Bài 12 / 19

Phúc Âm Giăng — Chương 14

12. The Gospel of John: Chapter 14 | The Unknown God | Pastor Dale Leamon

Bối cảnh: những giờ cuối trong phòng cao

Giăng chương 14 thuộc về một phân đoạn đặc biệt trong Phúc Âm Giăng — bốn chương liên tiếp (14, 15, 16, 17) ghi lại những gì Đức Chúa Giê-su phán cùng các môn đồ trong vài giờ ngắn ngủi trước khi Ngài bị đóng đinh. Lúc này, bữa ăn đã xong, chân các môn đồ đã được rửa, Giu-đa đã đi ra để phản bội Thầy mình, và Đức Chúa Giê-su đang ngồi cùng các môn đồ trong phòng cao.

Những lời quý báu này chỉ được lưu lại trong sách Giăng. Các sách Phúc Âm khác không ghi chép lại. Giăng là sứ đồ cuối cùng còn sống, và ông đã viết sách Phúc Âm của mình sau khi tất cả các môn đồ khác đã qua đời. Nếu Đức Chúa Trời không gìn giữ mạng sống Giăng đến tuổi rất cao bất chấp những âm mưu sát hại của Đế quốc Rô-ma, chúng ta đã không có những trang Kinh Thánh sâu nhiệm này.

Ở đây, tấm lòng của Đức Chúa Giê-su được bày tỏ ra, và qua đó là những phương diện trong bản tánh của Đức Chúa Trời mà chúng ta không tìm thấy ở chiều sâu như vậy ở bất cứ nơi nào khác.


“Lòng các ngươi chớ hề bối rối”

“Lòng các ngươi chớ hề bối rối; hãy tin Đức Chúa Trời, cũng hãy tin ta nữa. Trong nhà Cha ta có nhiều chỗ ở; bằng chẳng vậy, ta đã nói cho các ngươi rồi. Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ.” (Giăng 14:1–2)

Vì sao Đức Chúa Giê-su lại phán như vậy? Vì Ngài đã báo trước cho các môn đồ rằng Ngài sắp ra đi, và Ngài biết họ đang xao động. Họ chưa hiểu Ngài muốn nói gì. Ngài đang chuẩn bị cho họ vượt qua cái nhìn về một vương quốc trần thế mà họ vẫn hằng mong đợi, để hướng đến một vương quốc đời đời ở một cõi hoàn toàn khác.

“Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ” — đúng vậy, Ngài sẽ đi xa một thời gian, nhưng lý do Ngài đi là để dọn chỗ cho chúng ta. Việc dọn chỗ ấy không chỉ là về mặt vật chất, mà còn qua công việc Ngài thực hiện trong đền thánh trên trời, qua chức vụ tẩy sạch mà sự rửa chân đã báo trước. Ngài đang chuẩn bị cho chúng ta được sống thật sự cùng các thiên sứ, cùng Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con.

“Nếu ta đi… ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với ta” — đây không phải là một chữ “nếu” bỏ ngỏ. Ngài chắc chắn đi, và Ngài chắc chắn sẽ trở lại. Ngài không đi vĩnh viễn. Hai ngàn năm đã trôi qua, hết thế hệ này đến thế hệ khác đã qua đời, nhưng lời hứa vẫn đứng vững: “Ta sẽ trở lại.” Đây là một thử thách của đức tin. Chúng ta tin vì Ngài đã giữ trọn mọi lời hứa khác.


“Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống”

Khi Đức Chúa Giê-su nói rằng các môn đồ đã biết nơi Ngài đi và biết đường đi đến đó, các môn đồ bối rối. Thô-ma lên tiếng: “Lạy Chúa, chúng tôi chẳng biết Chúa đi đâu; làm sao biết đường được?”

