Bài 5 / 9

Định Mệnh Mỗi Ngày

5. Daily Destiny - C.A. Murray

Lời mở đầu: Cái giá của những quyết định ban đầu

Lý do chúng ta cần mặc lấy toàn bộ áo giáp của Đức Chúa Trời là vì những sai lầm phạm phải sớm trong đời sống, sớm trong chức vụ, hay sớm trong bước đi Cơ-đốc có thể đeo bám chúng ta cho đến hết cuộc đời. Một người có thể được cứu, nhưng vẫn phải trả giá cho những quyết định của mình. Và nếu chính người đó không trả, thì đôi khi vợ chồng, bạn đời, hoặc con cái họ sẽ phải gánh chịu.

Đây chính là lý do chúng ta phải hoàn toàn dâng mình cho Đức Chúa Trời. Có những việc một khi đã làm, chúng ta sẽ không bao giờ thoát khỏi cái bóng của nó — ngay cả khi đã được cứu. Trường hợp điển hình của chúng ta hôm nay là Đa-vít, trong 2 Sa-mu-ên 21.

Khi quân Phi-li-tin lại giao chiến cùng Y-sơ-ra-ên, Đa-vít và các tôi tớ người đi xuống đánh giặc với chúng. Đa-vít kiệt sức. Bấy giờ, Ích-bi-Bê-nốp, một con cháu của Ra-pha, có cây giáo bằng đồng nặng ba trăm siếc-lơ và đeo gươm mới, toan đánh giết Đa-vít. Nhưng A-bi-sai, con trai của Xê-ru-gia, đến tiếp cứu vua, đánh người Phi-li-tin ấy mà giết đi. Đoạn, các thuộc hạ của Đa-vít thề cùng người rằng: ‘Vua chớ còn ra trận với chúng tôi nữa, e ngọn đèn Y-sơ-ra-ên phải tắt đi chăng.’ (2 Sa-mu-ên 21:15-17)

Biến cố này diễn ra khi Đa-vít đã trị vì rất lâu trong triều đại bốn mươi năm của ông. Vậy mà vương triều ấy vẫn bị tổn thương — có một bóng đen mà ông không bao giờ có thể bước ra khỏi.


Sự tha thứ và những hậu quả không thể xóa bỏ

Đức Chúa Trời đã tha thứ cho Đa-vít về mối liên hệ với Bát-Sê-ba và việc giết U-ri. Bằng chứng nằm trong Công Vụ Các Sứ Đồ 2:29, nói về việc Đa-vít đã chết, được chôn cất, và mộ của ông còn ở giữa dân Y-sơ-ra-ên cho đến ngày nay. Đó là bằng chứng Tân Ước rằng Đa-vít được vào nước Đức Chúa Trời.

Nhưng sự thật là không có bình an trong vương quốc của Đa-vít, không có bình an trong gia đình ông, không có bình an và lòng tin giữa bạn hữu của ông, và lòng ông luôn bị giày vò không dứt. Ông là vua của một dân tộc, nhưng lại là một con người lệch lạc về đạo đức. Cuộc đời ông trở thành sự sỉ nhục liên tục đối với Đức Chúa Trời mà ông xưng phục vụ. Ông được kêu gọi cai trị một quốc gia, nhưng không thể cai trị chính lòng mình hay gia đình mình.

Dù Kinh Thánh chỉ rõ ông đã ăn năn về một số hành vi với Bát-Sê-ba, sự thật là ông không bao giờ rời bỏ bà. Thật ra, ông không thể rời bỏ bà. Tệ và gian ác như việc ngủ với bà rồi giết chồng bà, sẽ còn tệ hơn nếu ông bỏ rơi bà sau đó. Đa-vít bị mắc kẹt bởi chính hành động của mình.

Đa-vít đã phạm một tội giăng ra một mạng nhện chặt đến nỗi ngay cả sự tha thứ của Đức Chúa Trời cũng không giải thoát ông khỏi hậu quả.


Bát-Sê-ba: Người phụ nữ không thể bị bỏ rơi

Đa-vít không thể chọn một người phụ nữ tệ hơn để ngoại tình. Bát-Sê-ba là người có địa vị cao và mối quan hệ rộng trong Y-sơ-ra-ên.

