Bài 21 / 25

Dòng Dõi Còn Sót Lại của Người Nữ

21. The Remnant of her Seed || 3 Angels Message Series

Mối liên hệ giữa Sáng Thế Ký 3:15 và Khải Huyền 12:17

Bài học hôm nay về dòng dõi còn sót lại của người nữ là nền tảng không thể thiếu để hiểu bài kế tiếp về 144.000 người. Điểm khởi đầu của chúng ta là Sáng Thế Ký 3:15, lời tuyên phán của Đức Chúa Trời với con rắn ngay sau khi A-đam và Ê-va phạm tội.

Trong câu này có bốn yếu tố then chốt: sự thù nghịch, con rắn, người nữ, và dòng dõi. Đức Chúa Trời đặt sự thù nghịch giữa con rắn và người nữ, giữa dòng dõi con rắn và dòng dõi người nữ. Tuy nhiên, sự thù nghịch thật sự được hé lộ ở phần cuối câu: dòng dõi của người nữ sẽ giày đạp đầu con rắn, còn con rắn sẽ cắn gót chân Ngài.

Khải Huyền 12:17 tiếp nối chính lời tiên tri này. Câu Kinh Thánh chép rằng con rồng — vốn được gọi là con rắn xưa trong câu 9 — nổi giận cùng người nữ và đi giao chiến với những kẻ còn sót lại của dòng dõi người nữ, là những kẻ giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và lời chứng của Đức Chúa Giê-su.

Ở đây xuất hiện đủ bốn yếu tố như trong Sáng Thế Ký 3:15: con rắn, người nữ, sự thù nghịch, và dòng dõi. Nhưng Khải Huyền không nói về dòng dõi của người nữ một cách tổng quát, mà nói cụ thể về dòng dõi còn sót lại — tức là dòng dõi của Dòng Dõi.


Đức Chúa Giê-su là hạt giống chết đi để sinh nhiều bông trái

Trong Giăng 12:23–24, khi nói về sự chết của chính mình, Đức Chúa Giê-su phán: nếu hạt lúa mì không rơi xuống đất chết đi thì cứ ở một mình, nhưng nếu chết đi thì kết quả nhiều. Một hạt giống chết đi và nảy sinh nhiều hạt giống khác.

Ga-la-ti 3:16 xác định rõ hạt giống đơn nhất ấy là ai. Sứ đồ Phao-lô viết rằng các lời hứa được ban cho Áp-ra-ham và dòng dõi của ông; Kinh Thánh không nói về nhiều dòng dõi mà về một dòng dõi duy nhất, là Đức Chúa Giê-su.

Vậy khi Đức Chúa Giê-su chết và sống lại, Ngài có mở đường để sinh ra nhiều dòng dõi khác không? Ga-la-ti 3:29 trả lời dứt khoát: nếu anh em thuộc về Đức Chúa Giê-su, thì anh em là dòng dõi của Áp-ra-ham, là kẻ kế tự theo lời hứa. Chúng ta trở thành dòng dõi của Dòng Dõi.

Như vậy, Khải Huyền 12:17 nói rằng con rồng nổi giận với những kẻ còn sót lại của dòng dõi người nữ — tức những người được sinh ra từ Đức Chúa Giê-su.


Ba-by-lôn và Y-sơ-ra-ên đều mang tính toàn cầu thuộc linh

Trong sách Khải Huyền, Ba-by-lôn không phải là một thành phố theo nghĩa địa lý. Theo những gì chúng ta đã học, Ba-by-lôn là một hệ thống toàn cầu thù nghịch với dân của Đức Chúa Trời. Người nữ được gọi là Ba-by-lôn — kỹ nữ — là biểu tượng; rượu nàng cho uống, sự dâm loạn của nàng, dòng sông nàng ngồi đều là biểu tượng. Dòng sông tiêu biểu cho các dân, các nước, các thứ tiếng và các dân tộc.

Kẻ thù lớn của Ba-by-lôn trong Kinh Thánh là Y-sơ-ra-ên. Nếu Ba-by-lôn mang tính toàn cầu và thuộc linh, thì Y-sơ-ra-ên cũng phải mang tính toàn cầu và thuộc linh. Công dân của Ba-by-lôn trong Khải Huyền không phải là cư dân của thành cổ ở Trung Đông, mà là công dân của một hệ thống bội đạo toàn cầu; cho nên Y-sơ-ra-ên — kẻ thù của Ba-by-lôn — cũng phải là một hệ thống thuộc linh toàn cầu.

