Chương 16

Sự Kết Thúc Thời Kỳ Ân Điển

✦ ✧ ✦

Không Ai Biết Khi Nào Thời Kỳ Ân Điển Sẽ Kết Thúc

Đức Chúa Trời đã không bày tỏ cho chúng ta thời điểm khi nào sứ điệp này sẽ kết thúc hoặc khi nào thời kỳ ân điển sẽ chấm dứt. Những điều đã được bày tỏ thì chúng ta sẽ tiếp nhận cho chính mình và cho con cái mình, nhưng chúng ta chớ tìm cách biết những điều đã được giữ kín trong sự khôn ngoan của Đấng Toàn Năng…. LDE 227.1

Nhiều thư đã gửi đến tôi hỏi xem tôi có ánh sáng đặc biệt nào về thời điểm khi thời kỳ ân điển sẽ kết thúc hay không, và tôi xin trả lời rằng tôi chỉ có sứ điệp này để truyền đạt, ấy là bây giờ chính là lúc phải làm việc khi ngày còn, vì đêm sắp đến là lúc không ai có thể làm việc được.—Selected Messages 1:191 (1894). LDE 227.2

Việc Thi Hành Luật Chúa Nhật Xảy Ra Trước Khi Thời Kỳ Ân Điển Kết Thúc

Chúa đã chỉ cho tôi thấy rõ ràng rằng hình tượng của con thú sẽ được hình thành trước khi thời kỳ ân điển kết thúc, vì đó sẽ là cuộc thử thách lớn [Xem chương trước, nơi cuộc thử thách lớn dành cho dân sự Đức Chúa Trời được chỉ ra là sự thi hành Luật Chúa Nhật.] cho dân sự Đức Chúa Trời, qua đó số phận đời đời của họ sẽ được quyết định.—Selected Messages 2:81 (1890). LDE 227.3

“Hình tượng của con thú” là gì? Và nó sẽ được hình thành như thế nào? Hình tượng được làm bởi con thú hai sừng, và là một hình tượng cho con thú. Nó cũng được gọi là hình tượng của con thú. [Con thú hai sừng trong Khải-huyền 13:11-17 làm một hình tượng cho con thú được mô tả trong Khải-huyền 13:1-10.] Vậy thì để biết hình tượng đó như thế nào và được hình thành ra sao, chúng ta phải nghiên cứu các đặc điểm của chính con thú ấy—giáo hoàng. LDE 228.1

Khi Hội Thánh thời kỳ đầu trở nên bại hoại do từ bỏ sự đơn sơ của tin lành và chấp nhận các nghi lễ và phong tục ngoại giáo, Hội Thánh đã đánh mất Đức Thánh Linh và quyền năng của Đức Chúa Trời; và để kiểm soát lương tâm của dân chúng, Hội Thánh đã tìm kiếm sự ủng hộ của quyền lực thế tục. Kết quả là giáo hoàng, một Hội Thánh kiểm soát quyền lực của nhà nước, và sử dụng nó để thúc đẩy các mục đích riêng của mình, đặc biệt là để trừng phạt “tà giáo”. Để Hoa Kỳ hình thành một hình tượng của con thú, quyền lực tôn giáo phải kiểm soát chính quyền dân sự đến mức quyền lực của nhà nước cũng sẽ được Hội Thánh sử dụng để hoàn thành các mục đích riêng của mình…. LDE 228.2

“Hình tượng của con thú” tượng trưng cho hình thức của Tin Lành bội đạo sẽ phát triển khi các Hội Thánh Tin Lành tìm kiếm sự trợ giúp của quyền lực dân sự để thi hành các giáo điều của họ.—The Great Controversy, 443, 445 (1911). LDE 228.3

Thời Kỳ Ân Điển Kết Thúc Khi Việc Đóng Ấn Hoàn Tất

Ngay trước khi chúng tôi bước vào đó [cơn đại nạn], tất cả chúng tôi đều nhận được ấn của Đức Chúa Trời hằng sống. Rồi tôi thấy bốn vị thiên sứ ngừng giữ bốn ngọn gió lại. Và tôi thấy đói kém, dịch lệ và gươm đao, nước này dấy lên nghịch cùng nước kia, và cả thế giới rơi vào tình trạng hỗn loạn.—The S.D.A. Bible Commentary 7:968 (1846). LDE 228.4

