Chương 15

Ấn Của Đức Chúa Trời Và Dấu Của Con Thú

✦ ✧ ✦

Chỉ Có Hai Hạng Người

Chỉ có thể có hai hạng người. Mỗi bên đều được đóng dấu rõ rệt, hoặc bằng ấn của Đức Chúa Trời hằng sống, hoặc bằng dấu của con thú hay hình tượng của nó.—The Review and Herald, ngày 30 tháng Giêng, 1900. LDE 215.1

Trong cuộc xung đột vĩ đại giữa đức tin và sự vô tín, toàn thể thế giới Cơ-đốc sẽ bị cuốn vào. Tất cả sẽ phải chọn phe. Một số người dường như có thể không tham gia vào cuộc xung đột ở bên nào cả. Họ có thể không tỏ ra chống lại lẽ thật, nhưng họ cũng sẽ không mạnh dạn đứng về phía Đấng Christ vì sợ mất tài sản hoặc chịu sỉ nhục. Tất cả những người như vậy đều được kể chung với các kẻ thù của Đấng Christ.—The Review and Herald, ngày 7 tháng Hai, 1893. LDE 215.2

Khi chúng ta tiến đến gần thời kỳ kết thúc, ranh giới phân định giữa con cái của sự sáng và con cái của sự tối tăm sẽ ngày càng rõ rệt hơn. Họ sẽ ngày càng khác biệt với nhau hơn. Sự khác biệt này được bày tỏ qua lời của Đấng Christ, “được sanh lại”—được tạo nên mới trong Đấng Christ, chết đối với thế gian và sống cho Đức Chúa Trời. Đây là những bức tường ngăn cách phân chia giữa thiên thượng và thế gian, và mô tả sự khác biệt giữa những người thuộc về thế gian và những người được chọn ra khỏi nó, là những người được tuyển chọn, quý báu trước mặt Đức Chúa Trời.—Special Testimony to the Battle Creek Church (Ph 155), 3 (1882). LDE 215.3

Các thành viên trong gia đình bị phân ly

Những người vốn là thành viên của cùng một gia đình bị phân ly. Một dấu hiệu được đặt trên những người công bình.

“Đức Giê-hô-va vạn quân phán: Những kẻ ấy sẽ thuộc về ta, làm cơ nghiệp riêng của ta trong ngày ta làm; và ta sẽ tiếc chúng nó như một người tiếc con trai mình hầu việc mình.” (Ma-la-chi 3:17)

Những ai đã vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời sẽ hiệp cùng đoàn thể các thánh đồ trong sự sáng. Họ sẽ bước qua các cổng để vào thành, và có quyền hưởng cây sự sống. LDE 216.1

“Một người được rước đi”. Tên người ấy sẽ được ghi trong sách sự sống, trong khi những kẻ từng cộng tác với người ấy sẽ mang dấu hiệu của sự phân ly đời đời khỏi Đức Chúa Trời.—Testimonies to Ministers and Gospel Workers, 234, 235 (1895). LDE 216.2

Được Phán Xét Theo Ánh Sáng Mà Chúng Ta Đã Nhận Lãnh

Nhiều người chưa từng có những đặc ân mà chúng ta đã có sẽ vào thiên đàng trước những người đã nhận được nhiều ánh sáng lớn lao nhưng đã không bước đi trong ánh sáng ấy. Nhiều người đã sống theo ánh sáng tốt nhất mà họ có được và sẽ được phán xét tương xứng.—Letter 36, 1895. LDE 216.3

Mọi người đều phải chờ đợi cho đến thời điểm đã định, cho đến khi lời cảnh báo đã được rao truyền đến mọi nơi trên thế giới, cho đến khi ánh sáng và bằng chứng đầy đủ đã được ban cho mỗi linh hồn. Một số người sẽ có ít ánh sáng hơn người khác, nhưng mỗi người sẽ được phán xét theo ánh sáng đã nhận được.—Manuscript 77, 1899. LDE 217.1

