Bài 6 / 19

Phúc Âm Giăng — Chương 6

6. The Gospel of John: Chapter 6 | The Unknown God | Pastor Dale Leamon

Tiếp tục hành trình tìm kiếm Đức Chúa Trời chưa từng được biết

Trong loạt bài nghiên cứu về Đức Chúa Trời chưa từng được biết — cụm từ mà sứ đồ Phao-lô đã dùng trong Công Vụ Các Sứ Đồ chương 17 — chúng ta đang đối diện với một thực tế đáng ngại: rất nhiều người sùng đạo, rất nhiều người tìm kiếm Đức Chúa Trời, nhưng Ngài vẫn còn xa lạ với họ.

Để không lặp lại sai lầm ấy, chúng ta khởi hành từ phần Kinh Thánh nói rõ nhất về Đức Chúa Cha: Phúc Âm Giăng. Tại đây, Đức Chúa Giê-su công bố rằng Ngài được sai đến thế gian với một sứ mạng cốt lõi — bày tỏ Đức Chúa Cha — và Ngài thực hiện sứ mạng ấy qua từng việc làm cũng như từng lời nói được ghi lại trong sách này.

Lần này, chúng ta đến với Giăng chương 6, một phân đoạn vừa huyền nhiệm vừa khó hiểu, đến nỗi nhiều môn đồ đã quay lưng bỏ đi sau khi nghe những lời Đức Chúa Giê-su phán tại đây. Dầu vậy, hiểu được chương này là điều thiết yếu cho đời sống thuộc linh của chúng ta.


Phép lạ hóa bánh nuôi năm ngàn người

Khi ấy, danh tiếng Đức Chúa Giê-su đang lan rộng. Đoàn dân đông theo Ngài ra khỏi thành vì cớ những việc lạ Ngài đã làm. Khung cảnh diễn ra gần Biển Ti-bê-ri-át, trong một ngày đẹp trời, trên một sườn đồi rộng. Đoàn dân khao khát lời Ngài đến nỗi không kịp chuẩn bị bữa ăn cho chính mình.

Đức Chúa Giê-su nhìn thấy điều đó. Trong câu 5, Ngài hỏi Phi-líp: “Chúng ta sẽ mua bánh ở đâu để cho những người này ăn?” Lời Kinh Thánh lập tức ghi chú rằng Ngài hỏi để thử Phi-líp, vì chính Ngài đã biết điều mình sẽ làm. Phi-líp đáp rằng hai trăm đơ-ni-ê bánh cũng không đủ chia cho mỗi người một miếng nhỏ.

Kế đó, Anh-rê — em của Phi-e-rơ — thưa rằng có một cậu bé mang theo năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá nhỏ, “nhưng đem chia cho bấy nhiêu người thì thấm vào đâu?” Câu hỏi của Anh-rê có thể đã hé lộ một niềm hy vọng kín đáo: ông từng thấy Đức Chúa Giê-su làm phép lạ, và biết đâu phần ăn nhỏ bé này cũng có thể trở nên điều gì đó lớn lao.


Đức Chúa Trời quan tâm đến sự thoải mái của con cái Ngài

Đức Chúa Giê-su truyền cho dân chúng ngồi xuống. Kinh Thánh ghi rất tỉ mỉ: “vả, trong nơi đó có nhiều cỏ.” Đây không phải chi tiết tình cờ. Đức Chúa Cha không muốn đoàn dân ngồi trên đá hay sỏi; Ngài muốn họ được thoải mái trên thảm cỏ dày và cao.

Khi học Kinh Thánh, chúng ta thường đặt ba câu hỏi: Phân đoạn này nói gì về Đức Chúa Trời? Nói gì về tôi? Nói gì về sự cứu rỗi? Tại đây, Đức Chúa Giê-su — chính là Đức Chúa Trời trong xác thịt — đang bày tỏ một Đức Chúa Trời chăm sóc đến cả những nhu cầu nhỏ nhặt của loài người.

