Chương 24
24

Trong Nơi Chí Thánh

Chương 24—Trong Nơi Chí Thánh

Đề tài về đền thánh là chìa khóa mở ra điều bí ẩn của sự thất vọng năm 1844. Nó mở ra một hệ thống lẽ thật trọn vẹn, liên kết và hài hòa, cho thấy rằng tay Đức Chúa Trời đã hướng dẫn phong trào tái lâm vĩ đại, và tỏ ra bổn phận hiện tại khi đem ra ánh sáng vị trí và công việc của dân sự Ngài. Như các môn đồ của Đức Chúa Giê-su sau đêm đau khổ và thất vọng khủng khiếp đã “mừng rỡ khi thấy Chúa,” thì những người đã trông đợi bằng đức tin sự tái lâm của Ngài nay cũng vui mừng như vậy. Họ đã mong đợi Ngài hiện ra trong sự vinh hiển để ban thưởng cho các tôi tớ Ngài. Khi niềm hy vọng của họ bị thất vọng, họ đã mất dấu Đức Chúa Giê-su, và cùng với Ma-ri tại ngôi mộ, họ kêu lên: “Người ta đã đem Chúa tôi đi, tôi không biết họ để Ngài ở đâu.” Giờ đây, trong nơi chí thánh, họ lại được chiêm ngưỡng Ngài, là Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm đầy lòng thương xót của họ, chẳng bao lâu sẽ hiện ra như Vua và Đấng Giải Cứu của họ. Ánh sáng từ đền thánh soi rọi quá khứ, hiện tại và tương lai. Họ biết rằng Đức Chúa Trời đã dẫn dắt họ bằng sự quan phòng không hề sai lầm của Ngài. Mặc dù, giống như các môn đồ ban đầu, chính họ đã không hiểu được sứ điệp mà họ rao truyền, nhưng sứ điệp ấy trong mọi phương diện đều đúng đắn. Khi rao truyền sứ điệp ấy, họ đã làm trọn mục đích của Đức Chúa Trời, và công khó của họ trong Chúa chẳng phải là vô ích. Được tái sinh “đến một sự trông cậy sống,” họ vui mừng “với niềm vui không thể nói được và đầy vinh hiển.” GC 423.1

Cả lời tiên tri trong Người trả lời cùng ta rằng: Cho đến hai ngàn ba trăm buổi chiều và buổi mai; sau đó nơi thánh sẽ được thanh sạch.

(Đa-ni-ên 8:14)Cho đến hai ngàn ba trăm buổi chiều và buổi mai; sau đó, nơi thánh sẽ được thanh sạch,” và sứ điệp của thiên sứ thứ nhất, “Hãy kính sợ Đức Chúa Trời, và tôn vinh Ngài; vì giờ phán xét của Ngài đã đến,” đều chỉ về chức vụ của Đấng Christ trong nơi chí thánh, về sự phán xét tra xét, chứ không phải về sự đến của Đấng Christ để cứu chuộc dân sự Ngài và hủy diệt kẻ ác. Sự sai lầm không phải ở việc tính toán các thời kỳ tiên tri, mà ở biến cố sẽ xảy ra vào cuối 2300 ngày. Qua sự sai lầm này, các tín hữu đã chịu sự thất vọng, nhưng mọi điều mà lời tiên tri đã báo trước, và mọi điều mà họ có bất cứ căn cứ Kinh Thánh nào để trông đợi, đều đã được ứng nghiệm. Chính vào lúc họ đang than khóc về sự thất vọng của niềm hy vọng mình, thì biến cố mà sứ điệp đã báo trước, và là điều phải được ứng nghiệm trước khi Chúa có thể hiện ra để ban thưởng cho các tôi tớ Ngài, đã xảy ra. GC 424.1

Đấng Christ đã đến, không phải đến trái đất, như họ mong đợi, mà, như đã được báo trước trong hình bóng, đến nơi chí thánh của đền thờ Đức Chúa Trời trên trời. Ngài được tiên tri Đa-ni-ên mô tả là đến trong lúc này với Đấng Thượng Cổ: “Ta nhìn xem trong những sự hiện thấy ban đêm, nầy, có một người giống như Con Người đến với những đám mây trên trời, và Ngài đến”—không phải đến trái đất, nhưng—“đến gần Đấng Thượng Cổ, và họ đem Ngài đến trước mặt Đấng ấy.” Ta lại nhìn xem trong những sự hiện thấy ban đêm, này, có một người giống như con người đến với những đám mây trên trời; người tới đến Đấng Thượng cổ và bị dẫn đến trước mặt Ngài.

