Món Quà Vĩnh Cửu — Mở Khóa Những Sự Kiện Cuối Cùng Của Lời Tiên Tri
Lời tiên tri vĩ đại và viên đá cuối cùng
Xuyên suốt loạt bài này, chúng ta đã đi qua khải tượng vĩ đại về pho tượng trong giấc mơ của Nê-bu-cát-nết-sa trong sách Đa-ni-ên. Lời tiên tri ấy phác họa hàng loạt đế quốc nối tiếp nhau trong dòng lịch sử, kết thúc bằng một viên đá lớn được đục ra mà chẳng có bàn tay nào động đến — biểu tượng của đế quốc cuối cùng.
Sáu trong bảy yếu tố tiên đoán đã được ứng nghiệm. Chỉ còn lại một: sự xuất hiện của đế quốc cuối cùng, tức là sự tái lâm của Đức Chúa Giê-su Christ. Đây là chủ đề chúng ta sẽ đào sâu trong bài học hôm nay.
Niềm trông đợi về sự trở lại của Đấng được hứa không phải là một giáo lý mới mẻ. Trên thực tế, niềm hy vọng ấy hiện diện ngay từ buổi đầu của cuộc xung đột vũ trụ trên đất này.
Lời hứa nguyên thủy về Đấng Cứu Chuộc
Khi A-đam và Ê-va lựa chọn nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời và đứng về phía Lu-xi-phe, Đức Chúa Trời lập tức phán với ma quỷ rằng Ngài sẽ đặt sự thù nghịch giữa nó và người nữ, giữa dòng dõi của nó và dòng dõi của người nữ. Dòng dõi ấy — được nhắc đến bằng đại từ “Người” — sẽ giày đạp đầu kẻ thù, còn kẻ thù sẽ cắn gót chân Người.
Đó là lời hứa đầu tiên: Đức Chúa Trời sẽ sai một Đấng đến để giải quyết vấn đề tội lỗi và tiêu diệt thủ lĩnh của âm mưu vũ trụ này. A-đam và Ê-va bị đuổi khỏi vườn Ê-đen, nhưng họ ra đi với hy vọng — họ đang trông đợi Đấng được hứa.
Ngay chương kế tiếp, khi Ca-in chào đời, Ê-va thốt lên: “Tôi nhờ Đức Giê-hô-va mà được một người.” Trong tư tưởng Hê-bơ-rơ, lời ấy hàm ý bà đã hy vọng đứa con trai đầu lòng chính là Đấng giải cứu được hứa, rằng vấn đề sẽ được giải quyết ngay trong đời bà. Câu chuyện ấy đã không kết thúc như bà mong.
Đến thời Đa-vít, Thi Thiên xác nhận: “Đức Chúa Trời chúng tôi đến, không nín lặng đâu. Trước mặt Ngài có đám lửa cháy thiêu, chung quanh Ngài một trận bão dữ dội.” Đó không phải là hình ảnh hài nhi Giê-su nằm trong máng cỏ. Đó là hình ảnh của một sự kiện lớn lao hơn — sự kiện mà cả cõi đời đời đã trông đợi từ khi loài người sa ngã.
Hai lần đến của Đức Chúa Giê-su
Trong sách Giu-đe, Hê-nóc — đời thứ bảy kể từ A-đam — đã tiên tri: “Nầy, Chúa ngự đến với muôn vàn thánh.” Hê-nóc, sống ở thời kỳ rất xa xưa của lịch sử nhân loại, đã thấy trước một thời điểm khi Chúa sẽ đến cùng với mười ngàn thánh của Ngài.
Kinh Thánh đã liên tục tiên báo về một biến cố trọng đại trong lịch sử loài người: sự tái lâm. Lần đến thứ nhất là hài nhi trong máng cỏ, là Đầy Tớ Chịu Khổ. Nhưng câu chuyện bao trùm toàn bộ Kinh Thánh là về vị Vua sắp ngự đến.
Chỉ riêng trong Tân Ước đã có hơn 2.000 chỗ nhắc đến sự tái lâm. Cứ mỗi 25 câu Tân Ước thì có một câu ám chỉ đến lời hứa này.
Trong đêm cuối cùng trước khi chịu thương khó, Đức Chúa Giê-su đã phán với các môn đồ:
“Lòng các ngươi chớ hề bối rối; hãy tin Đức Chúa Trời, cũng hãy tin Ta nữa. Trong nhà Cha Ta có nhiều chỗ ở… Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. Khi Ta đã đi và đã sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, Ta sẽ trở lại.”
Đó là lý do sứ đồ Phao-lô gọi sự tái lâm là “sự trông cậy hạnh phước và sự hiện ra vinh hiển của Đức Chúa Giê-su Christ” — Cứu Chúa của chúng ta.