Nhiều khi chúng ta ngại cầu xin Ngài cho những điều thuộc về sự thoải mái cá nhân, sợ rằng đó là lời cầu nguyện ích kỷ. Nhưng Đức Chúa Trời không xem đó là ích kỷ. Ngài muốn con cái Ngài được dễ chịu, và Ngài đã ban phước cho họ ngay trong những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy.


Năm chiếc bánh trong tay cậu bé

Đức Chúa Giê-su nhận lấy bánh và cá từ tay cậu bé. Có lẽ mẹ cậu đã sửa soạn phần ăn ấy với lời dặn rằng: “Con sẽ đi cả ngày, hãy mang theo chút gì để khỏi đói.” Việc cậu bé sẵn lòng dâng trọn phần ăn của mình cho Đức Chúa Giê-su nói lên một điều quý giá: tấm lòng của một người trẻ có thể được Ngài cảm động sâu xa đến mức nào.

Nhiều bậc phụ huynh ngày nay nói: “Chúng tôi sẽ không dạy con cái về tôn giáo; khi lớn lên, chúng tự quyết định.” Không ai bảo phải ép buộc con trẻ tin điều này hay điều kia. Nhưng nếu cha mẹ kể cho con nghe những câu chuyện về Đức Chúa Giê-su, lòng các em sẽ được chạm đến. Đức tin đơn sơ của trẻ thơ không phải vì các em dễ bị ảnh hưởng, mà vì các em chưa bị tổn thương và dạy dỗ sai lạc — tâm hồn các em còn rộng mở với sự dẫn dắt của Đức Thánh Linh.

Cậu bé đứng đó, chứng kiến tận mắt Đức Chúa Giê-su bẻ bánh và trao cho các môn đồ phân phát. Những chiếc bánh dẹp làm bằng bột lúa mạch ấy không cạn đi — gợi nhớ câu chuyện trong Cựu Ước về người đàn bà góa đổ dầu từ một bình nhỏ mà đầy được khắp các bình trong nhà mình.


Đức Chúa Trời không để dân Ngài đói khát

Khi mọi người đã ăn no, Đức Chúa Giê-su phán cùng các môn đồ: “Hãy lượm những miếng còn thừa, hầu cho không mất chút nào” (câu 12). Họ thu được mười hai giỏ đầy — nhiều hơn cả lúc ban đầu.

Phân đoạn này phán dạy về tấm lòng và quyền năng của Đức Chúa Trời. Ngài quan tâm đến nhu cầu thuộc thể của con người. Ngài không bỏ mặc dân Ngài chết đói — Kinh Thánh có lời hứa rõ ràng về điều ấy. Đức Chúa Giê-su là Đức Chúa Trời trong xác thịt, có thể tạo dựng nên cá ngay trong tay mình, có thể làm ra mọi sự chỉ bằng một ý muốn.

Chúng ta thường nản lòng và tự nhủ: “Đức Chúa Trời không thể cứu vãn nổi điều này; tôi đã làm hỏng quá nhiều rồi.” Không gì có thể xa sự thật hơn. Đối với Đức Chúa Trời, mọi sự đều có thể được. Khi bắt đầu giao phó từng việc cho Ngài, chúng ta sẽ đích thân khám phá ra điều ấy: không có gì là quá khó cho Đức Giê-hô-va.


Một vị Vua hay một Của Lễ?

Thấy phép lạ, đoàn dân kêu lên: “Người này quả thật là Đấng Tiên Tri phải đến thế gian.” Họ nhớ lại lời Môi-se trong Phục Truyền Luật Lệ Ký về một Đấng Tiên Tri sẽ đến, và họ tin rằng Đấng ấy chính là Đấng Mê-si đã được hứa.

Dân Y-sơ-ra-ên đang cần một Đấng Mê-si về phương diện chính trị: họ sống dưới ách sắt của Rô-ma, mất tự do, bị chà đạp đủ điều. Họ tin rằng Đấng Mê-si sẽ giải cứu họ khỏi quân Rô-ma và lập vương quốc của Đức Chúa Trời trên đất. Đứng trước một người có thể tạo lương thực từ hư không, họ nghĩ: “Người này có thể nuôi cả đạo binh, có thể tạo ra vũ khí, áo giáp — không gì là không thể.”

