Phúc Âm Giăng — Chương 2
Đức Chúa Trời mà nhiều người tưởng mình đã biết
Đây là bài thứ ba trong loạt bài về Đức Chúa Trời chưa được biết đến. Chúng ta không nói về một vị thần mới lạ nào, mà nói về chính Đức Chúa Trời mà rất nhiều người nghĩ rằng họ đã biết. Mỗi tôn giáo đều cho rằng mình hiểu Ngài: có nơi xem Ngài như một thần lực vô ngã, có nơi hình dung Ngài nghiêm khắc, có nơi lại xem Ngài như một người trông trẻ dễ dãi, hoặc một đấng xa cách chẳng quan tâm gì đến trần gian.
Ngay cả những người có nền tảng Cơ-đốc, theo tôi, cũng thường không hiểu Đức Chúa Trời cho đúng. Hậu quả là khi nuôi dạy con cái hay ảnh hưởng đến thế hệ trẻ, chúng ta truyền lại một ấn tượng không mấy thiện cảm về Ngài, đến nỗi nhiều người sợ Đức Chúa Trời, không thấy Ngài là Đấng họ muốn gần gũi hay trao trọn lòng tin cậy.
Tôi tin rằng tất cả chúng ta đều từng hiểu lầm về Đức Chúa Trời. Bản thân tôi cũng vậy. Và việc khám phá ra Ngài thật sự là ai đã trở thành điều tốt đẹp nhất từng xảy ra trong đời tôi. Vì vậy, chúng ta cùng nhau đến với Phúc Âm Giăng — lời chứng của một người thật sự biết Đức Chúa Giê-su — để hiểu rằng sứ mệnh của Ngài bao gồm việc bày tỏ sự thật về Đức Chúa Cha. Chính phẩm tánh ấy của Đức Chúa Cha mới làm chúng ta được hòa giải với Ngài và khao khát đến gần Ngài.
Đức Chúa Giê-su khởi đầu chức vụ tại một tiệc cưới
Giăng chương 2 mở ra bằng câu chuyện đám cưới tại Ca-na, miền Ga-li-lê. Mẹ của Đức Chúa Giê-su có mặt ở đó — hẳn vì gia chủ là chỗ thân tình. Đáng chú ý là Đức Chúa Giê-su và các môn đồ của Ngài cũng được mời. Lúc ấy chức vụ công khai của Ngài chỉ vừa khởi đầu, chưa có gì đáng kể được ghi lại trước đó, nhưng người ta vẫn muốn Ngài có mặt.
Điều đó nói nhiều về con người Ngài. Hẳn Ngài là người dễ mến, không phải kẻ làm hỏng cuộc vui. Người ta xem Ngài như một sự góp mặt đáng quý cho ngày trọng đại của họ, đến mức sẵn lòng mời luôn cả những người đang đi theo Ngài.
Vấn đề thần học ở đây là: nếu mọi điều Đức Chúa Giê-su làm đều phản ánh chính Đức Chúa Cha, thì việc Ngài chọn khởi đầu chức vụ công khai tại một tiệc cưới nói lên điều gì về Đức Chúa Trời? Câu trả lời rất rõ: Đức Chúa Trời yêu thích con người, yêu thích những dịp gặp gỡ và lễ lạc. Ngài muốn được mời, và Ngài vui lòng nhận lời.
Vào thời ấy, một đám cưới chưa phải chủ yếu là nghi lễ tôn giáo như ngày nay. Đó là một bữa tiệc kéo dài cả ngày, có khi nhiều ngày, đầy thức ăn, khiêu vũ và niềm vui. Đức Chúa Giê-su có mặt giữa khung cảnh ấy. Điều đó cho thấy Đức Chúa Trời ưa thích lễ hội, ưa thấy con người vui vẻ, sống trong bầu không khí hân hoan, trò chuyện và nhiệt thành tuổi trẻ. Hình ảnh này hoàn toàn khác với một Đức Chúa Trời nghiêm khắc, hà khắc và chỉ chực tước đoạt niềm vui mà nhiều người vẫn hình dung.
