Không E Ngại Phi Chính Thống — Cuộc Đối Thoại Cởi Mở Với Walter Veith

Từ Thế Giới Huyền Bí Đến Chân Lý Kinh Thánh

Giáo sư Walter Veith kể lại rằng trước khi trở thành Cơ-đốc nhân, ông là một nhà khoa học được đào tạo bài bản, đồng thời dấn sâu vào thế giới huyền bí và phong trào New Age. Ông đọc Alice Bailey, Blavatsky, Djwal Khul cùng hàng loạt tác giả bí truyền, và có dịp tiếp xúc với những “channel” cấp cao ở Châu Phi — những người âm thầm cố vấn cho chính phủ, bộ y tế, thậm chí cả các tổng thống và thủ tướng.

Bước ngoặt đến từ một người thợ mộc đơn sơ. Anh này đưa cho ông một tờ rơi so sánh Mười Điều Răn trong Kinh Thánh với phiên bản của Giáo hội Công giáo La Mã và của Luther. Đêm đầu tiên anh ghé nhà, hai người học Kinh Thánh suốt đêm qua sách Đa-ni-ên và Khải Huyền. Ông chịu báp-têm mà thậm chí chưa từng nghe đến cái tên Ellen White hay Thần Ý Tiên Tri.

Tính tranh luận mà ông từng dùng để chống đạo, nay Đức Chúa Trời lại dùng để xây dựng đức tin. Là một nhà khoa học, ông không thể chấp nhận một tôn giáo phi logic. Ông nhận xét: “Kinh Thánh trình bày nguyên nhân của sự đổ vỡ trong thế giới này, và trình bày giải pháp — không sách nào khác làm được như thế.”


Total Onslaught Ra Đời Như Thế Nào

Khi được mời sang Đức giảng lần đầu, ông nói về khoa học, thuyết tiến hóa, thông điệp sức khỏe, và đặc biệt là hai bài về ảnh hưởng của thế giới huyền bí trên tôn giáo. Chính hai bài này đã gây nên “vụ nổ hạt nhân”. Ban lãnh đạo hội thánh ở Đức yêu cầu ông im lặng vì cho rằng ông không có bằng chứng, không trích dẫn nguồn, và có thể gây rắc rối với chính quyền.

Trở về Nam Phi, ông đứng trước hai lựa chọn: hoặc câm miệng, hoặc trưng ra nhiều trích dẫn đến mức đối phương phải chết chìm trong chúng. Ông chọn phương án thứ hai. Hai bài giảng ban đầu đã nở ra thành ba mươi sáu bài giảng với hàng trăm hàng trăm trích dẫn từ chính nguồn gốc. Khi có người bắt đầu kiểm tra lại, họ buộc phải thừa nhận: “Tôi không thể tin nổi, nhưng nó thật sự nói như vậy.” Đó là khởi đầu của Total Onslaught.

Về phương pháp nghiên cứu, ông khuyến cáo nghiêm khắc: không nên ai cũng đi đọc các sách bí truyền. Bản thân ông có thể làm được vì ông đã từng ở trong đó và đã bước ra. Ông trích dẫn những nguồn ấy không phải để khơi dậy sự tò mò, mà để cảnh báo về cạm bẫy.


Luật Chúa Nhật, Hiệp Ước Áp-ra-ham Và Hiệp Ước Mới Của Thế Giới

Nói về các dấu hiệu của thời cuối, giáo sư Veith phân tích đơn giản nhưng sắc bén: Kinh Thánh cho biết một thế lực chính trị sẽ áp đặt dấu hiệu của con thú, và theo ông, thế lực đó là Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ — một quốc gia với hiến pháp mang dáng dấp chiên con nhưng nói năng như rồng. Những gì nhiều thập niên trước tưởng là bất khả, nay đã trở thành đề tài công khai: lập pháp hóa đạo đức tôn giáo, đồng bộ ngày nghỉ và thờ phượng, đưa bảng thứ nhất của Mười Điều Răn vào luật pháp.

Để làm được điều đó trong một xã hội đa tôn giáo, người ta cần một bản hiệp ước cho phép các tôn giáo lớn cùng tồn tại — Hiệp Ước Áp-ra-ham. Các quốc gia Hồi giáo được mời gia nhập, người Do Thái có phần đất riêng, thế giới Cơ-đốc giữ quy chuẩn riêng. Và bất cứ ai không chịu hòa vào sẽ bị xem là phá vỡ trật tự chung.