Chúng ta đã được ban cho ánh sáng lớn lao về luật pháp Đức Chúa Trời. Luật pháp này là tiêu chuẩn của phẩm hạnh. Hiện nay, con người được đòi hỏi phải làm theo luật pháp ấy, và sẽ bị phán xét bởi luật pháp ấy trong ngày lớn cuối cùng. Trong ngày đó, con người sẽ bị xử lý theo ánh sáng mà họ đã nhận lãnh.—The Gospel Herald, January, 1901 (Supplement). LDE 217.2

Những ai đã nhận được nhiều ánh sáng lớn lao nhưng coi thường ánh sáng đó thì ở trong địa vị tồi tệ hơn những người không được ban cho nhiều lợi thế như vậy. Họ tôn cao chính mình chứ không tôn cao Chúa. Hình phạt giáng trên loài người trong mọi trường hợp sẽ tương xứng với sự sỉ nhục mà họ đã gây ra cho Đức Chúa Trời.—Manuscript Releases 8:168 (1901). LDE 217.3

Mỗi người sẽ có đủ ánh sáng để đưa ra quyết định một cách sáng suốt.—The Great Controversy, 605 (1911). LDE 217.4

Không Có Cớ Cho Sự Mù Quáng Cố Ý

Không ai sẽ bị kết án vì không lưu tâm đến ánh sáng và sự hiểu biết mà họ chưa từng có và không thể có được. Nhưng nhiều người từ chối vâng theo lẽ thật được trình bày cho họ bởi các sứ giả của Đấng Christ, vì họ muốn rập khuôn theo tiêu chuẩn của thế gian, và lẽ thật đã đến với sự hiểu biết của họ, ánh sáng đã chiếu sáng trong linh hồn họ, sẽ kết án họ trong sự phán xét.—The S.D.A. Bible Commentary 5:1145 (1884). LDE 217.5

Những ai có cơ hội nghe lẽ thật mà không chịu khó nghe hay hiểu lẽ thật ấy, nghĩ rằng nếu không nghe thì sẽ không phải chịu trách nhiệm, sẽ bị xét là có tội trước mặt Đức Chúa Trời như thể họ đã nghe và đã chối bỏ. Sẽ không có lời bào chữa nào cho những kẻ chọn đi trong sự sai lầm trong khi họ có thể hiểu được điều gì là lẽ thật. Trong sự thống khổ và sự chết của Ngài, Đức Chúa Giê-su đã thực hiện sự chuộc tội cho mọi tội lỗi do sự ngu dốt, nhưng không có sự dự liệu nào dành cho sự mù quáng cố ý. LDE 218.1

Chúng ta sẽ không phải chịu trách nhiệm về ánh sáng chưa đến với nhận thức của mình, nhưng về ánh sáng mà chúng ta đã chống cự và từ chối. Một người không thể nắm bắt được lẽ thật chưa bao giờ được trình bày cho mình, và do đó không thể bị kết án vì ánh sáng mà người ấy chưa từng có.—The S.D.A. Bible Commentary 5:1145 (1893). LDE 218.2

Tầm Quan Trọng Của Lòng Nhân Từ Thực Tiễn

Những quyết định trong ngày sau rốt sẽ tùy thuộc vào lòng nhân từ thực tiễn của chúng ta. Đấng Christ công nhận mỗi hành động nhân từ như được làm cho chính Ngài.—Testimonies to Ministers and Gospel Workers, 400 (1896). LDE 218.3

Khi các dân tộc được nhóm lại trước mặt Ngài, sẽ chỉ có hai hạng người, và số phận đời đời của họ sẽ được quyết định bởi những gì họ đã làm hoặc đã bỏ qua không làm cho Ngài qua những kẻ nghèo khó và đau khổ…. LDE 218.4

Trong vòng những người ngoại đạo có những kẻ thờ phượng Đức Chúa Trời cách vô tri, những kẻ chưa bao giờ được ánh sáng đem đến qua phương tiện loài người, nhưng họ sẽ không hư mất. Dù không biết đến luật pháp thành văn của Đức Chúa Trời, họ đã nghe tiếng Ngài phán với họ qua thiên nhiên, và đã làm những điều mà luật pháp đòi hỏi. Việc làm của họ là bằng chứng cho thấy Đức Thánh Linh đã chạm đến lòng họ, và họ được nhìn nhận là con cái của Đức Chúa Trời. LDE 218.5