Họ liền bàn tính sẽ bắt ép Đức Chúa Giê-su để tôn Ngài làm vua. Câu 15 ghi rằng Ngài biết điều đó và lánh đi. Đức Chúa Giê-su không đến để làm vua trong thời điểm ấy — Ngài đến để làm của lễ.

Đó không phải tin mừng đối với người Do Thái. Họ không muốn một của lễ; họ muốn một vị vua. Họ không hiểu rằng tội lỗi của mình không thể nào được tha thứ nếu không có một sinh tế. Dù hệ thống dâng tế lễ đã ở ngay trước mắt họ qua bao thế kỷ, họ vẫn không nhận ra rằng chỉ có sinh tế của Con Đức Chúa Trời — Đấng đã tạo dựng họ — mới có thể gánh lấy mọi tội ác của thế gian.

Vậy nên Đức Chúa Giê-su lánh đi, lên núi cầu nguyện một mình.


Đừng làm việc vì đồ ăn hay hư nát

Ngày hôm sau, đoàn dân lại tụ họp và kinh ngạc khi thấy Đức Chúa Giê-su đã ở bên kia bờ biển dù không xuống thuyền cùng các môn đồ. Họ tò mò về quyền phép của Ngài, nhưng vẫn chưa nhận ra rằng Ngài là sự bày tỏ của Đức Chúa Trời toàn năng trong xác thịt.

Khi họ hỏi: “Thưa thầy, Thầy đến đây bao giờ?” (câu 25), Đức Chúa Giê-su đáp: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, các ngươi tìm ta chẳng phải vì đã thấy mấy phép lạ, nhưng vì các ngươi đã ăn bánh và được no.” Ngài thấu suốt động cơ thật của họ: họ tìm Ngài để được chu cấp, để cuộc sống nên dễ dàng — chứ không phải vì họ kinh ngạc trước con người Ngài.

Ôi Ngài tha thiết mong họ nhận biết Ngài là ai! Nếu họ thật sự thấy được Ngài là Đức Chúa Trời trong xác thịt, mọi sự sẽ đổi khác: họ sẽ nhận ra thẩm quyền của Ngài trên Kinh Thánh, trên luật pháp; họ sẽ hiểu Đức Chúa Cha; họ sẽ có đức tin. Ngày nay vẫn có những Cơ-đốc nhân chối bỏ thần tánh của Đức Chúa Giê-su — và mọi sự sẽ thay đổi khi chúng ta thấy Ngài là Đức Chúa Trời. Khi ấy chúng ta mới biết Ngài đủ mạnh để cứu mình; không gì là quá khó cho Ngài.

Đức Chúa Giê-su phán tiếp trong câu 27: “Hãy làm việc, chớ vì đồ ăn hay hư nát, nhưng vì đồ ăn còn lại đến sự sống đời đời.” Ngài không cấm họ làm lụng nuôi gia đình, nhưng cảnh cáo rằng đừng dồn toàn bộ năng lực vào những điều thuộc thể mà Ngài vốn dễ dàng chu cấp. Hãy dành ưu tiên cho mối liên hiệp với Đức Chúa Giê-su: trò chuyện, lắng nghe, thờ phượng, ngợi khen mỗi ngày.


Đức Chúa Giê-su là Bánh Sự Sống

Ngài tiếp lời: “Bánh của Đức Chúa Trời là bánh từ trời xuống, ban sự sống cho thế gian.” Khi đoàn dân thưa: “Lạy Chúa, xin ban bánh đó cho chúng tôi luôn luôn,” họ vẫn chưa hiểu. Đức Chúa Giê-su tuyên bố thẳng: “Ta là bánh của sự sống.”

Ma-na trong đồng vắng không phải do Môi-se ban — mà chính là biểu tượng chỉ về một Người. Bánh được hóa ra trên đồng cỏ ngày hôm trước cũng chỉ về một Người. Đức Chúa Giê-su là Đấng ấy.

