Bài Học 1 · 31 Tháng 3 – 6 Tháng 4

Cuộc tranh đấu trên vũ trụ

Kinh Thánh Nghiên Cứu: Ê-xê-chi-ên 28:1, 2, 11-17; Sáng-thế Ký 3: 1-7; Rô-ma 8:31-39; Khải Huyền 12:1-17; 14:12

"Con rồng giận người đàn bà, bèn đi tranh chiến cùng con cái khác của người, là những kẻ vẫn giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Chúa Giê-su" — Khải Huyền 12:17
Sa-bát Cuộc tranh đấu trên vũ trụ

Kinh Thánh nghiên cứu

Ê-xê-chi-ên 28:1, 2, 11-17; Sáng-thế Ký 3: 1-7; Rô-ma 8:31-39; Khải Huyền 12:1-17; 14:12.

Câu gốc

“Con rồng giận người đàn bà, bèn đi tranh chiến cùng con cái khác của người, là những kẻ vẫn giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Chúa Giê-su” (Khải Huyền 12:17).

Cuộc tranh đấu trên vũ trụ, đôi khi được gọi là “Cuộc chiến khốc liệt,” là góc nhìn của Kinh Thánh, và thậm chí của vũ trụ, phô bày ra. Tội lỗi, sự đau khổ, sự chết, sự trỗi dậy và sụp đổ của các quốc gia, sự lan tỏa của tin lành, những sự kiện ngày cuối cùng - tất cả đều xảy đến trong bối cảnh của cuộc tranh đấu vũ trụ.

Trong tuần này chúng ta sẽ chú ý vào một số nơi quan trọng mà ở đó cuộc tranh đấu đã diễn ra, bắt đầu bằng cách nào đó, một cách huyền bí, chính trong trái tim của một sinh vật hoàn hảo, Lu-xi-phe, người đã mang sự nổi loạn của mình đến trái đất qua sự sa ngã của các loài thọ tạo khác, A-đam và Ê-va. Từ hai “điểm xoay và điểm trục”, sự sa ngã của Lu-xi-phe và sau đó là của tổ phụ đầu tiên của chúng ta, cuộc tranh đấu đã bắt nguồn từ đó và nổi dậy mạnh mẽ. Mỗi một chúng ta là một phần của chính cuốn phim vũ trụ đó.

Có một tin tốt chính là ngày đó sẽ không chỉ là sự kết thúc, mà còn là sự kết thúc với chiến thắng hoàn toàn của Đấng Cơ-đốc đánh bại Sa-tan. Và một tin tốt lành hơn chính là sự trọn vẹn của những gì Chúa đã làm trên cây thập tự, nhờ đó mà tất cả chúng ta có thể chia sẻ trong chiến thắng đó. Và như một phần của sự chiến thắng đó, Đức Chúa Trời kêu gọi chúng ta tin kính và vâng lời ngay bây giờ, khi chúng ta chờ đợi tất cả những gì mà Đức Chúa Giê-su đã hứa, Ngài chắc chắn sẽ đến.

Thứ Nhất Sa ngã của một vật thọ tạo hoàn hảo

Nếu cuộc tranh đấu trên vũ trụ tạo nên nền tảng của góc nhìn từ Kinh Thánh, điều này dẫn đến một số câu hỏi. Một trong những câu hỏi quan trọng như: Tất cả những thứ đó đã bắt đầu như thế nào? Bởi vì một Đức Chúa Trời đầy lòng yêu thương đã tạo ra thế gian, điều đó hợp lý cho việc giả định rằng cái xấu, bạo lực, và xung đột chắc chắn không được dựng nên trong buổi sáng thế. Cuộc tranh đấu bùng phát từ khởi nguyên của sự sáng thế và chắc chắn không phải là kết quả của sự sáng thế. Tuy nhiên, cuộc tranh đấu ở ngay đây, đó là lẽ thật, và chúng ta hết thảy đều có liên quan đến.