Những kẻ hèn mọn trong các dân tộc và trong vòng những người ngoại đạo sẽ ngạc nhiên và vui mừng biết bao khi nghe từ môi của Đấng Cứu Thế rằng: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, hễ các ngươi đã làm việc đó cho một người trong những người rất hèn mọn nầy của anh em ta, ấy là đã làm cho chính mình ta vậy”! Lòng của Tình Yêu Vô Hạn sẽ vui mừng biết bao khi những kẻ theo Ngài ngước nhìn lên với sự ngạc nhiên và vui mừng trước những lời chấp nhận của Ngài!—The Desire of Ages, 637, 638 (1898). LDE 219.1

Động Cơ Đem Lại Phẩm Chất Cho Hành Động

Trong ngày phán xét, một số người sẽ viện lý do về việc tốt này việc tốt nọ làm cớ để được xem xét. Họ sẽ nói: “Tôi đã giúp các thanh niên lập nghiệp. Tôi đã dâng tiền để xây bệnh viện. Tôi đã cấp đỡ những kẻ góa bụa, và tiếp đón người nghèo vào nhà tôi.” Phải, nhưng động cơ của ngươi đã bị ô uế bởi lòng vị kỷ đến nỗi việc làm ấy không được chấp nhận trước mặt Chúa. Trong mọi điều ngươi đã làm, cái tôi đã được phô bày một cách nổi bật.—Manuscript 53, 1906. LDE 219.2

Chính động cơ đem lại phẩm chất cho hành động của chúng ta, đóng dấu chúng bằng sự ô nhục hay bằng giá trị đạo đức cao quý.—The Desire of Ages, 615 (1898). LDE 219.3

Ấn Của Đức Chúa Trời Là Gì

Ngay khi dân sự của Đức Chúa Trời được đóng ấn trên trán họ — đó không phải là một ấn hay dấu nào có thể thấy được, mà là sự an định trong lẽ thật, cả về mặt trí tuệ lẫn thuộc linh, đến nỗi họ không thể bị lay chuyển — ngay khi dân sự của Đức Chúa Trời được đóng ấn và chuẩn bị cho sự rung chuyển, thì nó sẽ đến. Thật vậy, nó đã bắt đầu rồi. — The S.D.A. Bible Commentary 4:1161 (1902). LDE 219.4

Ấn của Đức Chúa Trời hằng sống được đặt trên những người tận tâm giữ ngày Sa-bát của Chúa. — The S.D.A. Bible Commentary 7:980 (1897). [Lời tuyên bố này và những lời tương tự nên được hiểu trong ánh sáng của các đoạn đã trích dẫn trước đó trong chương, cho thấy rằng Đức Chúa Trời chỉ buộc con người chịu trách nhiệm về sự hiểu biết mà họ có hoặc có thể có được.] LDE 220.1

Những ai muốn có ấn của Đức Chúa Trời trên trán mình phải giữ ngày Sa-bát theo điều răn thứ tư. — The S.D.A. Bible Commentary 7:970 (1899). LDE 220.2

Sự tuân giữ chân chính ngày Sa-bát là dấu hiệu của lòng trung thành với Đức Chúa Trời. — The S.D.A. Bible Commentary 7:981 (1899). LDE 220.3

Trong cả mười điều răn, chỉ riêng điều răn thứ tư chứa đựng ấn của Đấng Lập Pháp vĩ đại, Đấng Tạo Hóa của trời và đất. — Testimonies for the Church 6:350 (1900). LDE 220.4

Sự tuân giữ kỷ niệm của Chúa, ngày Sa-bát được thiết lập trong Ê-đen, ngày Sa-bát thứ bảy, là sự thử thách lòng trung thành của chúng ta đối với Đức Chúa Trời. — Letter 94, 1900. LDE 220.5

Một dấu được đặt trên mỗi người trong dân sự của Đức Chúa Trời, cũng thật y như một dấu đã được đặt trên cửa các nhà của người Hê-bơ-rơ để gìn giữ dân sự khỏi sự hủy diệt chung. Đức Chúa Trời phán:

“Ta cũng cho chúng nó những ngày sa-bát ta làm một dấu giữa ta và chúng nó, đặng chúng nó biết rằng ta là Đức Giê-hô-va biệt chúng nó ra thánh.” (Ê-xê-chi-ên 20:12)