Lời cảnh báo của Đức Chúa Giê-su về sự lừa dối
Vào tuần lễ trước khi chịu đóng đinh, Đức Chúa Giê-su đã ngồi với các môn đồ trên núi Ô-li-ve. Họ hỏi Ngài: “Khi nào những sự đó sẽ xảy ra? Có điềm gì chỉ về sự Chúa đến và tận thế?”
Lời đầu tiên Ngài đáp không phải là một dấu hiệu nào cả, mà là một lời cảnh báo nghiêm trọng:
“Hãy giữ, kẻo có ai lừa dối các ngươi.”
Khi nói về cách Đức Chúa Giê-su sẽ trở lại, khả năng bị lừa dối là rất lớn. Vì thế, mọi điều được dạy về chủ đề này — dù từ ai, từ kênh nào — đều phải được kiểm chứng bằng chính Kinh Thánh.
Năm đặc điểm về sự tái lâm theo Kinh Thánh
Kinh Thánh dạy năm đặc điểm rõ ràng về cách Đức Chúa Giê-su sẽ trở lại. Bất cứ giáo lý nào đi ngược với năm nguyên tắc này đều là sự lừa dối.
Thứ nhất: Sự tái lâm là theo nghĩa đen. Trong Công Vụ Các Sứ Đồ chương 1, khi các môn đồ đứng nhìn theo Đức Chúa Giê-su thăng thiên, hai thiên sứ hiện ra và nói: “Hỡi người Ga-li-lê, sao các ngươi đứng ngóng lên trời làm chi? Giê-su nầy đã được cất lên trời khỏi giữa các ngươi, cũng sẽ trở lại như cách các ngươi đã thấy Ngài lên trời vậy.” Cùng một Đức Chúa Giê-su ấy — không phải một ai khác — sẽ trở lại theo nghĩa đen.
Thứ hai: Sự tái lâm là hữu hình. Khải Huyền 1:7 chép: “Kìa, Ngài đến giữa những đám mây, mọi mắt sẽ trông thấy.” Đức Chúa Giê-su cũng phán: “Vì như chớp phát ra từ phương đông, nháng đến phương tây, thì sự Con người đến sẽ cũng thể ấy.” Khi đó, mọi dân trên đất sẽ than khóc vì thấy Con Người ngự đến trên mây trời.
Thứ ba: Sự tái lâm là đầy uy quyền. Đức Chúa Giê-su phán rằng Con Người sẽ đến trong sự vinh hiển của Cha Ngài cùng với các thiên sứ. Khi Môi-se chỉ thấy lưng của Đức Chúa Trời tại núi Si-na-i, mặt ông sáng đến nỗi dân Y-sơ-ra-ên phải bảo ông che mặt lại. Còn tại sự tái lâm, Đức Chúa Giê-su đến trong sự vinh hiển trọn vẹn của Đức Chúa Cha cùng tất cả các thiên sứ — đây sẽ là khoảnh khắc rực rỡ nhất trong lịch sử nhân loại. Khải Huyền 6 chép rằng trời sẽ dời đi như cuộn sách cuốn lại, mọi núi và đảo đều bị chuyển khỏi chỗ mình.
Thứ tư: Sự tái lâm là công khai. Đức Chúa Giê-su phán: “Khi ấy, nếu có ai nói với các ngươi rằng: Kìa, Đấng Christ ở đây, hay là: Ở đó, thì đừng tin… Vậy, nếu người ta nói với các ngươi rằng: Nầy, Ngài ở trong đồng vắng, thì đừng đi đến; nầy, Ngài ở trong nhà kín, thì đừng tin.” Nếu cần ai đó thông báo rằng Đức Chúa Giê-su đã trở lại, thì đó không phải là Đức Chúa Giê-su thật. Vì mọi mắt sẽ thấy, cả thế giới sẽ than khóc — không ai có thể bỏ lỡ.
Điều này dẫn đến một cảnh báo về giáo lý sự cất lên bí mật. Vào những năm 1830, John Darby — thuộc nhóm Plymouth Brethren và được xem là cha đẻ của thuyết dispensationalism hiện đại — đã khởi xướng quan điểm rằng dân Đức Chúa Trời sẽ được cất lên cách bí mật trước khi cơn hoạn nạn xảy ra. C. I. Scofield, một luật sư trong hội chúng của Darby, đã đưa giáo lý này vào cuốn Kinh Thánh chú giải Scofield. Ngày nay, khoảng 40–50% tín hữu Tin Lành tin vào sự cất lên bí mật, dù trước năm 1830 không hề có giáo lý nào như vậy. Sứ đồ Phao-lô đã nói rõ rằng chúng ta phải trải qua nhiều nỗi khó khăn mới vào được nước Đức Chúa Trời.
