Giu-đa
Lịch sử của Giu-đa cho thấy kết cục bi thảm của một đời sống lẽ ra có thể được Đức Chúa Trời tôn trọng. Nếu Giu-đa qua đời trước chuyến đi cuối cùng đến Giê-ru-sa-lem, ông hẳn đã được xem là người xứng đáng có một chỗ giữa mười hai sứ đồ, và là một người mà sự vắng mặt sẽ được tiếc thương nhiều. Sự ghê tởm theo đuổi ông qua bao thế kỷ hẳn đã không tồn tại nếu không bởi những phẩm chất bộc lộ vào lúc cuối cuộc đời ông. Nhưng việc tính cách của ông được phơi bày ra cho thế gian là có mục đích. Điều đó để làm một lời cảnh báo cho mọi kẻ nào, giống như ông, sẽ phản bội những sự tín nhiệm thiêng liêng. DA 716.1
Ít lâu trước lễ Vượt Qua, Giu-đa đã làm mới lại giao kèo với các thầy tế lễ để giao nộp Đức Chúa Giê-su vào tay họ. Bấy giờ người ta sắp đặt rằng Đấng Cứu Thế sẽ bị bắt tại một trong những nơi Ngài thường lui tới để suy gẫm và cầu nguyện. Kể từ bữa tiệc tại nhà Si-môn, Giu-đa đã có dịp suy ngẫm về việc làm mà ông đã giao ước thực hiện, nhưng ý định của ông vẫn không thay đổi. Vì ba mươi miếng bạc—giá của một người nô lệ—ông đã bán Chúa vinh hiển cho sự sỉ nhục và sự chết. DA 716.2
Giu-đa vốn có lòng yêu tiền bạc mãnh liệt; nhưng ông không phải lúc nào cũng đồi bại đến mức làm một việc như thế này. Ông đã nuôi dưỡng tinh thần xấu xa của lòng tham lam cho đến khi nó trở thành động cơ chế ngự đời sống ông. Lòng yêu của cải vượt trội hơn lòng yêu mến Đấng Christ của ông. Qua việc trở nên nô lệ của một thói xấu, ông đã phó mình cho Sa-tan, để bị xô đẩy đến bất cứ giới hạn nào trong tội lỗi. DA 716.3
Giu-đa đã gia nhập các môn đồ khi đoàn dân đông đang theo Đấng Christ. Lời dạy của Đấng Cứu Thế làm rúng động lòng họ khi họ say sưa lắng nghe những lời Ngài phán, trong nhà hội, bên bờ biển, trên núi. Giu-đa thấy những người đau ốm, què quặt, mù lòa từ các làng mạc và thành thị kéo đến với Đức Chúa Giê-su. Ông thấy những kẻ hấp hối được đặt nơi chân Ngài. Ông chứng kiến những công việc quyền năng của Đấng Cứu Thế trong việc chữa lành kẻ bịnh, đuổi quỷ và làm cho kẻ chết sống lại. Chính bản thân ông cảm nhận được bằng chứng về quyền năng của Đấng Christ. Ông nhìn nhận lời dạy của Đấng Christ là vượt trội hơn mọi điều ông từng nghe. Ông yêu mến Vị Thầy Vĩ Đại, và mong muốn được ở bên Ngài. Ông cảm thấy ao ước được biến đổi trong tính cách và đời sống, và ông hy vọng trải nghiệm điều này qua việc gắn bó mình với Đức Chúa Giê-su. Đấng Cứu Thế không xua đuổi Giu-đa. Ngài ban cho ông một chỗ giữa mười hai sứ đồ. Ngài tin cậy giao cho ông làm công việc của một nhà truyền giảng tin lành. Ngài ban cho ông quyền năng chữa lành kẻ bịnh và đuổi quỷ. Nhưng Giu-đa không đi đến chỗ phó thác hoàn toàn chính mình cho Đấng Christ. Ông không từ bỏ tham vọng trần tục hay lòng yêu tiền bạc của mình. Trong khi nhận lấy địa vị của một người phục vụ Đấng Christ, ông lại không đặt mình dưới sự nhào nắn của Đức Chúa Trời. Ông cảm thấy có thể giữ lại sự phán đoán và ý kiến riêng của mình, và ông nuôi dưỡng khuynh hướng chỉ trích và buộc tội. DA 716.4