Người mẹ dám nài xin và một Đức Chúa Trời chịu để lòng mình bị lay động
Khi rượu đã hết, mẹ Đức Chúa Giê-su nói với Ngài: “Họ không còn rượu nữa.” (Giăng 2:3)
Vì sao Ma-ri lại nói điều đó với con trai mình? Vì bà tin Ngài có thể giải quyết. Vì sao bà tin chắc như vậy? Hẳn bà đã từng chứng kiến những dấu hiệu về quyền năng của Ngài trước đó, dù Kinh Thánh không kể chi tiết. Điều này gợi ý rằng Đức Chúa Giê-su đã sớm bày tỏ Ngài không chỉ là một con người bình thường.
Đức Chúa Giê-su đáp với mẹ rằng giờ của Ngài chưa đến. Cách Ngài gọi mẹ là “bà” không hề bất kính — đó là một cách xưng hô trang trọng, hợp văn hóa thời ấy. Ngài biết rõ điều mẹ Ngài đang nghĩ, có lẽ Ngài đang thử lòng tin của bà.
Một lần nữa, hãy hỏi: điều này nói gì về Đức Chúa Trời như một thân vị? Câu trả lời thật đáng kinh ngạc: Đức Chúa Trời có thể chịu để lòng mình bị lay động bởi chính chúng ta — những con người tầm thường. Ma-ri không nhận lời từ chối làm câu trả lời cuối cùng. Bà quay sang các người hầu và bảo họ làm theo bất cứ điều gì Ngài truyền.
So với việc kêu kẻ chết sống lại hay nuôi năm ngàn người, chuyện thiếu rượu trong một tiệc cưới có vẻ thật nhỏ bé. Nhưng đó chính là điều khiến phép lạ này quý báu: nếu việc ấy quan trọng với chúng ta, nó cũng quan trọng với Ngài. Nhiều khi tôi đã rụt rè cầu xin Đức Chúa Trời, ngại rằng vấn đề của mình quá tầm thường so với những việc lớn lao Ngài đang trông coi. Nhưng câu chuyện này nói rõ: Ngài quan tâm đến hạnh phúc của bạn, đến danh dự của bạn, đến cả niềm vui của một buổi tụ họp nhỏ. Điều đó có nghĩa là những con người bình thường thật sự quan trọng đối với Đức Chúa Trời.
Sáu chum nước trống và một Đức Chúa Trời đi trước nhu cầu của ta
Tại đó có sáu cái chum đá, dùng theo lễ tẩy uế của người Do Thái, mỗi cái chứa được hai hoặc ba thùng nước. (Giăng 2:6)
Những chum đá ấy lớn, nặng, và được đặt sẵn ở đó cho các nghi thức tẩy uế của Do Thái Giáo. Lúc Đức Chúa Giê-su can thiệp, các chum lại trống. Ngài bảo các đầy tớ đổ đầy nước, và họ đổ đầy đến tận miệng.
Chi tiết ấy nói lên một điều quý báu: Đức Chúa Trời có thể dùng những vật đơn sơ nhất, và Ngài thường đi trước chúng ta một bước. Sáu chiếc chum trống đã có sẵn từ trước khi ai biết rằng rượu sẽ hết. Đức Chúa Trời đã sắp sẵn sân khấu để giải quyết khó khăn của tôi trước cả khi tôi nhận ra mình có khó khăn.
Nếu thật sự áp dụng câu chuyện này cách thiết thực, đời sống cầu nguyện của chúng ta phải trở nên sống động. Tôi có thể thưa với Ngài: con biết Ngài có thể giải quyết việc này — bằng những gì sẵn có trong tay, hoặc bằng những nguồn lực mới mà Ngài đem đến — và con biết Ngài đã chuẩn bị sẵn lối thoát từ trước.
Phép lạ của sự dư dật và rượu ngon nhất để cuối cùng
Đức Chúa Giê-su bảo các đầy tớ múc nước ấy đem cho người quản tiệc nếm thử. Người quản tiệc không biết nước đã hóa thành rượu từ lúc nào, nhưng đã kinh ngạc vì rượu ấy ngon hơn rượu đầu tiên. Sáu chum, mỗi chum khoảng ba mươi ga-lông — đó là một lượng rượu rất lớn, đủ cho một đám đông.
Điều này nói gì về Đức Chúa Trời? Ngài là Đức Chúa Trời của sự dư dật. Khi giúp ai, Ngài không giúp một cách dè dặt; Ngài giúp một cách hào phóng, vượt xa điều người ta tối thiểu cầu xin. Đó là lời chứng đáng kinh ngạc về sự rộng lượng, sự ân cần và quyền năng của Ngài.