Câu trả lời của Đức Chúa Giê-su là một trong những lời tuyên bố vĩ đại nhất của cả Kinh Thánh:

“Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha.” (Giăng 14:6)

Không phải Ngài chỉ biết đường — Ngài đường. Không phải Ngài chỉ nói lẽ thật — Ngài lẽ thật. Không phải Ngài chỉ chỉ cho ta sự sống — Ngài sự sống.

“Ta là đường đi.” Ngài là con đường duy nhất đến với Đức Chúa Cha. Đường đi không phải là một lối mòn, mà là một Thân Vị. Có người nói: “Tôi sẽ vào thiên đàng nếu có ai khác vào, vì tôi cũng tốt như bao Cơ-đốc nhân tôi gặp.” Nhưng cánh cửa thiên đàng chỉ mở qua đức tin nơi Đức Chúa Giê-su, qua một mối liên hệ thật với Ngài. Nếu bạn không ở trong Đức Chúa Giê-su, bạn đang lạc lối giữa hoang mạc.


Lẽ thật về Đức Chúa Cha

“Ta là lẽ thật” — lẽ thật nào? Mọi lẽ thật, nhưng đặc biệt trong sách Phúc Âm này, lẽ thật về Đức Chúa Cha. Đây là lý do chúng ta đang học loạt bài này dưới tên “Đức Chúa Trời Vô Danh.” Phần lớn người ta — ngay cả nhiều Cơ-đốc nhân — không biết lẽ thật về Đức Chúa Cha.

Cựu Ước không cho chúng ta một bức tranh trọn vẹn về Đức Chúa Cha. Cựu Ước trình bày Đức Chúa Trời qua tâm trí của các tiên tri và qua nhiều nhân cách khác nhau. Bức tranh ấy không đầy đủ và không hoàn hảo. Nếu đã đầy đủ, thì Đức Chúa Giê-su đã không cần đến và sống ba năm rưỡi giữa loài người để cho chúng ta thấy Đức Chúa Cha thật sự là ai. Lẽ ra Ngài chỉ cần đến, chịu chết và hoàn tất sứ mạng. Nhưng Ngài phải sống giữa chúng ta như Em-ma-nu-ên — Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta — để bày tỏ Đức Chúa Cha.

Trong đời sống Đức Chúa Giê-su, thái độ của Ngài đối với tội nhân là gì? Không phải sự lên án, mà là sự cứu rỗi. Đối với tội lỗi, Ngài không nhân nhượng. Nhưng đối với tội nhân, Ngài luôn nói: “Ta cũng không định tội ngươi; hãy đi, đừng phạm tội nữa.” Ngài đến không phải để định tội, mà để cứu.

Khi chúng ta hình dung Đức Chúa Trời như đang nổi giận, mất bình tĩnh, hay nghiền nát kẻ thù trong cơn thịnh nộ, đó là đang nhìn Ngài qua lăng kính rất nhân loại của Cựu Ước. Lẽ thật về Đức Chúa Trời vẫn có trong Cựu Ước, nhưng phải tìm sâu hơn. Phải nhìn thấy tình yêu của Đức Chúa Trời ở đó. Người Do Thái đã không nhìn thấy điều ấy, và vì thế họ đã không hiểu Đức Chúa Giê-su khi Ngài bày tỏ Đức Chúa Cha.

Thật ra, biểu lộ lớn nhất về cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời chính là thập tự giá — nơi Đức Chúa Giê-su chịu khổ thay cho chúng ta, để chúng ta không phải chịu. Nếu một thái độ, một quan niệm nào về Đức Chúa Trời mà chúng ta không thấy được trong đời sống của Đức Chúa Giê-su, thì điều ấy không tồn tại. Đức Chúa Giê-su là lẽ thật về Đức Chúa Trời.


“Ai đã thấy ta tức là đã thấy Cha”

Ngay cả khi Đức Chúa Giê-su đã nói rõ như vậy, các môn đồ vẫn chưa nắm bắt được. Phi-líp lên tiếng: “Lạy Chúa, xin chỉ Cha cho chúng tôi thì đủ rồi.”