Hãy đọc Ê-xê-chi-ên 28:1, 2, 11-17 và Ê-sai 14:12-14. Những câu Kinh Thánh này dạy chúng ta điều gì về sự sa ngã của Lu-xi-phe và sự trỗi dậy của điều ác?

Lu-xi-phe đã từng là một loài thọ tạo hoàn hảo sống trong thiên đàng. Làm thế nào tội ác có thể trổi dậy trong hắn ta, đặc biệt là trong một hoàn cảnh như thế? Chúng ta đều không biết. Có lẽ rằng đó là một trong những lý do Kinh Thánh nói về “sự mầu nhiệm của điều bội nghịch” (2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:7)

Bên ngoài thực tế của ý muốn độc lập mà Đức Chúa Trời đã ban cho tất cả các loài thọ tạo có sự hiểu biết của Ngài, không có lý do nào tồn tại cho sự sa ngã của Lu-xi-phe. Ellen G. White đã phát biểu một cách sâu sắc rằng: “Không thể giải thích cho nguồn gốc của tội lỗi để đưa ra lý do cho sự tồn tại của nó…Tội lỗi là một kẻ xâm nhập, vì không có lý do nào để chỉ ra sự hiện diện của nó. Nó hết sức là mầu nhiệm, không thể giải thích được; để bào chữa nó là để bảo vệ nó. Có thể lời bào chữa cho nó được tìm ra, hoặc là có nguyên nhân được bày ra cho sự tồn tại của nó, nó sẽ không còn là tội lỗi nữa.”—Ellen G.White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang 492, 493.

Thay thế từ “tội lỗi” bằng từ “điều ác”, lời phát biểu có vẻ rõ hơn. Không thể giải thích cho nguồn gốc của cái ác để đưa ra lý do cho sự tồn tại của nó…Điều ác là một kẻ xâm nhập, vì không có lý do nào để chỉ ra sự hiện diện của nó. Nó hết sức là mầu nhiệm, không thể giải thích được; để bào chữa cho nó là để bảo vệ nó. Có thể lời bào chữa cho nó được tìm ra, hoặc là có nguyên nhân được bày ra cho sự tồn tại của nó, nó sẽ không còn là cái ác nữa.

Suy nghĩ về kinh nghiệm của mỗi chúng ta với sự thực tế của ý chí tự do. Tại sao, chúng ta nên thận trọng và cẩn thận suy nghĩ về những lựa chọn mà chúng ta làm dựa trên ý muốn độc lập của mỗi chúng ta?

Thứ Hai Hơn cả sự hiểu biết

Mặc dầu chúng ta không thể giải thích tại sao cái ác lại trỗi dậy (vì không có minh chứng cho sự tồn tại của nó), lời văn trong Kinh Thánh bày tỏ rằng nó đã bắt đầu trong chính lòng của Lu-xi-phe trên trời. Bên cạnh những hiểu biết hấp dẫn mà chúng ta nhận được từ những bài viết của Ellen G.White (ví dụ, Chương “Nguồn gốc của tội lỗi” trong quyển Thiện Ác Đấu Tranh), Kinh Thánh không nói chúng ta nhiều về việc làm thế nào nó hình thành trên trời. Lời của Chúa càng rõ ràng, minh bạch hơn, tuy nhiên, liên quan đến việc làm thế nào nó trỗi dậy trên địa cầu.

Hãy đọc Sáng-thế Ký 3:1-7. Điều gì đã xảy ra ở đây cho thấy rằng A-đam và Ê-va đã phạm tội?

Điều đáng buồn ở đây là Ê-va biết rằng Đức Chúa Trời đã nói với họ những lời gì. Ê-va đã lặp lại chúng: “Đức Chúa Trời phán rằng, Hai ngươi chẳng nên ăn đến và cũng chẳng nên đá động đến, e khi hai ngươi phải chết chăng” (Sáng-thế Ký 3:3). Mặc dù theo như Kinh Thánh nói với chúng ta, không có nói về đá động đến cái cây, Ê-va biết lẽ thật rằng ăn nó thì sẽ dẫn đế sự chết.

