Bài 11 / 16

Chữ Ký Của Đấng Thiết Kế — Món Quà

11. The Signature of the Designer: The Gift

Chữ Ký Của Đấng Thiết Kế

Chúng ta đã cùng nhau đi qua một hành trình dài trong những đêm vừa qua. Từ giấc mơ của vua Ba-by-lôn về pho tượng lớn với đầu vàng, ngực bạc, đùi đồng, chân sắt và đất sét, cho đến hòn đá lớn không do tay người đục ra đập vào bàn chân pho tượng và trở thành một hòn núi lớn — chúng ta đã thấy lịch sử nhân loại được phác họa từ Ba-by-lôn, Mê-đi Ba Tư, Hy Lạp, Rô-ma cho đến đế quốc cuối cùng.

Chúng ta cũng đã xem xét lời tiên tri 70 tuần lễ trong Đa-ni-ên chương 9, chỉ rõ năm 27 sau Công Nguyên là thời điểm Đấng Mê-si-a xuất hiện ở tuổi 30. Điều thú vị là người Trung Hoa thời cổ đại cũng trông đợi một thánh nhân ở độ tuổi ba mươi — những manh mối mạnh mẽ được đặt trong nhiều nền văn minh khác nhau cùng chỉ về một sự kiện trọng đại.

Đêm nay, chúng ta sẽ khám phá một chủ đề đã thay đổi cuộc đời tôi: chữ ký mà Đấng Thiết Kế đã để lại trong bản hiến pháp của thiên đàng.


Hai Vương Quốc Và Bản Hiến Pháp Của Thiên Đàng

Khi Đức Chúa Giê-su xuất hiện vào năm 27 sau Công Nguyên, Ngài đến với một tuyên ngôn: tin lành đã đến vì vương quốc của Đức Chúa Trời đã đến gần. Đó thật ra là lời tuyên bố về một cuộc xâm nhập vào thế gian này. Khi A-đam và Ê-va sa ngã, thế gian này về mặt pháp lý rơi vào quyền cai trị của kẻ mà chính Đức Chúa Giê-su gọi là vua chúa của thế gian này — Sa-tan.

Từ thời điểm đó, có hai vương quốc, hai lựa chọn. Trong Bài Giảng Trên Núi, Đức Chúa Giê-su phán rằng không ai có thể làm tôi hai chủ; người ta phải chọn yêu một và ghét bên kia. Ngài đã đến để giải cứu và đem chúng ta ra khỏi vương quốc của thế gian này, mời gọi chúng ta vào vương quốc của Đức Chúa Trời.

Nhưng đêm trước, chúng ta đã thấy Ngài còn làm một điều thứ ba: phục hồi bản hiến pháp đã mất của thiên đàng. Bản hiến pháp ấy được lập từ thuở ban đầu nơi vườn Ê-đen, đã bị chà đạp qua sự phản loạn, cho đến khi Đức Chúa Trời gọi Môi-se lên núi và truyền lại trên hai bảng đá — một bảng dạy yêu Đức Chúa Trời, một bảng dạy yêu thương lẫn nhau.

Khi được hỏi điều răn nào lớn nhất, Đức Chúa Giê-su trả lời rất đơn giản: thứ nhất là yêu Đức Chúa Trời, thứ hai cũng giống vậy — yêu thương lẫn nhau. Toàn bộ luật pháp khi cô đọng lại chỉ trong một chữ: tình yêu thương.


Một Điều Răn Bắt Đầu Bằng Chữ “Hãy Nhớ”

Khi nhìn vào Mười Điều Răn, có một điều khác biệt rõ rệt. Ba điều đầu nói về sự tôn kính dành cho Đức Chúa Trời, đều bắt đầu bằng “chớ”: chớ có các thần khác, chớ làm tượng chạm, chớ lấy danh Đức Chúa Trời mà làm chơi. Nhưng điều răn thứ tư lại không bắt đầu bằng “chớ”. Nó bắt đầu bằng “hãy nhớ”.

Khi bạn nói với ai đó “hãy nhớ” điều gì, động cơ là gì? Là vì bạn lo rằng họ sẽ quên. Đức Chúa Trời, trong mối tương giao yêu thương với chúng ta, đã biết rằng chúng ta sẽ quên điều này — nên Ngài đặt vào đó lời nhắc đặc biệt.