Hãy tưởng tượng những lời ấy đã làm tổn thương Đức Chúa Giê-su đến dường nào. Có thể nghe được nỗi đau trong giọng Ngài khi Ngài đáp:

“Hỡi Phi-líp, ta ở cùng các ngươi đã lâu thay, mà ngươi chưa biết ta! Ai đã thấy ta tức là đã thấy Cha. Sao ngươi lại nói rằng: Xin chỉ Cha cho chúng tôi?” (Giăng 14:9)

Có nghĩa là: khi anh em ở cùng Ta, anh em đang ở cùng Đức Chúa Cha. Khi anh em thấy Ta, anh em thấy Đức Chúa Cha — vì Ta và Cha có cùng một tấm lòng, cùng một thái độ, cùng một cảm xúc, cùng một sự khiêm nhường, cùng một sự dự phần vào thân phận con người.

“Những lời ta nói với các ngươi, chẳng phải ta tự nói; ấy là Cha ở trong ta, chính Ngài làm trọn việc riêng của Ngài.” Mọi điều Đức Chúa Giê-su làm — từ rửa chân các môn đồ, hóa bánh cho năm ngàn người ăn, cho đến chuyện đi đường cùng họ và chia sẻ đời sống thường ngày — tất cả đều là Đức Chúa Cha đang hành động.

Chúng ta đã đánh giá Đức Chúa Giê-su quá thấp. Trong nhiều giáo phái, Ngài chỉ được nhìn như một tấm gương tốt. Không, Ngài còn hơn thế. Ngài là Đấng Tạo Hóa của chúng ta, là hình ảnh chính xác của Đức Chúa Cha. Trong nhiều giáo phái khác, Ngài được xem như sinh tế, như Chiên Con bị giết — đúng, nhưng chưa đủ. Ngài là Đức Chúa Cha đang chịu chết vì chúng ta. Ai chịu khổ nhiều hơn — Đấng được an giấc trên thập tự, hay Đấng phải tiếp tục sống qua nỗi đau của sự chia cách ấy?


Lời hứa: “Ta sẽ làm điều đó”

Đức Chúa Giê-su đi tiếp với một lời hứa lớn: “Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, kẻ nào tin ta, cũng sẽ làm việc ta làm; lại cũng làm việc lớn hơn nữa.” Chỉ bằng việc tiếp nhận Ngài như sự bày tỏ trọn vẹn của Đức Chúa Cha và liên hệ với Ngài mỗi ngày, chúng ta bắt đầu trở nên giống Ngài. Ngài gọi đó là “Hãy cứ ở trong ta, ta cũng sẽ ở trong các ngươi.”

Qua dòng lịch sử, đã có những người tin Chúa được ban quyền năng để gọi kẻ chết sống lại, để chữa lành kẻ bệnh, để rao giảng những bài giảng đem hàng ngàn người về với Đức Chúa Trời. Nhưng điều lớn lao nhất không phải là phép lạ, mà là tấm lòng — bản tánh. Khi ở cùng Đức Chúa Giê-su, chúng ta sẽ có một bản tánh khiêm nhường, một bản tánh phục vụ, một tấm lòng yêu thương mọi người như nhau.

“Các ngươi nhân danh ta mà cầu xin điều chi mặc dầu, ta sẽ làm cho.” (Giăng 14:14)

“Bất cứ điều gì” — thật vậy sao? Vâng, nhưng hãy lưu ý: “nhân danh ta.” Khi chúng ta đang ở trong Ngài, chúng ta sẽ không cầu xin điều dại dột. Chúng ta sẽ cầu xin điều mà Đức Chúa Cha muốn cho chúng ta.

