiến thắng và niềm vui của những người được cứu chuộc trong trái đất mới”—Ellen G.White, The Công-vụ các Sứ-đồ, trang 584.
Những câu gốc mà chúng ta nghiên cứu tuần này, trong phần đầu sách lẫn cuối sách, đều chỉ ra sách Khải Huyền nói về Đức Chúa Giê-su nhiều đến nhường nào. Ngay cả với những sự ám chỉ trong Cựu Ước về những sự kiện lịch sử, sách Khải Huyền còn dạy cho chúng ta nhiều hơn về Đức Chúa Giê-su, Chúa của chúng ta. Hãy xem trong Khải Huyền 3:14; 5:5, 6; 7:14; 19:11–16 để tìm hiểu kỹ hơn về Ngài. Khi đặt những dữ kiện này lại cùng nhau, chúng ta có thể nhìn thấy một biểu tượng đầy năng quyền của Đức Chúa Giê-su và những gì Ngài muốn dành cho chúng ta - những ai tuyên xưng là người theo Chúa.
Câu hỏi thảo luận
1. Những sự kiện xảy ra trong Kinh Thánh Tân Ước đều luôn liên quan đến Cựu Ước, sự kiện này có ý nghĩa gì đối với chúng ta? Nó cho chúng ta thấy đức tin của chúng ta nên đặt trọng tâm vào Kinh Thánh ra sao và nên nghiêm túc nhận lấy Lời của Đức Chúa Trời như thế nào? Làm sao chúng ta bảo vệ chính mình khỏi tất cả những cám dỗ làm giảm thiểu uy quyền của Kinh Thánh trên đời sống cá nhân của chúng ta và đời sống của Hội Thánh?
2. Hãy đọc hết sách Khải Huyền và thu thập càng nhiều câu gốc càng tốt về Đức Chúa Giê-su. Trong lớp, hãy đọc lớn các câu này. Chúng bày tỏ điều gì cho bạn về tính hạnh, công việc, quyền năng và bản tính của Chúa chúng ta? Bạn nhận được niềm an ủi nào được bày tỏ qua những câu gốc ấy?
3. Trong một thế gian chết mất, làm sao chúng ta học để có thể tìm thấy niềm hy vọng và an ủi trong lời hứa sự phục sinh từ cõi chết?