Tôi thấy các thiên sứ vội vã đi lại trên thiên đàng. Một thiên sứ với một ống mực của thầy thông giáo bên hông trở về từ trái đất và báo cáo với Đức Chúa Giê-su rằng công việc của mình đã hoàn tất, và các thánh đồ đã được kiểm đếm và đóng ấn. Rồi tôi thấy Đức Chúa Giê-su, Đấng đã phục vụ trước hòm giao ước chứa Mười Điều Răn, ném lư hương xuống. Ngài giơ tay lên và phán với tiếng lớn rằng: “Xong rồi."—Early Writings, 279 (1858). LDE 229.1

Có thể nói chỉ còn lại một khoảnh khắc thời gian. Nhưng dù dân này đã dấy lên nghịch cùng dân kia và nước này nghịch cùng nước nọ, hiện tại vẫn chưa có cuộc giao tranh tổng lực. Hiện thời bốn ngọn gió vẫn còn được giữ lại cho đến khi các tôi tớ Đức Chúa Trời được đóng ấn trên trán của họ. Rồi các thế lực của trái đất sẽ tập hợp lực lượng cho trận chiến lớn cuối cùng.—Testimonies for the Church 6:14 (1900). LDE 229.2

Một thiên sứ trở về từ trái đất loan báo rằng công việc của mình đã hoàn tất; thử thách cuối cùng đã được đem đến trên thế giới, và tất cả những ai đã chứng tỏ mình trung thành với các mệnh lệnh thiêng liêng đều đã nhận được “ấn của Đức Chúa Trời hằng sống.” Bấy giờ Đức Chúa Giê-su ngừng việc cầu thay trong đền thánh ở trên trời. Ngài giơ tay lên và phán với tiếng lớn rằng: “Xong rồi."—The Great Controversy, 613 (1911). LDE 229.3

Thời Kỳ Ân Điển Sẽ Kết Thúc Cách Bất Ngờ, Không Ngờ Trước

Khi Đức Chúa Giê-su ngừng cầu thay cho loài người, số phận của mọi người đều được định đoạt mãi mãi…. Thời kỳ ân điển khép lại; sự cầu thay của Đấng Christ trên thiên đàng chấm dứt. Thời điểm này cuối cùng sẽ đến bất ngờ với tất cả mọi người, và những ai đã sao lãng việc tinh sạch hóa linh hồn mình bằng cách vâng theo lẽ thật sẽ bị bắt gặp trong tình trạng ngủ mê.—Testimonies for the Church 2:191 (1868). LDE 229.4

Khi thời kỳ ân điển kết thúc, nó sẽ đến cách bất ngờ, không ngờ trước—vào lúc chúng ta ít mong đợi nhất. Nhưng hôm nay chúng ta có thể có một hồ sơ trong sạch trên thiên đàng, và biết rằng Đức Chúa Trời chấp nhận chúng ta.—The S.D.A. Bible Commentary 7:989 (1906). LDE 230.1

Khi công việc của sự phán xét tra xét kết thúc, số phận của mọi người sẽ được định đoạt cho sự sống hoặc sự chết. Thời kỳ ân điển kết thúc một thời gian ngắn trước khi Chúa hiện ra trong các đám mây trên trời…. LDE 230.2

Trước cơn Đại hồng thủy, sau khi Nô-ê vào tàu, Đức Chúa Trời đóng cửa lại, nhốt ông ở bên trong và đóng cửa với những kẻ không tin kính ở bên ngoài; nhưng trong bảy ngày, dân chúng, không biết rằng số phận mình đã được định đoạt, vẫn tiếp tục cuộc sống vô tư, ham mê khoái lạc, và chế nhạo những lời cảnh cáo về sự phán xét sắp đến. Đấng Cứu Thế phán:

“và người ta không ngờ chi hết cho đến khi nước lụt tới mà đùa đem đi hết thảy, — khi Con người đến cũng như vậy.” (Ma-thi-ơ 24:39)

Cách thầm lặng, không ai chú ý như kẻ trộm lúc nửa đêm, giờ phút quyết định ấy sẽ đến, đánh dấu sự định đoạt số phận của mỗi người, sự rút lại cuối cùng lời mời thương xót dành cho loài người tội lỗi…. LDE 230.3

Trong khi nhà doanh nghiệp đang mải miết theo đuổi lợi lộc, trong khi kẻ ham vui đang tìm kiếm thú tiêu khiển, trong khi cô gái thời thượng đang sắp xếp trang sức của mình—có thể chính trong giờ phút ấy, Đấng Phán Xét cả thế gian sẽ tuyên bản án:

“Tê-ken là: Vua đã bị cân trên cái cân, và thấy là kém thiếu.” (Đa-ni-ên 5:27)

—The Great Controversy, 490, 491 (1911). LDE 230.4

Hoạt Động Của Loài Người Sau Khi Thời Kỳ Ân Điển Kết Thúc

Người công bình và kẻ ác sẽ vẫn còn sống trên đất trong tình trạng hay chết của họ—loài người vẫn sẽ trồng trọt và xây cất, ăn và uống, tất cả đều không hay biết rằng quyết định cuối cùng, không thể thay đổi, đã được tuyên bố trong đền thánh ở trên.—The Great Controversy, 491 (1911). LDE 231.1

Khi quyết định không thể thay đổi của đền thánh đã được tuyên bố, và số phận của thế gian đã được định đoạt mãi mãi, thì dân cư trên đất sẽ không hay biết điều đó. Các hình thức tôn giáo sẽ vẫn được duy trì bởi một dân mà Thánh Linh của Đức Chúa Trời đã rút lui khỏi họ vĩnh viễn, và lòng nhiệt thành của Sa-tan mà chúa của sự ác sẽ truyền cảm hứng cho họ để hoàn thành các mục đích hiểm độc của hắn, sẽ mang vẻ ngoài của lòng nhiệt thành đối với Đức Chúa Trời.—The Great Controversy, 615 (1911). LDE 231.2

Lúa mì và cỏ lùng “cùng lớn lên cho đến mùa gặt.” Trong khi chu toàn các bổn phận của cuộc đời, người công bình sẽ tiếp xúc với kẻ vô đạo cho đến lúc cuối cùng. Con cái của sự sáng được phân tán giữa con cái của sự tối tăm, để mọi người có thể thấy được sự tương phản.—Testimonies for the Church 5:100 (1882). LDE 231.3

Đấng Christ đã tuyên bố rằng khi Ngài đến, một số dân sự đang chờ đợi Ngài sẽ đang bận rộn trong các công việc kinh doanh. Một số sẽ đang gieo giống ngoài đồng, những người khác đang gặt hái và thu hoạch mùa màng, và những người khác đang xay tại cối xay.—Manuscript 26, 1901. LDE 231.4

Sự Vô Tín Và Những Thú Vui Bị Cấm Vẫn Tiếp Diễn

Chủ nghĩa hoài nghi và những điều được gọi là khoa học đã làm suy yếu đức tin của thế giới Cơ-đốc nơi Kinh Thánh đến một mức độ lớn. Sai lầm và những truyện hoang đường được vui vẻ chấp nhận, để họ có thể theo đuổi con đường thỏa mãn bản thân mà không phải lo sợ, vì họ đang cố gắng không lưu giữ Đức Chúa Trời trong tâm trí mình. Họ nói rằng: “Ngày mai sẽ như ngày hôm nay và còn dư dật hơn nữa.” Nhưng giữa sự vô tín và những thú vui không kính sợ Đức Chúa Trời của họ, tiếng kêu của thiên sứ trưởng và tiếng kèn của Đức Chúa Trời sẽ vang lên…. LDE 232.1