Sa-tan, bèn, một cách cởi mở và trắng trợn mâu thuẫn với những lời Chúa phán. “Rắn bèn nói với người nữ rằng: Hai ngươi chẳng chết đâu” (Sáng-thế Ký 3:3). Có bao nhiêu sự mâu thuẫn trong câu nói đó? Tuy nhiên Sa-tan tiếp cận Ê-va một cách tinh vi chỉ ngay lúc đầu, sau khi thấy Ê-va chú ý đến mình và không chống cự lại lời của hắn, Sa-tan liền thách thức lại lệnh của Chúa. Và điều bi kịch chính là Ê-va đã không đứng ở vị trí của sự thiếu hiểu biết, Ê-va không thể kêu nài “Tôi đã không biết, tôi đã không biết”. Bởi vì Ê-va biết điều đó là gì.

Tuy nhiên, bất chấp những hiểu biết này, Ê-va đã làm sai dù thế nào đi nữa. Thậm chí nếu ở trong môi trường hoàn hảo của vườn Ê-đen, sự hiểu biết bản thân họ không đủ để giữ Ê-va (và sau đó là A-đam, người cũng biết lẽ thật) khỏi tội lỗi, chúng ta không nên tự đánh lừa bản thân vào trong suy nghĩ rằng sự hiểu biết của chúng ta là đủ để cứu chúng ta ngay bây giờ. Đúng là thế, chúng ta cần biết rằng Lời Chúa dạy chúng ta điều gì. Nhưng cùng với việc biết về Lời Chúa dạy, chúng ta cần phó thác hết, cũng như sẵn sàng vâng theo lời Chúa dạy cho chúng ta.

Đức Chúa Trời nói một điều, Sa-tan lại nói điều khác. Mặc cho sự hiểu biết mà A-đam và Ê-va có, họ đã nghe theo lời của Sa-tan. Hãy suy nghĩ xem có bao nhiêu thay đổi trong hàng thiên niên kỷ. Làm thế nào chúng ta có thể tránh mắc cùng một lỗi?

Thứ Ba Chiến tranh trên trời và địa cầu

Sự sa ngã của tổ tiên của chúng ta khiến trái đất rơi vào tội lỗi, cái ác, và sự chết. Con người có thể không đồng ý về những nguyên nhân trực tiếp, hoặc do ai gây ra, nhưng ai có thể phủ nhận sự thực của hỗn loạn, bạo lực, biến động, và xung đột gây tổn hại cho tất cả chúng ta ở đây?

Chúng ta nói về sự đấu tranh trong vũ trụ, một cuộc xung đột trong vũ trụ; và điều đó đúng lẽ thật. Nhưng bất kể nguồn gốc của sự xung đột vũ trụ này như thế nào đi nữa, nó đang được phát triển trên đất. Quả nhiên, có rất nhiều việc thuộc lịch sử trong Kinh Thánh từ sự sa ngã trong vườn Ê-đen qua các biến cố cuối cùng dẫn đến sự đến lần thứ hai của Đức Chúa Giê-su theo nhiều cách là sự trình bày trong Kinh Thánh về cuộc chiến khốc liệt. Chúng ta sống ở giữa cuộc chiến này. Lời của Chúa giải thích cho chúng ta những gì đang diễn ra, những gì đằng sau nó, và quan trọng hơn hết, cuộc chiến sẽ đi đến kết thúc như thế nào.

Hãy đọc Khải 12:1-17. Những trận chiến nào trong đoạn Kinh Thánh này miêu tả như đang diễn ra trên trời và dưới đất?