Thứ năm: Sự tái lâm là nghe được. Đức Chúa Giê-su phán Ngài sẽ sai các thiên sứ “với tiếng kèn lớn” để nhóm những kẻ được chọn lại. Trong 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:16, Phao-lô viết: “Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Đức Chúa Trời, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống.” Cả ba điều — tiếng kêu lớn, tiếng thiên sứ, tiếng kèn — đều nghe được. Tiếng phán của Đức Chúa Trời mạnh đến nỗi Thi Thiên chép rằng nó “bẻ gãy cây hương nam” của Li-ban. Một tiếng phán như vậy, được khuếch đại qua kèn, sẽ đánh thức mọi kẻ đang an giấc.
Trình tự các sự kiện tại sự tái lâm
Tại thời điểm Đức Chúa Giê-su trở lại, có hai nhóm người: người đang sống và người đang ngủ trong sự chết. Mỗi nhóm lại chia thành hai: công chính và gian ác.
Sự sống lại của người công chính. Phao-lô viết: “Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Đức Chúa Trời, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những kẻ chết trong Đấng Christ sẽ sống lại trước hết.” Đây hoàn toàn ngược với những bộ phim Hollywood vẫn mô tả.
Sự cất lên của các thánh đồ còn sống. “Kế đến chúng ta là kẻ sống mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa.” Từ Hy Lạp được dịch là “cất lên” chính là từ mà người ta dịch sang tiếng Latin thành raptura. Sự cất lên thật sự xảy ra — nhưng nó công khai, không bí mật, và xảy ra cùng lúc với sự tái lâm.
Sự hủy diệt kẻ ác. Khải Huyền 6 mô tả các vua trên đất, những người quyền thế và mọi tôi mọi tự do đều ẩn mình trong các hang và hốc đá, kêu xin núi đổ xuống đè lên họ. Trong 2 Tê-sa-lô-ni-ca, Phao-lô chép rằng kẻ vô luật pháp sẽ bị Chúa lấy hơi miệng tiêu diệt và bằng sự chói sáng của sự Ngài đến mà tiêu hủy đi. Sau khoảnh khắc này, chỉ còn lại hai nhóm: tất cả người công chính đều đang sống, tất cả kẻ gian ác đều đang ngủ trong sự chết.
Một ngàn năm trên thiên đàng
Sa-tan bị xiềng. Khải Huyền 20 chép rằng một thiên sứ từ trời xuống, tay cầm chìa khóa vực sâu và một cái xích lớn, bắt con rồng — tức là ma quỷ và Sa-tan — và xiềng nó lại trong một ngàn năm. Nó bị quăng vào abyssos, vực không đáy. Hình ảnh ấy không phải là một địa điểm theo nghĩa đen, mà là một tình cảnh: nó không thể thoát ra, cũng không thể chạm đáy, bị treo lơ lửng trong sự bất động.
Lý do nó bị xiềng được nêu rõ: “để nó không đi lừa dối các dân được nữa.” Sa-tan bị xiềng bởi chính hoàn cảnh — vì người công chính đang ở với Đức Chúa Giê-su trên trời, còn kẻ gian ác thì đang chết. Nó không còn ai để lừa dối. Đây là sự xiềng xích mạnh hơn bất kỳ chuỗi tràng hạt vật chất nào.
Các thánh đồ ngồi trên ngôi và xét đoán. Khải Huyền 20 chép: “Tôi lại thấy những ngai, và những người ngồi trên ngai được quyền xét đoán… họ sống và trị vì với Đấng Christ trong một ngàn năm.” Phao-lô hỏi tín hữu Cô-rinh-tô: “Anh em há chẳng biết chúng ta sẽ xét đoán các thiên sứ sao?” — tức là các thiên sứ sa ngã.
Mục đích của việc xét đoán này không phải vì Đức Chúa Trời cần thông tin. Mục đích là vì chúng ta. Khi đến thiên đàng và phát hiện một người mà chúng ta nghĩ chắc chắn sẽ ở đó lại không có mặt, chúng ta sẽ có câu hỏi. Đức Chúa Trời không muốn chúng ta sống đời đời với những thắc mắc còn ngổn ngang về sự công bình của Ngài. Vì thế Ngài cho chúng ta một ngàn năm để xem xét hồ sơ và tự thuyết phục rằng những gì Ngài đã làm là đúng.
Trong suốt thời gian này, kẻ chết gian ác vẫn còn ngủ. “Còn những kẻ chết khác chẳng được sống cho đến khi đủ một ngàn năm.”