Khi mọi sự trong thế giới chúng ta đang bận rộn hoạt động, chìm đắm trong tham vọng ích kỷ vì lợi lộc, Đức Chúa Giê-su sẽ đến như kẻ trộm.—Manuscript 15b, 1886. LDE 232.2

Khi những người xưng mình là dân của Đức Chúa Trời liên kết với thế gian, sống như chúng nó sống, và cùng dự vào những thú vui bị cấm với chúng nó; khi sự xa hoa của thế gian trở thành sự xa hoa của Hội Thánh; khi tiếng chuông cưới đang ngân vang, và mọi người đều trông mong nhiều năm thịnh vượng theo thế gian—thì bấy giờ, đột ngột như chớp loè từ trời, sự kết thúc của những ảo ảnh tươi sáng và những hy vọng huyễn hoặc của họ sẽ đến.—The Great Controversy, 338, 339 (1911). LDE 232.3

Loài Người Sẽ Hoàn Toàn Mải Mê Với Việc Kinh Doanh

Khi Lót cảnh báo các thành viên trong gia đình ông về sự hủy diệt của thành Sô-đôm, họ đã không chịu lắng nghe lời ông, nhưng xem ông như một kẻ cuồng tín. Sự hủy diệt đã ập đến và tìm thấy họ trong tình trạng không chuẩn bị. Sự việc cũng sẽ như vậy khi Đấng Christ đến—những người nông dân, thương gia, luật sư, người buôn bán sẽ hoàn toàn mải mê với việc kinh doanh, và ngày của Chúa sẽ đến trên họ như một cái bẫy.—The Review and Herald, ngày 10 tháng 3, 1904. LDE 232.4

Khi các mục sư, nông dân, thương gia, luật sư, những bậc vĩ nhân và những người được xưng là tốt sẽ kêu lên rằng: “Bình hòa và an ổn,” thì tai họa thình lình ập đến. Lu-ca thuật lại lời của Đấng Christ rằng ngày của Đức Chúa Trời đến như một cái bẫy—hình ảnh một con thú đang rình mồi trong rừng, và kìa, bỗng nhiên nó bị mắc vào bẫy giấu kín của người thợ săn.—Manuscript Releases 10:266 (1876). LDE 233.1

Khi loài người đang sống thảnh thơi, đầy thú vui, mải mê mua bán, thì kẻ trộm sẽ đến rón rén. Sự việc sẽ như vậy khi Con Người ngự đến.—Letter 21, 1897. LDE 233.2

Các Nhà Lãnh Đạo Tôn Giáo Sẽ Đầy Lạc Quan

Khi sự lý luận của triết học đã đánh đuổi sự kính sợ những phán xét của Đức Chúa Trời, khi các nhà giáo lý tôn giáo đang chỉ về phía trước những thời đại dài của hòa bình và thịnh vượng, và thế gian đắm chìm trong vòng quay của công việc và lạc thú, trồng trọt và xây cất, ăn uống và vui chơi, chối bỏ những lời cảnh báo của Đức Chúa Trời và chế nhạo các sứ giả của Ngài—thì chính lúc đó sự hủy diệt thình lình ập đến trên họ, và họ sẽ không thoát khỏi.—Patriarchs and Prophets, 104 (1890). LDE 233.3

Dầu đến lúc nào, ngày của Đức Chúa Trời sẽ đến bất ngờ đối với những kẻ vô đạo. Khi cuộc sống đang diễn ra trong vòng quay không đổi; khi loài người mải mê với lạc thú, công việc, buôn bán, kiếm tiền; khi các nhà lãnh đạo tôn giáo đang tán dương sự tiến bộ và khai sáng của thế gian, và dân chúng bị ru ngủ trong một sự an toàn giả tạo—thì lúc ấy, như kẻ trộm lúc nửa đêm lẻn vào căn nhà không được canh giữ, sự hủy diệt thình lình cũng sẽ giáng trên những kẻ bất cẩn và vô đạo, “và họ sẽ không thoát khỏi."—The Great Controversy, 38 (1911). LDE 233.4