(Đa-ni-ên 7:13) GC 424.2

Sự đến này cũng được tiên tri Ma-la-chi báo trước: “Chúa mà các ngươi tìm kiếm sẽ thình lình vào trong đền thờ Ngài, tức là sứ giả của giao ước mà các ngươi trông mong. Nầy, Ngài đến, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.” Nầy, ta sai sứ giả ta, người sẽ dọn đường trước mặt ta; và Chúa mà các ngươi tìm kiếm sẽ thình lình vào trong đền thờ Ngài, tức là thiên sứ của sự giao ước mà các ngươi trông mong. Nầy, Ngài đến, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.

(Ma-la-chi 3:1)Sự đến của Chúa vào đền thờ Ngài là thình lình, bất ngờ, đối với dân sự Ngài. Họ không trông đợi Ngài ở đó. Họ mong đợi Ngài đến trái đất, “giữa ngọn lửa hừng, báo thù những kẻ chẳng biết Đức Chúa Trời, và không vâng theo tin lành.” báo thù những kẻ chẳng hề nhận biết Đức Chúa Trời, và không vâng phục Tin lành của Đức Chúa Giê-su Cơ-đốc chúng ta. (II Tê-sa-lô-ni-ca 1:8) GC 424.3

Nhưng dân sự chưa sẵn sàng để gặp Chúa mình. Vẫn còn một công việc chuẩn bị phải được hoàn thành cho họ. Ánh sáng phải được ban xuống, hướng tâm trí họ đến đền thờ Đức Chúa Trời trên trời; và khi bởi đức tin họ theo Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của mình trong chức vụ Ngài tại đó, những bổn phận mới sẽ được bày tỏ. Một sứ điệp cảnh báo và chỉ dạy khác phải được ban cho hội thánh. GC 424.4

Tiên tri phán: “Ai sẽ đương nổi ngày Ngài đến, và ai đứng được khi Ngài hiện ra? Vì Ngài giống như lửa của thợ luyện, như tro thợ giặt. Ngài sẽ ngồi như kẻ luyện bạc và làm cho sạch; Ngài sẽ chùi các con trai Lê-vi, làm cho chúng nó sạch như vàng và bạc; chúng nó sẽ dâng của lễ cho Đức Giê-hô-va trong sự công bình.” Nhưng ai sẽ đương nổi ngày Ngài đến, và ai đứng được khi Ngài hiện ra? Vì Ngài giống như lửa của thợ luyện, như tro thợ giặt. Ngài sẽ ngồi như kẻ luyện bạc và làm cho sạch; Ngài sẽ chùi các con trai Lê-vi, làm cho chúng nó sạch như vàng và bạc; chúng nó sẽ dâng của lễ cho Đức Giê-hô-va trong sự công bình.

(Ma-la-chi 3:2-3)Những ai đang sống trên đất khi sự cầu thay của Đấng Christ chấm dứt trong đền thánh trên trời sẽ phải đứng trước mặt Đức Chúa Trời thánh khiết mà không có đấng trung bảo. Áo của họ phải không tì vết, tánh nết của họ phải được thanh tẩy khỏi tội lỗi bởi huyết được rảy ra. Qua ân điển của Đức Chúa Trời và sự nỗ lực chuyên cần của chính mình, họ phải là những kẻ đắc thắng trong cuộc chiến với điều ác. Trong khi sự phán xét tra xét đang tiến hành trên trời, trong khi tội lỗi của những tín hữu ăn năn đang được cất khỏi đền thánh, thì phải có một công việc thanh tẩy đặc biệt, là việc loại bỏ tội lỗi, ở giữa dân sự Đức Chúa Trời trên đất. Công việc này được trình bày rõ ràng hơn trong các sứ điệp của [[BIBLE:Revelation 14]]. GC 425.1

Khi công việc này được hoàn thành, những môn đồ của Đấng Christ sẽ sẵn sàng cho sự hiện ra của Ngài. “Bấy giờ của lễ của Giu-đa và của Giê-ru-sa-lem sẽ được đẹp lòng Đức Giê-hô-va, như những ngày xưa, và như những năm thượng cổ.” Bấy giờ của lễ của Giu-đa và của Giê-ru-sa-lem sẽ được đẹp lòng Đức Giê-hô-va, như những ngày xưa, và như những năm thượng cổ.