Xuất Ê-díp-tô Ký 20:8-11 chép:

“Hãy nhớ ngày nghỉ đặng làm nên ngày thánh. Ngươi hãy làm hết công việc mình trong sáu ngày; nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi: trong ngày đó, ngươi, con trai, con gái, tôi trai tớ gái, súc vật của ngươi, hoặc khách ngoại bang ở trong nhà ngươi, đều chớ làm công việc chi hết; vì trong sáu ngày Đức Giê-hô-va đã dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật ở trong đó, qua ngày thứ bảy thì Ngài nghỉ: vậy nên Đức Giê-hô-va đã ban phước cho ngày nghỉ và làm nên ngày thánh.”

Từ “Sa-bát” trong tiếng Hê-bơ-rơ có nghĩa đơn giản là “sự nghỉ ngơi”. Vì vậy, “hãy nhớ ngày Sa-bát” có nghĩa là “hãy nhớ ngày nghỉ”. Và “thánh” có nghĩa là khác biệt với mọi điều khác — không phải tầm thường, mà là đặc biệt.


Bảy Câu Hỏi Về Ngày Sa-bát

Khi tôi 23 tuổi, đang làm hai công việc cùng lúc cộng thêm hợp đồng phụ, đọc đến điều răn này, tôi cảm thấy nó thật phản trực giác. Đức Chúa Trời tồn tại — chính lời tiên tri đã chứng minh điều đó — vậy tại sao Ngài lại muốn tôi nghỉ ngơi khi làm việc đồng nghĩa với tiền bạc? Nhưng vì tôi đã coi đức tin của mình như một thí nghiệm, tôi quyết định cũng thí nghiệm với điều này. Vấn đề là tôi không biết Sa-bát là gì. Vì vậy, tôi đặt ra bảy câu hỏi.

Sa-bát là gì? Đó là sự nghỉ ngơi. Bất cứ khi nào bạn thấy chữ Sa-bát, hãy thay bằng “sự nghỉ”.

Sự nghỉ này dùng để làm gì? Trước hết là để chúng ta nghỉ ngơi. Thứ hai là để thờ phượng. Đức Chúa Giê-su có thói quen vào nhà hội trong ngày Sa-bát và đứng dậy đọc Kinh Thánh — đó chính là sự thờ phượng trong văn hóa Hê-bơ-rơ. Mục đích của sự nghỉ là tạm gác những bận rộn của sáu ngày để bước vào không gian gặp gỡ Đấng Tạo Hóa.

Thứ ba, Sa-bát là một dấu hiệu. Trong Ê-xê-chi-ên, Đức Chúa Trời phán: “Ta cho chúng nó những ngày Sa-bát của ta làm một dấu giữa ta và chúng nó, để chúng nó biết rằng ta là Đức Giê-hô-va, Đấng biệt chúng nó ra thánh.” Khi chúng ta bước vào sự nghỉ ngơi, chúng ta nhìn nhận rằng không phải chúng ta tự làm cho mình nên thánh, mà là Đức Chúa Trời. Đó cũng là sự suy gẫm về việc mọi vật đều được tạo dựng — và nếu có sự tạo dựng, thì có Đấng Thiết Kế; nếu có Đấng Thiết Kế, thì có chủ ý; nếu có chủ ý, thì chúng ta có mục đích.


Sa-bát Dành Cho Ai

Ngày nay nhiều người nói Sa-bát dành cho người Do Thái, còn Chúa Nhật dành cho Cơ-đốc nhân — như thể Đức Chúa Trời có nhân cách phân đôi. Nhưng hãy nghe chính lời Đức Chúa Giê-su trong Mác 2:27-28:

“Vì loài người mà lập ngày Sa-bát, chớ chẳng phải vì ngày Sa-bát mà dựng nên loài người.”

Ngài không nói Sa-bát được lập cho A-đam, hay cho người Pha-ri-si. Ngài nói nó được lập cho con người — cho cả nhân loại. Đó là một món quà, không phải gánh nặng.