Cha bà là Ê-li-am, một trong các dũng sĩ của Đa-vít, người đứng đầu đội cận vệ chịu trách nhiệm bảo vệ tính mạng của vua. Ông nội bà là A-hi-tô-phe, mưu sĩ thân tín của Đa-vít. Chồng bà là U-ri — không phải người Hê-bơ-rơ mà là người Hê-tít. Một người ngoại bang được kết hôn với một phụ nữ có địa vị như vậy chỉ vì ông yêu vua mình, yêu quê hương được nhận làm của mình, và là một trong những chiến binh trung thành nhất của quân đội Y-sơ-ra-ên.

Như vậy, Đa-vít đã có quan hệ bất chính với con gái của vệ sĩ riêng, cháu gái của mưu sĩ, và là vợ của một người yêu ông hơn cả mạng sống mình. Ông không thể chỉ ngoại tình rồi đem bà giấu đi đâu đó. Bà có quá nhiều quyền lực, quá nhiều mối liên hệ, quá nhiều người thân là một phần của bộ máy nhà nước Y-sơ-ra-ên.

Vì vậy, chiến tranh không bao giờ rời khỏi nhà Đa-vít. Cuộc tình ngắn ngủi ấy dẫn đến mưu mô, loạn luân, ám sát, âm mưu cấu kết, phản bội, mưu phản, giết người, hiếp dâm, báo thù, và cái chết.

Một điều có thể khiến nhiều người ngạc nhiên: Đa-vít chưa bao giờ yêu Bát-Sê-ba. Không nơi nào trong Kinh Thánh, trong các tác phẩm cổ, trong Talmud Giê-ru-sa-lem hay Talmud Ba-by-lôn, hay trong tinh thần lời tiên tri nói rằng ông yêu bà. Mối quan hệ của họ mang tính chất giao dịch — ông thấy, ông muốn, ông lấy, và chỉ thế. Bằng chứng là Bát-Sê-ba hầu như không được nhắc đến nữa cho đến cuối đời Đa-vít.

Khi vua đã già và lạnh, không phải Bát-Sê-ba là người đến nằm cạnh ông để giữ ấm — ông phải xin một thiếu nữ trẻ. Và khi một kẻ tiếm vị cố giành ngôi, Bát-Sê-ba phải xin được yết kiến để nhắc Đa-vít về lời hứa con bà sẽ là vua kế vị. Một mối quan hệ mà người vợ phải qua trung gian mới gặp được chồng — đó là một mối quan hệ rất hình thức và xa cách.


Sự bất lực của một người cha

Giờ ta hãy xem các nhân vật trong gia đình Đa-vít và sự tương tác giữa họ.

Ám-nôn, con trai Đa-vít, hiếp em gái cùng cha khác mẹ là Ta-ma. Phản ứng của Đa-vít với hành động này là gì? Không gì cả. Áp-sa-lôm và Ta-ma là anh em ruột — cùng cha là Đa-vít, cùng mẹ. Ám-nôn và Ta-ma là anh em cùng cha khác mẹ. Và phản ứng của Đa-vít là không làm gì.

Kinh Thánh giới thiệu một nhân vật mới: Giô-na-đáp. 2 Sa-mu-ên 13 chép rằng Áp-sa-lôm có một em gái xinh đẹp tên là Ta-ma, và Ám-nôn ‘yêu’ nàng. Cần đặt chữ ‘yêu’ trong dấu ngoặc kép — đây không phải tình yêu thiêng liêng, mà chỉ là dục vọng mù quáng.

Ám-nôn có một người bạn tên là Giô-na-đáp, con trai Si-mê-a, anh của Đa-vít — tức cháu trai của vua. Kinh Thánh giới thiệu Giô-na-đáp bằng một câu duy nhất cần biết: ‘Giô-na-đáp là một người rất khôn khéo’ — một con người gian xảo, mưu mô, gian ác.

Âm mưu được dệt ra giữa Giô-na-đáp và Ám-nôn. Họ qua mặt được Đa-vít. Lệnh đưa Ta-ma đến nhà Ám-nôn đến từ ai? Từ chính Đa-vít.

Sau khi Ám-nôn cưỡng hiếp Ta-ma, hắn đuổi nàng ra đường. Ta-ma nói: ‘Sự ác mà anh đuổi tôi đi đây còn lớn hơn điều ác anh đã làm cho tôi.’ Đó cũng là một lý do khiến Đa-vít không bao giờ có thể bỏ Bát-Sê-ba — vì sau khi đã phạm điều răn thứ bảy, việc vứt bỏ người phụ nữ ấy còn nhục nhã hơn nữa.