(Ma-la-chi 3:4)Bấy giờ hội thánh mà Chúa chúng ta, khi Ngài đến, sẽ tiếp lấy cho chính Ngài sẽ là một “hội thánh vinh hiển, không vết, không nhăn, không chi giống như vậy.” đặng tỏ ra Hội thánh đầy vinh hiển, không vết, không nhăn, không chi giống như vậy, nhưng thánh sạch không chỗ trách được ở trước mặt Ngài. (Ê-phê-sô 5:27) Bấy giờ nàng sẽ nhìn “như rạng đông, đẹp như mặt trăng, tinh sạch như mặt trời, đáng sợ như đạo quân giương cờ xí.” Người nữ này là ai, hiện ra như rạng đông, Đẹp như mặt trăng, tinh sạch như mặt trời, Đáng sợ khác nào đạo quân giương cờ xí? (Nhã-ca 6:10) GC 425.2

Ngoài sự đến của Chúa vào đền thờ Ngài, Ma-la-chi cũng báo trước sự tái lâm của Ngài, sự đến của Ngài để thi hành sự phán xét, bằng những lời này: “Ta sẽ đến gần các ngươi đặng làm sự phán xét, và ta sẽ vội vàng làm chứng nghịch cùng những kẻ đồng bóng, tà dâm, những kẻ thề dối, những kẻ gạt tiền công của người làm thuê, hiếp đáp kẻ góa bụa và kẻ mồ côi, những kẻ làm hại người khách lạ, và không kính sợ ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.” Ta sẽ đến gần các ngươi đặng làm sự đoán xét, và ta sẽ vội vàng làm chứng nghịch cùng những kẻ đồng bóng, tà dâm, những kẻ thề dối, những kẻ gạt tiền công của người làm thuê, hiếp đáp kẻ góa bụa và kẻ mồ côi, những kẻ làm hại người khách lạ và những kẻ không kính sợ ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.

(Ma-la-chi 3:5)Giu-đe đề cập đến cùng một cảnh tượng khi ông nói: “Nầy, Chúa đến với muôn vàn thánh đồ Ngài, đặng phán xét mọi người, đặng trách hết thảy những người không tin kính về mọi việc không tin kính họ đã phạm.” [[BIBLE:Jude 14-15]]. Sự đến này, và sự đến của Chúa vào đền thờ Ngài, là hai biến cố khác biệt và riêng rẽ. GC 425.3

Sự đến của Đấng Christ với tư cách là thầy tế lễ thượng phẩm của chúng ta vào nơi chí thánh, để thanh tẩy đền thánh, được đem ra trong Người trả lời cùng ta rằng: Cho đến hai ngàn ba trăm buổi chiều và buổi mai; sau đó nơi thánh sẽ được thanh sạch.

(Đa-ni-ên 8:14)sự đến của Con Người với Đấng Thượng Cổ, như được trình bày trong Ta lại nhìn xem trong những sự hiện thấy ban đêm, này, có một người giống như con người đến với những đám mây trên trời; người tới đến Đấng Thượng cổ và bị dẫn đến trước mặt Ngài. (Đa-ni-ên 7:13) và sự đến của Chúa vào đền thờ Ngài, được Ma-la-chi báo trước, là những mô tả về cùng một biến cố; và điều này cũng được biểu tượng bởi sự đến của chàng rể để dự lễ cưới, được Đấng Christ mô tả trong ẩn dụ về mười người nữ đồng trinh, trong [[BIBLE:Matthew 25]]. GC 426.1

