Tôi Tự Làm Lấy
Khi chúng ta tự đốt nhà mình
Có những lúc chúng ta là chính kẻ phá hoại đời sống của mình. Nếu nhìn lại đời mình và lịch sử của chính mình, có lẽ bạn sẽ thấy mình rơi vào hoàn cảnh ấy.
Châm Ngôn 28:1 nhắc rằng đôi khi chúng ta bỏ chạy trong khi chẳng có ai đuổi theo. Đôi khi chúng ta phạm những sai lầm tự gây tổn thương cho mình và cản trở bước đường theo Đức Chúa Trời. Một thầy dạy thần học của tôi từng nói: nếu việc hít khói thuốc thụ động đã có hại, thì việc tự thổi khói vào mũi mình còn tệ hơn nhiều.
Bài giảng hôm nay là một nghiên cứu nhân vật về Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, dựa trên Ma-thi-ơ 27:1-5:
“Đến sáng mai, các thầy tế lễ cả và các trưởng lão trong dân hội nghị nghịch cùng Đức Chúa Giê-su để giết Ngài. Khi đã trói Ngài rồi, họ đem nộp cho Bôn-xơ Phi-lát, là quan tổng đốc. Khi ấy, Giu-đa, là kẻ đã phản Ngài, thấy Ngài bị án thì ăn năn, bèn đem ba mươi miếng bạc trả cho các thầy tế lễ cả và các trưởng lão, mà rằng: Tôi đã phạm tội vì nộp huyết vô tội. Song họ đáp: Sự đó can gì đến chúng ta? Mặc kệ ngươi. Giu-đa bèn ném bạc vào đền thờ, liền trở ra, đi thắt cổ.”
Một đời sống lẽ ra được Đức Chúa Trời tôn quý
Bà Ellen White viết trong cuốn Ước Vọng Của Các Thời Đại rằng “lịch sử của Giu-đa là một kết cục buồn cho một đời sống lẽ ra có thể được Đức Chúa Trời tôn quý.” Có rất nhiều điểm tương đồng giữa cuộc đời Giu-đa và cuộc đời của Hội Thánh hôm nay.
Giu-đa đã có cơ hội trở nên vĩ đại cho Đức Chúa Trời. Nhưng sự thật là ông đã có sẵn một thần khác — một thần với chữ “t” thường. Như Ma-thi-ơ 6:24 dạy: không ai có thể làm tôi hai chủ. Mỗi người chỉ có một Chúa. Giu-đa yêu một Đấng, nhưng thờ phượng một thần khác.
Bà Ellen White còn viết một câu khiến tôi phải dừng lại: “Nếu Giu-đa qua đời trước chuyến hành trình cuối cùng đến Giê-ru-sa-lem, ông hẳn đã được kể là một người xứng đáng có chỗ trong số mười hai môn đồ, và là người sẽ được tiếc nhớ rất nhiều.” Câu nói tương đương duy nhất bà từng viết là về vua Ê-xê-chia trong Cựu Ước.
Đức Chúa Giê-su biết Giu-đa đang làm gì. Một năm trước thập tự giá, Ngài đã phán trong Giăng 6:70-71: “Ta há chẳng đã chọn các ngươi là mười hai sứ đồ sao? Mà một người trong các ngươi là quỷ!” Ngài biết Ngài đang ấp một con rắn trong lòng mình.
Cần lưu ý rằng Giu-đa chưa bao giờ được Đức Chúa Giê-su gọi làm môn đồ. Ngài không đến với ông và phán: “Hãy bỏ lưới mà theo ta.” Giu-đa tự gắn mình vào nhóm các môn đồ, và Đức Chúa Giê-su đã để điều ấy xảy ra.
Tình yêu tiền bạc — vị thần thật của Giu-đa
Đức Chúa Giê-su biết Giu-đa có “ngón tay dính” — ông có vấn đề nghiêm trọng với tiền bạc. Giu-đa không chỉ yêu tiền, ông nghiện tiền.