Kinh Thánh chép rằng khi vua Đa-vít nghe những điều ấy, ông giận lắm. Vậy thì sao? Lẽ ra phải có câu nói ông đã làm gì. Nhưng lý do nó không được chép là vì ông không làm gì cả. Ông giận, nhưng không hành động. Khi một đứa con cưỡng hiếp em gái và quăng nó ra đường, mà người cha chỉ giận thôi sao?

Áp-sa-lôm tự đứng ra làm thẩm phán, bồi thẩm, và đao phủ. Suốt hai năm trời, Đa-vít không làm gì. Hai năm sau, Áp-sa-lôm tổ chức tiệc gặt hái, chuốc say Ám-nôn, và ra lệnh cho thuộc hạ giết hắn. Một con tấn công con khác, một con giết con khác, mà Đa-vít vẫn tha thứ.


Hậu quả lan rộng và cuộc nổi loạn của Áp-sa-lôm

Giô-áp là người ‘cánh tay sắt’ của Đa-vít — người thi hành quyết định, đôi khi làm theo lệnh, nhưng phần lớn làm theo ý mình. Giô-áp không tha thứ cho Áp-sa-lôm. Áp-sa-lôm cũng không bao giờ thật sự tha thứ cho Đa-vít. Còn Ta-ma sống trong nhục nhã đến cuối đời — không bao giờ kết hôn, không bao giờ có con, không bao giờ xuất hiện công khai.

Dù Đa-vít có ân điển tha thứ cho con, Áp-sa-lôm vẫn mưu phản. Cậu muốn làm vua — nhưng sâu xa hơn, cậu không muốn Đa-vít làm vua. Cậu muốn cướp vương quốc khỏi tay cha mình.

Đa-vít có quá nhiều rối loạn trong gia đình đến nỗi trở thành một nhà lãnh đạo bất lực, vô dụng, do dự cả trong gia đình lẫn vương quốc. Áp-sa-lôm tận dụng sự yếu đuối ấy. Cậu ngồi tại cổng thành, và mỗi khi có người không được giải quyết khiếu nại, Áp-sa-lôm nói: ‘Vâng, tôi hiểu nỗi khổ của anh. Cha tôi không tốt. Nếu tôi làm vua, tôi sẽ lo cho anh.’ Cậu đang tìm cách lật đổ cha mình.

Điều này thực ra đã được Đức Chúa Trời báo trước trong 2 Sa-mu-ên 12:11-12:

Đức Giê-hô-va phán như vầy: ‘Kìa, từ trong nhà ngươi, ta sẽ khiến tai họa nổi dậy nghịch cùng ngươi. Ta sẽ bắt vợ ngươi tại trước mắt ngươi trao cho người lân cận ngươi, người đó sẽ làm nhục chúng nó tại nơi bạch nhựt. Vì ngươi đã làm sự kia cách kín nhiệm, nhưng ta sẽ làm việc nầy trước mặt cả Y-sơ-ra-ên và tại nơi bạch nhựt.’

Đức Chúa Trời báo trước, nhưng Ngài không gây ra và cũng không ngăn cản. Sa-tan đã xâm nhập tâm trí và tấm lòng của hai người đều bị Đa-vít làm tổn thương: A-hi-tô-phe — ông nội của Bát-Sê-ba — và Áp-sa-lôm — người có em gái bị ô nhục.

Áp-sa-lôm tìm đến A-hi-tô-phe, người bạn thân và là mưu sĩ của Đa-vít, hỏi: ‘Tôi phải làm gì để hủy diệt cha tôi? Không chỉ hủy diệt — tôi muốn xé nát lòng ông.’ A-hi-tô-phe khuyên Áp-sa-lôm hãy đi vào với các phi tần của cha mình tại nơi công khai, để cả Y-sơ-ra-ên thấy. Và Áp-sa-lôm đã làm đúng như vậy. Lời khuyên của A-hi-tô-phe được xem như lời sấm truyền của Đức Chúa Trời — bất cứ điều gì ông nói, người ta đều nghe theo.

Khi cuộc nổi loạn thất bại nhanh chóng, Áp-sa-lôm chạy trốn. Đa-vít dặn quân: ‘Hãy đem nó về, nhưng hãy đối xử nhẹ nhàng với gã trai trẻ.’ Nhưng Áp-sa-lôm bị treo trên cây vì mái tóc dài, và Giô-áp đâm ba ngọn lao vào ngực cậu. Khi trở về, Giô-áp dám nói thẳng với vua: ‘Tôi không muốn thấy một giọt nước mắt nào.’ Tại sao một viên tướng lại dám nói thế với vua? Vì Giô-áp biết tất cả những bí mật của Đa-vít — chính ông là người mang lá thư ra lệnh ám sát U-ri.