Vào mùa hè và mùa thu năm 1844, lời rao truyền, “Kìa, chàng rể đến,” đã được công bố. Hai hạng người được tiêu biểu bởi các nữ đồng trinh khôn ngoan và dại dột lúc ấy đã hiển lộ—một hạng người trông đợi cách vui mừng sự hiện đến của Chúa, và đã siêng năng chuẩn bị để gặp Ngài; một hạng khác, bị chi phối bởi sự sợ hãi và hành động theo bốc đồng, đã thỏa lòng với một lý thuyết về lẽ thật, nhưng thiếu ân điển của Đức Chúa Trời. Trong ngụ ngôn, khi chàng rể đến, “những kẻ đã sẵn sàng, thì đi với người vào tiệc cưới.” Sự đến của chàng rể được bày tỏ ở đây xảy ra trước tiệc cưới. Tiệc cưới tượng trưng cho sự Đấng Christ tiếp nhận nước của Ngài. Thành Thánh, Giê-ru-sa-lem Mới, là thủ đô và đại biểu của nước ấy, được gọi là “vợ mới cưới của Chiên Con.” Thiên sứ nói cùng Giăng: “Hãy đến, ta sẽ chỉ cho ngươi thấy người vợ mới cưới, tức là vợ Chiên Con.” Tiên tri nói: “Rồi tôi được Thánh Linh cảm động, thiên sứ đó đưa tôi đi, chỉ cho tôi thấy thành thánh, là Giê-ru-sa-lem, từ trên trời, ở nơi Đức Chúa Trời mà xuống.” Một vị trong bảy thiên sứ đã cầm bảy bát đựng đầy bảy tai nạn cuối cùng, đến gần tôi, bảo rằng: Hãy đến, ta sẽ chỉ cho ngươi thấy người vợ mới cưới là vợ Chiên Con. Rồi tôi được Thánh Linh cảm động, thiên sứ đó đưa tôi đến trên một hòn núi lớn và cao, và chỉ cho tôi thấy thành thánh, là Giê-ru-sa-lem, từ trên trời, ở nơi Đức Chúa Trời mà xuống,

(Khải-huyền 21:9-10)Như vậy, rõ ràng rằng vợ mới cưới tượng trưng cho Thành Thánh, và các nữ đồng trinh đi ra đón chàng rể là biểu tượng của hội thánh. Trong sách Khải Huyền, dân sự của Đức Chúa Trời được nói đến như là khách mời tại tiệc cưới của Chiên Con. Thiên sứ phán cùng tôi rằng: Hãy chép: Phước thay cho những kẻ được mời đến dự tiệc cưới Chiên Con! Người lại tiếp rằng: Đó là những lời chân thật của Đức Chúa Trời. (Khải-huyền 19:9) Nếu là khách mời, thì họ không thể cũng được tượng trưng là vợ mới cưới. Đấng Christ, như tiên tri Đa-ni-ên đã bày tỏ, sẽ nhận lãnh từ Đấng Thượng Cổ ở trên trời, “quyền thế, vinh hiển, và nước;” Ngài sẽ nhận lãnh Giê-ru-sa-lem Mới, thủ đô của nước Ngài, “sửa soạn sẵn như một người vợ mới cưới trang sức cho chồng mình.” Người được ban cho quyền thế, vinh hiển, và nước; hầu cho hết thảy các dân, các nước, các thứ tiếng đều hầu việc người. Quyền thế người là quyền thế đời đời chẳng qua đi, và nước người không bao giờ phải hủy phá. (Đa-ni-ên 7:14) Tôi cũng thấy thành thánh, là Giê-ru-sa-lem mới, từ trên trời, ở nơi Đức Chúa Trời mà xuống, sửa soạn sẵn như một người vợ mới cưới trang sức cho chồng mình. (Khải-huyền 21:2) Sau khi đã nhận lãnh nước, Ngài sẽ đến trong vinh hiển của Ngài, với tư cách là Vua của các vua và Chúa của các chúa, để cứu chuộc dân sự Ngài, là những kẻ sẽ “ngồi đồng bàn với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp,” tại bàn Ngài trong nước Ngài (Ta cũng nói cùng các ngươi, có nhiều người từ đông phương tây phương sẽ đến, ngồi đồng bàn với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp trong nước thiên đàng. (Ma-thi-ơ 8:11) để các ngươi được ăn uống chung bàn trong nước ta, và được ngồi ngai để xét đoán mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên. (Lu-ca 22:30) để dự tiệc cưới của Chiên Con. GC 426.2