Bà Ellen White viết: “Sự ghê tởm đeo bám tên Giu-đa qua các thế kỷ hẳn đã không tồn tại nếu không vì những đặc tính được phơi bày vào cuối chức vụ của ông.” Đó là lý do không ai đặt tên con trai mình là Giu-đa, không ai đặt tên con gái mình là Giê-sa-bên. Đức Chúa Trời đã lột bỏ lớp mặt nạ và để lộ con người thật của Giu-đa, hầu cho thế giới được cảnh tỉnh. Con người Giu-đa lúc cuối đời chính là con người ông đã luôn là.
Ông đã nuôi dưỡng tinh thần tham lam cho đến khi nó trở thành động cơ chi phối toàn bộ đời sống mình. Mọi quyết định ông đưa ra đều xét trên đồng tiền. Đối với Giu-đa, mọi sự đều xoay quanh tiền: yêu nó, sống vì nó, ham muốn nó, thao túng nó, sở hữu nó, ôm giữ nó, trộm cắp nó, tích trữ nó, tống tiền và biển thủ. Ban ngày ông nghĩ đến tiền, ban đêm ông mơ về tiền. Tiền hiếm khi rời khỏi tầm mắt và không bao giờ rời khỏi tâm trí ông.
Bài học cho chúng ta: khi một người trở nên nô lệ cho dù chỉ một thói xấu, họ đã phó mình cho Sa-tan để bị dẫn đi đến bất cứ chiều sâu nào của tội lỗi. Đó là lý do bạn phải dâng tất cả cho Đức Chúa Giê-su. Một khe nứt nhỏ thôi cũng đủ để Sa-tan luồn vào, chiếm lấy và phá hủy đời sống bạn.
Trong những năm hầu việc Chúa, ở mỗi Hội Thánh tôi đã phục vụ — từ 75 đến hơn hai ngàn tín hữu — tôi đều gặp những người từng là tín hữu Cơ-đốc Phục Lâm nhưng nay không còn. Không ai bước ra khỏi hồ báp-têm rồi tự nhủ: “Mình sẽ trung tín hai ba năm rồi bỏ Chúa.” Vậy mà điều ấy vẫn xảy ra. Một lỗ hổng nhỏ nào cũng cho kẻ thù chỗ đứng để gây phiền nhiễu, chiếm hữu, và cuối cùng tiêu diệt bạn.
Đi nhà thờ không bảo đảm bạn đang ở trong Đức Chúa Giê-su
Giu-đa đã trở thành một đứa con sẵn lòng của ma quỷ ngay khi đang ở trong sự hiện diện của Đấng Cứu Thế. Ngồi trong Hội Thánh và nghe các bài giảng không bảo đảm rằng bạn đang đi đúng đường. Giu-đa đã sai trật ngay trước mặt Đức Chúa Giê-su.
Vì vậy, mỗi ngày bạn cần kiểm tra dòng dõi thuộc linh của mình — không chỉ để biết bạn có ở trong Hội Thánh, mà để biết bạn có ở trong Đức Chúa Giê-su hay không.
Sự thật là: không phải mọi tín hữu Cơ-đốc đều thuộc Hội Thánh Cơ-đốc Phục Lâm, và không phải mọi tín hữu Cơ-đốc Phục Lâm đều ở trong Đức Chúa Giê-su. Bà Ellen White từng nói rằng cứ ba tín hữu Cơ-đốc Phục Lâm thì có một người chưa sẵn sàng cho ngày Đức Chúa Giê-su trở lại.
Đối với Giu-đa, sự sa ngã bắt đầu bằng khuynh hướng phê phán và buộc tội. Mọi điều Đức Chúa Giê-su phán đều khiến ông có vấn đề. Nếu một người không bao giờ tìm được điều tốt nơi bất cứ ai, điều đó nói gì về chính người ấy?