A-hi-tô-phe đưa ra một lời khuyên cuối: chọn 2.000 người và tấn công Đa-vít khi vua đang yếu. Nhưng lần đầu tiên có ai đó nói với A-hi-tô-phe rằng lời khuyên của ông là dở. Quá tổn thương, A-hi-tô-phe về nhà, sắp xếp việc gia đình, rồi tự treo cổ. Số người chết cứ tăng lên — tất cả đều bắt nguồn từ một hành động ban đầu tưởng nhỏ nhưng thực ra không nhỏ chút nào. Đôi khi hành động của chúng ta có những vòi bám, vươn ra và làm tổn thương những người khác.


Khi tội lỗi công khai phá vỡ chứng đạo

Khi chúng ta phạm tội công khai, nhiều điều xảy ra cùng lúc. Trước hết, mối tương giao của chúng ta với Đức Chúa Trời bị phá vỡ. Điều đó không có nghĩa nó không thể được phục hồi, nhưng nó đã bị phá vỡ.

Thứ hai — và có lẽ đây là điều lớn nhất — chúng ta đánh mất khả năng làm chứng cho người khác. Đa-vít đã đánh mất khả năng kỷ luật chính gia đình mình. Người ta không muốn nghe điều ông nói vì chính ông đang sống trong tội. Đó có lẽ là bi kịch lớn nhất khi chúng ta làm điều gây tủi hổ cho công việc của Đức Chúa Trời. Chúng ta đánh mất khả năng sửa chữa người khác, dù họ rất cần điều ấy.

Bà Ellen White nói: sự công bình là làm điều đúng, không chỉ là nghĩ điều đúng hay nói điều đúng — mà là làm điều đúng. Nếu muốn trở nên người công chính, chúng ta phải sống công chính. Anh chị em không thể trao cho người khác điều mình không có. Nếu chúng ta không có Đức Chúa Giê-su, chúng ta không thể trao Đức Chúa Giê-su cho ai cả.

Một chiếc áo có in dòng chữ ‘Tôi yêu Đức Chúa Giê-su’ không cứu được ai. Đức Chúa Giê-su không thể cứu chúng ta khi Ngài chỉ ở trên áo phông — Ngài phải ở trong lòng chúng ta.


Đa-vít kiệt sức và bài học cho hôm nay

Đây là bối cảnh của 2 Sa-mu-ên 21:15. Đa-vít đã kiệt sức về thể chất. Ông đã ngồi trên ngôi rất lâu, đã chiến đấu trong các cuộc chiến cả bên ngoài lẫn bên trong, và giờ chẳng còn gì nữa. Khi tên khổng lồ mới Ích-bi-Bê-nốp xuất hiện — to lớn hơn Gô-li-át, mạnh hơn, trẻ hơn, mang gươm mới và muốn nhuộm máu Đa-vít — vua không còn sức để chiến đấu. Ông ngất xỉu.

Các cuộc chiến nội tâm của ông đã trở thành chiến tranh trong xã hội, rồi trong gia đình, rồi trong quốc gia, rồi giữa các dân tộc. Đa-vít, người từng dường như vô địch, đơn giản là không còn gì để chiến đấu.

Thuộc hạ thưa với ông: ‘Vua sẽ không ra trận với chúng tôi nữa. Nếu vua không cầm cự nổi, quân lính cũng không cầm cự được. Nếu vua ngất, vua sẽ dập tắt ngọn lửa trong đời chúng tôi.’

Bài học thứ nhất: chiến thắng của hôm qua không đủ cho hôm nay. Việc đánh bại Gô-li-át hôm qua không có nghĩa chúng ta có thể đánh bại Ích-bi-Bê-nốp hôm nay. Lòng thương xót của Đức Chúa Trời mới mỗi buổi sáng, nhưng không tự động đến mỗi sáng. Chúng ta phải xin, phải đầu phục. Và chỉ có chúng ta — không ai khác — có khả năng cắt đứt phước lành ấy bất cứ lúc nào mình muốn.