Lời rao truyền, “Kìa, chàng rể đến,” vào mùa hè năm 1844, đã khiến hàng ngàn người trông đợi sự tái lâm tức thì của Chúa. Vào thời điểm đã định, Chàng Rể đã đến, không phải đến thế gian như dân chúng mong đợi, nhưng đến cùng Đấng Thượng Cổ ở trên trời, đến tiệc cưới, sự tiếp nhận nước của Ngài. “Những kẻ đã sẵn sàng, thì đi với người vào tiệc cưới; đoạn, cửa đóng lại.” Họ không hiện diện bằng thân xác tại tiệc cưới; vì tiệc cưới diễn ra ở trên trời, trong khi họ còn đang ở trên đất. Những người theo Đấng Christ phải “chờ đợi chủ mình ở tiệc cưới về.” Hãy làm như người chờ đợi chủ mình ở tiệc cưới về, để lúc chủ đến gõ cửa thì liền mở.

(Lu-ca 12:36)Nhưng họ phải hiểu công việc của Ngài, và bởi đức tin theo Ngài khi Ngài đi vào trước mặt Đức Chúa Trời. Chính theo ý nghĩa này mà họ được nói là đi vào tiệc cưới. GC 427.1

Trong ngụ ngôn, chính những kẻ có dầu trong bình cùng với đèn của mình là những kẻ được vào tiệc cưới. Những người nào, với sự hiểu biết lẽ thật từ Kinh Thánh, cũng có Đức Thánh Linh và ân điển của Đức Chúa Trời, và là những kẻ, trong đêm thử thách cay đắng của mình, đã kiên nhẫn chờ đợi, tra xem Kinh Thánh để tìm ánh sáng rõ ràng hơn—những người này đã thấy lẽ thật về đền thánh ở trên trời và sự thay đổi chức vụ của Đấng Cứu Thế, và bởi đức tin họ đã theo Ngài trong công việc của Ngài tại đền thánh ở trên. Và hết thảy những ai, qua lời chứng của Kinh Thánh, tiếp nhận cùng những lẽ thật ấy, bởi đức tin theo Đấng Christ khi Ngài đi vào trước mặt Đức Chúa Trời để thực hiện công việc cuối cùng của sự trung bảo, và vào lúc kết thúc công việc ấy, để nhận lãnh nước của Ngài—tất cả những người này được tượng trưng là đi vào tiệc cưới. GC 427.2

Trong ngụ ngôn ở Ma-thi-ơ 22, cùng một hình bóng về tiệc cưới được đưa ra, và sự phán xét tra xét được tượng trưng rõ ràng là diễn ra trước tiệc cưới. Trước tiệc cưới, vua ngự vào để xem các khách, để xem ai nấy có mặc áo lễ cưới hay không, là áo trắng không tì vết của phẩm hạnh đã được giặt và phiếu trắng trong huyết Chiên Con. Vua vào xem khách dự tiệc, chợt thấy một người không mặc áo lễ,

(Ma-thi-ơ 22:11)Tôi thưa rằng: Lạy chúa, chúa biết điều đó. Người lại phán cùng tôi rằng: Đó là những kẻ ra khỏi cơn đại nạn, đã giặt và phiếu trắng áo mình trong huyết Chiên Con. (Khải-huyền 7:14) Kẻ nào bị thấy là thiếu sót thì bị đuổi ra, nhưng hết thảy những ai qua sự tra xét được thấy có mặc áo lễ cưới thì được Đức Chúa Trời chấp nhận và kể là xứng đáng dự phần trong nước Ngài và ngồi trên ngôi Ngài. Công việc tra xét phẩm hạnh này, việc xác định ai đã được chuẩn bị sẵn cho nước Đức Chúa Trời, chính là công việc của sự phán xét tra xét, là công việc kết thúc trong đền thánh ở trên. GC 428.1

Khi công việc tra xét được kết thúc, khi các trường hợp của những kẻ trong mọi thời đại đã xưng mình là môn đồ của Đấng Christ đã được tra xét và phán quyết, thì bấy giờ, và chỉ đến bấy giờ, thời kỳ ân điển sẽ đóng lại, và cửa thương xót sẽ bị đóng. Như vậy, trong một câu ngắn ngủi, “Những kẻ đã sẵn sàng, thì đi với người vào tiệc cưới; đoạn, cửa đóng lại,” chúng ta được đưa xuyên qua chức vụ cuối cùng của Đấng Cứu Thế, đến thời điểm công cuộc lớn lao cho sự cứu rỗi loài người sẽ được hoàn thành. GC 428.2