Người Pha-ri-si đã đánh mất ý nghĩa này. Sau khi dân Y-sơ-ra-ên bị bắt làm phu tù vì vi phạm điều răn, các nhà lãnh đạo tôn giáo quyết tâm không bao giờ để dân tộc rơi trở lại tình trạng ấy. Họ tạo ra hàng trăm luật lệ ngoài Kinh Thánh để “bảo vệ” điều răn — nhưng những luật lệ đó lại biến món quà thành gánh nặng. Đức Chúa Giê-su đến và phán: các ngươi đã đánh mất điểm chính. Sa-bát là món quà từ Đấng Tạo Hóa cho tạo vật.

Thú vị là Mười Điều Răn cũng không phải gánh nặng. Xuất Ê-díp-tô Ký 20 mở đầu thế nào? “Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, là nhà nô lệ.” Điều răn thứ nhất tuyên bố Đức Chúa Trời là Đấng đã giải phóng khỏi nô lệ — chứ không phải Đấng buộc chúng ta vào nô lệ.


Giữ Ngày Sa-bát Như Thế Nào

Kinh Thánh dạy bốn nguyên tắc cơ bản. Thứ nhất, hãy chuẩn bị. Bạn không thể nghỉ ngơi đúng nghĩa nếu cứ tỉnh dậy sáng thứ Bảy mà không chuẩn bị gì. Trong Kinh Thánh, ngày thứ sáu được gọi là ngày sắm sửa — chuẩn bị thức ăn, quần áo, nhà cửa để ngày thứ bảy có thể nghỉ ngơi trọn vẹn.

Thứ hai, hãy nghỉ ngơi. Thứ ba, hãy thờ phượng. Thờ phượng không cần phải nặng nề với áo lễ và nghi thức phức tạp; chỉ cần bước vào một không gian dành riêng để suy gẫm về quyền năng của Đấng Tạo Hóa — qua đọc Kinh Thánh, suy gẫm, cầu nguyện, hay ca hát. Thứ tư, đừng quên.

Ê-sai dạy chúng ta tập trung vào Đức Chúa Trời trong thời gian này. Lê-vi Ký và Lu-ca khuyến khích nhóm họp với cộng đồng đức tin. Nê-hê-mi cảnh báo đừng buôn bán — ngày nay điều đó có thể có nghĩa là tắt điện thoại thông minh để không bị phân tâm bởi các giao dịch trên mạng. Ma-thi-ơ 12 cho thấy Đức Chúa Giê-su quan tâm đến người bệnh trong ngày Sa-bát. Công Vụ Các Sứ Đồ cho thấy thời gian suy gẫm và cầu nguyện trong thiên nhiên.

Xuất Ê-díp-tô Ký 16 thật đáng kinh ngạc. Khi Đức Chúa Trời đổ ma-na xuống, Ngài đổ trong sáu ngày đầu — nhưng đến ngày thứ sáu thì gấp đôi, và ngày thứ bảy không có ma-na. Điều đó vừa cho thấy ngày nào là ngày Sa-bát, vừa cho thấy ngay cả Đức Chúa Trời cũng chuẩn bị trước ngày Sa-bát.

Nguyên tắc đơn giản là: hãy tự hỏi mình điều tôi đang làm có đưa tôi đến gần Đức Chúa Trời hơn, hay đang làm tôi xao lãng khỏi Ngài?


Sa-bát Còn Hiệu Lực Đến Bao Giờ

Trong Ma-thi-ơ 5:17, Đức Chúa Giê-su phán: “Các ngươi đừng tưởng ta đến đặng phá luật pháp hay là lời tiên tri; ta đến không phải để phá, song để làm cho trọn.” Trong Ma-thi-ơ 24, khi báo trước về sự sụp đổ của Giê-ru-sa-lem — biến cố sẽ xảy ra năm 70 sau Công Nguyên dưới tay Titus — Ngài bảo các môn đồ: “Hãy cầu nguyện cho các ngươi khỏi trốn tránh nhằm lúc mùa đông hay là ngày Sa-bát.”

