Phúc Âm Giăng — Chương 12
Bữa Tiệc Tại Bê-tha-ni Trước Lễ Vượt Qua
Phúc Âm Giăng được chia thành hai phần khá đặc biệt: ba năm rưỡi đầu của chức vụ Đức Chúa Giê-su chiếm nửa đầu sách, còn nửa sau chỉ tập trung vào một tuần lễ cuối cùng. Chương 12 chính là điểm chuyển tiếp ấy.
Câu mở đầu cho biết sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Đức Chúa Giê-su đến thành Bê-tha-ni. Vì Ngài chịu đóng đinh vào thứ Sáu của Lễ Vượt Qua, sáu ngày trước đó rơi vào tối thứ Bảy sau khi mặt trời lặn — người Do Thái Giáo không tổ chức tiệc trong ngày Sa-bát.
Bê-tha-ni là quê của La-xa-rơ cùng hai chị em là Ma-thê và Ma-ri. Theo các sách Phúc Âm khác, bữa tiệc này diễn ra tại nhà của Si-môn, một người phung từng được Đức Chúa Giê-su chữa lành; có lẽ ông tổ chức tiệc để bày tỏ lòng biết ơn. Ma-thê là người chăm lo việc tiếp đãi, còn Ma-ri là người tìm kiếm mối tương giao cá nhân và sâu sắc hơn với Đức Chúa Giê-su.
Ý nghĩa của buổi tiệc đặc biệt nằm ở chỗ La-xa-rơ vừa được sống lại chưa lâu. Người ta tò mò muốn gặp ông, muốn chứng kiến quyền năng của Đức Chúa Giê-su trên sự chết. Lòng ngưỡng mộ và sự chú ý dành cho Ngài chưa bao giờ lên cao như thế. Bê-tha-ni chỉ cách Giê-ru-sa-lem vài dặm — chỉ qua bên kia Núi Ô-li-ve — nên dân chúng trong thành đều biết tin.
Món Quà Xa Hoa Của Ma-ri
Tại bữa tiệc, Ma-ri lấy một cân dầu cam tùng nguyên chất, rất đắt tiền, xức chân Đức Chúa Giê-su rồi lấy tóc mình mà lau. Mác còn ghi lại rằng bà cũng đổ dầu trên đầu Ngài. Cả nhà thơm nức mùi dầu.
Loại dầu này có giá trị lên đến ba trăm đơ-ni-ê — tương đương gần một năm tiền công của một người lao động bình thường, nếu quy đổi thì có thể lên đến hàng chục ngàn đô-la theo giá trị ngày nay. Đây thật sự là một món quà cực kỳ quý giá.
Giu-đa Ích-ca-ri-ốt — kẻ về sau phản bội Đức Chúa Giê-su — lên tiếng phản đối: Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đơ-ni-ê mà phát cho kẻ nghèo? Sứ đồ Giăng nói rõ Giu-đa nói vậy không phải vì quan tâm đến người nghèo, mà vì hắn là kẻ trộm, giữ túi bạc và thường lấy của bỏ vào đó.
Đức Chúa Giê-su Bênh Vực Tấm Lòng Dâng Hiến
Phản ứng của Đức Chúa Giê-su rất đáng chú ý:
Hãy để mặc người, người đã để dành dầu thơm này cho ngày chôn xác Ta.
Thông thường, người ta không biết những món quà mình nhận được sau khi qua đời. Nhưng Đức Chúa Giê-su vẫn còn sống, và Ma-ri muốn dâng món quà này khi Ngài còn ở giữa họ. Bà tin lời Ngài đã nói rằng Ngài sắp chết, dù các môn đồ khác chưa chịu tin.
Đây là một thái độ đẹp đẽ. Chúng ta cũng nên học theo bà: đừng đợi đến lúc qua đời mới để lại của cải lớn cho công việc của Đức Chúa Trời, mà hãy dâng hiến khi còn sống, để được nhìn thấy đáp ứng của Ngài và cảm nhận đặc ân của sự chia sẻ.