Giu-đa được các môn đồ rất kính trọng, và có ảnh hưởng lớn trên họ. Bản thân ông tự đánh giá cao về năng lực của mình, và xem các anh em ông là rất thua kém ông về sự phán đoán và khả năng. Ông nghĩ rằng họ không thấy được cơ hội và không tận dụng được hoàn cảnh. Hội Thánh sẽ chẳng bao giờ thịnh vượng với những người lãnh đạo thiển cận như thế. Phi-e-rơ thì hấp tấp; ông hành động mà không cân nhắc. Giăng, người đang gìn giữ những lẽ thật từ môi miệng Đấng Christ, bị Giu-đa xem là một người quản lý tài chánh kém cỏi. Ma-thi-ơ, người được rèn luyện để chính xác trong mọi việc, rất kỹ lưỡng về sự lương thiện, và ông luôn suy ngẫm những lời của Đấng Christ, và đắm chìm trong đó đến nỗi, theo Giu-đa nghĩ, không thể tin cậy giao cho ông làm những việc kinh doanh sắc bén, sâu xa. Cứ vậy Giu-đa đánh giá tất cả các môn đồ, và tự mãn rằng Hội Thánh hẳn sẽ thường rơi vào bối rối và lúng túng nếu không nhờ tài năng quản lý của ông. Giu-đa tự xem mình là người có năng lực, người không thể bị qua mặt. Theo sự tự đánh giá của ông, ông là một niềm vinh dự cho công việc, và ông luôn tự thể hiện mình như vậy. DA 717.1
Giu-đa bị mù quáng trước sự yếu đuối của tính cách mình, và Đấng Christ đã đặt ông vào nơi mà ông có cơ hội thấy và sửa chữa điều này. Là người giữ ngân quỹ cho các môn đồ, ông được giao trách nhiệm chu cấp cho nhu cầu của nhóm nhỏ, và cứu giúp những kẻ nghèo khó trong cơn túng thiếu. Khi ở trong phòng dự lễ Vượt Qua, Đức Chúa Giê-su phán với ông, “Sự ngươi làm hãy làm mau đi” (Giăng 13:27), các môn đồ tưởng rằng Ngài bảo ông đi mua những gì cần dùng cho bữa tiệc, hoặc bố thí gì đó cho người nghèo. Qua việc phục vụ người khác, Giu-đa hẳn có thể phát triển một tinh thần vị tha. Nhưng trong khi hằng ngày lắng nghe những bài học của Đấng Christ và chứng kiến đời sống vị tha của Ngài, Giu-đa lại buông mình theo bản tính tham lam. Những khoản tiền nhỏ đến tay ông là một sự cám dỗ liên tục. Thường khi ông làm một chút việc cho Đấng Christ, hay dành thời gian cho các mục đích tôn giáo, ông tự trả công cho mình từ quỹ ít ỏi này. Trong mắt ông, những cái cớ này dùng để biện minh cho hành động của mình; nhưng trước mắt Đức Chúa Trời, ông là một kẻ trộm cắp. DA 717.2
Lời tuyên bố mà Đấng Christ thường lặp lại rằng nước Ngài không thuộc về thế gian này đã làm phật lòng Giu-đa. Ông đã vạch ra một đường lối mà ông mong đợi Đấng Christ hành động theo. Ông đã trù tính rằng Giăng Báp-tít sẽ được giải thoát khỏi ngục. Nhưng kìa, Giăng bị bỏ mặc cho đến khi bị chém đầu. Và Đức Chúa Giê-su, thay vì khẳng định quyền làm vua của Ngài và báo thù cho cái chết của Giăng, lại lui vào một nơi thôn dã cùng các môn đồ. Giu-đa muốn một cuộc chiến hung hăng hơn. Ông nghĩ rằng nếu Đức Chúa Giê-su không ngăn cản các môn đồ thực hiện những kế hoạch của họ, thì công việc sẽ thành công hơn. Ông để ý đến sự thù nghịch ngày càng tăng của các nhà lãnh đạo Do Thái, và thấy lời thách thức