Điều này thật quan trọng. Đức Chúa Giê-su, ba mươi chín năm trước biến cố ấy, vẫn trông đợi rằng ngày Sa-bát còn tồn tại sau khi Ngài chịu chết và sống lại. Trong Hê-bơ-rơ, sứ đồ Phao-lô viết năm 65 sau Công Nguyên: “Vậy thì còn lại một ngày yên nghỉ cho dân Đức Chúa Trời.” Và Ê-sai 66:23 hướng đến tương lai khi mọi sự đau khổ đã chấm dứt:

“Từ ngày trăng mới này đến ngày trăng mới khác, từ ngày Sa-bát nọ đến ngày Sa-bát kia, mọi xác thịt sẽ đến thờ lạy trước mặt ta.”

Sa-bát không chỉ là món quà cho hôm nay mà còn là món quà vĩnh cửu.


Ngày Nào Là Ngày Sa-bát

Điều răn nói rõ ngày thứ bảy. Và ngày này được neo chặt vào câu chuyện thập tự giá. Lu-ca 23 chép rằng Đức Chúa Giê-su bị đóng đinh trong ngày sắm sửa, ngày Sa-bát hầu đến, và các phụ nữ đã nghỉ ngơi trong ngày Sa-bát theo điều răn. Sau đó họ đến mộ vào ngày thứ nhất trong tuần — tức Chúa Nhật.

Làm phép trừ: Chúa Nhật là ngày thứ nhất, vậy ngày trước đó là ngày thứ bảy — thứ Bảy trong lịch của chúng ta. Trong tiếng Hê-bơ-rơ, các ngày trong tuần không có tên riêng, chỉ có số thứ tự, ngoại trừ ngày thứ sáu được gọi là ngày sắm sửa và ngày thứ bảy được gọi là Sa-bát. Ngày Sa-bát theo Kinh Thánh bắt đầu từ chiều thứ Sáu khi mặt trời lặn, kéo dài đến chiều thứ Bảy khi mặt trời lặn — vì trong Kinh Thánh, một ngày bắt đầu từ buổi tối: “Vậy có buổi chiều và buổi mai, ấy là ngày thứ nhất.”

Ngay cả sách Catholicism for Dummies của Giáo Hội Công Giáo La Mã cũng xác nhận: thứ Bảy là ngày Sa-bát, ngày cuối tuần, ngày thứ bảy mà Đức Chúa Trời đã nghỉ sau sáu ngày tạo dựng. Hơn 150 ngôn ngữ trên thế giới có từ chỉ thứ Bảy mang nghĩa “ngày nghỉ” hoặc “Sa-bát”.

Có người thắc mắc về việc đổi lịch từ Julian sang Gregorian năm 1582 — tháng Mười năm đó nhảy từ ngày 4 thẳng đến ngày 15. Số ngày thay đổi, nhưng thứ tự ngày trong tuần thì không. Thứ Năm vẫn theo sau thứ Tư, và thứ Sáu vẫn theo sau thứ Năm. Năm 1932, Cục Quan Sát Hải Quân Hoa Kỳ xác nhận rằng không có nghi vấn gì về tính liên tục của chu kỳ tuần lễ trong suốt mấy ngàn năm trước Công Nguyên.


Vì Sao Người Ta Giữ Ngày Chúa Nhật

Nếu Kinh Thánh rõ ràng về ngày thứ bảy, vì sao hầu hết Cơ-đốc nhân lại nhóm lại vào Chúa Nhật? Quá trình này diễn ra qua nhiều thế kỷ, bắt đầu từ một lễ kỷ niệm hàng năm về sự phục sinh. Năm 321, hoàng đế Constantine ra sắc lệnh:

“Vào ngày khả kính của mặt trời, các quan chức và dân chúng cư ngụ trong các thành phố hãy nghỉ ngơi, và mọi xưởng thợ phải đóng cửa.”

Từ đó Chúa Nhật được nâng lên trên ngày Sa-bát. Sách giáo lý của Giáo Hội Công Giáo La Mã trả lời thẳng thắn: “Thứ Bảy là ngày Sa-bát. Chúng tôi giữ Chúa Nhật thay vì thứ Bảy vì Hội Thánh Công Giáo tại Công Đồng Laodicea năm 363 đã chuyển sự thánh khiết từ thứ Bảy sang Chúa Nhật.” Hồng y Gibbons viết: “Bạn có thể đọc Kinh Thánh từ Sáng Thế Ký đến Khải Huyền và sẽ không tìm được một dòng nào cho phép sự thánh hóa Chúa Nhật.”