Khi đến các Hội Thánh giảng, đôi khi tín hữu kéo tôi vào một góc và muốn kể với tôi về Hội Thánh của họ. Tôi đã học được điều này: hãy lắng nghe rất kỹ. Khi họ nói về Hội Thánh và về người khác, thực ra họ đang nói cho bạn biết về chính họ. Người thân thiện thường nói đây là Hội Thánh thân thiện; người cay nghiệt thấy Hội Thánh cay nghiệt.
Giu-đa âm thầm truyền độc tố của mình cho các môn đồ — không công khai, mà len lén sau lưng Đức Chúa Giê-su. Sa-tan đang truyền các thuộc tính của hắn vào trong ông.
Khi vấn đề lớn nhất được đặt ngay trong tầm tay
Có một điều có vẻ phi lý: Đức Chúa Giê-su biết Giu-đa có vấn đề với tiền bạc, vậy mà Ngài đặt ông phụ trách túi tiền của nhóm.
Đó không phải là sai lầm. Vì sự tham lam đã làm Giu-đa mù lòa, nơi duy nhất ông có cơ hội thấy được khuyết điểm của mình chính là nơi ông phải đối diện với cám dỗ ấy mỗi ngày. Nếu Đức Chúa Giê-su giữ ông tránh xa tiền bạc, ông sẽ không bao giờ nhận ra tật xấu của mình.
Đắc thắng trong Đức Chúa Giê-su không phải là thần học né tránh, mà là thần học chiến thắng. Bạn không thể chạy trốn khỏi thế gian, không thể sống một mình trong hang động. Đức Chúa Trời gọi chúng ta sống giữa thế gian để cùng nhau giúp đỡ và cứu lẫn nhau. Bạn không thể cứu một tín hữu khác bằng cách giơ một cây sào dài ba mét.
Vì vậy, Đức Chúa Giê-su đặt Giu-đa nơi ông có cơ hội rèn luyện tính nết yếu đuối của mình. Ông có thể đã phát triển một tâm linh xả kỷ. Nhưng dù mỗi ngày được lắng nghe và chứng kiến đời sống vô vị kỷ của Đức Chúa Giê-su, ông vẫn nuông chiều khuynh hướng tham lam của mình.
Người tự cho mình giỏi hơn Đấng Cứu Thế
Giu-đa nghĩ ông giỏi hơn tất cả các môn đồ khác. Ông so sánh mình với từng người và tâng bốc bản thân: “Ta giỏi hơn cả bọn này.” Trong ý nghĩ ông, công việc của Đức Chúa Giê-su sẽ chẳng bao giờ phát đạt với những con người tầm nhìn hạn hẹp như mười người kia.
Ông nhìn Phi-e-rơ — bốc đồng, nói trước nghĩ sau — và kết luận Phi-e-rơ chẳng bao giờ làm được lãnh đạo. Ông nhìn Giăng — môn đồ yêu dấu, bám vào từng lời của Đức Chúa Giê-su — và bác bỏ vì cho rằng Giăng quá thiên về thiêng liêng nên vô dụng nơi trần thế. Ông nhìn Ma-thi-ơ — vốn là người thu thuế, cẩn thận và chính xác — nhưng chê Ma-thi-ơ vì sẵn sàng từ bỏ mọi sự cho Đức Chúa Giê-su.
Khi đến thờ phượng, Giu-đa nhìn quanh và chỉ thấy một con người hoàn hảo — chính ông. Ông tự xem mình là người không thể bị qua mặt: con dao sắc nhất trong ngăn kéo, chiếc bóng sáng nhất trên trần đèn. Đây là Giu-đa, “người tự lực”. Bất cứ ai mang chùm vấn đề như vậy chính là một thảm họa thuộc linh đang chờ xảy ra. Nhưng ông tự gây ra cho mình.
Ba điểm xoay chuyển trong tâm trí Giu-đa
Có một thuật ngữ hiện đại gọi là điểm xoay chuyển — thời điểm tư duy của một người chuyển hướng. Trong cuộc đời Giu-đa có ba điểm như vậy.