Sa-tan Suy Đoán Rằng Thời Kỳ Ân Điển Đã Kết Thúc

Trong cơn đại nạn, Sa-tan kích động kẻ ác, và chúng vây quanh dân sự của Đức Chúa Trời để hủy diệt họ. Nhưng nó không biết rằng chữ “tha thứ” đã được ghi bên cạnh tên của họ trong các sách trên thiên đàng.—The Review and Herald, ngày 19 tháng 11 năm 1908. LDE 234.1

Như Sa-tan đã xui giục Ê-sau tiến đánh Gia-cốp, thì nó cũng sẽ kích động kẻ ác để hủy diệt dân sự của Đức Chúa Trời trong cơn đại nạn…. Nó thấy rằng các thiên sứ thánh đang canh giữ họ, và nó suy đoán rằng tội lỗi của họ đã được tha thứ, nhưng nó không biết rằng các trường hợp của họ đã được quyết định tại đền thánh ở trên cao.—The Great Controversy, 618 (1911). LDE 234.2

Cơn Đói Khát Lời Đức Chúa Trời

Những ai bây giờ không trân trọng, không nghiên cứu và không quý mến Lời Đức Chúa Trời được phán ra bởi các đầy tớ Ngài sẽ có cớ để than khóc đắng cay về sau. Tôi đã thấy rằng Chúa trong sự phán xét vào lúc kết thúc thời gian sẽ đi khắp đất; các tai vạ kinh khiếp sẽ bắt đầu giáng xuống. Khi ấy những kẻ đã khinh thường Lời Đức Chúa Trời, những kẻ đã xem nhẹ Lời ấy, sẽ “đi dông dài từ biển nầy đến biển khác, từ phương bắc đến phương đông; chạy đi đây đó đặng tìm lời Đức Giê-hô-va mà không tìm được”

“Bấy giờ chúng nó sẽ đi dông dài từ biển này đến biển khác, từ phương bắc đến phương đông; chạy đi đây đi đó đặng tìm lời Đức Giê-hô-va mà không tìm được.” (A-mốt 8:12)

Trong xứ có cơn đói khát về việc nghe Lời Đức Chúa Trời.—Manuscript 1, 1857. LDE 234.3

Không Còn Lời Cầu Nguyện Cho Kẻ Ác

Các tôi tớ của Đức Chúa Trời sẽ hoàn thành công việc cuối cùng, dâng những lời cầu nguyện cuối cùng, rơi những giọt lệ cay đắng cuối cùng cho một Hội Thánh phản nghịch và một dân tộc vô đạo. Lời cảnh báo trang nghiêm cuối cùng của họ đã được đưa ra. Ôi, lúc ấy nhà cửa và đất đai, những đồng tiền đã được tích trữ một cách bủn xỉn, được nâng niu và nắm chặt, sẽ được đem ra cho mau lẹ biết bao bởi những kẻ đã xưng nhận lẽ thật mà không sống theo lẽ thật, để đổi lấy một sự an ủi nào đó, để được giảng giải con đường cứu rỗi, hoặc để nghe một lời đầy hy vọng, một lời cầu nguyện hay một lời khuyên nhủ từ các tôi tớ của Đức Chúa Trời. Nhưng không, họ phải tiếp tục đói khát một cách vô ích; cơn khát của họ sẽ không bao giờ được làm dịu, không một sự an ủi nào họ có thể nhận được. Trường hợp của họ đã được quyết định và ấn định đời đời. Đó là một thời kỳ đáng sợ và kinh khiếp.—Manuscript 1, 1857. LDE 235.1

Trong thời kỳ khi sự phán xét của Đức Chúa Trời giáng xuống không thương xót, ôi, kẻ ác sẽ ganh tỵ biết bao với địa vị của những người ở “trong nơi kín đáo của Đấng Chí Cao”—nơi trú ẩn mà Chúa giấu tất cả những ai đã yêu mến Ngài và đã vâng giữ các điều răn của Ngài! Số phận của người công bình quả là đáng ganh tỵ trong thời điểm như vậy đối với những kẻ đang chịu khổ vì tội lỗi mình. Nhưng cánh cửa thương xót đã đóng lại đối với kẻ ác. Không còn lời cầu nguyện nào được dâng lên cho họ sau khi thời kỳ ân điển kết thúc.—The S.D.A. Bible Commentary 3:1150 (1901). LDE 235.2