của họ không được đáp lại khi họ đòi Đấng Christ một dấu lạ từ trời. Lòng ông mở ra cho sự chẳng tin, và kẻ thù cung cấp những ý tưởng nghi ngờ và phản nghịch. Tại sao Đức Chúa Giê-su cứ nhấn mạnh quá nhiều vào những điều làm nản lòng? Tại sao Ngài lại báo trước thử thách và bắt bớ cho chính Ngài và cho các môn đồ của Ngài? Viễn cảnh có được một địa vị cao trong nước mới đã khiến Giu-đa ủng hộ sự nghiệp của Đấng Christ. Phải chăng những hy vọng của ông sẽ tan vỡ? Giu-đa chưa quyết rằng Đức Chúa Giê-su không phải là Con Đức Chúa Trời; nhưng ông đang nghi ngờ, và tìm cách lý giải những công việc quyền năng của Ngài. DA 718.1
Mặc dù chính Đấng Cứu Thế đã dạy bảo, Giu-đa vẫn liên tục cổ xúy ý tưởng rằng Đấng Christ sẽ trị vì như một vị vua tại Giê-ru-sa-lem. Tại phép lạ cho năm ngàn người ăn, ông đã tìm cách thực hiện điều này. Trong dịp ấy Giu-đa giúp phân phát thức ăn cho đoàn dân đói khát. Ông có cơ hội thấy được lợi ích mà ông có quyền ban cho người khác. Ông cảm nhận được sự thỏa lòng luôn đến trong việc phục vụ Đức Chúa Trời. Ông giúp đưa những người đau ốm và khốn khổ từ giữa đoàn dân đến với Đấng Christ. Ông thấy sự nhẹ nhõm, sự vui mừng và hân hoan đến với lòng người qua quyền năng chữa lành của Đấng Phục Hồi. Lẽ ra ông có thể hiểu được những phương cách của Đấng Christ. Nhưng ông bị mù quáng bởi những ham muốn ích kỷ của riêng mình. Giu-đa là người đầu tiên lợi dụng sự phấn khích do phép lạ về bánh khơi dậy. Chính ông là người khởi xướng kế hoạch dùng vũ lực bắt lấy Đấng Christ và tôn Ngài làm vua. Những hy vọng của ông dâng cao. Sự thất vọng của ông cay đắng. DA 718.2
Bài giảng của Đấng Christ trong nhà hội về bánh sự sống là bước ngoặt trong lịch sử của Giu-đa. Ông nghe những lời, “Nếu các ngươi không ăn thịt của Con người, cũng không uống huyết Ngài, thì chẳng có sự sống trong các ngươi đâu.” Giăng 6:53. Ông thấy rằng Đấng Christ đang ban cho điều tốt lành thuộc linh hơn là điều tốt lành thuộc thế gian. Ông tự xem mình là người nhìn xa trông rộng, và nghĩ rằng ông có thể thấy được Đức Chúa Giê-su sẽ không có được vinh dự, và Ngài không thể ban địa vị cao nào cho những người theo Ngài. Ông quyết định không gắn bó mình quá chặt với Đấng Christ đến nỗi không thể rút lui. Ông sẽ chờ xem. Và ông đã chờ xem. DA 719.1
Từ lúc đó, hắn bày tỏ những mối nghi ngờ làm cho các môn đồ bối rối. Hắn gây ra những cuộc tranh cãi và những tư tưởng sai lạc, lặp lại những lý lẽ mà các thầy thông giáo và người Pha-ri-si dùng để chống lại lời tuyên bố của Đấng Christ. Mọi sự khó khăn lớn nhỏ và những thập tự giá, những trở ngại và những điều dường như cản trở sự tiến bộ của tin lành, Giu-đa đều giải nghĩa như là bằng chứng chống lại tính chân thật của tin lành. Hắn đưa ra những câu Kinh Thánh chẳng có liên quan gì đến những lẽ thật mà Đấng Christ đang trình bày. Những câu này, bị tách rời khỏi văn mạch của chúng, làm cho các môn đồ bối rối và làm gia tăng sự ngã lòng vốn luôn đè nặng trên họ. Tuy