Bài Học 11 · 9 – 15 Tháng 6

Ấn của Đức Chúa Trời hay dấu của con thú?

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Sáng-thế ký 17:9–11; Xuất Ê-díp-tô ký 31:13, 17; Khải Huyền 13:17; Ê-phê-sô 1:13, 14; Hê-bơ-rơ 4:9, 10

"Hỡi Chúa là Đức Chúa Trời Toàn năng, công việc Chúa lớn lao và lạ lùng thay! Hỡi Vua của muôn đời, đường lối Ngài là công bình và chân thật!" — Khải Huyền 15:3
Sa-bát Ấn Của Đức Chúa Trời Hay Dấu Của Con Thú?

Kinh Thánh nghiên cứu

Sáng-thế ký 17:9–11; Xuất Ê-díp-tô ký 31:13, 17; Khải Huyền 13:17; Ê-phê-sô 1:13, 14; Hê-bơ-rơ 4:9, 10.

Câu gốc

“Hỡi Chúa là Đức Chúa Trời Toàn năng, công việc Chúa lớn lao và lạ lùng thay! Hỡi Vua của muôn đời, đường lối Ngài là công bình và chân thật!” (Khải Huyền 15:3).

Bài ca của Môi-se và Chiên Con bắt đầu bằng những từ ngữ trong câu gốc của chúng ta tuần này. Nó được tôn vinh bởi “những kẻ đã thắng con thú và hình tượng nó cùng số của tên nó” như đứng bên biển pha lê trên trời (Khải Huyền 15:2). Làm thế nào chúng ta có thể được ở trong số đó?

Một trong những dấu hiệu đáng chú ý nhất cho con cái thật của Chúa trong ngày cuối cùng là sự tuyên bố của họ về sứ điệp thiên sứ thứ ba, lời cảnh báo chống lại việc nhận dấu của con thú. Tuy nhiên, dù không có sự cảnh báo nghiêm trọng trong Kinh Thánh, nhiều ý tưởng gây bối rối về những điều mà dấu này đề xuất trong nhiều năm qua: chịu ghi dấu trên trán, số của tên nó, số nhận dạng sinh trắc học.

Chúng ta không nên ngạc nhiên trước sự gia tăng về những ý tưởng gây bối rối của Ba-by-lôn. Suy cho cùng, tên của nó có nghĩa là “sự lộn xộn”. Nhưng dân còn sót lại của Đức Chúa Trời cần một sự hiểu biết rõ ràng về chủ đề này để rao truyền sứ điệp thiên sứ thứ ba đầy quyền năng. Tuần này, chúng ta sẽ cố gắng hiểu rõ hơn về dấu của con thú và cách tránh nó - bằng cách nhận ấn của Đức Chúa Trời.

Thứ Nhất Dấu hiệu của Đức Chúa Trời nhận biết dân sự ngài

Trong Cựu Ước, có hai dấu hiệu bên ngoài được nhận biết như là con cái thật của Đức Chúa Trời. Một trong số đó là phép cắt bì. Người đầu tiên được đặt dấu hiệu này là ai? Sáng-thế-ký 17:9–11; Xuất Ê-díp-tô ký 31:13, 17.

Đức Chúa Trời truyền lệnh cho Áp-ra-ham và các con cháu của ông phải chịu cắt bì như một dấu giao ước về sự cứu rỗi. Những người nam được phép cắt bì vào ngày thứ tám (Lê-vi-ký 12:3). Tuy nhiên, nghi thức này có một tầm quan trọng sâu sắc hơn. Nó có ý nghĩa tượng trưng cần thiết vì “phép cắt bì” hay sự đổi mới của tấm lòng (xem Phục-truyền 30:6). Đó là lý do tại sao Phao-lô viết: “Vì người nào chỉ bề ngoài là người Giu-đa, thì không phải là người Giu-đa, còn phép cắt bì làm về xác thịt ở ngoài, thì không phải là phép cắt bì; nhưng bề trong là người Giu-đa mới là người Giu-đa, phép cắt bì bởi trong lòng, làm theo cách thiêng liêng, không theo chữ nghĩa, mới là phép cắt bì thật. Một người Giu-đa như vậy được khen ngợi, chẳng phải bởi loài người, bèn là bởi Đức Chúa Trời.” (Rô ma 2: 28-29)

Những câu Kinh Thánh giống như 1 Cô-rinh-tô 7:19, Ga-la-ti 5:6 và 6:15 cho thấy rằng trong Tân Ước phép cắt bì được thay thế bằng phép báp-têm tượng trưng cho sự biến đổi, một “người dựng nên mới” sự chết đi tội lỗi và sống lại một đời sống mới (Rô-ma 6:3-4). Đó là lý do tại sao Phao-lô nói phép cắt bì không còn quan trọng nữa và nó là “đức tin bởi việc làm bằng tình yêu” và “giữ các điều răn của Chúa” thật sự quan trọng.