Thứ nhất, lời giảng của Đức Chúa Giê-su tại nhà hội về Bánh sự sống. Nó quá hy sinh, quá mơ hồ. Giu-đa không muốn bánh sự sống — ông muốn tiền mặt. Bà Ellen White viết rằng từ sự việc tại nhà hội, Giu-đa quyết định không gắn bó quá chặt với Đức Chúa Giê-su để có thể rút lui được. Nhưng có thể nào theo Đức Chúa Giê-su từ xa được không? Bạn phải bước cùng nhịp với Ngài.
Thứ hai, bữa tiệc tại nhà Si-môn người phung. Si-môn người phung chính là cha của Giu-đa, là chú của Ma-ri, Ma-thê và La-xa-rơ. Khi Ma-ri xức dầu cho Đức Chúa Giê-su tại đó, Giu-đa đang ở chính ngôi nhà của cha mình, và người phụ nữ ông chỉ trích là chính người em họ ruột của ông.
Thứ ba, và có lẽ mạnh nhất, là cách Đức Chúa Giê-su xử lý người trai trẻ giàu có. Khi Đức Chúa Giê-su yêu cầu chàng trai bán hết của cải mà theo Ngài, Giu-đa rất bất bình. Ông cho rằng Đức Chúa Giê-su đã phạm sai lầm. Ông lý luận: nếu những người giàu như vậy được nhận làm môn đồ, họ sẽ không phải đi bộ khắp nơi, không phải ăn ngoài đồng. Họ sẽ vào nhà hàng sang, ngủ khách sạn tốt; họ sẽ là “ông bố nuôi” của nhóm.
Giu-đa nghĩ rằng nếu ông được giữ vai trò cố vấn, ông có thể đề ra nhiều kế hoạch có lợi cho Hội Thánh nhỏ này. Nhưng nguyên tắc và phương pháp của ông sẽ khác Đức Chúa Giê-su — vì Đức Chúa Giê-su sẽ không nói dối, lừa gạt, hay trộm cắp, còn Giu-đa thì sẵn lòng làm. Trong những điều ấy, Giu-đa cho rằng mình khôn ngoan hơn Đức Chúa Giê-su.
Khi bạn không đồng ý với Đức Chúa Giê-su, thực ra bạn đang xét đoán Ngài. Khi bạn vặn xoắn tâm trí mình tới mức tưởng rằng não bộ của bạn có thể sánh với tâm trí của Đấng Cứu Thế thế gian và Đấng Tạo Hóa của trời và đất, bạn không chỉ chưa được cứu — bạn đã mất trí, đã mời Sa-tan vào ngự trong tâm trí mình.
Bữa tiệc tại nhà Si-môn — khi tâm hồn hóa đá
Tại bữa tiệc ở nhà Si-môn, Ma-ri đã xức dầu thơm cam tùng cho Đức Chúa Giê-su. Bà biết Ngài sắp chết, và đó là điều thúc đẩy bà làm hành động ấy. Bà muốn làm trong yên lặng, nhưng dầu cam tùng quá nồng — không thể giấu được.
Giu-đa lên tiếng: “Sao lại phí của như vậy?” Một mặt, ông buộc tội Ma-ri — chính người em họ của mình. Mặt khác, ông buộc tội Đức Chúa Giê-su — coi việc thờ phượng Ngài là phí phạm tiền bạc. Bình dầu ấy gần bằng cả một năm lương.
Lần đầu tiên trong suốt thời gian theo Đức Chúa Giê-su, Giu-đa bị Ngài quở trách công khai. Trước đó, Đức Chúa Giê-su luôn nói gián tiếp với ông. Lần này Ngài phán thẳng: “Hãy để mặc bà ấy.”
Lời quở trách đó đã làm Giu-đa nổi giận. Bà Ellen White viết rằng “tâm linh của ông như đã hóa đá.” Ông ghét Đức Chúa Giê-su đến mức một con người có thể ghét một con người khác. Đối với ông, Đức Chúa Giê-su từ giây phút đó đã chấm dứt.