Trong bối cảnh đó, chỉ còn một nhóm nhỏ nói rằng: “Chúng tôi muốn làm điều Đức Chúa Trời phán — Ngài đã ban phước và biệt riêng ngày thứ bảy, không phải ngày thứ tám.” Họ sẽ bị kẹp giữa hai phía. Ông nhấn mạnh rằng theo Thần Ý Tiên Tri, cuộc chiến cuối cùng này diễn ra bên trong thế giới Cơ-đốc, và bắt đầu bằng áp lực kinh tế trước khi đến sắc lệnh tử hình.


Tinh Thần Của La Mã Chưa Bao Giờ Thay Đổi

Một phân đoạn đặc biệt trong cuộc trò chuyện là khi người dẫn chương trình chiếu lại một clip người Công giáo tranh luận với người Tin Lành và buột miệng nói: “Ngày xưa chúng tôi sẽ thẩm vấn anh như thế này, và nếu anh vẫn cứng đầu, chúng tôi sẽ giao anh cho chính quyền dân sự để diệt trừ loại người như anh.” Khi được hỏi liệu một Cơ-đốc nhân chỉ tin vào Đức Chúa Giê-su để được cứu có nên bị hành quyết hay không, người ấy đáp rằng ít nhất nên bị bịt miệng trong một quốc gia Cơ-đốc.

Giáo sư Veith bình luận rằng ai đọc các thông điệp giáo hoàng, hay lắng nghe các diễn giả được đào tạo tại Georgetown hay Fordham, đều có thể nhận ra cùng một tinh thần ấy được khoác áo học thuật. Ông cảnh báo: một số người ngay trong nội bộ Hội Thánh Cơ-đốc Phục Lâm đang cho rằng La Mã đã thay đổi và thần học về chiếc sừng nhỏ đã lỗi thời. “La Mã không bao giờ thay đổi,” ông nói. “Họ sẽ có một cú đánh thức rất nghiêm trọng.”


Zionism Không Phải Là Một Phong Trào Tôn Giáo

Một câu hỏi từ khán giả chạm vào phong trào Zionism và mối quan hệ với lời tiên tri. Câu trả lời của ông dứt khoát: Zionism là một cấu trúc chính trị, không phải một phong trào tôn giáo, dù nó được khoác lớp áo tôn giáo. Nhà nước Israel hiện đại là một công trình của Hội Kín, bắt nguồn từ một thần học do Hội Dòng Tên (Jesuit) thúc đẩy, nhằm dựng lên một nhà nước Do Thái nơi người Do Thái có thể cai trị trở lại.

Ông nhấn mạnh ông không bài Do Thái. Thần Ý Tiên Tri nói rõ: như một quốc gia, họ đã bị Đức Chúa Trời lìa bỏ vì khước từ Đấng Mê-si — “Nhà các ngươi sẽ bị bỏ hoang” — nhưng như một dân, mỗi người vẫn có thể tiếp nhận Đức Chúa Giê-su làm Cứu Chúa cá nhân. Kinh Thánh dùng chữ “ai nấy”, không phân biệt chủng tộc hay quốc gia.

Không có hai chương trình cứu rỗi song song, không có hai nàng dâu, cũng không cần tái lập đền thờ bằng đá. Đền thờ đã được xây là đền thờ thiêng liêng, nơi mỗi người tin Đức Chúa Giê-su trở thành một hòn đá sống được ghép vào, như Phi-e-rơ đã viết. Xây lại đền thờ bằng đá là phủ nhận chính sự chuộc tội mà Đức Chúa Giê-su đã hoàn tất.


Mười Điều Răn, Hỏa Táng Và Sự Sống Lại

Một khán giả hỏi: giữ Mười Điều Răn, giữ ngày Sa-bát thứ bảy, rồi hỏa táng — có được cứu không? Giáo sư Veith trả lời theo hai vế. Bạn không được cứu nhờ giữ Mười Điều Răn, nhưng cũng không được cứu nếu phớt lờ chúng. Câu hỏi cốt lõi là vì sao bạn muốn giữ chúng. Ông giữ các điều răn không phải để mua lấy tấm vé vào thiên đàng, mà vì ông chấp nhận hình thức chính quyền mà Đức Chúa Trời đã thiết lập — một xã hội không cần khóa cửa, nơi không ai lừa dối, nơi mọi người được tôn trọng, và vua của xã hội ấy là Đức Chúa Giê-su.