— The S.D.A. Bible Commentary 7:969 (1900). LDE 220.6

Một tính cách giống Đấng Christ

Ấn của Đức Chúa Trời hằng sống sẽ chỉ được đóng trên những ai mang tính cách giống Đấng Christ.—The S.D.A. Bible Commentary 7:970 (1895). LDE 221.1

Những ai nhận được ấn của Đức Chúa Trời hằng sống và được bảo vệ trong cơn đại nạn phải phản chiếu hình ảnh của Đức Chúa Giê-su cách trọn vẹn.—Early Writings, 71 (1851). LDE 221.2

Ấn của Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ được đóng trên trán của một người nam hay người nữ ô uế. Nó sẽ không bao giờ được đóng trên trán của người nam hay người nữ tham vọng, yêu mến thế gian. Nó sẽ không bao giờ được đóng trên trán của những người nam hay người nữ có lưỡi giả dối hoặc lòng dạ lừa lọc. Tất cả những ai nhận được ấn đều phải không tì vết trước mặt Đức Chúa Trời—những ứng viên cho thiên đàng.—Testimonies for the Church 5:216 (1882). LDE 221.3

Tình yêu thương được bày tỏ qua sự vâng lời, và tình yêu thương trọn vẹn cất bỏ mọi sự sợ hãi. Những ai yêu mến Đức Chúa Trời, có ấn của Đức Chúa Trời trên trán mình, và làm những công việc của Đức Chúa Trời.—Sons and Daughters of God, 51 (1894). LDE 221.4

Những ai chiến thắng thế gian, xác thịt và ma quỷ sẽ là những người được biệt đãi để nhận lãnh ấn của Đức Chúa Trời hằng sống.—Testimonies to Ministers and Gospel Workers, 445 (c. 1886). LDE 221.5

Chúng ta có đang nỗ lực với tất cả những năng lực mà Đức Chúa Trời đã ban cho để đạt đến tầm vóc của những người nam và người nữ trong Đấng Christ không? Chúng ta có đang tìm kiếm sự đầy trọn của Ngài, không ngừng vươn cao hơn nữa, cố gắng đạt đến sự trọn vẹn của tính cách Ngài không? Khi các tôi tớ của Đức Chúa Trời đạt đến điểm này, họ sẽ được đóng ấn trên trán mình. Thiên sứ ghi chép sẽ tuyên bố: “Xong rồi.” Họ sẽ trở nên trọn vẹn trong Đấng mà họ thuộc về bởi sự sáng tạo và bởi sự cứu chuộc.—Selected Messages 3:427 (1899). LDE 222.1

Trong Thời Kỳ Đóng Ấn Hiện Nay

Tôi thấy rằng sự thử nghiệm hiện tại về ngày Sa-bát không thể đến cho đến khi sự cầu thay của Đức Chúa Giê-su trong nơi thánh kết thúc và Ngài đã đi vào trong bức màn thứ hai; vì vậy những người Cơ-đốc đã ngủ trước khi cánh cửa được mở vào nơi chí thánh, khi tiếng kêu lúc nửa đêm chấm dứt, vào tháng thứ bảy năm 1844, và những người đã không giữ ngày Sa-bát thật, giờ đây đang yên nghỉ trong hy vọng, vì họ không có sự sáng và sự thử nghiệm về ngày Sa-bát mà chúng ta hiện đang có kể từ khi cánh cửa đó được mở. Tôi thấy rằng Sa-tan đang cám dỗ một số con dân của Đức Chúa Trời về điểm này. Vì có rất nhiều Cơ-đốc nhân tốt đã ngủ trong sự đắc thắng của đức tin và đã không giữ ngày Sa-bát thật, nên họ nghi ngờ về việc đó có phải là sự thử nghiệm cho chúng ta hiện nay hay không…. LDE 222.2

Sa-tan hiện đang sử dụng mọi mưu chước trong thời kỳ đóng ấn này để giữ tâm trí của con dân Đức Chúa Trời khỏi lẽ thật hiện tại và khiến họ dao động.—Early Writings, 42, 43 (1851). LDE 222.3