Điều thú vị là các giáo phái Tin Lành cũng thừa nhận điều tương tự. Sách giáo lý Anh Giáo trả lời rằng không có mệnh lệnh nào trong Tân Ước thay đổi ngày nghỉ từ thứ Bảy sang Chúa Nhật. Sổ tay Báp-tít công nhận không có bằng chứng Kinh Thánh nào về việc chuyển ngày Sa-bát. Hội Thánh các Giáo Đoàn Hoa Kỳ, Hội Thánh Đức Chúa Giê-su Christ, Hội Thánh Anh Quốc, Hội Thánh Lutheran, Hội Thánh Giám Lý — tất cả đều thừa nhận trong tài liệu chính thức của họ rằng Sa-bát Kinh Thánh là ngày thứ bảy, và việc giữ Chúa Nhật không có cơ sở Kinh Thánh.

Viện Kinh Thánh Moody nói: “Sa-bát đã có hiệu lực từ vườn Ê-đen và vẫn còn hiệu lực từ đó đến nay. Điều răn thứ tư bắt đầu bằng chữ ‘hãy nhớ’, cho thấy ngày Sa-bát đã tồn tại trước khi Đức Chúa Trời viết luật pháp trên hai bảng đá. Làm sao người ta có thể tuyên bố rằng chỉ riêng điều răn này đã bị bãi bỏ trong khi vẫn thừa nhận chín điều răn còn lại có hiệu lực?”

Một thông báo của Giáo Xứ Thánh Catherine ở Michigan năm 1995 kết luận thẳng thắn: “Có lẽ điều mạnh dạn nhất, sự thay đổi cách mạng nhất mà Hội Thánh từng làm xảy ra trong thế kỷ thứ nhất. Ngày thánh, ngày Sa-bát, được đổi từ thứ Bảy sang Chúa Nhật… Những người nghĩ rằng Kinh Thánh phải là thẩm quyền duy nhất thì lẽ ra theo logic phải trở thành tín hữu Cơ-đốc Phục Lâm và giữ thứ Bảy làm ngày thánh.”


Thí Nghiệm Đức Tin

Đa-vít viết trong Thi Thiên 34: “Hãy nếm thử xem Đức Giê-hô-va tốt lành dường bao; phước cho người nào nương náu mình nơi Ngài.” Đức Chúa Giê-su cũng phán: “Trước hết hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì mọi điều ấy sẽ được cho thêm.” Đó chính là lời mời gọi vào một thí nghiệm — đặt Ngài lên hàng đầu và xem mọi điều khác có theo sau hay không.

Khi tôi gần 24 tuổi, tôi đã quyết định thử nghiệm. Tôi vốn làm việc mỗi thứ Bảy, nên đây là một thay đổi lớn. Tôi tạo một sự kiện lặp lại trong lịch mỗi thứ Bảy với dòng chữ “ngày nghỉ”. Khi có người hỏi tôi làm gì vào thứ Bảy tới, tôi kiểm tra lịch và trả lời rằng tôi đã có việc.

Tôi định thí nghiệm chỉ bốn tuần. Nhưng kết quả tốt đến mức tôi không dừng lại. Tính đến hôm qua, tôi đã trải qua 1.228 ngày Sa-bát — tương đương 29.472 giờ nghỉ ngơi, hay 3,36 năm. Và tôi có thể nói rằng tôi đã hoàn thành nhiều hơn khoảng 200% so với khả năng nếu tôi không nghỉ những ngày đó. Một ngày nghỉ giống như nạp năng lượng cho cả tuần kế tiếp.

Hãy thử thí nghiệm này trong bốn tuần. Sẽ khó vì bạn sẽ thấy có biết bao điều phân tâm muốn ngăn bạn nghỉ ngơi. Nhưng đó là sự nghỉ ngơi thật sự — ngắt kết nối, không cắm điện, không vướng bận. Tôi tin rằng nếu bạn thử bốn tuần, có lẽ bạn sẽ tiếp tục giữ ngày nghỉ hằng tuần, vì đó là món quà thiên thượng. Đó là món quà của bạn. Đó là món quà của tôi.