Dấu hiệu bên ngoài thứ hai nào mà Đức Chúa Trời đã ban hành để xác định dân sự của Ngài, và tại sao nó lại được ban cho? (Xuất Ê-díp-tô ký 31:13, 17; Ê-xê-chi-ên 20:12, 20).

Chú ý rằng ngày Sa-bát như một dấu hiệu tất cả quay về sự Tạo Thế (xem Sáng-thế ký 2:2-3) trong khi phép cắt bì chỉ bắt đầu với Áp-ra-ham. Bởi, có đề cập trong Sáng-thế ký, Đức Chúa Giê-su phán: “vì loài người mà lập ngày Sa-bát” (Mác 2:27). Nó cho thấy chúng ta thuộc về Chúa, qua sự tạo thế vì Ngài tạo dựng chúng ta và nhờ sự cứu chuộc nên Ngài xưng công bình và thánh hóa chúng ta. Như vậy, mặc dù Phao-lô nói rằng phép cắt bì không còn quan trọng nữa, ông lập luận rằng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời (bao gồm ngày Sa-bát) vẫn còn quan trọng (xem Hê-bơ-rơ 4:9).

Làm thế nào để biết liệu suy nghĩ và ý định của bạn biểu lộ bạn có thực sự đã được cắt bì ở trong lòng?

Thứ Hai Con thú và sự thờ phượng giả dối

Đọc những câu Kinh Thánh sau đây. Chúng ta được dạy gì về tầm quan trọng để tránh “dấu của con thú”? Khải Huyền 13:17; 14:9, 10; 16:2.

Nhận lấy cơn thạnh nộ không pha của Đức Chúa Trời, bị trừng phạt bởi bảy tai nạn sau cùng, và cuối cùng bị ném vào hồ lửa. Thật là tương phản cho những ai từ chối dấu của con thú và đứng bên biển pha lê vui mừng hát ngợi khen Đức Chúa Trời và Chiên Con!

Dấu này là gì mà không ai muốn nhận? Rõ ràng, những câu Kinh Thánh trên kết nối nó với sự thờ phượng giả dối. Cũng vậy, như chúng ta thấy trong bài học trước, quyền hành của con thú thứ tư trong Đa-ni-ên chương 7, trong giai đoạn sau của nó (cũng được miêu tả như con thú ở biển của Khải Huyền 13), sẽ “định ý đổi những thời kỳ và luật pháp” (Đa-ni-ên 7:25). Một luật được cho là thay đổi ngày Sa-bát, điều răn thứ tư - chỉ một trong số mười điều đề cập đến thời gian và chỉ thẳng vào Chúa là Đấng “đã dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật ở trong đó, qua ngày thứ bảy thì Ngài nghỉ” (Xuất Ê-díp-tô ký 20:11).

Điều đáng chú ý là sứ điệp thiên sứ thứ nhất chỉ cho chúng ta trở về với điều răn này rằng quyền lực của con thú đã cố gắng thay đổi và làm rõ rằng chúng ta phải thờ phượng Chúa duy nhất là Đấng Tạo Hóa. Thật ra, trong bảy câu nói đến sự thờ phượng trong Khải Huyền 12-14, câu này (14: 7) là câu duy nhất về sự thờ phượng thật; sáu câu còn lại cảnh cáo chống lại việc thờ lạy con thú và hình tượng nó một cách sai lầm (Khải Huyền 13: 4, 8, 12, 15, 14: 9, 11). Ngay sau khi vị thiên sứ thứ ba mô tả số phận của những người tham gia vào việc thờ phượng sai lầm này, những người thờ phượng thật của Chúa được mô tả: “Đây tỏ ra sự nhịn nhục của các thánh đồ: Chúng giữ điều răn của Đức Chúa Trời và giữ lòng tin Đức Chúa Giê-su” (Khải Huyền 14:12).