Đức Chúa Giê-su nói thêm: Vì kẻ nghèo các ngươi thường có với mình, còn Ta, các ngươi không có Ta luôn luôn. Lời này hé lộ một chân lý sâu sắc về tấm lòng của Đức Chúa Trời. Đúng là Ngài vui khi chúng ta giúp đỡ người nghèo, nhưng Ngài không quở trách một người vì đã dâng một món quà xa hoa trực tiếp cho Ngài.
Khi ai đó đầu tư hậu hĩnh cho Hội Thánh, cho trường học, cho một công trình hay nhạc cụ tốn kém, có người sẽ nói số tiền ấy đáng lẽ phải dùng vào việc khác hữu ích hơn. Nhưng Đức Chúa Trời nhìn đó như một món quà của tình yêu — một sự hy sinh phát xuất từ lòng muốn nói rằng: Con yêu Ngài và muốn dâng cho Ngài điều này. Khi bạn được cảm động muốn làm một điều gì đó hậu hĩnh để bày tỏ lòng biết ơn với Đức Chúa Trời, đừng e ngại lời chỉ trích của người khác.
Quan trọng hơn, Đức Chúa Giê-su đã nói lời đó để bảo vệ tấm lòng của Ma-ri. Trong suốt chức vụ, Ngài rất cẩn thận, không kết tội ai và luôn tôn trọng cảm xúc của người khác. Ở đây, Ngài lên tiếng với Giu-đa chính vì Ngài không muốn Ma-ri phải xấu hổ hay đau lòng vì hành động dâng hiến của mình. Ma-ri có lẽ là người yêu Đức Chúa Giê-su nhiều nhất trên đất lúc bấy giờ; bà cũng là người đầu tiên gặp Ngài sau khi Ngài sống lại.
Cuộc Khải Hoàn Vào Giê-ru-sa-lem
Ngày hôm sau, đoàn dân đông đến dự Lễ Vượt Qua nghe tin Đức Chúa Giê-su sắp vào thành. Họ cầm cành chà-là ra đón Ngài, hô lên: Hô-sa-na! Đáng ngợi khen Đấng nhân danh Chúa mà đến, là Vua của Y-sơ-ra-ên!
Cụm từ nhân danh Chúa rất quan trọng — Đức Chúa Giê-su đến với tư cách đại diện cho Đức Chúa Cha. Và Ngài làm ứng nghiệm lời tiên tri trong Cựu Ước: Hỡi con gái Si-ôn, chớ sợ chi, nầy, Vua ngươi đến, cỡi trên lưng lừa con.
Việc cỡi lừa mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Ngài đến cách khiêm nhường — không phải trên ngựa chiến hay xe ngựa, mà trên một con lừa, phương tiện đi lại của người dân thường. Ngài tự nhận mình thật sự là Vua, dù không phải để được đội vương miện trần gian, mà để làm Vua của tâm hồn và tâm trí con người.
Sứ đồ Giăng ghi lại rằng các môn đồ ban đầu không hiểu những điều này. Chỉ sau khi Đức Chúa Giê-su được vinh hiển — tức là sau khi Ngài sống lại — họ mới nhớ lại và bắt đầu hiểu.
Sự Bối Rối Nội Tâm Trước Thập Tự Giá
Dù đây là thời điểm dân chúng tôn vinh Đức Chúa Giê-su, trong lòng Ngài lại đầy giằng xé. Mấy người Hy Lạp tìm đến xin gặp Ngài. Khi nghe tin, Ngài đáp: Giờ đã đến, khi Con người sẽ được vinh hiển.
Trước đó, Ngài thường tránh đám đông và rút lui khỏi sự chú ý. Nhưng giờ đây, Ngài bước ra công khai, không còn né tránh những người đang tìm cách giết Ngài. Sự vinh hiển mà Ngài nói đến chính là thập tự giá.