Đêm ấy, ông rời bữa tiệc và ký kết giao kèo với ba mươi miếng bạc. Lòng kiêu hãnh bị tổn thương và sự ham muốn báo thù đã phá vỡ những rào cản mà lòng tham đã từ lâu nuôi dưỡng. Giu-đa muốn trả thù: “Ta sẽ dạy cho Đức Chúa Giê-su biết tôn trọng ta. Ngài đã làm ta mất mặt ngay tại nhà ta, trước mặt bạn bè ta.”
Đây là kinh nghiệm của bất cứ ai cố tình đùa giỡn với tội lỗi. Sớm hay muộn, bạn sẽ ghét Đức Chúa Giê-su. Tội lỗi sẽ thắng. Hoặc bạn buông bỏ tội lỗi, hoặc tội lỗi sẽ ép bạn buông bỏ tình yêu của mình đối với Đức Chúa Giê-su. Bạn không thể giữ cả hai.
Khi vị thần của bạn chết
Giu-đa lý luận rất “tài chính”: Đức Chúa Giê-su đến để chết — chính Ngài đã nhiều lần nói thế. Vậy nếu ông giúp Ngài chết, ông đang làm điều tốt. Và tại sao không kiếm thêm vài đồng bạc trong giao dịch ấy? Đó là lối nghĩ khi tiền bạc trở thành thần của một người.
Khi Đức Chúa Giê-su để mình bị bắt trói, người ngạc nhiên nhất hành tinh là Giu-đa. Ông không bao giờ thực sự tin rằng Ngài sẽ để chuyện đó xảy ra, vì trước kia Ngài đã nhiều lần thoát khỏi đám đông. Ông đã ra lệnh: “Khi ta hôn người nào, hãy bắt giữ thật chặt.” Nhưng khi Ngài chịu để mình bị trói, Giu-đa nhận ra cuộc đánh cược của mình đã thất bại.
Ông trở lại với Cai-phe và cố trả lại tiền. Nhưng các thầy tế lễ không quý ông hơn họ quý Đức Chúa Giê-su. Đối với họ, ông chỉ là một quân cờ trong ván cờ lớn hơn.
Cuối cùng ông đến với Đức Chúa Giê-su, nhưng Ngài không có gì để nói với ông nữa. Ngài đã giảng dạy hơn hai năm rưỡi, và mỗi lời ra từ miệng Ngài đều khiến Giu-đa phẫn nộ. Còn lời nào nữa để nói?
Vậy nên Giu-đa đi ra và treo cổ.
Tội nào nặng hơn?
Tội nào tệ hơn — sự phản bội của Giu-đa hay sự chối bỏ của Phi-e-rơ?
Thật ra, vấn đề không nằm ở loại tội. Tiền công của tội lỗi — bất cứ tội nào — là sự chết. Câu hỏi thực sự là: ai là Đức Chúa Trời của bạn?
Khi vị thần của Giu-đa chết, ông không còn gì để làm ngoài việc cùng chết theo. Còn Đức Chúa Trời của Phi-e-rơ vẫn sống. Vậy nên Phi-e-rơ trở thành ngư phủ vĩ đại của Hội Thánh, còn Giu-đa chỉ trở thành một con số thống kê.
Giu-đa bỏ mạng vì ông tin lời nói dối rằng ông đã đi quá xa. Phản bội Đức Chúa Giê-su không phải là tội không thể tha thứ. Phi-e-rơ nhận ra điều đó khi ông chối Chúa — ông biết mình chưa đi quá xa.
Lời dối trá lớn nhất của ma quỷ là bạn không còn có thể được Đức Chúa Giê-su tiếp nhận nữa, vì bạn đã quá tệ. Giu-đa đã tin lời ấy đến cuối đời.
Khi vị thần của Giu-đa chết, ông cũng chết theo. Nhưng Đức Chúa Trời của tôi vẫn còn sống. Còn bạn thì sao?