Điều này chống lại quan điểm phổ biến trong nhiều Hội Thánh Tin Lành bảo thủ ngày nay, vốn dạy rằng Đức Chúa Trời có hai dân loại trừ lẫn nhau: dân Do Thái theo huyết thống và Hội Thánh Cơ-đốc, với hai chương trình hoàn toàn khác biệt. Một số thậm chí dạy rằng đến đời đời Đức Chúa Trời sẽ có một dân thiên thượng và một dân ở đất.

Kinh Thánh dạy rằng chỉ có một Dòng Dõi là Đức Chúa Giê-su, và chỉ có một dòng dõi của Dòng Dõi là dân của Ngài qua mọi thời đại. Sau đây là mười luận điểm chứng minh Đức Chúa Trời chỉ có một Y-sơ-ra-ên — không được xác định theo địa lý, mà theo mối quan hệ với Đức Chúa Giê-su.


Một bầy chiên, một Y-sơ-ra-ên thật

Một là, Đức Chúa Giê-su chỉ có một bầy chiên. Trong Giăng 10:16, Ngài phán: Ta còn có chiên khác chẳng thuộc về chuồng nầy, ta cũng phải dẫn nó về nữa, chiên đó sẽ nghe tiếng ta, rồi sẽ chỉ có một bầy và một người chăn. Ngài không nói sẽ có hai bầy.

Giăng 11:51–52 thuật lại lời tiên tri của Cai-phe: Đức Chúa Giê-su sẽ chết thay cho dân tộc, và chẳng những vì dân tộc ấy mà thôi, song để nhóm hiệp con cái Đức Chúa Trời đã tản lạc lại làm một đoàn. Một bầy, một người chăn, gồm cả người Do Thái lẫn người ngoại bang đã tiếp nhận Đức Chúa Giê-su.

Hai là, Đức Chúa Trời chỉ có một Y-sơ-ra-ên, không xác định theo địa lý, dân tộc hay huyết thống mà xác định theo mối quan hệ với Đức Chúa Giê-su. Ga-la-ti 3:26–29 dạy rằng anh em hết thảy đều là con của Đức Chúa Trời bởi đức tin trong Đức Chúa Giê-su; trong Ngài không còn phân biệt người Do Thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, nam hay nữ, hết thảy đều là một. Nếu thuộc về Đức Chúa Giê-su thì là dòng dõi Áp-ra-ham, kẻ kế tự theo lời hứa.

Rô-ma 2:28–29 còn đi xa hơn: kẻ chỉ bề ngoài là Do Thái thì không phải là Do Thái thật, sự cắt bì hình thức trên thân thể không phải là cắt bì thật. Người Do Thái thật là người trong lòng, và sự cắt bì là sự cắt bì của tấm lòng, theo Đức Thánh Linh, không phải theo văn tự. Phải có tấm lòng được cắt bì, được biến đổi và tiếp nhận Đức Thánh Linh thì mới là Do Thái thật.

Rô-ma 9:6–8 nói rõ: chẳng phải hết thảy người Y-sơ-ra-ên đều là Y-sơ-ra-ên thật. Con cái thuộc xác thịt không phải là con cái Đức Chúa Trời; chỉ con cái của lời hứa mới được kể là dòng dõi.

Khi gặp Na-tha-na-ên trong Giăng 1:47–49, Đức Chúa Giê-su phán: nầy là một người Y-sơ-ra-ên thật, trong người không có điều dối trá. Cùng từ ngữ ấy được dùng cho 144.000 người: trong miệng họ chẳng có lời dối trá. Điều khiến Na-tha-na-ên trở thành người Y-sơ-ra-ên thật không phải là dòng máu Áp-ra-ham hay nơi cư trú, mà là lời tuyên xưng: Thầy là Con Đức Chúa Trời, Thầy là Vua dân Y-sơ-ra-ên.