nhiên, Giu-đa làm tất cả những điều này theo cách khiến cho có vẻ như hắn là người có lương tâm. Và trong khi các môn đồ đang tìm kiếm bằng chứng để xác chứng lời của Đấng Đại Giáo Sư, thì Giu-đa lại dẫn họ đi sang một lối khác gần như không thể nhận ra được. Như vậy, theo một cách rất sùng đạo và dường như khôn ngoan, hắn trình bày các vấn đề dưới một ánh sáng khác với ánh sáng mà Đức Chúa Giê-su đã ban cho họ, và gán cho lời Ngài một ý nghĩa mà Ngài không hề truyền đạt. Những lời gợi ý của hắn luôn khơi dậy một lòng tham vọng muốn được chức vị trần thế, và như vậy làm cho các môn đồ xao lãng những điều quan trọng mà lẽ ra họ phải suy xét. Sự bất hòa về việc ai trong họ sẽ là người lớn nhất thường do Giu-đa khơi dậy. DA 719.2
Khi Đức Chúa Giê-su trình bày cho người trai trẻ giàu có và quyền quý những điều kiện để làm môn đồ, Giu-đa không hài lòng. Hắn nghĩ rằng đã có một sự sai lầm. Nếu những người như nhà cai trị này có thể liên kết với những kẻ tin theo, thì họ sẽ giúp nâng đỡ sự nghiệp của Đấng Christ. Hắn nghĩ rằng nếu hắn chỉ được nhận làm cố vấn, thì hắn có thể đề xuất nhiều kế hoạch có lợi cho Hội Thánh nhỏ bé này. Những nguyên tắc và phương pháp của hắn có phần khác với của Đấng Christ, nhưng trong những điều này hắn tự cho mình khôn ngoan hơn Đấng Christ. DA 719.3
Trong tất cả những gì Đấng Christ phán dạy các môn đồ, luôn có điều gì đó mà trong lòng, Giu-đa không đồng ý. Dưới ảnh hưởng của hắn, men của sự bất mãn đang nhanh chóng hoành hành. Các môn đồ không nhận ra tác nhân thật sự trong tất cả điều này; nhưng Đức Chúa Giê-su thấy rằng Sa-tan đang truyền những đặc tính của nó cho Giu-đa, và như vậy mở ra một kênh để qua đó ảnh hưởng đến các môn đồ khác. Điều này, một năm trước khi bị phản bội, Đấng Christ đã tuyên bố.
“Đức Chúa Giê-su đáp rằng: Ta há chẳng đã chọn các ngươi là mười hai sứ đồ sao? Mà một người trong các ngươi là quỉ!” (Giăng 6:70)
DA 720.1
Tuy nhiên, Giu-đa không công khai chống đối, cũng không có vẻ nghi ngờ những bài học của Đấng Cứu Thế. Hắn không lằm bằm ra mặt cho đến lúc dự tiệc tại nhà Si-môn. Khi Ma-ri xức dầu lên chân Đấng Cứu Thế, Giu-đa biểu lộ tánh tham lam của mình. Khi bị Đức Chúa Giê-su quở trách, chính tinh thần hắn dường như hóa thành mật đắng. Lòng kiêu hãnh bị tổn thương và ước muốn báo thù phá vỡ mọi rào cản, và lòng tham mà hắn đã nuôi dưỡng quá lâu nắm quyền kiểm soát hắn. Đây sẽ là kinh nghiệm của mỗi người cứ khăng khăng đùa giỡn với tội lỗi. Những yếu tố của sự bại hoại không bị chống lại và thắng hơn sẽ đáp ứng cám dỗ của Sa-tan, và linh hồn bị dẫn làm phu tù theo ý muốn của nó. DA 720.2
Nhưng Giu-đa vẫn chưa hoàn toàn chai lì. Ngay cả sau khi hắn đã hai lần cam kết phản bội Đấng Cứu Thế, vẫn còn cơ hội để ăn năn. Tại bữa tiệc lễ Vượt Qua, Đức Chúa Giê-su chứng tỏ thần tánh của Ngài bằng cách tỏ ra mưu định của kẻ phản bội. Ngài dịu dàng kể Giu-đa vào trong sự phục vụ dành cho các môn đồ. Nhưng lời kêu gọi cuối cùng của tình yêu thương đã không được lưu ý. Khi ấy số phận của Giu-đa đã được định đoạt, và đôi chân mà Đức Chúa Giê-su đã rửa bước ra để làm công việc của kẻ phản bội. DA 720.3