Tôi thấy rằng bà ấy [Bà Hastings] đã được đóng ấn và sẽ sống lại khi nghe tiếng của Đức Chúa Trời và sẽ đứng trên đất, và sẽ ở cùng với 144.000 người. Tôi thấy chúng ta không cần phải than khóc cho bà; bà sẽ yên nghỉ trong cơn đại nạn.—Selected Messages 2:263 (1850). LDE 222.4

Trên thế gian của chúng ta đang có những người đã vượt qua tuổi chín mươi. Những hậu quả tự nhiên của tuổi già được thấy nơi sự yếu đuối của họ. Nhưng họ tin cậy Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời yêu thương họ. Ấn của Đức Chúa Trời ở trên họ, và họ sẽ ở trong số những người mà Chúa đã phán,

“Tôi nghe có tiếng đến từ trên trời rằng: Hãy viết lấy: Từ rày phước thay cho những người chết là người chết trong Chúa! Đức Thánh Linh phán: Phải, vì những người ấy nghỉ ngơi khỏi sự khó nhọc, và việc làm mình theo sau.” (Khải-huyền 14:13)

—The S.D.A. Bible Commentary 7:982 (1899). LDE 223.1

Ôi, Ước Gì Ấn Của Đức Chúa Trời Được Đặt Trên Chúng Ta!

Chỉ một ít lâu nữa, mỗi người nào là con cái Đức Chúa Trời sẽ được đặt ấn của Ngài trên mình. Ôi, ước gì ấn ấy được đặt trên trán chúng ta! Ai có thể chịu đựng nổi ý nghĩ bị bỏ qua khi thiên sứ đi ra để đóng ấn trên trán các tôi tớ của Đức Chúa Trời?—The S.D.A. Bible Commentary 7:969, 970 (1889). LDE 223.2

Nếu những người tin nhận lẽ thật không được nâng đỡ bởi đức tin của họ trong những ngày tương đối bình an này, thì điều gì sẽ nâng đỡ họ khi cuộc thử thách lớn lao đến và sắc lệnh ban ra nghịch cùng tất cả những ai không chịu thờ lạy tượng con thú và nhận dấu của nó trên trán hoặc trên tay họ? Thời kỳ trọng đại này không còn xa nữa. Thay vì trở nên yếu đuối và do dự, dân sự của Đức Chúa Trời phải thâu góp sức mạnh và can đảm cho cơn đại nạn.—Testimonies for the Church 4:251 (1876). LDE 223.3

Dấu Của Con Thú Là Gì

Giăng được kêu gọi để thấy một dân khác biệt với những người thờ lạy con thú hoặc hình tượng nó bằng cách giữ ngày thứ nhất trong tuần. Việc giữ ngày này là dấu của con thú.—Testimonies to Ministers and Gospel Workers, 133 (1898). LDE 223.4

Dấu của con thú là ngày sa-bát của giáo hoàng.—Evangelism, 234 (1899). LDE 224.1

Khi sự thử thách đến, sẽ được tỏ rõ dấu của con thú là gì. Đó là sự giữ ngày Chúa Nhật.—The S.D.A. Bible Commentary 7:980 (1900). LDE 224.2

Dấu, hay ấn, của Đức Chúa Trời được tỏ ra trong việc tuân giữ ngày Sa-bát thứ bảy, kỷ niệm sự sáng tạo của Chúa…. Dấu của con thú thì ngược lại với điều này—đó là việc giữ ngày thứ nhất trong tuần.—Testimonies for the Church 8:117 (1904). LDE 224.3

“Nó cũng khiến mọi người, nhỏ và lớn, giàu và nghèo, tự chủ và tôi mọi, đều chịu ghi dấu hoặc trên tay hữu, hoặc trên trán,” (Khải-huyền 13:16)

Loài người không những không được làm việc bằng tay vào ngày Chúa Nhật, mà còn phải nhìn nhận ngày Chúa Nhật là ngày Sa-bát trong tâm trí họ.—Special Testimony to Battle Creek Church (Ph 86), 6, 7 (1897). LDE 224.4