Chúng ta thường lầm tưởng rằng nhiệm vụ của mình là làm việc để đẹp lòng Đức Chúa Trời, để cứu các linh hồn, để tích lũy công trạng nơi thiên đàng. Tất cả những điều ấy đều tốt và sẽ được làm với lòng sốt sắng vượt xa tưởng tượng — nhưng chỉ khi nào chúng ta đặt việc tìm kiếm Bánh này lên hàng đầu. Công việc đầu tiên không phải là phục vụ, mà là đến với Ngài.

“Ai đến cùng ta chẳng hề đói, ai tin ta chẳng hề khát” (câu 35). Phân đoạn này nói gì về Đức Chúa Trời? Ngài có thể làm chúng ta thỏa mãn trọn vẹn. Nói gì về tôi? Tôi đang đói, và phần lớn những lỗi lầm tôi phạm trong thế gian đều bắt nguồn từ cơn đói ấy — tìm kiếm sự thỏa mãn nào đó về cảm xúc, thuộc linh, hay thuộc thể. Ngài hứa rằng ai đến cùng Ngài sẽ được no đủ, không còn đói khát nữa.


Ăn thịt và uống huyết: sống trong Đức Chúa Giê-su

Ngài nói tiếp trong câu 51: “Bánh mà ta sẽ ban cho vì sự sống của thế gian, ấy là thịt ta.” Bánh ở đây không chỉ là một mẩu nhỏ trong tiệc thánh, mà là toàn bộ chế độ dinh dưỡng — Ngài là toàn bộ thức ăn cho đời sống chúng ta.

Khi đoàn dân thắc mắc: “Làm sao người này có thể lấy thịt mình cho chúng ta ăn được?” Đức Chúa Giê-su đáp trong câu 53: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu các ngươi không ăn thịt của Con Người, cùng không uống huyết Ngài, thì chẳng có sự sống trong các ngươi đâu.” Và trong câu 56: “Người nào ăn thịt ta và uống huyết ta thì ở trong ta, và ta ở trong người.”

Ăn thịt và uống huyết Ngài không phải là điều rùng rợn về mặt thể xác — mà là sống trong Ngài và để Ngài sống trong ta. Chúng ta trở thành điều mình ăn: không phải về phương diện sinh học, nhưng những phân tử của thức ăn thật sự trở thành một phần của bản thể chúng ta. Cũng vậy, khi ăn lấy Đức Chúa Giê-su, chúng ta để Ngài thay thế cấu trúc cũ của mình bằng chính bản thể Ngài — thuộc về đạo đức, tình cảm, thuộc linh, và ngay cả thuộc thể.


Sự cứu rỗi là mối liên hiệp mật thiết với Đức Chúa Giê-su

Sự cứu rỗi đơn giản như chính việc ăn uống: nhặt thức ăn lên, đưa vào miệng, nhai và nuốt. Với Đức Chúa Giê-su, ta thưa rằng: “Xin Ngài ngự vào, sống trong con. Xin ban cho con tư tưởng của Ngài, cảm xúc của Ngài.” Khi nghiên cứu Kinh Thánh để biết rõ mình đang cầu xin điều gì, ta thấy được Đức Chúa Giê-su thật sự là ai, rồi thưa: “Xin ban chính mình Ngài cho con. Xin sống trong con; con muốn sống, ẩn náu, bước đi, yêu thương và làm việc trong Ngài.”

Đó chính là sự cứu rỗi: một mối liên hiệp vô cùng mật thiết, trong đó Đức Chúa Giê-su trở thành một phần của chúng ta, và chúng ta trở thành một phần của Ngài. Đây mới là công việc Đức Chúa Giê-su đã nói đến — làm việc vì bánh không hề hư nát: dồn năng lực để tìm kiếm Đức Chúa Giê-su, được làm đầy bằng Đức Chúa Giê-su, và sống trong Đức Chúa Giê-su mỗi ngày.

Hỡi anh chị em, đó là một lời mời gọi tuyệt diệu. Hãy thưa vâng với lời mời ấy.