Nói cách khác, việc loan báo ba sứ điệp này chia tách toàn nhân loại thành hai nhóm: những người thờ phượng Đấng Tạo Hóa bằng cách giữ tất cả các điều răn của Ngài, bao gồm điều răn ngày thứ bảy Sa-bát, và những người tôn thờ con thú và tượng nó. Hình thức thờ phượng sai lầm này, sau đó, đưa ra một sự lựa chọn để thờ phượng Đấng Tạo Hóa bằng cách giữ điều răn ngày Sa-bát.

Hãy suy nghĩ nhiều hơn về mối liên hệ giữa thờ phượng và lòng trung thành. Những khía cạnh nào của việc thờ phượng là điều thiết yếu để thể hiện sự trung thành của chúng ta với Đức Chúa Trời?

Thứ Ba Ấn của Đức Chúa Trời

Một cái ấn giống như một chữ ký, được sử dụng để xác nhận một tài liệu. Trong thời cổ đại, nó là một con tem dán vào sáp mềm hoặc đất sét để thể hiện tính xác thực hoặc quyền sở hữu, có thẩm quyền của chủ sở hữu đằng sau nó.

Ấn của Đức Chúa Trời là gì? Nó được ban hành khi nào và như thế nào? Ê-phê-sô 1:13, 14; 4:30; 2 Ti-mô-thê 2:19; Khải Huyền 7:1–4; 14:1.

Ấn của Đức Chúa Trời là dấu hiệu của quyền làm chủ và sự bảo vệ của Đức Chúa Trời cho dân sự Ngài. Phao lô mô tả một ấn chứng liên quan đến việc cải đạo và tiếp nhận ân tứ của Đức Thánh Linh. Ông gọi quà tặng này là “khoản tiền gửi” hoặc “tiền đặt cọc” được trao cho tất cả các tín hữu như một sự bảo đảm cho việc cứu chuộc hoàn toàn và thừa hưởng tương lai họ sẽ nhận được khi Đức Chúa Giê-su đến.

Sách Khải Huyền phác họa một ấn chứng khác ngay trước sự đến lần thứ hai. Cái ấn cuối cùng này được trao cho 144.000 người vào thời điểm Đức Thánh Linh đổ xuống trong cơn mưa cuối mùa. Họ có tên của Đức Chúa Trời (hoặc dấu ấn) viết trên trán. Thông qua công việc của Đức Thánh Linh trong cuộc sống của họ, họ đến để phản ánh bản tính của Đức Chúa Trời.

Sự tương phản giữa ấn của Đức Chúa Trời và dấu của con thú. Sự khác biệt giữa chúng được nêu lên là gì? Khải Huyền 7:3, 14:9.

Cái ấn được ban cho những người thờ phượng Đức Chúa Trời thật, trong khi đó cái dấu là cho những người thờ phượng con thú. Ấn chỉ được ban cho trên trán cho thấy một sự lựa chọn nhất định của tâm trí để thờ phượng Chúa theo cách Ngài truyền lịnh. Mặc khác, dấu được đặt ở trán hoặc trên tay. Điều này có nghĩa là con người có thể tôn thờ con thú với một trong hai lý do. Hoặc trong tâm trí họ, họ đồng ý với nó, nghĩ rằng họ thật sự thờ phượng Chúa hay họ không đồng ý với nó nhưng họ tiếp tục vì sợ những hậu quả nghiêm trọng của việc không tuân theo: không thể mua hoặc bán và cuối cùng bị giết (Khải Huyền 13:17,15).

“Những ai hiệp nhất với thế gian thì đang nhận lãnh khuôn mẫu của thế gian và chuẩn bị cho dấu của con thú. Những ai không cậy vào bản thân, nhưng khiêm nhường trước mặt Chúa và làm sạch lòng mình bằng cách vâng giữ lẽ thật – những người này đang tiếp nhận kiểu mẫu thiên đàng và chuẩn bị cho ấn của Đức Chúa Trời đóng trên trán họ”.—Ellen G.White, Những Lời Chứng Cho Hội Thánh, q5, tr.216.

Thứ Tư Dấu của con thú

Dấu này là gì chúng ta cần tránh? Như chúng ta đã thấy trong bài học trước, quyền hành con thú thứ tư của Đa-ni-ên chương 7, trong giai đoạn sau của nó (cũng được miêu tả như con thú ở biển của Khải Huyền 13), sẽ “định ý đổi những thời kỳ và luật pháp” (Đa-ni-ên 7:25). Một luật được cho là thay đổi ngày Sa-bát, điều răn thứ tư - chỉ một trong số mười điều đề cập đến thời gian và chỉ thẳng vào Chúa là Đấng “đã dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật ở trong đó, qua ngày thứ bảy thì Ngài nghỉ” (Xuất Ê-díp-tô ký 20:11).