Trong sự thờ phượng tại đền thánh trần gian, là hình bóng, như chúng ta đã thấy, của sự thờ phượng tại đền thánh trên trời, khi thầy tế lễ thượng phẩm vào nơi chí thánh trong Ngày Lễ Chuộc Tội, thì chức vụ trong gian thứ nhất chấm dứt. Đức Chúa Trời đã phán dặn: “Khi thầy tế lễ thượng phẩm vào đền tạm đặng làm lễ chuộc tội nơi thánh cho đến khi người ra, thì chẳng nên có ai ở tại đó.” Khi thầy tế lễ vào đặng làm lễ chuộc tội nơi thánh cho đến khi người ra, thì chẳng nên có ai ở tại hội mạc; vậy, người sẽ làm lễ chuộc tội cho mình, cho nhà mình, và cho cả hội chúng Y-sơ-ra-ên.

(Lê-vi Ký 16:17)Vì vậy, khi Đấng Christ vào nơi chí thánh để thực hiện công việc cuối cùng của sự chuộc tội, Ngài đã chấm dứt chức vụ của Ngài trong gian thứ nhất. Nhưng khi chức vụ trong gian thứ nhất chấm dứt, thì chức vụ trong gian thứ hai bắt đầu. Khi trong sự thờ phượng hình bóng, thầy tế lễ thượng phẩm rời khỏi nơi thánh trong Ngày Lễ Chuộc Tội, người đi vào trước mặt Đức Chúa Trời để dâng huyết của của lễ chuộc tội thay cho toàn thể dân Y-sơ-ra-ên là những kẻ thật lòng ăn năn tội mình. Vì vậy, Đấng Christ chỉ mới hoàn thành một phần công việc của Ngài với tư cách là Đấng trung bảo của chúng ta, để bước vào một phần khác của công việc, và Ngài vẫn còn biện hộ bằng huyết Ngài trước mặt Đức Chúa Cha thay cho những kẻ có tội. GC 428.3

Đề tài này chưa được những người Cơ-đốc Cơ-đốc Phục Lâm hiểu rõ vào năm 1844. Sau khi thời điểm được mong đợi về sự đến của Đấng Cứu Thế đã qua, họ vẫn tin rằng sự đến của Ngài đã gần kề; họ cho rằng họ đã đến một cơn khủng hoảng quan trọng và rằng công việc của Đấng Christ là Đấng trung bảo của loài người trước mặt Đức Chúa Trời đã chấm dứt. Dường như trong Kinh Thánh dạy rằng thời kỳ ân điển của con người sẽ đóng lại một thời gian ngắn trước khi Chúa thật sự đến trong đám mây của trời. Điều này có vẻ rõ ràng qua những đoạn Kinh Thánh chỉ về một thời điểm mà loài người sẽ tìm kiếm, gõ, và kêu cầu tại cửa thương xót, mà cửa ấy sẽ không mở ra. Và họ đặt câu hỏi liệu ngày tháng mà họ đã trông đợi sự đến của Đấng Christ có thể không đúng hơn là đánh dấu khởi đầu của thời kỳ này vốn phải đến ngay trước sự tái lâm của Ngài. Vì đã ban lời cảnh báo về sự phán xét gần kề, họ cảm thấy công việc của họ cho thế gian đã xong, và họ mất đi gánh nặng tâm hồn về sự cứu rỗi cho những kẻ có tội, trong khi sự chế nhạo dạn dĩ và phạm thượng của kẻ vô đạo dường như đối với họ là một bằng chứng khác rằng Thánh Linh của Đức Chúa Trời đã lìa khỏi những kẻ chối bỏ sự thương xót của Ngài. Tất cả những điều này đã củng cố họ trong niềm tin rằng thời kỳ ân điển đã kết thúc, hay, như họ lúc đó diễn đạt, “cửa thương xót đã đóng.” GC 429.1