Chúng ta biết rằng có một trận chiến trên trời, và cũng như nhiều trận chiến dưới đất. Trận chiến đầu tiên là giữa con rồng (Sa-tan, Khải Huyền 12:7-9) và Mi-chen (Tiếng Hê-bơ-rơ có nghĩa là: “Ai giống như Chúa?”). Tên nổi loạn Lu-xi-phe được biết đến như Sa-tan (kẻ thù), người chỉ được thọ tạo đang chống lại Đấng tạo hóa vĩnh hằng, Đức Chúa Giê-su (Hê-bơ-rơ 1:1, 2; Giăng 1:1-4).

Lu-xi-phe đã nổi loạn chống lại Đấng đã tạo ra nó. Sự tranh chiến khốc liệt không phải là cuộc chiến của những vị thần với nhau; đó là cuộc chiến của một vật thọ tạo chống lại Đấng đã tạo ra nó và cũng cho thấy rằng nó đã chống lại bằng cách tấn công thế gian này.

Thất bại trong cuộc chiến chống lại Đấng Cơ-đốc trên thiên đàng, Sa-tan tìm cách đi theo Ngài trên đất ngay sau khi con người được tạo dựng (Khải Huyền12:4). Thất bại trong cuộc chiến chống lại Đấng Cơ-đốc ở đó, tiếp theo và thất bại chống lại Ngài ấy trong đồng vắng và tại cây thập tự sau đó, Sa-tan sau thất bại không thể đảo ngược của nó trên núi Sọ đã đi gây chiến với người của Đấng Cơ-đốc. Cuộc chiến này đã lan rộng qua nhiều giai đoạn lịch sử Cơ-đốc giáo (Khải Huyền 12:6, 14-16) và đã tiếp tục cho đến khi kết thúc (Khải Huyền 12:17), cho đến khi Sa-tan đối mặt với sự thất bại, lần này chính là sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su.

Hãy đọc Khải Huyền 12:10-12. Chúng ta có thể tìm thấy những hy vọng gì trong những câu Kinh Thánh này giữa những cuộc tranh đấu và xung đột được chép trong những câu Kinh Thánh khác?

Thứ Tư Sẽ ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế

Sách Khải Huyền đã tiên tri về sự bắt bớ tôn giáo mà dân sự Chúa phải đối mặt qua giai đoạn tốt đẹp của lịch sử Hội Thánh. 1.260 ngày tiên tri của sách Khải Huyền 12:6 (đọc thêm trong Khải Huyền 12:14) nhằm nói về 1.260 năm của sự bắt bớ chống lại Hội Thánh.

“Những cuộc bắt bớ này, bắt đầu từ thời Nê-rô về thời điểm khổ nhục của Phao-lô, tiếp tục cơn giận dữ nhiều hơn hoặc ít hơn trong nhiều thế kỷ. Cơ-đốc nhân đã bị buộc tội sai trái về những tội ác khủng khiếp nhất và bị kết án là nguyên nhân gây ra những thảm họa lớn: nạn đói, bệnh dịch và động đất. Khi họ trở thành đối tượng thì thù hận và nghi ngờ, người cung cấp tin sẵn sàng, vì lợi ích để phản bội người vô tội. Họ đã bị lên án như những người nổi loạn chống lại đế chế, như kẻ thù của tôn giáo, và là sâu bệnh cho xã hội. Phần lớn họ bị ném cho thú dữ hoặc bị thiêu sống trong các đấu trường.”—Ellen G.White, Thiện Ác Đấu Tranh, trang88.

Cùng thời điểm đó, người đàn bà (Hội Thánh) trốn vào trong đồng vắng (Khải Huyền 12:6). Người đàn bà này được miêu tả hai lần như có đôi cánh của chim đại bàng. Điều này chỉ ra một bức tranh của sự bay đi xa tìm chỗ nơi ẩn nấp. Người đàn bà đã được yên ổn trong đồng vắng và con rắn, hay là Sa-tan, không thể nào tìm thấy người (Khải Huyền12:14). Đức Chúa Trời luôn luôn gìn giữ phần sót lại ngay cả trong thời điểm bị bắt bớ gay gắt và Ngài sẽ vẫn làm như thế trong ngày sau rốt.