Trong khi đó, sứ điệp thiên sứ thứ nhất - chỉ rõ người đọc quay về với điều răn này, điều răn mà quyền hành của con thú cố thay đổi - làm rõ rằng chúng ta chỉ thờ phượng Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa. Sau khi cảnh báo về số phận của những ai thờ phượng “con thú cùng tượng nó” (Khải Huyền 14:9), những người thành tín của Đức Chúa Trời được mô tả trong câu 12.

Đọc Khải Huyền 14:12. Trong bối cảnh hiện nay, việc miêu tả những người trung tín của Chúa như thế nào giúp chúng ta hiểu được tại sao ngày Sa-bát là trọng tâm của các sự kiện cuối cùng?

Câu Kinh Thánh ghi: “Đây tỏ ra sự nhịn nhục của các thánh đồ: Chúng giữ điều răn của Đức Chúa Trời và giữ lòng tin Đức Chúa Giê-su” (Khải Huyền 14:12). Như chúng ta được hiểu nó bao gồm trong “các điều răn của Đức Chúa Trời” là điều răn thứ tư, ngày Sa-bát chỉ rõ Chúa là Đấng Tạo Hóa và là Đấng duy nhất nên được thờ phượng. Không có gì ngạc nhiên khi nhiều người thấy vấn đề “dấu của con thú” liên quan trực tiếp đến câu hỏi về việc thờ phượng trong ngày chủ nhật, một “ngày Sa-bát” giả mạo không được chỉ định trong Kinh Thánh, trái với việc giữ điều răn thứ tư, được chỉ định trong Kinh Thánh.

Điều đó có nghĩa là những Cơ-đốc nhân hiện nay thờ phượng Chúa vào chủ nhật có dấu của con thú chăng? Không. Dựa theo Khải Huyền 13:15, những ai từ chối tham gia vào sự thờ phường sai lầm của con thú bị giết. Cuối cùng sẽ trở thành một vấn đề sống còn. Rõ ràng, mặc dù các sự kiện vẫn chưa đến và dấu của con thú chưa được ban hành cho đến khi sự thử thách cuối cùng này đến. Vì vậy, chưa ai nhận được dấu của con thú.

Điều răn của Đức Chúa Trời và lòng tin Đức Chúa Giê-su. Tại sao những đặc điểm này, ngay cả bây giờ, lại là những khía cạnh quan trọng của việc trở thành một Cơ-đốc nhân chân thật?

Thứ Năm Ngày Sa-bát như là một ấn chứng

Như chúng ta đã hiểu rõ, ngày thứ bảy Sa-bát là một dấu cho những con cái thật của Chúa xuyên suốt lịch sử, bắt đầu với A-đam và Ê-va và tiếp tục trong thời của dân Y-sơ-ra-ên. Chúng ta cũng thấy dấu ấy được duy trì trong Hội Thánh Tân Ước với sự tuân giữ của Đức Chúa Giê-su và các sứ đồ và như một dấu của dân sự Đức Chúa Trời trong ngày cuối cùng là “giữ điều răn của Đức Chúa Trời và giữ lòng tin Đức Chúa Giê-su” (Khải Huyền 14:12).

Tại sao ngày Sa-bát trở nên quan trọng, và nó có ý nghĩa đặc biệt gì đối với Cơ-đốc nhân? Xuất Ê-díp-tô ký 20:8–11; Hê-bơ-rơ 4:9, 10.

Ngày Sa-bát ở giữa Mười Điều Răn. Nó được ban hành bởi Đấng Tạo Hóa như một dấu hiệu hay ấn chứng về uy quyền của Ngài. Nó xác định Ngài bằng danh xưng “Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi”. Nó xác định phạm vi mà Ngài có thẩm quyền: “trời, đất, biển, và muôn vật ở trong đó”. Nó cũng xác định về nền tảng uy quyền của Ngài: “vì trong sáu ngày Đức Giê-hô-va dựng nên trời và đất,… qua ngày thứ bảy thì Ngài nghỉ”.