Nhưng ánh sáng rõ ràng hơn đã đến với sự nghiên cứu vấn đề đền thánh. Họ bấy giờ thấy rằng họ đã đúng khi tin rằng sự kết thúc của 2300 ngày vào năm 1844 đánh dấu một cơn khủng hoảng quan trọng. Nhưng trong khi đúng là cửa hy vọng và thương xót, qua đó loài người trong một ngàn tám trăm năm đã tìm được đường đến cùng Đức Chúa Trời, đã đóng lại, thì một cửa khác đã mở ra, và sự tha thứ tội lỗi được ban cho loài người qua sự trung bảo của Đấng Christ trong nơi chí thánh. Một phần chức vụ của Ngài đã chấm dứt, chỉ để nhường chỗ cho một phần khác. Vẫn còn một “cửa mở” đến đền thánh trên trời, nơi Đấng Christ đang phục vụ thay cho kẻ có tội. GC 429.2

Bấy giờ người ta thấy sự ứng dụng của những lời ấy của Đấng Christ trong sách Khải Huyền, đã phán cùng hội thánh vào chính thời điểm này: “Nầy là lời phán của Đấng thánh, chân thật, là Đấng có chìa khóa của Đa-vít, mở thì không ai đóng được, đóng thì không ai mở được: Ta biết công việc ngươi; nầy, ta đã mở trước mặt ngươi một cái cửa không ai đóng được.” Ngươi cũng hãy viết cho thiên sứ của Hội thánh Phi-la-đen-phi rằng: Nầy là lời phán của Đấng thánh, chân thật, là Đấng có chìa khóa của Đa-vít, mở thì không ai đóng được, đóng thì không ai mở được: Ta biết công việc ngươi; này, ta đã mở trước mặt ngươi một cái cửa không ai đóng được; vì ngươi có ít năng lực, mà đã giữ đạo ta, và chẳng chối danh ta.

(Khải-huyền 3:7-8) GC 430.1

Chính những người bởi đức tin theo Đức Chúa Giê-su trong công việc lớn lao của sự chuộc tội mới nhận được các ơn phước từ sự trung bảo của Ngài vì họ, trong khi những kẻ khước từ ánh sáng bày tỏ công việc thánh chức này thì không được hưởng ích lợi gì. Những người Do Thái khước từ ánh sáng đã ban cho trong lần giáng lâm thứ nhất của Đấng Christ, và từ chối tin nhận Ngài là Đấng Cứu Thế của thế gian, thì không thể nhận được sự tha thứ qua Ngài. Khi Đức Chúa Giê-su lúc thăng thiên đã vào nơi đền thánh trên trời bằng chính huyết mình để đổ xuống trên các môn đồ Ngài các ơn phước của sự trung bảo, thì người Do Thái bị bỏ lại trong sự tối tăm hoàn toàn để tiếp tục các của lễ và tế lễ vô ích của họ. Thánh chức của các hình bóng và biểu tượng đã chấm dứt. Cánh cửa mà trước đây loài người đã tìm được đường vào cùng Đức Chúa Trời thì không còn mở nữa. Người Do Thái đã từ chối tìm kiếm Ngài theo con đường duy nhất mà qua đó Ngài có thể được tìm thấy lúc bấy giờ, tức là qua thánh chức trong đền thánh ở trên trời. Vì vậy họ không tìm được sự thông công với Đức Chúa Trời. Đối với họ, cánh cửa đã đóng lại. Họ không có sự hiểu biết về Đấng Christ là của lễ chân thật và là Đấng trung bảo duy nhất trước mặt Đức Chúa Trời; do đó họ không thể nhận được các ơn ích từ sự trung bảo của Ngài. GC 430.2

Tình trạng của những người Do Thái không tin là hình ảnh minh họa cho tình trạng của những người hờ hững và không tin giữa vòng những người tự xưng là Cơ-đốc nhân, là những kẻ cố tình không biết đến công việc của Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm đầy lòng thương xót của chúng ta. Trong thánh chức hình bóng, khi thầy tế lễ thượng phẩm vào nơi chí thánh, toàn dân Y-sơ-ra-ên được đòi hỏi phải nhóm lại quanh đền thánh và trong cách hết sức trang nghiêm phải hạ mình trước mặt Đức Chúa Trời, hầu cho họ có thể nhận được sự tha thứ tội lỗi và không bị trừ khỏi hội chúng. Huống chi trong Ngày Chuộc Tội đối nghiệm này, còn cần thiết hơn biết bao để chúng ta hiểu công việc của Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm chúng ta và biết bổn phận nào được đòi hỏi nơi mình. GC 430.3