Khi Nào Dấu Của Con Thú Được Nhận Lãnh

Chưa có ai nhận lãnh dấu của con thú.—Evangelism, 234 (1899). LDE 224.5

Sự giữ ngày Chúa Nhật chưa phải là dấu của con thú, và sẽ không trở thành như vậy cho đến khi sắc lệnh được ban hành buộc loài người phải thờ lạy ngày sa-bát thần tượng này. Sẽ đến lúc ngày này trở thành thử thách, nhưng lúc đó vẫn chưa đến. The S.D.A. Bible Commentary 7:977 (1899). LDE 224.6

Đức Chúa Trời đã ban cho loài người ngày Sa-bát làm dấu hiệu giữa Ngài và họ để thử nghiệm lòng trung thành của họ. Trong cơn khủng hoảng lớn ở trước mặt chúng ta, những ai sau khi ánh sáng về luật pháp Đức Chúa Trời đến với họ mà vẫn tiếp tục bất tuân và tôn cao luật pháp loài người lên trên luật pháp Đức Chúa Trời, sẽ nhận lãnh dấu của con thú.—Evangelism, 235 (1900). LDE 225.1

Ngày Sa-bát sẽ là cuộc thử nghiệm lớn về lòng trung thành, vì đó là điểm lẽ thật bị tranh cãi đặc biệt. Khi cuộc thử nghiệm cuối cùng được đem đến trên loài người, thì lằn ranh phân biệt sẽ được vạch ra giữa những người phục vụ Đức Chúa Trời và những người không phục vụ Ngài. LDE 225.2

Trong khi sự tuân giữ ngày sa-bát giả dối tuân theo luật của nhà nước, trái với điều răn thứ tư, sẽ là sự công khai tỏ lòng trung thành với một thế lực chống nghịch Đức Chúa Trời, thì sự giữ ngày Sa-bát thật, vâng theo luật pháp Đức Chúa Trời, là bằng chứng của lòng trung thành với Đấng Tạo Hóa. Trong khi một hạng người, bằng cách chấp nhận dấu hiệu phục tùng các thế lực trần gian, nhận lãnh dấu của con thú, thì hạng người kia, chọn dấu hiệu trung thành với thẩm quyền thiêng liêng, nhận lãnh ấn của Đức Chúa Trời.—The Great Controversy, 605 (1911). LDE 225.3

Việc Cưỡng Bách Giữ Ngày Chúa Nhật Là Sự Thử Thách

Không ai bị kết án cho đến khi họ đã nhận được ánh sáng và đã thấy nghĩa vụ của điều răn thứ tư. Nhưng khi sắc lệnh được ban hành cưỡng bách giữ ngày Sa-bát giả mạo, và tiếng kêu lớn của thiên sứ thứ ba cảnh báo loài người chống lại sự thờ phượng con thú và hình tượng của nó, ranh giới giữa cái giả và cái thật sẽ được vạch ra rõ ràng. Khi đó, những người vẫn tiếp tục phạm tội sẽ nhận lấy dấu của con thú.—Evangelism, 234, 235 (1899). LDE 225.4

Khi việc giữ ngày Chúa Nhật được luật pháp cưỡng bách, và thế giới được soi sáng về nghĩa vụ của ngày Sa-bát chân thật, thì bất cứ ai vi phạm điều răn của Đức Chúa Trời để tuân theo một mệnh lệnh không có thẩm quyền nào cao hơn thẩm quyền của La-mã, sẽ vì đó mà tôn kính giáo hoàng trên Đức Chúa Trời. Người đó đang dâng lòng tôn kính cho La-mã, và cho thế lực cưỡng bách thi hành định chế do La-mã thiết lập. Người đó đang thờ phượng con thú và hình tượng của nó. LDE 226.1

Khi loài người bấy giờ chối bỏ định chế mà Đức Chúa Trời đã tuyên bố là dấu hiệu của thẩm quyền Ngài, và thay vào đó tôn vinh điều mà La-mã đã chọn làm biểu hiệu của quyền tối thượng của mình, thì qua đó họ sẽ chấp nhận dấu hiệu trung thành với La-mã—“dấu của con thú”. Và chỉ đến khi vấn đề được trình bày rõ ràng như vậy trước dân chúng, và họ buộc phải lựa chọn giữa các điều răn của Đức Chúa Trời và các điều răn của loài người, thì những người tiếp tục phạm tội mới nhận lấy “dấu của con thú”.—The Great Controversy, 449 (1911). LDE 226.2

✦ · ✦