Sự kết thúc của một ngàn năm
Sự sống lại của kẻ ác. Khi một ngàn năm chấm dứt, kẻ ác được sống lại. Đây là lần duy nhất trong lịch sử mọi người từng tồn tại đều sẽ cùng sống một lúc.
Sa-tan được thả ra. Vì một lần nữa có người để lừa dối, nó lập tức trở lại với công việc cũ — đi mê hoặc các dân ở khắp đất.
Thành thánh từ trời giáng xuống. Sứ đồ Giăng viết: “Tôi cũng thấy thành thánh, là Giê-ru-sa-lem mới, từ trên trời, ở nơi Đức Chúa Trời mà xuống, sửa soạn sẵn như một người vợ mới cưới trang sức cho chồng mình.”
Cuộc tấn công cuối cùng. Kẻ ác sống lại, dưới sự cầm đầu của Sa-tan, bao vây trại các thánh đồ và thành yêu dấu. Tại sao họ lại tấn công khi đã biết mình bị mất? Vì trong thành ấy có cây sự sống. Khải Huyền 22 chép: “Phước thay cho những kẻ giặt áo mình, hầu cho được phép đến nơi cây sự sống và bởi các cửa mà vào trong thành.”
Đó là lý do Đức Chúa Trời đã đuổi A-đam và Ê-va ra khỏi vườn Ê-đen sau khi họ phạm tội — để họ không ăn trái cây sự sống mà sống đời đời trong tình trạng tội lỗi. Giờ đây những kẻ hư mất, dù đã được sống lại, lòng họ vẫn không thay đổi. Họ tìm cách cướp lấy thành và cây sự sống — chính điều mà suốt 6.000 năm Đức Chúa Trời đã liên tục dâng hiến nhưng họ luôn từ chối. Không có cơ hội thứ hai sau sự sống lại; cơ hội thứ hai là ngay bây giờ.
Ngọn lửa thanh tẩy và trời mới đất mới
Khi đoàn quân vây hãm thành, lửa từ Đức Chúa Trời trên trời giáng xuống tiêu diệt họ. Ma quỷ là kẻ đã lừa dối họ thì bị quăng vào hồ lửa diêm sinh, cùng với con thú và tiên tri giả.
Nhưng đây không phải là sự trừng phạt đời đời theo nghĩa hành hạ vĩnh viễn. Đây là Đức Chúa Trời ban cho người ta điều họ đã chọn. Ngài không tìm vui trong sự chết của kẻ dữ; Ngài đang dọn dẹp.
Ma-la-chi 4:3 chép: “Các ngươi sẽ giày đạp những kẻ ác, vì trong ngày Ta làm, chúng nó sẽ như là tro dưới bàn chân các ngươi.” Đó là một ngày — không phải một ngàn năm hay một thiên niên kỷ.
Đức Chúa Giê-su hứa: “Phước cho những kẻ nhu mì, vì sẽ hưởng được đất.” Chúng ta sẽ không thừa hưởng một nơi đầy thống khổ, vì không có nơi nào như vậy. Chúng ta sẽ thừa hưởng một đất mới.
“Đoạn, tôi thấy trời mới và đất mới; vì trời thứ nhất và đất thứ nhất đã biến đi mất.”
Lửa đã hoàn thành công việc của nó — thanh tẩy và làm sạch. Sau đó, chúng ta sẽ có cơ hội chứng kiến câu chuyện sáng tạo của Sáng Thế Ký 1 và 2 được tái diễn.
Hai phía của lịch sử
Điều này đưa chúng ta đến sự ứng nghiệm cuối cùng của giấc mơ Nê-bu-cát-nết-sa: viên đá được đục ra mà chẳng có bàn tay nào động đến trở thành một hòn núi lớn lấp đầy cả đất. Vương quốc của Đức Chúa Trời sẽ đứng vững đời đời.
Khải Huyền 21 mô tả vương quốc ấy: không còn đau đớn, không còn buồn rầu, không còn khóc lóc, và quan trọng nhất — không còn sự chết.
Đó là kết cục của cuộc xung đột vũ trụ. Nó đã bắt đầu ở một nơi nào đó trong cõi trời; hậu quả của nó đã đè nặng lên trái đất này từ rất lâu. Nhưng tin lành là: nó kết thúc ngay tại đây.
Câu hỏi cuối cùng là: bạn sẽ đứng ở phía nào của lịch sử? Bạn sẽ ở trong thành hay ở ngoài thành? Bạn không thể nói “tôi không chọn” — vì bạn không có lựa chọn về việc được sinh ra trong vùng chiến sự này. Bạn chỉ có lựa chọn về việc đáp ứng thế nào.
Bạn có thể chọn ở trong chiếc thuyền — trong thành — hay chọn ở ngoài và nghĩ rằng mình có thể chiếm lấy sau. Đó là lựa chọn của bạn.