Trong bối cảnh của những ngày sau rốt, Đấng Cơ-đốc đã phán cùng dân sự Ngài: “Ta sẽ ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế” (Ma-thi-ơ 28:20). Chúng ta hiểu như thế nào về lời hứa tuyệt vời này, ngay cả khi đối mặt với sự đau đớn khổ nhục của những con người theo Chúa? (Xem Rô-ma 8:31-39 và Ma-thi-ơ 10:28)

Không có điều gì–chẳng phải là khủng bố, đói kém, hay là cái chết - có thể chia rẽ chúng ta với tình yêu Thiên Chúa. Sự hiện diện của Đấng Cơ-đốc với chúng ta, cho dù bây giờ hay trong thời sau rốt, không có nghĩa là chúng ta được tha khỏi sự đau đớn, đau khổ, những thử thách, hoặc thậm chí là cái chết. Chúng ta chưa bao giờ được hứa sẽ được miễn trừ trong cuộc sống này. Điều đó có nghĩa là, thông qua Đức Chúa Giê-su và những gì Ngài làm cho chúng ta, chúng ta có thể sống trong hy vọng và lời hứa rằng Chúa ở cùng chúng ta trong những thử thách và chúng ta có lời hứa về cuộc sống đời đời trên trời mới và đất mới. Chúng ta có thể sống với niềm hy vọng rằng bất kể điều gì chúng ta trải qua, giống như Phao-lô chúng ta có thể chắc chắn rằng: “Hiện nay mão triều thiên của sự công bình đã để dành cho ta; Chúa là quan án công bình, sẽ ban mão ấy cho ta trong ngày đó, không những cho ta mà thôi, nhưng cũng cho mọi kẻ yêu mến sự hiện đến của Ngài.”(2 Ti-mô-thê 4:8). Chúng ta là những người đã “yêu mến sự hiện đến của Ngài” có thể khẳng định cho sự hy vọng này và lời hứa cho mình.

Thứ Năm Luật pháp và Phúc âm

Vì là tín hữu Cơ-đốc Phục Lâm giữ ngày thứ bảy, chúng ta gánh vác trọng trách to lớn với cái danh mà chúng ta đại diện. Đối với chúng ta, ngày thứ bảy đại diện cho ngày Sa-bát thánh, là đặc trưng cho đức tin của chúng ta, đó không chỉ là một điều răn mà thôi, mà còn ngụ ý, đức tin trong cả mười điều. Cơ-đốc Phục Lâm chỉ về niềm tin của chúng ta vào ngày tái lâm của Đức Chúa Giê-su, một lẽ thật có thể tồn tại chỉ vì những gì Đấng Cơ-đốc đã làm bằng sự chết chuộc tội của Ngài trong lần đến đầu tiên của Ngài. Do đó, danh xưng của chúng ta Cơ-đốc Phục Lâm chỉ ra hai phần quan trọng và không thể tách rời của lẽ thật hiện nay: Luật pháp và Phúc âm.

Những câu Kinh Thánh nàychỉ ra sự liên kết chặt chẽ giữa luật pháp và phúc âm như thế nào?

Giê-rê-mi 44:23

Rô-ma 3:20-26

Rô-ma 7:7

Phúc âm là tin lành,tin lành đó cho dù chúng ta đã phạm tội vi phạm luật pháp của Đức Chúa Trời, nhưng qua đức tin trong Đấng Cơ-đốc đã làm trên cây thập tự giá chúng ta có thể được tha thứ tội lỗi của chính mình, vì sự vi phạm pháp luật của Ngài. Ngoài ra, chúng ta đã được ban cho sức mạnh để vâng phục luật pháp của Ngài một cách trọn vẹn.

Không có gì bất ngờ, trong bối cảnh của những ngày cuối cùng, khi cuộc chiến khốc liệt diễn ra tàn bạo, dân sự của Đức Chúa Trời được miêu tả một cách cụ thể.