Một thân thể, một thành thánh, một người nữ

Ba là, Đức Chúa Trời chỉ có một thân thể của Đức Chúa Giê-su. Ê-phê-sô 2:13–18 dạy rằng anh em là người ngoại trước kia ở xa, nay nhờ huyết Đức Chúa Giê-su đã được gần. Chính Ngài là sự bình an của chúng ta, đã hiệp cả hai làm một, phá đổ bức tường ngăn cách, để dựng nên trong chính mình một người mới từ hai, hòa giải cả hai với Đức Chúa Trời trong một thân thể qua thập tự giá.

I Cô-rinh-tô 12:13 lặp lại: bởi một Đức Thánh Linh, chúng ta đều chịu phép báp-têm vào trong một thân thể, dầu là người Do Thái hay Hy-lạp, dầu là tôi mọi hay tự chủ. Ê-phê-sô 1:18, 24 và 3:6 xác định thân thể ấy chính là Hội Thánh, và người ngoại được làm kẻ đồng kế tự, đồng chi thể, đồng dự phần lời hứa trong Đức Chúa Giê-su. Đức Chúa Giê-su có một đầu và một thân; nếu có hai thân thì Ngài sẽ là một con quái vật.

Bốn là, Đức Chúa Trời chỉ có một thành thánh được chọn. Khải Huyền 21:2 mô tả thành thánh Giê-ru-sa-lem mới từ trên trời mà xuống. Câu 12 cho biết thành ấy có mười hai cửa, mang tên mười hai chi phái Y-sơ-ra-ên — Cựu Ước. Câu 14 cho biết tường thành có mười hai nền, mang tên mười hai sứ đồ của Chiên Con — Tân Ước. Một thành thánh duy nhất, gồm cả dân Đức Chúa Trời trong Cựu Ước và Tân Ước.

Hê-bơ-rơ 11:9–10, 13–16 khẳng định Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp không trông đợi mảnh đất nhỏ ở Trung Đông. Họ trông đợi một thành có nền vững chắc do Đức Chúa Trời xây dựng và sáng lập — quê hương trên trời. Họ tự xưng là khách lạ và lữ hành trên đất, vì biết quê hương thật không phải mảnh đất ấy.

Năm là, dân Đức Chúa Trời chỉ được tiêu biểu bởi một người nữ. Nếu Đức Chúa Trời có hai dân tách biệt, Ngài sẽ có hai vợ. Khải Huyền 12:1–2 mô tả người nữ mặc mặt trời, dưới chân có mặt trăng, đầu đội mão mười hai ngôi sao, đang mang thai. Người nữ này tiêu biểu cho Hội Thánh thời Cựu Ước, vì Đức Chúa Giê-su còn ở trong lòng. Câu 5–6 cho thấy sau khi đứa con trai được cất lên ngôi Đức Chúa Trời, chính người nữ đó trốn vào đồng vắng. Cùng một người nữ — không phải hai.

Khi chọn mười hai sứ đồ, Đức Chúa Giê-su có ý tiếp nối Y-sơ-ra-ên. Trước Lễ Ngũ Tuần trong Công Vụ Các Sứ Đồ chương 1, phải bầu ra sứ đồ thứ mười hai thay Giu-đa. Lý do là vì thầy tế lễ thượng phẩm trong đền thánh đeo bảng có mười hai viên đá, tiêu biểu cho mười hai chi phái. Đức Chúa Giê-su sắp khởi sự chức vụ thầy tế lễ thượng phẩm trên trời, không thể bắt đầu chỉ với mười một viên đá. Số mười hai tiêu biểu cho dân Đức Chúa Trời từ mọi thời đại.


Một cây ô-li-ve, một bàn tiệc, một đền thờ

Sáu là, vương quốc Đức Chúa Giê-su được tiêu biểu bằng một cây ô-li-ve duy nhất. Trong Rô-ma 11, Phao-lô mô tả cây ô-li-ve có những nhánh tự nhiên được giữ lại — ấy là người Do Thái đã tiếp nhận Đức Chúa Giê-su. Có nhánh tự nhiên bị chặt bỏ — người Do Thái khước từ Đấng Mê-si. Có nhánh tự nhiên bị chặt rồi được ghép lại — người Do Thái ban đầu chối nhưng sau ăn năn. Và có những nhánh ô-li-ve hoang được ghép vào — người ngoại.

