Thiện-Ác đấu tranh
Cuộc Chiến Thiện-Ác Bắt Đầu Từ Đâu?
Thế gian ngày nay đầy rẫy chiến tranh, xung đột — từ vùng này sang vùng kia, từ châu lục này sang châu lục khác. Phần lớn người ta không biết cuộc chiến này đến từ đâu và sẽ kết thúc ra sao. Nhưng những người tin Đức Chúa Trời thì được Lời Ngài bày tỏ: cuộc chiến đó có căn nguyên cụ thể, diễn tiến rõ ràng, và sẽ có hồi kết dứt khoát. Bài giảng này đi xuyên suốt Kinh Thánh — từ Sáng Thế Ký 3 cho đến các thư tín — để vén màn toàn bộ trận chiến đó.
Nguồn Gốc Của Sa-tan Và Mục Đích Cám Dỗ
Theo Ê-sai 14:12-15, Lucifer — thiên sứ trưởng được Đức Chúa Trời dựng nên — đã nuôi tham vọng lật đổ ngôi vị của Ngài. Nó muốn vươn lên ngang hàng Đức Chúa Trời, ngồi trên núi hội về phía Bắc, lên cao hơn các đám mây. Tên “Sa-tan” chính có nghĩa là “kẻ chống lại” — và đó là bản chất của nó ngay từ buổi đầu. Sau khi bị đuổi khỏi thiên đàng, Sa-tan xuống thế gian và bắt đầu công việc cám dỗ loài người.
Mục đích cốt lõi của Sa-tan khi cám dỗ con người không chỉ đơn giản là khiến họ phạm tội. Nó muốn lôi kéo con người đứng về phía nó — cãi lại lời Đức Chúa Trời, chống lại mệnh lệnh của Ngài, và trở thành đồng minh của Sa-tan trong cuộc chiến chống lại Đấng Tạo Hóa. Phạm tội có nghĩa là phạm Điều Răn của Đức Chúa Trời, là cãi lại và chống lại lời Ngài — không phải chuyện nhỏ như nhiều người nghĩ.
Bẫy Sa-tan Giăng Ra Trong Vườn Ê-đen
Sáng Thế Ký 3 ghi lại con rắn — hình ảnh Sa-tan — tiếp cận người nữ và đặt câu hỏi: “Mà chi Đức Chúa Trời hát cấm các người không được phép ăn trái cây trong vườn sao?” Bằng một câu hỏi nhỏ, nó bóp méo lời Đức Chúa Trời, rồi đưa ra tuyên bố trực tiếp phủ nhận: “Các ngươi chẳng chết đâu.” Đây là sự chống đối công khai đầu tiên trong vũ trụ đối với lời phán của Đức Chúa Trời.
Người nữ thấy trái cây đó bổ ăn, ngon mắt và quý vì có thể mở mắt ra — bà ăn và trao cho chồng cùng ăn. Mắt hai người đều mở ra, nhưng thay vì có được sự khôn ngoan cao cả như Sa-tan hứa hẹn, họ chỉ thấy mình trần truồng, xấu hổ và sợ hãi. Tổ phụ loài người đã đứng về phía Sa-tan, chống lại Đức Chúa Trời — và đó là khoảnh khắc cuộc chiến thiện-ác chính thức lan đến thế gian.
Thế Lưỡng Nan Của Đức Chúa Trời
Sau khi con người phạm tội, Sa-tan đẩy Đức Chúa Trời vào một tình thế lưỡng nan trước vũ trụ. Nếu Đức Chúa Trời thi hành sự công bình — phạt Adam và Eva chết như đã phán — thì Sa-tan nói với các thiên sứ theo nó rằng: “Thấy không, Đức Chúa Trời không có tình yêu thương.” Nhưng nếu Đức Chúa Trời vì yêu thương mà bỏ qua không phạt, thì Sa-tan lại nói: “Đức Chúa Trời không công bình, không xứng đáng cai trị vũ trụ.” Dù Đức Chúa Trời chọn hướng nào, Sa-tan đều có lý lẽ để phủ nhận Ngài.
Đây là cái bẫy lớn nhất mà Sa-tan giăng ra: không phải chỉ để hủy diệt Adam và Eva, mà để tấn công chính uy quyền và bản tính của Đức Chúa Trời trước toàn vũ trụ. Chỉ có một cách giải quyết đủ để vừa giữ sự công bình vừa bày tỏ tình yêu thương — và đó là điều không ai trong vũ trụ ngờ tới.
Lời Hứa Cứu Rỗi Ngay Trong Vườn Ê-đen
Đức Chúa Trời phán cùng con rắn trong Sáng Thế Ký 3:15: “Ta sẽ làm cho mày cùng người nữ, dòng dõi mày cùng dòng dõi người nữ thù nhau; người sẽ giày đạp đầu mày, còn mày sẽ cắn gót chân người.” Đây là lời hứa đầu tiên về Đấng Cứu Thế — Đức Chúa Giê-su — Đấng sẽ đến và đạp đầu Sa-tan, dù phải chịu vết thương ở gót chân. Sa-tan sẽ thất bại hoàn toàn; đau đớn của Ngài chỉ là tạm thời và hữu hạn.
Điều Sa-tan không ngờ là: kẻ đồng minh mà nó vừa lôi kéo được — loài người — lại sẽ trở thành kẻ thù của nó. Từ đây, lịch sử nhân loại bắt đầu có hai dòng dõi: dòng dõi những người theo Sa-tan và dòng dõi những người trở lại với Đức Chúa Trời, tin vào lời hứa Đấng Cứu Thế sẽ đến. Adam đặt tên vợ là Ê-va — nghĩa là “sự sống,” “mẹ của cả loài người” — là biểu hiện ông đặt niềm tin vào lời hứa đó: sẽ có sự sống, sẽ có hi vọng.
Thập Tự Giá: Nơi Công Bình Và Tình Yêu Thương Gặp Nhau
Không một con người nào trong lịch sử có thể chết thay cho người khác — vì tất cả đều là tội nhân, ai cũng phải chết vì tội của chính mình. Luật pháp của Đức Chúa Trời không thể bị hủy bỏ: nếu bỏ luật pháp đi, vũ trụ sẽ mất trật tự, Đức Chúa Trời không thể cai trị được. Vì thế chỉ có một cách duy nhất: một Đấng vô tội phải đến, nhận lấy hình phạt thay cho con người.
Đức Chúa Trời — trong Ba Ngôi — đã chọn cách đó. Ngôi Hai trở thành người, sinh bởi trinh nữ Ma-ri, sống như một con người nhưng không hề phạm tội, và chịu chết thay cho toàn thể nhân loại. Tại thập tự giá, sự công bình và tình yêu thương của Đức Chúa Trời được thể hiện trọn vẹn cùng một lúc — không ai có thể phủ nhận được. Giăng 3:16 xác nhận: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.”