Còn về hỏa táng? Đó là quan điểm của Công giáo khi họ đào mộ John Wycliffe, đốt xương ông ra tro và ném xuống sông Swift với hy vọng Đức Chúa Trời không tìm lại được. Mọi vị “dị giáo” bị thiêu trên giàn hỏa của các thế kỷ tử đạo đã sẽ bị mất nếu triết lý ấy đúng. Sự thật là Đức Chúa Trời không lệ thuộc vào cấu trúc vật lý của bạn để tái tạo bạn. Mỗi tám năm các phân tử trong cơ thể bạn đã gần như được thay mới hoàn toàn — Ngài sẽ dùng các phân tử nào? Ngài giữ tính cách, cách suy nghĩ, đức tin của bạn, và sẽ ban cho một thân thể mới chỉ bằng lời phán.


Đức Thánh Linh Và Thần Tính Của Đấng Christ

Một khán giả khác trăn trở về giáo lý Ba Ngôi. Giáo sư Veith dẫn dắt nhẹ nhàng: Đức Thánh Linh có được nhắc đến trong Sáng-thế Ký 1 không? Có — “Thần của Đức Chúa Trời vận hành trên mặt nước.” Trong báp-têm của Đức Chúa Giê-su có mặt cả ba không? Có — tiếng phán từ trời là Đức Cha, Con vừa bước lên khỏi nước, và Thánh Linh ngự xuống. Trong thư gửi Hội Thánh Lao-đi-xê, vàng tượng trưng cho phẩm tánh của Đức Chúa Trời hiện thân nơi Đức Cha, áo trắng tượng trưng cho Đức Chúa Giê-su, còn thuốc xức mắt mở trí hiểu chẳng phải chính là Đức Thánh Linh sao?

Ông từ chối triết lý Công giáo cho rằng Đức Chúa Giê-su là được “sinh ra” theo nghĩa được tạo nên, và Đức Thánh Linh chỉ được “thở ra” để tồn tại — khiến hai Đấng trở thành thứ yếu. Kinh Thánh nói rõ: “Trước khi có Áp-ra-ham đã có Ta.” “Không ai cất mạng sống Ta được, Ta tự nộp nó.” Giăng 1 chép: “Trong Ngài có sự sống” — và Ellen White thêm vào cụm “không vay mượn, không phát sinh”. Chính vì sự sống ấy không vay mượn nên Ngài mới có thể đặt nó xuống, nhấc nó lên, và ban nó cho chúng ta.

“Có hai điều làm tôi bận lòng,” ông nói. “Bất cứ ai muốn hạ Đấng Christ xuống thấp hơn con người thật của Ngài, và bất cứ ai muốn tự nâng mình ngang hàng với Ngài.”


Lời Khuyên Cho Người Muốn Đi Sâu

Với người muốn tăng trưởng, giáo sư Veith khuyên đơn giản: chỉ cần Kinh Thánh và Thần Ý Tiên Tri cũng đủ để trở thành một người giàu có về thiêng liêng. Ông không thích những sách lọc lại Kinh Thánh qua tâm trí của một nhà thần học thứ ba. “Hãy cho tôi bản dịch trực tiếp. Cho tôi trích dẫn để tôi tự kiểm tra.”

Điều làm Kinh Thánh trở nên sống động với ông là hình bóng học. Khi bạn nghiên cứu các hình bóng — của lễ chuộc tội, của lễ thiêu, của lễ chay, giấc ngủ sâu của A-đam, Y-sác mang bó củi trên lưng leo lên chính ngọn núi nơi Đức Chúa Giê-su bị đóng đinh — bạn không còn có thể chối rằng Đức Chúa Trời là tác giả của quyển sách đó. Một cuốn sách mà bạn đọc năm mươi ngàn lần vẫn thấy mới, trong khi mọi cuốn kinh khác chỉ cần đọc một hai lần đã nhàm chán.

Qua ba mươi chín năm làm Cơ-đốc nhân, ông thừa nhận đã nhiều lần nghi ngờ, nhiều lần đặt câu hỏi về câu Kinh Thánh này hay phân đoạn Thần Ý Tiên Tri kia. Nguyên tắc của ông là không công khai các nghi ngờ cho đến khi chính mình được giải đáp. Và rồi, đôi khi sau nhiều năm, câu trả lời đến như một tia chớp. Khi điều đó lặp lại hàng trăm lần, ông buộc phải đầu hàng và nhận mỗi lời là Lời Đức Chúa Trời. “Tôi chưa bao giờ thắng trong một cuộc tranh luận với Đức Chúa Trời, Ngài luôn thắng — và tôi sẽ giữ nguyên như vậy.”