Những ngày chúng ta cảm thấy mình là Cơ-đốc nhân vĩ đại nhất thế gian — chúng ta là một Cơ-đốc nhân. Những ngày chúng ta cảm thấy mình là người tệ nhất thế gian — chúng ta vẫn là một Cơ-đốc nhân, vẫn là con cái của Đức Chúa Trời. Nhưng chiến thắng hôm qua không đủ cho hôm nay. Đó là lý do Đa-ni-ên phải cầu nguyện ba lần mỗi ngày.

Ma quỷ tấn công chúng ta mỗi ngày — và chúng ta nghĩ có thể chiến đấu với hắn mà không cần cầu nguyện sao? Đừng để bị lừa dối. Trận chiến diễn ra mỗi ngày. Khi đã gia nhập đội quân của Đức Chúa Trời, chúng ta không có kỳ nghỉ phép, không có nghỉ dài hạn. Chúng ta chiến đấu cho đến khi chết. Cái giá của việc làm Cơ-đốc nhân là sự tỉnh thức. Phao-lô viết trong 1 Cô-rinh-tô 15:31: ‘Tôi chết hằng ngày.’ Bí quyết của sự sống là sự chết hằng ngày.


Sự đầu phục đơn giản hóa cuộc sống

Bà Ellen White viết trong My Life Today trang 10: việc đầu phục mọi quyền năng của chúng ta cho Đức Chúa Trời sẽ đơn giản hóa rất nhiều các vấn đề của cuộc sống. Khi đã đầu phục Đức Chúa Trời, mọi quyết định trở nên dễ dàng. Tìm thấy phong bì có tên người trên đó — quyết định rất dễ. Có một người con gái xinh đẹp nhưng không thuộc về Hội Thánh, uống rượu và hút thuốc — quyết định cũng dễ. Sự đầu phục làm suy yếu và rút ngắn hàng nghìn cuộc đấu tranh với những đam mê của tấm lòng tự nhiên.

Trong Christ’s Object Lessons trang 403, bà Ellen White nói: nhiều người đã dâng mình cho Đức Chúa Giê-su nhưng không thấy cơ hội làm việc lớn hay hy sinh lớn lao. Những người này có thể tìm thấy an ủi trong tư tưởng rằng không nhất thiết sự tự dâng hiến của người tử đạo mới là điều đẹp lòng Đức Chúa Trời nhất.

Người Cơ-đốc trong đời sống riêng tư — trong sự đầu phục bản thân mỗi ngày, trong sự chân thành của mục đích và sự trong sạch của tư tưởng, trong sự nhu mì khi bị khiêu khích, trong đức tin và lòng kính sợ, trong sự trung thành với việc nhỏ nhất, người thể hiện đặc tính của Đức Chúa Giê-su trong đời sống gia đình — người ấy có thể trong cái nhìn của Đức Chúa Trời quý báu hơn cả nhà truyền giáo nổi tiếng hay người tử đạo.

Thế gian có thể tôn vinh những con người vĩ đại, nhưng Đức Chúa Trời tôn trọng những ai trung thành với Ngài và phục vụ Ngài cách trung tín.


Đời sống chúng ta lớn hơn chính mình

Sự nhân từ của Đức Chúa Trời rõ ràng trong việc Đa-vít — với tất cả những lỗi lầm — vẫn được cứu. Nhưng còn các con của ông thì sao? Kinh Thánh im lặng. Chúng ta biết Ta-ma không bao giờ hồi phục. A-hi-tô-phe tự treo cổ. Áp-sa-lôm giết Ám-nôn rồi cũng bỏ mạng. Đa-vít vào được nước Đức Chúa Trời, nhưng có lẽ con cái ông thì không. Chúng ta cũng không biết điều gì xảy đến với cha của Bát-Sê-ba là Ê-li-am.

Điểm cốt lõi là: đời sống chúng ta lớn hơn chính chúng ta. Đời sống của chúng ta không chỉ là của riêng mình. Nó ảnh hưởng đến đời sống của những người xung quanh. Sai lầm của chúng ta có thể được trả bằng cái giá của những người chúng ta thậm chí không quen biết, hoặc bằng các thành viên trong gia đình mình.

Vì vậy, điều thiết yếu, điều có trọng trách, điều quan trọng là chúng ta mặc lấy toàn bộ áo giáp của Đức Chúa Trời và bước đi trung tín với Đức Chúa Giê-su, để những ai nhìn thấy chúng ta sẽ không chỉ thấy chúng ta mà còn thấy Đức Chúa Giê-su trong chúng ta — bởi nếu Đức Chúa Giê-su được tôn cao, Ngài sẽ kéo mọi người đến cùng Ngài.