Giu-đa lý luận rằng nếu Đức Chúa Giê-su phải bị đóng đinh, thì biến cố đó tất phải xảy ra. Hành động phản bội Đấng Cứu Thế của hắn sẽ không thay đổi kết quả. Nếu Đức Chúa Giê-su không phải chết, thì điều đó chỉ buộc Ngài phải tự giải cứu mình. Dù sao đi nữa, Giu-đa cũng sẽ được lợi gì đó qua sự phản bội của hắn. Hắn tính rằng hắn đã làm một cuộc mặc cả khôn khéo trong việc phản bội Chúa của mình. DA 720.4
Tuy nhiên, Giu-đa không tin rằng Đấng Christ sẽ chịu để mình bị bắt. Trong việc phản bội Ngài, mục đích của hắn là để dạy Ngài một bài học. Hắn dự định đóng một vai trò khiến cho Đấng Cứu Thế từ đó về sau phải cẩn thận đối xử với hắn với sự tôn trọng đúng mức. Nhưng Giu-đa không biết rằng hắn đang nộp Đấng Christ vào chỗ chết. Đã bao nhiêu lần, khi Đấng Cứu Thế dạy dỗ bằng ẩn dụ, các thầy thông giáo và người Pha-ri-si bị lôi cuốn bởi những minh họa đầy ấn tượng của Ngài! Đã bao nhiêu lần họ tự lên án chính mình! Thường khi lẽ thật đánh động lòng họ, họ đầy phẫn nộ và lượm đá để ném Ngài; nhưng hết lần này đến lần khác Ngài đã thoát đi. Vì Ngài đã thoát khỏi quá nhiều cạm bẫy, Giu-đa nghĩ rằng chắc chắn lần này Ngài cũng sẽ không để mình bị bắt. DA 720.5
Giu-đa quyết định đem vấn đề ra thử nghiệm. Nếu Đức Chúa Giê-su thật là Đấng Mê-si, thì dân chúng, là những người mà Ngài đã làm biết bao điều cho họ, sẽ tập hợp quanh Ngài và tôn Ngài làm vua. Điều này sẽ vĩnh viễn giải quyết được nhiều tâm trí đang còn hồ nghi. Giu-đa sẽ được công trạng đã đặt vị vua lên ngôi Đa-vít. Và hành động này sẽ bảo đảm cho hắn địa vị hàng đầu, chỉ sau Đấng Christ, trong vương quốc mới. DA 721.1
Người môn đồ giả dối ấy đã đóng vai trò của hắn trong việc phản bội Đức Chúa Giê-su. Trong vườn, khi hắn nói với những kẻ cầm đầu đám đông,
“Đứa phản Ngài đã trao cho bọn đó dấu này: Người nào mà tôi sẽ hôn, ấy là người đó, hãy bắt lấy.” (Ma-thi-ơ 26:48)
hắn hoàn toàn tin rằng Đấng Christ sẽ thoát khỏi tay họ. Rồi nếu họ trách hắn, hắn có thể nói: Chẳng phải tôi đã bảo các ông giữ chặt Ngài sao? DA 721.2
Giu-đa nhìn thấy những kẻ bắt Đấng Christ, theo lời hắn, trói chặt Ngài. Trong sự kinh ngạc, hắn thấy Đấng Cứu Thế chịu để mình bị dẫn đi. Lo lắng, hắn theo Ngài từ vườn đến phiên xử trước các nhà cầm quyền Do Thái. Mỗi cử động, hắn trông mong Ngài sẽ làm các kẻ thù sửng sốt, bằng cách hiện ra trước họ như là Con Đức Chúa Trời, và làm tan biến mọi mưu mô và quyền lực của họ. Nhưng khi giờ này qua giờ khác trôi qua, và Đức Chúa Giê-su chịu đựng mọi sự lăng nhục đổ trên Ngài, một nỗi sợ hãi khủng khiếp đến với kẻ phản bội rằng hắn đã bán Thầy mình cho cái chết. DA 721.3
Khi phiên xử gần kết thúc, Giu-đa không còn chịu nổi sự dằn vặt của lương tâm tội lỗi của hắn nữa. Bỗng nhiên một giọng nói khàn vang khắp tòa, làm rúng động mọi tấm lòng kinh hãi: Ngài vô tội; xin tha Ngài, hỡi Cai-phe! DA 721.4