Loài người không thể khước từ sự cảnh cáo mà Đức Chúa Trời trong lòng thương xót sai đến cho họ mà không bị hình phạt. Một sứ điệp đã được gởi từ trời đến thế gian trong thời của Nô-ê, và sự cứu rỗi của họ tùy thuộc vào cách họ đối xử với sứ điệp ấy. Vì họ đã khước từ lời cảnh cáo, nên Thánh Linh của Đức Chúa Trời đã rút lui khỏi dòng giống tội lỗi, và họ đã bị diệt trong dòng nước của cơn Đại hồng thủy. Trong thời của Áp-ra-ham, lòng thương xót đã thôi khẩn nài với cư dân tội lỗi của thành Sô-đôm, và tất cả đều bị lửa từ trời giáng xuống thiêu hủy, ngoại trừ Lót cùng vợ và hai con gái ông. Cũng vậy trong thời của Đấng Christ. Con Đức Chúa Trời đã tuyên phán với những người Do Thái không tin của thế hệ ấy rằng: Nầy, nhà các ngươi sẽ bỏ hoang!

(Ma-thi-ơ 23:38)Nhìn đến những ngày sau rốt, cùng một Đấng Quyền Năng Vô Hạn cũng phán về những kẻ “không nhận lãnh sự yêu thương của lẽ thật để được cứu”: dùng mọi cách phỉnh dỗ không công bình mà dỗ những kẻ hư mất, vì chúng nó đã không nhận lãnh sự yêu thương của lẽ thật để được cứu rỗi. Ấy vì thế mà Đức Chúa Trời cho chúng nó mắc phải sự lầm lạc, là sự khiến chúng nó tin điều dối giả, hầu cho hết thảy những người không tin lẽ thật, song chuộng sự không công bình, đều bị phục dưới sự phán xét của Ngài. (II Tê-sa-lô-ni-ca 2:10-12) Khi họ khước từ các lời dạy của Lời Ngài, Đức Chúa Trời rút Thánh Linh Ngài và để mặc họ theo những sự lừa dối mà họ yêu chuộng. GC 431.1

Nhưng Đấng Christ vẫn còn cầu thay cho loài người, và ánh sáng sẽ được ban cho những ai tìm kiếm nó. Dù điều này lúc đầu chưa được những người Cơ-đốc Phục Lâm hiểu thấu, nhưng về sau đã được tỏ bày rõ ràng khi những đoạn Kinh Thánh xác định vị trí thật của họ bắt đầu được mở ra trước mặt họ. GC 431.2

Sự qua đi của thời điểm năm 1844 được tiếp nối bởi một giai đoạn thử thách lớn lao cho những ai vẫn còn giữ đức tin về sự tái lâm. Sự an ủi duy nhất của họ, xét về việc xác định vị trí thật của mình, là ánh sáng đã hướng tâm trí họ đến đền thánh ở trên trời. Một số người đã từ bỏ đức tin nơi cách tính toán trước đây của họ về các thời kỳ tiên tri và quy ảnh hưởng mạnh mẽ của Đức Thánh Linh vốn đã đồng hành cùng phong trào tái lâm cho các tác nhân loài người hoặc Sa-tan. Một nhóm khác thì giữ vững rằng Chúa đã dẫn dắt họ trong kinh nghiệm quá khứ; và khi họ chờ đợi, canh giữ và cầu nguyện để biết ý muốn của Đức Chúa Trời, họ đã thấy rằng Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của họ đã bước vào một công việc thánh chức khác, và khi họ bởi đức tin theo Ngài, họ cũng được dẫn dắt để thấy công việc cuối cùng của hội thánh. Họ có một sự hiểu biết rõ ràng hơn về sứ điệp của thiên sứ thứ nhất và thứ hai, và đã được chuẩn bị để tiếp nhận và truyền cho thế gian lời cảnh cáo trang nghiêm của thiên sứ thứ ba trong Khải Huyền 14. GC 431.3