Bạn cầu xin Ngài cứu con cái mình? Ngài sẽ làm — Ngài sẽ rửa chân chúng, chết vì chúng, hạ mình trước chúng, nài nỉ chúng, ban cho chúng bằng chứng của những phép lạ. Ngài sẽ làm bất cứ điều gì cho chúng, chỉ trừ việc ép chúng vào thiên đàng. Bạn cầu xin cho người hàng xóm chưa tin? Ngài sẽ làm. Bạn cần một việc làm, một tấm lòng siêng năng, một khả năng học hành, một sự nhịn nhục với những người khó ưa? Ngài sẽ ban cho. “Hãy cầu xin trong danh ta, ta sẽ làm điều đó.”


“Nếu các ngươi yêu mến ta”: Đức Thánh Linh và sự ngự trị

“Nếu các ngươi yêu mến ta, thì giữ gìn các điều răn ta.” (Giăng 14:15)

Làm sao chúng ta giữ được? Đức Chúa Giê-su vừa mới phán: “Ta sẽ làm điều đó.” Ai sẽ giữ các điều răn trong xác thịt bạn, trong tấm lòng bạn, trong tâm trí bạn? Chính Ngài. Và Ngài sẽ làm điều đó bằng cách nào? Ngài cho biết ngay sau đó:

“Ta lại sẽ nài xin Cha, Ngài sẽ ban cho các ngươi một Đấng Yên ủi khác, để ở với các ngươi đời đời, tức là Thần lẽ thật… vì Ngài vẫn ở với các ngươi và sẽ ở trong các ngươi.” (Giăng 14:16–17)

Đức Chúa Giê-su sẽ vượt xa hơn việc chỉ ảnh hưởng từ bên ngoài, giảng dạy hay nêu gương. Ngài sẽ đặt Đức Thánh Linh sống bên trong chúng ta — vì Đức Thánh Linh chính là Ngài. “Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống.” Đức Thánh Linh đem chính Đức Chúa Giê-su vào trong chúng ta.

Nhiều người sợ tiếp nhận Đức Thánh Linh. Họ tưởng Ngài sẽ khiến họ làm những điều kỳ quặc, đáng xấu hổ. Không phải vậy. Đức Thánh Linh không là gì khác hơn là chính sự sống của Đức Chúa Giê-su, cũng là sự sống của Đức Chúa Cha, đến ngự trong chúng ta.

“Ta không để cho các ngươi mồ côi đâu, ta sẽ đến cùng các ngươi.” Sau khi nói về Đức Thánh Linh, Ngài nói rằng chính Ngài sẽ đến. Hãy nối hai câu ấy lại: Đức Thánh Linh là sự sống của Đức Chúa Giê-su.

Nhiều người nói: “Phải đầy dẫy Đức Thánh Linh, nhưng tôi không biết làm sao. Phải hoàn hảo trước đã.” Không. Đức Chúa Giê-su không bảo phải hoàn hảo. Ngài bảo: “Hãy mở cửa cho ta vào.” Cũng chính tác giả này đã viết Khải Huyền 3: “Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào.”

Bạn đủ điều kiện để có Đức Thánh Linh khi bạn biết mình cần Ngài. Khi bạn biết Ngài muốn bạn giữ các điều răn mà bạn không có sức làm. Khi bạn biết Ngài thật sự là chính hình ảnh của Đức Chúa Cha. Khi bạn biết nhu cầu của mình lớn lao và bạn bất lực, còn Ngài là đường đi, lẽ thật, và sự sống.

Và khi Đức Thánh Linh ngự vào, Ngài thay đổi mọi sự. Đó là lý do chúng ta muốn nhận biết Đức Chúa Trời Vô Danh — vì chính Ngài đang dâng hiến chính mình cho chúng ta. Ngài đang đề nghị được sống trong chúng ta. Bạn có muốn sự thân mật ấy với Đức Chúa Trời không? Bạn có muốn Ngài ngự trong tâm trí, trong tấm lòng, trong xác thịt bạn không?

Đức Chúa Trời Vô Danh sẽ được nhận biết.