Từ câu 17 trở đi, Phao-lô khuyên người ngoại đừng khoe khoang chống lại các nhánh, vì chính rễ — là Đức Chúa Giê-su — nâng đỡ họ chứ không phải ngược lại. Các nhánh tự nhiên bị chặt vì không tin Đức Chúa Giê-su, còn người ngoại đứng vững nhờ đức tin nơi Ngài. Nếu người ngoại không cứ ở trong sự nhân từ, họ cũng sẽ bị chặt; nếu các nhánh tự nhiên không cứ ở trong sự không tin, họ sẽ được ghép vào lại.

Khi Phao-lô kết luận “cả Y-sơ-ra-ên sẽ được cứu” trong câu 26, ông muốn nói tới toàn bộ Y-sơ-ra-ên trung tín đã được ghép vào cây — tức gốc rễ là Đức Chúa Giê-su. Một cây duy nhất, một dân duy nhất được xác định bởi mối quan hệ với Đức Chúa Giê-su.

Bảy là, trong vương quốc chỉ có một bàn tiệc cho người Do Thái lẫn người ngoại bang. Sau khi chữa lành đầy tớ của viên đội trưởng La Mã, Đức Chúa Giê-su phán trong Ma-thi-ơ 8:11–12: nhiều người từ đông phương và tây phương sẽ đến ngồi đồng bàn với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp trong nước thiên đàng; còn các con của nước ấy mà chối bỏ Ngài sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài. Một bàn tiệc duy nhất, không có hai bàn tách biệt cho hai dân.

Tám là, Đức Chúa Giê-su chỉ có một đền thờ thuộc linh. Ê-phê-sô 2:19–22 dạy rằng anh em chẳng phải là người ngoại quốc nữa, mà là người đồng quốc với các thánh đồ, là người nhà của Đức Chúa Trời, được dựng lên trên nền các sứ đồ và các tiên tri — Cựu Ước lẫn Tân Ước — và chính Đức Chúa Giê-su là đá góc nhà. Cả tòa nhà được sắp xếp cách hẳn hoi, lớn lên thành một đền thờ thánh trong Chúa.

Vậy khi tiên tri nói kẻ chống Đức Chúa Giê-su sẽ ngồi trong đền thờ Đức Chúa Trời, tự xưng là Đức Chúa Trời, đó không phải đền thờ Do Thái bằng đá ở Trung Đông. Phao-lô không bao giờ dùng chữ “đền thờ” theo nghĩa ấy. Đây là đền thờ thuộc linh với nền sứ đồ thuộc linh, đá góc nhà thuộc linh, và những viên đá sống được xây dựng lên trên — như I Phi-e-rơ 2 mô tả.


Một bài ca, một Cha, và sự nhóm hiệp về với Chúa

Chín là, những người được cứu chuộc sẽ chỉ hát một bài ca. Khải Huyền 15:3–4 mô tả họ hát bài ca của Môi-se — đầy tớ Đức Chúa Trời — và bài ca của Chiên Con. Cựu Ước và Tân Ước hợp lại trong một bài ca duy nhất tôn vinh Đức Chúa Trời toàn năng.

Mười là, những người được cứu chuộc chỉ có một Cha, và quan hệ Cha–con ấy được xác lập qua Đức Chúa Giê-su. Ga-la-ti 3:26 dạy: anh em đều là con của Đức Chúa Trời bởi đức tin trong Đức Chúa Giê-su. Giăng 1:12–13 chép: hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài.

Chỉ một mình Đức Chúa Giê-su xứng đáng được gọi là Con của Đức Chúa Trời. Chúng ta vốn là kẻ phản loạn, theo bản tánh là con của sự thạnh nộ, thuộc về gia đình của A-đam thứ nhất. Khi tiếp nhận Đức Chúa Giê-su làm Cứu Chúa và làm Chúa, ta trở thành anh em hoặc chị em của Ngài; và vì Ngài là Con thật, Cha trên trời cũng nhận ta làm con. Hê-bơ-rơ 2 chép Ngài không thẹn mà gọi chúng ta là anh em. Giăng 14:6 khẳng định: chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha.

Trong Giăng 8:32–44, Đức Chúa Giê-su tranh luận với những người Do Thái tự xưng là dòng dõi Áp-ra-ham. Ngài thừa nhận họ là dòng dõi Áp-ra-ham theo huyết thống, nhưng phán rằng nếu thật là con cái Áp-ra-ham, họ sẽ làm công việc của Áp-ra-ham. Ngài kết luận thẳng thừng: các ngươi bởi cha mình là ma quỉ mà sanh ra. Trong Ga-la-ti 4, Phao-lô còn đi xa hơn: người Do Thái tại Giê-ru-sa-lem đương thời và những kẻ ở núi Si-na-i không phải con của Sa-ra và Y-sác, mà là con của A-ga và Ích-ma-ên.