Nhưng tôi đặc biệt quan tâm đến phẩm tánh của Ngài hơn là quyền năng. Người ta vốn đã hình dung Ngài là Đấng quyền năng, và chính điều đó nhiều khi khiến họ sợ. Điều đáng quý ở đây là một Đức Chúa Trời có thân vị, thật sự hiện diện vì bạn, và có thể can thiệp vào những vấn đề rất thực tế của đời sống.
Lời nhận xét của người quản tiệc — rằng người ta thường giữ rượu ngon cho đến cuối — chứa đựng một sứ điệp đẹp. Đời sống vốn nặng nề. Tôi đang phục vụ với vai trò tuyên úy tại vài bệnh viện nhỏ, và mỗi ngày tôi nghe các bệnh nhân kể về những gánh nặng, mất mát, đau đớn, bệnh tật của họ. Đời sống thật khó. Nhưng chúng ta có một Đức Chúa Trời sẵn sàng làm dịu bớt những đoạn đường gian nan ấy, dọn đường qua những thử thách, và biến phần kết của một điều tưởng chừng là thảm họa trở nên còn tốt hơn cả khởi đầu.
Thông thường, đời người khởi đầu mạnh mẽ — khỏe khoắn, lanh lợi, tươi tắn — rồi suy yếu dần. Nhưng khi Đức Chúa Trời can thiệp, đoạn cuối có thể tốt hơn đoạn đầu. Đó chính là điều Phao-lô viết trong Rô-ma 8: Ngài hiệp mọi sự lại làm ích cho những người yêu mến Ngài.
Đừng ngại đem những vấn đề nhỏ đến với Đức Chúa Trời
Đức Chúa Giê-su đã làm dấu lạ đầu tiên này tại Ca-na, miền Ga-li-lê, và bày tỏ vinh quang của Ngài, nên các môn đồ đã tin Ngài. (Giăng 2:11)
Phép lạ tưởng chừng nhỏ ấy đã củng cố đức tin của những người đang đi theo Đức Chúa Giê-su. Tôi mong bạn dừng lại nghĩ đến đời sống mình. Có thể bạn từng e dè không dám đem một số vấn đề đến với Đức Chúa Trời, vì cho rằng mình không xứng đáng, không phải là Cơ-đốc nhân tốt, hay không phải là người sùng đạo.
Nhiều bệnh nhân của tôi nói: “Tôi không phải người sùng đạo lắm.” Tôi hỏi lại họ ý nghĩa của câu ấy, và thường thì điều họ muốn nói là họ ít đi nhà thờ. Nhưng câu hỏi quan trọng hơn nhiều: bạn có tin Đức Chúa Trời trong lòng mình không, và bạn tin Ngài là một người Bạn tốt đến mức nào?
Có thể bạn từng nghĩ rằng Đức Chúa Trời có những việc lớn lao hơn để lo, còn bạn thì nên tự mình lo những việc nhỏ. Có thể bạn nghĩ Ngài sẽ trách: “Ngươi tự gây ra thì ngươi tự gánh.” Nhưng câu chuyện ở Ca-na bày tỏ một sự thật ngược lại và mang tính vĩnh cửu: Đức Chúa Trời thích can thiệp vào những điều đơn sơ trong đời sống chúng ta. Ngài không xua đuổi bạn vì sự sơ suất, tính toán sai hay thất bại của bạn. Ngài sẵn lòng dự phần, ở bất cứ chặng nào bạn để Ngài bước vào.
Ngài chỉ nói: “Hãy đổ đầy nước vào những chum kia.” Bạn có gì, cứ làm như vậy, rồi Ngài sẽ làm phép lạ giải cứu. Tôi có thể kể cả ngày những lần Ngài đã giải cứu tôi khỏi những hậu quả do chính tôi gây ra. Bản tánh của Ngài là yêu thích cứu giúp, ngay cả trong những vấn đề không trực tiếp mang tính thuộc linh.
Và chính khi Ngài xen vào những vấn đề tưởng chừng nhỏ nhặt ấy, đức tin của chúng ta được vun bồi. Các môn đồ đã tin Ngài hơn sau dấu lạ này. Cũng vậy, mỗi lần Ngài đáp lời chúng ta trong những điều thường ngày, chúng ta hiểu rõ hơn Ngài là ai và càng tin cậy Ngài hơn. Đó chẳng phải là Đức Chúa Trời mà bạn có thể yêu mến hay sao?