Bây giờ người ta thấy thân hình cao lớn của Giu-đa chen lấn qua đám đông đang giật mình. Mặt hắn tái xanh và hốc hác, và những giọt mồ hôi lớn đọng trên trán hắn. Lao đến ngôi xét xử, hắn ném xuống trước mặt thầy tế lễ thượng phẩm những miếng bạc vốn là giá phản bội Chúa của hắn. Hối hả nắm lấy áo của Cai-phe, hắn nài xin ông tha Đức Chúa Giê-su, tuyên bố rằng Ngài chẳng làm điều gì đáng chết. Cai-phe giận dữ hất hắn ra, nhưng bối rối và không biết phải nói gì. Sự phản trắc của các thầy tế lễ bị phơi bày. Rõ ràng họ đã hối lộ người môn đồ để phản bội Thầy mình. DA 721.5
“mà nói rằng: Tôi đã phạm tội vì nộp huyết vô tội! Song họ đáp rằng: Sự đó can gì đến chúng ta? Mặc kệ ngươi.” (Ma-thi-ơ 27:4)
Các thầy tế lễ đã sẵn lòng dùng Giu-đa làm công cụ của họ; nhưng họ khinh bỉ sự hèn hạ của hắn. Khi hắn quay sang họ với lời thú nhận, họ cự tuyệt hắn. DA 722.1
Bây giờ Giu-đa gieo mình xuống dưới chân Đức Chúa Giê-su, nhìn nhận Ngài là Con Đức Chúa Trời, và nài xin Ngài tự giải cứu mình. Đấng Cứu Thế không quở trách kẻ phản bội Ngài. Ngài biết rằng Giu-đa không ăn năn; lời thú tội của hắn bị ép buộc ra khỏi linh hồn tội lỗi của hắn bởi một cảm giác kinh khủng về sự lên án và sự trông đợi sự phán xét, nhưng hắn không cảm thấy nỗi đau buồn sâu xa, tan nát cõi lòng vì hắn đã phản bội Con Đức Chúa Trời không tì vết, và đã chối bỏ Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên. Tuy nhiên, Đức Chúa Giê-su không thốt một lời lên án nào. Ngài nhìn Giu-đa với lòng thương xót, và phán: Vì giờ này mà ta đã đến thế gian. DA 722.2
Một tiếng xì xào ngạc nhiên lan khắp hội chúng. Với sự kinh ngạc họ chứng kiến lòng nhịn nhục của Đấng Christ đối với kẻ phản bội Ngài. Một lần nữa niềm xác tín tràn ngập trên họ rằng Người này còn hơn cả người phàm. Nhưng nếu Ngài là Con Đức Chúa Trời, họ thắc mắc, tại sao Ngài không tự giải thoát khỏi xiềng xích và đắc thắng những kẻ tố cáo Ngài? DA 722.3
Giu-đa thấy rằng những lời nài xin của hắn đều vô ích, và hắn lao ra khỏi tòa mà kêu lên: Quá trễ rồi! Quá trễ rồi! Hắn cảm thấy hắn không thể sống để nhìn thấy Đức Chúa Giê-su bị đóng đinh, và trong tuyệt vọng hắn đi ra và treo cổ tự tử. DA 722.4
Cũng trong ngày hôm đó, trên con đường từ dinh Phi-lát đến đồi Gô-gô-tha, có một sự gián đoạn xảy đến giữa những tiếng la hét và chế nhạo của đám đông gian ác đang dẫn Đức Chúa Giê-su đến nơi đóng đinh. Khi họ đi ngang qua một chỗ vắng vẻ, họ trông thấy dưới chân một cái cây khô héo, xác của Giu-đa. Đó là một cảnh tượng vô cùng kinh tởm. Sức nặng của hắn đã làm đứt sợi dây mà hắn dùng để treo cổ mình trên cây. Khi rơi xuống, thân thể hắn bị giập nát một cách khủng khiếp, và bầy chó đang ăn xác hắn. Hài cốt của hắn lập tức được chôn cất cho khuất mắt; nhưng giữa đám đông đã bớt đi sự nhạo báng, và nhiều gương mặt tái nhợt đã bộc lộ những ý nghĩ trong lòng. Sự báo ứng dường như đã giáng xuống những kẻ phạm tội làm đổ huyết của Đức Chúa Giê-su. DA 722.5