Đất thánh là nơi có Chúa thánh

Trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 28:63–64, Đức Chúa Trời cảnh cáo Y-sơ-ra-ên rằng nếu họ bất trung, Ngài sẽ tản lạc họ giữa các dân. Phục Truyền Luật Lệ Ký 30:3–5 hứa rằng nếu họ ăn năn quay về với Chúa, Ngài sẽ nhóm họ lại từ nơi đã tản lạc. Đây là các lời tiên tri về sự tản lạc và sự nhóm hiệp.

Điều quan trọng là phải nhận ra: chìa khóa không phải mảnh đất, mà là Đức Chúa Trời ngự trong đất. Nếu mối quan hệ với Ngài đổ vỡ ngay trong xứ, dân vẫn bị tản lạc; nếu mối quan hệ ấy được phục hồi, dân được nhóm lại — không phải nhóm về xứ, mà nhóm về với Chúa đang ở trong xứ.

Đức Chúa Giê-su đã giải nghĩa các lời tiên tri ấy cách sâu xa. Lu-ca 11:23 phán: ai không ở với ta thì nghịch cùng ta, ai không thâu hiệp với ta thì làm tan ra. Người ta có thể sống ngay tại Giê-ru-sa-lem mà vẫn bị tản lạc, và có thể sống giữa người ngoại mà vẫn được nhóm lại — vì chìa khóa là nhóm lại với Chúa.

Giăng 11:51–52 lặp lại điều này: Đức Chúa Giê-su sẽ chết để nhóm hiệp con cái Đức Chúa Trời tản lạc lại làm một. Khi rời đền thờ Do Thái, Ngài than thở trong Ma-thi-ơ 23:37–38: hỡi Giê-ru-sa-lem, đã bao lần ta muốn nhóm họp các con ngươi như gà mái túc con mình lại ấp dưới cánh, mà các ngươi chẳng khứng. Họ không được nhóm lại với địa danh, mà với chính Chúa; vì khước từ, nhà của họ bị bỏ hoang.

Ma-thi-ơ 18:20 định nghĩa rõ ràng thế nào là được nhóm: nơi nào có hai ba người nhóm lại trong danh ta, thì có ta ở giữa. Vậy đất thánh ở đâu? Đất thánh là nơi có Chúa thánh. Đức Chúa Giê-su ở trên trời, nhưng qua chức vụ của Đức Thánh Linh, Ngài hiện diện khắp thế giới. Bất cứ nơi nào hai ba người nhóm lại trong danh Ngài, nơi đó là đất thánh.

Lời tiên tri về sự nhóm hiệp được ứng nghiệm trong Công Vụ Các Sứ Đồ 2. Đến ngày Lễ Ngũ Tuần, các môn đồ đều nhóm họp một chỗ với một lòng. Họ đã tiếp nhận Đức Chúa Giê-su; và những người từ Pạt-thê, Mê-đi, Ê-lam, Mê-sô-pô-ta-mi, Giu-đê, Cáp-ba-đốc, Bông, A-si, Phi-ri-gi, Bam-phi-li, Ê-díp-tô, các vùng Li-by giáp Sy-ren, Rô-ma, Cơ-rết và A-rập đều nghe các sứ đồ rao giảng việc lớn lao của Đức Chúa Trời. Họ được nhóm lại không phải về một địa danh mà về với Đức Chúa Giê-su từ khắp các miền của đế quốc.

Vậy điều khiến một người trở nên Y-sơ-ra-ên thật không phải là việc được nhóm về đất thánh, mà là được nhóm về với Chúa thánh. Ai ở trong đất thánh mà khước từ Chúa thánh thì vẫn bị tản lạc. Lời tiên tri trong những ngày cuối cùng sẽ không ứng nghiệm trên một mảnh đất ở Trung Đông với những người chối bỏ Đức Chúa Giê-su, mà sẽ ứng nghiệm trên toàn cầu — Ba-by-lôn toàn cầu chống lại Giê-ru-sa-lem toàn cầu.