Lời tiếp theo của Ngài bộc lộ tâm hồn Ngài cách đáng kinh ngạc:
Hiện nay tâm thần Ta bối rối; Ta sẽ nói gì? Lạy Cha, xin cứu Con khỏi giờ nầy! Nhưng ấy cũng vì sự đó mà Con đến giờ nầy. Cha ơi, xin làm sáng danh Cha!
Cuộc đối thoại nội tâm này diễn ra ngay trước mặt người Hy Lạp, trước mặt các môn đồ và bất cứ ai đang lắng nghe. Ngài thật sự không muốn đi qua sự thống khổ ấy, nhưng đồng thời lại muốn — vì tình yêu của Ngài dành cho Cha, dành cho con người, dành cho cõi đời đời của chúng ta là quá lớn.
Khi ấy có tiếng từ trời đáp lại: Ta đã làm sáng danh rồi, Ta còn làm cho sáng danh nữa. Đám đông đứng đó nghe và tưởng là tiếng sấm; người khác nói có thiên sứ vừa nói với Ngài. Nhưng Đức Chúa Giê-su biết — và Giăng cũng biết — đó chính là tiếng của Đức Chúa Cha trên trời.
Đức Chúa Giê-su giải thích: Tiếng nầy vì các ngươi mà đến, chớ chẳng phải vì Ta. Hiện bây giờ, có sự phán xét thế gian này, và vua chúa của thế gian này phải bị xua đuổi. Còn Ta, khi Ta đã được treo lên khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người đến cùng Ta. Ngài nói vậy để chỉ về cách Ngài sẽ chết.
Đức Chúa Trời Chưa Được Biết Đến Được Khải Thị Qua Thập Tự Giá
Đây chính là sự khải thị tột đỉnh về Đức Chúa Cha. Ngài thật sự đi đến cùng trong sự hy sinh ấy.
Có người nói rằng Đức Chúa Giê-su đã chịu khổ nhiều hơn Đức Chúa Cha. Không phải vậy. Đức Chúa Cha chịu khổ qua Đức Chúa Giê-su. Mọi điều Đức Chúa Giê-su trải qua thì Đức Chúa Cha cũng trải qua — và còn hơn thế nữa, vì Ngài là Đấng ở lại phía sau, chứng kiến Con yêu dấu của mình hư mất. Ít ra Đức Chúa Giê-su còn bước vào trạng thái vô thức của sự chết, nhưng Đức Chúa Cha phải đứng đó suốt thời gian ấy, nhìn Con chịu khổ và rồi mất đi sự hiện diện của Con một yêu dấu của mình.
Nếu chúng ta chỉ biết một điều về Đức Chúa Trời, thì hãy biết về thập tự giá và ý nghĩa của nó: Đức Chúa Cha đã ban Con một của mình. Đó là khởi đầu thật sự của sự khải thị về Đức Chúa Trời chưa được biết đến.
Trong Đức Chúa Trời này, chúng ta thấy một Đấng sẵn sàng chấp nhận bất kỳ sự hy sinh nào vì chúng ta. Tại sao Ngài lại muốn cứu chúng ta, thay vì làm lại từ đầu một thế giới khác? Khi đã ban cho chúng ta ý thức, sự nhận biết, khả năng cầu nguyện và ngợi khen, ban cho chúng ta nhân cách và các mối quan hệ, Ngài quý trọng sự sống của chúng ta — và không muốn để chúng ta hư mất. Vì lý do ấy, Ngài chấp nhận sự hy sinh khôn lường này.
Đó là Đức Chúa Trời chưa được biết đến mà chúng ta cần phải biết — Đấng sẵn sàng làm bất cứ điều gì để cứu một tội nhân như tôi, như bạn. Một tình yêu như vậy vượt quá tầm hiểu biết của chúng ta, nhưng đó chính là tình yêu mà chúng ta được mời gọi nương tựa vào.