Tân Ước xác định Đức Chúa Giê-su là Đấng mà qua đó Đức Chúa Trời đã dựng nên muôn vật (Giăng 1:1–3; Cô-lô-se 1:16; Hê-bơ-rơ 1:1, 2). Chính Đức Chúa Giê-su đã tạo dựng thế gian của chúng ta trong sáu ngày và nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy. Vì vậy, điều rất quan trọng là khi Đức Chúa Giê-su bị treo trên thập tự giá vào chiều thứ sáu, Ngài bèn phán rằng: “Mọi việc đã được trọn” (Giăng 19:30). Cũng như Ngài nghỉ ngơi vào ngày Sa-bát sau khi hoàn tất công việc Tạo Thế của Ngài, nên Đức Chúa Giê-su yên nghỉ trong mộ vào ngày Sa-bát sau khi hoàn tất công việc hy sinh của Ngài bằng cách chết thay cho chúng ta để cứu chuộc chúng ta. Vì thế ngày Sa-bát được ban phước gấp đôi, trước hết là từ Sáng thế và rồi đến thập giá. Theo sách Hê-bơ-rơ, đó là lý do tại sao khi nghỉ ngơi trong ngày Sa-bát, Đấng Cơ-đốc cho thấy Ngài “nghỉ công việc mình, cũng như Đức Chúa Trời đã nghỉ công việc của Ngài vậy” (Hê-bơ-rơ 4:10). Ngày Sa-bát là biểu tượng thật sự về sự trọn vẹn mà chúng ta không thể tự cứu lấy mình, từ khởi thủy cho đến cuối cùng là chức vụ của Đức Chúa Giê-su qua đức tin (so sánh Hê. 12:2).

Nếu ngày Sa-bát tượng trưng cho việc nghỉ ngơi của chúng ta, vậy giữ ngày chủ nhật tiêu biểu cho điều gì và nó phù hợp với đặc tính cơ bản nào của Ba-by-lôn?

Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

“Ngay khi dân sự của Đức Chúa Trời được đóng ấn trên trán - nó không phải ấn hay dấu có thể nhìn thấy, mà nó còn là một lẽ thật bất di bất dịch, cả về tâm trí lẫn tâm linh, vì vậy họ không thể dời đổi – ngay khi dân sự Đức Chúa Trời được đóng ấn và chuẩn bị cho sự kinh khủng sẽ đến. Thật vậy, nó đã khởi sự rồi; sự phán xét của Đức Chúa Trời hiện đang xảy ra trên đất,… để chúng ta có thể biết những gì sắp xảy ra.”—Ellen G.White, The Faith I Live By, trang. 285.

“Ngày Sa-bát sẽ là thử thách lớn lao của lòng trung tín, vì nó là lẽ thật đặc biệt bị chống đối. Khi sự thử thách cuối cùng xảy đến cho con người, lúc bấy giờ ranh giới sẽ được phân ra giữa những người hầu việc Chúa và những ai không hầu việc Chúa. Trong khi việc tuân giữ ngày Sa-bát giả phục tùng luật pháp của nhà nước, trái với điều răn thứ tư, sẽ là một sự bày tỏ lòng trung thành với một quyền lực chống lại Đức Chúa Trời, giữ đúng ngày Sa-bát, tuân theo luật pháp của Đức Chúa Trời, là bằng chứng về sự trung tín với Đấng Tạo Hóa. Khi các dân nhận dấu hiệu nhượng bộ quyền lực thế gian, khi ấy họ nhận dấu của con thú, những ai bày tỏ lòng trung thành với uy quyền thiêng thượng thì nhận được ấn của Đức Chúa Trời.”—Ellen G.White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 605.

Câu hỏi thảo luận

1. Bằng những cách nào chúng ta có thể bày tỏ cho người khác về lẽ thật về dấu của con thú và ấn của Đức Chúa Trời mà không gây tranh cãi không cần thiết? Chẳng hạn, tại sao chúng ta phải nhấn mạnh lẽ thật là hiện nay chưa ai có dấu của con thú?

2. Ngày Sa-bát và việc đóng ấn bởi Thánh Linh liên quan với nhau như thế nào?

3. Suy ngẫm ý tưởng trên về cái ấn như “một lẽ thật bất di bất dịch”, cả về “tâm trí lẫn tâm linh” Điều đó nghĩa là gì?

4. Hãy thảo luận đặc tính Ba-by-lôn thuộc linh là gì, các yếu tố và cách thức của nó. Chúng khác với các giá trị của vương quốc Đức Chúa Trời ra sao? Một số yếu tố của Ba-by-lôn có thể len lõi vào Hội Thánh chúng ta hiện nay thế nào? Làm thế nào chúng ta có thể học cách nhận ra chúng và tìm cách đối phó nhưng theo cách thức của một Cơ-đốc nhân phản ảnh các giá trị của vương quốc của Đức Chúa Trời?