Hãy đọc Khải Huyền 14:12. Câu Kinh Thánh này chỉ ra sự liên kết giữa luật pháp và phúc âm như thế nào?

Là một Cơ-đốc nhân, là người tin tưởng trong sự phục tùng luật pháp của Đứa Chúa Trời, làm thế nào chúng ta có thể cho người khác thấy rằng vâng phục luật pháp của Ngài không phải là một chủ nghĩa pháp luật nhưng chính là sự phát triển tự nhiên bởi tình yêu của Đức Chúa Trời và được cứu rỗi bởi Ngài? Đoạn Kinh Thánh như trong Phục Truyền Luật Lệ ký 11:1 và 1 Giăng 5:3 ủng hộ điểm này như thế nào?

Thứ Sáu Nghiên cứu bổ túc

NGHIÊN CỨU BỔ TÚC

Hãy đọc Khải Huyền 12: 9-12 và “Tại sao tội lỗi lại được cho phép?”—Ellen G.White, Tộc trưởng và Tiên tri, trang 33-43.

“Chừng nào mà tất cả tạo vật chấp nhận sự trung thành của tình yêu, thì ở đó có sự hòa hợp hoàn hảo trong toàn thể thế gian của Đức Chúa Trời. Đó là niềm vui của những người thuộc nước trời để hoàn thành mục đích của Đấng Tạo hóa của họ. Họ vui mừng phản ánh sự vinh quang của Ngài và ngợi khen Ngài. Và trong tình yêu tuyệt đối dành cho Đức Chúa Trời, tình yêu dành cho nhau đến thật dễ dàng và không ích kỷ. Không có sự ghi nhận nào về sự bất hòa dẫn đến phá vỡ sự hòa hợp của thiên đường. Tuy nhiên, có một sự thay đổi đã vượt khỏi giai đoạn hạnh phúc này. Có một người đã lầm đường lạc lối trong sự tự do mà Đức Chúa Trời đã ban cho các vật thọ tạo của Ngài. Tội lỗi bắt nguồn từ một người, bên cạnh Đấng Cơ-đốc, đã được Chúa tôn vinh nhất”.—Ellen G.White, Tộc trưởng và Tiên tri, tr. 35.

Chú ý những câu từ của Ellen G.White:“sự trung thành của tình yêu”. Cụm từ mạnh mẽ này, đầy ý nghĩa, muốn chỉ ra rằng tình yêu dẫn đến lòng trung thành, sự tin cậy. Một cặp vợ chồng nào mà biết yêu mến chồng hoặc vợ của mình sẽ thể hiện tình yêu đó bằng lòng trung thành. Đó là cách của những vật thọ tạo trên thiên đàng và đó là cách mà chúng ta phải thể hiện trong mối quan hệ với Đức Chúa Trời của chúng ta ngay bây giờ.

Câu hỏi thảo luận

1. Vì là người Cơ-đốc Phục Lâm, chúng ta đã được ban cho một lượng lớn sự hiểu biết đáng kinh ngạc liên quan đến lẽ thật của Kinh Thánh. Tuy tuyệt vời như vậy, tại sao sự hiểu biết này không đủ để cứu rỗi chúng ta? Chúng ta cần điều gì hơn là sự hiểu biết này?

2. Bằng những cách nào mà chúng ta đã trải nghiệm sự hiện diện của Đức Chúa Giê-su trong cuộc sống ngày nay? Bằng cách nào những kinh nghiệm đó giúp chúng ta trong hoàn cảnh khó khăn mà chúng ta phải đối mặt?

3. Trong lớp của bạn chúng ta nói nhiều về cụm từ “sự trung thành của tình yêu”. Làm thế nào ý tưởng này có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về mối tương quan giữa luật pháp và ân điển và giữa đức tin với sự vâng phục? Điều đó dạy chúng ta những gì về sự tự do vốn có trong tổng thể ý tưởng về tình yêu? Bằng cách nào, ngay cả bây giờ, chúng ta có thể bày tỏ“sự trung thành của tình yêu”?