Sự Chuyển Giao Bản Tánh Là Điều Không Thể

Chúa đang đến trong quyền năng và vinh hiển lớn. Bấy giờ công việc của Ngài sẽ là phân rẽ hoàn toàn giữa người công bình và kẻ ác. Nhưng khi đó dầu không thể được chuyển sang bình của những kẻ không có dầu. Bấy giờ lời của Đấng Christ sẽ được ứng nghiệm: “Hai người đàn bà xay chung cối, một người được rước đi, còn một bị để lại” (Lu-ca 17:35). Người công bình và kẻ ác sẽ cùng chung sống trong công việc của đời sống. Nhưng Chúa đọc được bản tánh. Ngài phân biệt ai là con cái vâng lời, ai là người tôn trọng và yêu mến các điều răn của Ngài.—Testimonies to Ministers and Gospel Workers, 234 (1895). LDE 236.1

Chết là một điều trọng đại, nhưng sống còn là một điều trọng đại hơn nhiều. Mỗi tư tưởng, lời nói và việc làm của đời sống chúng ta sẽ gặp lại chúng ta. Trong thời kỳ thử thách chúng ta tự làm cho mình trở thành như thế nào, thì chúng ta phải giữ nguyên như vậy cho đến đời đời. Sự chết làm tan rã thân thể, nhưng không thay đổi bản tánh. Sự đến của Đấng Christ không thay đổi bản tánh chúng ta; nó chỉ cố định bản tánh ấy mãi mãi không bao giờ thay đổi nữa.—Testimonies for the Church 5:466 (1885). LDE 236.2

Một Thời Kỳ Ân Điển Khác Cũng Sẽ Không Thuyết Phục Được Kẻ Ác

Chúng ta phải tận dụng tốt nhất những cơ hội hiện tại của mình. Sẽ không có một thời kỳ ân điển nào khác được ban cho chúng ta để chuẩn bị cho thiên đàng. Đây là cơ hội duy nhất và cuối cùng của chúng ta để hình thành nhân cách phù hợp với ngôi nhà tương lai mà Chúa đã sắm sẵn cho tất cả những ai vâng giữ các điều răn của Ngài.—Letter 20, 1899. LDE 236.3

Sẽ không có thời kỳ ân điển nào sau sự đến của Chúa. Những kẻ nói rằng sẽ có là bị lừa dối và dẫn lạc. Trước khi Đấng Christ đến, tình trạng đúng như đã xảy ra trước cơn Đại hồng thủy sẽ tồn tại. Và sau khi Đấng Cứu Thế hiện ra trên các đám mây trời, sẽ không ai được ban cho cơ hội khác để đạt được sự cứu rỗi. Tất cả sẽ đã đưa ra quyết định của mình.—Letter 45, 1891. LDE 237.1

Tất cả sẽ bị thử thách và thử nghiệm theo ánh sáng mà họ đã nhận được. Những kẻ quay lưng với lẽ thật để theo chuyện hoang đường không thể trông mong vào một thời kỳ ân điển thứ hai. Sẽ không có thiên hi niên trên đất. Nếu, sau khi Đức Thánh Linh đã đem sự cáo trách đến tấm lòng họ, họ chống lại lẽ thật và dùng ảnh hưởng của mình để cản đường khiến người khác không tiếp nhận lẽ thật, họ sẽ không bao giờ được thuyết phục. Họ đã không tìm kiếm sự biến đổi nhân cách trong thời kỳ ân điển đã được ban cho họ, và Đấng Christ sẽ không ban cho họ cơ hội để bước qua chặng đường đó một lần nữa. Quyết định ấy là quyết định cuối cùng.—Letter 25, 1900. LDE 237.2

✦ · ✦